Truyện dài Vợ ngốc nhút nhát của tổng giám đốc - Đang sáng tác - Togoke Naisa

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Togoke Naisa, 27/11/15.

  1. Togoke Naisa

    Togoke Naisa Cây bút mới
    • 3/6

    Tên truyện: Vợ ngốc nhút nhát của tổng giám đốc
    Tác giả: Togoke Naisa
    Tình trạng: On going
    Thể loại: Ngôn tình
    Văn án:
    Dương An Dương là một con mọt sách chính hiệu với cái vẻ ngoài lầm lũi, sống cuộc sống về đêm không biết gì đến thú vui ban ngày của giới trẻ mặc dù cô cũng đã 23 tuổi đời.
    Lăng Hữu Nguyên, một tổng giám đốc lạnh nhạt với tất cả mọi thứ nhưng mang trên mình danh hiệu "Người đàn ông hoàng kim" cùng cơ ngơi mang tầm mang tầm quốc tế do một tay gây dựng.
    Anh và cô gặp nhau là một sự trớ trêu của định mệnh, là vô duyên, hay là hữu duyên, còn là một ẩn số, bởi còn phụ thuộc vào cái tính ngốc nghếch nhút nhát của cô gái Dương An Dương kia...
     
  2. Togoke Naisa

    Togoke Naisa Cây bút mới
    • 3/6

    Chap 1:

    Thành phố lên đèn với nhịp sống nhộn nhịp, sôi nổi, dòng người qua lại tấp nập dường như quên mất một người đang gần như chìm nghỉm, vô hình kia.

    Vâng, đó chính là cô gái Dương An Dương! Vẻ ngoài của cô nhếch nhác, lạc hậu không theo cái trật tự thời trang nào cả, chính xác là khủng bố ngành thời trang thế giới!

    Dương An Dương mang giới tính nữ với tuổi đời 23, còn rất trẻ nhưng luôn làm người khác hiểu nhầm tuổi.

    Trên khuôn mặt nhỏ nhắn là cái kính gọng tím to sụ che đi hầu hết đôi mắt và sống mũi, mái tóc ngắn ngang vai để mái bằng, buộc túm lộn xộn phía sau. Cô mặc áo ngủ Mickey màu hồng, khoác ngoài áo gió màu xanh dương cùng quần gió rộng thùng thình, nhân tiện đi luôn đôi giày vải trông càng phản thời trang. Trên tay cô ôm nào sách nọ vở kia, trên vai đeo cái túi to sụ không biết đựng những cái gì.

    Dương An Dương cố gắng thu thật nhỏ thân hình của mình lại, len lỏi trong dòng người tấp nập kia một cách dè dặt, khó khăn. Nhìn vào có cảm giác không phải cô bước đi mà do dòng người kia xô đẩy tiến lên.

    - Sao hôm nay đông thế cơ chứ? - Dương An Dương lầm bầm thật nhỏ thật nhỏ.

    Đang bận suy nghĩ, cô bị một người xô vào thật mạnh khiến cho cơ thể nhỏ bé của cô lảo đảo sắp ngã, may mắn thay đã tựa được vào bờ tường phía sau. Chưa kịp thở, chưa kịp đứng vững lại, cô đã cứ thế bị người ta lôi đi xềnh xệch không thương tiếc. Lúc này Dương An Dương mới nhìn rõ người đang kéo cô, đó là một người đàn ông cao lớn trong bộ đồ thoải mái, nhìn nghiêng không rõ mặt nhưng cô có thể đoán ra anh ta rất đẹp trai, cũng một phần nhờ vào khí chất bức người kia.

    Anh ta hẳn là có nhiều thế lực cùng quyền lực trong tay đi?

    Dương An Dương mải mê suy nghĩ, mãi đến khi bị nhét vào trong xe hơi và bị một đôi tay thô bạo kìm chặt gí vào ghế xe cài dây an toàn cô mới sững người ra, sợ hãi co rúm người lại, lùi về phía sau ghế, co lại gần cửa xe không dám nhúc nhích, đôi mắt sợ hãi lén nhìn người đàn ông kia.

    - Anh... Anh là ai? Có... Có chuyện gì... Bắt tôi? - Dương An Dương sợ hãi cả người run lên bần bật.

    Nhìn điệu bộ sợ hãi ấy của cô, người đàn ông cười khẩy một cái, nghe chừng điệu bộ thích thú, giây sau đó cả người liền ghé sát vào cô, một hơi thở xông lên mũi, lan tỏa khắp cả người khiến cô đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống hơn nữa, đôi mắt không dám nhìn loạn lung tung nữa. Một đôi tay khẽ đặt lên gương mặt cô, nóng rực!

    Cô sợ hãi trốn tránh nhưng bị bàn tay ấy bắt được, nâng gương mặt xấu hổ của cô đối diện với gương mặt của hắn. Bất giác cô nhìn thấy một nụ cười ma mãnh, tiếp theo một đôi môi nóng rực, ươn ướt, phủ lên đôi môi anh đào vì sợ hãi mà khép chặt kia của cô.

    Sợ hãi, choáng váng!

    Máu lên não!

    Dương An Dương ngất xỉu!
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/12/15
    Lulila and Fuji like this.
  3. Kiera

    Kiera Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Nghe cái tên truyện thôi đã biết mô típ cũ... -_-
     
    Fuji and Bông like this.
  4. Togoke Naisa

    Togoke Naisa Cây bút mới
    • 3/6

    có thể gợi ý cho mình được không? Thật sự thì có hơi bí từ...
     
    Fuji thích bài này.
  5. Kiera

    Kiera Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Đợi truyện bạn hoàn thì mình đọc mới gợi ý được.
     
    Fuji thích bài này.
  6. Fuji

    Fuji ...
    • 93/98

    Vì mới chương Một nên chưa nhận xét gì nhiều. Tuy rằng cái tên bạn đang đặt cho truyện rất thu hút người đọc, nhưng... nó làm những người đã đọc và viết truyện lâu năm cảm thấy chán.

    Có thể xem xét nội dung để đặt tên. Ngắn gọn là tiêu chí, súc tích là nội dung.
     
    Đan Phong and Diên Vĩ like this.
  7. Togoke Naisa

    Togoke Naisa Cây bút mới
    • 3/6

    Chap 2:

    Dương An Dương lần đầu hôn môi đã ngất xỉu, mà đó không phải hôn sâu, chỉ là một cái hôn chuồn chuồn lướt nước mà thôi... Sự trong sạch giữ gìn nụ hôn đầu suốt 23 năm qua của cô đã hoàn toàn tan vỡ...

    Trong cơn mê, Dương An Dương thấy cả người nóng rực, rất khó chịu, lại thấy như ai đó đè nặng trên thân mình như bóng đè, đến nỗi hơi thở gấp gáp dồn dập, cô mới miễn cưỡng mở mắt nhưng đập vào mặt cô là khuôn mặt của một nam nhân, nhưng là đã bị bóng tối che hết gương mặt, cô hoàn toàn không hề thấy gì cả. Điều sợ hãi hơn nữa là cô cư nhiên bị đè dưới thân hắn ta, mà hắn ta còn đang làm loạn trên thân thể cô. Mỗi chỗ hắn đụng vào như nóng hơn trước, khiến cả người cô như bốc hỏa.

    Dương An Dương lúc này cực kì thanh tỉnh cùng sợ hãi, hắn ta đang làm cái gì vậy, cô khó chịu quá!

    Dương An Dương lấy hai tay nhỏ bé cố sức chống đỡ lấy khuôn ngực cứng rắn của hắn, ra sức mà đẩy nhưng đôi tay cô hình như bị rút cạn sức lực, không thể làm gì hết. Cô sợ đến phát khóc, nhẹ giọng nức nở, liên tục kêu lên:

    - Dừng lại... Không cần... Cái người này, không cần... Mau buông tôi ra...

    Tiếng cô phát ra nghe vô cùng xuôi tai, mềm mại vô lực, như thuốc kích thích hắn, khiến hắn càng điên cuồng cắn xé con mồi nhỏ trước mắt, chính là cô đây. Dương An Dương trước sự công kích của hắn chỉ có giương cờ trắng đầu hàng. Cái cảm giác xa lạ trong cơ thể thôi thúc khiến cô dần mất đi ý chí của mình, trầm luân theo hắn. Còn hắn, tựa hồ mất hết ý chí, chỉ biết đoạt lấy, cũng chẳng để ý tới cô gái nhỏ dưới thân đã ngất xỉu lần nữa từ bao giờ.

    Dương An Dương cứ thế mà trôi qua đêm đầu tiên của mình để dành cho lang quân tương lai...

    Sáng hôm sau...

    Lăng Hữu Nguyên nheo mắt tỉnh dậy vì ánh mặt trời buổi sáng.

    - Ai mở rèm phòng mình vậy? - Theo bản năng anh nhăn mặt bức xúc. Rõ ràng đã bảo chị giúp việc không kéo kín rèm cửa sổ rồi cơ mà...

    Bất giác nhìn xung quanh phòng hoàn toàn xa lạ, dòng kí ức ngày hôm qua như lũ thác cuồn cuộn đổ về. Lăng Hữu Nguyên nhíu chặt lông mày, hai tay day huyệt thái dương.

    - Chết tiệt! Tần Ngọc, cô dám bỏ thuốc tôi? - Lăng Hữu Nguyên nghĩ lại mà sôi máu.

    Tần Ngọc vốn là nhị tiểu thư xí nghiệp Tần thị, cùng công ti Lăng thị anh đàm phán làm ăn, ngày hôm qua anh đi bar với ông chủ trẻ Tần Nguyên mới kế nghiệp, không ngờ lại bị em gái hắn bỏ thuốc.

    - Khốn nạn! - Lăng Hữu Nguyên giận dữ đạp mạnh tay vào tủ đầu giường. Hôm qua may mà anh thoát được, nếu không hôm nay...

    - Ưmh... - Dương An Dương đang ngủ mê mệt nghe tiếng động lớn khó chịu cựa mình, vùi đầu sâu vào cái chăn bông.

    Lăng Hữu Nguyên khó tin quay lại, anh cư nhiên thức dậy mà quên mất cô gái nhỏ đáng thương nào đó hôm qua anh không kìm chế được nữa mà vơ bừa ngoài đường. Nhưng tuy hôm qua có loạn trí anh vẫn nhớ như in cái hương vị mê người của cô gái đó, anh nghĩ mình chỉ muốn trầm luân mãi mãi trong đó.

    Vội lắc đầu.

    Lăng Hữu Nguyên anh từ khi nào có ham muốn dục vọng điên cuồng như thế chứ? Nhưng là anh vẫn rất tò mò muốn biết đó là ai nha...

    Anh xốc chăn của Dương An Dương lên, nằm ghé sát lại với cô, ngực anh dán vào tấm lưng trần trắng như tuyết của cô đã tràn lan những vết hô tím tím. Lăng Hữu Nguyên tặc lưỡi, nhẹ nhàng gỡ chăn nắm trong tay cô ra, rồi lại nhẹ nhàng xoay gương mặt đang vùi sâu trong chăn của cô đối diện với mình. Anh ngạc nhiên nhìn cô gái đang nằm trong lòng mình, cô không xinh đẹp như tiên nữ giáng trần nhưng lại mang cái vẻ thanh thuần như một thiên sứ vậy, nhìn cô ngủ thật an lành mà bình yên, như kiểu thế giới bên ngoài có biến đổi ra sao cũng chẳng liên quan tới cô vậy. Da cô thật trắng, lại còn mịn nữa, anh xoa mãi không chán chuyển sang véo, cái mũi cô, má cô, anh mân mê đôi môi anh đào nhỏ vẫn hơi sưng lên, rồi vuốt ve xương quai xanh, cần cổ cô đầy vết hôn chi chít tim tím. Tối qua anh điên cuồng đã làm khổ cô gái nhỏ rồi...

    Dương An Dương thấy ngưa ngứa khó chịu trên mặt liền đưa cái tay nhỏ bé lên gạt cái gì đó đang làm loạn trên mặt đồng thời cái mũi chun lại. Lăng Hữu Nguyên buồn cười, anh đùa dai lại càng làm loạn trên mặt cô.

    Lần đầu tiên trong đời, Lăng Hữu Nguyên anh nhẹ nhàng với một cô gái xa lạ như vậy...

    - Yên để ngủ! - Dương An Dương nhăn mày cựa mình, rúc vào trong lòng Lăng Hữu Nguyên một cách vô thức.

    A! Tiếng nói của cô thật dễ nghe, không biết lúc ở dưới thân anh sẽ có bao nhiêu quyến rũ a...

    Lại lắc đầu. Hôm nay Lăng Hữu Nguyên anh điên rồi!

    Nhưng là nghĩ với làm nó khác nhau hoàn toàn.

    Anh vuốt ve lưng trần của cô, nghịch những sợi tóc tán loạn của cô, đến mức cô khó chịu rúc thật sâu vào ngực anh nhẹ giọng quát:

    - Yên ngủ! Mệt chết đi được á!

    - Tên em là gì vậy? - Lăng Hữu Nguyên biết cô đang nửa tỉnh nửa mơ liền hỏi.

    - Dương An Dương! - Cô khó chịu đáp.

    - Em bao nhiêu tuổi rồi?

    - 23 rồi! - Vẫn rất khó chịu.

    - Em hiện tại nhà ở đâu?

    -... Không nhớ! - Cô càng lúc càng khó chịu vì bị phá rối trong lúc ngủ, liền tìm ngay một cái cái gì đó để rúc vào tránh bị làm phiền. Dương An Dương là tiêu biểu cho những con ốc trạch nữ...

    Lăng Hữu Nguyên đen mặt. Làm gì mà nhà mình cũng không nhớ chứ?

    Lăng Hữu Nguyên nhìn lại, khoé môi bất giác nở một nụ cười thỏa mãn, cô gái nhỏ nào đó đang cuộn thật nhỏ rúc hẳn vào lòng anh rồi. Thỏa mãn a... Anh ôm cô ngủ thêm một giấc nữa, thông tin cơ bản đã có, cô có trốn cũng chẳng sợ không tìm ra. Nhưng sự thật thì cảm xúc của anh như muốn thiêu trụi cái thành phố này trong lửa giận, cô đã bỏ trốn cùng vài đồng tiền trên giường... Thật là thách thức con người Lăng Hữu Nguyên anh mà!
     
    Lulila, Vi An, Wee and 1 other person like this.
  8. Togoke Naisa

    Togoke Naisa Cây bút mới
    • 3/6

    Chap 3:

    Bây giờ Lăng Hữu Nguyên đang hoàn toàn chìm trong lửa giận. Cái cô gái kia thật là thách thức lòng tự trọng của đàn ông mà, cư nhiên coi anh là trai bao, cô không nghĩ sẽ khiến anh muốn tìm cô bằng được để đòi mạng không? Thật điên rồ! Thế mà anh đã thực thỏa mãn ôm cô ngủ cơ đấy...

    Ở một nơi khác, Dương An Dương khóc không ra nước mắt. Mất tất rồi! Linh hồn nhỏ bé của cô đã bay đến tận nơi nào rồi, tìm kiếm cái quý báu kia đã lạc mất từ hôm qua. Cô mất nụ hôn đầu, mất lần đầu tiên cho chồng tương lai, mất lần đầu gặp gỡ một tên con trai, mất thời thiếu nữ trong sáng hông nhiên rồi...

    A a a a a a... Cái đầu nhỏ của cô đến điên mất rồi!

    Cô chỉ là một cô gái nhỏ rời quê nhỏ lên thành phố khá "nhỏ" này sinh sống mới 3 năm thôi, cái gì cũng chưa từng thử qua, vẫn ngây thơ trong sáng sống trong thế giới nhỏ của mình, vậy mà đùng một cái... Dương An Dương cô biến thành cái dạng gì đây hả trời? Đành rằng mất đi đêm đầu tiên nhưng cô thực sự không cảm thấy cái gì gọi là "khoái cảm, thỏa mãn, sung sướng..." như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình có H kể. Đêm đầu tiên với cô phải nói là một nỗi ám ảnh vô cùng lớn! Cái người đàn ông kia hình như không biết mệt, hành hạ cô đến nỗi ngất lên ngất xuống không tha, mà cô còn chẳng biết mặt hắn ta nữa. Sáng tỉnh dậy thấy anh ta ôm mình ngủ liền vội vã trốn đi, không có để ý, chưa kể tiền tiêu tháng này của cô đều đổ hết lên giường rồi, nửa thangs còn lại này cô đành cạp đất ăn vậy.

    Giờ nghĩ lại cô mới thấy, tại sao lại ngu ngốc đến nỗi để lại tiền cơ chứ? Mất tình, mất cả tiền, thật quâ cẩu huyết rồi!

    Dương An Dương lên mạng chat với người bạn ảo cô tin tưởng nhất: Tả Thảo.

    Yang Yang: Tiểu Thảo, ta bị mất cái quan trọng nhất của cuộc đời rồi!

    Tả Thảo: Đấy là cái gì?

    YY: Đừng đùa tớ! Cùng là con gái mà cậu nói thế à?

    TT: Không biết thật mà, nói đi!

    YY: Lần đầu tiên ý!

    TT: Ra vậy! Thế cậu cho ai hả?

    Dương An Dương nghĩ, người bạn này quá thành thực, quá không tế nhị rồi! Chồng cô ấy chắc phải lắm mưu nhiều kế lắm mới cưới được cô vợ như thế mất, thật chẳng có hình tượng thục nữ gì cả!

    YY: Tớ không biết! (T.T) tối hôm trước đi mua sách liền bị một gã đàn ông lạ mặt lôi đi, qua một đem hành hạ tớ, sáng dậy tớ sợ liền chuồn luôn! Tớ căn bản một chút cũng không để ý!

    TT: Cậu là con gái mà ăn nói thế à? Lần đầu tiên của cậu đấy! Không được, tớ nhất định phải giúp cậu tìm ra tên kia bắt chịu trách nhiệm!

    Cô bạn này, có cần làm quá lên như thế không? Chuyện này làm ầm lên, chỉ sợ có mỗi cô là mang theo tiếng xấu thôi a...

    YY: Đừng mà! Thôi bỏ đi, mình không quan tâm lắm!

    TT: Không quan tâm? Vậy nói chuyện với mình làm gì?

    Lí lẽ này ở đâu ra vậy? Cậu không quan tâm thì hỏi mình làm gì chứ? Tuy nhiên cô lại viết kiểu khác suy nghĩ mình...

    YY: Xin cậu, đừng như vậy mà...

    TT: Thôi được, vậy hãy thành thật khai báo cho mình, cảm thụ đêm đầu tiên ra sao?

    YY: Đừng có nói trắng ra như thế chứ?

    Dẫu sao cậu cũng là gái đã có chồng mà, phải hiểu hơn ai hết chứ?

    TT: Kể đi, không tớ liền bảo anh hai tớ lục tung cái thành phố này lên đấy!

    YY: Cậu sướng thật, có anh trai yêu thương chăm sóc, còn có chồng lúc nào cũng ở bên cạnh nữa chứ...(T.T)

    TT: Biểu cảm gì vậy? Thôi quay lại việc chính, mau kể đi!

    YY: Đau lắm, thực sự rất đau! Anh ta vô cùng hung tợn á!

    TT: Nghe có vẻ anh ta vô cùng dũng mãnh a... Sướng nhất cậu đấy!

    YY: Cậu là con gái mà ăn nói lưu manh vậy à? Ai dạy cậu vậy chứ?

    TT: Hì hì! Vậy, nếu gặp lại hắn, cậu sẽ như thế nào?

    YY: Hừm... Tớ nhát gan lắm, vậy nên trốn thôi!

    TT: Anh ta nhất quyết đuổi theo bắt cậu lại thì sao?

    YY: Vậy tớ sẽ cắn lại nha!

    Hơn nữa làm quái có ai đuổi theo cái người từng tình một đêm với mình chứ? Cả đời anh ta chắc hẳn đâu chỉ riêng cô, còn biết bao mĩ nhân khác nữa cơ mà, cả đời cũng chẳng đến lượt ấy chứ? Không biết nên cười hay khóc nhỉ?

    TT: Khá lắm, cậu rất có gan. Vậy cậu có dám lên giường với anh ta lần nữa không?

    YY: Không đâu, đau lắm! Tớ rất sợ đau!

    TT: A... anh Thuấn đang gọi tớ, đi nhá!

    YY: Sướng thật, chồng cậu rõ là yêu cậu!

    TT: Đừng ghen tị, cố kiếm lấy một anh!

    YY: Nói thì dễ, dân quê như tớ thì cố sống bình yên qua ngày thôi là đủ rồi!

    TT: Ăn nói lung tung bậy bạ không đâu! Thế này nhá, cậu ở khu nhà trọ Nam Hải đúng không? Tớ ở cũng khá gần đó, ngày mai rỗi không?

    YY: Có!

    TT: Ngày mai hẹn nhau ở quán Cầu Vồng nhá!

    YY: Này...

    - A, nói tắt liền tắt luôn à? - Dương An Dương khó chịu cuốn chăn nằm xuống giường, mệt mỏi cả ngày lẫn hôm qua liền ngủ ngay.

    Tuy nhiên, những cảnh kích tình nóng bỏng hôm qua người đàn ông ấy cuồng dã và cô ở bên dưới thân hắn liên tục ùa về khiến cô lại tỉnh ngủ, không sao có thể ngủ tiếp. Dương An Dương không thể nào tống nó ra khỏi đầu mình, cứ nhắm mắt lại là nó xuất hiện. Hóa ra đây là tâm tình thiếu nữ sau lần đâu tiên sao?

    Một đêm này, Dương An Dương mất ngủ. Mà ở nơi khác, thám tử cũng mất ngủ tìm tung tích Dương An Dương cho ai đó kia...
     
    Lulila thích bài này.
  9. Togoke Naisa

    Togoke Naisa Cây bút mới
    • 3/6

    Chap 4:

    Dương An Dương vừa bực vừa thẹn, khó chịu gặm cái bánh mì bơ ngọt cuối cùng còn sót lại trong nhà.

    - Tiểu Thảo bảo sáng nay sẽ gặp nhau tại quán Cầu Vồng nhưng là không có nói chỗ ngồi, thời gian hẹn gặp nha, chưa kể còn chẳng biết mặt nhau thì làm sao gặp chứ?

    Dương An Dương thở dài:

    - Thôi thì ở nhà vậy, không phải gặp gỡ ai cho mệt!

    Và thế là, Dương An Dương đã tạm quên đi chuyện kia mà lăn ra đọc truyện tranh. Dẫu sao thì hôm nay cũng là ngày cuối cùng cô còn được thoải mái thế này, từ ngày mai cô sẽ phải bôn ba chen chân trong khu thực phẩm bánh ngọt để kiếm sống. Công việc này là do Tiểu Thảo sắp xếp cho cô, cô cũng nên biết coi trọng, không được chê bai thành ý người ta.

    - Haiz... Tại một nơi khác...

    Thám tử che kín mặt mũi đặt lên bàn tập hồ sơ liên quan đến Dương An Dương cho Lăng Hữu Nguyên, âm thầm toát mồ hôi lạnh. Thông tin về một người đâu chỉ ngày một ngày hai mà tìm ra tất, khổ thân ông phải huy động toàn bộ lực lượng tìm cho ra cái cô gái này, không thì cái người đàn ông nguy hiểm này cho phá sản mất.

    - Tổng giám đốc Lăng, đây là toàn bộ thông tin của cô gái này. Ngài cần gì nữa không ạ?

    Lăng Hữu Nguyên một cái liếc mắt cũng không có, hừ lạnh:

    - Tào Thuấn sẽ gửi tiền vào cho ông. Đi được rồi!

    - Vâng! - Thám tử chờ mãi câu này, nhanh chân chuồn lệ. Ở cái phòng này ngột ngạt chết đi được, nhất là cái khí thế bức người kia, kinh khủng!


    Còn lại Lăng Hữu Nguyên, hắn ta khẽ nhếch môi thích thú:

    - Dương An Dương à, tưởng trốn được tôi sao?

    ***

    "CỐC CỐC CỐC"

    - Ai vậy? - Dương An Dương khó chịu từ giường bò dậy, cô phải rất vất vả mới ngủ được một tí, vậy mà lại bị tên khốn nào to gan làm phiền. Phải dạy cho hắn một bài học mới được!

    - Có chuyện gì mà mới sáng sớm đã gõ cửa nhà người ta thế? Không cho ai ngủ hả? - Dương An Dương quát lên.

    - Cô có phải là Dương An Dương không? - Một giọng nói nhẹ nhàng chợt vang lên, khiến Dương An Dương nhận ra người đối diện mình là một cô gái rất xinh đẹp, thanh tao, trang nhã liền không khỏi đỏ mặt xấu hổ:

    - Vâng, là tôi. Có chuyện gì sao?

    Ngay lập tức, cô gái lạ mặt kia như hét vào mặt cô:

    - Cậu là cái đồ đáng ghét! Hẹn nhau ở Cầu Vồng mà để tớ ngồi đó đã gần ba tiếng đồng hồ, cậu muốn chết à?

    Thấy Dương An Dương có vẻ hơi đơ, cô gái lạ mặt kia liền hung hăng véo hai má trắng hồng của cô, nghiến răng nghiến lợi:

    - Hôm qua chúng ta vừa mới chat xong đấy, về lần đầu... uhm uhm...

    Chưa nói hết câu cô đã bị Dương An Dương mặt đỏ phừng phừng bịt miệng lôi vào trong nhà.

    - Nhận ra người ta rồi à? - Cô gái lạ mặt che miệng cười mờ ám liền khiến Dương An Dương lúng túng đỏ mặt, quay sang chỗ khác nhìn lung tung.

    - Tiểu Thảo, sao cậu biết nơi này mà đến vậy? - Dương An Dương sau khi hồi phục tâm trạng liền tươi cười. Cô không đẹp thanh tao trang nhã như Tiểu Thảo, cũng không bốc lửa phong tình quyến rũ mà mang một vẻ trong sáng thuần khiết đáng yêu, dạng như một... tiểu bạch thỏ. Người ta nhìn vào chỉ muốn bắt nạt, bắt nạt mãi mà cũng muốn nâng niu vỗ về trên tay.

    - Chẳng phải cậu bảo ở khu nhà trọ Nam Hải sao? Mình đến đây hỏi bà chủ ở dưới nhà liền biết à! - Tiểu Thảo nhìn cô cười cười, có vẻ hứng thú nghịch truyện tranh của Dương An Dương.

    - Vậy mục đích cậu đến đây là gì hả?

    - Sao cậu lại dùng từ "mục đích" nhỉ? làm như mình có tâm cơ lắm không bằng á! - Tiểu Thảo xụ mặt nhưng lập tức liền cười cười:

    - Không hẳn là không có mục đích, mình muốn giới thiệu cho cậu một tấm chồng tốt!

    - Không đâu! Mình vẫn còn trẻ, còn phải ăn chơi trác táng lâu lâu nữa, không lấy chồng đâu! - Dương An Dương lập tức phản đối, ngay lập tức bị Tả Thảo liếc mắt coi thường:

    - Ăn chơi trác táng hả? Cái ăn chơi trác táng của cậu là cả ngày nằm ở nhà lăn qua lăn lại với mấy quyển truyện hả?

    - Cái này... - Dương An Dương đỏ mặt:

    - Dẫu sao thì mình cũng có quen biết ai ở cái thành phố này đâu cơ chứ? Chưa kể mình là dân từ dưới quê lên, lúc nào cụng bị coi thường thì làm sao kiếm được một tấm chồng tốt đây? Họa chăng có tốt cũng chỉ là vỏ bọc mà thôi!

    - Này, cậu bỏ ngay cái vẻ mặt tự ti, đau khổ kia đi nhá! Tin mình đi, nhất định sẽ tìm cho cậu một tấm chồng tốt, không để cậu bị khi dễ đâu! - Tả Thảo ánh mắt bắn ra hào quang nói.

    - Không đâu! - Dương An Dương vẫn rất kiên định.

    - Cậu trước nay có thử kết giao qua ai chưa? - Tả Thảo bất ngờ hỏi.

    - Chưa! - Có phần lung lay rồi.

    - Vậy làm sao cậu biết hết được lòng đàn ông hả? Cái ánh mắt bi quan kia từ đâu mà có hả? - Tả Thảo nhào tới túm cổ áo Dương An Dương lắc lắc:

    - Bà cụ non của tôi ơi! Thanh xuân của cậu vẫn còn trải dài sao cứ như cậu mất hết từ bao giờ rồi thế?

    - Cái này... Bỏ ra rồi từ từ nói chuyện! Tào Thuấn dạy vợ cái kiểu gì vậy chứ? - Dương An Dương nhìn Tả Thảo bĩu môi.

    - Này, tớ phát hiện cậu vô cùng đáng yêu nha!

    Dương An Dương nghe vậy đỏ bừng mặt, trước giờ chưa ai khen cô như vậy a...

    - Á! - Tả Thảo bỗng la lên.

    - Sao thế? Khó chịu ở đâu à? - Dương An Dương lo lắng.

    - Ngực cậu... To hơn tớ này! - Dương An Dương nghe vậy mặt đỏ như muốn bốc cháy, cuống cuồng trùm chăn thành một cục trên giường không thèm quan tâm tới Tả Thảo. Rốt cục thì ai dạy Tiểu Thảo ăn nói lưu manh như vậy? Bạn bè, Tào Thuấn hay anh trai cô ấy vậy?

    Ngồi nói chuyện một lúc, Tả Thảo nhìn đồng hồ rồi đứng lên ra về, trước khi đi còn không quên nháy mắt mờ ám với cô làm da mặt mỏng như cô không tài nào chịu nổi. Vừa đóng cửa một lúc, đang nằm đọc truyện, lại có tiếng gõ cửa, nghĩ là Tả Thảo, cô chạy lại mở cửa, cười vui vẻ:

    - Tiểu Thảo quên đồ gì à?

    - Không có Tiểu Thảo nào của cô hết! - Trước mắt Dương An Dương hiện ra bà chủ nhà khó tính:

    - Đưa tiền nhà tháng này đây!

    - Ách... Bà chủ nhà! - Dương An Dương vạn lần không nghĩ tới a, bây giờ người cô không còn lấy một xu!

    - Bà chủ... Cho cháu khất, tháng sau liền trả bà hai tháng luôn được không?

    - Không! - Trước thái độ khẩn cầu của cô là lời nói chém đinh chặt sắt:

    - Tháng này không trả xong thì tháng sau cút ra khỏi đây cho người khác thuê! Nhớ đấy!

    - Ơ... Bà chủ a bà chủ! - Dương An Dương thở dài thườn thượt, quay về nằm dài trên giường tiếp tục đọc truyện. Trời ơi, biết kiếm đâu ra tiền bây giờ?

    "CỐC CỐC CỐC"

    Dương An Dương sợ khi nghe tiếng gõ cửa, lại là ai đây? Nhưng mà lại nghĩ, mình không có tiền thì người ta có đòi cũng vô dụng, chẳng qua là nghe chửi vài câu liền xong. Dũng khí cứ như vậy đi lên, Dương An Dương nhanh chóng chạy ra mở cửa.

    - Ơ... Không có ai? - Dương An Dương nghĩ thầm chắc trẻ con quanh đây trêu rồi. Đang định quay người đi vào đóng cửa cô liền bị một đôi tay rắn chắc có lực kéo về, chưa kịp phản ứng lại đôi môi đã bị một đôi môi khác nóng ẩm phủ xuống, cùng đó là tiếng khóa trái cửa.

    "Ôi trời! Mình bị cưỡng gian! Trên đời mĩ nhân chết hết rồi hay sao hả?"

    Nhưng là Dương An Dương không có cơ hội suy nghĩ nhiều. Đầu lưỡi nhanh nhẹn gian xảo của người đào ông dễ dàng trượt vào trong khoang miệng cô, cạy mở hai hàm răng, trêu đùa đầu lưỡi nhỏ bé đang sợ hãi của cô. Dương An Dương muốn giãy dụa nhưng cơ bản là không thể. Một tay người đàn ông ghì chặt gáy cô, tay kia lại như vòng kìm ôm thật chặt người cô, không thể nhúc nhích, không thể kêu, Dương An Dương run lên bần bật, sợ phát khóc. Nhưng lúc này người đàn ông bỗng thả chậm tốc độ, nhẹ nhàng vỗ về khiến cô như chìm đắm trong đó. Cả cơ thể mềm nhũn không có lực chỉ đành thuận theo người đàn ông định đoạt. Nụ hôn kích tình cứ diễn ra đến nỗi gần như cô không thở được, người đàn ông liền rời đi môi cô nhưng vẫn đặt môi mình kề sát môi cô, khẽ nhếch môi cười chăm chú nhìn cô mặt đỏ bừng, ánh mắt mê ly lúng túng, khó khăn hít thở.

    Thật ngốc nghếch!

    - Anh... uhm uhm... - Chưa kịp nói gì Dương An Dương liền bị người đàn ông túm gáy hôn. Đầu lưỡi tinh ranh của hắn rất nhanh lại công thành đoạt đất, khiến cô phải giương cờ trắng đầu hàng. Trong lúc mơ màng cô phát hiện đang nằm trên giường, lại bị một khối thịt nặng đè lên liền thanh tỉnh không ít, bắt đầu giãy dụa, uốn éo cơ thể muốn thoát ra. Người đàn ông bỗng hít một ngum khí lạnh, thấy cô đã dừng động tác nhưng lại ngây ngốc nhìn mình liền có chút buồn cười, xoa xoa đôi môi anh đào bị hôn đến sưng đỏ của cô thì thầm:

    - Dương An Dương, em thách thức lòng tự trọng đàn ông của tôi!

    - Tôi... Nào có! Chúng ta đã gặp nhau lần nào đâu? Hôm nay mới gặp nhau... Anh liền... liền... liền... - Dương An Dương lắp bắp, gương mặt đỏ bừng. Làm sao cô có thể tự nhiên nói ra là anh hôn cô, dẫu sao cô cũng là con gái mới lớn thôi mà?

    - Không nhớ tôi là ai à? - Người đàn ông có vẻ tức giận mà cô thì vẫn rất ngây thơ:

    - Chúng ta có quen nhau đâu mà nhớ với không nhớ?

    - Vậy để tôi khiến em nhớ ra! - Người đàn ông tà ác cười, một tay ghim chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, môi liền nhanh chóng phủ xuống hôn khiến cô mê man, một tay nhanh chóng thoát đi quần áo hai người.

    - Nhớ! Tên tôi là Lăng Hữu Nguyên!
     
    bchang98 and Lulila like this.
  10. Switch Meow

    Switch Meow Cây bút kinh nghiệm
    • 53/74

    Cố lên nhé. Truyện hay. Hợp với mình. Chúc truyện bạn nhiều độc giả nhé!"
     
  11. chích bông

    chích bông Cây bút mới
    • 1/6

    chán chít cũng mất công đăng bài mất công đọc. kết luận 1 câu chuyện hay nhưng ít quá
     
  12. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Có lẽ tác giả tạm ngừng rồi em ơi =))
     

Chia sẻ trang này