Tản văn Vì ai? - Ngọc Lạc Kỳ Dung

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Trúc Tâm, 30/6/18.

  1. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Vì ai?
    Tản văn
    _ Ngọc lạc Kỳ Dung _

    [​IMG]
    Cuộc đời là chuyến phiêu du, mỗi ngày là một cuộc hành trình mới. Xách balo lên em đi và tạo nên những câu chuyện của riêng mình.
    Và rồi một ngày... Em đứt gánh giấc mơ!

    Lạc đi đâu... những câu chuyện thi vị?
    Những bài hát ngày nào em hát rong ruổi trên những chuyến đi.
    Lạc đi đâu... những giấc mơ em hằng ấp ủ?
    Những bước chân xa vượt qua mọi vách núi, con sông.
    Và... lạc đi đâu tiếng cười tuổi thơ trẻ?
    Ngày em còn hồn nhiên tuổi thiếu thời.

    Mỗi lúc lớn, hành trang em thêm nặng chút. Em lại mất đi chút hồn nhiên thơ dại.
    Lớn thêm chút nữa, giấc mơ em ấp ủ tan theo cơn gió vì một chữ "Đời".
    Và lớn thêm chút nữa, đôi mắt em u buồn thay cho nụ cười em vẫn luôn giữ trên môi.
    Và thêm chút nữa em bận rộn với cơm áo gạo tiền vào cái đua tranh của xã hội.
    Em bán mạng, bán thân, bán sức khỏe và bán cả nụ cười chỉ để "Tồn tại"!

    Và rồi một ngày, một bậc hiền sư đi ngang nhìn em và nói:
    - Thật là sản phẩm lỗi của xã hội!

    Như cơn mưa bão táp đánh đổ bức tường em hằng xây nên. Em gào thét trong tuyệt vọng và nói:
    - Không phải, tôi không phải thế này! Tôi vốn không phải thế này! Vậy tôi vốn là ai? Làm sao tôi lại thế này?

    Em đổ lỗi cho ai? Cho đời, cho gia đình, cho bạn bè và tại cái đứa bạn thành công hơn chính em. Tại cái công ty không nhận em làm việc. Và tại...

    Cuộc đời là hành trình dài, là lựa chọn đi tiếp hay lùi lại. Là thành công hay thất bại. Tất cả là do ai? Phải chăng sau tất cả, đã bao giờ em nhận lỗi do em?

    _ Ngọc Lạc Kỳ Dung_
    Ngày 30/6/2018
    Tác phẩm giống với những tác phẩm khác,
    Mình đã quay trở lại
    Và bình dị hơn xưa ^^​
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/6/18
    Vi An and hoa vô sắc like this.
  2. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Mừng bồ trở lại! Đúng là rất lâu rồi ấy bồ à!
    Nhưng tui thấy vui, bồ đã trở lại, có bình dị hơn, nhưng sâu sắc hơn. Và tui thấy tác phẩm này không hẳn giống nhưng tác phẩm khác, có một khe hẹp để em có lối thoát chứ không chỉ bế tắc như xưa. Rất tuyệt ấy! ;)
     
    Vi An and Trúc Tâm like this.
  3. Sim

    Sim Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Nói thật là tản này rất bi quan... không biết có phải là mình đang bi quan không nhưng đọc xong chỉ muốn nằm vật ra thôi.

    Khá thích cách nói của bạn khi gọi nhân vật là em. Em ngây thơ, em trẻ con, rồi thì cũng đến lúc em phải trưởng thành, và vì em không thể chấp nhận em đã không còn là trẻ con nữa nên em bế tắt.

    Điều mình không thích là lời nói của nhà sư. Dù không sai nhưng xét theo một phương diện nào đó thì có lẽ lời nói này chủ quan, phiến diện. Mình không thích cách phán xét chỉ bằng 1 cái nhìn như thế, dù ấy có là người đức độ thế nào đi chăn nữa. "Em" đã cố gắng mà, cả một quá trình dài em đã chiến đấu, nên để tồn tại em bắt buột phải trưởng thành. Và trưởng thành không phải là lỗi lầm.

    Mình quả thực đang ở giai đoạn này, mình đã đấu tranh rất nhiều, nhất là với chính bản thân mình, thực sự rất mệt mỏi, mình đã muốn ngủ một giấc thật dài vì ở đâu mình cũng thấy u ám. Nhưng mà mình không muốn cứ hoài nhỏ dại. Mình cần trưởng thành để làm những điều cần làm, tìm kiếm những thứ cuộc đời mình cần có. Mình đã cỗ vũ mình như thế để có thể chấp nhận hiện tại.

    Mình chỉ muốn nói là có rất nhiều thứ vẫn chưa được phát hiện, ở những tác phẩm sau mình mong chờ bạn có thể mở một lối thoát cho chính mình! Cũng như người đọc là mình.

    Ngày mới tốt lành!
     
    Vi An thích bài này.
  4. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Chúc ngày mới tốt lành!
    Yêu dế nhiều lắm, tinh tế thật đấy! Mình đã cố ý viết khéo rồi mà vẫn bị tỉ nhận ra! ^^
    Và trả lời cho câu hỏi của Sim thì hành trình này là hành trình mình quay trở lại với câu chuyện của mình, câu chuyện mình đã và đang vật vã để tìm lại được giấc mơ của mình. Câu nói của nhà sư đau đớn thật! Mình cũng đã sốc, đã bàng hoàng và mình chống đối nó và rồi sau đó có một người đã nói với mình rằng.
    "Con người ta chỉ thực sự thay đổi khi họ nhận ra mình cần thay đổi. Muốn trưởng thành con đường chẳng hề bằng phẳng. Và khi bạn nhận ra mình cần trưởng thành đó là lúc đời cho bạn thử thách để chứng minh bạn có thực sự xứng đáng. Và nếu chỉ với vài câu nói gây sốc mà đã không thể kiên trì, ngoài kia sẽ vùi dập bạn bất cứ lúc nào!"

    Mình cũng chết lên chết xuống, đã kháng cự và đã suy sụp và cũng muốn từ bỏ rất nhiều lần. Nhưng nhờ thế hôm nay mình mới có thể quay lại diễn đàn với câu chuyện thoáng hơn và tự tại hơn. Mình rất mong những câu chuyện của mình có thể giúp được bạn phần nào đó!

    Ps: Lối văn của mình là câu chuyện không phải số đông ưa thích, có lẽ do văn hóa gia đình. Dù sao cũng rất mong được Sim ủng hộ!
    Sư tỉ Sắc Sắc, tỉ chỉnh lỗi cho em như ngày em còn thiếu thời nha! Sự kỹ tính của tỷ là động lực cho em kỹ càng thêm kỹ! *Cười gian manh*
     
    Vi An thích bài này.
  5. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Du yêu yêu, đây là sự thật không tô vẽ của cuộc sống. Người ta vẫn nói "thế giới thay đổi khi con người thay đổi", nhưng sự thật là thế giới thay đổi cũng làm biến chất con người, và trưởng thành trong thế giới ấy sẽ phụ thuộc vào thời gian sống.
    Có thể hình dung như thế này: Một người có ước mơ trở thành cảnh sát lúc người ấy 6 tuổi. Kể từ đó, người ta bắt đầu hình thành ý thức và rèn luyện mình, chủ động học tập và tạo cho mình nhưng thói quen quân đội để sẵn sàng thích nghi trong môi trường sau này... Sự thay đổi này kéo theo đó là môi trường học tập nghiêm túc, hiệu quả, tư duy lành mạnh, sức khỏe tốt, đức tính tốt, sống kỷ luật và muốn góp sức cho cộng đồng. Điều này sẽ cho phép họ gặp gỡ những người tốt, những điều tốt và tích cực... Từ ban đầu, sau đó họ thay đổi và kéo theo nhiều thay đổi khác, cuối cùng sẽ làm thế giới quanh họ thay đổi. Trong triết học gọi đây là "sự thay đổi của chất dẫn đến thay đổi về lượng".
    Cùng một điểm xuất phát như thế, nhưng khi người ấy không có những thay đổi cụ thể, và cuộc sống thì luôn đổi mới. Theo thời gian, sức ép học tập nặng thêm, các mối quan hệ, quan tâm của họ đều chung chung. Hệ lụy là họ thấy một cuộc sống mệt mỏi, đầy những khó khăn, không thuận lợi, mọi thứ đều đang gạt họ ra khỏi niềm mơ ước ban đầu... Tới đây sẽ có 3 nhánh phát triển: Nhóm người 1 - nỗ lực phấn đấu, rèn luyện mình. Ở đây phân nhánh tiếp, một bên chịu được những thay đổi đột ngột này mà phát triển bản thân, thay đổi được chính mình và thế giới của mình. Mặt khác, nếu không chịu đựng được, hậu quả chờ họ là bệnh tật hay thậm chí là cái chết.
    Một nhánh khác, là người ta cố tìm cách khỏa lấp lỗ hổng của bản thân bằng tiểu xảo hay mối quan hệ. Điều này dẫn đến những hệ lụy về sực thiếu nhân cách, lỗ hổng trong đạo đức, thói vị kỉ và chỉ biết lợi cho bản thân. Khi tác động lại thế giới, họ tạo ra thế giới của lợi ích, tranh đoạt, chiếm hữu, lợi dụng và bị lợi dụng.
    Nhánh cuối cùng là những người rẽ nhánh giấc mơ. Họ lao vào cuộc sống để mong muốn giải quyết những vấn đề cuộc sống trước mắt. Nhưng cuộc sống thì luôn đặt các vấn đề chồng chất, đến nỗi mà dành cả đời có khi không giải quyết hết. Họ bị quay mòng mòng và kiệt sức để mơ, cuối cùng là lãng quên nó, đánh rơi nó trong kí ức. Họ từ bỏ giấc mơ của mình và làm nô lệ cho tiền bạc. Họ trượt dốc xuống đáy xã hội.
    Trong triết học gọi đây là "sự thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất".
    "Em" trong tác phẩm này thuộc nhóm hai, nhánh thứ ba. Thực sự, nói là "sản phẩm lỗi của xã hội" là nặng lời nhưng cũng không sai. Nhưng nhờ thế mà "em" bị bức ép và trăn trở nhiều hơn. Sau cùng, nếu em có từng nhận trách nhiệm cho những sai lầm của mình, cánh cửa thoát hiểm sẽ mở ra. Kì Dung đã mở khóa, và "em chỉ cần tiến lên, đẩy cửa ra thôi.
    @Trúc Tâm, tác phẩm này rất tốt luôn ấy, ngoại trừ việc phát triển tâm lý nhân vật quá đột ngột.
    Bồ có thể bỏ danh xưng "tỉ tỉ" kia không???
     
    Vi An, Sim and Trúc Tâm like this.
  6. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Yêu bồ quá à! Sao bao lâu nay Dế vẫn là thần tượng không phai mờ của mình. *Mắt long lanh*
    Thui không gọi tỉ tỉ nữa không thì Dế giận đạp nát nhà mình mất. :p
     
    Vi An thích bài này.
  7. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Không! Nhất định tui sẽ không thế! Tui tốt tính lắm á!!! ;););)
     
    Vi An thích bài này.
  8. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Tôi klq, tôi chỉ đi qua đây và phát hiện cái cmt còn dài hơn cả bài #1 thôi =)))))))))
     
    Sim thích bài này.

Chia sẻ trang này