Tản văn Vết thương - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 16/4/18 lúc 19:10.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    [​IMG]

    Tác phẩm: Vết thương
    Tác giả: Nhật Tà
    Thể loại: Tản văn
    Tình trạng: Hoàn

    Đau.

    Nhức nhối.

    Khó chịu.

    Mỗi lần đổi mùa thì những vết thương lại sưng mủ, đau nhức kinh hồn.

    Không vỡ ra thì cũng thâm tím lại. Tay, chân, lưng, bụng nơi nào cũng có những vết thương không nặng thì cũng nhẹ.

    Tại sao lại bị thương ?

    Lúc nhỏ nghịch ngợm bị phạt, ăn đòn roi cũng là chuyện bình thường. Chạy nhảy, té ngã bầm tím chỉ là chuyện nhỏ, những vết thương lúc nhỏ chỉ là dấu vết của tuổi thơ mà thôi.

    Vậy giờ thì sao ?

    Vết thương bây giờ vừa thuộc về tuổi thơ và cũng là của hiện tại.

    Dây điện, cán chổi, thắt lưng, bàn, ghế, dép, cây sắt,... chỉ cần có thể gây tổn hại đến người thì đều đã được thử, có vài cái chỉ ăn một lần, có thứ ngày nào cũng ăn.

    Vết này chưa lành, vết khác lại chồng lên, cứ tích tụ mãi không khỏi.

    Ngu ngốc. Một cái bạt tai.

    Không được tích sự gì. Một cú đạp vào đầu.

    Phế phẩm. Tổ hợp của tất cả.

    Lúc đầu còn khóc, còn la, còn van xin tha thứ. Lúc đầu chỉ mong sao mọi thứ dừng lại nhanh, vứt bỏ lòng tự trọng gào khóc, la thét, luôn miệng nói:

    "Xin lỗi, con sai rồi, con hứa không thế nữa, đừng đánh con mà."
    Nhưng giờ khác rồi.

    Dính phải cái tát đau rát cả mặt nhưng vẫn không nhăn nhó, ăn phải cú đạp làm ngã, đầu đập cả vào sàn mà vẫn không la đau, bị chà đạp nhưng vẫn không khóc, không xin tha thứ, chỉ khi họ hỏi thì trả lời theo đúng chuẩn một người con nên nói:

    "Con xin lỗi."
    Lúc nào cũng phải nhẫn nhịn hứng chịu những cơn đau, muốn khóc nhưng không thể, muốn giả vờ đau đớn để có thể cứu vớt chút tình thương nhưng vành mắt khô ráo, nước mắt không hề chảy.

    Nhiều lúc phải mặc nhiều lớp áo để cố che đi những vết thương do dây điện gây nên, đôi khi lại phải nói dối vết thương trên mặt là do vô ý té. Luôn lo sợ bị mọi người đàm tiếu về những vết thương đó.

    Bản thân phải cố mạnh mẽ chống chọi những điều đang xảy ra, luôn suy nghĩ:

    "Không sao, đã quen rồi."

    Từ lúc nào đã quen với những cơn đau ?

    Từ lúc nào đã thôi khóc lóc ?

    Từ lúc nào đã vô cảm như thế ?

    Hình như từ lúc những vết thương ấy được hình thành.

    My darling, I'm tired. Please help me.



     

Chia sẻ trang này