Tản văn Văn tả mẹ - Huỳnh Hiền Muội

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Thẩm mai lâm, 5/10/17.

  1. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Tên tác phẩm : kể về mẹ
    Tác giả : Huỳnh Hiền Muội
    Thể loại : văn tả
     
  2. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Trong cuộc đời này có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi buổi trưa hè và có ai mà không yêu thương mẹ mình nhất trên đời. Với tôi cũng vậy, tôi cũng yêu mẹ tôi hơn những gì tốt đẹp mà tôi có.

    Đối với tôi mẹ luôn dịu dàng, hiền hậu. Mẹ là người luôn quan tâm đến tôi nhiều nhất, vì thế mẹ còn là người mà tôi mang ơn nhất trên đời. Tôi vẫn thường nghĩ mẹ tôi không đẹp, không đẹp vì không có nước da trắng hồng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh mà chỉ có khuôn mặt gầy gò rám nắng cùng những nếp nhăn của cái tuổi bốn mươi, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt mẹ. Tuy vậy nhưng ba tôi vẫn thường bảo mẹ tôi đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái ở vẻ đẹp trí tệu và tâm hồn. Đúng thế thật, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn và tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. Có những lúc tôi cũng nghĩ như vậy nhưng khi ngồi bên mẹ, được mẹ âu yếm và vuốt tóc thì tất cả ý nghĩ đó đều tan biến mất. Tôi có cả cái cảm giác lâng lâng, xao xuyến khó tả. Cảm giác như chưa bao giờ tôi nhận được nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền sâu vào trái tim tôi, qua ánh mắt, qua đôi môi trìu mến qua nụ cười ngọt ngào,... qua tất cả những gì của mẹ tôi cảm nhận được nó một cách thân thương và trìu mến. Tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mới cảm nhận được.

    Trong con mắt của một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăn nom con. Chưa bao giờ tôi tự đặt câu hỏi : "Tại sao mẹ lại chấp nhận hi sinh vô điều kiện vì con"? Mẹ tôi tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi ghĩ mẹ thật quá đáng thật ác độc. Đã bao lần mẹ mắng tôi, tôi đã khóc, khóc vì uất ức , cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận!

    Rồi cho đến một lần...khi tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật kí của mình, tôi tức lắm, giật ngay cuốn nhật kí từ tay mẹ và hét to : "Sao mẹ quá đáng thế! Đây
    Là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cầm mẹ nữa!" Cứ tưởng tôi sẽ ăn mộ cái tát thật đau điếng nhưng không, mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt, khóe mắt rưng rưng như sắp khóc, có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa và mặc cho bố cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc rất nhiều, ướt đẫm cả chiếc gối nhỏ.

    Đêm càng về khuya, tôi càng thao thức, trằn trọc. Nước mắt đã khóc lâu đang khô dần trên khóe mắt tôi, tôi cứ trằn trọc không ngủ được. Một cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng đang từ từ giày vò tôi. Phải chăng tôi đã sai, tôi sai vì đã làm mẹ dau lòng, làm mẹ khóc vì tôi. Giờ đây tôi chỉ muốn xòa vào lòng mẹ rồi thơm lên má mẹ và nói một câu xin lỗi với mẹ. Sẽ rất hạnh phúc nếu tôi làm điều đó...

    Đêm đó hẳn là một đêm dài. Tôi ngủ mà cứ cảm thấy không an tâm và bình yên như khi có mẹ, tôi nhớ lắm cái cảm giác được mẹ vuốt ve, âu yếm.... rồi chợt cảm giác ấy lại một lần nữa ùa về trong tôi. Đúng rồi! Tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào và đầy yêu thương. Tôi cứ chìm đắm trong phúy giây dịu dàng ấy, cố nhắm nghiềng mắt lại vì nếu mở mắt ra, cảm giác ấy sẽ tan biến mất... xa mãi vào hư vô và truóc mặt tôi sẽ chỉ còn là một khoảng không thực sự.

    Sáng hôm sau, khi vừa bước xuống giường tôi đã chạy ngay sang phòng mẹ, nhẹ mở của quan sát tôi thấy mẹ tôi ngồi đó nói chuyện với cha tôi. Mẹ nói mẹ rất hối hận vì đã đọc trộm nhật kí của tôi nhưng chỉ nhiêu đó đâu thể làm tôi bậc khóc nức nở. Mẹ nói mẹ đọc nó để hiểu về tôi hơn khi tôi càng lớn dần, mẹ sợ một ngày nào đó sẽ không thể hiểu được tôi như lúc nhỏ nữa và - tôi sẽ càng ngày càng cách xa mẹ hơn. Tôi thấy mình có lỗi quá. Việc một người mẹ đọc nhật kí của con mình thì có gì sai chứ, mẹ thật sự không sai gì cả mà người sai lại chính là tôi, tôi đã vô tình đẩy mẹ cách xa tôi và còn làm mẹ khóc. Suy nghĩ của tôi đã hoàn toàn lấn áp trái tim khiến tôi không nhịn được mà chạy ngay vào phòng ôm chầm lấy mẹ. Tôi khóc rất nhiều và không ngừng xin lỗi mẹ, tôi hối hận vô cùng, giờ tôi mới nhận ra được sự quan trọng của mẹ đối với tôi, tôi chỉ muốn mãi mãi ở bên mẹ, không muốn mất mẹ và luôn muốn lớn thật nhanh để bù lại những lỗi lầm tôi đã làm với mẹ.
    Trước lúc đó thì tôi sẽ là con ngoan của mẹ, sẽ luôn vâng lời mẹ và _ luôn yêu thương mẹ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/10/17
    Đình An and Trúc Tâm like this.
  3. DarkMoon

    DarkMoon Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Trong văn không ghi số bạn nhé, trừ ngày /tháng/ năm, thời gian, số liệu.
    Nghĩ
    Và một số lỗi, bạn tìm và sửa lại nhé!
    Không có người mẹ nào ác độc hết bạn ạ! Chỉ là đâu đó trong xã hội này có một vài người phụ nữ bất đắc dĩ phải làm mẹ nhưng không có nghĩa là họ sẻ là một mụ phù thủy ác độc. Tuy rằng đọc trộm nhật kí của bạn là một điều sai nhưng nó suất phát từ tình thương chứ không cố ý xâm phạm riêng tư. Bình thường bạn có tâm sự với bà ấy không nhỉ? Là một người mẹ ai cũng mong bản thân gần gũi và hiểu được con, đừng để bà ấy lo lắng. Mọi việc bà ấy làm đều là từ tình yêu bà ấy giành cho bạn.
    Tôi không có thói quen viết nhật kí, vì chuyện gì tôi cũng nói với mẹ. Nhật kí là nơi lưu giữ một phần kí ức, có buồn nhưng nó đều là những thứ đã qua. Một lúc khi mình già đi, những kí ức ấy một lần nữa hằn lên trái tim mình. Hãy nói ra để giải tỏa thay vì im lặng để mẹ lo lắng!
    * cười ngượng* dài quá rồi!
     
    Đình An and Trúc Tâm like this.
  4. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Thật ra minh chưa viết xog bn ơi khúc cuối là suy nghĩ của mih sẽ viết về khi mih đã nhận ra lỗi của mih vs mẹ, hoan toàn giông vs suy nghi của bn lun nhé nhưng tại mih chưa đăng lên dc khúc cuối thôi bn ạ!
     
    Đình An and Trúc Tâm like this.
  5. DarkMoon

    DarkMoon Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Ra là vậy!
     
    Thẩm mai lâm thích bài này.
  6. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Lỗi đánh máy
    Lỗi đánh máy và lặp từ nha bạn.
    Một góp ý ngoài lề là nếu bạn cách hàng ra đôi chút dễ đọc hơn rất nhiều. Khi đọc trên điện thoại những thoại văn viết liên tiếp như vậy sẽ có phần rối mắt. Và dù là văn tả, thay đổi vài dấu câu vẫn sẽ phù hợp hơn bạn dùng dấu phẩy nhiều đó. ;)! Chẳng hạn bạn cách câu đôi chút như là:

    "Đúng thế thật! Mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn và tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. Có những lúc tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng khi ngồi bên mẹ, được mẹ âu yếm và vuốt tóc thì tất cả ý nghĩ đó đều tan biến mất.
    Tôi có cả cái cảm giác lâng lâng, xao xuyến khó tả. Cảm giác như chưa bao giờ tôi nhận được nhiều yêu thương đến thế! Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền sâu vào trái tim tôi, qua ánh mắt, qua đôi môi trìu mến qua nụ cười ngọt ngào... "
    Lúc đầu đọc tác phẩm, mình tưởng mình đọc nhầm vì nguyên đoạn văn rất dài bạn lập lại. Tuy rằng việc lập lại có thể tạo hiệu ứng nhấn mạnh. Nhưng, bạn lập đoạn dài quá! Rút bớt lại đôi chút. Mình chỉ có vài góp ý nhỏ thôi, chúc truyện đông khách. ;)!
     
    Đình An thích bài này.
  7. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Cảm ơn bn mih sẽ sửa lại
     
    Trúc Tâm and Đình An like this.

Chia sẻ trang này