Ngôn tình Tường vi đêm đầu tiên | Quyển 3 - Minh Hiểu Khê (Tạm dừng)

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Vi An, 31/12/15.

  1. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Tên tác phẩm: Tường vi đêm đầu tiên – Quyển 3 – Mùa hạ này

    Tác giả: Minh Hiểu Khê

    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành | Đã xuất bản

    Tình trạng dịch: Đang dịch

    Chuyển ngữ: Vi An

    Lưu ý:

    Mình chỉ chuyển ngữ từ phần sau chương 9 đến chương 13 - hết, nguyên do bộ truyện này chị Tiểu Đông/QuietDecember đã dịch đến chương 9.1 nhưng bị gián đoạn vì hỏng máy tính, nên mình quyết định làm tiếp truyện này. Bạn nào muốn đọc bản dịch mượt có thể đợi chị Tiểu Đông dịch nhé. ^^

    Lời biên soạn

    “Tường vi đêm đầu tiên” cuối cùng cũng có kết thúc, hàng nghìn fan đã phải đợi chờ mong mỏi trong ba năm. Tác phẩm duy mỹ nhất, nồng nhiệt lãng mạn nhất của Minh Hiểu Khê đã tạo nên cơn lốc càn quét khắp châu Á: Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Malaysia, Việt Nam, Thái Lan… Minh Hiểu Khê quả thực là tác giả luôn khiến người khác kỳ vọng.

    Giới thiệu nội dung

    Thiên tài thiết kế Diệp Anh bị người ta hãm hại năm mười bốn tuổi, phải vào tù. Sau khi ra tù, để trả thù, cô quyến rũ một trong những người thừa kế của tập đoàn Tạ thị – Việt Tuyên, nhưng lại mập mờ dây dưa với người thừa kế khác của tập đoàn Tạ thị, người yêu thời niên thiếu, anh trai của Việt Tuyên – Việt Xán, cuối cùng không chỉ đạt được tập đoàn Tạ thị, mà còn thông qua cuộc thi thời trang cao cấp châu Á, bức con gái của kẻ thù là Sâm Minh Mỹ vào đường cùng. Nhưng khi Diệp Anh phim giả tình thật, khi cô dần dần yêu thương Tạ Việt Tuyên thì lại đích thân nghe thấy: Cô chẳng qua chỉ là quân cờ anh lợi dụng để uy hiếp Việt Xán… Lúc này, Sâm Lạc Lãng, kẻ thù vốn tưởng đã chết, vào lễ trao giải của cuộc thi thời trang lại xuất hiện trước mặt Diệp Anh… Bất luận là thiên sứ hay ma quỉ, thiện hay ác, ở nơi đây là ánh sáng lấp lánh tươi đẹp, rực rỡ sắc màu, sức sống ngập tràn… Mùa hạ này, hoa tường vi nở.

     
    Chỉnh sửa cuối: 19/3/16
  2. Kiera

    Kiera Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Ồ. Cuối cùng cũng có rồi.
     
    Diên Vĩ and Vi An like this.
  3. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Tuần này đang duyệt bản thảo, thiếu thời gian trầm trọng nên tuần sau mình mới dịch nhé, post lên trước PR hàng ấy =)).
     
    Diên Vĩ thích bài này.
  4. Mia

    Mia ~Smile Smile~ Thành viên BQT
    • 93/98

    Hay quá nàng ạ!
     
    Vi An and Diên Vĩ like this.
  5. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    (Phần này post lên trước. Post này chỉ mang tính chất câu view, chống bơ và PR)

    Chương 10.1a


    Ông ta không vĩ đại như vậy. Thật ra ông ta vô cùng ghen tị. Ông ta khao khát cô, muốn chiếm lấy cô mãi mãi, chết không từ.


    Trong xe của Sâm Lạc Lãng…


    “Là người thanh niên này, đúng không?” Đuôi mắt khẽ híp lại, Sâm Lạc Lãng vẫn nho nhã tươi cười như trước, nhìn bóng dáng đang đứng sát ngoài cửa kính xe Việt Tuyên, ánh mắt tràn ngập nhu tình nói với Diệp Anh: “Có phải do hắn nên năm đó cô muốn rời xa tôi rồi bỏ trốn cùng hắn?”


    “...”


    Toàn thân Diệp Anh bỗng chốc trở nên cứng đờ.


    “Nhoáng cái đã trôi qua nhiều năm quá!” Nghĩ lại về hồi ức bao năm đã qua, Sâm Lạc Lãng khe khẽ lắc đầu, đáy mắt hiện lên một tia khổ sở: “Khi đó, đầu óc chú như muốn vỡ tung. Nhìn con trưởng thành từng ngày, dang tay bảo vệ con, yêu thương con hơn tất cả, nhưng con lại vì một thằng nhóc mới quen mấy tháng mà tìm mọi cách để rời xa chú. Con có biết, lúc đó chú đau khổ như thế nào không?”


    Trong ngực nhói lên cảm giác muốn nôn mửa.


    Mặt Diệp Anh trở nên trắng bệch.


    “Năm đó, cảm giác đau khổ dày vò hành hạ chú, trong cơn nóng giận, chú đã tìm mọi cách tống con vào tù…” Sâm Lạc Lãng đau đớn thở hổn hển: “Xa cách đã nhiều năm, tâm trí chú rất xúc động. Chú xin lỗi, tiểu công chúa, chú nợ con một lời giải thích.”


    “...”


    Diệp Anh chỉ cười lạnh.


    “Nhưng tại sao con luôn giấu chú?” Đáy mắt ánh lên vẻ thất vọng, Sâm Lạc Lãng bất đắc dĩ nhìn cô: “Tại sao con sửa hết tất cả tên tuổi? Con còn phẫu thuật thẩm mĩ nữa sao? Trước kia con khác lắm! Nếu không phải chú đã ghi nhớ, khắc sâu ánh mắt này của con, thì có lẽ đã vào hùa cùng Minh Mỹ, không nhận ra con là ai!”


    Không sai.

    Cô mượn tay ai đó, từng ngày lặng lẽ phẫu thuật gắng thay đổi tất cả. Mỗi ngày nhìn gương mặt ấy nên không nhận ra sự thay đổi, nhưng tháng tháng ngày ngày trôi qua, nếu trước kia không thân thuộc thì rất khó nhận ra cô là ai.


    “Cho dù gương mặt này đã thay đổi so với trước kia quá nhiều, nhưng con vẫn đẹp như vậy!”. Sâm Lạc Lãng lơ đãng cười, ánh mắt đầy thâm tình lưu luyến trên mặt cô, lại nhìn thấy vết sẹo bên thái dương, ông run rẩy đưa tay lên, vạn phần thương tiếc nói: “Vì sao? Tại sao vẫn còn vết sẹo này? Dài như vậy, sâu như vậy... Xin lỗi, nhất định lúc ấy chú tức giận nóng nảy, nên mới có thể xuống tay nặng như vậy. Tiểu công chúa của chú, con còn đau không?”

    P/s: Vi An: Dịch xong đoạn này chỉ muốn băm vằm thằng cha Sâm Lạc Lãng ra! A a a. Tức chết tui. Đừng ai cản tui, tui muốn thiến chết lão già này! Giả tạo nè! ="=
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/1/16
    meo meo and Diên Vĩ like this.
  6. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Chương 10.1 b

    “Đây là điều ông muốn nói?” Diệp Anh ghê tởm tránh xa đôi tay kia, lạnh lùng nói.


    Mùi nước hoa nam tính của Sâm Lạc Lãng tỏa đầy không khí trong xe, nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của cô, ông ta vẫn giữ nguyên nụ cười, đáy mắt lại có tia bi ai, tuyệt vọng, nói: “Tiểu công chúa của chú… Con rất ghét nhìn thấy chú phải không? Có phải… vì Minh Mỹ?


    Chú biết, Minh Mỹ ghen tị với con từ nhỏ, nó đãlàm quá nhiều chuyện gây hại cho con, bây giờ nó đã chẳng còn gì, phải xuống nước cầu xin, con liệu có thể nể tình tha thứ cho nó...”


    Diệp Anh nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng.

    Trước kia ông ta là cơn ác mộng ma quỷ của cô, là con quỷ hung dữ đến nỗi chỉ cần thấy được bóng dáng của ông ta, người cô lập tức run rẩy. Còn giờ phút này, cô nén được nỗi sợ hãi, đánh giá ông ta trong khoảng cách gần, mới phát hiện ra chẳng qua chỉ vì trước kia cô quá yếu đuối.


    “Ông tới cầu xin cho cô ta?” Diệp Anh không cần suy nghĩ, nói tiếp.


    “… Dù sao chú cũng là cha nó.” Trầm mặc vài giây, Sâm Lạc Lãng khó xử nói. “Từ nhỏ đến lớn, tuy rằng Minh Mĩ là con gái của chú, nhưng cả trái tim đều dành cả cho con, nó cô độc, không được quan tâm, dẫn đến tâm tính thất thường, chú cũng không thể trốn tránh trách nhiệm!”

    “Tường Vi, chú không dám xin con tha thứ cho Minh Mĩ, nó làm sai trái thì phải bị pháp luật trừng phạt.” Sâm Lạc Lãng chán nản nói “Chỉ là hôm nay con cũng tận mắt trông thấy Minh Mĩ tâm thần bất ổn, nếu không, chỉ cần nó con một chút lý trí thì sẽ không điên cuồng chọc giận con như vậy…”


    Đau lòng thở dài một hơi, Sâm Lạc Lãng nói: “Hôm nay chú muốn gặp con là để cho con biết rõ chân tướng, không nên hiểu lầm chú. Chú có quan hệ rộng, nên muốn sự việc có thể giải quyết nhanh chóng, không làm tổn thương ai. Chú cũng không hề mua chuộc để giám định pháp y cho Miinh Mĩ, nó… thực sự điên rồi.”


    “Sâm Lạc Lãng.”


    Im lặng nhìn ông ta, Diệp Anh cười lạnh một tiếng: “Chuyện đã tới nước này, ông còn muốn giả mù sa mưa trước mặt tôi, có ý gì? Không sai, kỹ thuật diễn xuất của ông hơn người, dùng nó để giả tạo ánh mắt chân thành đầy tình ý, mê hoặc không biết bao nhiêu phụ nữ, nhưng dùng cái này trước mặt tôi, hữu dụng sao?


    Từng suy nghĩ đen tối chợt lóe trong đầu cô.


    Cô ghê tởm đến buồn nôn!


    “Sâm Minh Mĩ vốn đã bị bệnh tâm thần, pháp luật sẽ quyết định, tôi không nói gì được, ông cũng không nói gì được!” Cô lạnh lùng nói: “Nếu đó là tất cả những gì mà ông muốn nói thì bây giờ ông có thể xuống xe.”


    “Từ đầu tới cuối ta chỉ yêu con! Trong lòng ta chưa từng có một người phụ nữ nào!”



    Thấy khuôn mặt cô lãnh đạm muốn đuổi ông ta đi, Sâm Lạc Lãng đau đớn nhất định nắm chặt lấy tay cô. Một năm rồi lại một năm trôi qua, sương gió *** cảm trong đáy mắt của ông ta ngày càng sâu đậm, càng rung động lòng người: “Chú biết, vì con, chú đã luôn cố gắng kìm nén! Từ khi con vẫn chỉ là một thiếu nữ mới lớn, chú đã yêu con vô cùng sâu đậm! Con đẹp như thế, con tràn đầy sức sống, yêu con, chú phải chịu nhiều đau khổ đè nặng! Cho đến đêm đó bị say rượu mới không nhịn được nữa mà bộc phát! Chú quen nhiều phụ nữ như vậy, chú đi khắp thế giới, chú vô cùng phong lưu, tất cả đều vì chú muốn mượn chúng để không còn yêu con! Chú làm nhiều việc sai trái cũng đều vì chú yêu con! Con giống như trời cao làm ma chú, để chú mất đi lý trí, để chú quen đi tất cả mọi người, để chú chìm đắm vào ánh mắt này, không thể kìm chế nổi!”


    Bị ông ta nắm chặt tay, cô có cảm giác vô cùng ghê tởm!


    “Buông tôi ra!” Cô không có cách nào thoát được đành nghiêm giọng quát.


    “Chú yêu con, tiểu công chúa của chú!” Nắm chặt hai tay cô, không cho cô né tránh, con người trưởng thành, ưu nhã Sâm Lạc Lãng lại như một chàng thiếu niên lần đầu biết yêu, thống khổ nói: “Con không tài nào biết được, yêu con là sự dày vò như thế nào, nó khiến chú hư thối, khiến chú lạnh lùng, chú chỉ có thể giam con vào ngục, để chú không còn nhìn thấy con mới có thể giải thoát. Nhưng bây giờ con ra tù, đứng trước mặt chú, đúng vậy, tình yêu này tựa sóng to gió lớn của biển khơi bao la, có lẽ dù thịt nát xương tan chú cũng không có cách nào thoát khỏi!”


    “Buông tôi ta!” Những lời nói bẩn thỉu này lại kèm theo ánh mắt kia, thở dốc mập mờ, đột nhiên gợi Diệp Anh nhớ về cơn ác mộng ngày nào, cô ra sức giãy dụa, nghiêm giọng hét lên.

    P/s: Thằng dê cụ này >.<|||.
     
    meo meo, Diên Vĩ and Tinna My like this.
  7. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Chương 10.2.

    “Rầm!” Cửa xe bị đẩy mạnh ra, những cơn gió mùa đông lạnh lẽo lùa vào, Việt Xán phẫn nộ lao vào xe, chửi một câu, rồi lập tức vồ lấy tay Sâm Lạc Lãng, bóp chặt như một gọng kìm bằng sắt rồi nắm lấy tay cô kéo ra, vứt sang bên cạnh.


    Sâm Lạc Lãng đau đến mức mồ hôi lạnh túa đầy thái dương.


    “Súc sinh!”


    Việt Xán giận dữ, sau khi che chở cho Diệp Anh xuống khỏi xe liền nhanh chóng đi vòng qua cửa xe bên kia, kéo Sâm Lạc Lãng ra, đẩy Sâm Lạc Lãng ra ngoài, dùng sức mạnh của đôi tay, đánh một quyền thật mạnh lên mặt Sâm Lạc Lãng.


    “Dừng tay!”


    Thái Thiết, Thái Na lập tức vọt tới.


    Tạ Thanh và Tạ Bình ngăn cản họ, hai bên người ngựa cùng bày trận thế, mùi thuốc súng tỏa ra tứ phương, trông hết sức căng thẳng.


    “Dã man thật.”


    Khóe mắt bị đánh rỉ máu, Sâm Lạc Lãng lắc đầu cười khổ, lấy khăn tay bịt miệng vết thương, giương mắt nhìn Việt Xán đã cao hơn lão chừng nửa cái đầu. Ngày trước còn là một gã thiếu niên ngông cuồng, bất kham, trốn học đánh nhau, nay đã trở thành một người đàn ông lẫm liệt, khí thể bức người, bất khả xâm phạm,


    Sâm Lạc Lãng lắc đầu tiếc rẻ, nói với Việt Xán đang đứng sau lưng Diệp Anh: “Đây chính là người con trai con lựa chọn sao? Đã trẻ tuổi lại còn lỗ mãng. Chỗ này khắp nơi là máy ghi hình, chú có thể tìm luật sư trực tiếp tố cáo hắn tội hành hung người khác.”


    Khóe miệng giật giật, Việt Xán đùa cợt nói: “Rất tốt, tôi cũng có thể nói cho Mario về hành tung của ông, đợi ông chết, luật sư của ông có thể đi Italy cáo hắn tội mưu sát. Chỉ sợ ông chết thành thi cốt không tồn tại, trước mặt luật sư chỉ có thể mất tung đi.” (Ý là tro cốt nát vụn, ra tòa thì đã không còn)


    Sâm Lạc Lãng lại là ung dung cười: “Mario? Ngươi cho rằng ta sợ hắn?”


    Sau đó Sâm Lạc Lãng nhảy qua đề tài này, nhìn về phía Diệp Anh, than thở hỏi: “Nếu như có thể, xin con hãy nói cho chú biết, rốt cuộc con mong muốn cái gì? Cũng không chỉ là trừng phtaj Minh Mĩ, đúng không?... Sinh mệnh là hữu hạn, con không cần phí sức khổ tâm nhiều như thế, hãy nói cho chú biết, có lẽ bây giờ chú sẽ có thể đáp ứng cho con.”


    Dưới ánh mặt trời một ngày đông thanh lãnh.


    Diệp Anh lạnh lùng nhìn hắn, cô thật muốn bóc trần bộ mặt dối trá này của ông ta, khiến mọi người trên đời nhìn thấy rõ tâm can ghê tởm kia của ông ta! Thoạt nhìn thâm tình thắm thiết như thế, nghe thành khẩn thẳng thắn như thế, ông ta dùng cái này lừa gạt cha mẹ cô, lại còn vọng tưởng lừa gạt cô! Chẳng lẽ hắn thật sự cho rằng mọi người đều sẽ tin vào bộ mặt này!



    “Tôi còn muốn ông giao JUNGLE cho tôi!” Diệp Anh lạnh lùng nói.


    “Được.” Sâm Lạc Lãng mỉm cười. “Thực tế, cho tới bây giờ JUNGLE có rất nhiều cổ phần chú để tên cha con trên danh nghĩa. Chờ ta tương lai về hưu, chú sẽ trao toàn bộ JUNGLE lại cho con.”


    “Tôi muốn bỏ tù Sâm Minh Mĩ!”


    “Nếu như phán định của pháp viện là như vậy.” Sâm Lạc Lãng nhắm mắt lại. “Chú cam đoan, chú sẽ công chính, không can dự tư pháp.”


    “Tôi muốn ông đi tự thú!” Diệp Anh cười lạnh.


    “Nếu yêu con là một sai lầm, nếu tự thú có thể khiến chú bớt yêu con đi.” Ngắm nhìn gương mặt tựa băng sương của cô, Sâm Lạc Lãng khàn giọng nói. “Vậy chú cam nguyện nhận tội để đền tội.”


    “…”


    Diệp Anh giận dữ bật cười!


    Cực kỳ vô liêm sỉ!


    “Được, nếu ông luôn miệng nói yêu tôi, luôn miệng nói xin lỗi tôi…” Ánh mắt lạnh buốt thấu xương, nàng đến gần Sâm Lạc Lãng. “Vậy ngươi bây giờ hãy chứng minh đi! Đi, chết cho tôi nhìn! Chỉ cần ông chịu chết ngay bây giờ, tôi có thể buông tha cho Sâm Minh Mĩ, khiến cô ta được ở lại bệnh viện tâm thần cả đời!”


    “Chết, là chuyện dễ dàng cỡ nào...” Ánh nắng mùa đông thanh lãnh khác thường, bóng ma công lý chưa tan tuyết đọng, Sâm Lạc Lãng thần sắc ảm đạm. “Nếu chú yêu con, có thể chết vô cùng đơn giản, đó sẽ là một việc vô cùng hạnh phúc… Đáng tiếc, chú lại quá yêu con, tiểu công chúa của chú, chú yêu con quá lâu, quá lâu rồi, chú không có cách nào để con ở lại thế gian này cô đơn. Cho dù chết, chú cũng khiến con cùng chết.”


    “Chính là ông muốn nói, ông đang uy hiếp tôi?” Diệp Anh đùa cợt cười cười. “Ông cảm thấy ông thủ đoạn cao siêu, thiên y vô phùng, ông tự thấy ông thao túng lòng người và dư luận là như vậy vô cùng dễ dàng, đúng không? Tốt, vậy tôi sẽ làm cho ngươi nhìn thử, rốt cuộc từng bước một đi hướng diệt vong của ông là như thế nào!”


    Trong ánh mặt trời mùa đông.


    Việt Xán đưa tay ôm chặt bả vai Diệp Anh, mở cửa xe cho cô, hai người lên xe. Tạ Thanh, Tạ Bình, Khổng Diễn Đình, từng người cũng lục tục lên xe, một đoàn xe trùng trùng điệp điệp rời đi.


    “Anh Lãng!”


    Nhìn qua ánh mắt đau lòng đến cực điểm của Sâm Lạc Lãng, Thái Thiết nhanh chóng lên tiếng. Là huynh đệ lâu như vậy, đương nhiên hắn biết rõ anh Lãng đang dụng tâm lương khổ với cô gái nhỏ kia.


    Hắn đi theo anh Lãng từ nhỏ, nhìn anh Lãng từ khi còn là cô nhi, cha mẹ đều mất sớm, từng thất vọng khốn cùng, sau đó gặp được quý nhân, lập tức lên thẳng mây xanh, trở thành một nhân vật danh chấn quốc tế. Trong thời gian đó, do anh Lãng anh tuấn phi phàm, tràn đầy mị lực, vô số phụ nữ như tre già măng mọc trầm mê anh Lãng, nhưng anh Lãng lại có tình ý với con nhóc miệng còn hôi sữa kia.


    Dĩ vãng những năm đó, mỗi lần con bé gai nhọn đầy người kia có ý định cãi lời hay chạy trốn, anh Lãng đề nương tay rất nhân từ, tất cả đều phải do hắn ta trung thành và tận tâm bắt cô ta lại dạy dỗ lại cho thật tốt. Bây giờ cô ta đủ lông đủ cánh, lại dám trở mặt với anh Lãng, Thái Thiết ngoan độc nói nhỏ: “Em đi dạy dỗ cô ta một chút, chắc chắn cô ta sẽ im miệng!”


    Ngồi vào xe, Sâm Lạc Lãng than thở nói: “Chú đừng nhúng tay vào.”


    Ô tô khởi động, Sâm Lạc Lãng ưu thương nhìn ra ngoài cửa xe cảnh vật biến đổi không ngừng, thần sắc phức tạp, sắc mặt không ổn định.


    Hai ngày sau, đột nhiên có người lên Weibo công khai tên thật của nhà tư pháp giám định y học hủ bại kia.


    Mà mũi tên nhắm thẳng vào sự kiện của Sâm Minh Mĩ gần đây.


    Nên trang Weibo Trung công bố một loạt bằng chứng.


    Đầu tiên, lúc đăng tại Weibo dùng các loại ghi hình, chụp hình ý đồ chứng minh Sâm Minh Mĩ tinh thần bất thường và Diệp Anh bụng dạ khó lường của mấy vị chuyên gia nổi tiếng ở khoa tâm thần, đã chứng minh Sâm Lạc Lãng âm thầm điều khiển phía sau. Nên các nhà báo vừa đưa Sâm Lạc Lãng trò chuyện ký kết cùng vài vị chuyên gia gian xảo, nhận tiền và của đút lót, vừa cấu kết với bọn họ, liệt kê từng mục ra.


    Dư luận ồ lên.


    Sau đó một ngày, vị nhà báo này lại đưa tin Sâm Lạc Lãng thường xuyên bí mật tới gặp vị chuyên gia giám định y học cho Sâm Minh Mĩ tâm thần bất thường. Chứng minh cái gọi là bệnh tâm thần của Sâm Minh Mĩ, đơn giản chỉ là do Sâm Lạc Lãng bịa đặt để trốn tránh việc bị pháp luật trừng trị.


    Dư luận khiếp sợ!


    Trong lúc nhất thời, dư luận đột ngột đổi hướng.


    Công chúng từng bị Sâm Lạc Lãng lừa gạt quá tức giận không kiềm chế nổi.


    Các tin tức Sâm Lạc Lãng đút lót giới tư pháp, thao túng việc giám định y học, ý đồ lấy thúng úp voi, trốn tránh trách nhiệm, pháp luật cho con gái Sâm Minh Mĩ tăng vọt chưa từng có, tuy rằng có một bộ phận cho rằng Sâm Lạc Lãng đáng tin đáng mến, tức giận chạy khắp nơi tố cáo là âm mưu kẻ khác, nhưng trên mạng internet các hình thức kháng nghị vẫn diễn ra càng ngày càng quyết liệt, truyền thông thường xuyên phê phán, lên án hành vi che chở con gái của Sâm Lạc Lãng, làm trái luật pháp!


    Vừa mới tái nhậm chức “hiện thân vị vua giới thời trang”, Sâm Lạc Lãng nhất thời bị sụp đổ hình tượng, buổi họp báo về tin tức sắp tổ chức show thời trang đầu tiên, ông ta cũng bị các phóng viên không ngừng truy vấn về đề tài của Sâm Minh Mĩ.

    P/s: Đọc đã mắt quá đê. Ôi giời ơi coi như ông trời có mắt :3.
     
    meo meo and Diên Vĩ like this.
  8. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Chương 10.3 a.
    Ban đêm.


    “Đây chính là Sâm Lạc Lãng.” Nhìn những bài viết trên màn hình, giới truyền thông liên tục lấy ngòi bút làm vũ khí chỉ trích Sâm Lạc Lãng, Diệp Anh cười nhẹ, nói với Việt Xán: “Lão không từ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích, lại rất tự phụ, nên dù biết rõ tôi vẫn mở mắt nhìn lão chằm chằm, những cũng không tin tôi có thể bắt đươc cái chân đau (1) của lão.”


    (1) Cái chân đau: Điểm yếu/Thiếu sót.


    Việt Xán hiểu.


    Khó trách sau khi Sâm Lạc Lãng xuất hiện, Diệp Anh vẫn án binh bất động. Hóa ra cô đang đợi Sâm Lạc Lãng làm việc này. Đợi ông ta diễn đến lúc cao trào, cô mới bắt đầu phản công, cho Sâm Lạc Lãng một đòn trí mạng!


    “Tôi sẽ tặng cho lão một món quà lớn.”


    Diệp Anh tươi cười băng lãnh.


    Ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh như băng.


    Ngoài cửa sổ, một chậu hoa tường vi nhỏ trồng trong bồn, giữa đêm đông nhưng đã kết nụ hoa non. Ngón tay cực kỳ dịu dàng khẽ chạm vào nụ hoa kia non mềm như lông tơ, ánh mắt Sâm Lạc Lãng híp lại, tiểu công chúa của hắn đã trưởng thành.


    Người bị lão giam cầm trong căn phòng nhỏ, người bị đánh cả người đầy thương tích, máu me đầm đìa, người trong mắt luôn đong đầy ý thù hận, người luôn không chịu ngoan ngoãn cho hắn âu yếm, tiểu công chúa Tường Vi của lão, vậy mà đã lớn thật rồi, vậy là đã đủ lông đủ cánh, đấu với lão một trận.


    Ánh trăng đêm đông mang hơi lạnh như nước.


    Trước mắt là một màu đen, tiếp tục sờ soạng điện thoại chậm rãi, Việt Tuyên ôn hòa nghe đầu bên kia di động đang nói chuyện, cho đến khi đôi mắt dần nhìn được ít hình ảnh lờ mờ.


    “Cám ơn cô, Lệ từ, cực khổ rồi.”


    Đợi đến lúc nghe thấy đối phương tắt máy, Việt Tuyên mới chậm rãi cất điện thoại di động. Nửa dựa vào đầu giường, sắc mặt anh tái nhợt, yên lặng nhìn ra phía ngoài cửa sổ, tưởng tượng hình ảnh cô lúc này.


    “Nhị thiếu gia, quyết định ngày sau rời đi sao?” Thu dọn tất cả những văn kiện quan trọng, Tạ Phố kiểm tra lại lịch trình. “Không.” Sau một lúc ngắm trăng, Việt Tuyên quay đầu lại nhìn Tạ Phố. “Tôi hi vọng cậu ở lại, giúp tôi chăm sóc cô ấy.”


    “Không được.” Tạ Phố mỉm cười, cự tuyệt được lại như trảm đinh chặt sắt (2): “Tôi sẽ đi cùng thiếu gia. Số người thiếu gia để lại bên cô ấy cũng đủ nhiều rồi.” Lệ Từ có lợi thế quan hệ xã hội chưa bao giờ có gì sai trái, lần này vì Diệp Anh, đành phải làm Vô Gian đạo một lần.


    (2) Trảm đinh chặt sắt: (Thành ngữ) Ý nói sự quyết liệt, rõ ràng, mạnh mẽ.


    Mây đen kéo đến, tầm mắt Việt Tuyên lại dần dần tối om, anh chỉ có thể im lặng nhắm mắt lại. Ngày hôm sau, anh sắp sửa rời đi. Anh cũng không nỡ, anh càng không nghĩ sẽ để cô lại cho bất kỳ ai ngoài anh, cho dù người đó là Việt Xán.


    A.


    Anh không vĩ đại như vậy.


    Anh rất ghen tị.


    Anh khao khát chiếm lấy cô vĩnh viễn, cho dù anh chết, anh cũng hi vọng, cô sẽ nhớ anh vĩnh viễn, yêu anh…


    Ngày hôm sau, giới truyền thông đưa tin một vị nữ tư pháp nổi tiếng nghi ngờ nhận hối lộ đã bị mang đi điều tra. Tại bị đưa ra nhiều bằng chứng nữ pháp y nhận tiền hối lộ do nhà thiết kế thời trang bậc thầy nổi tiếng Sâm Lạc Lãng đút lót cho con gái Sâm Minh Mĩ có kết quả giám định tâm thần giả để trốn tránh pháp luật bất ngờ bại lộ.


    Mà lúc này, vị thầy thuốc được mời tới lần trước tiến hành giám định tâm thần cho Sâm Minh Mĩ kia, trước đó mấy ngày cũng bị người khác vạch trần, lần này cũng bị gọi tới thẩm vẫn cùng vị pháp y kia.


    Sau đó một ngày, tin tức Sâm Lạc Lãng bị cảnh sát yêu cầu hỗ trợ điều tra lại bùng nổ.


    “Chính là cô ấy.”


    Bốn giờ chiều, nhìn đến trang đầu các tờ báo đều đăng hình Sâm Lạc Lãng nâng cốc hoan nghênh nữ pháp y kia, Diệp Anh vẻ mặt vô cảm nói: “Năm đó bà ấy là một luật sư xinh đẹp và nổi tiếng, do vụ kiện của tôi, danh tiếng của bà ta nhanh chóng vang xa.”


    Bảy năm trước, cô bị lùng bắt về, vị luật sư xinh đẹp này thẩm vấn tại toà án, đầu tiên tỏ ra rất đồng cảm an ủi cô, nói vì mấy năm qua bệnh viện đưa ra giấy tờ chứng minh trên người cô có báo cáo bị chấn thương, mẹ cô bị Sâm Lạc Lãng đánh tới mức bị thương ngã gục, con lên án Sâm Lạc Lãng cưỡng hiếp trẻ vị thành niên, mọi chứng cứ đều có lợi cho cô. Nữ luật sư xinh đẹp tỏ vẻ rất có lòng tin, vụ tố tụng này sẽ không chỉ tiến hành biện hộ cho hành động phòng vệ chính đáng vô tội của cô, hơn nữa còn thề muốn vạch trần khuôn mặt thật của Sâm Lạc Lãng mặt người dạ thú, để luật pháp nghiêm trị Sâm Lạc Lãng.


    Kết quả, khi mở phiên toà, vị luật sư xinh đẹp kia lại đột nhiên phản chiến, vứt bỏ tất cả chứng cứ, lại còn dẫn ra một thứ gọi là bảng tường trình của nhân chứng, hành động biện giải nói rằng cô xưa nay hành vi phản nghịch, đạo đức không tốt, dẫn tới không chịu làm mà luôn được hưởng lối sống xa hoa lãng phí, đã mấy lần dụ dỗ người đã chăm sóc nuôi dưỡng cô và mẹ cô là Sâm Lạc Lãng nhưng không thành, thẹn quá hóa giận đã dẫn tới những hành vi bạo lực, tất cả điều này đều do bóng ma của cuộc sống thời thơ ấu, cha cô là Mạc Côn hàng năm đều không cho cô được hưởng nền giáo dục trường học bình thường kéo tới việc tâm lý bất ổn.


    Vì thế, năm cô gần mười bốn tuổi, cuối cùng do tâm lý bất ổn mà bị phạt ngồi tù mười năm.
     
    meo meo and Diên Vĩ like this.
  9. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Chương 10.4.

    Rồi sau đó, vị luật sư xinh đẹp này lại không che dấu chút nào mà còn công khai rằng bà ta thấy án kiện đầy ác ý của bậc thầy Sâm Lạc Lãng cho thấy ý chí trong sáng và phong độ quân tử của ông, nên đã Sâm Lạc Lãng kết làm mạc nghịch chi giao với ông. Từ đó về sau, vị luật sư xinh đẹp này đã vào viện tư pháp, trở thành quan tòa, trên con đường thăng quan tiến chức, mưu toan việc nước vô cùng trong sáng, nay đã trở thành một vị quan chức cấp cao địa vị hiển hách trong giới tư pháp.


    “Bà ta cấu kết với Sâm Lạc Lãng từ lâu, đều cùng một giuộc.” Việt Xán đi tới, xoa bóp bả vai đau nhức cho cô. “Lần này bà ta bị phơi bày sự thực, tất cả chứng cứ và nhân chứng vật chứng đều vô cùng xác thực, không mắc phải sai lầm nào, những năm gần đây bà ta tham ô nhận rất nhiều hối lộ, việc mua bán thời hạn thi hành án lần này rất khó thoát tội. Hơn nữa, Sâm Lạc Lãng bị chuyện này ảnh hưởng, danh dự vốn đã giảm lại càng thêm xấu, ban đầu vốn đã dự định tổ chức buổi trình diễn thời trang vào cuối tuần nhưng lại không mời được khách tham gia.”



    “Phải.”



    Khẽ cười, lòng Diệp Anh tỏa ra chút vị thâm trầm. Một lúc sau, nhớ tới vài chuyện, cô nhăn mày lại, nói: “Kỳ thực có một chuyện tôi vẫn chưa hiểu. Năm đó tôi bị tuyên án phải vào tù, thời hạn thi hành án là mười năm, nhưng đến lúc chấp hành, tôi lại vào trại quản giáo thiếu niên. Hơn nữa, tương đối mà nói, lúc ấy điều kiện trong trại quản giáo thiếu niên là tốt nhất, cũng vì ở đó, tôi mới có thể tiếp tục học tập.”



    Người đó cho nàng kẹp vẽ xanh sẫm có hình đóa tường vi màu bạc. Người đó đúng hạn mỗi tháng đưa cho cô một xấp tạp chí thời trang, những show ghi hình mới nhất của các nhãn hiệu thời trang nổi tiếng thế giới. Người đó không ngừng cho cô các loại bút vẽ, màu vẽ, giấy vẽ, họa cụ, vải dệt và những công cụ may mặc. Thậm chí khi cô tự học tiếng Pháp, tiếng Đức và tiếng Italia thì người quản lý của trại quản giáo thiếu niên phụ còn hỏi cô có cần phải mời giáo viên tiếng Pháp đến phụ đạo cho cô hay không.



    “Là anh sao?” Ngẩng đầu chăm chú nhìn Việt Xán, Diệp Anh nín thở hỏi: “Là anh đã giúp tôi, là anh cho tôi vào trại quản giáo thiếu niên, chứ không phải là tù giam, đúng không?”



    Ngón tay anh cứng đờ trên vai cô, khóe môi Việt Xán có chút ra chua chát, lắc đầu, nói: “… Không phải anh.”



    Lúc ấy do cái chết bất ngờ của mẹ, anh vô cùng căm ghét nhà họ Tạ, kiên quyết muốn đem Tạ Hoa Lăng ra xử theo pháp luật, bị bọn bảo tiêu (1) của Tạ gia đánh đến nỗi hôn mê. Cho tới khi anh tỉnh táo lại thì đã bị Tạ gia đưa vào quản lý cực kỳ nghiêm khắc tại một trường học ở Italy, không có hộ chiếu cũng không có chứng minh thư, điện thoại và internet để liên lạc cũng bị cắt đứt.



    (1) Bảo tiêu (保鏢) Người áp tải hàng hoá, ngăn ngừa bất trắc dọc đường, để được trả tiền công. Cũng đọc Bảo phiêu. Trong truyện ý là người do Tạ gia thuê để đánh, ngăn chặn Việt Xán.



    Cô ngớ ra. Không phải Việt Xán…



    “… Là Việt Tuyên.”



    Nhìn cô, trong lòng Việt Xán trăm nỗi ngổn ngang, khàn giọng nói. Để dẹp bỏ quá khứ thành kiến với Việt Tuyên, anh đã phái người điều tra cẩn thận từng việc làm của Việt Tuyên năm đó từ lâu.



    “Năm đó Việt Tuyên từng định đổi một luật sư khác cho em, thêm một lần kháng án nữa, nhưng nó tuổi còn nhỏ, chưa có thế lực nên không thành công. Sau này hình như nó bị Sâm Lạc Lãng bắt được cái chân đau, Việt Tuyên đã dùng số cổ phần Tạ thị trong tay để trao đổi, lại cam chịu lấy Sâm Minh Mĩ làm vị hôn thê tương lai, Sâm Lạc Lãng mới đồng ý nhường bước, đổi cho em từ nhà tù thành trại quản giáo thiếu niên.” Về sau, Việt Tuyên lại nghĩ mọi cách để em có được điều kiện tốt nhất trong trại quản giáo thiếu niên. Cuối cùng vì em có những biểu hiện tốt, được giảm thời hạn thi hành án, ra sớm bốn năm.



    Yên lặng nhìn một nửa bản thảo thiết kế còn dang dở trên mặt bàn, đôi mắt Diệp Anh tối lại, rất lâu sau cũng không nói một lời. Sau mỗi chuyện, hình như lúc nào cũng có bóng Việt Tuyên lặng lẽ. Chẳng phải cô đã nghĩ ra từ lâu rồi sao? Anh như cành hoa trên núi, thuần khiết trong trắng như thuở còn là thiếu niên.



    Không ngờ ngoài khung cửa tuyết đã bắt đầu rơi, những mảng tuyết lớn rơi xuống dày đặc, im ắng, nhanh chóng nhuộm thế giới bên ngoài thành một màu trắng như tuyết.



    Giọng nói ứ lại trong cổ, vốn dĩ Việt Xán không định nói cho cô biết. Vậy mà nhìn cô như tảng băng xinh đẹp bên cạnh, thấy cô sợ hãi làn mi run run, anh lại không đành lòng, bèn buồn bã lên tiếng: “Hôm nay cậu ấy sẽ lên máy bay tư rời khỏi đây.”



    “…” Diệp Anh ngẩn ra.



    Hôm nay sao? Việt Tuyên nói anh sẽ rời khỏi đây, có lẽ sẽ không bao giờ trở về nữa. Là hôm nay sao? Trái tim cô như ngừng đập, đột nhiên nghẹn thở, tay cô nắm chặt bút vẽ, ngày đó, ngoài cửa sổ lớn tuyết rơi đầy, Việt Tuyên mỉm cười chúc phúc cho cô và Việt Xán, nói rằng anh đã buông tay.



    Vậy thì đi đi!



    Vậy thì rời khỏi đây đi!



    Lúc này cô có vô vàn điều muốn nói, bất chấp ngày ấy ra sao. Nếu có thể, thì không chỉ lần một hay lần hai, lần ba gạt bỏ cái tôi của mình để níu kéo một người đàn ông. Tay cô càng nắm chặt cây bút vẽ, cạch. Cây bút bị cô bẻ gãy, máu chảy ra.



    P/s: Chương này hơi ngắn, tại dạo này mình bận quá. Chương sau hứa sẽ bù lại dài hơn. ^^
     
    meo meo and Diên Vĩ like this.
  10. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Chương 10.5.

    “... Em đi đi.”


    Cô luống cuống lấy băng dán kín vết thương trên tay lại, nhìn dáng vẻ vô hồn của cô, Việt Xán vô cùng đau lòng, giọng khàn khàn: “Hình như là chuyến bay đêm, có lẽ cậu ta chưa đi đâu.”


    Vậy là có thể anh ấy đã đi rồi sao? Cái tin này tựa như sét đánh ngang tai cô. Cô đưa mắt nhìn anh kinh ngạc, hai giây sau, cô bất ngờ chộp lấy túi xách và áo bành tô, chạy như bay ra cửa.


    Tuyết ngày càng rơi nhiều.


    Diệp Anh gạt đống tuyết lớn chắn trước cửa nhà họ Tạ, ra khỏi xe, bước vào nhà, không có ai ngăn cản cô, từ bảo vệ đến quản gia, đến mỗi một người hầu đều cung kính cúi chào cô. Trong căn phòng lớn trống không, không gian lạnh lẽo, mỗi bước chân dồn dập của cô đều có âm vọng.


    Băng qua tiền sảnh trống trải.


    Phía trước là hành lang lầu một.


    Âm thầm nắm chặt tay, cô cố gắng chạy nhanh hơn, căn nhà tràn ngập hơi thở quý tộc này như đã chết, yên tĩnh như một lăng mộ hoa lệ. Lần từng bước một, tiếng bước chân vội vã chậm lại, cô không chịu nổi nữa bèn chạy chậm lại rồi đứng yên, đột nhiên có một thứ sợ hãi kì lạ quẩn quanh trong tâm trí cô, có phải cô đã tới chậm một bước không?


    Có phải anh đã rời khỏi đây rồi không?


    Trên vách tường treo đầy những bức tranh quý giá, cuối hành lang dài, Diệp Anh liếc nhìn, thấy Tạ Bình đang bảo vệ trước cửa phòng Việt Tuyên bèn sải bước chạy qua.


    “Việt Tuyên…”


    Bước chân chậm lại, cô vô cùng căng thẳng, tai ù đi, lại sợ hãi phải nghe câu trả lời của Tạ Bình. Tạ Bình liếc nhìn cô với ánh mắt phức tạp, trầm mặc mở cửa ra, ý bảo cô vào.


    Cửa phòng mở ra một khe hẹp.


    Hơi thở quen thuộc nào nhanh chóng xộc vào mũi cô, cô run rẩy hít sâu, gạt bỏ tất cả những suy nghĩ lộn xộn ra khỏi đầu, đẩy cửa, đi vào.


    Trong phòng tràn ngập không khí của sự li biệt.


    Tất cả đồ dùng trong gia đình đều đã bị phủ kín bởi lớp vải trắng chống bụi, sô pha, bàn học, tủ đầu giường, giường hai người, ngay cả đèn bàn và đèn treo cũng bị lớp vải trắng phủ kín, căn phòng quen thuộc ngày nào, giờ đây phảng phất xa lạ tựa như chỉ là ảo giác cô tự tạo ra.


    Đây không phải là tạm thời ly biệt.


    Giống như ngoài cửa sổ tuyết lông ngỗng rơi nhiều, trong phòng phủ đẩy vải trắng như tuyết thương tâm như muốn thông báo lời vĩnh biệt một đi không trở lại.


    Ngoài cửa sổ tuyết lớn.


    Trên xe lăn, Việt Tuyên vốn đã gầy nay lại càng gầy gò đến tiều tụy.


    Cửa sổ mở ra một khe hẹp, gió lạnh mùa đông thổi rèm cửa trắng bay phần phật, vài bông tuyết trong suốt bay vào, rơi trên đầu gối và mái tóc anh.


    Nghe được tiếng bước chân của cô, anh từ từ quay người lại, ánh sáng nhân duyên nhạt nhòa, anh nhìn cô rất lâu, khóe môi để lộ một nụ cười tươi: “Em đến rồi.”


    Hình như việc cô tới không phải là chuyện ngoài ý muốn của anh.


    “Phải, em đến rồi.”


    Cô mím chặt môi, bước thêm hai ba bước, khép cửa sổ lại, sau đó nhẹ nhàng phất sạch tuyết trên đầu gối và mái tóc anh. Cô dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mặt mũianh tái nhợt khác thường, im lặng vài giây rồi ngồi xổm xuống trước xe lăn của anh. Đúng vậy, cô đã xác định rõ ràng, cô muốn người con trai này, cô yêu anh, cô không nghĩ tới lòng tự kiêu của mình, cũng không nghĩ đến những lời nói khiến cô tổn thương kia, vì thế cô bất chấp tất cả, hỏi trực tiếp:


    “Bao giờ chúng ta kết hôn?”


    Nghe được vấn đề vô cùng đột ngột này, Việt Tuyên ngớ ra.


    Không để ý anh đang mờ mịt kinh ngạc, đáy mắt cô lóe lên một tia sáng, nhìn thẳng vào anh, nói: “Em nhớ rõ ràng rằng chúng ta đã đính hôn, hơn nữa anh còn nói chúng ta sẽ có thể sớm kết hôn. Sớm rốt cuộc là bao giờ, anh còn muốn em phải đợi bao lâu nữa đây?”


    Kinh ngạc nghe cô nói xong, Việt Tuyên nhìn cô thật lâu, ngón tay anh đặt như băng tuyết bên cạnh quai hàm cô, ôn hòa nói: “Diệp Anh, chúng ta đã chia tay.”


    “Không! Chúng ta chưa hề chia tay!”


    Diệp Anh ỷ mạnh nói xong, cô đưa tay phải ra, viên kim cương màu đen lấp lánh trên ngón tay cô: “Nhìn đi, đây chính là nhẫn đính hôn, khi em hận anh nhất, nó vẫn luôn ở bên em! Em không đồng ý chia tay! Anh là hôn phu của em, em là hôn thê của anh, em không cho anh đi, anh phải ở lại kết hôn với em!”


    Tia sáng vô cùng chói mắt.


    Thứ trên ngón tay cô như một giấc mộng đẹp mĩ lệ.


    “Cô thấy vui thì sẽ tha thứ sao?”


    Thần sắc tái nhợt, Việt Tuyên tránh nhìn chiếc nhẫn, nhìn cô, khàn giọng nói: “Năm đó là tôi bán đứng cô và Việt Xán, là tôi tạo ra tất cả bi kịch này.”


    Anh là tội nhân mang nghiệp chướng nặng nề.


    Cô bị bỏ tù, mẹ cô qua đời, mẹ Việt Xán qua đời, cha anh mất sớm, tất cả những điều này đều bởi đáy lòng cậu thiếu niên năm đó là anh không thể nào nén được sự ghen tị và không cam lòng.


    "Không có cách nào tha thứ được." Mím chặt môi, cô nhìn kĩ lại anh, nói: "Cho nên, tôi muốn anh dùng cả sinh mệnh và thời gian để bồi thường cho tôi! Đem tôi của khi tình yêu chưa bị cướp trả lại cho tôi! Việt Tuyên, đây là anh nợ tôi!"


    Sâu trong đáy mắt có chút rung động, Việt Tuyên không nhịn được liền nhẹ nhàng ôm lấy cô. Vào giờ phút bị anh ôm chặt này, mũi cô chua xót, lệ nóng trào dâng.


    "Em có bao giờ nghĩ đến không, đây quả thật không công bằng với Việt Xán."


    Tham lam luyến tiếc thân thể ấm áp của cô, Việt Tuyên khàn khàn giọng nói: "Nếu như năm đó Việt Xán mang em đi rồi, chắc hẳn bây giờ hai người đang có một cuộc sống hạnh phúc bên nhau."


    "Cho nên..." Lông mi run lên, cô trả lời không chút do dự: "Tôi muốn anh yêu tôi, yêu tôi hơn cả Việt Xán. Tôi muốn trên đời này có một người yêu tôi nhất, hơn cả Việt Xán, thậm chí còn hơn cả cha tôi, hơn tất cả những thứ con người sở hữu."


    "Ngốc."


    Đáy mắt thấp thoáng ánh lệ, Việt Tuyên ôm cô chặt hơn, giọng nói run rẩy: "Anh có cái gì tốt đáng để em phải như thế?"


    Nước mắt hoen trào trên khóe mi cô.


    Diệp Anh lấy mu bàn tay lau nước mắt, trên hàng mi lờ mờ vết nước, nói:


    "Khi còn bé tôi vốn không nhớ anh, nhưng tại sao anh lại nhớ tôi, khắc sâu tận đáy lòng? Đêm đó chúng ta đều sai cả, tại sao anh lại đổ hết mọi thứ lên đầu một người? Cho dù như thế, anh giúp tôi chuyển vào sở quản giáo thiếu niên cũng đủ rồi, tại sao còn muốn tiếp tục giúp tôi học cái này cái kia, bất kể tôi muốn học gì, anh đều không nề hà gì giúp đỡ tôi."


    "Tại sao lúc ở Paris, rõ ràng anh biết tôi tiếp cận anh không có ý đồ tốt đẹp gì, anh vẫn muốn để tôi vào khách sạn tốt nhất, để tôi đi ngắm trăng? Tại sao trong vụ tai nạn giao thông đó, trong khoảnh khắc ấy, anh muốn dùng chính bản thân để bảo vệ tôi? Tôi chỉ dính một vết thương nhẹ, còn anh thì suýt chết."


    "... Vậy mà anh nói, anh không yêu yêu tôi như vậy?"


    Cô kiên định nhìn anh, cố gắng không để nước mắt chảy ra.


    "Như vậy thì tại sao anh lại nhảy vào trong biển lửa cứu tôi, tại sao lại đẩy tôi ngã xuống vào giây phút Sâm Minh Mĩ nổ súng kia? Anh lại suýt chết lần nữa vì tôi! Cho dù tôi nợ anh thứ gì, anh cũng đã trả cho tôi hai cái mạng, một lần xóa sạch nợ nần giữa chúng ta, lần kia lại khiến tôi không có cách nào để buông tay anh!"


    "Việt Tuyên..."


    Cô ngồi xổm trước mặt anh, trong mắt cô long lanh ánh lệ như chính tâm trạng cô lúc này, cô đưa tay ra, những ngón tay ôm lấy hai bên mặt anh, lẩm bẩm: "... Anh dùng cả sinh mạng mình để yêu tôi, tôi cũng sẽ dùng sinh mạng mình để yêu anh, được không?"


    Nói xong, cô run rẩy hôn anh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/5/16
    meo meo and Diên Vĩ like this.

Chia sẻ trang này