Tản văn Trầm cảm - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 13/1/18.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Tên truyện: Trầm cảm
    Tác giả: Nhật Tà
    Thể loại: Tản văn
    Tình trạng: Hoàn

    Buông xuôi đi thôi tôi ơi, con dao ấy sắp đâm vào tim rồi.
    DEATH
    "Trầm cảm là con dao vô hình."

    Không.

    Vẫn chưa chết.

    Thế này vẫn chưa đủ.

    Con dao này cứa lên tay không biết bao nhiêu lần, sợi dây này quấn quanh cổ không đếm nổi số lần, những viên thuốc, những chai thuốc chuột cứ lăn lóc mãi trong căn nhà vẫn chưa phát tán độc tố.

    Đau? Không hề.

    Không có bất cứ cảm giác nào.

    Làm thế nào vẫn không đủ, làm thế nào thì vẫn không chết.

    Lòng vốn nguội lạnh, chẳng muốn tha thiết gì nhưng tại sao vẫn chưa buông bỏ được trần thế?

    Nơi đây lạnh lẽo, cô đơn, tình người dù ấm áp thế nào vẫn không thể sưởi ấm con tim, sưởi ấm thân thể, chỉ càng khiến lòng người lạnh lẽo, vô cảm dần.

    Dẫu biết con đường dưới kia sẽ cô đơn và lạnh lẽo hơn nhiều nhưng vẫn không sao kiềm chế được mong muốn bước xuống, muốn thanh thản nằm sâu dưới đó, nhắm mắt quên đi bao chuyện buồn.

    Không muốn tiếp tục hãm sâu vào mọi chuyện bây giờ, không muốn bước tiếp, không muốn thật lòng với những người giả tạo, không muốn cố gắng nữa.

    Không muốn sống.

    Không có ý chí tiến lên.

    Không muốn tiếp tục thế này.

    Chết thôi... Chết cho đỡ chật đất...

    Chết để khỏi làm bẩn mắt, phiền lòng người ta.

    Nhắm mắt đi thôi tôi ơi.

    Khi tôi nghĩ căn bệnh đã hết thì nó lại trở về, bao vây tôi trong bóng tối không tài nào thoát ra.
    Mệt rồi thì buông.
    Sài Gòn - Hóc Môn,
    13/1/2018


     
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này