Đam mỹ Trai thẳng - Hoặc Trạc Trạc

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Vi An, 1/8/17.

  1. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    Tên tác phẩm: Trai thẳng.

    Tác giả: Hoặc Trạc Trạc.

    Chuyển ngữ: Vi An.

    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành | 24 chương

    Tình trạng dịch: Đang tiến hành

    Thể loại: Đam mĩ.

    Tag: Võng phối, nam giả nữ, đoản.

    Nhân vật chính: Mạnh Thanh Sơn, Lục Hi.

    Nhân vật phụ: Tống Tiếu, Người qua đường Giáp Ất Bính Đinh


    Văn án.

    Liên quan tới giới phối âm mạng.

    (Võng phối)

    o0o Truyện được dịch phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả o0o

    o0o Được đăng tải tại Tantuyettinhlau.wordpress.com và Doctruyen360.com o0o
     
    Diên Vĩ and Đình An like this.
  2. Vi An

    Vi An Sên Ăn Tạp Thành viên BQT
    • 93/98

    2/8.
    Chương 1.


    [Bắt được dưa chuột] Tui vậy mà lại vô tình gặp được Hi tỷ tỷ.


    0L: Có ai còn nhớ Hi tỷ tỷ là ai không? Lần đầu trông thấy thật kích động mà.


    1L: Sao lại không nhớ được chứ, cái loại đàn ông ẻo lả thích giả gái ấy.


    2L: Ha ha, nhớ phước của gã, ngày trai nhà tôi lui giới cũng chẳng còn xa nữa.


    3L: Mặc niệm cho fan nhà Thanh Sơn, nếu trai nhà tôi cũng dính vụ này, tôi đã không nhịn nổi rồi.


    4L: Chủ thớt có xông tới chửi Hi tỷ tỷ một trận sml không?


    15L: Người mới cầu thông não, chỉ biết mỗi Thanh Sơn.


    16L: Ui vừa đúng lúc bạn tui vừa thông não cho tui xong, tiện tay paste luôn này. Trong giới phối âm mạng, hầu hết các CV (1) đều cong, nhưng cũng có người thẳng, rất thẳng, ví dụ như Thanh Sơn, tất nhiên không biết bây giờ ảnh có còn thẳng như trước hay không. Thanh Sơn đại đại (2) mặc dù là trai thẳng nhưng vẫn có rất nhiều fan, dẫu biết CP (3) của ảnh là Hi tỷ tỷ vốn chỉ muốn nổi tiếng mà đeo bám ảnh trong giới. Làm mẹ chồng thì luôn muốn tìm cho con mình một người vợ xứng với con mình, lúc đó Hi tỷ tỷ là một cô gái, cũng chẳng phải cấp nữ thần gì cho cam, đương nhiên là bị ghét bỏ, bị đủ loại người chỉ trích, Thanh Sơn khi ấy đã nổi tiếng lên weibo bảo vệ Hi tỷ tỷ, fans mới chịu dừng lại, chỉ là topic chuyên đăng chuyện bát quái về Thanh Sơn vẫn có không ít fan chửi rủa Hi tỷ tỷ. Khi tôi biết bọn họ thì họ đã là CP rồi, chắc là yêu qua mạng, nếu không làm sao lại bị cái thứ đàn ông giả gái này lừa gạt tình cảm, lúc ấy hình như CP theo hướng BG (4) vẫn rất dễ thương, bây giờ vào weibo Thanh Sơn vẫn còn thấy không ít ngọt ngào. Người hâm mộ không thích (Hi tỷ tỷ), nhưng chuyện yêu đương thì khác, chuyện của người ta nên cũng không ai xen vào, hai người họ thân mật được gần 3 năm. Cho đến khi bỗng nhiên có người post lên một video, trong đó có một nam sinh đang nói chuyện, nghe giọng, lại thêm trên tay cậu ta đeo chiếc vòng Thanh Sơn tặng, có thể đoán được người trong video chính là Hi tỷ tỷ, không lầm được, yết hầu rõ ràng như vậy, nhất định là nam giả nữ. Chuyện được bàn tán đến khí thế ngất trời, nhưng Thanh Sơn và Hi tỷ tỷ cũng không có phản ứng gì. Khi Thanh Sơn và Hi tỷ tỷ quen nhau thì Thanh Sơn vẫn còn ở nước ngoài, chắc chắn là chưa từng gặp mặt offline. Về sau hai người không liên lạc nữa, Thanh Sơn vẫn khiêm tốn phối kịch trong giới, còn Hi tỷ tỷ đã biến mất biệt tăm biệt tích.


    (1) CV: Character Voice: Người lồng tiếng, phối âm.

    (2) Đại đại: Cách gọi những người mình yêu mến, kính trọng của giới trẻ Trung Quốc, tương tự như “sama.”

    (3) CP: Couple: Cặp đôi.

    (4) BG: Boy – Girl: Chỉ các cặp yêu nhau khác giới.


    17L: Tui vừa đi tìm kịch Hi tỷ tỷ nghe, hắn phối rất nhiều vai quần chúng nha, nói tui nghe giọng hắn vốn là như vậy sao?


    18L: Chắc vậy, máy biến âm này chỉ chuyển từ nữ thành nam được thôi phải không?


    19L: Có ai paste vô đây cái video Hi tỷ tỷ được không, ổ cứng hỏng, mất tiêu rồi.


    20L: Thật ra nhan sắc Hi tỷ tỷ vẫn rất nổi bật giữa một đống thụ trong giới, vậy mà hắn lại giả gái lừa gạt tình cảm người ta, cái này thật không thể chấp nhậnđược.


    21L: Không còn cái video nào, lại nhớ fan Thanh Sơn hồi đó có một đám hủ nữ não tàn cảm thấy rất đáng yêu, rất xứng đôi với Thanh Sơn đại đại nhà bọn họ, mặc niệm 10 giây cho fan Thanh Sơn lần hai.


    Cuối thu đã qua từ lâu, khí lạnh ùa về, mới năm giờ mà sắc trời đã vô cùng u ám.


    Một cơn lạnh lẽo lướt qua, Lục Hi kéo làn váy, muốn che thứ lộ ra ngoài đi, dưới thân cậu chỉ mặc một chiếc váy ngắn kẻ caro màu đỏ điều, trên đùi mang đôi tất sợi tơ tằm kiểu mùa hè trong suốt, vừa dài lại vừa mỏng, mang đôi giày ống lông nhung dài đến đầu gối. Trong thời tiết này ăn mặc như thế, người đi đường nhìn lướt qua, có lẽ là một cô gái muốn xinh đẹp bất chấp thời tiết.


    Trạm xe buýt cách công ty mới một đoạn, Lục Hi đi đến trạm dừng như thường ngày.


    Bên tai bỗng vang lên tiếng còi xe chói tai, Lục Hi ngoái đầu nhìn lại theo bản năng, đôi mắt tối lại, đôi chân liền vội vã bước nhanh hơn.


    Chiếc xe màu đen có rèm che phía sau cậu cũng không nhanh không chậm bám theo, thỉnh thoảng lại bóp còi, trêu chọc đến nỗi người qua đường đều nhìn chằm chằm. Cho đến khi Lục Hi tới bến xe buýt, chiếc xe kia cũng chẳng sợ bị viết giấy phạt, cứ thế chiếm chỗ đỗ của xe công cộng.


    Đã có mấy người đợi xe bàn tán chỉ trỏ, xe kia vẫn cứ thế lù lù bất động.


    Xem ra là một ông chủ lắm tiền, người qua đường cũng chẳng muốn bàn chuyện không đâu, chỉ là cứ thỉnh thoảng lại hiếu kỳ nhìn một lần người trong xe. Cao điểm của giờ tan tầm, người chờ xe vẫn rất nhiều, chỗ Lục Hi đứng vừa đúng lúc đối diện cửa xe. Anh cúi đầu nghịch điện thoại, nhưng ánh mắt qua khung cửa kính lại không thể không chú ý mà cứ thế dừng lại trên người cậu.


    Lục Hi cảm thấy hơi lạnh, định kéo váy, đột nhiên nghĩ đến cái gì, một tay nhất thời mất tự nhiên không biết để vào đâu.


    Cuối cùng tài xế xe buýt cũng tới, bấm còi từ lâu, nhưng xe kia vẫn chẳng hề nhúc nhích. Tài xế tính tình nóng nảy, lái xe cả ngày trời, cả tinh thần lẫn thể xác đều mệt mỏi, sắp tới lúc xong việc thì lại bị một cái xe riêng chiếm mất làn xe.


    Tài xế xuống xe, không ngừng gõ cửa, hung thần ác sát, thấy người trong xe vẫn không có phản ứng liền đứng dậy chửi ầm lên, hành khách đợi về nhà cũng nhao nhao ý kiến.


    Tài xế xe buýt cầm điện thoại di động lên định gọi cảnh sát, Lục Hi bình thường đều nhỏ giọng nói khẽ, bây giờ cũng không khỏi lên giọng xin lỗi tài xế: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi với anh ấy ầm ĩ nên giờ mâu thuẫn, để tôi bảo anh ấy lái xe đi.”


    Bấy giờ mọi người mới hiểu ra, thì ra là một đôi đang cãi nhau.


    Lục Hi gõ cửa xe một cái, nghe thấy âm thanh khóa cửa mở ra, bèn kéo cửa xe ngồi vào ghế lái phụ.


    Rốt cuộc xe cũng rời đi, lái đến lối đi bộ.


    Lục Hi đứng lâu bên ngoài, trên người còn mang theo hơi lạnh, tay cầm điện thoại vẫn đang run lên, nhưng nhiều hơn cả sợ e rằng chín là vì khẩn trương và lo lắng khi ở bên người đàn ông này.


    Người đàn ông chỉnh nhiệt độ trong xe lên cao hơn, lặng im không nói gì, Lục Hi nhìn ảnh ngược qua cửa sổ xe, lén đánh giá người đàn ông đang ngồi bên cạnh.


    So với trước kia lại càng thêm trưởng thành chững chạc, khi nghiêm túc sẽ khiến người ta có chút không dám đến gần.


    Rốt cuộc xe cũng dừng lại khi chờ đèn đỏ, trong xe không phát nhạc, không khí yên tĩnh đến kỳ lạ. Đã bao nhiêu lần họ tâm sự cuộc sống, bày tỏ tình ý qua video cả ngày lẫn đêm, trước đây hai người gắn bỏ khăng khít bao nhiêu, bây giờ lần đầu gặp gỡ lại xa lạ bấy nhiêu. Đúng vậy, đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt.


    Người đàn ông dừng xe trước cửa một phòng khám gần đó, mở miệng nói câu đầu tiên: “Xuống xe.”


    Lục Hi ngoan ngoãn xuống xe, cẩn thận đừng một bên, thấy người đàn ông đi vào phòng khám mới theo vào.


    Lục Hi cũng không phải lùn, cao 1 mét 77, chỉ là đứng sau người đàn ông này lại như chim nhỏ nép bên người.


    Người đàn ông đi thẳng vào một phòng làm việc, nói với bác sĩ đứng ở quầy thuốc: “Cho cậu ta đo nhiệt độ, có vẻ hơi nóng.”


    Tống Tiếu nhìn thoáng qua người đàn ông vẻ mặt nghiêm túc, lại nhìn nữ sinh có vẻ ngượng ngùng vẫn duy trì một khoảng cách với người đàn ông nghiêm túc kia một chút, đây là chuyện gì?


    Tuy rằng nội tâm hóng bát quái bốc lên hừng hực, nhưng Tống Tiếu vẫn phải cho Lục Hi thuốc.


    Khi người đàn ông an vị phía sau, Lục Hi mới thoáng thả lỏng vẻ mặt cứng đờ của mình, ngay cả chính cậu cũng không hề nhận ra mình đang nóng dần lên. Cậu nhớ rằng trước đây mỗi lúc bị bệnh mình sẽ oán giận thể chất kém với người đàn ông kia, người ấy khuyên cậu nên rèn luyện thân thể, nhưng cậu làm biếng, người ấy sẽ đúng giờ đúng lúc mà gọi điện về thúc giục cậu, lúc ấy cậu nghĩ, một nam thần trong mơ của các fan hóa ra lại còn có một mặt như bà mẹ già, thật đáng yêu.


    Lục Hi rèn luyện được một thời gian thật sự không kiên trì nổi nữa, liền ăn vạ làm nũng để người đàn ông ấy tha cho mình.


    Kẻ lẫm liệt như Tống Tiếu thực sự không chịu nổi cái không khí khó có thể miêu tả này nữa, liền đứng dậy nói chuyện phiếm với Lục Hi như thể đã quen thân từ lâu.


    “Em là bạn bè của Thanh Sơn sao? Quen ở nước ngoài à? Trước đây anh chưa từng gặp em.” Tống Tiếu và Mạnh Thanh Sơn đã là bạn thân mấy chục năm, hai người đều quen biết bạn tốt của nhau, nhưng chưa từng trông thấy khuôn mặt này.


    Lục Hi lắc đầu một cái.


    “Ô. Vậy em gái xinh đẹp này có bạn trai chưa? Không phải là bạn gái Mạnh Thanh Sơn đấy chứ?” Tống Tiếu thốt lên đáp án mà chính anh cũng chẳng dám tin.



    Lục Hi lại lắc đầu.


    Kẻ lắm mồm gặp phải một người câm, lắm lời cũng biến thành ít.


    Tống Tiếu quên mất rằng miệng Lục Hi còn ngậm kẹp nhiệt độ, vốn không thể trả lời được, chỉ cảm thấy cô gái này hình như cũng không thích nói chuyện lắm. Cũng may khi đến giờ, Tống Tiếu lấy nhiệt kế ra, quả thật là nóng, bèn gọi hộ sĩ mang Lục Hi đi truyền dịch.


    Người vừa đi xong, cuối cùng Tống Tiếu cũng lộ ra bản chất hóng hớt của mình: "Mạnh Thanh Sơn, ông nha, lúc trước không phải kêu tôi giới thiệu cho một em giai cho ông quen sao? Cô gái này là có chuyện gì, ông cong xong lại thẳng rồi à?" Tống Tiếu kêu gào bắn một tràng liên thanh.


    Mạnh Thanh Sơn nhìn anh, chỉ nói mấy chữ lại khiến miệng Tống Tiếu mở to đến nỗi có thể bỏ lọt cả quả trứng.


    Mạnh Thanh Sơn nói: Ai nói với cậu rằng cậu ta là nữ?


    Tống Tiếu lập tức quay lại, giơ ngón cái lên: "Kinh khủng." Mạnh Thanh Sơn kinh khủng, cậu trai kia cũng kinh khủng.


    "Nói đi, ông nhất định là có chuyện chưa nói." Tống Tiếu bày ra bộ dạng xin rửa tai lắng nghe.


    "Cậu ta chính là Lạc Hi."
     
    Đình An and Diên Vĩ like this.

Chia sẻ trang này