Tản văn Tôi và cậu - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 1/1/18.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Tên truyện: Tôi và cậu
    Tác giả: Nhật Tà
    Thể loại: Tản văn
    Tình trạng: Hoàn thành

    "Mưa rồi."

    "Vào đi?"

    "Chưa muốn."

    Lần cuối trò chuyện cùng cậu chỉ vỏn vẹn nhiêu đó.

    Khoảng thời gian cấp ba, thanh xuân của tôi, kỷ niệm của tôi dừng lại tại thời điểm lần cuối gặp cậu ấy.

    Tôi luôn nhắm mắt và chìm vào màn đêm, thế giới của riêng mình. Lúc nào cũng núp trong vỏ không muốn bước ra ngoài vì sợ hãi mọi thứ xung quanh, muốn làm quen, được mọi người để ý nhưng lại không dám thoát khỏi vỏ.

    Tôi thích náo nhiệt nhưng chưa từng thử cảm giác ấy.

    Thích rong chơi trên bãi biển nhưng chưa một lần đi xa.

    Thích cảm giác trải nghiệm cùng bạn bè nhưng chưa bao giờ dám bắt chuyện.

    Thích... rất nhiều thứ nhưng chưa bao giờ có can đảm để làm.

    "Xin chào, cậu muốn vào nhóm tôi không? Chúng tôi thiếu người trong buổi dã ngoại."
    Lần đầu tiên có người bắt chuyện với tôi.

    Cậu ấy đã đưa ánh sáng đến và tỏa sáng không gian của tôi.

    Thì ra đây là cảm giác hạnh phúc khi có bạn sao?

    Cậu giúp tôi hòa nhập với bạn bè, làm quen với môi trường xung quanh, đưa tôi đi chơi xa, trải nghiệm mọi điều tôi từng mơ ước mà chưa bao giờ làm. Thanh xuân trọn vẹn khi có cậu ấy.




    Tôi nhớ cậu ấy.

    Cậu ấy là người rất rụt rè, ít nói, lúc nào cũng lủi thủi một mình, luôn e dè, lo sợ mọi người xung quanh. Mái cậu ấy lúc nào cũng xõa ra che gần hết mắt kính, đầu lúc nào cũng nhìn xuống không dám ngẩng lên.

    Tôi luôn chú ý đến cậu.

    Và rồi, tôi đã bắt chuyện.

    Cậu lúc đầu hơi e dè với mọi người, nhưng dần hòa nhập và làm quen tất cả. Tôi cảm giác như cậu ấy là đứa con nít, lần đầu bước ra ngoài thế giới to lớn này, mọi điều cậu ấy trải qua đều vụng về và chưa hề có kinh nghiệm.

    Nhưng nụ cười của cậu ấy cho thấy, cậu ấy hạnh phúc với điều này.

    Năm lớp mười hai trọn vẹn cùng bạn bè...

    À, đâu phải...

    Lúc đầu có bốn mươi lăm học sinh, qua kì nghỉ đông, chỉ còn lại bốn mươi bốn.

    Chúng tôi mất cậu ấy.

    Tôi cũng đã mất cậu ấy rồi.

    Lần cuối tôi nói chuyện với cậu ấy là khi cả hai đứa hẹn nhau ra công viên trong mùa đông lạnh giá.

    Tôi cũng không nghi ngờ gì nhiều khi cậu ấy đột ngột hẹn ra. Nhìn thấy cậu ấy đang co ro vì lạnh nhưng vẫn cố chấp đứng làm tôi cảm thấy sợ hãi... Sự sợ hãi kỳ lạ.

    "Sao lại hẹn ra đây?"

    "Tự nhiên muốn gặp cậu thôi."

    "Này... Hai đứa con trai mà nói như thế khiến tớ sợ đấy."

    "Haha."

    Cậu ấy cười.

    Hai chúng tôi cùng đi dạo trong công viên rồi vòng về đường nhà cậu ấy. Không hiểu sao lúc đó tôi lại muốn đưa cậu ấy về.

    Khi đến nhà cậu ấy, trời bắt đầu mưa.

    "Mưa rồi."

    "Vào đi?"

    "Chưa muốn."

    Tôi buồn cười bởi tính trẻ con của cậu ấy, sau đó vẫy tay chào rồi bỏ đi.

    Thì ra đó là lần cuối.



    "Cậu biết không? Tôi muốn học chung đại học với mọi người, muốn cùng mọi người tiếp tục khám phá thế giới ngoài kia, cùng mọi người trải qua quãng thời gian thanh xuân trong đời."


    Thanh xuân của tôi vẫn còn. Cậu thì chỉ dừng lại giữa chừng.

    Tôi cứ nghĩ chúng ta sẽ cùng trải qua và tạo kỷ niệm cùng nhau.

    Chỉ tôi và cậu.

    Nhưng giờ, chỉ còn mình tôi.
     
    Saboten and hoa vô sắc like this.
  2. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút kinh nghiệm
    • 98/98

    Xin chào! Một ngày tốt lành!
    *xoa tóc* không biết nói sao cho hay, nhưng cậu hãy viết nhiều hơn nhé!
    Với tác phẩm này thì mình có một vài góp ý.
    Nếu câu này dùng theo ý khẳng định sẽ hay hơn đấy. Thay vì để "tôi" tự vấn về cảm xúc của mình, thêm một "cậu cho tôi..." như là một sự nhận định sẽ có tác dụng nhấn mạnh hơn, cả về cảm xúc, sự trân trọng, mong mỏi và nâng niu, ngoài ra còn là đòn bẩy để tô đậm hình ảnh "cậu ấy".
    Phần nói về "Cậu ấy", mình nghĩ bạn nên gọi "cậu" ở mỗi câu kể sẽ hay hơn, thân thiết hơn.
    Còn các câu đối thoại bạn thường căn lề giữa nhỉ, mình nghĩ bạn nên thử căn lề trái cho chúng xem?
     

Chia sẻ trang này