Tản văn Tôi từng chờ đợi một người, chỉ vì một lời hứa... - Tiểu Phong

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Tiểu Phong, 24/4/18.

  1. Tiểu Phong

    Tiểu Phong Cây bút tích cực
    • 33/37

    Tiểu Phong
    Tác phẩm: Tôi từng chờ đợi một người, chỉ vì một lời hứa...
    Thể loại: Tản mạn
    Tình trạng: Hoàn thành

    TÔI TỪNG CHỜ ĐỢI MỘT NGƯỜI, CHỈ VÌ MỘT LỜI HỨA


    Ai ơi xin chớ vội tin

    Lời hứa trước sau vốn nghĩa tình,

    Đinh đóng cột thập phần chắc chắn

    Ngờ đâu cột mục hóa vô hình.​

    “Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em...”

    Đã bao giờ bạn vịn vào một lời hứa, dù biết hư ảo, nhưng vẫn cố chấp đợi chờ một người hay chưa?
    ...

    Đã bao lâu rồi em không còn nhận được tin nhắn của anh?
    Đã bao lâu rồi em quên dần thói quen nhắn tin với anh mỗi đêm trước khi chợp mắt?
    Đã bao lâu rồi chúng ta thôi chen vào cuộc sống của nhau?
    Đã bao lâu rồi...
    Mà nghĩ lại, mình đã từng là gì của nhau đâu chứ. Thời gian khắc nghiệt quá anh nhỉ, chúng ta đã dần quên nhau, để khi bất chợt nhận ra điều đó, chúng ta đã trở nên xa lạ, xa đến nỗi không còn gì có thể cứu vãn. Những câu hỏi thăm cũng trở nên sáo rỗng, rồi biến mất, để lại sự im lặng đến rợn người...
    Từ khi nào chúng ta trở nên xa lạ như thế? Ngay cả đến cách xưng hô... không còn "anh, em", không còn biệt danh, thay vào đó là sự trang trọng bằng tên họ.
    Cũng được, bởi em chẳng có tư cách gì để oán hờn anh, em cũng đã đoán trước được chúng ta sẽ trở nên xa lạ như ngày nay, nhưng sao lòng vẫn đau đến vậy...
    ...
    Anh à, em vẫn còn là đứa con nít phải không? Rảnh rỗi nên nghịch ngợm, tìm được vài thứ hay ho thì ngoác miệng cười như con nít lên ba rồi share link cho những người mà em yêu quý. Điều em không ngờ, trong vô thức, em lại share link cho anh, bằng giọng điệu ngày xưa, cái thời mà ta còn thân thiết. Có chút giật mình đấy, nhưng lỡ rồi, đành tặc lưỡi cho qua, vì em biết anh nào có quan tâm đâu chứ.
    Anh trả lời, anh nói anh bận, anh sẽ nhắn cho em sau khi anh trở về nhà. Em khẽ cười, có lẽ em đã làm một việc ngu ngốc, em chắc rằng anh sẽ quên thôi nên em không đợi như trước, em tắt máy và đi ngủ. Vậy mà hôm sau, khi mở máy lên, có thông báo tin nhắn của anh, lúc 1 giờ sáng. Ừ...
    Anh hỏi em rằng cuộc sống hiện tại của em như thế nào? Em ổn. Phải, em rất ổn. Cuộc sống của em tựa như cái lồng kẽm gai và em đang tung hoành bên trong đó một cách khôn ngoan sao cho bản thân ít bị thương nhất có thể. Ừ thì, ít ra so với thời yêu anh đến điên dại, em vẫn ổn.
    Em lại cười, lần này có chút trống rỗng, ừ thì anh có giữ lời khi trả lời em lúc 1 giờ sáng... cũng có ý nghĩa gì cho cuộc đời của em đâu chứ. Bất chợt, em lại nhớ, nhớ chúng ta của ngày xưa, đến bao giờ em mới có thể gọi anh bằng hai chữ "anh ơi" quen thuộc?
    Anh ơi, em nhớ chúng ta ngày trước...
    Chúng ta của ngày trước... đã chết rồi.
    ...

    Gấp lại trang nhật ký tôi viết cho chính bản thân tôi, gợi nhắc về anh – người tôi từng yêu đến điên dại, một nụ cười nhẹ hé nở trên môi. Phải, tôi đã thôi khóc vì anh, tôi đã thấu hiểu câu nói mà người ta hay kháo nhau rằng, cha mẹ sanh tôi ra đâu phải vì một người dưng mà rơi lệ.

    Tánh tôi kỳ lắm, còn đau lòng là còn cất giữ cho riêng mình, chỉ khi thực tâm buông bỏ mới có thể nói ra tất cả, dù chỉ thể hiện trên trang nhật ký, nhưng ít ra tôi đã đủ dũng cảm đối mặt với bản thân mình.

    Tôi và anh đến với nhau bằng sự bông đùa và kết thúc trong điểm kết của cái sự đùa ấy, mọi thứ diễn ra tự nhiên đến lạ. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao chúng tôi lại hợp đến vậy, thân thiết đến mức tưởng chừng không gì có thể chia cắt rồi đùng một cái... cả hai như chưa từng tồn tại trong cuộc đời của nhau.

    “Đồ ngốc, em đừng lo, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em.” Anh đã từng dịu dàng với tôi như thế, và tôi là ngu ngốc tin tưởng hoàn toàn vào lời nói đó. Mà cũng không hẳn, tôi tin vì tôi yêu anh.

    Thích, thương, yêu, cần, các bạn sắp xếp chúng theo cấp độ tăng dần như thế nào? Đối với tôi, tôi sẽ chọn thích, yêu, thương, cần. Người yêu tôi sẽ là người tôi thương, người tôi cần sẽ là người tôi kết hôn. Anh có chút khác biệt, anh chọn thích, thương, yêu, cần. Anh nói anh thương tôi, còn tôi thì yêu anh, như thế có quá công bằng rồi không?

    Tôi và anh đã từng rất quan trọng trong cuộc sống của nhau. Anh cho tôi cái quyền quản lý cuộc sống của anh, anh đi đâu cũng nói với tôi, bất kỳ lúc nào rảnh cũng nhắn tin cho tôi, bất kỳ lúc nào tôi gặp khó khăn, anh cũng luôn bên cạnh tôi. Chúng tôi đúng nghĩa “tình trong như đã mặt ngoài còn e” trong mắt bạn bè, nhưng... trong tâm chúng tôi lại khác, chúng tôi không thể đến với nhau.

    Tại sao ư? Vì cả anh và tôi đều không thể tin tưởng đối phương. Như đã nói, chúng tôi đến với nhau bằng sự bông đùa, nên giữa thật và đùa chúng tôi không có ranh giới, chúng tôi không đủ niềm tin, chúng tôi luôn né tránh những câu nói ẩn ý, thậm chí những lời tỏ tình của nhau chúng tôi cũng tìm cách thoái thác. “Để mai tính.”

    Mai tính, ngày mai của ngày mai tính, ngày mai của ngày mai của ngày mai tính... cái ngày mai ấy, xa lắm. Tôi hiểu, vấn đề do tôi nhiều hơn, tôi không đủ niềm tin vào tình yêu, hay nói thẳng ra, tôi không xếp từ “yêu” vô từ điển sống của mình, tôi luôn cho rằng yêu là vô nghĩa, vô ích và chỉ mang lại vướng bận, phiền phức cho bản thân, tôi chưa sẵn sàng đón nhận một người lạ chen vào cuộc sống của tôi. Do đó, tôi yêu anh, nhưng tôi chỉ muốn làm bạn với anh. Tôi luôn tự hành hạ bản thân mình.

    Ngày ấy rồi cũng đến, ngày anh rời xa tôi. Tôi hiểu, trong một mối quan hệ, khi người ta không đạt được niềm mong muốn gì đó sẽ chọn rời xa, đơn giản, chẳng ai muốn tốn thời gian vào những chuyện vô ích. Tôi không trách anh khi anh đi tìm người anh yêu, chỉ là...

    Anh rời xa tôi một cách khắc nghiệt nhất. Anh chọn thời điểm rời xa tôi khi tôi đang rơi vào hố sâu khủng hoảng, tôi vừa đánh mất một người bạn thân vì người yêu bạn đó không thích tôi, tôi vừa bị mẹ gọi điện từ mặt vì dám cắt phăng mái tóc đen dài tha thướt, áp lực học hành, sự nghiệp dồn nặng lên vai... Đầu óc tôi căng như sợi dây đàn, tưởng chừng chỉ cần một lực nhẹ cũng đủ làm óc tôi nổ tung. Tôi tìm đến anh, tôi rất cần anh trong thời điểm đó, anh an ủi tôi bằng một lời hứa, anh hứa anh sẽ không bỏ rơi tôi... Anh không cho tôi tận hưởng niềm an ủi được lâu, tối hôm trước anh hứa, tối hôm sau anh không còn liên lạc với tôi nữa.

    Tôi ổn, tôi rất ổn, và càng ổn hơn khi sau này anh có thể mở miệng hỏi tôi sống có tốt không. Phải sống tốt chứ anh nhỉ? Không tốt thì sao tôi có thể một mình thoát khỏi khủng hoảng và an an ổn ổn tới giờ kia chứ. Chắc anh không biết, trước giờ tôi đã mất niềm tin với mọi người, chính anh là người mang cho tôi chút ánh sáng, thắp sáng cho cái tâm hồn nhuốm dần bóng tối của tôi. Cái tôi không ngờ nhất, chính anh là người lấy đi ánh sáng ấy, à không, lấy hết cái anh mang tới, tiện thể lấy luôn chút ánh sáng le lói vốn có trong tâm hồn tôi. Cảm ơn anh, thực lòng cảm ơn anh, anh đã dạy tôi mạnh mẽ thực sự là như thế nào.

    Dòng cuối tôi viết trong nhật ký...

    “Anh ơi, em nhớ chúng ta của ngày trước

    Chúng ta của ngày trước... đã chết rồi.”

    Tôi không viết cho anh, tôi viết cho chính tôi. Tôi sẽ không quên anh, tôi vẫn nhớ và vẫn thoải mái đối mặt với anh. Tôi vẫn lưu giữ kỷ niệm đẹp cả hai từng trải qua, tôi biến sự đau buồn thành truyện ngắn, mà nhân vật chính trong đó là hai nhân vật đã chết. Phải, tôi và anh ngày trước đã chết rồi. Tôi hiện tại không còn là tôi, anh hiện tại không phải người tôi từng yêu. Tất cả những gì còn lại đều chỉ là tình tiết trong truyện – một câu chuyện tình đẹp với đủ xúc cảm, hạnh phúc, đau thương...

    _Tiểu Phong_​
     

Chia sẻ trang này