Thơ Thao thức - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 3/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    HÃY ĐỂ TÀN TRÔI

    Em hãy mím môi, đừng nói nữa
    Những lời ly biệt xé tình tôi
    Thà nhìn mây bạc trôi xa thẳm
    Hơn để trăng vàng phải rụng rơi!

    Còn đâu ngày tháng hồn thương quá
    Chiều ngắm hoàng hôn trải ánh tà
    Hai quả tim yêu cùng nhịp đập
    Giữa bầu êm ả, nhịp ngân nga

    Còn đâu những tối ngắm trăng vàng
    Kéo ánh sao trời buộc gió mây
    Trôi giữa không gian về diệu vợi
    Hồn yêu dào dạt, thấm men say!

    Em từng e thẹn nói yêu tôi
    Tình ái những ngày ấp ủ nôi
    Tôi cũng yêu ai, yêu thật đậm
    Bao lời chung thủy đọng bờ môi

    Thế mà một sớm, sợi tơ lòng
    Vụt đứt phũ phàng bởi gió giông
    Nứt trái sầu đau tôi rỉ máu
    Rồi khô đóng cứng giữa trời đông

    Tôi biết tình tôi đã nát tan
    Nhưng ai đừng nỡ xoá trăng thanh
    Vì nơi tít tận bầu xa vợi
    Hồn ái ngày xưa đã vượt tầng

    Em cứ quên đi, đừng nói nữa
    Vì đâu còn mật ướt mềm môi
    Thời gian rồi cũng chìm quên lãng
    Những áng mây buồn vẫn phải trôi!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]




    ĐỪNG BUỒN NỮA ANH ƠI


    Đừng buồn em nữa hỡi anh ơi
    Mộng ước thuyền duyên giờ đã trôi
    Đã nát cung yêu, tàn kỷ niệm
    Chuỗi ngày hai đứa sánh chung đôi

    Chưa hẳn bên chồng em hạnh phúc
    Vì nơi sâu thẳm đậm hình ai
    Dòng sông, bến nước, vầng trăng mộng
    Chẳng dễ sớm chiều đã nhạt phai

    Đêm đêm giấc ngủ ở bên chồng
    Lửa rực trong lòng lại ngụội đông
    Hình bóng ai kia luôn lởn vởn
    Hồn yêu ngày cũ hóa cuồng phong

    Mật ngọt uống vào chỉ đắng cay
    Nhìn chồng mà ngỡ ảnh hình ai
    Con tim nhung nhớ luôn dày xéo
    Để biến tổ chim chốn đọa đày

    Không thể cải lời của Mẹ Cha
    Đành làm cánh nhạn phải bay xa
    Bỏ khung trời cũ ngàn yêu dấu
    Lóng lánh trăng thanh dãy ngọc ngà…

    Thôi đừng buồn nữa hỡi anh ơi
    Thuyền mộng năm nào nay đã trôi
    Sóng nước dòng sông còn mãi đó
    Thì còn vô số cánh thuyền bơi

    Giã từ dĩ vãng, tạ từ thương
    Lịm chết linh hồn, lệ nhỏ sương
    Chim quạnh hót lên lời thống thiết
    Tiển tình vạn kỷ bước ngàn phương!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    BỌT TRẮNG


    Thôi rồi! Em đã bước theo chồng
    Ngày tháng bên người có nhớ không
    Mảnh chết nơi đây ngàn lá úa
    Sầu tàn, ảm đạm xoáy thu phong!

    Rồi qua mấy thuở em làm vợ
    Sớm tối vai mang nghĩa cuộc đời
    Cửa đóng, then cài, chôn dĩ vãng
    Âm vang tình cũ lặn tan trôi

    Em vui hạnh phúc với con thơ
    Giấc ngủ say nồng trải cánh mơ
    Nơi đó thời gian không có kẻ
    Cùng ai êm ả dưới trăng trơ

    Năm mười năm nữa tình cờ gặp
    Ánh mắt chiều nào ôi rực thắm
    Đậm khắc tận sâu hồn kẻ lụy
    Nay màu tuyết lạnh cõi xa xăm!

    Em bình thản ngắm rồi em hỏi
    Có phải ông là…anh phải không?
    Trời hỡi! Tôi vui hay phải nghẹn
    Ngày nào yêu lắm… biến thành giông

    Khung tình mộng ái đã hoang sơ
    Để kẻ hồn đau, bước thẫn thờ
    Nát lịm tình tan trôi nẻo vắng
    Dưới trời thui thủi bóng chơ vơ…

    Tôi về lục những cánh hồn phi
    Thức trắng đêm nay cạn thuở thì
    Xưa cũ linh hồn… nay hóa đá
    Thôi thành tro bụi, thoáng em đi!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Yên Tâm Mà Ngủ Nha Cha!

    Cha ơi!...Con còn nhớ…

    Trống trường đánh, báo hiệu giờ tan lớp…
    Dọc hành lang từng tốp túa tràn ra…
    Con bước lẹ đến cổng để gặp Cha
    Tình phụ tử đậm đà trong ánh mắt!...

    Sau lưng Cha, gió ngược lùa thổi mát
    Một cái gì ấm áp ủ lên tim
    Chầm chậm dâng giữa giây phút lặng yên
    Từ sâu thẳm, nỗi niềm thương nhẹ đến…

    Những tháng đi học vào giờ buổi sáng
    Cha chở con ghé cơm tấm “Bà Tư”
    Cạn dĩa rồi, thêm chén nữa cho no
    Để mạnh khỏe mà lo giồi mài tốt…

    Cha làm ăn dưới khung trời mưa gió
    Trải nhọc nhằn để có sống cả nhà
    Mong mỏi duy nhất ở nơi Cha là
    Thấy con trẻ thăng hoa, thành danh phận…

    Nhưng ngờ đâu một đêm lâm bệnh nặng
    Vội lìa trần, Cha hẳn vắng từ đây
    Mảnh nan thuyền rụng lái lạc vòng xoay
    Chao nghiêng ngả, lắc lay theo dòng sóng

    Mẹ và các con bị rơi vực thẳm
    Giữa mịt mùng, trĩu nặng nỗi lo âu
    Chẳng ánh trăng, thiếu lóng lánh vì sao
    Chỉ bóng tối đẩy trào thêm da diết……

    Ngoi ngóc lên từ tận cùng bi thiết
    Đến nay “Sáng của Cha” được vững rồi
    Cha con con đều rạng rỡ với đời
    Gạo tiền có, an vui bề hạnh phúc…

    Nén hương lòng, khấu đầu con bày tỏ
    Hãy yên tâm, chốn đó ngủ nha Cha!...

    13/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    QUÊN ĐI EM.


    Đêm nay dưới bóng ngọn đèn khuya
    Đọc lá thư em mới gửi về
    Mật ngọt ngày nào thoa cánh nhạn
    Giờ đây thu trải áng sầu tê!

    Em ơi! Dòng thắm của năm xưa
    Anh uống từng lời, giải khát khao
    Cảm xúc dâng trào bơi sóng nước
    Nhịp nhàng, nhấp nhố dưới ngàn sao

    Những tiếng yêu thương với nhớ nhung
    Pha thêm đôi chút nỗi bâng khuâng
    Nhưng như non nỉ, ngân tai nói
    Phủ mát hồn yêu tận suối ngàn

    Bây giờ cũng nét của ngày qua
    Mà ấm nồng nay lại cuốn mưa
    Để nhỏ mờ lên trang giấy mỏng
    Làm trôi, nhoè nhoẹt, tiễn tình xưa!

    Anh muốn tìm quên, muốn xé thơ
    Để không vương vấn bóng hồn mơ
    Kéo theo trăng khuất sau đêm lạnh
    Gói giữ khung tàn, mảnh ánh trơ…

    Từ nay em hãy cố quên đi
    Đừng có bay về cánh vỡ chi
    Cho nát đau thêm hồn cõi lạnh
    Ẵm tàn, ôm quại, quấn sầu bi

    Em cứ phôi phai, vui mộng mới
    Đừng vì dang dỡ chuyến đò đưa
    Nản lòng lữ khách lùi chân bước
    Nắng cháy đường dài giữa sớm trưa!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Tạ Từ Cánh Nhạn


    Nhạn ơi! Cả trắng đêm thao thức
    Uống cạn tình ngươi phút cuối cùng
    Bến nước, con đò nay vĩnh biệt
    Lửa sầu đưa tiễn cõi không trung!

    Ngươi hãy ra đi về cát bụi
    Nhịp cầu duyên cũ thế là thôi
    Mảnh lòng ta nát nhưng đành đốt
    Giữ lại làm gì những lá rơi

    Và ta cũng muốn cuộc đời ai
    Chẳng vướng sợi buồn buổi sớm mai
    Dưới nắng ửng hồng hoa rực thắm
    Nhẹ nhàng, êm ả cánh chim bay

    Thời gian rồi cũng sẽ dần qua
    Những tối đêm trăng trải ánh ngà
    Những nắng chiều tà trông trái hẹn…
    Lắc theo sóng nước chảy trôi xa!

    Vườn hoa yêu dấu giờ đây khép
    Cổng kín tường cao phía lặng tờ
    Thuở mộng hương say bay tỏa khắp
    Giờ như cơn thoảng lướt khung tơ

    Ta nhỏ lệ lòng đưa tiễn ngươi
    Về nơi rời khỏi trái tim côi
    Nhẹ nhàng nắn nót màu xanh thắm
    Nay gửi gió mây rải dưới trời

    Tạ từ kỷ niệm chuỗi vàng yêu
    Lặng lẽ, ôm đơn dưới ráng chiều
    Thưởng thức tiếng đàn kêu khúc biệt
    Thu hồn tận hưởng cảnh cô liêu!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TÌM THANH THẢN


    Ta trải ngàn yêu dưới bóng sầu
    Một lần lai láng, một lần thôi
    Rồi gom tất cả về đây hết
    Giũ sạch chiều nay dưới ánh rơi!

    Để cho héo úa chẳng vào sâu
    Tận trái tim đầy những giọt ngâu
    Vì cả thời xuân hồn trọn gởi
    Chỉ như gió nhẹ thoảng qua cầu

    Giữ mãi làm gì giọt nước trong
    Bởi thuyền năm cũ chẳng xuôi dòng
    Mộng hồn tình ái ôm dang dỡ
    Đành thả trôi đi, trả lại đầu

    Ký ức đậm sâu bóng một người
    Giờ đây gỡ lấy để lòng vơi
    Cho thời phai lãng, thôi buồn nữa
    Có phút trăng thanh nhả nụ cười!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    BÊN ĐỐNG TRO TÀN


    Thế là hết!...
    Thư của em đây, thư thật nhiều
    Thuở nào non nỉ tiếng tình yêu
    Giờ đây quằn quại trong dòng đỏ
    Rụm chết đau thương khúc biệt chiều!

    Lửa cháy hực hừng đốt rã rơi
    Mực màu xanh thẳm hãy còn tươi
    Phượng loan nét vẽ lời yêu dấu
    Nay nhúm tro tàn, lam khói trôi

    Từng cơn lửa nóng thiêu hồn giấy
    Là muối, là kim, châm, xát ta
    Đen xám rúm co từng chút một
    Là ngàn gãy rụng xé trăng xa

    Ta xót mảnh hồn, dạ tái tê
    Bao yêu giờ đã nát câu thề
    Trăm năm ước hẹn đâu còn nữa
    Lá rụng thu chiều gió kéo lê!

    Lượn cong nghi ngút bốc dần lên
    Đã xóa cuộc tình, rũ rụi tên
    Mộng ái nồng nàn ôm hận tủi
    Nầy đây, gửi gió thả bồng bềnh

    Kỷ vật trả về theo cát bụi
    Xem như cơn lốc cuốn phù vân
    Để đường ai bước không còn bận
    Và vết thương sâu sớm phủ lành

    Nhưng rồi ngày tháng biết phôi phai?
    Khi ở trong nầy trái gói ai
    Hình bóng yêu đương nằm cuốn đó
    Làm sao rút được thả cho bay!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Mãi Nhớ


    Biết chăng anh hỡi! Thật là nhiều
    Điệp khúc lòng em rộn tiếng yêu
    Theo gió trôi bay về chốn đó
    Những trời êm ả nhẹ mây chiều!

    Nhớ buổi hôm nào nắng rực rơi
    Trưa hè ghé núp dưới nhành tươi
    Chang chang cung lửa trùm thân vết
    Dạ áng mây hồng lững thững trôi

    Ai đó vô tình ngồi chép giấy
    Sát tường lặng lẽ chỉ mình ta
    Không gian đóng lại như còn một
    Cặm cụi ghi hoài, chẳng biết xa

    Chợt thoáng trong lòng thấy giận tê
    Từng ai vuốt bóng, tiếng xin thề
    Chỉ mong em nói thêm lần nữa
    Sắc thắm, trăng vàng phủ ánh lê!

    Thế mà“kẻ ấy”chẳng nhìn lên
    Như thẳng vào em một mũi tên
    Tự ái để rồi nghe nghẹn tủi
    Xác hoa trôi nước nổi lềnh bềnh

    Nào ngờ gió thổi tan sương bụi
    Ngỡ gỗ trơn lỳ lại có vân
    Ánh mắt ngọt ngào không vướng bận
    Cô ơi! Chỗ đó mát trong lành…

    Qua theo ngày tháng chẳng hề phai
    Một buổi trưa hè gặp gỡ ai
    Luôn kéo hồn em về chốn đó
    Mãi lòng vương vấn, nỗi niềm bay!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    THEO BÓNG CUỘC ĐỜI


    Đêm nay tan nát mảnh trăng xưa
    Trả dứt ái tình theo khói thư
    Về cõi không gian vào chốn loãng
    Thuyền đi biệt bóng bỏ xa bờ!

    Rồi đây ngày tháng hồn đơn điệu
    Khúc nhạc tơ vương có vọng về
    Để cánh gió sầu ôm nỗi nghẹn
    Âm phong lồng lộng réo lê thê

    Những chiều quạnh quẽ trên đường vắng
    Lữ khách dừng chân có thấy buồn
    Nhớ thuở thuyền duyên xuôi sóng nước
    Cùng ai dào dạt ngắm trăng sương

    Trưa hè nắng cháy, quán bên lề
    Từng ngụm ngọt ngào có giống thương
    Bốn phía rộn ràng bầu sực nức
    Có như điệp khúc thuở yêu đương!

    Cũng trăng, cũng ánh, cũng trời mây
    Có giống năm nào ta với ai
    Thả mộng trôi xa về diệu vợi
    Nghe lòng rung cảm xuất hồn bay…

    Biết sẽ một ngày trời ảm đạm
    Áng mây lặng lẽ kéo vầng tan
    Lạnh lùng dưới góc sương phơi bạc
    Lụm cụm bóng tàn vọng nhớ trăng

    Tất cả qua rồi không trở lại
    Luyến lưu chỉ đọng chút chiều nay
    Dế sầu ngân nhẹ bên khung cửa
    Vươn cánh guộc gầy kéo lại đây!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TAN VỠ


    Thoáng chốc qua rồi mấy chục năm
    Kể từ đêm ấy ngất men lâng
    Ôm tôi thắm thiết hôn say đắm
    Từ giã, em về bỏ bến trăng!

    Tôi chẳng có ngờ, chẳng thể tin
    Người thương yêu dấu lại xa mình
    Âm thầm khép lại trang tình mộng
    Bứt sợi tơ hồng, rũ bóng xinh

    Bởi những ngọt ngào quyện bóng ta
    Từ thời còn bé khéo lân la
    Em ngồi, em thích em khoe học
    Những chúa nhật về, tôi ghé qua!

    Lúc trăng vừa độ tuổi tròn ngôi
    Đã kết ảnh hình em với tôi
    Đến chuỗi thời gian cơn sóng đẩy
    Hương lòng ngợp tỏa thắm vành môi

    Ta đã yêu nhau, đã nặng lòng
    Bao lần hoa nở trải trăng trong
    Em yêu tôi lắm, tôi thừa hiểu
    Vì cớ làm sao! Bỏ lấy chồng!

    Thế là tan nát quả tim tôi
    Thật biết thì ra đã hết rồi
    Em xé hồn yêu, say mộng ấy
    Khi mà trăng sáng rực cung ngôi

    Tôi chìm quạnh quẽ theo ngày tháng
    Chẳng thích nhìn lên độ tỏa vàng
    Vì có bao giờ tin ánh nữa
    Bởi mây bất chợt áng giăng ngang!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NỖI U HOÀI


    Ôi đêm nay! Trăng tàn sau đỉnh núi
    Ôm mối sầu thui thủi một mình ta
    Bỗng mây mờ trôi về giăng khắp ngã
    Để lạnh lùng, tơi tả, nỗi chơi vơi!

    Giọt đọng sương kết tụ để rồi rơi
    Vầng lóng lánh để rồi vơi tan nhạt
    Cho nhớ nhung, luyến lưu, sầu chan chát
    Dưới đêm mờ bàng bạc nhớ hồn hoa

    Có biết chăng tay tôi ôm tàn tạ
    Nghẹn vì sao vội vã cuộc đổi thay
    Để nửa chừng cánh nhạn phải ngừng bay
    Đang rạng ánh lại mưa hờn bất chợt

    Còn đâu nữa những chiều vàng thưa thớt
    Tay trong tay bỡn cợt, nét yêu say
    Tiếng sáo diều theo gió lộng về ai
    Tim dào dạt ngất ngây tình mộng thắm

    Ghế công viên hồn thương hòa nhịp ấm
    Nhạc yêu đương, lay nhẹ khúc thanh thao
    Tôi vươn tay níu lại ánh ngàn sao
    Để lung linh, ngân nga lời em nói…

    Vậy mà nay, nửa đoạn đường chưa tới
    Giọt sương buồn sớm nhỏ vỡ tan phai
    Dây tơ hồng đang kết vội lìa tay
    Thuyền lặng lẽ u hoài xa bến mộng

    Rồi đây ngày tháng em ở bên chồng
    Biết còn nhớ một thời ta gặp gỡ
    Được ấm êm trên khung trời rộng mở
    Có một lần chạnh nhớ khúc tình tan!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    XOÁ MỜ (2)

    Còn gì nữa để mà em tiếc nuối
    Khi đang tay cắt bỏ mối tình ta
    Tách trăng thương ra làm hai bóng ngã
    Để ánh tình tàn tạ chốn chơi vơi!

    Đoá hoa hồng đang nụ sớm lìa rơi
    Gieo ảm đạm trời thu chìm bóng nhạt
    Mật ngọt môi vội biến thành chua chát
    Phủ bẽ bàng, tan nát cánh thơ hoa

    Chẳng cho tôi được một lời từ tạ
    Nghẹn ngỡ ngàng, buồn bã cuộc đổi thay
    Hồn đôi uyên sớm vội rã tan bay
    Choáng váng bởi cuồng phong về bất chợt

    Cuốn bóng sầu dưới khung chiều thưa thớt
    Nỗi nhớ nhung vàng vọt luyến tình say
    Tìm phôi phai ngày tháng đã cùng ai
    Dưới trăng tỏ ngất ngây vầng mộng thắm!

    Bao yêu đương dạt dào phơi nắng ấm
    Những đêm trăng tình ái đượm thanh thao
    Những điệp lòng gửi gió đến ngàn sao…
    Còn đâu nữa để mà nay phải nói

    Em âm thầm xa tôi, chân bước tới
    Biến nền vàng phơi phới trở mờ phai
    Dây tơ hồng kết khéo bốn bàn tay
    Chợt quăng bỏ để hoài vương vấn mộng…

    Chun rượu đổ, giờ phận đã có chồng
    Thôi em nhé, hãy quên đừng gặp gỡ
    Đường em đi lối dài đang dang mở
    Vọng làm gì một thuở cuốn ly tan!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    EM ĐI CHỢ SÁNG


    Chợ xong em ghé mua quà
    Cất gọn trong giỏ, tiếp qua quán mì
    Ơ nầy! Một tô bự đi
    Thêm giò chéo quẩy tức thì cho tôi!

    Tả xung, hữu đột một hồi
    Độ chừng lưng lửng, tiếp bồi bánh bao
    Hai cái ăn đã làm sao
    Tiếp thêm hai cái gói vào dành trưa

    Nhìn trời nắng hãy còn thưa
    Vòng vòng ngắm chợ cho vừa mắt em
    Ô kìa! Ai bán chuối chiên
    Mùi thơm phưng phức làm phiền bụng em

    Bán tôi ba cái chiên mềm
    Tấp vào, em đứng,“sầu đêm” chẳng còn
    Hết rồi tiếp tục bon bon
    Bước qua phía trái xem còn gì không!

    Ạ a! Quầy bán cháo lòng
    Sao từng đi chợ lại không thấy à
    Ghé vô, tô bự bưng ra
    Kèm theo đùi lớn thịt gà chị ơi

    Nhẹ nhàng ngồi xuống em xơi
    Một tô, tô nữa đã đời mới ngưng
    Vừa đi, vừa vỗ nhẹ lưng
    Cho mau xuống lẹ, vẫy vùng đánh thêm!

    Đây rồi! Óng ả chùm nem
    Làm vài chục cái cho mềm vành môi
    Xong đi, chợt nhớ, hỡi ôi!
    Quầy chè đậu đỏ gần nơi, quên nhìn

    Lỡ rồi mua tạm bánh in
    Vừa đi, vừa cắn, ngắm tình chợ vui
    Tự nhiên khát nước quá trời
    Tìm nơi quán sạch để ngồi ngâm nga

    Một ly sửa đá bưng ra
    Trên bàn cái bánh mặn mà đậu xanh
    Một hơi hai cái ngon lành
    Mua thêm ba cái để dành sương sương

    Xong rồi bước lẹ ngang đường
    Ghé quầy vé số tìm hương cuộc đời
    Cặp gin, hai cặp mua chơi
    Chiều dò hy vọng một thời lên mây
    Thân em chợ sáng mỗi ngày!


    Thơ vui!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NỖI LÒNG CỦA EM


    Anh yêu ơi! Anh đừng buồn em nữa
    Khi trăng lòng một thuở đã tan phôi
    Ta mất nhau vĩnh viễn cả cuộc đời
    Trong uất nghẹn, chơi vơi niềm hận tủi!

    Tình mộng vỡ, tháng ngày sầu thui thủi
    Ôm nỗi niềm quạnh quẽ với hờn đau
    Mang ẩn ức không hiểu cớ vì sao
    Thuyền em vội đi vào nơi hoang quạnh

    Anh ơi! Tấc lòng em luôn canh cánh
    Nhớ nhung anh, nhớ thuở mộng say vàng
    Bao đêm dài da diết ngắm mây tan
    Nghe đau khổ, phũ phàng bầu tâm sự…

    Đường gặp gỡ phải làm thân lữ thứ
    Tạm nhà người tá túc đở qua đêm
    Có ngờ đâu cuồng lũ nát đời em
    Hoa vỡ vụn, mật mềm môi khô cạn

    Không còn xứng với tình anh lai láng
    Không thể nào bày tỏ với người thương
    Nên ôm hờn, thống thiết cảnh đoạn trường
    Vùi thân phận trên đường đi vô định…

    Lưu luyến quá mộng đẹp ánh bình minh
    Khao khát gặp được người mình yêu dấu
    Cánh chim buồn lặng lẽ đậu cành ngâu
    Nỗi héo hắt, dạt dào mong anh nói

    Người lạnh lùng, hồn xưa thành đá sỏi
    Em tái tê, nhức nhói tận tâm cang
    Thật hết rồi hình ảnh một tình lang
    Đành quay gót, muôn vạn sầu ly biệt!

    Nỗi đau quá khứ!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Ngỡ Ngàng Dưới Bóng Chiều


    Trời hỡi!...
    Một chuỗi dài hai mươi năm xa cách
    Đã chôn vùi hồn quách cuộc tình ai
    Lấp đá sỏi, chân đi không ngoảnh lại
    Sớm nhạt nhòa bóng tối mảnh trăng rơi!

    Bởi ẩn ức tình em nhiều nông nổi
    Dây tơ hồng vui buộc tợ phù vân
    Đoá hoa xinh rực rỡ dưới mây ngàn
    Em rứt bỏ một lần không nối tiếc

    Cánh gió xuân bao hoa hồng da diết
    Mong mơn man để tỏa ngát hương nồng
    Chẳng ngờ nay cuốn rủ giữa chiều đông
    Ngày ảm đạm, đêm trông trời hiu hắt

    Một năm trôi mang nỗi niềm buồn bã
    Chữ yêu đương đã tắt ở lòng tôi
    Trăng ái tình chỉ ngắm thoáng mà thôi
    Xi nê tối, phôi phai niềm ai oán!...

    Em Lan ơi! Cứ ngỡ em đành đoạn
    Chun rượu tình hất đổ chẳng màng chi
    Mạnh vươn tay xé nát mảnh trăng thề
    Nên đã cạn, chẳng hề vương vấn nữa

    Có ngờ đâu năm xưa em thống khổ
    Cánh hoa xuân tan nát bởi cuồng phong
    Cả chuỗi đời héo úa phủ sầu đông
    Ôm khắc khoải bên dòng sông quạnh quẽ

    Trời hôm nay dưới chiều tà bóng xế
    Phải ngỡ ngàng nhỏ lệ tiếc thương em
    Nhớ trăng xưa ánh trải sáng bên thềm
    Chợt mưa bão kéo đêm thành thảm đạm

    Sao ngày ấy chẳng cho tôi tường tận
    Để giờ đây khóc hận mối tình tan!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    LỊM TẮT.


    Lần thứ ba em lại đến gặp tôi
    Sầu ảm đạm, không lời lên tiếng hỏi
    Trời dạ nắng lại mờ như bóng tối
    Giống chiều buồn rười rượi trải âm u!

    Em đứng đó, liễu buồn nhành héo rủ
    Bao nỗi niềm trăn trở đọng bờ mi
    Nét hoa trăng một thuở tuổi xuân thì
    Nay nhòa nhạt trôi tàn rơi cõi lặng

    Tôi băng giá, thu hồn heo hút vắng
    Sắc lạnh lùng, khô rắn đá ngàn năm
    Bóng hình ai như lạ lẫm xa xăm
    Hai cực lạnh gom nằm nơi ánh mắt

    Có lẽ hiểu lửa lòng tôi đã tắt
    Chuyến xe đời đã biệt bến ngày xưa
    Thuyền duyên mộng trên dòng sông năm cũ
    Đã trôi rồi, theo lũ một chiều mưa

    Em đứng lâu, trọn ôm hồn một thuở
    Rồi âm thầm lặng lẽ nhẹ ra đi
    Tôi chẳng buồn bóng khuất để mà chi
    Khi vết máu quặn đau còn ửng đỏ

    Em ơi em! Hằn sâu em khắc đó
    Làm sao lành, sao xóa vết bầm đây
    Em đưa tôi lên thẳng đỉnh đầu cây
    Bất chợt cắt sợi dây hồng quấn buộc

    Em tặng tôi trọn một đêm gầy guộc
    Khúc Chế Linh mở suốt trắng canh thâu
    Trói hồn tôi bằng vạn cánh ưu sầu
    Biến tim đỏ thành màu đen sậm ngắt
    Lửa yêu đương lạnh lùng nay dập tắt!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    ƯỚC VỌNG SAU CÙNG


    Anh yêu ơi! Cứ ngỡ suốt cuộc đời
    Con nước chảy qua bờ không trở lại
    Tập trang thơ ủ ê, đầy nhức nhói
    Sẽ nỉ non, rười rượi đến tận cùng!...

    Em cô độc nỗi lòng ôm xưa mộng
    Cố phôi phai nơi cảnh vắng chiều thu
    Thả hồn mình vào mộng mị nhàn du
    Tìm gặp gỡ được ai nơi chốn ấy

    Cho con tim buộc nỗi niềm tê tái
    Phải tím bầm, khô khốc tháng năm đưa
    Được thắm lại, ngân nga tình vạn thuở
    Của ngày nào ánh tỏ cuốn hương mơ!

    Nhưng anh ơi! Đêm đen phủ bốn mùa
    Luôn che lấp cây sầu từ dạo gãy
    Khung trời đau em chưa từng được thấy
    Chỉ héo hon siết lại bóng thời gian…

    Chiều hôm nay gặp lại ảnh hình lang
    Nghe xúc động, bàng hoàng trong nỗi nghẹn
    Bầu mộng ái ngày xưa vần vũ quyện
    Em khát khao trong vòng ngực anh yêu

    Chợt tỉnh ra giờ cũng đã xế chiều
    Con thuyền cũ buồn hiu trên dòng sẩm
    Thuở nào chèo đưa hồn vào mộng thắm
    Đã vỡ toang, trôi giạt, khuất sông xanh…

    Anh Sáng ơi! Em nhớ mảnh trăng thanh
    Nhớ kỷ niệm dấu yêu cùng anh mãi
    Một linh hồn trọn đời ôm quằn quại
    Mong tình tàn sống lại kiếp lai sinh!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    SẦU TIỄN BIỆT


    Ôi chẳng ngờ! Lại có buổi chiều nay
    Phút tao ngộ tràn đầy cơn xúc động
    Đoá hoa hồng cùng tôi thời trải bóng
    Dưới trăng thanh lồng lộng gió hương say!

    Hai mươi năm đã chết hiện về đây
    Đang sùi sụt, u hoài trôi suối lệ
    Em đau thương, em quại quằn kể lể
    Chuyện ly tan, tơi tả mảnh hồn xinh

    Lịm đời theo vất vả cuốn thân mình
    Tim rụm rúm, hằn in, ôm kỷ niệm
    Mang hình hài sậy khô phơi sắc tím
    Giữa hai mùa nắng cháy với thu đông!

    Mộng tình xưa vương vấn thả trôi dòng
    Nhìn con nước chuỗi ròng phơi sắc sẩm
    Cặp mờ nhạt đưa xa về chốn thẳm
    Quấn thu sầu héo hắt thả thời gian…

    Em Lan ơi! Em của ánh trăng xanh
    Thuở năm xưa bao lần làm xao xuyến
    Trái hồn tôi ngân nga rồi kết quyện
    Cùng ai kia êm ả dưới mây ngàn

    Thế mà nay đá nát phủ mơ tan
    Nỗi thống thiết, võ vàng đeo buồn bã
    Đôi suối biếc ngày xưa rơi lã chã
    Giọt sương tàn nhòe nhoẹt khắp vành mi…

    Muốn ôm em chấp lại cánh hồn phi
    Lại chợt nhớ đường đi giờ đã cụt
    Gió xoay vần chuyển mình trong giây phút
    Nghẹn tạ từ tiễn biệt mảnh trăng xưa!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TÌNH MỘNG


    Hồn yêu ơi! Thắm thoát đã hai mùa
    Trăng tình ái nhẹ đưa ta vào mộng
    Giữa không gian bốn bề giăng gió lộng
    Dãy mây ngàn trải bóng tận xa xôi!

    Từng đêm mơ dào dạt uống trăng soi
    Tim ngân nhịp, điệp lời thương, nỗi nhớ
    Bao lưu luyến, hướng khung trời diệu vợi
    Gửi tấc lòng thắm thiết đến trăng sương

    Có những chiều thả bóng phủ bên đường
    Nghe thao thức, vọng đưa thời gặp gỡ
    Đêm u ám, chập chờn lay ánh tỏ
    Em thẫn thờ, vò võ dưới thu phong

    Anh thuở chìm tuyết trắng ướp hồn đông
    Quấn băng giá, hắt hiu, nhìn chốn lạ
    Hai bóng ảnh cùng một dòng tơi tả
    Khúc tiêu buồn rỉ rả gió đong đưa!

    Trăng soi vầng lóng lánh ánh ngàn xưa
    Ngân rung cảm dẫn ta về bến mộng
    Chiều tắt nắng, âm vang xa đồng vọng
    Tiếng mình ơi! Xúc động! kéo về tim

    Say men tình lâng lâng niềm xao xuyến
    Rượu hồng đào cạn chén dưới đêm sâu
    Tìm phai phôi u ẩn cuộc bể dâu
    Sưởi ấm lửa tan đêm dài lạnh lẽo

    Hồn thương hỡi! Có phải xưa gọi réo
    Tiếng cung đàn hai nẻo rã ly tan
    Cuốn mảnh sầu tê tái nhớ tình trăng
    Được tỉnh giấc, trôi dần về thiên kỷ!

    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này