Thơ Thao thức - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 3/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TRÔNG ANH..


    Từng hồi gió thoảng lay cành lá
    Khuya vắng cô đơn tối mịt mùng
    Lặng lẽ thức thao tình mộng tưởng
    Nghe lòng vương vấn chuyện tình chung!

    Em lạnh, em trông anh có hiểu
    Tơ lòng đã kết được bao nhiêu
    Niềm thương, nỗi nhớ đong đầy quá
    Để lắm thu bay dưới ráng chiều

    Chiếc bóng khuya nay em đợi ai
    Từ nơi xa tít cuối chân mây
    Trăng thơ gói trọn, hồn thương gửi
    Giờ vắng, phương nầy dạ lắt lay

    Gió ơi! Đừng thổi! Buốt lòng ta
    Tình ngỡ thấy gần nhưng quá xa
    Đôi nhịp tim yêu hòa một ánh
    Mà đời hai ngả, biến mơ hoa!

    Những khi không gặp thấy chơi vơi
    Khắc khoải nhớ ai dạ thấy sầu
    Một chuỗi thu hồn nơi chốn lặng
    Âm thầm lá rủ dưới mưa ngâu

    Giờ nầy chốn ấy, mảnh xa xôi
    Thả giấc êm đềm bên gối thơ
    Có biết nơi đây em thức đợi
    Hồn lang mộng ái tự bao giờ

    Dẫu biết đường dài, ta kết ước
    Mà sao vẫn mãi giá hồn em
    Cho luôn dõi mắt về xa vợi
    Và áng mây buồn phủ bóng đêm!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    LẠNH TÀN..


    Thôi nhé! Tình yêu xin trả lại
    Từ nay mây cũ đã trôi bay
    Ta về bó mộng, hồn phôi lãng
    Hòa với trăng sương, giũ đọa đày

    Đã chết ngày xưa, thành sóng giạt
    Thêm buồn, trăn trở để mà chi
    Trái lòng ngày cũ từng trao trọn
    Chiều vắng bây giờ đuổi ngựa phi!

    Em ơi! Hình bóng xưa năm ấy
    Ánh mắt, nụ cười để ngất say
    Anh xoá từ nay không nhớ nữa
    Gói tình vạn thắm trả về ai

    Con tim có lẽ giờ chai cứng
    Nhịp đập ngân nga cũng đã dừng
    Duỗi bóng một lần đem đốt cháy
    Khói đen khen khét thả cung tầng!

    Sẽ chẳng bao giờ còn mộng mị
    Lạc về thăm thẳm chốn xa xôi
    Có con đường nhỏ trong mơ ảo
    Nát biến từ nay suốt mộng đời

    Rồi đây thao thức dưới trăng mờ
    Vắng lặng tư bề, xả hết thơ
    Nhung nhớ thuở nào giờ chẳng nữa
    Khô khan, lặng tiếng, một chơ vơ

    Ảo ảnh ngày xưa sẽ biến Ma
    Khiến ta thấy sợ tránh xa ra
    Bởi mi giá buốt, vờn đau khổ
    Quả bóng âm u đá nguyệt tà!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    GIÓ TRÁCH BẠN


    Nầy bạn! Hãy vươn vai đứng dậy
    Hút ta vào tận phổi người đi
    Và gồng gân đấm thẳng vào kia
    Chân chuyển hướng, tung ra một cước

    Cho tan bao nỗi sầu da diết
    Kéo lại linh hồn của thuở xưa
    Lẫm liệt khí hùng hằn sỏi đá
    Khiến lòng ta cảm một chiều mưa!

    Và đã theo người qua khắp nẻo
    Từ dòng sông vắng đến cheo leo
    Trời xa hiu hắt hòa đêm tịch
    Ôm ấp, ngân nga vạn sáo diều

    Thế mà tan vỡ mộng đầu yêu
    Trở lại hồn xưa dưới bóng chiều
    Biến cánh chim trời thành rũ rượi
    Tâm tình tan tác hóa rong rêu

    Sao cứ trầm mình trong cõi chết
    Để hồn tàn tạ lụy sầu ai
    Liệng hồn sĩ khí vào sông lạnh
    Buộc trói tâm hồn chuỗi đắng cay!

    Ta thấy nghẹn ngào như nối tiếc
    Một thời xa cũ khí hùng hưng
    Giờ theo lam khói trôi mù mịt
    Suối biếc u hoài, lệ nhỏ xuân

    Người đã bao lần thôi nhớ nữa
    Tìm quên dĩ vãng phủ mây khuya
    Vậy mà lòng cứ loanh quanh mộng
    Giọt rớt, sương buồn, mãi động đưa!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    LỜI VỚI GIÓ


    Hãy nói và hờn giận nữa đi
    Rồi ngươi biến chuyển thành cuồng nộ
    Phong ba, bão tố bặt văng ta
    Cho được ói ra ngàn nỗi nhớ!

    Bởi hết lòng yêu, lần gởi trọn
    Suốt đời vỡ mộng phải sầu tuôn
    Trái tim đỏ thắm khi trao tặng
    Đến bến, thuyền đi chỉ một đường

    Nào hay biển lớn, vần cơn sóng
    Nẻo vắng cuộc đời trắc trở thay
    Cả đám mây mờ giăng mịt lối
    Đêm tàn mờ nhạt, rã hồn ai!

    Ta cũng bao lần vơi nỗi nhớ
    Tìm trăng soi bóng phả phôi phai
    Thế mà sao mãi hằng lưu luyến
    Buồn bã chiều nay gió thổi hoài

    Có lẽ đêm tàn nên thấm lạnh
    Cây khô lần lượt vỏ tơi mềm
    Hay lòng xưa cũ thề son sắc
    Lạnh lẽo chiều thu héo rủ thêm!

    Gió ơi! Ngươi cứ rú gầm đi
    Tức tối năm xưa kết bạn vì
    Rực ánh oai phong hồn sĩ khí
    Nay giờ tàn tạ, lụy sầu bi

    Hãy để cho ta trọn một lần
    Thả lòng phẳng lặng tạ đêm đen
    Cho hồn được hưởng lần trăng sáng
    Cạn tận hôm nay trả lại đèn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Ý THU..


    Trầm ngắm hồn thu trải ánh thu
    Nghe dòng thắm thiết nhạc lòng ru
    Kéo hồn sĩ mộng về nhung nhớ
    Dào dạt, lâng lâng chốn mịt mù

    Để thấy rằng thu đậm thắm tình
    Cho bầu trời nhạt, lá rung rinh
    Rồi nghe da diết niềm tâm sự
    Từng chiếc vàng rơi rủ xác mình!

    Cho nhớ, cho thương về diệu vợi
    Cũng nầy ngày tháng của xa xôi
    Cũng bầu lặng lẽ, trời thanh vắng
    Cũng nét u buồn, cũng lá rơi

    Thế biết rằng thu mãi sống còn
    Cho dầu năm tháng vướng sầu hon
    Tình ai vẫn thắm khung trời mộng
    Vẫn dưới trời thu một ánh hồn!

    Muốn kéo hồn thu khỏi bóng tàn
    Cho bầu lặng lẽ hết vương mang
    Nhưng sao chẳng thể vì thu bởi
    Có gió heo may phủ ngập tràn

    Bởi tiếng là thu phải gọi thu
    Cũng bầu êm ả, mộng hồn du
    Cũng theo vòng chuyển về khung ảnh
    Nhưng sắc hồn thu của mỗi thu

    Sẽ có ngàn thu, gió thổi vờn
    Khi trầm nghe tiếng lộng từng cơn
    Và theo mây giạt về khung ảnh
    Chốn ấy! Thu sang! Cõi mộng hồn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    CẢM THU..


    Thu cảm nên trời nắng dịu hanh
    Cho mây nhạt loãng giữa khung xanh
    Suy tư hằn dấu dần theo mộng
    Toả thắm hương lòng một lối quanh

    Thu cảm nên gieo lắm nỗi lòng
    Cho hồn thương sống trải mênh mông
    Cho thơ, cho nhạc ngàn tâm sự
    Ngào ngạt men say, ấm áp lòng

    Nếu bảo rằng thu chẳng có tình
    Thì sao vắng lặng lại rung rinh
    Con tim thao thức về xa vợi
    Ủ ấp yêu thương vạn nẻo tình!

    Thu cảm, nhìn thu thấy cảm thu
    Cảm thu chan chát nỗi sầu ưu
    Để cơn gió nhẹ mang tơi tả
    Chuỗi lạnh bâng khuâng, ánh nhạt mờ

    Đơn điệu hồn thu giữa bóng tàn
    Nhìn từng lá rụng kéo miên man
    Để bầu trăng sáng, sao buồn bã
    Bởi dưới trời thu ngập lá vàng

    Thu đến, thu đi, thu trở lại
    Nỗi niềm như đọng dưới tầng mây
    Mang bao ý sống vào nhân thế
    Để biến dương trần, một cánh bay!

    Mới hay thu cảm, cảm thu hoài!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    HỠI NGƯỜI ƠI......


    Bởi em là một cánh hồn bay
    Vạn lý, ngàn cây, một cảnh say
    Gió cuốn thân mờ nên vọng hút
    Cõi trời lồng lộng đến tầng mây

    Chẳng để ngàn thương nhuốm bụi sầu
    Khi trăng ánh nhạt trói tình sâu
    Lòng em chỉ gửi về xa vợi
    Có nhận về ai nỗi thắm đâu!

    Em cánh chim hồn trôi viễn mộng
    Sao về bó gối buổi chiều đông
    Tình em trao tặng về biển suối
    Chốn đó cho em rạng sắc hồng

    Thôi nhé người ơi đừng lả chả
    Giọt sầu trả lại mảnh trăng qua
    Hãy nâng ý sống về khung rộng
    Trải thắm tâm hồn một khúc ca:
    Thu ơi! Thu hỡi! Hỡi....Thu tà!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    THU CẢM..


    Thu cảm nên trời ánh nhạt thôi
    Cho cơn gió nhẹ thoáng làn hơi
    Vầng mây lờ lững, bầu xa vợi
    Chiếc lá khô vàng, bóng nhỏ rơi

    Trầm lắng tâm hồn, vương tiếng gọi
    Nhẹ nhàng ý mộng, trải trăng soi
    Thu đi, thu đến trời không tối
    Bàng bạc hồn ai nỗi thắm ơi!

    Nếu nói rằng thu đến để sầu
    Mà sao thơ, nhạc ý tình sâu
    Điểm tô lẽ sống đời nhân thế
    Ngào ngạt hương say, thắm ngọt ngào

    Nếu bảo rằng thu chẳng để sầu
    Mà sao nghe nặng một niềm đau
    Để cho vàng lá rồi rơi rụng
    Vắng lặng trời mây, ánh nhạt màu

    Thôi nhé! Trời thu vẫn mãi thu
    Ai buồn, tơi tả, nỗi âm u
    Ai vui rộn rã bầu tâm sự
    Thu vẫn là thu, mãi vẫn thu!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    CHO VAY VÀ MƯỢN

    Hôm nay dưới ánh của vầng dương
    Mượn chút vần thơ để tỏ tường
    Nhìn thấy tình đời nhiều biến dạng
    Bởi vì BỘI TÍN khiến trăm đường

    Cuộc đời khắp chốn thuở khai sinh
    Tùy thế, tùy duyên với cảnh tình
    Mạnh, yếu, sang, hèn, khôn hoặc dại
    Cũng đều trải khắp cuộc mưu sinh!

    Có người chật vật cảnh làm ăn
    Phương tiện mưu sinh lắm khó khăn
    Gặp phải việc làm không có lối
    Chỉ tìm một cách để nuôi thân

    Mượn vốn của người cho mượn lại
    Trên đe, dưới búa chịu hàng hai
    Nếu anh không giữ điều vay mượn
    Biết lấy gì tôi trả gốc vay!

    Khách bước xuống đò để vượt sông
    Công chèo, vốn chỗ chẳng là không
    Tiền trao, cháo múc, lẽ công bằng
    Mượn trả, vay lời, chẳng bất công!

    Anh nghèo, thiếu vốn, cần xoay trở
    Dựng nghiệp, cứu mình, xây ước mơ…
    Phải hiểu nhờ đâu gây sức bật?
    Nhờ người, anh mới được thời cơ!

    Lại có một người tu nửa tu
    Cơm nhà giao vợ gánh lu bù
    Vô phương vợ phải làm tiền góp
    Chồng chẳng hiểu, thương lại kể sư

    Nhà sư nghe nói cất lời rằng:
    "Hãy nói vợ con chớ bước càn
    Nghề đó không nên tiếp tục nữa
    Bởi nghề tà mạng của trần gian!"

    Thấy sư tung ý trên vi tính
    Kẻ kiếm mưu sinh động nỗi tình
    Mong đức hiếu sinh, sư chỉ rõ
    Vì sao tà mạng hỡi sư minh?

    Rồi cũng có người dầy sách học
    Cho rằng bạc góp công không nhọc
    Ngồi trong bóng mát được tiền vàng
    Ôi! Nhận lời nghe mà muốn khóc!

    Lao động hai điều cũng gọi lao
    Quật quần dùng sức, mệt làm sao!
    Tổn tâm, hao trí, vốn, lui, tới
    Chẳng phải là lao, chớ gọi sao?

    Nầy đây! Mong hiểu cảnh cho vay
    Gạo, áo, cơm, tiền rũi với may
    Nghe thở, nghe than đời khốn khó
    Chạnh lòng, kiếm sống, xuất cho vay

    Tốt vận, xuôi chèo, gặp tín nghĩa
    Chút tiền lãi mọn, tháng phân chia
    Dập vùi hàng tháng, lời đôi chút
    Một cuộc bán buôn, được chút rìa!

    Phải mang canh cánh ngày lo lắng
    Đêm ngủ không yên, lắm trở trăn
    Nếu lỡ không may, gặp bội tín
    Tật mang, tiền mất, võ vàng thân!

    Cho mượn, người nên, mình chút cháo
    Thất thời người rụng, phải lao đao
    Có vào mới hiểu khổ là sao
    Còn kẻ bên lề, có hiểu đâu!

    Thuận tình, thuận ý, thành trao đổi
    Là lẽ tất nhiên, việc ở đời
    Nhờ có vốn vay, anh được việc
    Nhờ công, nhờ vốn tôi sinh lời

    Tại sao lẽ phải người không hiểu!
    Lại thốt lời ra để trớ trêu!
    Sự sống điệp trùng muôn sắc vẻ
    Miễn sao hòa thuận, ý người theo!

    Hôm nay muốn giãi chút niềm riêng
    Cho kẻ kiếm cơm nuôi cửa miệng
    Lại phải gặp người lời bạc ý
    Nhìn đời chẳng hiểu cuộc truân chuyên!

    Làm người được sống cảnh dương trần
    Có phút trải lòng với trở trăn
    Nhưng phải đạt tình, thông hiểu lý
    Lời vàng, ý ngọc, rõ và ràng!

    Chẳng đạt ý tình, lý chẳng thông
    Như cây cầu khỉ bắc qua sông
    Cây cầu CHỮ TÍN run cằm cặp
    Làm té tha nhân xuống vực dòng

    Thế sự, nhân tình, gây mất lòng
    Tội tình nặng lắm! Biết hay không?


    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    XOÁ MỜ..


    Đêm nay thấy nản mảnh trăng mờ
    Chỉ kéo về đây vắng lặng tờ
    Quyến rũ con tim người thổn thức
    Đi về cảnh giới của chơi vơi

    Hãy chết đi trăng, hãy lụn tàn
    Mi đừng treo đó để ngỡ ngàng
    Làm cho bầu tối thêm sùng sượng
    Và biến tim thương, hóa phũ phàng

    Ta sẽ trở về trong vắng lặng
    Thả hồn lờ lững đến xa xôi
    Quên đi tất cả không còn nghĩ
    Một nát cõi lòng, một tả tơi!

    Bởi ta chán ngán cảnh mịt mờ
    Huyễn hoặc tâm hồn, nứt rạn mơ
    Để vạn cung tình khô đóng lại
    Biến thành một khúc cứng chai đờ

    Chẳng tội làm chi phải trói hồn
    Buộc vào cục đá lắc từng cơn
    Rồi lăn vào chốn mờ đêm tối
    Đụng gốc cây khô, ngậm tủi hờn!

    Ta sẽ cười to, sẽ đứng lên
    Ma đời năm cũ nổi lềnh bềnh
    Mặc tình xác chết cho trôi tít
    Ngắm nghía làm chi để rống rên

    Sẽ có ngàn sao, có ánh trăng
    Lung linh vầng sáng, choáng phù vân
    Linh hồn một thuở ngàn bi lụy
    Xoá mờ xưa cũ. quẳng bâng khuâng!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NGHỀ CHO VAY


    Trong xã hội, cảnh đời khác biệt
    người giàu sang, kẻ thiệt là nghèo
    nghề không, nhà trống cheo leo
    đói cơm, thiếu áo, hắt hiu cái nghèo

    Muốn kiếm sống, không trèo lên được
    vốn, tiền đâu để vượt qua sông?
    làm ăn kiếm chút ít đồng
    bát cơm, manh áo, đêm đông lạnh lùng!

    Xoay trở mãi một vùng rộng lớn
    chỉ chờn vờn! ai giúp, ai cho!
    may nhờ có kẻ vay cho
    số tiền tạm đủ, lên đò sang sông

    Mùa đông nầy, giường rộng, chăn bông
    niềm cảm xúc, tấm lòng nhớ mãi
    nhờ người cho mượn tiền vay
    cảnh đời bế tắc, hôm nay chẳng còn!

    Có những cảnh héo hon, sầu khổ
    bệnh nguy nan, chẳng chỗ giúp cho
    nhờ người bạc góp chuyến đò
    qua sông cứu mạng, hết lo ngặt nghèo!

    Đêm sương lạnh, buồn theo gối chiếc
    cuộc tình duyên, chẳng biết làm sao?
    tiền đâu đủ cưới cô dâu
    cũng nhờ bạc góp, vẹn câu chung tình!

    Tiếng gà dứt, bình minh thôi thúc
    chiếc xe hư, gặp lúc khó khăn
    nhờ người tiền góp giúp năm
    cho tôi mượn bạc, thoát trăn trở tình!

    Tháng nầy đến, gọi mình tiền điện
    đã hết tiền, chẳng tiện nói ra
    nhờ người tiền góp giúp qua
    nhà tôi còn điện, đi ra, đi vào

    Thôi rồi chết! biết sao? rớt mất
    vốn với tiền đã thật không còn
    nỗi lòng khổ sở, héo hon
    may nhờ bạc góp vẫn còn ở đây...

    Tốn phần lãi cho vay, công, vốn
    đã hài hoà ở chốn làm ăn
    nếu như mắc mỏ quá phân
    làm sao người mượn được phần mưu sinh!

    Chưa kể đến hành trình quy luật
    lẽ tất nhiên rơi vực tiêu tàn
    cho vay lãi suất phũ phàng
    không cần phán xét, tự tan mất rồi!

    Trong cảnh sống, gặp thời nguy khốn
    biết tìm đâu có vốn cứu nguy?
    đến ngay tiền góp tức thì
    dù ô sẳn đó, xá gì nắng mưa!

    Nghề bạc góp sớm trưa kiếm sống
    cũng là ân, che bóng giúp đời
    vượt qua nắng gió tả tơi
    người nghèo, khốn khó, có nơi che mình!

    Mong nhân thế sự tình cạn xét
    đừng vội vàng"xét nét cái nghề"
    chỉ người chớ việc không hề
    đừng chê canh dở chỉ vì con sâu!

    Cho vay tốt xấu thế nào
    chỉ do nhân cách, sắc màu người cho!
    cho vay nên ví như đò
    giúp người bước xuống, nhờ đò sang sông

    Đến nơi cảnh của bên sông
    là do người đến chớ không tại đò
    phê bình, phán xét đắn đo
    để không lỗi đạo với đò với sông!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    LỜI CỦA GIÓ


    Đừng uống, người ơi, đừng uống nữa
    Men nồng phôi lãng tạm mà thôi
    Tan rồi lại trở về bao nhớ
    Quằn quại tâm hồn, ngất tả tơi

    Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời
    Mãi ánh trăng vàng, mãi sáng soi
    Chẳng rã đêm tàn, vầng bóng nhạt
    Trả về cô tịch, một chơi vơi

    Và có mây nào chẳng cánh bay
    Trôi về xa thẳm mịt mờ phai
    Từng con sóng gợn ngàn năm lộng
    Cũng một chiều thu tỉnh lặng hoài

    Hoa xuân rực rỡ dưới vầng đông
    Sắc thắm long lanh tỏa ánh hồng
    Thoáng độ thời gian không mấy chốc
    Rủ tàn, héo úa, rụng từng bông!

    Lửa nào cháy mãi chẳng lần tàn
    Khúc nhạc êm đềm lại chẳng tan
    Ý sống, tâm tình ngàn biến đổi
    Trời xa luôn trải, phủ mây ngàn…

    Thôi hãy xoá sầu, trôi nỗi lụy
    Chun nầy nốc cạn hết rồi đi
    Đừng ngồi đó nữa, hồn quay mộng
    Chỉ nát cuộc đời với thống bi

    Mây ám sẽ qua, trời lại sáng
    Vầng đông trổi dậy, ánh vàng mai
    Trăm hoa đua nở, còn khoe nụ
    Nối tiếp khung trời vạn sắc say!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TÌNH VẠN KỶ


    Từ nay năm tháng chẳng bâng khuâng
    Quyện chặt tim yêu chỉ mối lần
    Ý đợi nghìn năm phơi biển suối
    Hồn chờ vạn kỷ trải thơ trăng

    Mượn gió lùa mây trao nỗi nhớ
    Mang tình kéo mộng gửi niềm thương
    Dẫu cách thời gian, đường vạn lý
    Yêu đương thăng thắm vút khung tầng!.

    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG


    Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt
    Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u
    Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát
    Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru!

    Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng
    Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời
    Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm
    Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi

    Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa
    Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai
    Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa
    Một trời buồn, lá đổ, gió heo may!

    Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng
    Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta
    Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng
    Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra!

    Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng
    Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu
    Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động
    Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu!

    Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ
    Để bây giờ trăn trở với sầu tơi
    Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi
    Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi!

    Có phải chăng? Một đời sầu tan tác?
    Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu
    Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc
    Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu!

    Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ!
    Lạc bến chờ để thở với buồn than
    Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối
    Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang!

    Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi
    Chẳng một mình thui thủi với đêm đen
    Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi
    Một bến tình phơi phới gió trăng xen!

    Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy
    Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương
    Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi
    Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương

    Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương
    Em hiểu chăng! Nàng hỡi ! Hỡi hồn nương?
    Chỉ còn ai! Sao có được con đường?...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Tiếng Đàn Lê Thê

    Nắng tàn ngắm áng mây bay
    Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ
    Nỗi niềm em trải vào thơ
    Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng!

    Vì sao buồn thế hỡi nàng?
    Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon
    Như làn sóng biếc từng cơn
    Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời

    Phải chăng luyến nhớ một thời
    Âm vang sáo trúc nhẹ khơi ánh tình
    Cánh thuyền theo nước lênh đênh
    Để bờ quạnh quẽ riêng mình vấn vương

    Đêm đêm lặng lẽ bên đường
    Hiu hiu ngọn thổi, hàn sương rải sầu
    Dạ tìm cái ở nơi đâu
    Giữa bầu chạnh khuyết, phủ màu âm u

    Chỉ còn giá lạnh khung chiều
    Rừng cây đổ lá, đìu hiu mãi về
    Mơ màng ôm ấp mảnh thề
    Lờ đờ tỉnh giấc, lê thê tiếng đàn…

    9/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    CHỐN CŨ CÒN ĐÂU


    Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ
    Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
    Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
    Nay vắng, hoang tàn một cõi u!

    Bên kia thuở ấy có con đò
    Lữ khách dập dìu qua đó đây
    Cặp bến hàng me trăm trái đổ
    Những chiều gió thoảng lá rơi bay

    Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
    Người qua chầm chậm lắc rung rinh
    Kế bên chim đậu trên cành trúc
    Cất tiếng líu lo réo bạn tình

    Con đường đất phẳng dẫn về làng
    Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
    Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
    Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

    Giờ đây tất cả đã trôi dòng
    Phủ cảnh tịt mờ giá lạnh đông
    Kỷ niệm kéo về, chân khựng gót
    Nỗi buồn lan nhẹ trước khô đồng!

    Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
    Mà sao vàng võ, biến hoang sơ
    Khiến cho thao thức, ngân lời nhớ
    Vọng bóng hồn xưa, nỗi thẫn thờ

    Tôi bước chân đi, ngoảnh lại nhìn
    Nghe niềm thổn thức, nhớ trăng xinh
    Trời nay thu chết hình xưa cũ
    Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    HỠI TÌNH TA


    Em ơi! Anh cũng thấm men say
    Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
    Tiếng của con tim khe khẽ nói
    Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

    Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
    Có người dõi mắt hướng về xa
    Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
    Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

    Vò võ một mình, em thả mộng
    Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
    Bên khung một góc, em ngồi đó
    Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

    Em trầm, em đọc những dòng thơ
    Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
    Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
    Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

    Anh cuốn tâm tình ra trước sân
    Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
    Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
    Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

    Đưa tay níu lại áng mây trôi
    Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
    Một áng thơ lòng chưa ráo mực
    Trải vào trong đó mấy vần ơi!

    Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
    Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
    Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
    Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NỖI NHỚ NGÀY XƯA

    Trời hôm nay mưa rơi xối xả
    Ngập phố phường, ngập cả lòng tôi
    Bao tràn phủ nước cuốn trôi
    Là bao nỗi nhớ một thời lênh đênh!

    Thuở thuyền nan chông chênh biển sóng
    Nẻo cuộc đời gió lộng từng cơn
    Canh khuya trăn trở nghẹn hờn
    Trăng xa diệu vợi, chập chờn ánh lay

    Tìm lẽ sống mây bay bàng bạc
    Từng đêm sâu trầm mặc suy tư
    Đường xa biết đến bao giờ
    Đôi chân nặng trĩu chẳng chờ được lâu

    Rồi thao thức, ôm sầu, viễn mộng
    Dãy đêm đen, chiếc bóng quạnh hiu
    Không gian gió giật cánh diều
    Đường dây chỉ mục, đứt diều rơi xa!

    Trăng chếch bóng, ánh tà lạnh vắng
    Ôm nỗi buồn sớm nắng, chiều mưa
    Mây trời phủ áng mờ khuya
    Một bầu ảm đạm, đường về tối tăm

    Còn đâu nữa tháng năm ngày cũ
    Bao chuỗi dài ấp ủ mơ bay
    Thuyền đi dưới bóng trời mây
    Tìm về biển lớn tràn đầy hồn thơ…

    Chiều tàn nay lững lờ điệp khúc
    Vọng gió ngàn, những lúc canh thâu
    Hồn xưa giờ ở nơi nào
    Để ta vò võ một màu buồn tênh!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    RỘNG CÁNH VỀ ĐÂY

    Có phải hồn ai chiều ảm đạm?
    Nghe buồn lay động trái sầu tim
    ủ ê, thao thức nhìn trăng núi
    Để nghẹn hồn thu, dạ thẫn thờ!

    Tái tê, chuỗi quạnh chìm băng giá
    Ngắm bóng thời gian nhỏ lệ tàn
    Lạnh lẽo, đêm đơn mờ ngập lối
    Tháng ngày héo hắt vọng mơ tan

    Tìm trăng đuổi bóng quầng đen mộng
    Trải bút, gieo vần gửi gió giông
    Vạn dặm ngân vang lời lãng tử
    Những chiều đồng vọng cuốn hồn phong

    Rồi cũng mỏi mê, rủ giấc ngàn
    Trái sầu gom lại thả thênh thang
    Lặng nhìn chim duỗi, ôm vầng bạc
    Buồn bã, chao đao, thả bóng vàng…

    Chợt dưới trăng thanh hồn mộng đến
    Chập chờn ánh loé, khiến bâng khuâng
    Tâm tư bỗng chốc xoay dòng nước
    Rộn rã, ngân nga, trải nguyệt vầng

    Nhấp nhô sóng nước vỗ lên bờ
    Ngày tháng con tằm nhả kết tơ
    Một thoáng chạnh lòng ai ngỡ buộc
    Nào hay cánh rộng thoáng tình thơ

    Niềm thương, nỗi nhớ cõi ngàn mây
    Chẳng vướng dương trần bởi cánh bay
    Diệu vợi khung tầng soi ảo thế
    Chim trời trải rộng cánh về đây!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TÂM TÌNH


    Có phải người đang trầm ảm đạm
    Nỗi buồn lặng lẽ cuốn con tim
    Bởi trăng đã khuất chìm sau núi
    Để kẻ mơ trăng phải thẫn thờ!

    Tâm hồn cảm thấy như băng giá
    Một cõi không gian thấy lịm tàn
    Bóng tối phủ đầy, giăng ngập lối
    Nỗi niềm quạnh quẽ bởi mơ tan

    Còn đâu ngày tháng gieo mơ mộng
    Sóng nước, con thuyền vượt gió giông
    Lửa sống, rực hồng hồn lãng tử
    Đốt bầu lạnh lẽo bởi đông phong!

    Duỗi cánh bay xa, vượt biển ngàn
    Giữa trời lộng ánh dãy thênh thang
    Nâng thơ cao vút treo mây bạc
    Gửi gió tìm trăng trải ánh vàng

    Bỗng chốc chiều nay thu lạnh đến
    Nghe lòng tê tái với bâng khuâng
    Hồn yêu nửa mảnh trôi dòng nước
    Lạc lõng, chơi vơi giữa xoáy vần…

    Tôi cũng như ai, cũng nát bờ
    Mảnh đời vạn úa, kéo thành tơ
    Chiều tà lặng vắng giăng ra buộc
    Vào cánh hồn bay để biến thơ

    Lên giữa không trung gặp những mây
    Cũng lờ, cũng lững, cũng trôi bay
    Thơ tim cùng nhịp phù vân thế
    Quyện kết hồn tình thả đó đây!


    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này