Thơ Thao thức - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 3/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Cuộc Tình Đau

    Trời đêm nay cảm thấy nhớ tình trăng
    Đã tàn lụn, trôi vào vùng tan tác
    Gió mãi buồn phần phật khúc tiêu ngân
    Rồi thắt thẻo, cuộn lần vào huyệt mộng!

    Nhớ năm nào vô tình như ngu ngơ
    Em đóa hoa giữa vườn xuân phơi phới
    Tuổi trong trắng rạng ngời ánh trăng thơ
    Vầng sáng tỏ, cung mơ dìu dặt ấy

    Còn tôi trước nẻo sống thật mang mênh
    Thuyền đang độ lênh đênh theo sóng gợn
    Giữa bão đời chập choạng để tồn sinh
    Nuôi ấp ủ vươn mình qua biển lớn

    Chí thang thênh, chẳng nghĩ gì em ơi
    Tung cánh gió giữa trời trên vạn sóng
    Mang tâm hồn trải rộng, sáng tinh khôi
    Chưa lần nghĩ và lời đan kết mộng!...

    Cơn bão lớn vùi dập khí hùng anh
    Chẳng ngờ được, tan tành theo chuỗi đó
    Ôm mối sầu vò võ bước độc hành
    Thu hồn gió, năm canh nhìn trăng tỏ

    Tình cờ gặp lại em, hoa xinh nhỏ
    Mà bây giờ rạng rỡ, mộng đan chầm
    Gió ủ tình bao lần gần chin độ
    Theo mỗi lần về chợ em đến thăm…

    Nào ngờ đâu tình thắm vội xa bay
    Em đau khổ buông tay, hồn đau nhói
    Gần hai mươi năm mới cùng gặp lại
    Tôi tỏ tường, tê tái khóc tình trôi!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Thu Với Hè

    Thu lại về đây, ngừng nắng cháy
    Cho cơn gió giận, lá rơi bay
    Phủ lên cỏ úa ngàn khô héo
    Một cảnh âu sầu buộc bóng đây!

    Rồi chiều đổ xuống phơi bầu lạnh
    Bốn phía im lìm cuộn giá đông
    Tận cửa không tầng cơn lộng tác
    Quay tròn, vần vũ, biến thành giông

    Tốc tung lá chết rụng lên sương
    Giọt nhỏ vo tròn lại nặng vương
    Đã cuộn linh hồn thêm khắc khoải
    Khiến dòng lệ ngọc rớt hồn thương!

    Bên kia vạn sóng ghì con nước
    Một tối mờ đen tủa bạt ngàn
    Từng chập trên cao cuồng nộ thổi
    Thuyền ai chao động cất lời than

    Bạo phong xoáy mạnh mờ khung dấu
    Thả ngập thu chiều vạn sắc đau
    Xanh mát vườn xuân giờ lụn xuống
    Biến thành hoang tạnh, nghẹn lao xao!

    Chợt nhớ mùa qua, buổi nắng hè
    Nhiều con cánh nhẹ kéo hơi bay
    Trên cao vầng xám lang thang phụ
    Nửa rạng, nửa mờ, một sắc say

    Thu đến làm chi để xéo hồn
    Đẩy cơn tàn tạ lại gần hơn
    Cho chiều thảm đạm, sầu quay thuở
    Để nhớ, để thương, để rống vờn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Sống Lại

    Đã lâu rồi, một giấc ngủ thật dài
    Dòng sông cũ, hồn ai chưa tỉnh lại
    Giọt sương khuya đọng buồn ôm kín mãi
    Để nắng vàng hơi bốc giữa bao hè!

    Uống trăng mờ, nhỏ giọt sầu quạnh quẽ
    Nhuốm tái tê, bào xé, nghẹn vì sao?
    Ngọn phũ phàng đẩy mơ về hoang đảo
    Khiến lỡ làng cánh gió khóc trăng xưa

    Nhớ hồn thiêng, nhớ ngàn yêu muôn thuở
    Phải nghẹn ngào, trăn trở liệm ngày mai
    Thét oán hờn, đồng vọng đến tầng mây
    Rồi trôi giạt, rơi dài trên sỏi đá

    Những chiều buồn, nhìn mưa rơi tầm tã
    Vọng con đò, bến nước, mộng xa xôi
    Cánh chim trời tơi tả mảnh tình rơi
    Hai cực lạnh gom về hằng vạn giá!

    Ôm bóng chết, biến mình thành kẻ lạ
    Lặn chìm sâu, bơi ra nơi thăm thẳm
    Để không còn nghe thấy tiếng rên đau
    Với những nghẹn, lao đao dòng thế sự…

    Nay trăng nhô, kéo theo hồn lữ thứ
    Giữa đêm sương gió cũ lại quay về
    Bởi luyến lưu, khắc nguyện dưới ánh thề
    Hằng thao thức, ủ ê niềm mộng sĩ

    Hốt sương khuya thoa lên lau tủi lệ
    Bỏ lại đây mờ mịt chẳng về đâu
    Gói hành trang ba chữ “biết làm sao”
    Lên thuyền nhẹ đi vào con nước sóng!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Còn Đó Vầng Trăng

    Mỗi độ thu về chạnh nhớ nhung
    Cầu tre lắt lẻo bắc ngang sông
    Có ngôi làng nhỏ nằm bên ấy
    Ủ bóng hồn thương choán cõi lòng!

    Đã thật lâu rồi tôi vắng xa
    Viễn thuyền xứ lạ một lần qua
    Ghé vô bến đậu đêm cô tịch
    Vương vấn bầu thanh toả ánh ngà

    Lan man gió nhẹ thoảng khung xanh
    Xoè cánh tay mơ lả lướt cành
    Mấy sợi tơ vàng ôm quyện cuốn
    Từng cơn xúc động loáng long lanh

    Để luyến lưu kia ngập mảnh hồn
    Chiều buồn thao thức trải hoàng hôn
    Âm vang xưa cũ xa đồng vọng
    Man mác hoài ai mãi chập chờn!

    Tôi cứ ngỡ rằng chỉ có tôi
    Đơn đàn khảy khúc ái ân thôi
    Nên ngàn nhịp đập riêng ôm ấp
    Dưới ánh tà dương chỉ chút rồi…

    Nào hay bến nước đợi con thuyền
    Kết bóng khung trời trải mộng duyên
    Nhưng cánh ngàn phương không trở lại
    Đìu hiu ngày tháng gợn man miên…

    Cung xưa dào dạt một lần ngân
    Mà chuyến đò đưa lại lỡ làng
    Lữ khách âm thầm quay gót trở
    Một đời còn đó ảnh hồn trăng!

    21/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Vọng Nhớ

    Con nước sớm chiều cứ mãi trôi
    Năm canh rồi cũng thoáng qua đời
    Luyến lưu hình bóng người tri kỷ
    Một ánh nắng tà đã rụng rơi!

    Tuổi thơ khắn khít tình đôi bạn
    Nồng ấm, đậm đà, nghĩa thấm sâu
    Lúc vượt trường giang, khi tẻ quạnh
    Ba chìm, bảy nổi có gì đâu

    Nuôi chí thang thênh vượt khó nhà
    Trăng thề, biển hẹn, hợp lòng ta
    Đôi chim cánh thẳng cùng bay lượn
    Rít gió, sầu ai, trải ánh tà…

    Thuở sáng, mây mờ, lạc sắc y
    Đường xa, khuất bóng, nghẹn câu thề
    Dưỡng nuôi chí mộng, rèn trui thép
    Buồn lỡ thuyền duyên nhỏ lệ thì!

    Người đây, kẻ đó, đời đôi hướng
    Một đắp phong trần, một ủ sương
    Hồn gió không gian đành cuộn lại
    Đợi mùa nắng thoáng, trở ngàn phương…

    Tuế nguyệt xoay vần, con nước đổi
    Bao thuyền lạc lái kéo lên thôi
    Trả về sông biển ngàn bươn sống
    Hai bóng chung dòng rẽ lối đôi

    Ánh lặn rơi đồi không trở lại
    Thời gian cát bụi kéo lê chân
    Người về xa thẳm nơi vô định
    Kẻ nhớ thâm tình chuỗi tháng năm

    Lắt lay vọng khúc tự bao lần!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Vẫn Thao Thức

    Hôm nay nhàn nhạt bầu hiu quạnh
    Bỗng thấy nỗi niềm vọng nhớ xưa
    Dấu ngựa in hằn lên sỏi đá
    Bao ngày lặng lẽ vó câu đưa!

    Thời gian chầm chậm cứ trôi đi
    Mấy độ xuân trăng trải bóng thì
    Rồi ánh khuya nầy dần hạ xuống
    Hừng đông rạng tỏ chẳng còn chi

    Còn gì cho nhớ với cho thương
    Để luyến, để lưu, để đoạn trường
    Rã cánh bay xa rồi lặng ngắm
    Nghe lòng rười rượi vọng trăng sương

    Thuở nào cánh khoẻ, dang đôi rộng
    Vun vút trời mây, giỡn nắng hồng
    Ngắm nghía không gian, hồn mộng thức
    Khơi niềm sống động, lộng tầng không

    Có lúc suy tư, chiều lạnh vắng
    Gửi niềm thao thức đến xa xôi
    Nhìn vầng mây xám trôi lờ lững
    Dào dạt tâm tình, giọt thấm môi

    Nhớ những trưa hè cơn lửa đỏ
    Ngập tràn nhiệt huyết duỗi phơi gan
    Đôi chân dẫm nát lên bi lụy
    Ngẩng cất cao đầu chẳng tiếng than…

    Nhoà nhạt trời nay nhỏ ánh lòng
    Chiều tàn đen phủ tận bờ sông
    Thuyền xưa ngày cũ giờ neo bến
    Mà bóng hồn như vẫn dưới dòng!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Tình Thắm

    Khung nầy tiềm ẩn bóng hồn trăng
    Trầm thắm nhẹ nhàng tỏa ánh dâng
    Êm ả, long lanh cùng sóng nước
    Thênh thang, lồng lộng trải mây tầng!

    Nồng nàn ngày tháng cứ dần trôi
    Kết gió, đan mây phủ bóng trời
    Theo cánh phong sương về cõi ngát
    Rồi ra biển cả gợn ngàn khơi

    Cho nhau ấm áp tấm chăn thương
    Đấp ủ cho ai bớt giá trường
    Trọn gửi nơi đây thơ mộng thắm
    Tơ lòng kết chặt, quyện mây sương

    Cánh hồn tình ái dang đôi rộng
    Vun vút trời cao, tận cõi xa
    Đưa cả trăng sao về gói đọng
    Ửng vầng đẩy đuổi chuỗi u tà!

    Dẫu biết cuộc đời lắm mỏi mê
    Hanh hao giăng phủ dãy lê thê
    Cho niềm thổn thức trào dâng quá
    Nhưng nghĩa tình trăng đậm giữ thề

    Thời gian trôi tới, cuốn theo ta
    Cả tấc lòng son vẫn mặn mà
    Thuở gió cùng trăng lời nguyện ước
    Nhịp lòng thắm thiết mãi ngân nga

    Đêm nay trầm mặc dưới mơ vàng
    Trăn trở tâm hồn vọng nhớ trăng
    Bến mộng, con thuyền còn tít vắng
    Tay chèo từng chập nhẹ đưa nhàng!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Chẳng Còn Chi

    Hôm nào gần gũi ấm lòng nhau
    Chỉ thoáng vắng xa, dạ phải nao
    Tình thắm đong đầy như vạn kỷ
    Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngào!

    Rồi chiều hôm ấy, chợt không gian
    Vần vũ mây sang kéo vượt ngàn
    Trút đổ cơn sầu, trôi sắc đượm
    Chạnh lòng, tan tác, thức bâng khuâng

    Cánh gió phải đi, bỏ lại hồn
    Trôi về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
    Vọng mây, nhớ mộng, làm sao ngộ?
    Cho kẻ cô đơn hết nghẹn đời

    Khắc khoải trói ai chuỗi tháng ngày
    Đau buồn vời vợi, ngắm mênh mông
    Nhớ đò, tưởng bến, người san sẻ
    Để những hoàng hôn rớt lệ lòng!

    Canh dài thao thức nhớ về em
    Biết chốn xa kia nàng quạnh quẽ
    Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
    Khiến tàn, nhòa nhạt ánh sao khuê?

    Từ tim xé rách lấn vào sâu
    Rên rỉ đau hoài, máu chảy lâu
    Không thể thế nầy! Tan vỡ mộng
    Thuyền quay lại bến, kéo xuân đầu…

    Đâu ngờ hoa héo, nhạc đàn chùng
    Khiến cánh ngàn phương xót mộng lung
    Ngỡ buổi nắng tà, trăng chạnh nghĩ
    Nào hay thảm đạm lại theo mình!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Giận Thu

    Nghĩ mà quá giận cái mùa thu
    Trở lại làm chi để buộc u
    Khiến kẻ mộng sầu thêm nghẹn trở
    Tái tê, vò võ cột lay lư

    Đến để nơi đây tỏa sắc buồn
    Cho vàng héo úa lá xanh luôn
    Rồi bay tan tác về xa vợi
    Làm nhánh, cây cành trơ trụi thương!

    Phủ cả khung mờ trăng chạnh vắng
    Cho ngàn ảm đạm trải chơi vơi
    Biết bao tâm sự phai phôi nhớ
    Bị lảy tung lên, rống vọng lời

    Nỗi sầu nhân thế muốn tìm quên
    Lại phải vì ngươi kéo dậy đênh
    Biến cả thanh thao thành nhạt nhẽo
    Bập bùng từng chập rộn tung lên

    Tội ngươi đáng lắm đó thu ơi!
    Đừng có, kêu ca với hởi ôi!
    Mộng sẽ trói ngươi bằng cỏ đượm
    Thảy vào sông lạnh, khóc trôi trôi!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Dư Âm Để Lại

    Phong vũ bao trùm cả thế gian
    Đưa về kết tụ bốn mùa sang
    Biến mình, chuyển hóa muôn vàn cảnh
    Như nước khi ròng, lúc ngập dâng!

    Âm thầm chân bước bao ngàn sỏi
    Kẻ được qua dòng êm ả trôi
    Người trước chập chùng cơn sóng dữ
    Một bầu ấm áp, một chơi vơi

    Ý sống, tâm tình theo gối mộng
    Đêm dài ảm đạm, nỗi chênh chông
    Còn trăng tỏa ánh lung linh rạng
    Mấy gói hành trang, mấy bến lòng

    Kẻ nặng suy tư, ôm thổn thức
    Nghe niềm trăn trở trải xa xôi
    Con đường cuộc sống về bao ngả
    Thuyền đến làm sao chẳng bị trôi!

    Những chiều lặng lẽ nhìn xa vợi
    Canh cánh nghe lòng vọng tiếng ngân
    Cô đọng một đời trong nẻo vắng
    Đêm dài thui thủi ngắm tàn trăng

    Để rồi ngày tháng cứ dần qua
    Bóng ảnh năm nào đã cuốn xa
    Cánh gió tung bay thời dĩ vãng
    Tối mờ mở lại, nhịp ngân nga…

    Hãy ngước nhìn lên ngắm bóng trăng
    Dẫu đêm trôi tới, sáng nay tàn
    Nhưng còn trên đó hồn thơ thắm
    Vừa mới phủ trùm cõi thế gian!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Tôi Biết Rồi Đây Sẽ Mất Em

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Đường me lá đổ ánh chao nghiêng
    Kẻ về bên trái, người qua phải
    Chấm dứt từ nay tiếng gọi mình!

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Sương lam che kín bóng bên thềm
    Võ vàng, héo hắt hay tơi tả
    Cũng chỉ là thu tận trái tim

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Tơ hồng mối chỉ kết se duyên
    Bao năm nắn nót, nâng niu mãi
    Giờ ngán ngẩm thay sợi xích xiềng

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Nửa vầng chạnh khuyết thả màn đêm
    Gợi thêm non nỉ từ xa vọng
    Choáng ngộp tràn loang cả nỗi niềm

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Dòng sông cuồn cuộn, lắc lư thuyền
    Dưới bầu u ám treo mây xám
    Tay mỏi, chèo lơi, lạc nẻo tìm

    Tôi biết rồi đây sẽ mất em
    Những chiều quạnh vắng dưới vành hiên
    Nhìn sân lác đác vàng rơi rụng
    Biết khóc hay cười hoặc lặng yên

    Lắng nghe sâu thẳm ngàn lưu luyến
    Bỗng chốc hóa thành đạn thẳng xuyên
    Giữa quả đỏ hồng đang nhịp đập
    Cho nhiều đau đớn để hoài rên!

    19/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Mất Em Rồi Tôi Sống Với Ai Đây!

    Mất em rồi tôi sống với ai đây!
    Khi ngày tháng mang đầy đau với nhớ
    Chiều lại chiều bên bờ con nước chảy
    Một cõi lòng tê tái, nghẹn chơ vơ…

    Đêm sẽ vắng với khung trời bóng tối
    Ngập ngụa sầu, nhức nhói bởi ly tan
    Từng từng chập loang tràn muôn dấu hỏi
    Tại vì sao tình hỡi! Vỡ vầng trăng?

    Để tất cả những ngọt ngào âu yếm
    Biết bao lần xao xuyến quả tim yêu
    Trở thành ngọn đìu hiu vờn sóng biển
    Chậm từ từ tan biến dưới mây treo

    Còn đâu nữa, cho tôi thương, tôi tưởng
    Lúc đông về gió chướng thổi văng xa
    Mảnh khô héo đẩy va vào một hướng
    Chao đảo vòng, vất vưởng phủ lên hoa

    Làm đóa thắm canh trường đang giá lạnh
    Thêm rụng tàn hứng nặng khối sương thu
    Mỏi rã rời, lắc lư sà sụp cánh
    Khiến hương ngàn hụt hẫng dưới âm u

    Còn đâu nữa cho tôi ngày mấy lượt
    Vọng phương ngàn, thắm thiết một vần thơ
    Ru hồn ái đợi chờ, yên thả giấc
    Trên cánh đồng bát ngát giữa khung mơ…

    Giờ lặng lẽ đào mồ chôn dĩ vãng
    Nẻo khung trời loáng thoáng ngọn heo may
    Âm vang buồn kéo dài từ sâu thẳm
    Mất em rồi tôi sống với ai đây!

    22/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Nỗi Lòng Của Em
    (Thơ liền âm)
    Tác Giả
    Nguyễn Thành Sáng

    Em nghĩ ngợi và rồi em quyết định
    Cố vùng lên bản lỉnh bất thình lình
    Mang vương vấn bóng hình đầy bịn rịn
    Đặt cõi lòng phủ kín một niềm tin!

    Dẫu ảo ảnh chữ tình đang xính vính
    Khiến bao lần chấn chỉnh, trái rung rinh
    Bởi thái dương dần in vào cõi tịnh
    Mơ sẽ chìm suy thịnh rụng bình minh

    Ngày trăn trở, phập phình loang mảnh mịn
    Gác chuyện đời toan tính, chuỗi nhục vinh
    Đêm héo hắt, nép mình chờ nhinh nhỉnh
    Rộ ánh vàng, trầm tĩnh ngắm lung linh

    Có những chiều xập xình loang vọng thính
    Chán ồn ào, nhẫn nhịn điểm tô xinh
    Không chật bó, thùng thình hay lỉnh kỉnh
    Chỉ gọn gàng, cổng chính tránh tinh tinh!

    Dãy thời gian trường chinh trong câm nín
    Chẳng đảo chao luýnh quýnh trước chình ình
    Mặc kệ người chùng chình hay say xỉn
    Vẫn nhẹ nhàng thủng thỉnh tự thông minh…

    Từ sẫm tối lân tinh gieo hoàn chỉnh
    Trả dương trần rủng rỉnh hoặc điêu linh
    Dầu nhạt nhẽo lặng thinh hay hóm hỉnh
    Chỉ âm thầm khẳng định bởi đinh ninh…

    Ai khát vọng cung đình trên thượng đỉnh
    Ai ước mơ sang xịn bước đăng trình
    Còn riêng em “Cánh Quỳnh” nơi khung tĩnh
    Nghĩa đá vàng chặt dính mảnh hồn linh…


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Thơ họa theo phong cách liên vần

    Mộng Như Sương
    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Nhi nữ suy tư nhi nữ SẦU
    Tình ĐẦU dang DỞ TRỞ canh thâu
    Yêu thương da diết tràn cung BẬC
    Nghẹn NẤC trong tim dấy nỗi đau..

    Mơ được chung đôi khắp nẻo ĐƯỜNG
    Miên TRƯỜNG sát CÁNH CẠNH hồn thương
    Xuân ru hương sắc bên giường MỘNG
    Nhẹ SÓNG lòng dâng ửng má hường

    Gió thổi hanh hanh báo hiệu HÈ
    Trúc TRE văng VẲNG LẮNG sầu ve
    Phượng khoe rực rở, hừng tia NẮNG
    Phố VẮNG thiếp chàng đội bóng me

    Hồn quyện tay đan giữa tiết THU
    Vi VU gió LẠNH ÁNH sương mù
    Ngắm hoàng hôn tím, lá vàng RỤNG
    Loan PHỤNG nhịp nhàng bước lãng du

    Khao khát vòng tay thật ấm NỒNG
    Mưa GIÔNG tuyết PHỦ RŨ trời đông
    Ấp ôm san sẻ niềm oan TRÁI
    Khắc KHOẢI, cô đơn, lạnh lẽo lòng..

    Khảy phím tơ vương trướng Nguyệt LẦU
    Cau TRẦU lận ĐẬN HẬN in sâu
    Nghe mưa rỉ rả đìu hiu HẮT
    Réo RẮT vạc sành đượm bể dâu

    Biển động buồm căng đen sẫm BẦU
    Qua CẦU mù MỊT GHỊT lo âu
    Chăn đơn gối lẻ chàng nào THẤU
    Chôn DẤU tình buồn đáy huyệt sâu..

    Kiếp nhi nữ ngàn năm cô độc
    Hận chữ tình Tuyệt Cốc ẩn danh!


    July 15, 2018
    Tam Muội

    Cửa Ngõ Chờ Nhau…
    (Họa thơ liên vần của Tác Giả Tam Muội)

    Anh hiểu bên kia cả chuỗi dài
    Lắc lay, trăn trở nhớ tình say
    Vấn vương, lưu luyến tràn tâm khảm
    Ảm đạm, đìu hiu trải tháng ngày!

    Khiến em da diết mãi không thôi
    Nhức nhói con tim tím bóng trời
    Muốn nói, muốn trao nhưng chẳng thể
    Bởi về nẻo ấy lạc chơi vơi

    Thêm nhịp cầu tre đã lỡ làng
    Làm vầng trăng tỏ nhỏ dần tan
    Không gian chầm chậm chìm u ám
    Lai láng trào dâng chạnh ngỡ ngàng

    Thui thủi một mình dưới nắng sương
    Niềm thương gửi tặng nặng đau buồn
    Cố quên khuây khỏa vài giây phút
    Lại chút bừng lên nỗi đoạn trường…

    Em ơi! Anh có khác chi đâu
    Cũng dấu tình ai rải ánh sầu
    Canh cánh cõi lòng ôm ấp mãi
    Để hoài héo hắt giữa canh thâu

    Thôi thì định mệnh của đôi ta
    Tợ lá mùa thu rũ dưới tà
    Lư lắc vật vờ theo gió thổi
    Và rồi bất chợt rụng bay xa

    Cứ mặc tình đi! Hỡi ái yêu
    Dẫu nhiều tha thiết biết bao nhiêu
    Nay duyên phận bạc đành dang dở
    Cửa ngõ chờ nhau cuối buổi chiều!...


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này