Thơ Thao thức - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 3/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Để Tặng Mình

    Trăng chết lâu rồi, gió thoáng lay
    Dậy hồn dĩ vãng cuốn vào mây
    Mượn ly rượu nóng thay ngàn biệt
    Để chỉ từ đây "Ước Hẹn Dài"

    Ta sẽ trọn lòng ươm mộng mới
    Đưa tay gom lại vạn nồng hương
    Từ trong thăm thẳm còn vương đó
    Gói kín trao "thương" suốt đoạn đường

    Hồn nay chỉ có một bóng hình
    Cất kín trong tim, giữ chẳng phai
    Trọn gói nơi đây bao vạn thắm
    Chữ yêu sâu đậm ấm, nồng, say

    Kéo lấy ngàn sao lóng lánh tình
    Cùng nhau gửi đó trọn niềm tin
    Trăng trong, suối biếc giờ ta gội
    Sạch sẽ xa xưa "Để Tặng Mình"!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

    Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
    Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
    Để mai nầy ta không còn nhau nữa
    Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

    Và nếu như tình cờ bước trên đường
    Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
    Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
    Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

    Nơi em đến chắc không thấy heo may
    Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
    Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
    Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

    Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
    Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
    Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
    Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

    Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
    Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
    Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
    Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

    Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
    Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
    Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
    Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

    Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
    Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
    Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
    Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


    31/5/2017

    Nguyễn Thành Sáng
     
    Lie thích bài này.
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Day Dứt!...

    Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
    Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
    Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
    Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

    Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
    Đợi bé về, theo bé đến tay em
    Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
    Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

    Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
    Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
    Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
    Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!...

    Bên kia kinh từng đêm em nức nở
    Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
    Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
    Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

    Ba năm dài hồn em đà tan nát
    Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
    Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
    Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

    Giờ chạnh nhớ bao nhiêu năm về trước
    Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
    Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
    Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

    Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
    Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
    Để thời gian vương vấn thuở ngày xanh
    Nỗi day dứt muôn phần… Như mạch nước….


    1/6/2017

    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Đừng Nghĩ Đến Tôi

    Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
    Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
    Vật vờ loang loáng vài canh nữa
    Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

    Bởi chẳng còn chi để tặng em
    Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
    Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
    Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

    Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
    Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
    Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
    Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

    Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
    Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
    Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
    Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

    Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
    Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
    Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
    Để lại cho kia cả khối buồn

    Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
    Ai cố vói tay kéo sắc vàng
    Rải lối cho anh về trải giấc
    Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

    Nay thả đau hồn bước xuống thơ
    Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
    Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
    Lên đó đong đưa…Cái bóng mờ!…

    3/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Chỉ Còn Say (2)

    Cục sầu ta đã mới vừa quăng
    Lại thấy trong lòng mãi vấn vương
    Không lẽ con tim không thể lịm
    Ngân nga tiếng động một niềm thương!

    Càng quên mà hãy càng nhung nhớ
    Cắt mối tơ lòng để thẩn thơ
    Đã tắt bao năm tiềm ẩn khói
    Tro tàn, lửa đỏ hãy còn trơ!

    Sao phải sống hoài trong mộng ảo
    Mây mờ tan loãng giữa không trung
    Sóng gờn, biển động, tan bầu bọt
    Chập chập cuồng phong thổi bập bùng

    Phơi héo tim nầy hơn nửa trưa
    Chiều tà mây phủ ghịt đong đưa
    Ngày qua, dấu ngựa hằn trên đá
    Đã đậm in sâu khó thể mờ!

    Từng nát linh hồn trong chuỗi sống
    Chỉ mong cảnh giới một bình an
    Mà nay không thể bay hồn gió
    Để mãi gầm gừ, thổi kéo ngang

    Có lẽ năm xưa quá ngọt ngào!
    Nên tình ta đã một lần trao
    Giờ đây không thể dang tay lấy
    Phải nuốt tình tàn, nghẹn vỡ đau

    Ta trôi ảo ảnh với men cay
    Tìm chết ngày xưa trong ngất ngây
    Đến lúc tỉnh ra còn nhớ nữa
    Một chun trăng trắng tiếp ai hoài!

    Kha! Kha! Kha!...


    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Tâm Sự Với Gió…

    Kìa Sáng! Sao ngươi như héo hắt
    Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
    Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
    Như thể chờ ai ở chốn nầy!

    Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
    Chia tay bạn đến với vần thơ
    Để say, để sống và mơ mộng
    Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

    Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
    Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
    Gom nhỏ từng hồi lên giấy trắng
    Hoá thành tiếng nhạc phả phiêu diêu

    Vậy mà bỗng chốc như lam khói
    Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
    Nay giống lụn tàn như sắp tắt
    Khiến lòng ta thấy xót xa ơi!…

    Sáng vẫn còn đây khí phách tràn
    Dẫu rằng mới đó bị phăng ngang
    Tiểu nhân, hạ sách mà không giỏi
    Hạ nhục oan ta, vội sụp màn!

    Giữa chốn cuộc đời trắng với đen
    Ta từng bươn chải đã thành quen
    Nên không chao đảo, không hề thẹn
    Chỉ nực cười cho một cái hèn!…

    Trong lòng ta chỉ có niềm đau
    Lạc mộng giờ đây để vạn sầu
    Cứ ngỡ tình ai non biển hẹn
    Ai dè cũng chỉ cánh hoa ngâu

    Để tím quả hồng buổi tối nay
    Và rồi tiếp tục vẫn hồn bay
    Đi tìm, tìm mãi trong mờ mịt
    Mong gặp hồn thương hẹn kiếp nầy!...

    20/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Tình Có Hiểu?

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Là nửa hồn phải chết hay không?
    Nửa hồn còn lại trôi sông
    Vật vờ, lư lắc, bềnh bồng…Về đâu?

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Sẽ ôm tròn da diết ngàn đau
    Nhớ bao kỷ niệm ngọt ngào
    Khuya rồi đi ngủ kẻo đau anh à!...

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Biết có còn tha thiết với thơ?
    Vì đâu nữa để mà mơ
    Đâu ai để đợi, để chờ, để thương!

    Tình có hiểu khi đành ly biệt
    Sẽ từ nay rũ riệt linh hồn
    Ngày đêm khắc khoải héo hon
    Ảnh hình cứ mãi chập chờn đâu đây!...

    Sao đành đoạn chia tay tình hỡi?
    Để trọn đời nhức nhói tâm can
    Rồi đây chỉ có thu vàng
    Lá rơi lả tả, ngập tràn lối đi…

    21/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Mát Nhẹ Gió Chiều

    Xúc cảm tâm tình dệt ý thơ
    Ngàn sao kéo lại trải hồn mơ
    Vơi đi ánh nhạt bao sầu nhớ
    Lặng lẽ đêm đen với thẫn thờ

    Từ độ trăng mờ treo đỉnh núi
    Chim đời gãy cánh mộng bay xa
    Cô đơn gói lại niềm cô đọng
    Lạnh lẽo năm canh duỗi bóng tà

    Chỉ biết ngàn yêu với nhớ nhung
    Thả tình diệu viễn chuỗi đêm đông
    Để mang nỗi nhớ từ xa vợi
    Vò võ lòng ai, phủ lạnh lùng

    Rồi cuốn tâm tình qua ý nhạc
    Thơ dòng khuây khoả cuộc mơ trăng
    Bởi nay nắng hạ, chiều cô tịch
    Mộng mị xa xôi đã lịm tàn

    Nỗi niềm sống mãi với thời gian
    Dẫu thế đong đưa lắm phũ phàng
    Mây khói lững lờ trôi ý sống
    Hoàng hôn nhè nhẹ trải thênh thang!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Nhỏ Lòng (2)

    Gió thổi lung linh nhịp ánh tàn
    Ngàn hoa, cây cỏ rũ mờ tan
    Chuyển mình lay nhẹ bầu sương đọng
    Từng giọt rơi dần, nhỏ bóng trăng

    Đêm sắp qua dần đến sớm mai
    Từng vầng mây nhạt rã sầu bay
    Trôi đi chầm chậm về xa thẳm
    Trả lại cung trời một sáng say!

    Tôi cũng qua đêm, cũng ủ buồn
    Từng thời xưa cũ, áng mờ buông
    Và bao thắm thiết, ngàn khơi sáng
    Đậm, nhạt, thăng, trầm, ghịt, réo, vương

    Cho cánh chim đời, thân lữ thứ
    Từng đêm trăn trở vọng xa xôi
    Tim hồng nồng cháy tình nhân thế
    Từng chập lay, ghì, đẩy, xé tôi!

    Có lúc ngàn vui rộn tiếng cười
    Âm thanh lồng lộng tận xa xôi
    Thuyền đời phơi phới về bao biển
    Trải cánh mây trời cả áng trôi

    Rồi cũng bao lần chìm lặng lẽ
    Khung trời trói lại mảnh trăng than
    Tận nghe tim nhói, niềm tan tác
    Tình! Mộng! Đâu rồi! Chuỗi vỡ tan…

    Đến nay chiều tím, màu đơn điệu
    Ráng kéo trăng khuya tỏ chút đời
    Gửi gấm tâm tình qua ý nhạc
    An bình, trầm lặng, áng thơ trôi!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Nhẹ Đỡ

    Em cứ hồn nhiên, cứ thắm màu
    Tình thơ vời vợi trải tầng cao
    Ngọt ngào, ấm áp vầng trăng mộng
    Vạn sóng đong đưa, mãi ngọt ngào!

    Đừng để trăng lòng vơi ánh nhạt
    Nỗi sầu ảm đạm phủ mờ yêu
    Làm cho sóng nước thêm cuồng chảy
    Đẩy chiếc thuyền trôi tận áng chiều

    Rồi cũng một ngày, con nước đứng
    Cánh hồn trôi nổi sẽ dừng chân
    Nhớ về êm ả thời trăng bến
    Quay gót lãng du lại ánh vàng!

    Âm thầm nhè nhẹ đỡ vầng trăng!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Giọt Thương

    Hôm nay đặt bút phổ vần thơ
    Có gió đong đưa mãi dật dờ
    Như đóng tâm tình, bao thổn thức
    Cuốn hồn bó chặt, thấy chơ vơ

    Không biết suy tư hằn mệt mỏi
    Hay trời u ám, áng mờ trôi
    Để như buồn bã, rồi vương vấn
    Giọt nhỏ trăng lòng, ánh nhẹ rơi

    Thế mà tâm sự lại thênh thang
    Chạnh nhớ xuân xưa thấy lỡ làng
    Rồi lại hôm nay mang ước vọng
    Mộng hồn hoa thắm một tình trăng!

    Tôi thấy nỗi niềm thương đến ai
    Chuỗi đời quạnh quẽ, gió heo may
    Từng đêm gối chiếc, hồn lay động
    Gửi đến phương trời cặp cánh bay

    Những ngày lặng lẽ, chiều vơi ánh
    Ảm đạm quay về, nghẹn xót xa
    Nức nở cuộc đời bao héo úa
    Khiến trời mây nhạt rã rời ra

    Tôi muốn trao ai một gói lòng
    Ngàn thương, trăm nhớ trải mênh mông
    Thầm trông đêm lặng, trời không ảnh
    Ngọn lửa đưa về sưởi giá đông

    Để nơi chốn ấy giạt mây buồn
    Nhuốm lạnh không còn dưới ánh sương
    E ấp hoa xuân xưa sống lại
    Trái sầu đoạn đứt chẳng còn vương!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Sửa Lại Cánh Diều

    Đêm qua lặng lẽ ghé vào thơ
    Nhìn thấy mặt em nét thẫn thờ
    Còn quả tim thì đang nức nở
    Nghẹn ngào, khắc khoải, nỗi chơ vơ!

    Da diết hồn anh dưới bóng chiều
    Vì sao diều hỡi! Vướng dây leo
    Cho dòng sông đợi phù sa đến
    Bồi bến quê tình, dạ hắt hiu

    Rồi chợt nghe lòng chạnh nhớ em
    Nhớ lời nhỏ nhẹ của từng đêm
    Mình ơi!…Yêu mãi!…Đừng xa nhé…
    Lưu luyến làm sao! Bức ảnh thuyền!

    Ngọn lửa hực hừng mấy bửa nay
    Từ từ nguội lại giữa heo may
    Và rồi tắt ngúm theo vương vấn
    Sống lại hình thương chuỗi tháng ngày

    Mới hay tiếng hẹn buổi hôm nào
    Đã khắc đậm rồi dưới đáy sâu
    Dẫu ám vật vờ muôn kéo đến
    Chỉ là một thoáng loãng tan mau…

    Em ơi! Nếu đứt sợi tơ hồng
    Chốn ấy đêm về lạnh lắm không?
    Còn ở nơi đây, anh có phải
    Vạn sầu vọng tưởng một dòng sông?

    Thôi thì quên hết những ngày qua
    Sửa lại diều kia dưới ráng tà
    Còn cái sợi dây thì vẫn chắc
    Đợi thêm chút nữa gió lên mà…

    27/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Nói Với Con

    Ngồi xuống đi con, cận sát đây
    Lắng nghe cha nói những lời nầy
    Hãy ghi khắc đậm vào trong dạ
    Trang bị cho mình vững cánh bay!

    Nếu như con kém với con hèn
    Thì chẳng được đời tặng tiếng khen
    Lại khá an nhiên dòng tự tại
    Vì đâu có cái để mà “ghen”

    Ngược lại con hay với đẹp xinh
    Bao người quý trọng, kẻ mơ tình
    Nhưng trong muôn mặt nào đâu trọn
    Sẽ có ganh hờn phá bước chân

    Lắm khi hạ sách khiến phiền con
    Khuất mặt sau lưng nổ thật dòn
    Còn đối diện thì không dám đối
    Bởi đâu có lý họ tô son!

    Gom bè, gom cánh lũ yêu ma
    Dối trá đưa ra để gọi là
    Ta đúng, ngươi sai, cười đắc thắng
    Thoả lòng ác cảm, mặc điêu ngoa…

    Có như thế đó mới là đời
    Xung khắc, hợp hoà mãi vậy thôi
    Nào có bao giờ bình lặng nước
    Giữa bầu bát ngát của trùng khơi

    Con hãy vững lòng với bước đi
    Trong tim ôm ấp mảnh trăng thề
    Mặc cho giông gió, ngàn mây ám
    Rồi cũng long lanh trải lối về…

    Yên lòng, thanh thản sống nha con!

    30/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

    Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
    Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
    Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
    Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

    Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
    Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
    Đưa chân làm vợ người ta
    Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

    Men hương lửa một thời sớm tắt
    Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
    Khung trời mây áng lững lờ
    Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

    Cho đêm sáng biến thành u ám
    Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
    Dưỡng nuôi ước vọng tình son
    Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

    Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
    Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
    Bước chân dã dượi qua cầu
    Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

    Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
    Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
    Cất đau trong trái đoạn trường
    Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

    Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
    Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
    Từng đêm bậu bạn qua thơ
    Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Chạnh Thu

    Thà đừng gặp gỡ thuở ngày xưa
    Cho phải hôm nay nuốt nỗi sầu
    Đem bóng phương xa về cõi lặng
    Chôn hồn tình ái, với ngàn đau

    Yêu hỡi! Yêu chi để lỡ làng
    Một lần làm cánh trải thênh thang
    Cuốn mây, cuốn mộng vào khung ảnh
    Để những chiều thu ngắm võ vàng!

    Em đến, gởi hồn qua những thư
    Từng lời, từng ý ẩn trăng mơ
    Cho tôi thao thức, nhiều trăn trở
    Lắm buổi chiều trôi, vọng thẫn thờ

    Em viết tên tôi trên cánh nhạn
    Chữ hoa thắm thiết, gói tình sâu
    Mượn mây, gió thổi về phương lạ
    Làm trói hồn sâu, sợi chỉ màu!

    Từ đó hình ai luôn ẩn hiện
    Khi ngồi, khi đứng, lúc man miên
    Một bông sắc thắm nằm trên giấy
    Ngào ngạt hương say choáng nỗi niềm…

    Thế mà trời hỡi! Để giờ đây
    Nhàn nhạt chiều thu, ngóng gió bay
    Tôi thấy trong lòng như ảm đạm
    Ngắm buồn lặng lẽ, nhớ về ai

    Có lẽ tim nầy ngày ủ mộng
    Trọn lòng đặt đó mảnh tình trong
    Thời gian dính cứng không rời được
    Để chuỗi vàng rơi, mãi chạnh lòng!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Cầu Tre Lỡ Nhịp

    Nào đâu gỗ đá vô tri
    Mà không hiểu được chia ly là buồn
    Rồi đây những độ canh trường
    Muôn vàn kỷ niệm vấn vương não nề!

    Hết rồi ngày tháng lê thê
    Lời thương, tiếng nhớ gởi về cho ai
    Chẳng còn duỗi cánh hồn bay
    Tìm thương chốn ấy đêm nay trọn tình…

    Từ đây lặng lẽ riêng mình
    Đàn tranh réo rắt, bóng hình đong đưa
    Niềm thu vọng nhớ ngày xưa
    Để sầu man mác vật vờ mà thôi

    Cầu tre nhịp đã lỡ rồi
    Bờ sông hai bến, dòng trôi tít ngàn
    Con đò sóng đẩy lật ngang
    Từ từ chìm xuống giữa màn âm u!

    Năm kia tao ngộ đầu thu
    Cõi lòng dào dạt, vi vu gió vờn
    Giờ đây nặng trĩu đôi chân
    Cũng đầu thu nữa, nhưng tàn xót xa…

    Ta về gói mảnh hồn hoa
    Một thời nào đó để mà thủy chung
    Còn duyên thuyền mộng trên dòng
    Tan thành mây khói, nỗi lòng buồn tênh

    Trả ai năm tháng bồng bềnh
    Cùng nhau chấp cánh thang thênh lưng trời
    Tình yêu giờ đã vỡ rồi
    Phôi phai người nhé! Một thời gió trăng!

    3/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Gió Trăng Còn Đó

    Mấy độ hồn xuân xưa trở lại
    Gió tình, trăng mộng thắm trời mây
    Bầu đêm mờ nhạt giờ khơi tỏ
    Dìu dặt cung trời vạn ánh say…

    Tôi cũng như em lắm chuỗi buồn
    Mây đời u ám, ánh lòng buông
    Từng nghe giá buốt, niềm trăn trở
    Lắm chập đau thương, nhỏ mộng đường!

    Để suốt dòng trôi như ảm đạm
    Dế sầu luôn mãi réo về đêm
    Thẫn thờ, khắc khoải hằng tư lự
    Ánh lặn xa xôi, nhạt bóng thềm

    Băng đóng tâm tình, ôm phẳng lặng
    Mây sầu phủ trải để lờ trăng
    Cô đơn theo đó cùng năm tháng
    Vọng hướng trời đen, ngắm bóng tàn

    Và đã thả hồn trên ngọn gió
    Cho niềm tan tác dật dờ trôi
    Sầu đau một trái, ngàn tơi tả…
    Chợt ánh trăng đưa bóng mộng đời!

    Từ đó hương lòng phôi nhạt cũ
    Thời gian từng nhịp dậy men say
    Tri âm, tri kỷ, thuyền duyên bến
    Một chén rượu đào kết với ai

    Bỗng chốc đêm nay mây kéo buồn
    Giọt lòng đọng lại thoáng sầu tuôn
    Nhìn lên em nhé! vầng trăng đó!
    Ngọn gió còn đây! giữa quạnh trường!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    HỠI TRỜI XANH !

    Lặn lội qua nhà để rõ tin
    Yêu đương còn sống hoặc tan hình
    Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
    Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!

    Một khắc trôi qua, bóng một người
    Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
    Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
    Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

    Chun rượu thâm tình cạn ngất say
    Năm xưa hai đứa thả hồn bay
    Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
    Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

    Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
    Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
    Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
    Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!

    Bỗng chốc em đi chợ mới về
    Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
    Ra sau rồi khuất, không còn thấy
    Đến tối âm thầm mở nhạc bi

    Chế Linh quằn quại với đau thương
    Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
    Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
    Tái tê, da diết cảnh mây sương…

    Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
    Tay ấm trong tay những tối gần
    Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
    Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

    Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
    Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
    Em thì im lặng, không lần nói
    Để gió thu sầu quyện xốn xang

    Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
    Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
    Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
    Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

    Hai mươi năm chẳn vội qua mau
    Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
    Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
    Xa anh vì bởi nát hoa đào

    Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
    Trong trắng đời em đã rã nhầu
    Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
    Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!

    Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Vùi Chôn Đáy Huyệt

    Từ nay em nhé! Hãy quên đi
    Một thuở hồn đan dưới nguyệt thề
    Sóng nước con thuyền xuôi bến mộng
    Lời thương, tiếng hẹn, chuỗi lê thê!

    Trả hết yêu đương lại cõi trời
    Cho lòng thanh thản khỏi chơi vơi
    Rồi đây ngày tháng dần phôi lãng
    Hình ảnh thời gian với một người

    Bởi có còn chi để vấn vương
    Khi đen tràn ngập khắp con đường
    Mịt mù tăm tối trùm chân bước
    Trên chuyển lộng cuồng vạn khối tuôn

    Âm thanh thì lạc nhịp cung đàn
    Cứ mãi từng hồi khúc vỡ toang
    Đờ đẫn, vật vờ rồi bấn loạn
    Cả màn u ám phủ dầy thêm!

    Tôi xót, tôi buồn, tôi đắng cay
    Ngỡ rằng bóng thật mảnh hồn ai
    Từ thời vạn kỷ quay về hẹn
    Sưởi ấm cho nhau một kiếp nầy

    Hiểu ra chẳng phải ảnh hình mơ
    Chỉ đóa hoa ngâu cạnh mé bờ
    Rung lắc chập chờn theo ngọn thổi
    Vô tình gió cảm kéo dây tơ

    Thôi thì kỷ niệm những trăng sao
    Lặng lẽ rời xa ngõ lối vào
    Nửa tiếc, nửa thương và nửa nghẹn
    Bên lề đất lạnh, huyệt chôn sâu!

    11/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Vọng Sầu Tỏ Bạn

    Nầy Sáng! Hôm nay như ảm đạm
    Mắt buồn thăm thẳm, vọng xa xăm
    Thả hồn trôi giạt về mong đợi
    Mây ám bao trùm một ánh trăng!

    Để khiến lòng ta cũng lắc lay
    Bã buồn đọng lại dưới heo may
    Nhẹ mình co rút rồi lung lắc
    Lảy những lá vàng rớt đó đây

    Lửa sống năm nào hực trái tim
    Sao nay thấy bạn cuốn im lìm
    Và bao nó lại bằng sương lạnh
    Cho phút giây nầy biến buốt thêm!...

    Gió ơi! Trăn trở tấc lòng ta
    Một thuở mây trời lộng bóng pha
    Từng mảng trôi về nơi bốn cõi
    Nhạc đời thắm thiết vạn ngân nga

    Thế mà bỗng chốc màn đen đổ
    Lửa rực trong lòng vẫn quyện đây
    Nhưng chiếc thuyền đời như cũ kỹ
    Chẳng còn vững chãi để say bay

    Ta thấy nghẹn lòng trong nỗi nhớ
    Khát khao được sống cánh hồn mơ
    Chỉ rồi lạnh lẽo, chiều thu chết
    Mộng ước mịt mờ với thẩn thơ

    Ấp ủ một thời ra biển lớn
    Muốn làm cánh gió vượt trời xa
    Một đêm băng tuyết ngàn rơi xuống
    Đắm chiếc thuyền nan giữa nắng ngà

    Biển cuồng, vũ lộng quấn hồn ta!...

    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này