Thơ Thao thức - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 3/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    TẶNG CON MỘT CHỮ KHEN


    Giảng đường buổi sáng nắng hanh vàng
    Cha Mẹ tâm tư thấy rỡ ràng
    tham dự cùng con, con nhận bằng
    Cử nhân xuất sắc được trao sang

    Tên con đậm nét trên bằng sáng
    đậm tháng, đậm năm, đậm tuổi trăng
    mười mấy năm dài, con lập chí
    hôm nay chẳng phí uổng thời gian!

    Nhìn con hớn hở, lòng cha ấm
    ấm nghĩa cha con, ấm tháng năm
    khốn khó cuộc đời, vai gánh nặng
    hôm nay hoa đã nở trên cành

    Cha nhớ chuỗi dài gia cảnh ta
    dòng đời khốn khó bởi phong ba
    mây giăng khuất bóng, đường phơi sỏi
    nẻo vắng hắt hiu, phủ bóng tà

    Lòng cha canh cánh niềm lo lắng
    đêm lặng suy tư với khó khăn
    thương trẻ đầu xanh, thương tuổi ngọc
    chỉ thầm trằn trọc với thâu canh

    Gian khổ, ưu tư với nhọc nhằn
    nặng thương con trẻ tuổi trăng thanh
    vầng trăng con sáng tình cha mẹ
    thì dẫu phong sương, cha chẳng màng!

    Thời gian thắm thoát cũng trôi xa
    con lớn theo dần với mẹ cha
    thương mẹ, thương cha, con chịu khó
    sách đèn chăm chỉ tháng năm qua

    Vắng lặng canh khuya bên sách đèn
    âm thầm con trẻ với đêm đen
    lòng cha thương quá! con tôi đấy!
    dựng chí, ươm trồng trước bóng đêm!

    Mười chín năm trôi, thoáng chốc thôi
    lòng cha với mẹ quá mừng vui
    mừng cho con trẻ nay khôn lớn
    mạnh mẽ, hiên ngang trước cuộc đời!

    Chim nhỏ năm xưa, nay trưởng thành
    rồi đây cánh gió sẽ tung hoành
    chân trời, góc bể, khung lồng lộng
    hãy nhớ nghe con! chuỗi ngày xanh!

    Khó nhọc công con với sách đèn
    lòng cha với mẹ thật êm đềm
    thương con, vật chất như chưa đủ
    tận tấc lòng cha TẶNG CHỮ KHEN!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    KHẮC GHI ÂN NGHĨA THẦY


    Ta đã nguyện một lời son sắt
    Kể từ ngày gánh Tiểu Giang San
    Dẫu cho cảnh sống phũ phàng
    Tinh thần rắn rỏi, kiên gan đối đời!

    Vẫn biết rõ đầy vơi bão tố
    Phả sóng ngàn, nhấp nhố đại dương
    Trăm đường, vạn nẻo bi thương
    Trải phơi đá sỏi trên đường ta đi

    Có những cảnh suy vi, cay đắng
    Những nỗi buồn nằng nặng vành mi
    Cùng bao nghịch cảnh lâm li
    Giăng chờ, rước đón bước đi cuộc đời!

    Có lắm lúc chơi vơi hụt hẫng
    Khúc tiêu sầu thấm đậm trong tim
    Tâm tư trĩu nặng xới tìm
    Con đường tiến thoái, cánh chim giữa trời

    Có giây phút bùi ngùi nhung nhớ
    Thấy lòng đầy tư lự, bâng khuâng
    Chỉ mình than thở cùng trăng
    Đêm sâu mờ mịt, trào dâng nỗi niềm!

    Có những cảnh lim dim, gù gật
    Gió heo may phần phật ru hồn
    Nỗi niềm khắc khoải, héo hon
    Cuộc đời, cảnh sống chập chờn, nguy nan...

    Ngọn lửa đỏ trên sàn đá dắn
    Thuở năm nào uốn nắn hồn ta
    Tiểu Gia một gánh san hà
    Cũng nhờ lửa đó vượt qua cảnh đời

    Nhờ những buổi sao trời lấp lánh
    Nghĩa Đệ Sư trầm ấm canh khuya
    Tâm cơ, Võ Đạo chẳng lìa
    Có Thầy giáo huấn, sẻ chia với trò...

    Bốn bốn năm, con đò xa bến
    Niềm luyến lưu, lởn vởn tháng ngày
    Hôm nay tâm sự vơi đầy
    Tấc lòng tưởng nhớ, chuỗi ngày còn đây!

    Ân sâu, nghĩa nặng tình Thầy!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    BIỂN-THUYỀN-ĐỜI-NGƯỜI


    Biển cả mênh mông lắm hãi hùng
    Nhịp nhàng từng đợt sóng trùng trùng
    Khung trời đây đó, ngàn cơn gió
    Một chiếc thuyền đi giữa trập trùng

    Hải hành vạn lý tận xa xôi
    Bỗng gió trên cao rít mãi hồi
    Sóng biển nhấp nhô, từng nhịp dập
    Con thuyền chao động cõi chơi vơi

    Giữa biển con thuyền như chấm nhỏ
    Đại dương chuyển động, sóng thì to
    Bầu trời mây xám giăng mù mịt
    Vượt dãy điệp trùng lắm rủi ro!

    Thuyền,biển,gió,mây...chuyện hải trình!
    Đêm nay trăng sáng, ánh lung linh
    Ta ngồi ngẫm nghĩ đời nhân thế
    Có giống thuyền kia, cuộc tử sinh!

    Một cảnh chạnh lòng, thấy quá thương
    Ai kia ngã gục ở bên đường
    Tấm thân vò võ, bơ phờ quá...
    Chấm nhỏ, biển khơi, khúc đoạn trường!

    Lại thấy nỗi lòng như thấm đau
    Nhìn ai khắc khoải, tấm thân sầu
    Vì đâu nên nỗi đời như thế
    Để phải sự tình... bởi tại sao?

    Rồi thấy một người đang héo hon
    Tấm thân vàng võ, dạ u buồn
    Cuộc đời trôi nổi, thôi! thôi mặc!
    Phận số an bày, chẳng biết hơn!...

    Biển, đời hai cảnh, cùng như ý
    Biển sóng mênh mông, lặng mấy khi
    Đời lắm truân chuyên, bao khổ ải
    Một con thuyền tới! một người đi!...


    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    CÂY-NGƯỜI.


    Bầu vũ trụ thật bao la, hùng vĩ
    Có suối ngàn, biển rộng, đất mênh mông
    Có trăng thanh, gió mát, những dòng sông
    Con người sống với hàng cây rợp bóng!

    Nơi rừng thiêng có vô số hoa bông
    Khoe sắc thắm dưới lòng bầu vũ trụ
    Cũng có hoa héo tàn, hoa ủ rũ
    Một rừng người khắp chỗ giống như hoa

    Biết bao người sắc thắm tợ trăng ngà
    Ôi đẹp quá! mặn mà trang mỹ sắc
    Nhưng tận sâu trong tim người trầm mặc
    Sắc hương kia! có chắc tợ như hoa!

    Có những kẻ đầy gấm vóc, lụa là
    Với cảnh sống giao thoa cùng mỹ vị
    Nhưng biết đâu có bao dòng suy nghĩ
    Phú quý kia, có phỉ một trang vàng!...

    Gió đâu đây, gió thổi, thổi nhịp nhàng
    Hồn ai kia mơ màng theo cánh lộng
    Bay theo ngọn đến tận một dòng sông
    Nhìn bốn hướng, mênh mông rừng cây lá

    Cây lớn, nhỏ, điệp trùng phơi hoang dã
    Cây nầy to, bóng cả phủ chân rừng
    Còn cây kia, dáng nhỏ, nét ngập ngừng
    Cố bám đất, dưới vùng trời rực ánh

    Đang nhìn cảnh, nhìn cây, như thấy lạnh
    Gió phương nào mành mạnh thổi vầng mây
    Xám giăng, sấm chớp, phủ chụp đâu đây
    Cơn cuồng nộ phút giây thành bão tố!...

    Rừng thiêng, cỏ cây hằng hà sa số
    Có cây còn, cây nhổ gốc chơ vơ
    Bão qua đi, để lại sắc bơ phờ
    Một đời cây! một giờ theo cát bụi

    Người, cuộc sống, có giống cây, bão thổi
    Cơn gió hờn trụ nổi MỘT LOÀI CÂY
    Cảnh cuộc đời trắc trở bủa vây ai
    Có thể ngã, lung lay NGƯỜI ĐẠO TRÍ ?!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    VẪN CÒN BẠN...


    Anh đã đi rồi, xa bến trăng
    Những chiều xế bóng, vầng dương lặn
    Tôi như thao thức dưới khung buồn
    Nghe gió đâu đây lời gọi bạn!

    Tôi đã lên đường đi kiếm anh
    Đường xa thăm thẳm thấy mong manh
    Bởi bao thắm thiết, tình tri kỷ
    Lặn lội xóm thôn đến thị thành

    Bóng chim tăm cá nào đâu thấy
    Chỉ thấy lòng tôi nỗi nhớ ai
    Diệu vợi đường tìm, mây trắng xoá
    Nỗi niềm canh cánh, gió heo may

    Trở lại đường quê, chốn cảnh nhà
    Âm thầm thui thủi dưới trăng tà
    Đêm đêm nhìn cảnh nghe nhung nhớ
    Bạn của ngày xưa, ôi thiết tha!...

    Thắm thoát qua dần mấy chục năm
    Vầng trăng chạnh khuyết tự bao lần
    Đêm đêm gió rít đưa trăn trở
    Kẻ ở, người đi, cảnh dở dang!

    Bỗng có một ngày, anh trở lại
    Bến trăng năm cũ, bến trăng say
    Thuở xưa đôi bạn từng cung kiếm
    Đêm, đếm sao rơi, nghĩ chuyện dài

    Bạn thiết gặp nhau dưới ánh trời
    Tóc xanh giờ đã muối sương rơi
    Tâm tình vẫn vậy, nào thay đổi
    Một mối thâm giao, nghĩa sống đời

    Đêm nay nơi bến tình trăng sáng
    Cung kiếm ngày xưa đã lỡ làng
    Ánh nắng ban mai đà khuất bóng
    Chỉ còn tay bút với thơ trăng

    Vầng trăng lóng lánh tình đôi bạn
    Bạn của năm xưa dưới ánh vàng
    Ngày ấy ấp yêu nguồn ý sống
    Hôm nay nối lại nhịp cung đàn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    MAI VÀNG

    Xuân đã hết, tiết trời độ nóng
    Giữa trưa hè, chiếc bóng của mai
    Âm thầm trụ đất suốt ngày
    Như cùng ánh nhật, phơi bày tim gan!

    Gió thổi ngang, nhẹ nhàng cành lá
    Thân kiên trì, rễ đã tận sâu
    Đi vào lòng đất ngọt ngào
    Giữ lâu bền chặt, thét gào chẳng lay

    Qua nắng nóng, rồi phơi lộng đó
    Mai chẳng hề, vẫn ngó trông trời
    Lặng nhìn từng giọt nhẹ rơi
    Chuyển thành mưa lớn, tơi bời thân mai

    Sau vùi dập, thân nầy vẫn vững
    Chẳng hề gì bởi những đong đưa
    Chân ta trụ đất cũng vừa
    Trước cơn cát bụi, động khua phũ phàng!

    Rồi ngày tháng, thu sang đã điểm
    Nỗi u hoài im ỉm đâu đây
    Thoáng sầu mai cũng lắt lay
    Vài cành lá rụng, tỏ bày tâm tư

    Nhưng có biết! nương thu để trụ
    Để vững vàng, ấp ủ nỗi lòng
    Qua đi ngày tháng thu phong
    Tâm tình rạng rỡ, tấc lòng thêm sâu

    Lại tiếp đến canh thâu đông lạnh
    Tiết giá băng canh cánh hồn ai
    Quanh đây cây cảnh u hoài
    Còn mai vẫn đó, đêm dài nấu nung!

    Ướp lạnh lẽo, mịt mùng sương tuyết
    Trong lòng mai nhiệt huyết tràn đầy
    Nhựa cây tích tụ thân nầy
    Chờ qua băng giá, đến ngày khởi sinh

    Xuân đã đến, bình minh nắng ấm
    Cây mai vàng đằm thắm trổ hoa
    Sắc hương tươi thắm ngọc ngà
    Hiến dâng trần thế, đậm đà sắc xuân

    Người nhân thế nhìn từng hoa nở
    Có chạnh lòng, trăn trở hiểu mai?
    Nhờ đâu hoa thắm hôm nay?
    Là do năm tháng, những ngày kiên gan

    Trượng phu tiết tháo MAI VÀNG!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NÓI VỚI NGƯỜI YÊU XƯA

    Trăng kia ngỡ đã sớm tàn
    Nào hay gặp lại hồn vàng của trăng!

    Ôi! Thu Lan! em hỡi! hỡi nàng!
    Đêm héo hắt, hồn nàng về đây
    Giờ em héo héo, gầy gầy
    Tình em vẫn vậy, đủ đầy như xưa

    Những giọt sương đong đưa trên lá
    Má em xanh, lã chã dòng châu
    Nỗi buồn da diết, héo sầu
    Nhìn người bạn ngọc, anh đau nỗi lòng!

    Ánh trăng trong, một thời trăng mộng
    Gió khung trời lồng lộng năm xưa
    Chiều tàn, phố vắng, người thưa
    Tình anh năm cũ, giờ xưa mất rồi!

    Dạ bồi hồi, em rung, anh cảm
    Nhắc chuyện xưa thảm đạm đêm nay
    Ngoài trời gió nhẹ lắt lay
    Tình xưa dĩ vãng, ngỡ nay không còn

    Thuở trăng tròn, sáng soi tình tứ
    Gió cùng trăng thủ thỉ ngọt ngào
    Lan ơi! em hỡi! năm nào!
    Giờ đây héo úa, lệ trào mắt em

    Em có biết? năm xưa tha thiết
    Tấm chân tình da diết anh trao
    Tơ duyên thắm thiết, dạt dào
    Âm thầm anh kết, gói vào tình em

    Trăm mối chỉ mịn, mềm, đằm thắm
    Anh cố nắm, cất kỷ trong tim
    Định ngày kết nghĩa, se duyên
    Nào đâu tan nát, thuyền quyên lỡ làng!

    Ánh trăng vàng, lòng anh chợt tắt
    Nấc! ngỡ ngàng, lay lất niềm đau
    Biết bao kỷ niệm tuôn trào
    Mộng tình chăn gối, lòng đau đoạn đoài!...

    Anh nuốt hận, nhìn bèo trôi giạt
    Chuyện gió trăng như nhạc qua cầu
    Cầu em nhịp ngắn làm sao!
    Nhạc anh réo rắt, để sầu mà thôi!

    Thu Lan ơi! ngỡ lòng bội bạc
    Nào hay đâu khúc nhạc của anh
    Tình em tha thiết trong xanh
    Yêu anh thắm thiết mà anh không ngờ!

    Cây đổ ụp, tả tơi cành nụ
    Vóc ngọc ngà, ấp ủ tình anh
    Vậy mà trời hỡi! cao xanh!
    Hồn em tan nát, tình anh mất rồi!

    Trăng đêm nay tỏ soi vạn vật
    Cuộc bi thương, dằn vặt năm xưa
    Đêm nay chàng đã hiểu chưa?
    Tình em tha thiết ngày xưa với chàng!

    Quả tim vàng em luôn gìn giữ
    Có ngờ đâu cảnh dữ phũ phàng!
    Hồn em phải bị nát tan
    Trọn đời héo hắt, muôn ngàn khổ đau!

    Ôi em ơi! trăng mờ đã tỏ
    Chuyện năm xưa đã rõ nguồn cơn
    Nỗi lòng khắc khoải, héo hon
    Lệ tình anh nhỏ, không còn buồn em!...

    Chuyến thuyền duyên chờ đưa tình mộng
    Nào hay đâu gió lộng lật thuyền
    Uyên ương lỡ nhịp se duyên
    Bờ sông hai bến, con thuyền nơi đâu?!

    Để hôm nay, bể dâu ngang trái
    Cuộc địa đàng, tình ái trần gian
    Xuôi chi cảnh sự dỡ dang
    Tình anh tan nát, hồn nàng nát tan!

    Trời đêm nay dế sầu nức nở
    Tình đôi ta đã lỡ duyên rồi
    Em ơi! giọt đắng cuộc đời
    Lá lay cay nghiệt! xem thời phù vân!

    Thu Lan ơi! nơi em cũng phận
    Phận vợ người, đã bận nợ vương
    Xin đừng để dạ nhớ thương
    Làm tan đạo sống, trăm đường chớ nên!

    Giòng sông trôi, ra khơi biển cả
    Cũng về nguồn, rỉ rả quay vòng
    Kiếp đời, dòng sống mênh mông
    Định kỳ tạo vật xoay vòng mà thôi!

    Em ơi! lỡ kiếp nầy rồi
    Tình ta còn đó, kiếp đời còn đây
    Chun trà em rót cho đầy
    Nghĩa tình gắng giữ, chớ thay đổi dời!

    Một thời hãy gắng sáng soi
    Kiếp sau anh hẹn, một đời với em!




    "Kỷ niệm mối tình buồn"


    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    NGỠ NGÀNG

    Mây trôi lờ lững tận trên cao
    Gió thổi xạc xào, dạ thấy đau
    Não nuột đâu đây buồn tiếng dế
    Nỗi lòng hiu quạnh với canh thâu!

    Dẫu biết xa xôi thời dĩ vãng
    Mà sao tôi mãi cứ bâng khuâng
    Cảnh xưa xe ngựa, vầng trăng mộng
    Gió lộng thênh thang với ánh vàng

    Chuyện tình năm cũ sớm pha phôi
    Nẻo vắng, sương khuya đã nhạt rồi
    Như áng mây trời xa diệu vợi
    Hững hờ như nước chảy ngàn khơi

    Năm nào một thuở, cảnh khung sang
    Gió quyện lung linh với ánh vàng
    Bất chợt vầng mây đen phủ kín
    Lỡ làng trăng gió phải phôi tan!

    Đã tan sao mãi lòng tôi nhớ
    Nhớ dáng hình ai, kỷ niệm ai
    Một tối cung thương soi bóng nguyệt
    Lời ca, giọng hát một trang đài!

    Mãi nhớ tình em thắm ngọt ngào
    Nhẹ nhàng, dịu ngọt, đẹp làm sao!
    Bàn tay bạn ngọc chuyền tôi lửa
    Điếu thuốc, que diêm, vạn nỗi sầu!

    Và nhớ năm nao nỗi lạ lùng
    Thư ai lạ lẫm, khiến tôi rung
    Những dòng thân ái, tình tao ngộ
    Để tận lòng tôi mãi nhớ nhung!

    Gió cuốn mây trôi theo tháng ngày
    Trong lòng tư tưởng bóng hình ai
    Nghe như vương vấn qua từng phút
    Sương lạnh, canh khuya, nỗi nhớ hoài!

    Một ngày biển sóng, cuồng phong thổi
    Sét chớp, mây giăng cả góc trời
    Mọi cảnh, mọi nơi đều đổi sắc
    Giờ đây cảnh sống đã hai nơi

    Tôi cuốn tâm tư, rời kỷ niệm
    Pha phôi nỗi nhớ, khúc êm đềm
    Trôi theo năm tháng, đời lao nhọc
    Đêm vắng, trăng khuya rũ ánh thềm!

    Âm thầm, lặng lẽ theo dòng sống
    Vượt nỗi nhọc nhằn, giá lạnh đông
    Xa vắng thuyền quyên, xa thổn thức
    Trời buồn, đồng rộng, nỗi mênh mông!

    Bỗng có một ngày thư đến tôi
    Nơi đây hoang vắng, thật xa xôi
    Mà sao tìm đến, cho an ủi?
    À! Chữ, lời thư em của tôi!

    Thắm thiết ngọt ngào thư của em
    Làm tôi xao xuyến với canh đêm
    Em thương thủ thỉ lời tâm sự
    Đánh động tim tôi dậy nỗi niềm!

    Thuyền duyên vượt bến mang niềm nở
    Tìm đến dòng sông của mộng mơ
    Lòng thấy thênh thang nguồn cảm xúc
    Nào hay gặp lúc cảnh chơ vơ!...

    Gần mấy mươi năm thắm thoát trôi
    Hoàng hôn đã lặn cuối chân đồi
    Ngựa chiều chạnh nhớ đường năm cũ
    Tìm lại người xưa, cảnh tuyết rơi!

    Gặp lại người xưa thời vắng lặng
    Nỗi lòng cô phụ lạnh vầng trăng
    Như vừng lam khói trôi lờ lững
    Như ánh trăng sương, đã nhạt tàn!

    Tôi thấy lòng tôi như mỏi mê
    Trở về dĩ vãng nặng lê thê
    Trăng kia đã lặn sau giông bão
    Cánh gió năm xưa lại trở về!

    Em nói ngày xưa em đợi tôi
    Làm cho tôi thấy tim đau nhói
    Tôi thương, tôi cảm người trông đợi
    Làm tái hồn tôi trước cảnh đời!

    Tôi muốn trao em chút ngọt ngào
    Để bù năm tháng khiến em sầu
    Kéo khung trời cũ vòng quay lại
    Và để tim tôi bớt nỗi đau!

    Nhưng em giờ lạnh như băng giá
    Hay ngại tình tôi lỗi đạo nhà
    Hoặc ở nơi tôi điều xử thế
    Để vầng trăng lạnh lặn trôi xa!

    Tôi muốn cùng em sưởi lại tình*
    Đêm tàn còn chút ánh trăng xinh
    Nhưng vầng u ám như bao phủ
    Để phải chơi vơi đoạn cuối tình!!!

    *Tình cảm trong lành.


    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    MÃI MÃI

    Những vần chữ bạn lòng thỏ thẻ
    Đã thấm rồi nhè nhẹ lòng tôi
    Sông xa thuyền đến nơi rồi
    Bến đây thuyền đậu, một lời vấn vương!

    Người thương hỡi! trăm đường nỗi nhớ
    Nhớ hôm nào cắc cớ trêu ai
    Để rồi cho đến hôm nay
    Tại ai cắc cớ”phạt”đầy nhớ nhung!...

    Những tối trời mông lung dòng nghĩ
    Gặp ai rồi thủ thỉ sao đây?
    Đêm sâu gió thoảng lắt lay
    Chim kêu, vượn hú, rừng đầy nguồn sinh!

    Ai cảm xúc tiếng “mình” yêu dấu!
    Thì cũng người “đau đáu” tình ai!
    Trăng soi bóng nước đêm dài
    Con thuyền, bến đậu, ai hoài với trăng!

    Nỗi hờn dỗi một lần em nói
    Tiếng ừ thôi thổi tới hồn anh
    Lo lo thơ mộng, vầng trăng
    Rồi đây chệch bóng, bâng khuâng nỗi niềm!

    Để đánh mất từng đêm nhớ nhớ
    Để sẽ buồn, trăn trở canh khuya
    Để đêm thui thủi đi về
    Lẻ loi bóng chiếc, não nề gió sương!

    Còn ai nữa thơ thương hoà nhịp?
    Gắng hôm sau, anh kịp hồi thơ
    Cho ai đêm đến trông chờ
    Niềm vui nho nhỏ vần thơ“của mình”!

    Vần thơ ấm của”mình”đã nói
    Anh nhận rồi, phơi phới hồn thương
    Thơ tình! Đôi cánh uyên ương
    Từ đây mãi mãi một đường mà thôi!

    Anh tự nhủ! Không rời bến mộng
    Cùng bên em dòng sống tình thơ
    Dẫu cho năm tháng là mơ
    Còn hơn sống mãi để chờ trăng lên

    Từng đêm nỗi nhớ mông mênh!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    TRỌN CON ĐƯỜNG


    Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn
    Và cho mình chẳng thẹn chữ tình thơ
    Sông sâu chảy, dòng mơ về biển hẹn
    Nhạc tơ lòng vun vén, hết sầu lơ!...

    Nhớ năm tháng chơ vơ nơi tâm tưởng
    Những đêm buồn, vất vưởng mảnh hồn lay
    Tiếng dế sầu đâu đây niềm u uẩn
    Nỗi cô đơn, lờ lững cuộc trần ai!

    Ôi trống trải! đêm dài thêm giá lạnh
    Đếm thời gian canh cánh nỗi buồn vương
    Gió rả rích, thu sương mang hơi lạnh
    Con chim sầu rũ cánh cuộc buồn thương!

    Rồi bỗng chốc! con đường nơi bến lạ
    Buổi đầu hè khách đã ghé vườn thơ
    Cánh chim buồn ngẩn ngơ hoa cỏ lá
    Tỉnh lòng mình, khuây khoả trước khung mơ!

    Mấy mươi năm thẫn thờ trong bể ải
    Tháng năm dài tê tái với bâng khuâng
    Đã đến rồi! xa dần bao trống trải
    Tim của tôi sống lại một vầng trăng!...

    Tình thơ ơi! Bao lần anh muốn nói
    Đôi én nầy vời vợi cảnh trời xa
    Chẳng hề chi bởi ta”hồn một mối”
    Thì sá gì cảnh bối phải xót xa!

    Tựa vào nhau, ngân nga tình thơ mộng
    Giữa bầu trời lồng lộng ánh trăng thanh
    Trải lòng mình từng canh theo nhịp sống
    Hai tâm hồn,một bóng dưới khung xanh!

    Thơ thương hỡi! long lanh tình em đấy
    Anh cảm rung, nghe thấy nỗi vấn vương
    Nguồn thơ nầy! cung thương nay sống mãi
    Dệt thơ tình về ấy mảnh hồn thương

    Cùng bên nhau chung bước trọn con đường!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    TÌNH THƠ BIỂN SỐNG


    Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa
    Xao xuyến nỗi niềm vương ý thơ
    Cảm xúc lâng lâng dòng nhớ nhớ
    Hình ai ẩn hiện ở trong mơ!

    Em đã cho tôi những đợi chờ
    Cho tôi ấm lại khúc tình thơ
    Tuổi xuân đã chết từ lâu lắm
    Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ

    Tình thơ như độ tuổi đôi mươi
    Nguồn cảm dâng tràn mãi mãi thôi
    Rạo rực hương tình bao ấm áp
    Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi

    Có phải là em thật đó chăng?
    Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm
    Uyên ương ta khóc chia ly biệt
    Và đã cùng nhau hẹn kiếp trăng!

    Thế sao nghe thấy lòng thương quá?
    Ảo ảnh không gian “tiếng của ta”
    Ý nghĩ, thơ lòng như một mối
    Tình thơ quyện trổi “một hồn ta”!

    Để thấy từng ngày thêm vấn vương
    Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương
    Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả
    Gió thổi lay hoài ngọn lá sương!

    Em đã cùng tôi dệt ý thơ
    Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ
    Và từng thao thức mang thương nhớ
    Để cả hai nơi lắm thẫn thờ!

    Hoà tình chung sống bằng thơ mộng
    Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông
    Chầm chậm trôi lần theo biển sống
    Tình thơ điệp khúc một dòng sông

    Trăng thanh, ý sống, mộng xuôi dòng!...

    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này