Thơ Thao thức - Nguyễn Thành Sáng

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 3/11/17.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    GIÓ VÀ ÁNH (2)


    Nhà ai bếp lửa mới vừa nhen
    Lấp lánh tia hồng đuổi bóng đen
    Ấm áp chan hòa phôi cảnh vật
    Nỗi niềm quay tụ dưới khung đèn!

    Ngoài trời ảm đạm khuất sao ngời
    Dưới suối bã buồn lượn sóng bơi
    Từng chiếc lá đen lay động nhẹ
    Đong đưa giọt tụ dạ pha rơi

    Cảnh vật đắm chìm trong quạnh quẽ
    Cung tàn, kéo lại chút trăng mê
    Bỏ rơi vài ánh vào con nước
    Theo sóng đưa xa mất nẻo về

    Đêm rơi lấp loé không quay trở
    Để vắng âm u nghẹn dật dờ
    Bên phiến đá mờ hoa kín búp
    Thả sầu lặng lẽ đứng chơ vơ!

    Bốn phía như dìm trong tối thu
    Trôi về thăm thẳm cõi âm u
    Rồi tan biến khuất vào hoang vắng
    Một kiếp lưu đày cuộc viễn du…

    Chợt áng mây mờ lững thững bay
    Bầu trời sống lại, bóng vàng thay
    Trường giang, biển suối giờ khơi tốt
    Vạn sắc u hoài đã đổi thay

    Gió đã quay về, đẩy mộng say
    Dịu dàng, êm ả mảnh tình nay
    Dãy đen giờ biến thành muôn thắm
    Gió, Ánh đưa trăng phủ bóng đầy!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    HỒN MỘNG HỒI SINH


    Gần ba mươi năm, một quãng đời dài
    Sương tuyết trắng, hồn buồn chôn, gói lại
    Vào tim sâu, pha phôi nơi mê mải
    Nỗi gian lao, bỏng cháy nắng trưa hè!

    Ngàn kỷ niệm liệm vào nơi quạnh quẽ
    Thuở linh hồn mạnh mẽ uống trăng sao
    Rồi lặng lẽ đưa về nơi hoang đảo
    Dấu mảnh tàn, manh áo mặc ngày xưa

    Chuỗi năm dài nấu nung tình muôn thuở
    Thầm ươm trồng hoa thắm rạng ngày mai
    Những lúc tơi tả bởi ánh mờ mây
    Chụp sẩm tối, hồn đi trên sỏi đá!

    Những chiều buồn, nhìn mưa rơi tầm tả
    Nghe chạnh lòng, buồn bã vọng xa xôi
    Thoáng nỗi niềm tê tái, giọt lòng rơi
    Như thảm đạm, ve sầu nơi cõi giá

    Nhìn cảnh vật bốn bề như xa lạ
    Mảnh linh hồn tan tác lặn chìm sâu
    Gửi sương, mây nỗi ái với niềm đau
    Chân nặng bước, dạt dào bầu tâm sự

    Ba mươi năm, một khoảng dài lữ thứ
    Đến hôm nay hồn mộng đã quay về
    Giữa đêm sâu trải bóng uống trăng thề
    Ta thao thức, lê thê tình thi sĩ

    Ngắm trăng tàn, sương pha sầu nhỏ lệ
    Dẫu thời gian, bóng xế nghĩa gì đâu
    Còn thổn thức, rung cảm dưới ngàn sao
    Thì còn mãi hanh hao vờn mộng sống!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA


    Thật đúng! Lâu đài xây bãi cát
    Khi trăng tàn lụn lại mơ đêm
    Trời chiều ảm đạm, mờ mây nhạt
    Vọng tưởng xa xôi, ngập ánh đèn

    Muốn hứng sao trời rơi rụng xuống
    Và về cõi tịch kéo rung chuông
    Để mong êm ả vào thanh vắng
    Ấm áp tình trăng cuối đoạn đường!

    Thế mà chẳng thấy giờ phai nhạt
    Gối mỏi, chân chùn, lụy bước đi
    Hằng tá dây leo chằng buộc bó
    Bước đường lạnh lẽo rặc sầu bi…

    Tôi hiểu cuộc đời là thế đó
    Thời gian biến đổi lắm ngàn do
    Dòng kinh đã cạn từ lâu lắm
    Mong ở nơi đây một bóng đò!

    Tôi chẳng còn yêu một xác khô
    Hết còn vương vấn mảnh trăng trơ
    Không thèm lưu luyến ngàn câu nói
    Nhạt nhẽo, khô khan, nhỏ dật dờ

    Tôi nhớ, tôi thương một ánh mờ
    Từ thời xa cũ trói hồn thơ
    Theo tôi đeo đẳng về muôn kỷ
    Chếch bóng, đêm tàn, với ngẩn ngơ

    Ôm ấp trong lòng tôi sống mãi
    Ngàn yêu, trăm nhớ chẳng hề phai
    Chẳng mơ xây dựng tình trên cát
    Huyễn hoặc lâu đài! Một đắng cay!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    YÊU CÁI HỒN CỦA TÌNH YÊU


    Tình yêu! Ta đã rất là yêu
    Thao thức, nhớ nhung dưới ráng chiều
    Từng thả linh hồn trôi diệu vợi
    Ngày tàn, bóng xế, chuỗi buồn hiu

    Hoa lá, đong đưa mãi héo tàn
    Cây xanh trước cửa trải thời gian
    Thuyền xưa năm cũ theo dòng nước
    Tất cả…tàn phai, một phũ phàng!

    Trái đỏ hôm nào, nay đã rụng
    Sắc hương xuân thắm có còn đâu
    Khuôn trăng đầy đặn, hoa xinh nở
    Rũ xác trơ kia, một sẩm màu

    Ta nát mảnh lòng với nhớ nhung
    Không vì óng ả cánh hoa xuân
    Mà vì tha thiết ngàn yêu dấu
    Bóng sáng ngày xưa vút tận từng!

    Nhớ nào ánh mắt với làn môi
    Tiếng nhẹ trong veo duỗi bóng trời
    Non nỉ bao lời khơi thổn thức
    Trăng cười rạng rỡ, ánh sao rơi

    Thương nhớ hồn ai cuốn mực xanh
    Từng dòng thư thắm gửi trao anh
    Cho trưa hôm ấy cơm dừng bửa
    Bụng đã no rồi một bát canh

    Tôi nhớ! Tôi yêu cái mảnh tình
    Thời gian từng nhịp sáng lung linh
    Có con sông nhỏ lờ trôi nhẹ
    Một bóng con đò, bọt trắng tinh

    Ai kia chèo nhẹ đến bên mình!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    Tê Tái


    Ngọn lửa trong tim bừng dậy cháy
    Bốc lên nghi ngút, khói hơi bay
    Tình yêu một mảnh, giờ đây héo
    Còn nữa mà chi, vọng nhớ này!

    Nào hay trăng nhạt, ngàn sương lạnh
    Băng đã kết chùm, ngộp giá đông
    Và gió thu chiều thêm lộng tác
    Biến thành chuỗi rét dưới phong giông

    Để đêm đóng cứng giọt buồn sương
    Một cõi lặng tờ rỉ rả vương
    Kéo vạn cung sầu rên khắc khoải
    Cho bầu thêm quạnh, khóc sầu thương

    Ái tình lặng lẽ theo con nước
    Một sớm trôi xa tận chốn ngàn
    Như khúc tiêu ma rờn rợn thổi
    U hồn ai oán lệ hờn than!

    Khắc cánh hồn tình ngàn vạn dấu
    Cho thân đã chết lại thêm đau
    Để từ không lững, sầu rơi xuống
    Nát rụm mảnh hồn, vỡ xuyến xao…

    Hiu hiu gió thổi dưới trưa hè
    Từng xác ve sầu rụng rã bay
    Cành lá đong đưa thêm nhịp phụ
    Khiến vườn lặng lẽ lại thêm say

    Cho ai tê tái một mơ hồn
    Tỉnh giấc ảo dài, nhận rõ hơn
    Điệp khúc tơ lòng từ vạn thuở
    Chỉ như cơn thoảng lướt qua vờn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    ANH ƠI


    Anh trả em buồn, anh biết không?
    Nỡ nào một phút gió thành giông
    Khi xưa êm ả, lay hồn điệp
    Bỗng chốc chiều nay nát mộng lòng

    Chẳng nhớ bao lần gửi tiếng thương
    Em à! Ta giống cánh Uyên Ương
    Dẫu cho suối cạn, sông ngừng chảy
    Mãi mãi cùng nhau đến trọn đường

    Ngờ đâu tơ rã, nhịp đàn chùn
    Biến cánh phong ngàn lộng dáng hung
    Gầm thét không gian, lay vũ trụ
    Vỡ tan khung thắm, nát hồng nhung

    Trăng ánh giờ đây khuất lạnh lùng
    Đau lòng em lắm, hỡi tình chung!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NỖI NIỀM QUÁ KHỨ


    Mưa xối xả tấp nhà người đứng đụt
    Trước hiên buồn từng phút trải suy tư
    Ngọn phong cuồng gầm gừ cơn thịnh nộ
    Dọa cảnh đời khắc khổ buổi sa cơ!

    Ta đang bước trên dấu ngoặc cuộc đời
    Bao bóng tối phủ trùm lên thân phận
    Cảnh dang dở, phong trần lầm lũi tới
    Đã bao lần nhức nhối, buộc ngàn cân

    Ôm nhớ thương, gánh khốn khó, cơ hàn
    Không còn bóng cây già nơi nương náu
    Cuộc trường chinh không chiến bào tay thép
    Giữa điệp trùng mưa bão ngợp binh đao

    Chiếc thuyền nan bơi vào cơn sóng dữ
    Vỏ mỏng manh, chẳng đủ vững tay chèo
    Từng dòng bạo rượt theo gờn xé nhỏ
    Lắc tròng trành, quấn gió đẩy cheo leo!

    Rơi dập xuống ẩm ê rồi gượng tới
    Bóng thời gian vời vợi cuốn tang thương
    Khi ánh lặn, canh trường thao thức đợi
    Nẻo âm thầm rười rượi ngắm mây sương

    Có đôi lúc muốn gào to thống thiết
    Cho tim hồng vơi bớt nỗi đắng cay
    Nhìn đớn đau, đọa đày bao cảnh thế
    Tự xoa lòng chẳng để nhỏ sầu ai…

    Ba mươi năm thắm thoát cũng dần qua
    Nay nhớ lại, xót xa về năm tháng
    Chiếc áo xanh ngày xưa ôm hồn đá
    Giờ tan phai, tơi tả chuỗi thời gian
    Dưới chiều tà dần ửng ánh trăng thanh!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TRONG CÕI LẠNH


    Trời trở lạnh, hồn băng trùm thêm lạnh
    Dưới khung chiều canh cánh vọng thu trôi
    Nào ánh mắt, bờ môi trao thuở vắng
    Một đêm thầm, lẳng lặng đã ngàn khơi!

    Để luyến lưu, tái tê, dần rệu rã
    Ôm độc huyền lảy nhạc khúc phù vân
    Đưa âm hưởng bay vào nơi ảm đạm
    Buổi đêm tàn sương cảm giọt bâng khuâng

    Tình đã xa, nhạt tàn đan sắc lá
    Không gian mờ, dào dạt nhớ người đi
    Gió dạo vườn ngập ngừng như khách lạ
    Thổi đong đưa réo rắt điệu phân ly

    Chân ai bước, ở lại kẻ cô đơn
    Ngày tắt nắng, đôi sầu vươn khung cửa
    Đêm tĩnh mịch mắt đưa dòng nước gợn
    Buổi mây hờn, tầm tả dưới cơn mưa!

    Cả mảnh hồn phơi sông treo buồn bã
    Rồi lững lờ gió giật đẩy xa xôi
    Chốn mịt mù bồi hồi trong héo hắt
    Đến biển tàn lay lắc rã mành tơi

    Ôi tình vỡ! Mang si tung cõi lộng!
    Ngút ngàn bay, lan toả tợ hương hoa
    Sầu chất ngất, đong đầy như vạn sóng
    Giống êm đềm,đau đớn được tay thoa

    Biết rồi đây tất cả vào cung niệm
    Dãy điệp trùng luôn điểm cánh chim bay
    Hay hồn thu mãi hoài theo vạn thuở
    Và trăng vàng xoay trở trải vầng say!...


    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    CẢM XÚC.


    Trải lòng thắm thiết vào thơ họa
    Gửi đến hồn xa khúc đậm đà
    Vương vấn thâm tình treo sóng nước
    Tháng ngày êm ả nhịp trôi qua

    Đôi lúc nghe lòng cảm nhớ ai
    Tình trăng biển sống thả trôi bay
    Êm đềm, thao thức niềm lai láng
    Bóng chiếc âm thầm quyện gió mây

    Tâm tư nằng nặng chuỗi bâng khuâng
    Dõi mắt ưu tư ngắm lạnh tàn
    Bởi khuất sau đồi thu rã cánh
    Để sầu lặng lẽ nhớ tình trăng

    Nay gió đong đưa, kéo mộng về
    Tim hồn dào dạt nỗi lê thê
    Dang tay ôm lại vầng quang ánh
    Cảm xúc dâng tràn ngập lối đi!.....


    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TRI KỶ.


    Tri kỷ say sưa vào bức họa
    Bút vàng trải nhẹ nét la đà
    Sắc đan óng ánh ngân dòng nước
    Dãy xám lững lờ thả cánh qua!

    Tranh hồng thắm đượm động lòng ai
    Điệp khúc êm đềm lã lướt bay
    Trải chiếu không gian ngàn mượt láng
    Dịu dàng lững thững phủ vầng mây

    Cho niềm thao thức thấy bâng khuâng
    Rười rượi nhớ nhung chuỗi lạnh tàn
    Khắc khoải, vấn vương sầu mộng cánh
    Vơi buồn, lặng lẽ ngắm thanh trăng

    Tiếng sáo hôm nao đã vọng về
    Lay hồn mộng sĩ nhịp lê thê
    Tình thơ, biến sống dần quay ánh
    Sóng nước chập chùng duỗi bóng đi!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    EM ĐI CHỢ.


    Sáng ra em xách giỏ đi
    lòng vòng dõi mắt kiếm gì mua đây
    Đằng kia có bán khoai tây
    À à mua lấy thứ nầy nấu ăn

    Chị ơi! bán mấy một cân?..
    Chà chà mắc quá để lần sau đi...
    Chân em ghé chỗ bún bì
    Muốn ăn nhưng ngại "tốn tì" làm sao!

    Thôi thì bụng xẹp cồn cào
    Tạm chịu một chút thể nào cũng qua
    Quên ăn em bước tà tà
    Nhìn quanh nhìn quất tìm ra vòng ngoài

    Em đi thong thả bước dài
    Vừa đi vừa ngắm nghĩ hoài chưa ra
    Sáng nay mua món gì ta?
    Thật ngon, lại rẻ để mà còn dư

    Ồ kìa! gần chỗ bán lư
    Vừa ngon, vừa rẻ lừ khư đây mà
    Chân em bước vội ghé qua
    Một bó rau muống, được à sáng nay

    Kèm theo một ký hành tây
    Một keo chao bự, một chai xì dầu
    Bún ngon, bánh tráng trắng màu
    Bao nhiêu vừa đủ bỏ vào giỏ em

    Vịt nhà có sẳn thật mềm
    Nấu chao một bửa êm đềm sáng nay!......

    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    EM CÓ HIỂU.


    Anh chẳng bao giờ muốn dối đâu
    Vì nơi sâu thẳm sợ em sầu
    Lo hồn yêu dấu chìm đau khổ
    Lóng lánh trăng vàng lịm tắt đâu!

    Nén quả tim nầy, tiếng bạc thôi
    Xin đừng nghĩ ngợi đến tình tôi
    Vì phương xa đó mây ngàn đợi
    Cánh gió quay về để cuốn vơi

    Cho em an dạ bước lên xe
    Quên thuở năm xưa đuổi bóng dài
    Đôi bướm mơ tiên vào mộng cái
    Dưới vầng sáng tỏa thắm yêu ơi…

    Chiều nay lặng lẽ ngắm dòng sông
    Thao thức bâng khuâng chuỗi lớn ròng
    Có hiểu tại sao đành phải xót?
    Để rồi tan tác, ngóng thời gian!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    ĐỪNG BẬN TÂM ANH NHÉ


    Mình Ơi! Ngồi xuống gần bên
    Để anh trìu mến, nói lên nỗi niềm
    Tình em trong sáng êm đềm
    Như vầng lóng lánh bên thềm tỏa soi

    Xuân xưa năm tháng qua rồi
    Thuở yêu nồng cháy mặn mòi trôi xuôi
    Giờ đây nắng nhạt sau đồi
    Chiều tà dần đến, bến đời khách thưa

    Việc nhà bận rộn sớm trưa
    Vui lòng an phận, nắng mưa bốn mùa
    Đơn sơ, giản dị đủ vừa
    Nhẹ nhàng, êm ả, gió lùa dưới trăng

    Còn anh thơ thẩn năm canh
    Cây trồng bỏ phế, kiểng cành buông lơi
    Suốt ngày chỉ biết ầu ơi
    Thức thao diệu vợi, xa xôi lững lờ…

    Mình ơi! Đừng bận tâm mà
    Hãy toàn ý thắm trải ra giọt lòng
    Cho vần thơ đượm hương nồng
    Cho tình lai láng trên dòng đưa xa

    Mỗi ngày anh đọc ngân nga
    Em đây dào dạt , đậm đà, ngất ngây
    Được nghe, được tắm trăng đầy
    Bấy nhiêu cũng đủ tim nầy cảm rung

    Hồn anh vào cõi không trung
    Loang ra suối bể, trải cùng gió mây
    Thiết tha, cảm xúc tràn đầy
    Dịu xoa thống khổ, đọa đày thế nhân
    Xin anh đừng có băn khoăn!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    HỒN THI SĨ.


    Trót làm thi sĩ giữa trần gian
    Thường lặng suy tư, ngắm ánh vàng
    Dào dạt tâm hồn ngân sóng nước
    Tim tình lai láng trải mênh mang!

    Tôi yêu tha thiết sắc hồng nhung
    Thích ngắm hoa xinh chẳng lạnh lùng
    Cảm xúc tận cùng yêu vỡ mộng
    Rung lòng, ngưỡng vọng mảnh thanh trung

    Thương lắm biết bao cảnh đọa đày
    Trói vào thống khổ cuộc bi ai
    Xót xa tuổi ngọc chìm tơi tả
    Sỏi đá chân non bước dặm dài…

    Ghét đậm áng mù giăng phủ ám
    Che vầng sáng tỏ trải lung linh
    Oán cơn cuồng bạo từ đâu tới
    Vùi dập không gian rã bóng hình!

    Chán quá đâu đây chó sủa hoài
    Phá bầu êm ả giấc nồng say
    Cho đời bấn loạn thôi bình thản
    Vạn sáng tư duy héo guộc gầy…

    Tấm thân đơn độc dưới chiều tà
    Thao thức cho nhiều chỉ vậy thôi
    Chút giọt sương rơi trên đá cỏ
    Làm sao phấn bụi đủ tan trôi

    Thả cánh hồn bay giữa lộng ngàn
    Nơi đây khung rộng chuyển thênh thang
    Có mây, có gió cùng bầu bạn
    Có vạn hồn ai cũng lỡ làng!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    NỖI NIỀM CỦA EM (2)


    Nhìn người ta mà tôi chua xót quá
    Chiếc thuyền đi êm ả dãy sông tranh
    Hứng khung trời long lanh vầng sáng tỏ
    Nhịp khua đều cuốn gió đẩy thêm nhanh!

    Trải xuân thắm tràn đầy trên mặt sóng
    Gợn lăn tăn nhè nhẹ dưới con thuyền
    Như tiếng đàn du dương lan tỏa rộng
    Dẫn đưa về cõi mộng bến trăng duyên…

    Còn đời tôi! Nửa độ đã chìm thu
    Ngày nhạt nắng, canh tàn ôm gíá lạnh
    Nụ xuân hồng chưa thành đà héo rủ
    Chuỗi mịt mờ, trăn trở duỗi năm canh

    Rất nhiều lúc thả buồn nơi diệu vợi
    Nhớ con đò, bến đợi thuở ngày xưa
    Nhớ lữ hành râm ran vui tiếng nói
    Những chiều về phơi phới ngắm mây đưa

    Bao trưa hè, phượng đỏ sắc buông lơi
    Tránh dạ nắng dưới tàn cây rậm lá
    Ngôi trường xinh hồn thương luôn ngóng đợi
    Sẽ một ngày gió thổi mộng bay xa…

    Giờ tất cả trôi về nơi dĩ vãng
    Dưới bóng tà thơ thẩn nghẹn âm u
    Nhẹ kéo tơ dịu ru niềm ai oán
    Để phôi phai nỗi hận khúc sầu ưu

    Tôi khao khát trong vòng tay tình ái
    Tiếng yêu em! Rất thật! Thật yêu em
    Mong được nghe ngọt êm lời thương nói
    Tha thiết từ vời vợi xóa trời đen!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Không Còn Gặp Nữa
    Ánh Thiêng Liêng

    Đầu xuân lặng lẽ con ngồi đây
    Tưởng nhớ Mẹ Cha, nhớ chuỗi ngày
    Bóng cả, cây cao xòe trải mát
    Chở che, đùm bọc trẻ thơ ngây!

    Biết bao lo lắng, biết bao thương
    Dìu dắt con qua mỗi chặng đường
    Vững bước chân mềm, thôi té ngã
    Trên hàng đá sỏi quyện phong sương

    Những lúc con đau phải bỏ ăn
    Ánh mờ tụ lại giữa vầng trăng
    Cha buồn chẳng thiết nhìn công việc
    Còn Mẹ u hoài, đậm vết nhăn

    Học giỏi cuối năm được thưởng quà
    Vui mừng khôn xiết ở nơi Cha
    Khéo khoe lối xóm con tôi nó…
    Gió thổi du dương mát cả nhà!…

    Nhưng rồi bất chợt Cha “ra đi”
    Mất hẳn đời con một cái gì
    Điểm tựa linh hồn trong cuộc sống
    Yên lòng thanh thản khỏi lo chi

    Đăng đẳng thời gian Mẹ khổ đau
    Ngàn mây phủ xám lẻ loi sầu
    Canh khuya giá lạnh ôm vò võ
    Ngày nhánh liễu gầy quẳng gánh chao…

    Giờ đây Cha Mẹ đã quy Tiên
    Mãi đọng tim con khối nỗi niềm
    Da diết tận cùng chưa trọn hiếu
    Không còn gặp nữa ánh thiêng liêng!...

    16/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    “Mùng một Tết năm Mậu Tuất 2018
    Giây phút tưởng nhớ Cha Mẹ”
     
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]


    Đi! Vẫn Đi!

    Ai thú tiêu dao mấy bửa nay
    Ai trà bánh mứt cỗ mâm đầy
    Ai vui chè chén, ai đen đỏ…
    Thì cứ kệ đi! Ta vẫn nầy!

    Thanh thản tâm hồn lẳng lặng nghe
    Trái hồng nhè nhẹ nhịp đong đưa
    Lâng lâng cảm xúc về bao nhớ
    Thuở của ngày xưa dưới mái nhà

    Còn cha, còn mẹ, đủ anh em
    Khắng khít yêu thương trọn nỗi niềm
    Dẫu cảnh cơ hàn bao túng thiếu
    Nhưng tình choán ngập cả con tim!…

    Chiếc bóng thời gian chầm chậm trôi
    Mẹ cha lần lượt rụng lưng đồi
    “Tay chân” cũng vậy, rời và mất
    Để lại tâm tư khối ngậm ngùi…

    Nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ quen thân
    Nhớ tuổi hoa niên, nhớ ánh vàng
    Nhớ những góc trời treo sắc tím
    Nhớ đường mù mịt bước lang thang…

    Tất cả giờ đây tợ áng mờ
    Từ từ khuất dạng cõi xa lơ
    Ảnh hình loáng thoáng vài ba phút
    Lấp trống bâng khuâng quạnh vắng bờ…

    Ta muốn chồm lên kéo xám về
    Đặt vào trong đó một câu thề
    Phù vân cứ mặc, đời sao mặc
    Vì nghĩa vì ân…Đi! Vẫn đi!...

    17/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]



    Tâm Tình Đôi Bạn

    Nầy Sáng!
    Nắng xuân ấm áp!
    Không gian rộn rã!
    Lòng người náo nức, hân hoan!
    Còn bạn! Thui thủi góc quán ở bên đàng
    Nét tư lự, trầm ngâm phơi sắc nhạt!

    Phải chăng nhung nhớ chuỗi ngày xưa
    Trải cánh thênh thang giữa bốn mùa
    Từ nẻo mịt mờ sương phủ trắng
    Đến bờ bát ngát sóng đong đưa?

    Có bạn có ta, có ánh vàng
    Đêm đêm thao thức thả mơ màng
    Cánh hồn lững thững đi vào mộng
    Dào dạt lâng lâng tận ngút ngàn

    Trưa hè nắng cháy đẫm mồ hôi
    Vạm vỡ trơn da, mắt ửng ngời
    Có sá gì đâu vài chục khối
    Chiều tà đổ xuống cũng xong thôi

    Những ngày tầm tã dưới mưa đông
    Vẫn chiếc thuyền con lướt giữa dòng
    Khí phách vẫn tràn xua lạnh lẽo
    Vẫn tung lồng lộng rải ven sông

    Những tối đìu hiu tựa bóng mờ
    Bạn ngồi nắn nót mấy vần thơ
    Cho ai chẳng biết nhưng mê mải
    Lúc viết, lúc bôi, lúc thẫn thờ

    Những buổi canh khuya trời vắng vẻ
    Dưới hiên lặng lẽ với cây đàn
    Ngân nga tiếng hát hòa tâm sự
    Xoa dịu khoảng đời lắm trở trăn…

    Tất cả hình ảnh của thuở nào
    Có làm bạn nhớ, để hoài đau
    Cái đau âm ỉ dài năm tháng
    Dẫu đến xuân nay, khóe vẫn trào?!...

    Gió hỡi!
    Từ phương trời vạn dặm!
    Nhịp thâm tình khuấy động quả tim!
    Chẳng quản ngại đường xa, lặn lội bạn đi tìm!
    Rồi lo lắng, sợ ta chìm héo hắt?!

    Ta vẫn còn đây một mảnh hồn
    Chiều nhìn tuyết rụng, chạnh cô đơn
    Tai nghe tiếng vọng từ thăm thẳm
    Nỗi nhớ niềm thương quặn tấc lòng

    Ngọn lửa năm nào đã kết tro
    Hãy còn tiềm ẩn khối hồng to
    Chỉ cơn giông lốc lùa qua nhẹ
    Nóng vẫn bừng lên rực bất ngờ

    Cung đàn thắm thiết vẫn còn đây
    Những tối không trăng vẫn trổi đầy
    Những quạnh thu chiều muôn ý nhạc
    Vẫn còn êm ả lướt theo mây…

    Nhưng ở trong ta thấy xót xa
    Bởi rồi lần lượt cũng trôi qua
    Mới vừa đỉnh ngạn long lanh đó
    Khoảnh khắc thời gian rụng khuất tà

    Phù vân! Tất cả chỉ phù vân
    Ta lặng ngồi đây ngẫm chuyện tàn
    Chớ chẳng bao giờ bi lụy nhỏ
    Yên lòng bạn nhé! Gió ngàn phương!...

    19/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    HÃY QUÊN VÀ GIỮ HỒN XƯA ANH NHÉ


    Anh ơi! Hương thắm, sắc hồng hoa
    Nay đã tàn phai dưới bóng tà
    Thuở nhẹ lung linh ngàn tỏa sáng
    Giờ đây kéo lặn chốn non xa!

    Còn gì đâu nữa để anh chờ
    Ảm đạm, héo mòn, giữ cánh mơ
    Vọng bến sông thương, tìm sóng gợn
    Cả niềm canh cánh ngóng trăng trơ

    Biết chốn trời kia có đổi thay?
    Sao tình anh cứ gửi về ai
    Trải lòng vương vấn thời xưa cũ
    Sống chuỗi hắt hiu, với đọa đày

    Chẳng màng thân phận, cứ buông trôi
    Mặc nắng mưa sa, thả bóng dài
    Thắm thoát ráng chiều dần phủ tới
    Còn đâu nẻo sống, bước tương lai!

    Xin đừng lụy nữa hỡi anh ơi!
    Bể ái ngày xưa đã cạn rồi
    Ánh tỏ hôm nào đà khuất núi
    Chỉ vầng mây xám phủ đêm thôi

    Còn nghĩa sinh thành, công hoạn dưỡng
    Còn xuân, lắm mộng vẫn thênh thang
    Há chi một đóa hoa vườn vỡ
    Để cuộc đời ai phải lỡ làng

    Người ta thất vọng nếu trông anh
    Héo úa, khô khan, rũ lá cành
    Cánh gió một thời tung biển sóng
    Lẽ nào chìm xuống, rã tan nhanh!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Cây bút tích cực
    • 28/37

    [​IMG]

    TÌNH THI SĨ


    Cánh hồn Thi Sĩ chuỗi thời gian
    Thao thức, suy tư cuốn mảnh vàng
    Lai láng tâm tình ngân sóng nước
    Quấn bầu lộng gió trải mênh mang!

    Tiếng lòng êm ả tợ như nhung
    Vướng khổ tha nhân lắm lạnh lùng
    Nhẹ bước len sâu vào cõi mộng
    Dạt dào, thanh thoát vút không trung

    Thống thiết cảm sâu cảnh đọa đày
    Quại quằn, day dứt trước bi ai
    Thiết tha, lưu luyến ngàn khôn tả
    Rải chí thênh thang tận chốn dài

    Khắc khoải khi trời mây phủ ám
    Thương trăng tơi tả sợi lung linh
    Buồn trông phong vũ từ xa tới
    Quét sạch âm u, dựng xác hình!...

    Nhưng rồi Thi Sĩ lại u hoài
    Bởi choáng ngợp đời rượu chuốc say
    Khoả lấp muội mê cơn giả thản
    Tạm phai nhòa nhạt, ảnh trăng gầy

    Chiếc bóng cô đơn ngắm dãy tà
    Nát lòng cho lắm chỉ mà thôi
    Đành về bậu bạn cùng sương cỏ
    Vạn mối thu sầu thả nổi trôi

    Thơ thẩn, bâng khuâng giữa lộng ngàn
    Bởi từ diệu vợi có thênh thang
    Hồn mây lững thững vương tình bạn
    Điệp khúc tri giao, phá lỡ làng!

    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này