Truyện dài Thanh xuân như gió, người như mây

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Maris, 23/3/18.

  1. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    [​IMG]
    Thể loại:
    ngôn tình, thanh xuân, cuộc sống, nam truy nữ,
    Nam chính: Mặc Quân
    Nữ chính: Tử Du
    Truyện viết dưới hình thức mỗi chương là một câu chuyện nhỏ, không có cốt truyện xuyên suốt, nên không theo thứ tự thời gian.
    Văn án:
    Anh thích cô là chuyện tốt, cô không thích anh chưa chắc đã không tốt.
    Dù sao thanh xuân này của cô cũng chỉ có mình anh. Cô không tiếp nhận anh lại không tiếp nhận ai khác. Đối với Mặc Quân như vậy là đủ, như vậy là được.
    Nếu như có một ngày thế giới của cô xuất hiện một người. Mặc thiếu nghĩ người đó nhất định phải là anh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/3/18
  2. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 1
    [​IMG]
    Rất lâu sau này Mặc thiếu gia vẫn còn nhớ lần đầu gặp Tử Du.
    Cậu bé Mặc Quân lúc nhỏ hay cùng bạn bè quậy phá, vì mẹ cậu là hiệu trưởng nên đám trẻ thường lấy Mặc thiếu làm bia đỡ. Mà cậu ngoài mặt tuy ít nói nhưng trong lòng thật ra rất thỏa mãn. Mấy trò nghịch dại cứ thế lại phát triển theo cấp độ cao hơn, cho đến khi cậu bị hất cẳng khỏi trường và ném sang nước ngoài đằng đẵng mấy năm.
    Kỳ Kỳ là bạn thân nhất của Mặc thiếu, một lần cả hai bày trò dọa các bạn nữ trong WC của trường. Lúc đầu chỉ có mấy bạn nữ khóc lóc om sòm, nào đâu có một cô bé mắc bệnh tim bẩm sinh bị dọa nên trượt chân dẫn đến ngất xỉu phải đưa đi cấp cứu. Bố mẹ của học sinh này nhất quyết làm ầm ĩ sự việc. Hiệu trưởng bị làm cho một trận mất mặt đành yêu cầu đưa ra hình phạt cao nhất: thôi học. Thế là sau đó Mặc thiếu gia buộc phải ra nước ngoài. Gia đình cô bé kia cũng làm đơn chuyển trường.
    Trước ngày du học, Mặc thiếu có đến bệnh viện để thăm bạn học nữ nọ. Cậu vừa đứng trước cửa.
    "Nha đầu, đã nói không cho phép chuyển trường lại phải om sòm như thế à?"
    "Mượn gió bẻ măng, một công đôi việc" - giọng cô bạn kia thong thả đáp
    Mặc thiếu mặt mày tối sầm, bản thân cũng không hoàn toàn trong sạch nên chẳng thể làm gì hơn, sau đó quay lưng định bước lại nghe thấy bên trong phòng truyền ra
    "Dù sao cũng xin lỗi, nhân đây cảm ơn cậu."
    Tử Du cái tên này cậu luôn ghi nhớ suốt mấy năm.
    Sau này gặp lại đã là khi Mặc Quân trở thành một thiếu niên mười tám. Tình cờ học chung trường với cậu bạn Kỳ Kỳ thuở nhỏ.
    "Ngày mai không có việc gì thì đến cổ vũ tôi chạy điền kinh. Bảo đảm thú vị"
    Quán quân điền kinh nam là Hạ Tử Minh. Quán quân điền kinh nữ là Hạ Tử Du. Tử Du, Tử Du có vẻ quen tai, Mặc thiếu lẩm bẩm. Nhưng người nọ không phải là mắc bệnh tim bẩm sinh sao?
    Ngày hôm đó bạn học Kỳ Kỳ thật ra trốn học đi tán tỉnh cô bạn khóa dưới.
     
  3. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 2
    [​IMG]
    "Lâu ngày không gặp. Cậu xinh lên nhiều đấy." - Mặc Quân đăm đăm nhìn thủ phạm đá cậu ra hải ngoại mấy năm nay
    "..."
    "Mượn gió bẻ măng - thế này cậu đã nhớ ra chưa?" - Cậu ném đằng ấy cái nhìn sâu thẳm
    "..."
    Tử Du xoay người định bỏ đi đã bị cậu bắt lấy cánh tay, dùng sức ghì chặt
    "Là cậu giả vờ hay thật sự không nhớ?". Từ trong khóe mắt cậu thấy cô bạn hai hàng nước chảy dài trên gương mặt
    "Lúc đó thực sự không còn cách khác. Thực sự xin lỗi cậu... hức ... hức...". Nói rồi chưa để cậu kịp phản ứng cô bật khóc thành tiếng. Mọi người xung quanh cũng tự nhiên dồn sự chú ý sang nữ quán quân ban nãy. Nhiều lời xì xầm bàn tán trực tiếp hướng đến Mặc Quân. Cậu càng ra sức dỗ dành, cô bạn càng khóc to hơn. Cậu đành phải đưa cô bạn ra khỏi đám đông. Đến khi xung quanh chỉ còn lại hai người liền không nghe thấy Tử Du khóc nữa.
    "Cậu không sao chứ?" - Mặc thiếu lo lắng hỏi
    Tử Du từ từ rút ra khăn giấy lau mặt mũi, xong ngước nhìn đối phương, đôi mắt như có như không, giọng nói thong thả chậm rãi
    "Lâu ngày không gặp, cậu vẫn không tiến bộ chút nào."
    "..."
     
  4. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 3
    [​IMG]
    Tử Du tự nhận bản thân khá vô tâm, ví như trong lớp những chuyện của bọn con gái phức tạp thế này rắc rối thế kia cô đều đứng ngoài cuộc. Cô là người phóng khoáng, tự do tự tại, không muốn bị gò bó vào bất kì điều gì, vậy nên cô mới tự ý chuyển trường tiểu học. Chỉ là không ngờ lần ấy mọi việc ngoài tầm với vô tình khiến bạn học bị đuổi sang nước ngoài. Về chuyện này mặc dù không phải lúc nào cô cũng tự trách bản thân nhưng luôn cảm thấy có khúc mắc. Với những người chưa từng bắt chuyện, dù gặp nhau bao nhiêu lần cô vẫn không thể nhớ tên. Chỉ duy nhất mỗi anh, Mặc Quân. Vậy nên sau khi gặp lại, dù người kia trả đũa vài lần cô vẫn bỏ qua. Tiếc là trên đời này vốn tồn tại một loại "rượu mời không uống lại thích rượu phạt".
    Mặc thiếu hơn cô hai tuổi, vốn là đàn anh cuối cấp, vì thành tích học tập nổi bật nên khá được lòng giáo viên trong trường. Giáo viên chủ nhiệm của anh là cô giáo môn hóa của Tử Du. Một lần anh giúp giáo viên chấm bài kiểm tra của lớp cô, lại tình cờ phát hiện bài làm của bạn học Tử Du. Anh biết học lực của cô rất tốt môn này lại không ngờ lần này làm bài lại tệ như vậy.
    "Này nếu em đồng ý làm chân sai vặt cho tôi thì tôi sẽ giúp em bài kiểm tra lần này."
    "..." - Tử Du im lặng, nhưng lại nghe bên kia giục
    "Vậy trước mặt Kỳ Kỳ gọi tôi một tiếng Mặc đại ca là được"
    "100 điểm, nhất định."
    Giao dịch đã xong, Mặc thiếu mỉm cười nhanh chóng bôi đen các ô đáp án, lại dùng bút đỏ hiển nhiên chấm 100 điểm. Sau đó một tuần anh được mời lên phòng giám thị, ở đó anh gặp Tử Du, nhưng là một Tử Du như con gấu mẹ vừa đen vừa béo quay lại nhìn anh bằng đôi mắt ngập tràn tình ý sâu xa.
    "Mặc Quân em hay lắm lại dám lừa gạt tôi, ngang nhiên sửa bài cho bạn học." - Cô giáo ném cho anh một cái nhìn giận dữ - "Còn dám mượn gió bẻ măng, một công đôi việc thổ lộ tình cảm với đàn em". Câu này có vẻ quen.
    Nghe đến đây gấu mẹ lại đưa mắt tình tứ nhìn anh. Còn anh chỉ có thể nén giận trong lòng "Hạ Tử Du em lại dám chơi tôi". Hóa ra lớp học vốn có hai Tử Du, một là người quen cũ của anh, người còn lại chính là một thân to lớn đang ngồi chễm chệ trước mặt anh. Bài kiểm tra bị hủy, cô giáo yêu cầu làm bài mới. Còn anh phải lao động công ích một tháng. Không lâu sau đó trong trường đồn ra tin tức Mặc thiếu nam sinh ưu tú để ý đàn em khóa dưới, không màng người ta bị phạt lao động công ích, lại có người khâm phục tiêu chuẩn thẩm mỹ lạ đời của nam thần, bảo rằng trên đời tình yêu đích thực là tồn tại. Mặc thiếu không thể không đem món nợ này tính toán lên đầu ai kia.
    "Hạ Tử Du cao tay đấy"
    "Tự làm tự chịu" - cô lãnh đạm đáp
    "Nghe nói bài kiểm tra mới em được 100 còn gì." - Nói rồi lại phải chịu thua cô, thay tông đổi giọng - "Tại hạ không có công lao cũng có khổ lao, mong tiểu thư suy xét."
    Tử Du nghe thế đột nhiên bật cười "Được rồi cảm ơn anh, A Quân".
    "..." Một phút im lặng ấy của anh là bởi nụ cười của cô, tự tại, phóng khoáng, hồn nhiên, tựa như gió trời. Nụ cười của cô là gió, cũng là thanh xuân của anh. Mà cách gọi A Quân này cũng thật độc đáo, dù sao vẫn là hay hơn Mặc đại ca.

    Tối đó Kỳ Kỳ thua cược phải thay Mặc thiếu lao động một tháng


     
  5. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 4
    [​IMG]
    Ngày lễ tình nhân, Thi Thi bạn thân của Tử Du rủ cô đến nhà để làm socola tặng bạn trai. Sau khi đã gói ghém xong, phần còn dư tiểu Thi bảo cô bạn đem về hết. Vốn dĩ cô không có ai để tặng, bản thân đang ăn kiêng nên cũng không hứng thú mấy. Trên đường về gặp Kỳ Kỳ có ý dò hỏi nên đưa tất cả kẹo cho anh ta. Nửa đêm cô nhận được cuộc gọi, đầu dây bên kia lặng lẽ thở dài
    "Với cậu ấy em là một trong số, với tôi em là một trên một. Không phải xác suất khác nhau sao?"
    Lúc đó cô vẫn còn mơ ngủ, nghe đến xác suất gì đó lại tưởng thầy giáo gọi điện giảng bài, liền hoảng sợ dập máy.
    Một tháng sau, lễ tình nhân trắng, Tử Du phát hiện trong hộc bàn một hộp kẹo socola trắng, nhưng cô lại không để tâm lắm nên tặng bừa cho cô bạn nào đó trong lớp. Ngày hôm sau Mặc thiếu đứng trước mặt cô, vẻ mặt buồn rầu nhả ra hai chữ:
    "Cố chấp, nhẫn tâm"
    "..." - Tử Du ngơ ra vài phút, dạo này anh cứ nói suốt mấy câu như vậy thật khiến người ta khó hiểu.
    "Tôi thích em" - Thật tiếc cho anh, người kia là Hạ Tử Du.
    "Kẹo là của anh?"
    Đối phương ngoan ngoãn gật đầu
    "Cũng may không phải của Kỳ. Không em lại nghĩ anh ta hiểu lầm chuyện lần trước"
    Đối phương gật đầu theo phản xạ, lại tự dưng ngẩng lên nhìn cô. Đôi mắt lộ ý rạng rỡ. Cô tiếp lời
    "Đồ dư vứt đi cũng phí, huống hồ người ta còn hỏi xin."
    Ra vậy, Kỳ Kỳ cậu ta dám lừa anh, đang đêm gửi anh tấm hình socola kia còn vờ như vô tình hữu ý khiến anh hiểu lầm, khiến anh một tháng nay tâm trạng thất thường. Món nợ này không trả không được, không đòi không xong. Tâm tình cải thiện, Mặc thiếu lại nghiêm túc nhưng vờ hỏi cô
    "Lúc nãy, câu kia, anh nói gì nhỉ?"
    "Anh bảo thích em" - đằng ấy gọn gàng đáp, không mảy may ngập ngừng
    "Vậy lúc này, tôi đang đợi một câu trả lời"
    "A Quân, em không thích anh."
     
  6. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 5
    [​IMG]
    Cuối năm 12, giữa lúc kì thi đại học, tin bố mẹ Mặc thiếu li hôn truyền đến tai Tử Du. Có một khoảng thời gian anh bỏ sang nhà Kỳ Kỳ, lúc đó anh cũng không liên lạc với cô. Chỉ còn một tháng là thi đại học, cô đến tìm anh. Trái với hình ảnh của một chàng trai cao ráo, năng động, hoạt bát ngày trước là một người con trai lặng lẽ nằm trên chiếc giường rộng. Bóng dáng khiến người ta thấy cô độc làm sao. Cô vô thức làm anh tỉnh giấc. Đầu tóc anh rối bời, râu ria xồm xoàm nhiều ngày không cạo. Cô không biết nên bắt đầu như nào cứ thế đi vào trọng tâm
    "Con người có thông minh đến mấy mà không cần cù thì không thể thành công."
    Thật đây là cách an ủi người khác? trong tình cảnh này? Nhưng là lời cho Mặc thiếu trái lại lại khiến anh nhẹ lòng.
    "Em quan tâm như vậy làm tôi cảm động đấy." - vừa nói vừa lật chăn bước xuống giường vòng qua cô đi vào bếp
    "Chẳng qua buổi tối thức khuya học, mới chợp mắt đã bị em làm tỉnh dậy" - Anh vừa nói vừa uống cốc sữa "Em biết đấy, nhà tôi hơi ồn, không ngủ được"
    Cô nhìn anh cười nhưng nụ cười không còn như ngày hôm qua.
    "Giữ gìn sức khỏe, thi cử cho tốt." - cô chẳng biết nói gì hơn. Trước khi đi còn nghe tiếng anh từ trong nhà vọng ra
    "Hey, tôi vẫn thích em như vậy"
    "Khi nào thi đỗ vào trường S đã tính" - cô không quay lại cứ thế mà bước ra về.
    Năm đó Mặc Quân thi điểm rất cao nhưng anh không đỗ vào trường S. Anh chọn một ngôi trường khác - trường H, không danh giá hơn trường S nhưng cũng thuộc hàng top trên cả nước. Kỳ Kỳ không hài lòng, vì chuyện này mà giận dỗi, chỉ là anh không biết lí do đằng sau ấy. Trong buổi liên hoan sau khi thi đại học, Kỳ Kỳ hỏi dò Tử Du, cô chỉ lắc đầu. Cô cũng từng thắc mắc nhưng lại không thật sự để tâm. Cô biết anh ưu tú, đỗ vào trường nào cũng không khác biệt mấy. Nhưng khi biết trường S là ước mơ của anh thì lại khác. Thế nên cô mới gặng hỏi anh.
    "Vì tôi muốn quen với cảm giác từ bỏ thứ mình thích" - Anh đáp, nội hàm như có như không.
    Thấy cô trầm ngâm một hồi, anh nhẹ nhàng mỉm cười
    "Chỉ là muốn xa gia đình một thời gian thôi" - lại nhìn cô - "tôi sẽ nhớ em"
    "Ừ" - vẫn là chất giọng đều đều
    Mãi về sau Thi Thi nói cô lúc đó thật nhẫn tâm, sao có thể cự tuyệt anh nhiều lần vậy. Nhưng tính cô là vậy, nếu đã không có tình cảm chi bằng dứt khoát từ chối để đối phương không phải nơm nớp hi vọng. Tối hôm đó cô nhận được tin nhắn
    "Cậu ấy nghe nói em sẽ thi trường H nên mới đổi nguyện vọng. Kỳ Kỳ"
    Hai năm sau, cô đỗ vào trường S. Vừa vặn nghe tin anh đạt học bổng ra nước ngoài du học. Sau đó thì, không có sau đó nữa, họ không còn liên lạc với nhau.
     
  7. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 6
    [​IMG]
    Có một khoảng thời gian, lúc đó Tử Du đang học năm 2 ở thành phố S, cô hay vô tình bắt gặp hình ảnh anh. Đôi khi ngồi trong quán cafe nhìn ra con phố chợt thấy một người con trai cao cao gầy gầy, cổ quàng một chiếc khăn len xám tro một tay đút vào túi áo khoác mỏng tay kia ngậm điếu thuốc hít hà từng làn khói đưa mắt nhìn về phía cô. Hai người vô tình chạm mắt nhau, đến khi cô định thần lại lần nữa đã không còn thấy bóng dáng kia. Nhớ lại lúc đó hình như bên anh cũng đang độ lạnh lắm.

    Nơi anh mùa đông vô cùng lạnh lẽo, lạnh thấu đến tận xương. Thời điểm đó anh vừa hoàn thành luận văn trên trường, vừa tất bật làm thêm khắp nơi. Có ngày lạnh xuống âm độ trên người chỉ quàng mỗi chiếc khăn len xám tro với một chiếc áo khoác mỏng. Một buổi chiều tuyết rơi, anh đứng hút thuốc trong con hẻm nhỏ, từng vòng khói lan vào không trung, ngay lúc cả người như quên đi mệt mỏi anh bỗng nhiên nhìn thấy một người con gái quen thuộc đăm đăm nhìn ra ngoài trời. Cô ngồi trong quán cafe đối diện, gương mặt thờ ơ lãnh đạm vô tâm bắt lấy ánh mắt anh. Thật sự là cô. Quả thật vô lí. Nhưng không hiểu sao anh vẫn muốn nhìn lâu lần nữa. Đến lúc đó đã không còn thấy người kia nữa.

    Thích một người lại nhớ một người là cảm giác thế nào?
    Nhớ một người lại không thích một người là cảm giác thế nào?
     
  8. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 7
    [​IMG]
    3am
    "Bạn có một tin nhắn thoại: bíp bíp bíp ... ..."
    "Bạn có một tin nhắn thoại: bíp bíp bíp ... Đã lâu không gặp? Nghe nói em sắp..."
    "Bạn có..."
    Người phụ nữ bực mình ném phăng cái điện thoại xuống sàn. Mấy tháng qua cứ vào giờ này số máy kia lại gọi làm phiền cô. Mấy lần định gọi lại để nói cho rõ nhưng nghĩ đến dòng tin nhắn đầu tiên đọc được lại thôi. Tin nhắn chỉ gói gọn mấy chữ "Tử Du lễ tình nhân thật nhạt". Cô gái trẻ lại cuộn mình trong chăn, mặc kệ chiếc điện thoại reo chuông hồi lâu.
    Cô gái gặp Mặc thiếu không phải là người anh mong đợi. Hai người trò chuyện hồi lâu, vậy ra bấy lâu nay anh luôn làm phiền cô gái này. Trong một góc quán, chàng trai từ tốn nhấp một ngụm cafe đen, đáp vài câu rồi nhanh chóng đứng dậy. Cô gái ngồi ở đó trầm ngâm hồi lâu, lặng lẽ khắc ghi bóng hình vừa thoáng đi. Từ hôm đó trở đi cả hai quyết định trở thành bạn, hoặc là cô tự cho như vậy. Vốn dĩ làm gì có tình bạn đơn thuần giữa nam và nữ. Huống chi Như Lâm lại đặc biệt quan tâm anh như vậy. Cô đột ngột từ bỏ công việc hiện tại và xin phỏng vấn ở công ty anh. Vị giám đốc trẻ tuổi luôn lạnh lùng, nghiêm túc với những người xung quanh nhưng Như Lâm là cô gái nhanh nhẹn, hoạt bát dù đôi khi bị anh trách móc, đôi khi anh làm việc quá giờ lại quên cuộc hẹn với cô, ấy vậy mà cô không hề để tâm. Cô gái cho rằng có nỗ lực có kiên trì rồi sẽ đạt được thành quả.
    Mặc thiếu đừng cạnh cửa văn phòng yên lặng nhìn cô nhân viên cùng anh tăng ca hằng đêm. Ban đầu anh cũng không quá để tâm tới cô nhưng nhìn cô anh lại bắt gặp thời niên thiếu của mình thuở trước. Cả thanh xuân hao tổn bao nhiêu tâm tư lại không thể đổi về một chút tình cảm. Nhưng có lẽ khi ấy cô thật sự quan tâm đến anh, với tư cách một người bạn, ít ra cô cũng không như anh, để đối phương cứ mãi ôm ấp hi vọng còn bản thân lại mặc nhiên không để tâm tới.
    "Như Lâm hôm nay đến đây thôi"
    Anh đẩy cửa bước vào. Phát hiện đôi mắt của cô lại tiếp lời
    "Ngày mai tôi nghỉ phép. Không có việc gì em bảo trưởng phòng Văn lo nốt phần còn lại"
    "Anh định nghỉ phép bao lâu?" - Như Lâm hỏi
    "3 ngày" - Anh quay người đi, đến cửa chợt dừng lại - "Tôi về thành phố S."
    Đến khi bóng anh khuất lâu Như Lâm mới thu xếp tài liệu trên bàn. Cô một mình đi dọc hành lang trống, đi được một lúc cuối cùng cũng không chịu được mà gục xuống, nước mắt hàng dài rơi.
    Hôm nay là tuyết đầu mùa, người ta nói người cùng bạn khi tuyết đầu mùa rơi sẽ bên bạn suốt đời.
     
  9. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 8
    [​IMG]
    Trên những con đường của thành phố S khí trời lạnh lẽo và buốt giá. Mẹ cô lại bảo đây là thời điểm đẹp nhất để kết đôi thành lứa. -.- Tiệc độc thân cũng không có gì đặc sắc chỉ là mời bạn bè người quen của cô đến nhà. Mà đặc sắc nhất hẳn là vị hôn phu của cô. Khi bữa tiệc đến phần cao trào, một cô gái trẻ đẩy cửa bước vào. Đôi mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn vị hôn phu của Tử Du.
    "Tên sở khanh, sao anh có thể làm thế với mẹ con tôi?"
    Choang. Ly thủy tinh trượt khỏi tay, anh ta ngay lập tức chạy về đứng cạnh Tử Du
    "Đừng nghe cô ta nói bậy. Anh không biết cô ta"
    Lời vừa dứt một cậu bé trạc năm tuổi từ đâu chạy đến bên hắn nhất mực gọi ba ba. Buồn cười là cậu nhóc nhìn giống bố nó như hai giọt nước. Mọi người trong phòng bắt đầu xì xầm bàn tán. Thi Thi nhanh chóng nói khéo tiễn khách về một lượt.
    Ngoài ban công chỉ có đôi vợ chồng sắp cưới.
    "Anh thừa nhận anh sai. Chỉ không ngờ lâu như vậy cô ta vẫn giữ đứa trẻ."
    "..."
    "Em yên tâm anh sẽ giải quyết ổn thỏa."
    Tử Du lúc này mới mở lời, từ nãy đến giờ cô vẫn không một lần khóc lóc hay giận dữ, thậm chí trên gương mặt còn lộ vẻ điềm nhiên, bình thản. Có lẽ ngay từ đầu cô không nên để mặc mọi chuyện đi xa như vậy. Cô gặp gỡ y vì gia đình bảo mau mau xem mắt. Lúc đầu dường như không có mấy ấn tượng. Cô trước nay chưa từng có tình cảm, đối với loại chuyện này bản thân chỉ cảm thấy vừa vô vị vừa tốn thời gian. Phía gia đình cứ thế hối thúc còn cô thì cho rằng công việc của đối phương thường xuyên đi công tác, như vậy cũng gọi là có chút tự do. Vậy là kết hôn. Có lẽ ban đầu không nên bỏ qua tuần tự các bước như thế.
    "Kết thúc đi" - cô buông từng chữ không hề lung lay
    Mặc dù qua lại một năm nhưng tính cách này của cô hắn không thể không hiểu. Chuyện cô đã quyết thì không bao giờ thay đổi. Đi đến nước này cả hai chắc chắn phải dừng lại. Chỉ là trong lòng anh ta có chút chua xót, lại thêm phần tiếc nuối nhưng tuyệt nhiên không chút hối lỗi.
    "Em vẫn là em. Cuối cùng vẫn thật nhẫn tâm."
    Anh sai vì lừa dối cô sao? Buồn cười. Người kia còn không mảy may đếm xỉa đến y dù một lần. Không có tình cảm quả nhiên không có tổn thương. Đơn giản và quyết đoán. Đây là Tử Du.
    "Suốt thời gian qua dù chỉ một chút em có từng yêu tôi" - Hắn cay đắng hỏi
    "Chưa từng."
    Đêm đó tuyết rơi thật dày, có một người lặng lẽ quan sát đôi trai gái trên ban công. Anh vứt nửa điếu thuốc tàn xuống mặt đường nhựa, dùng chân dập tắt rồi rút ra chiếc điện thoại gọi ai đó, giọng nói lộ vẻ hài lòng
    "Xong rồi, mau về đi"
     
  10. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 9
    [​IMG]
    Hôn nhân đối với Hạ Tử Du có bốn bước:
    1. Quen biết
    2. Đăng kí
    3. Mâu thuẫn
    4. Li hôn
    Hôn nhân đối với Mặc Quân chính là:
    1. Quen biết
    2. Có tình cảm
    3. Ngỏ lời - bị từ chối
    4. Ngỏ lời - lại bị từ chối
    ...
    n-2. Ngỏ lời - vẫn bị từ chối
    n-1. Lên kế hoạch
    n. Kết hôn

    Sau chuyện hủy đám cưới của con gái, bố mẹ Tử Du cảm thấy vô cùng mất mặt nhưng không cách nào trách móc cô được. Vậy nên hai bậc thân sinh sau khi gặp Mặc thiếu càng thận trọng hơn. Chuyện này anh không phải không biết nên trước mặt bố mẹ cô luôn giữ dáng vẻ trầm tĩnh, chín chắn và hết mực lễ độ. Còn Tử Du hoàn cảnh gặp lại anh cũng thật "tình cờ". Đó là hôm sinh nhật Kỳ Kỳ, là lần sinh nhật lần thứ mười mấy trong năm của y. Thế là gặp lại người cũ. Thời gian trôi nhanh thoắt cái đã khiến chàng trai năm đó trở thành người đàn ông trưởng thành. Trong lòng có chút xúc động, cô vốn vô tâm, thờ ơ, chưa từng nhận ra mấy năm qua lại dài như vậy. Nay chạm mặt anh tự dưng bản thân có chút hối tiếc. Tuổi trẻ của cô đã đi qua gần hết. Như mùa xuân chỉ còn lại hơi men rượu của năm nào. Tử Du nhìn người trước mặt nhớ lại quãng thời gian trước cùng anh, hóa ra nhờ có người này mà năm đó của cô muốn quên cũng không thể, mà nay anh lại đứng trước mặt cô, từng câu từng chữ rành rọt mang chút thanh âm trầm trầm.
    "Tôi thích em. Tử Du kết hôn đi."
    "..."
    "Lúc này tôi đang đợi một câu trả lời."
    Giống như năm ấy hai người đứng dưới bóng cây nơi góc sân trường, anh thổ lộ với cô, còn cô chỉ rõ ràng từ chối.
    "Được chúng ta kết hôn."
    Anh cần cô, cô cần một đám cưới. Hai bên đều có lợi.
     
  11. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 10
    [​IMG]
    Cuộc hôn nhân chóng vánh của Mặc thiếu vấp phải sự phản đối ngầm của bố mẹ vợ. Dù không nói ra nhưng anh biết nếu không thể làm họ yên tâm thì vợ anh cũng không yên lòng. Vậy nên rút kinh nghiệm từ vị hôn phu trước của cô, anh trước mặt hai bậc phụ huynh chưa từng nhiều lời, anh biết nói ít làm nhiều mới là ổn thỏa nhất, trách nhiệm nhất.
    Sau đêm cô đồng ý sáng sớm hôm sau anh đã nhanh chóng đến thưa chuyện cùng bố mẹ cô. Lại như vô ý nhắc đến chuyện sẽ sớm đăng kí chứng nhận. Những chuyện cá nhân của anh cũng đem ra nói cho rõ, anh bảo bố mẹ li hôn đều định cư nước ngoài không thể trở về dự đám cưới thật thiệt thòi cho Tử Du. Anh mong bố mẹ chấp nhận hai vị tiền bối họ hàng xa như bố mẹ anh. Đến đây lòng trắc ẩn của mẹ cô đã rung động, bà cảm thông cho đứa trẻ một mình bôn ba xứ người không thân thích. Còn bố cô nhấp ngụm trà thầm khen ngợi chàng trai tay trắng lập nghiệp thật có chí hướng. Lúc trước anh không nói nhiều như vậy, giờ đây bao nhiêu tâm tư bày ra trước bậc phụ mẫu lại khiến họ cảm thấy sự chân thành làm sao.
    Thế là vợ chồng anh cứ thế đăng kí, trước đó anh còn để vợ đứng tên ngôi nhà mà họ sẽ ở như món quà hỏi cưới, vậy là bên kia hai vị lão bối nhà họ Hạ hết mực tin tưởng đứa con rể này. Chuyện đứng tên nhà là Tử Du nói với họ hoàn toàn không phải ý của anh, sau lại cân nhắc thêm rằng Mặc thiếu cố ý chọn căn hộ thật gần nhà họ Hạ để bố mẹ tiện đi thăm con gái. Con rể tốt như thế dĩ nhiên ai cũng không thể hài lòng hơn.
    Có một ngày buồn bực Tử Du hỏi anh tại sao vẫn kiên trì như vậy, đến mức dựng nên một màn đặc sắc ở tiệc độc thân. Anh hiểu rõ cô biết từ lâu nhưng cả hai chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó.
    "Tình cờ biết chuyện. Người biết mà không nói thực có tội."
    Trả lời rất hay. Quả thực tình cờ.
     
  12. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 11
    [​IMG]
    Tiểu Thi kết hôn trước cô hai năm, cảm giác bạn thân nhất bỏ rơi như thế nào? Chính là không thể cùng nhau ăn tối lúc tan sở, cuối tháng nhận lương không thể đi shopping vì đứa bạn của ta sẽ mặt rạng mày rỡ nói: "Chị đây còn phải trả tiền chợ búa cơm nước cho lão chồng". Lúc buồn chán gọi điện cho nó thì chưa được vài phút đã "Chờ chút lão chồng lại dở chứng rồi". Mà tên chồng này của tiểu Thi hết mực keo kiệt, đồ ngon chỉ dành cho vợ chồng lão. Ba người thậm chí còn chưa ăn với nhau lần nào. Lúc đó Tử Du thầm nghĩ có phải mình cũng nên kết hôn để cho Thi Thi một bài học. Khi nghe cô kể chuyện này, Mặc thiếu chỉ đành cười trừ.
    "Ra anh cũng thật có giá trị."
    "Tiện tay. Nếu đã vậy chi bằng lợi dụng triệt để."
    "Được anh đây vô cùng hân hạnh. Du Du mau lại đây." - Nói rồi mau chóng trèo lên giường vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
    "Đàn ông các anh đều như nhau." - kèm cho anh một cái nhìn khinh bỉ.
    Mấy ngày sau anh đến chỗ làm đón cô tan sở. Cả hai cùng ăn tối tại nhà hàng Ý. Buổi sáng xảy ra chút chuyện nhưng thật may cô cũng không để tâm, ướm chừng chắc bỏ qua rồi. Mặc Quân nghĩ vậy. Nhưng anh đã xem nhẹ vợ mình, cô còn kéo cả vợ chồng Tiểu Thi đến. Lão chồng này của tiểu Thi không được gì ngoài xứng với sáu chữ vàng cô tặng "Keo kiệt - Lười biếng - Ham ăn". Hôm nay hắn đã giúp cô một việc thú vị. Đó là lần đầu và cũng là lần cuối bốn người cùng ăn với nhau. Đêm hôm đó
    "Này Mặc lão gia thế nào rồi?"
    "Đang tăng ca làm việc"
    "Không phải cái đó. Thật ngại quá. Lão chồng nhà này thật mất mặt".
    "Không có gì. Có dịp lại hẹn."
    "Lão gia nhà cậu có nói gì không?"
    "Sức ăn tốt. Đến tháng có thể bán được món hời lớn."
    "Ha ha ha. Đấy là dĩ nhiên. Anh ấy vui tính thật."
    "Nhưng ăn món ABC kết hợp với XYZ lại thêm dùng rượu MNP ... chỉ sợ tối nay không ngủ được."
    "..."
    Nghe nói đêm hôm đó nhà Thi Thi có biến. Còn thấy cô nàng đăng status "Heo à từ nay chớ có càn rẫy."Lúc đọc dòng trạng thái này Tử Du quay sang cái người nằm cạnh khẽ mắng hai chữ "Thâm hiểm". Anh không mở mắt khẽ ôm cô vào lòng lại đưa tay vỗ lưng cô, giọng nói uể oải
    "Giúp em trả món nợ lại còn trách tôi."
    "Hừ."
    "Lúc tính tiền em và Thi Thi nói gì?"
    "Cô ấy bảo gì anh sao?"
    "..."
    "Không nói gì nhiều. Hỏi em sao lại kết hôn với anh."
    "Ừ"- anh đang đợi
    "Còn vì sao nữa. Nhìn chung không có gì đặc sắc duy chỉ có một ưu điểm."
    "Ừ"
    "Rất hào phóng. Lại còn giàu."
    "..."
    Vợ anh rất biết cách khiến người ta ghen ăn tức ở lại chẳng thể làm gì. Thật thú vị.
    "Vợ, trả lời như vậy, anh rất hài lòng." - Nói rồi siết cô vào lòng đi ngủ.

    "Sao cậu lại kết hôn với anh ấy?" - Tiểu Thi ra hiệu mắt về Mặc Quân đang ở quầy tính tiền.
    "Vì anh ấy không có gì đặc sắc nhưng lại có một ưu điểm rất lớn." - Tử Du vừa nói vừa đặt ánh nhìn lên bóng lưng anh.
    "Có tiền lại hào phóng sao?"
    "Vì anh ấy yêu tớ."
    Đời người ngắn dài có thể gặp gỡ bao nhiêu mối tình. Biết bao người tự hỏi nên chọn người mình thương hay người thương mình. Chắc chắn nên chọn người ở vế sau, có như vậy mới không tổn thương cũng là cho bản thân và người đó một cơ hội.
     
  13. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 12

    Tiểu Thi kết hôn quá sớm khi sự nghiệp còn chưa vững vàng, khi còn chưa hiểu hết về đối phương. Thời gian đầu hôn nhân vốn rất hạnh phúc nhưng một năm nay không ngừng lục đục mâu thuẫn. Cuối cùng kết quả không mong muốn chính là cả hai quyết tâm ra tòa. Tử Du từng nhiều lần khuyên giải bạn thân nhưng hiểu rõ sự tình nhất chỉ có người trong cuộc, rốt cuộc thì những lời có cánh trước đó chỉ là quá khứ. Cô liên hệ với một đàn anh khóa trên hiện đang làm luật sư để giúp tiểu Thi giải quyết chuyện tranh chấp sau khi li hôn. Mấy ngày nay công ty của Mặc thiếu xảy ra chút chuyện nên anh thường tan ca rất muộn lại thức thâu đêm làm việc. Cô không muốn làm phiền anh lại thêm bên kia tiểu Thi tinh thần vô cùng xuống dốc nên cô quyết định ở nhà bạn vài hôm. Thế nên chỉ nói qua loa với chồng rồi cứ thế một tuần trôi qua. Đến ngày làm thủ tục li hôn tiểu Thi phát hiện đã có thai ba tháng. Biết tin lão chồng hối hả quỳ xuống van xin hai mẹ con Thi Thi tha thứ cho y. Một màn drama Hàn diễn ra trước con mắt ngỡ ngàng của Tử Du và đàn anh luật sư. Cứ thế lại không li hôn, cứ thế ai về nhà nấy như chưa có chuyện gì xảy ra.
    Tử Du về nhà khi trời đã tối, đèn trong nhà vẫn chưa mở. Cô bật công tắt đèn cùng lúc nhìn thấy một thân người lặng thinh trên ghế sô pha.
    "Anh về khi nào? Sao không mở đèn?"
    Người nọ im lặng không nhúc nhích. Tử Du ngạc nhiên nhưng lại nghĩ có lẽ công việc của anh không thuận lợi bèn nói thêm
    "Những chuyện không tốt đẹp thì không cần cố gắng quá nhiều."
    Người nọ vẫn không lên tiếng, đứng lên lặng lẽ tiến về phía cô rồi đột nhiên ôm chặt cô vào lòng.
    "Thật sự có cố gắng cũng là vô ích?"
    "Đúng vậy."
    "Nhưng so với cả điều đó, không có em còn vô nghĩa hơn."
    "Hử. Cái gì? Anh nói gì?" - Tử Du đẩy thân hình cao lớn ra nhìn vào mắt anh mơ hồ hỏi.
    "Không phải em muốn li hôn sao?"
    "Khi nào?"
    "Tôi còn thấy em ngồi với luật sư Anh". - lại rầu rĩ - "Nếu có chỗ nào không hài lòng anh có thể sửa."
    Nói đến đây Tử Du đột nhiên bật cười. Có đôi khi anh lại trẻ con như vậy. Cô vòng tay áp đầu tựa vào ngực anh.
    "Dạo này luôn thấy anh bận nên chưa có dịp nói. Nhưng mọi thứ cũng qua rồi sau này có thời gian sẽ từ từ kể anh nghe."
    Mặc thiếu thở ra một hơi dài, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
    "A Quân chúng ta sẽ không bao giờ li hôn."
     
  14. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 13

    A Quân A Quân lâu rồi anh mới nghe cô nói từ này. Rất lâu trước đây cũng từng nhưng chưa lúc nào lại dịu dàng như bây giờ. Anh cảm thấy cách gọi này vừa thú vị vừa đặc biệt. Vậy nên mấy ngày sau anh rất không chút phép tắc mặt dày mày dạn nghĩ cách gọi cô thật thân mật
    "Du Du anh đói chúng mình mau làm cơm đi."
    "Du nhi tối nay tâm trạng trẫm cực kì tốt."
    "Du muội muội, huynh làm việc nhà xong rồi có phải nàng nên thưởng cho ta?"
    Tử Du cảm thấy vô cùng mất mặt. Mặc lão gia, bộ dáng ngày thường bên ngoài của anh vứt đâu rồi? Cô biết trước mặt cô tính anh rất trẻ con, còn thích trêu chọc cô (thói xấu từ thời trung học không thể bỏ) nhưng không thể cứ để anh được nước lấn tới. Một ngày cô bảo anh mời Kỳ Kỳ đến nhà dùng bữa.
    "A Kỳ đến rồi à? Mau vào ăn cơm tối."
    Trên bàn ăn gắp cho anh con cá lại gắp ra bỏ vào bát của Kỳ Kỳ
    "A Kỳ làm việc vất vả rồi nên bồi bổ sức khỏe."
    Mặt mày lão gia nhà nàng chỉ có thể dùng bốn chữ miêu tả Cực Kỳ Khó Coi. Tối đó Kỳ đại thiếu gia gửi cho anh tin nhắn
    "Vợ cậu hại tôi. Tôi đây một thân vô tội."
    "A Kỳ khoản nợ đến hạn rồi. Tăng lãi."
    "Lão tử không cần thứ bạn vì sắc diệt nghĩa."
    Người kia không rep lại vứt chiếc điện thoại rồi tiện tay tắt đèn ngủ. Anh trở mình sang đã thấy cô ngủ ngon từ bao giờ.
    "Vợ anh biết lỗi rồi."
    "Hừ."
    "Sau này đừng gọi người khác như vậy. Không cho phép."
    "Một tuần việc nhà?"
    "..."
    "Thỏa thuận hay không?"
    "Thỏa thuận."
    Bảo anh trách móc vợ ư, lão đây không thể nào. Chằng trách Kỳ Kỳ luôn nói Mặc Quân anh cái gì cũng tốt chỉ có đạo làm chồng là không được. Làm chồng? Tên đó còn chưa kết hôn sao biết vất vả lắm anh mới giữ được người này trong tay.

     
  15. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 14

    Mặc Quân hôm nay đón tiếp một vị khách đặc biệt. Người này một năm trước nếu không phải do anh cố tình vạch trần chắc chắn giờ đây sẽ là chồng của vợ anh. Vị hôn phu cũ này không đến dự đám cưới của anh và Tử Du nhưng y cũng biết anh là ai. Hai người kí kết hợp đồng xong còn hẹn nhau bữa tối. Mặc thiếu xác định đối phương cũng có một số điểm tốt trong công việc nhưng vấn đề cá nhân (tất nhiên) khá phức tạp. Khi chia tay anh ta còn gửi lời hỏi thăm đến Tử Du, trong giọng nói có vài phần suy tư.
    Sau đó một tuần Tử Du đi công tác mới biết chuyện của một năm trước. Hóa ra người phụ nữ kia thực sự có qua lại với hôn phu của cô trong quá khứ nhưng đứa trẻ lại không phải của anh. Đó là của cô ta với người khác, tình cờ biết anh sắp kết hôn nên lợi dụng Kỳ Kỳ giáng mối họa này lên đầu anh. Mặc dù không phải lỗi của anh ta nhưng tiểu Thi vẫn khuyên bạn thân nên đến gặp anh ta một lần. Tử Du lại không nghĩ vậy, đối phương không liên lạc với cô sau khi biết chuyện hẳn cũng không muốn làm khó cả hai. Nhưng Kỳ Kỳ thủ phạm trực tiếp lại cảm thấy khó xử nên nhờ cô cùng anh nói lời xin lỗi. Tử Du dù muốn dù không cũng đành chủ động liên lạc trước với Hàn Sở - tên của vị hôn phu. Ba người không nhắc lại chuyện xưa nhiều chỉ dùng bữa tối rồi trò chuyện qua loa những việc gần đây như bạn bè. Cuối bữa tối sau khi gọi Mặc thiếu đến đón Tử Du, Kỳ Kỳ nhìn Hàn Sở bèn cất giọng
    "Anh đã sớm biết chuyện sao không nói với cô ấy?"
    Đối phương trầm ngâm hồi lâu rồi đáp
    "Từ đầu đến cuối người lựa chọn luôn là cô ấy." - chợt ngừng lại nhớ đến người đàn ông đã gặp lần trước - "Và cô ấy sẽ luôn chọn cho mình điều tốt đẹp nhất."
    Đúng vậy, Mặc Quân không phải là người cướp cô ấy khỏi tay anh, lúc đó người chọn bước đi và đích đến là cô. Cô và anh có sự thấu hiểu, sẻ chia nhưng không có thứ quan trọng nhất để duy trì mối quan hệ này. Mà giám đốc Mặc lại có điều này. Anh ta vì cô mà kiên trì yêu thương, vì cô mà nhẫn nại chờ đợi, vì cô mà từ bỏ tôn nghiêm,... Tất cả những điều này Hàn Sở anh bằng cách gì cũng không thể cho cô. Anh hiểu rõ, Tử Du còn hiểu rõ hơn. Chỉ duy có điều là, rốt cuộc cô không yêu hắn làm cách nào lại ở bên cạnh hắn? Vì hắn mà mỉm cười dịu dàng, vì hắn mà sẵn sàng nuông chiều, còn vì hắn mà sinh một đôi trai gái. Đó không phải yêu vậy có thể là gì?
     
  16. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 15

    Mỗi người trong tuổi trẻ của mình sẽ làm không ít chuyện ngốc nghếch, nhưng nhiệt huyết năm ấy đã biến những điều tầm thường trở nên có ý nghĩa hơn, khiến tuổi thanh xuân tươi đẹp mát lành như làn gió.
    Trong tủ gương của nhà Tử Du có một chiếc bình thủy tinh chứa đầy những ngôi sao giấy lấp lánh sắc màu. Nhớ lại năm đó, khi cô chuẩn bị bước vào kì thi đại học, trong trường xôn xao truyền thuyết nếu gấp đủ một ngàn ngôi sao thì sẽ đạt được ước nguyện. Bọn học trò các cô đứa nào cũng bắt tay vào xếp giấy, rộn ràng không kém gì ôn tài liệu luyện thi. Cô và tiểu Thi tất nhiên trong số đó. Chuyện này không hiểu sao đến tai Mặc thiếu, trường anh học khá gần nhà cô. Một buổi tối nọ anh gọi cô ra trước cổng rồi đưa ra trước mặt cô một bình thủy tinh đẹp mắt với đầy ắp sao giấy.
    "Đừng nghĩ mấy việc linh tinh như thế này. Tập trung ôn thi cho tốt." - anh nói với vẻ mặt cực kì nghiêm túc
    "Ờ." - cô ôm chiếc bình sao vào lòng vô ý nói - "Tuần sau đăng kí trường".
    "Chúc em thi cử thuận lợi hoàn mỹ."
    Trước đây anh vô tình nghe cô và bạn thân hứa hẹn vào trường H nên mới từ bỏ S vào H đợi cô. Khi đó còn cố tình bỏ vào chiếc bình kia tờ giấy nhỏ "Phải đỗ trường H.". Chẳng ngờ năm đó cô thi điểm vô cùng cao, gia đình vì thế rất phấn khởi bảo cô phải học trường S. Lúc đó cô chợt nghĩ rốt cuộc ngôi trường mà A Quân mong ước rốt cuộc ra sao. Thế là cô đậu S. Mặc thiếu biết chuyện này vô cùng không hài lòng, suốt ngày buồn bã, thành phố S cách H rất xa, muốn đi cũng mất ít nhất một ngày. Thật hối hận không nên tặng cô bình sao như ý kia. Nhưng chẳng còn cách nào đành chúc cô đi đường thuận lợi. Nhớ lại vẻ mặt ngày đó của anh Tử Du cảm thấy anh thật trẻ con lại còn đơn giản. Rõ ràng mong cô đạt ước nguyện nhưng thái độ lại không vui như vậy.
    Cùng năm đó Mặc thiếu đạt học bổng du học, học bổng này được trao vì thành tích tốt của anh, hoàn toàn không phải anh đăng kí. Tất nhiên là anh từ chối. Chỉ là sự việc đến tai bố mẹ anh, hai người từ khi li hôn đã muốn anh sang nước ngoài nên vô cùng vội vã thúc giục anh. Mặc thiếu kiên quyết bỏ ngoài tai bảo rằng điều kiện trong nước cũng tốt. Đến một ngày nọ Tử Du chủ động liên lạc với anh.
    "Đây là cơ hội tốt. Làm người nên biết nắm bắt thời cơ." - cô chân thành nói.
    "..."
    "Trưởng thành cũng nên học cách buông bỏ."
    "..."
    Câu nói này của cô lúc đó không một nỗi đau nào sánh bằng. Anh quay người bỏ đi không nói lời nào. Từ đó cô chủ động cắt đứt mọi liên lạc với anh. Ngày hôm đó tuyết đầu mùa rơi, họ bên nhau nhưng cuối cùng lại lạc mất nhau.
    Nhiều năm sau khi thu dọn chuyển đến sống chung, Mặc Quân mới phát hiện chiếc bình năm xưa, bên trong có một chiếc thiệp nhỏ. "A Quân thực xin lỗi.".
     
  17. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 16

    Kỳ thích Mặc Quân, đó là thứ tình cảm thuần túy, hơn mức anh em bạn bè, lại không phải tình yêu như Mặc Quân và Tử Du. Anh phát hiện điều này khi Mặc thiếu tỏ tình với đàn em khóa dưới và bị từ chối. Thuở niên thiếu chưa rõ ràng chín chắn cảm thấy bản thân thật bệnh nên cố gắng hẹn hò với thật nhiều cô gái. Mặc dù ban đầu cảm thấy họ thú vị nhưng không thể khiến Kỳ hao tổn một chút tâm tư nào. Lẽ dĩ nhiên anh biết Quân Quân yêu cô ấy. Vì cô ấy mà làm vô số chuyện vô nghĩa, lúc nghe người ta thi đại học liền thức đêm gấp sao giấy, Kỳ chẳng còn cách nào đành phải giúp anh. Trước có lần chọc tức Mặc thiếu hiểu lầm anh và Tử Du, thấy cậu ta buồn rầu một thời gian khiến bản thân anh quả thực không thoải mái.
    Chuyện duy nhất mãi về sau này Kỳ áy náy nhất là nhờ cô khuyên bảo cậu ta du học. Lúc đó anh nghĩ giữa hai người họ không bao giờ có kết quả lại hận tên này quá cố chấp mà có thể đánh mất tương lai. Mấy năm đó cậu ta không liên lạc với bất kì ai, trong thế giới của Kỳ dường như mất đi thứ gì đó quan trọng lắm. Hắn tự nhủ rằng chỉ có như vậy mới quên được cậu ta, cũng là cho người đó cơ hội để từ bỏ.
    Nào ngờ thời gian trôi qua câu đầu tiên hắn nhận được từ Mặc thiếu là
    "Người anh em liên lạc với cô ấy thế nào."
    Hóa ra sau chừng ấy việc vẫn là không thể dứt. Kỳ viết bừa một số điện thoại nhắn cho cậu ta, không ngờ cậu ta vì nghĩ đó là cô suốt gần một năm, Kỳ còn không biết vô tình làm tổn thương một cô gái trẻ khác. Bẵng đi một thời gian Mặc Quân trở về nước. Câu đầu tiên nói với anh qua điện thoại
    "Người anh em tôi nhớ cậu."
    Câu tiếp theo sau đó là
    "Có chuyện cần đến cậu."
    "Việc gì?"
    "Tôi muốn kết hôn."
    Cậu ta muốn kết hôn, được anh tác thành cho cậu. Vất vả lắm mới tìm ra cách phá hủy đám cưới của cô. Kỳ lúc đó bị người khác lợi dụng nhưng dù sao cũng không có tư cách biện minh khi đối diện với Hàn Sở. Bữa tối hôm ba người dùng cơm tối, khi Hàn Sở bắt được ánh mắt anh nhìn Tử Du rời đi dường như hiểu ra gì đó
    "Thích một người cho dù không được đáp lại nhưng được ở bên là hạnh phúc. Quan tâm một người nhưng không thể nói thích là một chuyện mất mát."
    Hàn Sở cho rằng Kỳ quan tâm Tử Du nhưng đâu biết rằng lúc đó điều thực sự làm anh bận lòng. Bí mật của anh chỉ một mình anh biết, một mình anh mang nó đi qua tháng năm tuổi trẻ, gánh theo nó cả quãng đời còn lại. Mãi mãi là nỗi lòng của riêng anh. Không ai hay, kể cả người đó.
     
  18. Maris

    Maris Cây bút mới
    • 1/6

    Câu chuyện 17

    Có một dạo Tử Du theo dõi một bộ phim thanh xuân vườn trường được chuyển thể từ tác phẩm ngôn tình vô cùng hot. Nhưng tiếc thay cuối cùng nam nữ chính không thể đến với nhau. Lúc nói chuyện với tiểu Thi vô tình nhắc lên một câu trạng thái vừa xem trên mạng xã hội.
    "Chàng trai năm mười bảy tuổi không thể bên cạnh bạn suốt đời. Thật tiếc cho Ngôn Hạo."
    "Đúng vậy." - đầu dây bên kia đáp. "Nhưng cậu nói xem không phải năm đó lão gia nhà cậu tỏ tình năm mười bảy hay sao?"
    "Ừ hình như vậy"
    "Này cậu tốt hơn nên coi chừng đấy." - đầu bên kia cười lớn trêu chọc cô - "Không lại thành lão Ngưu bây giờ"
    "Lão gia mới đi ngang qua." -giọng cô thong thả
    "Hử? Lão nghe hết rồi à?" - bên kia sốt sắng
    "Ừm." - đầu này chậm rãi - "Hừ. Năm ấy lão đây mười tám đấy."
    "???"
    "Lão nói vậy."
    "Rồi sao nữa?"
    "Gửi lời hỏi thăm chàng trai mười bảy tuổi của cậu."
    "!!!"
     

Chia sẻ trang này