Tản văn [Tập]Năm ấy…

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Cúnn., 28/2/18.

  1. Cúnn.

    Cúnn. Cây bút mới
    • 3/6

    [​IMG]

    Tên truyện: Năm ấy…
    Tác giả: Cúnn.
    Thể Loại: Tập tản văn.
    Tình trạng: On-going.
    Mục lục:
    [1] Đã từng.
     
  2. Cúnn.

    Cúnn. Cây bút mới
    • 3/6

    Đã từng.
    Hôm nay tôi gặp lại anh ấy, ánh mắt giao nhau nhưng không phải yêu thương nữa.
    “Thanh xuân của tôi chưa bao giờ hận anh ấy, tôi chỉ hận chính mình đã dành thanh xuân quá nhiều cho một người.”
    Năm ấy, hai mươi hai tuổi, tôi yêu anh và cứ ngỡ rằng có thể ở bên anh cả đời.
    Nhưng tuổi trẻ mà ai chẳng có lúc bồng bột, chúng ta chẳng thể đoán trước điều gì.
    Cuối tháng mười hai, trời trở lạnh, tôi đứng dưới nhà chờ anh, cuối cùng anh cũng về nhưng không phải một mình, tay anh vẫn nắm chặt tay cô gái khác.
    Tôi tức giận nghẹn đến độ chỉ muốn lao vào giết anh. Tôi bước đến gần anh, một cái tát thật mạnh. Anh không nói gì chỉ lùi về sau, đứng chắn trước mặt cô gái ấy như đang muốn bảo vệ. Đó là khoảng khắc tôi thấy đau khổ nhất, ba năm yêu nhau anh luôn hứa sẽ luôn bảo vệ tôi, ở cạnh tôi nhưng anh đã không làm được.
    Tôi ngước mắt lên nhìn anh, lệ tràn đầy mắt.
    “Hứa Thanh, khi anh ở bên cô ấy anh có nghĩ đến em, có nghĩ đến thanh xuân của chúng ta?”
    “Phương Di, xin lỗi, nhưng chúng ta không thể tiếp tục.” Anh vẫn nắm chặt tay cô gái ấy không rời.
    Có lẽ đúng, chúng tôi đã không thể tiếp tục, không thể tiếp tục nữa rồi. Tôi quay người bỏ đi, để lại ba năm yêu thương, để lại thanh xuân tươi đẹp một thời ấy.
    “Hứa Thanh, chúc anh hạnh phúc nhưng đời nay tôi sẽ không bao giờ nhận lời xin lỗi của anh.”

    Sau một năm tôi gặp lại anh, nhưng cô gái anh đang nắm tay không phải cô gái năm ấy, anh đã từng vì cô ấy mà bỏ rơi tôi mà.
    Tự dưng, tôi thấy nhớ Lôi Phong, năm ấy anh cũng vì theo đuổi tôi mà đau một lần. Và cũng vì có anh ấy mà tôi có thể gạt bỏ quá khứ nhưng tôi chưa từng nói yêu anh. Rút điện thoại, có lẽ tôi cần làm điều đó ngay bây giờ.
    “Phương Di, ốm sao?”
    “Lôi Phong, tại sao năm ấy em không yêu anh sớm hơn?”
    “Em đang nói gì thế. Nếu năm ấy, chúng ta đến với nhau thì có lẽ đã không có ngày hôm nay.”
    “Em yêu anh. Lôi Phong.”

    “Người mà ta cho rằng sẽ chẳng bao giờ ở bên cạnh, sẽ là người cùng ta đi cả quãng đường.”
     
    Thanh Phong thích bài này.
  3. Thanh Phong

    Thanh Phong Cây bút kinh nghiệm
    • 98/98

    Nếu đây là một bài tản văn, thì nó chưa tốt cả về mặt cảm xúc và ngôn từ. Nếu đây là một truyện ngắn thì thực sự quá nhạt và nhanh. Nếu có thời gian, bạn hãy chăm chút và viết lại nó chứ đừng để giống một đoạn tóm tắt văn bản.
    Chờ phần tiếp theo của bạn.
    Chào mừng bạn đến với diễn đàn.
    Thanh
     
  4. Thanh Phong

    Thanh Phong Cây bút kinh nghiệm
    • 98/98

    Vậy thì bạn phải đăng vào box truyện dài chứ không phải trong box truyện ngắn tản văn. Mỗi chương tối thiểu 1000 từ. Bạn lưu ý đọc phần quy định của box trước.
    Chúc vui.
    Thanh
     
  5. Cúnn.

    Cúnn. Cây bút mới
    • 3/6

    Nếu như...
    "Mạc Thiếu, chúng ta sẽ đi hết quãng đường còn lại phải không?"
    "Đúng vậy, có chết không rời."
    Nhưng...

    Năm 22 tuổi, anh phải xuất ngoại, để lại cô và ra đi.
    "Mạt Mạt, đợi anh, nhất định anh sẽ về."

    Ba năm, nhung nhớ.
    Ba năm, một mình vượt qua đau khổ...
    Ba năm chỉ vì chữ “đợi anh”, để cô nhận những lại lời đau khổ.

    Sau ba năm, anh về nước chỉ để nói lời chia tay với cô và sẽ cùng người con gái khác kết hôn. Cả thanh xuân anh và cô từng hẹn ước nhưng chỉ sau ba năm... ba năm lòng anh thay đổi, để lại cô gái những vết thương không bao giờ lành.

    Hôm nay, trời mưa bay, âm u như tâm trạng của hai trái tim không thể hòa cùng một. Anh chỉ biết ngồi trong quán cafe nhìn cô đi xa dần.
    "Mạt Mạt, đời này anh nợ em."

    Hai năm sau, cô đem cất hết những thứ về anh vào quá khứ, quyết định lập gia đình. Hai năm, căn phòng của cô và anh vẫn đó, nhưng có lẽ đã đến lúc phải sắp xếp lại.

    "Cạch"

    Cuốn album ảnh của cô và anh, đó là tất cả những kỉ niệm của họ khi còn bên nhau và nó cũng đã thành quá khứ khi anh gửi lại cho cô vào ngày sau khi họ chia hai. Tưởng như nó đã trở thành quá khứ nhưng có phải do ông trời sắp đặt để cô đọc lại được bức thư?

    "Công viên nơi anh gặp em.
    Mạt Mạt, nếu em đọc được bức thư này có lẽ chúng ta đã ở hai thế giới khác nhau. Nếu như ba năm trước, biết bệnh không thể khỏi, anh sẽ ở lại cùng em đi quãng đường còn lại của cuộc đời. Ngày anh quay về, là lần cuối anh có thể nhìn thấy em, anh thật sự muốn ôm em vào lòng, muốn nói hết nhưng năm tháng điều trị đau đớn của anh, nhưng lòng anh không cho phép. Đời này anh nợ em, chỉ mong thời gian em có thể hạnh phúc bên cạnh người tốt hơn anh.
    Kiếp sau anh nhất định sẽ cùng em đi hết quãng đường."
    "Aa... Mạc Thiếu, hai năm qua em trách nhầm anh."
    Cả căn phòng chỉ còn tiếng gào thét đau đớn của người con gái.

    Biển vỗ từng đợt dữ dội, cô gái từng bước tiến đến gần.

    "Nếu như năm đó, em không lang thang ở công viên.
    Nếu như năm đó, anh không quay lại xin lỗi em.
    Nếu như năm đó, em không gây khó dễ cho anh.
    Nếu như năm đó, anh không theo đuổi em.
    Có lẽ em sẽ không biết trên đời có hạnh phúc...

    Nếu như hai năm trước, anh cùng em vượt qua khó khăn.
    Nếu như hai năm trước, có chết anh cũng không rời em.
    Có lẽ em sẽ không biết trên đời này có đau khổ..."

    Khi nước biển ôm chặt cô, cũng là lúc nỗi đau chấm hết, cô chỉ còn thả hồn theo anh.
    "Tuổi trẻ của ta vì một người mà hạnh phúc nhưng cũng vì một người mà đau khổ cả cuộc đờ
     

Chia sẻ trang này