Tản văn Tản mạn - Ngọc Lạc Kỳ Dung

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Trúc Tâm, 1/7/18.

  1. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Tản mạn
    _ Ngọc Lạc Kỳ Dung _


    [​IMG]

    Mảnh lụa đào phất phơ trước gió.
    Liễu khẽ rủ bên mặt hồ thơ thẩn.
    Tro bụi tung bay hoà cùng gió.
    Em đốt đi, đốt đến khi nào?

    Em xé bỏ đi trang vở trắng
    Đốt bỏ đi... những niềm tin em hằng gây dựng
    Em vứt bỏ hoài bão và giấc mơ phía trước.

    Em chạy lang thang, trên con đường mưa bão.
    Em trốn... Trốn đến bao giờ?


    [​IMG]
    Em muốn quên! Muốn chối bỏ quá khứ.
    Chối bỏ chính em... ngày thơ dại.
    Chối bỏ em... ngày hôm qua rạng rỡ trên giảng đường.
    Chối bỏ cả cuộc đời và tương lai em từ từ vun đắp.


    Em đốt! Em xé!

    Có thật... em đang bỏ đi những thứ không quan trọng? Những thứ cản bước em? Những thứ chẳng có ý nghĩa gì với em?

    Hay... Em đang cố hủy hoại đi con đường. Em... biết mình nên đi?
    Hay... Em đang cố để dìm mình, vào vực sâu không lối thoát?


    Và rồi... Đến đến một ngày! Em thơ thẩn bước trên đường, cầu cứu sự cứu vớt của những kẻ xa lạ.
    Em kể về tuổi thơ em... với những giấc mơ đẹp.
    Em kể về em... với những thành tích huy hoàng.
    Em nhớ về em, ngày... em tuyệt vời và tài giỏi.
    Em nói về... quan điểm và mục tiêu em từng có.


    Em... Đang cầu cứu điều gì? Em... Đang tự vùi dập mình trong ảo tưởng. Về... Một quá khứ xa xôi!

    Em đang kể những thành tích của chính em. Thế nhưng... giờ đây em không thể làm được!
    Em đang ảo tưởng về chính mình! Ngày em còn tất cả mọi thứ trên thế gian!
    Em nói về những thứ em từng làm được! Một ngày... đã xa lắm!
    Còn giờ em chẳng thể làm được... dù chỉ đúng một chút.


    Em sai! Ngày nào em cũng sai. Em sai từng lỗi nhỏ và lặp lại mỗi ngày. Em cầu cứu và chứng minh bằng những câu chuyện quá khứ.

    [​IMG]
    Chẳng ai tin em! Chính em không tin mình!
    Em đốt, em xé và em vứt bỏ từng quyển nhật ký. Em nói rằng nó sai! Nó không phải là tôi. Tôi chẳng viết thế này! Tôi chẳng phải người thế này!

    Phải rồi! Em đúng đó! Vì em nghĩ sao nó cũng đúng cả! Vì em tin nó, nó sẽ đúng!
    Vì em tin thế, thế nên em mãi quanh quẩn trong góc nhỏ của chính mình. Tự hành hạ mình và tự mình dày vò chính mình.
    Em ơi! Đôi khi em cần dừng lại, chẳng để làm gì cả! Chỉ là... Để chấp nhận chính em trong quá khứ và thừa nhận em của hiện tại.
    Em đã chẳng còn gì nữa rồi! Em tôi...


    7/1/2018
    _Ngọc Lạc Kỳ Dung_
    Đã bao lần tự dừng lại, rồi tự hỏi
    Rồi lại rảo bước trong mơ hồ
    Tôi là ai? Tôi đang đi đâu giữa trời giông bão?
    Vẫn biết mình sai, lại chẳng biết sai ở đâu?
    Mượn chuyện đời, chuyện người
    Để đâu đấy trong từng khoảnh khắc,
    Tôi chợt nhận ra đó là mình!
     
    Chỉnh sửa cuối: 1/7/18
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này