Truyện ngắn Tạm biệt anh, chàng trai tuổi mười tám - Len

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Len, 20/2/17.

  1. Len

    Len Cây bút tích cực
    • 33/37

    Tác phẩm: Tạm biệt anh, chàng trai tuổi mười tám
    Tác giả: Len
    Tình trạng: Hoàn thành

    Vạt nắng cuối cùng của một ngày dài lấp lửng trên bờ môi cô gái nhỏ, cô gái mang một nỗi sầu suy tư. Cuối cùng cô cũng đã nói ra lòng mình, nói về một thứ tình cảm cô luôn chôn kín, giấu thật sâu trong kí ức mỏng manh và con tim nhỏ bé của mình…

    Dùng dằng một cơn mưa tháng 8, kéo theo cả một nỗi buồn không tên. Khi chiếc lá cuối cùng lìa cành về với đất mẹ, ừ thì mình đã cô đơn chừng ấy thời gian. Tháng 8 - đã sang thu. Cái se lạnh ẩn mình trong cơn gió thu cũng đủ để khiến con người ta nao lòng, thổn thức. Những kỉ niệm hoà vào trong gió, ùa về trong tâm tưởng, nó cứ mờ mờ nhạt nhạt rồi thi thoảng lại rõ nét, tất cả như một bức tranh ảo diệu của quá khứ cô đơn. Cái lạnh của mưa thu không cắt da cắt thịt như gió đông, đó đôi khi chỉ là cái lạnh trong tâm hồn, cần lắm một bờ vai để tựa, cần lắm cái nắm tay lần đầu còn run run nhưng xiết bao ngọt ngào, cần lắm có thể quên đi một nỗi nhớ không tên. Lưng chừng nỗi nhớ là lưng chừng cô đơn... Ngày ấy, cô gái của những năm trung học đã từng một thời vô tư, cho đến khi cô yêu anh, yêu một người mà cô biết dù có cho đi thật nhiều thì thứ mà cô nhận lại vẫn là con số 0 tròn trĩnh. Nhưng với cô, cái tình yêu ấy đẹp lắm, thực sự rất đẹp như người ta vẫn nói, đó là thứ tình cảm không còn mông lung của tuổi 15, cũng chẳng thực dụng như tháng năm đại học và càng chẳng xô bồ trong cái tình yêu của xã hội. Tình yêu ấy, đối với
    cô, yên bình lắm…
    Sau một tuần dài mệt mỏi, cô cho phép mình được thả hồn vào những giai điệu đời, những thanh âm trong trẻo mà cái xã hội xô bồ này đã vô tình che lấp. Cơn mưa vô tình làm trôi hết đi những ưu tư tận sâu trong tâm hồn cô gái, cô nhẹ nhàng mỉm cười dưới hiên vắng.
    Người ta thường nói mưa làm cho con người ta cô đơn, cô nhìn lại mình: “ Liệu mình có cô đơn?”. Bất giác mỉm cười, cô quên đi suy nghĩ của chính mình, dưới mái hiên đối diện, tà áo trắng của tuổi học trò, cái màu áo tinh khôi của cô gái nhỏ, cô đã từng một thời vô tư
    như thế. Chàng trai vội khoác lên vai cô gái chiếc áo mỏng như thể trao đó là trọn vẹn yêu thương, ánh mắt họ chạm nhau, ở nơi ấy có đôi má ửng hồng khi cái nắm tay đầu tiên trao gửi. Đó với cô đã từng là hạnh phúc, đã từng là mơ ước chưa bao giờ thành, dưới hai mái
    hiên, hai con người của hai thời điểm khác nhau, hai tâm trạng khác nhau. Cô thôi nhìn về nơi đó, nhắm mắt lại, đưa tay hứng những giọt mưa tí tách và cảm nhận. Từng hạt mưa thấm đẫm bàn tay nhỏ, chúng lan tràn qua từng ngón rồi lại nhẹ nhàng chạm đất như một quy luật tự nhiên. Bất giác, cô thấy rùng mình vì lạnh, cái lạnh lan tỏa từ tâm hồn ngấm vào da thịt, buốt…
    Dưới gốc cây gần đó, hai đứa trẻ! Nụ cười trẻ thơ, lâu rồi cô không thấy, chúng đẹp tựa thiên thần. Nhìn chúng trong lòng cô dấy lên những xót xa về cuộc đời của hai đứa nhỏ, manh áo cũ đã sờn vai, cái thân hình mỏng manh như thách thức một chiều mưa lạnh.
    Chúng vô tư cười đùa, từng hạt mưa len mình qua kẽ lá, chúng đưa tay như chắt chiu thứ hạnh phúc ngắn ngủi rồi cứ thế hất vào nhau như một trò chơi trong kì nghỉ ngắn hạn. Dẫu biết là sau khi mưa tạnh, chúng sẽ lại bước vào cuộc mưu sinh để lo cho mình bữa cơm
    buổi tối. Sao chúng có thể tuyệt vời như thế? Thì ra, cô vẫn hạnh phúc hơn nhiều người!
    Mưa tạnh! Lại trở về với xô bồ, dòng người lại mải miết chạy theo những việc còn dang dở. Cô đưa mắt ra phía gốc cây, hai đứa trẻ đã biến mất từ bao giờ, có lẽ chúng quá bận rộn để chờ cơn mưa dứt hẳn. Cô nhìn phía hiên đối diện một lần nữa, mỉm cười và cũng
    vội dảo bước chân. Bước vô định, những bước chân như ăn sâu vào tiềm thức đưa cô về quán nhỏ, nơi hai hàng ti-gôn còn vương lại những hạt mưa ban chiều. Quán cũ, vẫn vậy, vẫn chậu xương rồng nhỏ, gai góc nhưng tròn đầy, chậu xương rồng chính tay cô trồng, nó vẫn đẹp như thế! Trên giá sách nhỏ, những cuốn sách đã ngả màu in hằn dấu vết thời gian, đã bao nhiêu người đọc chúng, và có bao nhiêu người hiểu hết chúng? Cô chọn cho mình một cuốn sách, cuốn sách cô đã đọc bao nhiêu lần suốt những tháng năm đại học nhưng với cô, mỗi lần chạm vào nó lại là một cảm xúc khác, từng con chữ đã nuôi lớn tâm hồn cô như một người bạn đồng hành. Thức uống quen thuộc – cà phê đen, đắng mà ngọt, vị chua thanh hòa quyện với vị đắng tự nhiên, cái hương vị cứ dai dẳng tê tê nơi đầu lưỡi, quả thực rất tuyệt vời! Cô rời mắt khỏi trang sách khi cảm nhận được vị cà phê quen thuộc, là anh, chàng trai của cái tuổi mười tám! Cô gặp lại anh, duyên phận lại một lần nữa quay vòng nhưng cô nghĩ đây cũng chính là thời điểm để kết thúc một mối nợ nhân duyên. Gặp lại
    anh, cô có vui không, cô cũng không biết nữa, chỉ là cô cảm nhận được trái tim mình vẫn trật nhịp như năm năm về trước.
    - Em vẫn ngồi quán này sao?
    Cô cười, không đáp lại, trong cô giờ là những hỗn loạn, có một chút gì đó lo sợ. Cô lo sợ điều gì, chính cô cũng không rõ. Những kí ức vội chạy lại trong đầu cô như một cuốn băng
    quay chậm, đây là nơi lần đầu tiên cô gặp anh, gặp chàng trai mà cô cho rằng đó là định mệnh của đời mình. Những kí ức cứ hiện dần hiện dần và đưa cô về thực tại.
    - Anh về nước lâu chưa?
    - Cũng được một thời gian rồi nhưng hôm nay anh mới có cơ hội tới quán, không ngờ lại gặp em.
    Họ huyên thuyên nhiều chuyện, về cuộc sống của cô và của anh nơi xứ người, về công việc và những mối bận tâm khác nhưng tuyệt nhiên họ chẳng nhắc đến hai chữ tình yêu.
    Cho đến khi…
    - Em khác xưa nhiều lắm, xinh đẹp và trưởng thành hơn. Ngày ấy, khi anh đi, anh day dứt mãi vì không có cơ hội tạm biệt em, nhưng hôm nay thấy em như vậy, anh thấy nhẹ lòng hơn nhiều.
    Anh day dứt về cô? Về điều gì? Anh đã từng yêu cô chứ, anh đã từng dành một thứ tình cảm nào hơn tình bạn cho cô chưa? Nghe anh nói, thực sự trong đầu cô hiện ra bao nhiêu câu hỏi, những câu hỏi cô đã tìm kiếm suốt những năm tháng qua. Những tưởng đến lúc
    sắp có câu trả lời thì cô lại hụt hẫng đến thế.
    - Đúng, em đã thay đổi nhiều nhưng tâm hồn và tình cảm vẫn là của cô gái tuổi mười tám. Với em, anh vẫn vậy, vẫn là chàng trai năm năm trước, vẫn là chàng trai mà cô gái tuổi mười tám yêu thầm.
    Anh lặng im, không gian giữa hai người rơi vào hố sâu tĩnh lặng mà tưởng như chỉ cần cô đưa tay lật một trang sách cũng đủ làm mọi thứ vỡ òa.
    - Em đã từng là một thời thanh xuân của anh, nhưng người yêu anh mới chính là định mệnh mà anh từng theo đuổi. Anh xin lỗi!
    - Sao lại phải xin lỗi em? Chỉ là em chưa tìm được định mệnh của đời mình nên em mới mượn anh thôi, hết hôm nay thôi, em trả lại anh về với định mệnh của đời mình. Chào anh!

    Cô đứng dậy, đặt cuốn sách ngả màu về vị trí của nó, lần đầu tiên cô không đọc hết cuốn sách mà đã ra về. Bước ra khỏi ngưỡng cửa ấy, cô sẽ phải là một cô gái khác, mang tâm hồn của cô gái tuổi hai ba, và tình cảm cũng vậy, cho mình một cơ hội để bắt đầu. Vạt nắng cuối cùng của một ngày dài lấp lửng trên bờ môi cô gái nhỏ, cô gái mang một nỗi sầu suy tư. Cuối cùng cô cũng đã nói ra lòng mình, nói về một thứ tình cảm cô luôn chôn kín, giấu thật sâu trong kí ức mỏng manh và con tim bé nhỏ. Cô ngoảnh nhìn lại, qua ô cửa kính, ô kìa, xương rồng đã trổ hoa...​
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/2/17
  2. Bạch Hy

    Bạch Hy Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chào chị Len!^^ Hy mạn phép được cmt chút ạ!^^
    Ở đây nên cho thêm dấu phẩy, sửa thành "Tình yêu ấy, đối với cô, yên bình lắm…" sẽ làm nhịp chậm hơn, thể hiện cảm xúc dễ hơn.
    Chữ "liệu" viết hoa mà chị.
    Đây là "trổ hoa" chị nhỉ. Và hình như định dạng file bị lỗi hay sao ấy chị, thỉnh thoảng lại xuống dòng, hơi lệch mắt.^^
    Gửi đến chị một lời chúc phúc! Chúng ta, đôi khi đâu cần quá trưởng thành? Dẫu biết thời gian sẽ đưa ta lớn dần, nhưng ai cũng mang trong mình một đứa trẻ. Tương lai đặt trước mắt ta, và niềm tin, hi vọng cất giữ trong nụ cười... Kỉ niệm thời áo trắng, có lẽ sẽ buồn, nhưng vẫn sẽ đẹp... Và chút mong manh của tình đầu, có lẽ, sẽ vẫn ngủ yên đâu đó, trong một ngăn đặc biệt của trái tim?...
     
  3. Len

    Len Cây bút tích cực
    • 33/37

    Cảm ơn em nhé! Chị có hơi cẩu thả chút, hihi
    File lỗi mà chị sửa mãi không được!
     
    Bạch Hy thích bài này.

Chia sẻ trang này