Tản văn Sóng gió ngoài kia em tự mình gánh vác- An Nguyễn

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi An Nguyễn, 13/3/18.

  1. An Nguyễn

    An Nguyễn Cây bút tích cực
    • 13/25

    Sóng gió ngoài kia em tự mình gánh vác
    Thể loại: Tản văn
    Tác giả: An Nguyễn



    Em mong một ngày nào đó anh sẽ hiểu cho lựa chọn của em, mọi thứ em đã quyết định chỉ mình em mới có thể thay đổi.


    Đừng nghĩ em cố chấp, mặc dù bản thân em vẫn còn non nớt, em biết điều đó. Nhưng không có nghĩa suy nghĩ của em không đủ trưởng thành.

    Em đủ trưởng thành để chấp nhận mọi sóng gió, khó khăn hay thậm chí việc phải rời xa quê hương, nơi có gia đình bảo bọc, chở che, nơi có một người mà em dành cả thanh xuân cũng không nỡ xa rời.

    Em luôn khao khát tuổi trẻ có thể làm điều gì đó ngông cuồng, có thể tự lập nơi đất khách quê người, có thể một lần dám làm dám chịu. Tự mình vượt qua giới hạn của chính bản thân.

    Đơn giản vì em không muốn mọi thứ quanh mình chỉ dựa trên lý thuyết, lời nói cứ lặp đi lặp lại cũng chỉ là nói suông.

    Anh nói, ra trường rồi mình cưới nhau.

    Em chỉ gượng cười. “Vậy còn lý tưởng và tương lai của hai đứa anh tính sao?”

    Em ghét việc phải phụ thuộc vào người khác, nên em lựa chọn ra đi.

    Anh biết không, ra đi không có nghĩa là kết thúc, là từ bỏ. Đó là khi ta chấp nhận một khởi đầu mới, tạo dựng một niềm tin, là nền tảng cho mọi biến chuyển tiếp theo trên đường đời.
    ...
    Trái Đất vẫn quay quanh trục của nó, đi hết một chặng đường dài rồi thời gian sẽ mang hai ta về lại bên nhau.
    ...
    Chờ em anh nhé!


     
    Chỉnh sửa cuối: 23/3/18
    Hanna and Umio. like this.

Chia sẻ trang này