Series "Sự Đời dưới cách nhìn của Jihee" - Đang sáng tác - Jihee

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi So Jihee, 31/3/18.

?

bạn thích chúng chứ

  1. 0 phiếu
    0.0%
  2. không

    0 phiếu
    0.0%
  1. So Jihee

    So Jihee Cây bút tích cực
    • 18/25

    Series "Sự Đời dưới cách nhìn của Jihee"
    Author: Jihee
    Category: Lảm nhảm
    Length: không giới hạn

    Với một cô gái có tâm hồn hơi tưng tửng, suy nghĩ nhiều mà suy diễn cũng lắm thì cần có một nơi để bày nó ra.
    Album này nói chính xác hơn chính là Series lảm nhảm của Jihee.
    Hee sẽ bàn về mọi điều Hee bất chợt nghĩ đến, có khi rất nhiều cũng có khi sống mà chẳng nghĩ gì, haha. Bạn cũng có thể bàn luận nó theo cách nghĩ của mình, chúng ta có cùng chèo thuyền mà cũng có thể ở hai đầu chiến tuyến, đó là tùy bạn.
    ps: Nhấn mạnh lần nữa, đây chỉ là cách nhìn phiến diện của Jihee thôi nhé!

    Mục lục
    Part 1: Chúng ta có nên tức giận? Đọc truyện 360
    Part 2: Bạn ghét tôi sao? Đọc truyện 360
    Part 3: Sống thật là sống thiệt? Đọc truyện 360
    Part 4: Lý do tôi bị từ chối tình cảm Đọc truyện 360
    Part 5: Trở thành nhân vật chính Đọc truyện 360
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/18
  2. So Jihee

    So Jihee Cây bút tích cực
    • 18/25

    [PART 1] CHÚNG TA CÓ NÊN TỨC GIẬN?

    Hỉ nộ ái ố, đấy là những điều mà bất cứ ai là con người đều có, vậy nên bạn có quyền phẫn nộ, tức giận. Tức giận có tức giận thiên về cảm xúc và tức giận thiên về lý trí. Thiên về cảm xúc, với tôi, đó là mầm mống của tai họa, có rất nhiều vụ gây thương tích hay giết người mà đa số người gây ra trong tình trạng tức giận mất kiểm soát. Vậy nên sẽ thật tốt nếu bạn có thể để lý trí kiểm soát một phần.
    Người ta sao cứ phải thể hiện sự tức giận ra mặt làm gì nhỉ? Vì họ muốn giải tỏa cảm xúc, muốn người khác thấy và hiểu. Nhưng đôi khi nó lại phản tác dụng. Khi mà người khiến họ tức giận lại chẳng quan tâm gì đến cảm xúc của họ. Và như thế họ lại càng thêm tức giận, khiến họ dễ bị căng thẳng hơn và gây tổn hại đến sức khỏe, tinh thần của bản thân. Tôi đã từng rất nhiều lần như vậy và tôi thấy tức giận chẳng đem lại lợi ích gì. Nhưng ta không thể xóa bỏ cảm xúc ấy nên tôi tìm cho mình những giải pháp giải tỏa. Và một trong những giải pháp tôi thấy hiệu quả nhất đó là đi bộ. Ánh sáng mặt trời là một liệu pháp tự nhiên để giảm stress. Hít thở không khí, ngắm nhìn xung quanh, quan sát và tìm hiểu những gì đang xảy ra kế bên sẽ khiến tôi thôi nghĩ về những điều phiền muộn, đồng thời cũng cải thiện về sức khỏe.
    Tóm lại, đừng để mình bị tức giận nhiều quá, hãy tô điểm cuộc sống của bạn bằng những gam màu vui vẻ.

    Jihee 180331
     
  3. So Jihee

    So Jihee Cây bút tích cực
    • 18/25

    [PART 2] BẠN GHÉT TÔI SAO?

    Tôi tự nhận thấy mình là một người sống dựa vào cách nhìn của người khác. Bởi tôi muốn được nhiều người yêu mến, hay ít nhất là không bị ghét bỏ, chán ghét, đó là một ước muốn đúng mà, phải không? Nhưng có lẽ chẳng có điều gì là theo hoàn toàn ý muốn của bản thân cả.

    Tôi biết tôi còn nhiều thiếu sót, con người có ai hoàn hảo đâu, nhưng ít nhất những thiếu sót ấy nếu xét trên tổng thể tính cách con người tôi thì chúng có thể chấp nhận được, hay ít nhất là tôi tự cho như vậy. Ấy thế mà có nhiều người ghét tôi lắm, dù họ không nói ra nhưng làm sao che giấu điều đó qua đôi mắt chứ? Tôi biết, tôi cảm nhận được hết đấy, bạn ạ. Dù tôi và bạn có khi còn chẳng nói với nhau câu nào bao giờ, nhưng bạn vẫn ghét tôi. Cũng giống như tình yêu vậy, đôi khi con người chẳng cần lý do để ghét một ai đấy cả, “Nhìn nó thấy ghét”, thế là ghét thôi. Tôi cũng từng như vậy nên tôi hiểu, tôi có buồn và bận tâm khi nghĩ về điều đó nhưng tôi nhận ra mình thật phí thời gian vào những chuyện như thế này.

    Nhưng, tôi không thể vì bạn hay vì những người ghét tôi giống bạn mà thay đổi bản thân mình được, bởi có khi nếu tôi cố gắng làm bạn có cảm tình với tôi lại khiến bạn nghĩ sao trông tôi thật giả tạo và tôi cũng không muốn thay đổi bản thân mình chút nào. Tôi vẫn có những người bạn tốt và yêu mến tôi đấy thôi! Khi tôi vui, tôi buồn, gặp thử thách khó khăn, những người bạn ấy sẽ xuất hiện bên tôi cùng chia sẻ, cùng giúp tôi vượt qua những điều ấy. Hay đơn giản chỉ cần họ nhớ tới tôi khi họ có điều muốn chia sẻ, muốn tâm sự, muốn nhận góp ý từ người còn nhiều thiếu sót là tôi đây. Đó chính là hạnh phúc, là điều tôi ước muốn trong cuộc sống này rồi.

    Bạn ghét tôi, ok, tôi ổn, suy nghĩ cho cùng đó chỉ là một hạt sạn nhỏ trong cuộc sống này mà thôi. Nhưng tôi mong bạn sẽ có những ý nghĩ tích cực dành cho người khác, để ít nhất bạn sẽ không đánh mất một người bạn, biết đâu người đó lại trở thành người sẵn sàng đưa tay ra giúp bạn khi khó khăn đến. Thế nhé!

    Jihee - vào một ngày cảm thấy khó ở
     
    Vi An thích bài này.
  4. So Jihee

    So Jihee Cây bút tích cực
    • 18/25

    [PART 3] SỐNG THẬT LÀ SỐNG THIỆT?

    Đã không dưới hai lần tôi nghĩ về chuyện này. Làm người, sống trong xã hội đầy toan tính hiện tại, sống quá thật với bản thân sẽ thiệt thòi nhiều lắm.

    Bạn sẽ vì sự “sống thật với cảm xúc” của bản thân mà mất đi lợi ích mà bạn có thể đánh đổi bằng sự lý trí ít ỏi lúc đó. Bạn có thể sẽ mãi là một tên nhân viên quèn chạy việc cho người khác dù có tài vì bạn không thể nịnh bợ tên cấp trên đểu cáng. Bạn có thể đánh mất tình bạn vì bạn thẳng thắn “kể tội” người bạn đó dù với bạn đó là những lời góp ý chân thành. Bạn có thể bị người yêu đá vì nguyên nhân “em sống quá thật, không biết nghĩ cho người khác”. Thậm chí, bạn còn có thể bị chửi, bị đánh, bởi những người thậm chí còn chẳng biết bạn là ai, vì bạn dám nói lên quan điểm của mình mà nó thì khác họ.

    Thiệt thòi thật nhỉ?

    Tôi sinh ra đã là một người sống thiên về cảm xúc, cái gì cũng lộ ra mặt. Ghét, yêu, hận, thương lộ ra hết. Người ta nhìn vào là biết tôi đang nghĩ cái gì liền. Vậy nên bị ba mẹ la suốt. Dần dà tôi không sống vì bản thân mình muốn nữa mà lại giống kiểu người giống ba mẹ tôi muốn. Sống theo cách người ta muốn tôi sống. Có mệt mỏi không ư? Tôi nghĩ, ban đầu tôi sẽ ghét và mệt mỏi với nó, nhưng dần, chắc tôi cũng quen rồi, từ khi nào chẳng còn nhớ rõ nữa. Sau này, khi tôi rời nơi mình đã sinh ra và lớn lên đến một nơi không ai biết mình là ai, tôi lại sống theo cách mà mình muốn – nghĩ gì nói nấy. Vậy nên, có nhiều người khi gặp tôi ở thời điểm này thấy tôi đã thay đổi, không còn dễ thương như xưa. Không! Tôi chẳng thay đổi gì cả. Là tôi trở về sống đúng với bản thân thôi. Tôi vui vì điều đó.

    Nhưng những ngày này, tôi lại cảm thấy không vui. Những con người đó, trong mắt tôi, là những kẻ giả tạo. Trước mặt tôi thì thân thiện, tỏ ra quan tâm, yêu quý tôi bao nhiêu thì sau lưng lại dùng những lời lẽ trái ngược hẳn, đem tôi thành nhân vật bàn tán với người khác. Ấy vậy mà, tôi vẫn phải cười nói với người ta, vẫn phải quan tâm, chăm sóc họ, tôn trọng họ. Chỉ mới nghĩ đến đây, tôi đã bật một câu với bản thân: “So Jihee, mày thật là giả tạo”. Tôi có khác những người tôi khinh thường kia mấy phần?! Nực cười thật!

    Tôi sẽ lại phải sống giả tạo vì mẹ nói nếu không như thế sẽ chịu thiệt, hay cứ sống như chính mình mách bảo? Tôi đang tìm cho mình một cách sống thật nhưng khôn khéo hơn. Tôi vẫn sẽ sống như bản thân mình mong muốn nhưng chỉ với những người bản thân tôi xem trọng, những người quan trọng trong cuộc đời tôi. Còn với những kẻ kia, tôi sẽ không quan tâm, sẽ không để họ vào mắt, họ muốn nói gì, muốn làm gì tôi, tôi không quan tâm, cũng không quản nữa.

    Bạn nghĩ vậy có được không?

    Jihee – vào một ngày bị tụt mood vô cớ 18041x
     
  5. So Jihee

    So Jihee Cây bút tích cực
    • 18/25

    [PART 4] LÝ DO TÔI BỊ TỪ CHỐI TÌNH CẢM

    Tôi, cô gái 21 tuổi xanh, kinh nghiệm yêu đương hẹn hò thì không có nhưng cũng trải qua hai lần bị từ chối tình cảm, với cùng một lý do:

    “Tớ muốn dành thời gian cho việc học, không muốn yêu đương lúc này”

    Well, nói không ngoa chứ tôi thấy cứ như copy + paste gửi cho mình vậy.

    Mà nói vậy là có ý gì, là bảo nếu hẹn hò với tôi thì bạn sẽ không học được à? Vậy cho hỏi, đã có một định lý nào, một quy luật nào phát biểu rằng hẹn hò với tôi khiến bạn học ngu đi không? Ừ thì nếu hẹn hò tôi sẽ chiếm một khoảng thời gian của bạn nhưng chắc chắn sẽ không khiến bạn mất thời gian học tập vì khi tôi thực sự thích bạn, tôi sẽ luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với bạn và đương nhiên chẳng làm gì xấu ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn cả. Với cả, khi người con gái chủ động theo đuổi, cô ấy cũng không dễ dàng mặt nặng mày nhẹ, gây chuyện vô cớ vì cô ấy sợ, bạn sẽ không muốn ở bên cô ấy nữa. Mà lỡ như chuyện đó có thực sự xảy ra thì... ai biết được.

    Nhưng trong thực tế, rõ ràng, không hẹn hò với tôi bạn cũng chẳng học tốt lên được. Lý do ư? Bạn có dành hết thời gian cho việc học đâu. Bạn bận chơi game, dành thời gian cho những mối bận tâm khác, và dành thời gian cho cả việc tán tỉnh người khác. Đây chính xác là những điều đã xảy ra với tôi đấy. Trong lúc từ chối tôi với lý do vớ vẩn như trên thì bạn đang nhắn tin tán tỉnh người khác. Định mệnh, cảm giác của tôi khi biết được sự thật đó là muốn tát vào mặt mình một cái thật đau, mắt nhìn người của mày thật quá tệ!

    Sao bạn phải lấy cái cớ vớ vẩn đó để từ chối tôi? Bạn cho đó là lời nói dối thiện chí, ít gây tổn thương cho người khác, mà cụ thể là người thích bạn sao? No no no, bạn sai rồi, sai thật sự. Việc bạn từ chối tình cảm của một người đã đem đến một nỗi buồn không nhỏ, nhưng đáp lại sự chân thành, dũng cảm của người đó khi tỏ tình với bạn bằng sự lừa gạt, không chân thật thì nó càng khiến người ta đau hơn. Bạn nghĩ người ta không biết đó chỉ là cái cớ thôi sao? Họ biết hết đấy nhưng có thể làm gì khác sao, vì dù là lý do gì thì kết quả vẫn là “Tớ không thích cậu”.

    Vậy tại sao bạn không nói thật? Nói thẳng ra lý do mình không chấp nhận được tình cảm của đối phương khó thế à? Bạn không có tình cảm với người ta thì việc gì phải lo họ có buồn, có chán, có gì gì đó (mặc dù đó là sự thật). Hãy cứ nói thật lý do vì sao bạn không thích người ta. Đơn giản là tớ không có tình cảm với cậu hay vì cậu không xinh, cậu cao hơn tớ, cậu ngu ngốc, hay thậm chí cậu chẳng giống con gái hoặc tớ là người đồng tính. Vì tình cảm không phải là thứ chỉ cần ngồi cầu nguyện là có, cũng chẳng phải thứ cưỡng cầu, bắt ép mà được. Mà biết đâu, vì những lý do thật sự nêu ở trên, người mà bạn từ chối ấy sau một thời gian họ sẽ thay đổi hình dạng, trở nên xinh đẹp hơn, bản lĩnh hơn làm cho nhiều người rung động. Điều này ngoài thực tế xảy ra rất nhiều, và có một sự thực nữa, là khi đó họ sẽ chẳng còn thích bạn đâu.

    Đọc thì thấy có vẻ hơi gay gắt, giống bốc phốt hay nói xéo ai đấy nhưng thực chất đây chỉ là lời tôi tâm sự thôi. Tóm lại là, hãy luôn nói những lời chân thực, nhất là trong chuyện tình cảm, dù đôi khi chúng làm người nghe đau lòng, nhưng thà đau một lời rồi thôi, đến một ngày họ sẽ hiểu và chấp nhận những lý do đó mà không cần giải thích.

    Ps: lúc viết cái này, tôi bỗng nghĩ, nếu ngày đó bị từ chối, tôi có nên nói những lời trên với hắn. Nếu làm được trông mình ngầu biết bao. Nhưng tôi biết, dù thời gian có quay ngược lại được thì tôi cũng chẳng thể nói gì, vì không thể nào nặng lời với người mình thích được.
     
    hoa vô sắc and Vi An like this.
  6. So Jihee

    So Jihee Cây bút tích cực
    • 18/25

    [PART 5] TRỞ THÀNH NHÂN VẬT CHÍNH

    Đã có bao giờ bạn mong muốn trở thành nhân vật chính trong cuộc đời của chính mình?

    Rất nhiều lần tôi tự hỏi mình, đã bao lần bản thân mong muốn trở nên thật nổi bật, là người có thể điều khiển cuộc sống mình theo ý muốn của bản thân, trở thành nhân vật chính. Câu trả lời chính là rất nhiều. Nhiều đến mức tôi còn không nhớ rõ con số đó là bao nhiêu, bởi lẽ trong cuộc sống của chính tôi, tôi chỉ là nhân vật phụ nhạt nhòa, hoặc họa lắm thì là nữ phụ xấu xí mà rất nhanh chóng sau đó sẽ biến mất. Nghe có vẻ hơi hoang đường nhưng dường như từ khi bản thân có thể tư duy, có thể ghi nhớ sự việc tôi đã tự áp cho mình một suy nghĩ đáng buồn: “Mình không thông minh bằng người khác, không giỏi bằng người khác, vậy nên cũng không cần nổi bật so với người khác”.

    Làm nhân vật chính sao được khi ngay cả kịch bản cuộc đời tôi cũng do người khác biên tập. Sinh ra ở một nơi quá yên bình, không cần đấu đá với ai mà cũng chẳng ai muốn cạnh tranh với mình, lớn lên trong vòng tay bảo bọc của ba mẹ, tôi tự nguyện bị động cho những người xung quanh lập trình cuộc sống. Ba mẹ muốn tôi học thật giỏi, chăm ngoan như con nhà người ta; thầy cô hướng tôi đến những suy nghĩ chung, khuôn khổ; bạn bè mong tôi trở thành một người đáng tin cậy và có thể giúp đỡ họ trong mọi việc. Và tôi đã thành người như thế thật, đồng thời cũng quên mất hỏi bản thân: “Mày mong muốn trở thành người như thế nào?”.

    Tôi là một con người tham vọng, chỉ là không đủ mạnh mẽ để đoạt những thứ mình thích. Ví như hồi nhỏ, cùng đám bạn trong xóm phân vai dựa theo một bộ phim truyền hình đang hot trên tivi, tôi với cô bạn thân cùng thích nhân vật nữ chính, cùng muốn đóng vai đó nhưng cuối cùng tôi không can đảm nói ra ý muốn của mình, lẳng lặng chọn một nhân vật mà không ai chọn. Rồi những câu chuyện tương tự ở những phương diện khác xảy ra, dần dà tôi cũng chẳng còn có suy nghĩ mình thích cái gì nữa, cứ để bị sắp đặt như vậy. Ngay cả cột mốc quan trọng của một đời người – thi đại học tôi cũng thế. Đến khi cầm đề thi chính thức trong tay hay đặt bút ghi nguyện vọng trường tôi cũng không rõ mình thích làm gì, muốn trở thành người như thế nào, tất cả đều mơ hồ.

    Tôi rất ngưỡng mộ những người có thể vạch tương lai cho bản thân họ. Nói không đâu xa, xung quanh tôi, đầy người bạn như thế. Tương lai họ vẽ ra có thể đơn giản với một công việc ổn định, có chồng có con; có những người cao sang hơn với mong muốn thành nhà kinh tế giỏi, thành người nổi tiếng hay kiếm được nhiều tiền. Dù sao họ cũng có nghĩ và mong muốn làm gì trong tương lai, còn tôi không thể trả lời được câu hỏi: “10 năm nữa, bạn sẽ như thế nào?”.

    Những ngày gần đây, tôi suy nghĩ khá nhiều về điều này, khi mà chẳng còn bao lâu nữa tôi sẽ tốt nghiệp đại học, phải bước ra thế giới khó khăn ngoài vòng tay ba mẹ. Tôi không chắc mình có đủ sức để làm những việc mình không cảm thấy hứng thú không, tính tôi rất nhanh chán nản, kiên trì đến giờ chỉ bởi sự cố chấp, lười thay đổi thôi. “Rốt cuộc có điều gì khiến mình thích mà nhất định phải làm không?”. Suy nghĩ mải miết tôi nhận ra một điều. Hồi còn nhỏ tôi có rất nhiều điều muốn làm sao này những chỉ có một cái còn duy trì đến tận bây giờ. Tôi muốn thành diễn viên. Bạn không nhìn nhầm đâu, thật đấy, chỉ là cái diễn viên này có hơi khác thông thường một chút. Như tôi nói ở trên, hồi nhỏ hay bị “cướp vai” nên khi ở một mình tôi thường hóa thành nhân vật ấy rồi diễn theo, có những khi thấy bực mình với tình tiết phim/truyện quá tôi lại tự diễn theo cách nghĩ riêng. Lớn rồi mới thấy khả năng diễn xuất của bản thân chỉ giỏi trong trí tưởng tượng thôi, rất khó trở thành hiện thực nên tôi tạo nên một thế giới khác – thế giới của những con chữ. Nơi một con người khác trong tôi có thể trở thành diễn viên chính. Tôi hay nói viết lách là sở thích nhưng thực chất nó còn có ý nghĩa hơn thế. Tôi cảm thấy vui thích, hài lòng, hứng thú, thoải mái bộc lộ hỉ nộ ái ố với mọi thứ. Tôi mong muốn tạo nên cái gì đó từ những đứa con tinh thần của mình để bản thân tôi ngoài đời thực trở thành nhân vật chính.

    Ấy thế mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ biến viết lách trở thành nghiệp của mình. Phải chăng giờ là lúc để nghĩ đến điều đó?

    Tôi viết bài này khi có người bạn thân chia sẻ thông tin liên quan đến viết lách cho tôi. Bản thân cũng thấy khá hứng thú, nhưng vẫn mãi chần chừ không quyết. Không chỉ cô ấy, những người bạn tốt khác của tôi cũng cổ vũ tôi thử sức. Họ luôn luôn tin tưởng và không ít lần khẳng định rằng tôi có khả năng, thứ mà bản thân tôi nhiều lời chối bỏ.

    Trong cuộc đời mỗi người sẽ có ít nhất một lần xuất hiện biến cố. Không biết việc tôi sắp làm ngay đây có tạo cho một sự thay đổi nào cho cuộc sống tẻ nhạt của tôi hay không, nhưng nếu nó thật sự xảy ra, tôi rất hạnh phúc đón nhận.

    180517
     
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này