Huyền huyễn Phong Quỷ truyền thuyết - Lục Đạo

Thảo luận trong 'Tác phẩm Trung Quốc' bắt đầu bởi Dennis, 17/7/17.

  1. Dennis

    Dennis Cây bút tích cực
    • 13/25

    Phong Quỷ Truyền Thuyết
    Tác giả: Lục Đạo
    Thể loại: Huyền huyễn
    Dịch: Tuyết Vy
    Biên: Dennis
    Tình trạng bản gốc:
    Đang tiến hành
    Văn án:
     
    Tuyết Vy, Lulila and Lạc like this.
  2. Tuyết Vy

    Tuyết Vy Cây bút cằn cỗi
    • 118/123

    Chương 1:
    Di Tình
    Dịch: Tuyết Vy
    Biên: Dennis
    Phong lịch năm 386.
    Kinh thành đế quốc Phong, đế quốc học viện linh võ.
    “Tú, chúng ta... Chúng ta không thích hợp bên nhau.” Một người con gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi, nhan sắc đẹp đẽ đang thấp giọng nói với chàng trai xấp xỉ tuổi đứng đối diện mình.
    Chàng trai mờ mịt không hiểu nhìn cô.
    “Em hi vọng chồng tương lai của mình sẽ là người cùng chung chí hướng, là người luyện linh võ, còn anh thì...” Nói đến đây, cô không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu, sau đó lại từ từ cúi thấp đầu xuống, thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa, cất giọng nói: “Anh không thể, không phải người như vậy, cũng sẽ không trở thành người như vậy, Tú, em xin lỗi...”
    Đúng, Thượng Quan Tú biết rõ, bản thân mình không thể trở thành người như Mộng Quân nói. Hắn ba tuổi bắt đầu tu luyện linh võ, khổ luyện gần mười lăm năm, phạm vi tu luyện mới từ tầng thứ nhất Linh Sơ cảnh đạt đến tầng thứ hai Linh Động cảnh, dùng linh võ thường thức để phán đoán, hắn vốn là người không thích hợp tu luyện linh võ giống cô.
    Chỉ là Phan Mộng Quân không phải mới biết hắn ngày một ngày hai, một năm hai năm, hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đến lớn, đối với chuyện của hắn, không ai có thể biết rõ hơn cô. Mà hôm nay, cô lại đột nhiên nói ra lời như vậy.
    “Trước đây, em chưa từng nói với tôi như vậy.” Trên mặt Thượng Quan Tú loé ra một vệt cay đắng.
    Phan Mộng Quân trầm mặc hồi lâu, mới lẩm bẩm nói: “Trước đây, thế giới của em rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có mấy người, nhưng từ khi đến kinh thành, và sau khi đến đế quốc học viện linh võ, thế giới của em mới lớn lên, nhìn thấy rất nhiều chuyện trước đây cũng không dám tưởng tượng được. Tú, em xin lỗi.”
    Thượng Quan Tú không biết mình nên nói gì bây giờ, hắn nghĩ, hắn hiện tại nên xoay người rời khỏi.
    Thế nhưng hai chân của hắn đứng yên một chỗ không cử động, có tình cảm hơn mười năm, hắn không cách nào nói buông lập tức buông được
    “Tú, em... Em đã thích một người.”
    Câu nói này của Phan Mộng Quân đánh tan triệt để một chút hy vọng còn sót lại trong lòng Thượng Quan Tú.
    Đôi mắt âm u cụp xuống, nhưng miệng vẫn mỉm cười, hắn gật gù nói: “Anh biết rồi.”
    Lòng người con gái như diều đứt dây, cô chỉ có thể càng bay càng cao, càng bay càng xa.
    Thượng Quan Tú không nói được câu “Chúc em hạnh phúc” thật lòng, hắn hiện tại vẫn không có lòng bao dung như vậy, hắn chỉ có thể âm thầm thề trong lòng, chỉ cần tôi có cơ hội, tôi sẽ chứng minh cho em thấy, quyết định hôm nay của em là sai lầm!
    Lúc này, có một chiếc xe ngựa đang chạy lại, dừng trước cửa học viện linh võ.
    Màn xe được vén lên, một chàng trai gần 20 tuổi bước xuống.
    Chàng trai dáng người cao ráo, tướng mạo cũng anh tuấn, một thân màu đen phù hợp với đồng phục đế quốc học viện linh võ, thắt lưng mang theo thanh bội kiếm, cả người nhìn qua tuấn dật kiên cường, diện mạo bất phàm, đặc biệt trước ngực còn đeo huy chương danh sĩ khá bắt mắt.
    Từ xa nhìn đến chỗ Thượng Quan Tú và Phan Mộng Quân nói chuyện, đầu tiên anh ta sững sờ, sau đó bước nhanh lên phía trước, rất tự nhiên đứng bên cạnh Phan Mộng Quân, tay tùy ý vòng ngang eo của cô, đồng thời cười ha ha đánh giá Thượng Quan Tú, anh ta ung dung thong thả hỏi: “Mộng Quân, cậu ấy là ai?”
    Với sự xuất hiện của chàng trai, vẻ mặt áy náy của Phan Mộng Quân lập tức biến mất, cô mỉm cười dịu dàng nói: “Bách Nguyên, anh ấy là người hàng xóm em thường xuyên nhắc đến, cũng là người bạn thanh mai trúc mã của em, tên Thượng Quan Tú.”
    Cách nói chuyện của cô thật giống như sợ chàng trai hiểu lầm mình, rồi nhìn sang Thượng Quan Tú nhỏ giọng nói: “Tiểu Tú, cậu trở về đi, sau này đừng đến tìm tôi nữa!”
    Nghe lời này của cô, chàng trai kia nhắm mắt rồi mở ra, sắc mặt khó coi nhìn chăm chú Thượng Quan Tú.
    Thượng Quan Tú vẫn chưa đến 18 tuổi, dáng người hơi cao, vóc người gầy gò, nhìn đến khuôn mặt, không thể nói là đẹp trai, nhưng cũng là đẹp trai theo kiểu thô lỗ, ngũ quan của hắn sâu sắc khác hẳn với người thường, lông mày rậm, vừa đen vừa dài, phía dưới là một cặp mắt hẹp dài, khóe mắt hình mắc câu, điển hình mắt chim ưng, lấp lánh có thần, ánh mắt trong lúc chuyển động, hình như phát ra ánh sáng ác độc, sống mũi cao thẳng, môi mỏng như tước, lộ ra vẻ tuấn tú, khí chất cương nghị.
    Điều khiến người khác không dám khen tặng chính là trang phục cổ xưa không thể tả của hắn, áo quần là loại vải thô, chân mang một đôi giày vải, tuy rằng còn không đến mức vá víu, nhưng nhìn qua đều đã rất cổ xưa. Ở nơi tập hợp tầng lớp phú quý như đế quốc học viện linh võ này, trang phục của hắn có vẻ hoàn toàn không hợp.
    Khóe miệng Lãnh Bách Nguyên nhếch lên, bật cười ra tiếng, anh ta bước lên trước hai bước, đứng trước mặt Thượng Quan Tú, tiếp theo, amh ta đưa tay mình ra, nắm cổ áo Thượng Quan Tú.
    Tay kia của gã đưa lên, cùng lúc đó, sương mù màu trắng từ cánh tay gã bay ra, sương mù vờn quanh cánh tay của gã, ngưng tụ không tan, chỉ trong nháy mắt, khí sương trắng đó biến thành mảng rắn, bao trùm lên cánh tay gã thành một tầng áo giáp màu trắng.
    Tu linh giả đẩy linh khí của bản thân phóng thích ra ngoài, khống chế linh khí ở bên ngoài cơ thể ngưng kết thành trạng thái rắn, tiến hành bảo vệ bản thân, đây là linh võ học thuộc linh khải hóa.
    Lúc này, Lãnh Bách Nguyên giơ nấm đấm Linh Khải lên, giống như đang muốn đánh Thượng Quan Tú.
    Thượng Quan Tú tu luyện chỉ đạt cảnh giới đến tầng thứ hai Linh Động cảnh, còn rất xa mới đạt đến trình độ Linh Khải hóa, nếu như hắn bị nắm đấm của Lãnh Bách Nguyên đánh trúng, xương sọ của hắn cũng có thể bị đánh nát.
    Thấy chuyện như vậy, Phan Mộng Quân sợ đến khuôn mặt biến sắc, vội vàng bước lên trước, dùng sức kéo cánh tay đang giơ lên của Lãnh Bách Nguyên, lắp bắp nói: “Bách... Bách Nguyên, anh đang làm gì vậy? Tiểu Tú là bạn thanh mai trúc mã của em!”
    Lãnh Bách Nguyên cũng chỉ muốn hù dọa Thượng Quan Tú, gã không tùy tiện đến nỗi ban ngày ban mặt, ở trước cửa đế quốc học viện linh võ giết người như vậy.
    “Cậu ấy không phải đến đây níu kéo em sao?” Lãnh Bách Nguyên cười cợt nhìn Phan Mộng Quân, sau đó ánh mắt âm lãnh nhìn vào mặt Thượng Quan Tú, cố ý quơ quơ nấm đấm Linh Khải, gằn từng chữ: “Tôi mặc kệ cậu là Thượng Quan Tú hay là hạ quan tú, nếu sau này để tôi thấy cậu dám đến học viện dây dưa với Mộng Quân, đừng trách tôi không khách khí với cậu! Bây giờ, cậu cút ngay cho tôi!”
    Trong khi nói chuyện, gã dùng sức túm cổ áo Thượng Quan Tú đẩy ra ngoài. Bị đẩy nên đứng không vững, “thịch thịch thịch” thụt lùi ba bước, sau đó ngã ngồi dưới đất.
    Thượng Quan Tú ngã nhanh, tốc độ đứng dậy cũng không chậm, hắn đứng yên đó, đôi mắt hổ không chớp nhìn chằm chằm Lãnh Bách Nguyên.
    Hắn không phải là thằng ngu, đương nhiên thấy được, người mà Phan Mộng Quân yêu thích chính là gã.
    Nhìn thấy tình địch, trong lòng Thượng Quan Tú đã kìm nén một khí lửa, bây giờ đối phương lại cố tình đánh mình, lửa giận trong lòng hắn lập tức bộc phát ra.
    Mắt chim ưng của Thượng Quan Tú khi nhìn một người đã sắc bén, lúc này hắn căm phẫn nhìn chằm chằm Lãnh Bách Nguyên, làm cho trong lòng gã sản sinh một loại ảo giác, thật giống như chính mình không phải đang bị một người nhìn chằm chằm, mà như là bị một đầu dã thú hung mãnh nhìn chằm chằm, giống như bất cứ lúc nào đối phương cũng có thể nhào tới tấn công mình, mạnh mẽ cắn một cái vào cổ họng mình.
    Gã không thích ánh mắt này của Thượng Quan Tú, càng không thích cảm giác bị nhìn không rét mà run này.
    Gã nghiêng đầu, miệng nhếch lên, nhìn vào ánh mắt bén nhọn của Thượng Quan Tú, hỏi: “Thế nào? Nhóc con, cậu không phục sao?”
    Thượng Quan Tú không trả lời, vẫn trừng trừng nhìn gã.
    Khốn nạn! Lãnh Bách Nguyên lên cơn giận dữ, chửi thầm trong lòng, không hề báo trước, gã bất ngờ đánh một quyền.
    Quả đấm của gã chính là tráo Linh Khải, vừa nhanh vừa mạnh, lại nhanh vô cùng.
    Thượng Quan Tú không kịp phản ứng, bị Lãnh Bách Nguyên đánh trúng vào bụng.
    Hắn rên lên một tiếng, lực của nấm đấm khá mạnh, thân thể bị đánh văng lên cao, sau đó rầm một tiếng quỳ dưới đất.
    Lục phủ ngũ tạng bị đánh trúng, đau đớn sắp nát, máu tươi theo khóe miệng của hắn chậm rãi chảy ra. Hắn cố cắn chặt răng, không thốt ra một tiếng, sau đó hắn dùng sức của hai chân, chống đỡ lấy thân thể, lại một lần nữa đứng thẳng lên.
    Rất khó tưởng tượng được, đang không có sự bảo vệ của Linh Khải lại bị người tu hành dùng nắm đấm tráo Linh Khải đánh trúng, hắn còn có thể đứng lên hay sao. Trên mặt Lãnh Bách Nguyên loé ra một vệt kinh ngạc. Trong lúc gã vẫn còn kinh ngạc, Thượng Quan Tú đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, dùng quyền hướng về Lãnh Bách Nguyên vọt tới.
    Bất quá hắn chỉ lảo đảo ra quyền với Lãnh Bách Nguyên mà không tạo thành bất kỳ uy hiếp nào, gã hơi nghiêng người, ung dung né cú đánh của hắn.
    Trong nháy mắt, cơ thể Lãnh Bách Nguyên nồng nặc sát khí, lời nói âm lãnh: “Nhóc con, cậu chết đi!” Vừa nói, gã vừa đưa nấm đấm lên, muốn ra tay một lần nữa.
    Có thể thấy được Lãnh Bách Nguyên đã tức giận, Phan Mộng Quân rối lòng, mặc kệ bây giờ cô có xem Thượng Quan Tú là người yêu hay không, nhìn chung hai người cũng là thanh mai trúc mã, có tình cảm hơn mười năm.
    Cô liều mạng chạy đến trước mặt Lãnh Bách Nguyên, chắn ngang giữa gã và Thượng Quan Tú, hàng mi thanh tú của cô nhíu chặt, gấp rút nói: “Bách Nguyên, anh không được đánh!”
    Vừa nói, cô vừa nhìn về hướng Thượng Quan Tú, thấp giọng gần như cầu xin, khuyên nhủ: “Tiểu Tú, anh đi nhanh lên, tôi xin anh...”
    Nhìn thấy Phan Mộng Quân sắp khóc, đôi tay nắm chặt của Thượng Quan Tú chậm rãi buông ra, lửa giận dần tan biến, đầu óc cũng tỉnh táo lại.
    Hắn muốn liều mạng với Lãnh Bách Nguyên, nhưng hiện tại hắn không có thực lực đó.
    Lãnh Bách Nguyên cũng giống như Phan Mộng Quân, đều là học sinh của đế quốc học viện linh võ, ít nhất tu luyện cũng đạt đến tầng thứ năm linh hóa cảnh, mà hắn chỉ đến được tầng thứ hai Linh Động cảnh mà thôi, khoảng cách chênh lệch quá xa, vì vậy đánh nhau không phải dựa vào đấu chí và sức chịu đựng mới có thể bù đắp sự chênh lệch đó.
    Hắn đưa tay lên lau vết máu ở khóe miệng, mối thù này, hắn sẽ ghi nhớ trong lòng.
    Đầu tiên, Lãnh Bách Nguyên nhìn Phan Mộng Quân, sau đó nhìn sang Thượng Quan Tú, âm thầm cắn răng, kìm nén lửa giận trong lòng, khóe miệng nhếch lên, bật cười thành tiếng, vẻ khinh bỉ hiện lên trong khóe mắt, nói ngạo nghễ: “Thượng Quan Tú, ngày hôm nay coi như cậu may mắn, nếu như để tôi thấy cậu chạy đến đế quốc học viện linh võ níu kéo Mộng Quân một lần nữa, tôi tuyệt đối không tha cho cậu!” Nói xong, hơi nước trên mặt gã biến mất, đồng thời nắm tay Linh Khải cũng tản mất theo. Thay đổi nhanh chóng, gã cười ha hả ôm ngang eo Phan Mộng Quân, ngẩng đầu nói: “Mộng Quân, chúng ta đi thôi! Người như cậu ta chỉ là một tên vô lại, anh thấy nhiều lắm rồi, em càng nhường nhịn cậu ta, cậu ta càng được đà lấn tới, sau đó sẽ bám theo em không buông, em chỉ có thể muốn trốn đi thôi...”
    Vừa nói chuyện, gã vừa ôm Phan Mộng Quân, như là một con gà trống vừa đá thắng, vênh váo tự đắc đi ngang mặt Thượng Quan Tú, cố ý liếc hắn một cái.
    Phan Mộng Quân vừa đi vừa liên tục quay đầu lại nhìn, đã mấy lần cô muốn chạy lại xem Thượng Quan Tú có bị thương không, nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn xuống, đi theo Lãnh Bách Nguyên vào cửa lớn học viện linh võ.
    Tất cả học sinh đứng xem xung quanh đều nhìn Thượng Quan Tú chỉ chỉ chỏ chỏ, thỉnh thoảng họ bật lên những tiếng cười nhạo.
    Thượng Quan Tú không quan trọng lắm linh võ này, nhưng từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ chịu qua nhục nhã như vậy.
    Hắn cũng không biết mình đi ra cửa lớn đế quốc học viện linh võ như thế nào, khi hắn lấy lại được tinh thần, thì đã đến một thành phố lớn phồn hoa.
    Giờ đã là tháng bảy, bầu trời không mây, trên cao mặt trời chói chang, bầu không khí nóng bức. Vào giờ phút này, lòng Thượng Quan Tú lại lạnh như băng, cả người dường như đang rơi vào hầm băng.
    Vào thời khắc nhìn Lãnh Bách Nguyên ôm Phan Mộng Quân rời khỏi, Thượng Quan Tú bỗng cảm thấy có một bàn tay vô hình đưa vào trong cơ thể chính mình, đem lòng tự ái của hắn móc ra, mạnh mẽ ném xuống đất, và đạp lên nát tan.
     

Chia sẻ trang này