Truyện ngắn Nỗi buồn mang tên anh - Helen

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Helen, 16/4/18.

  1. Helen

    Helen Cây bút kinh nghiệm
    • 53/74

    Tác phẩm: Nỗi buồn mang tên anh
    Tác giả: Helen
    Thể loại: Truyện ngắn
    Tình trạng: Hoàn thành


    [​IMG]
    Anh à, anh có biết không em chính là một người con gái luôn rất mạnh mẽ trong cuộc sống. Nhưng khi đối diện với tình cảm thì em lại trở thành một kẻ yếu đuối đến lạ thường. Chính anh là người đã đến bên em và mở ra tình yêu cho đôi ta, rồi cũng anh đã biến nó thành một chuyện tình lãng mạn như một câu chuyện cổ tích. Trong câu chuyện đó nếu anh là một chàng thiếu gia nhà giàu thì em lại chỉ là một cô gái bình thường và không xinh đẹp. Lúc đầu khi biết được tình cảm anh dành cho em, em đã rất khó xử và luôn tìm cách lảng tránh anh nhưng cuối cùng em lại bị anh chinh phục bởi tình cảm chân thành ấy.

    2 năm là khoảng thời gian mà anh đã dành để theo đuổi một cô gái chẳng có gì nổi bật như em. Ấn tượng lần đầu của em đối với anh chính là hình ảnh một chàng công tử nhà giàu, có xe xịn và lắm tiền nhưng chỉ biết ăn chơi ngông cuồng, cứng đầu và vô cùng cố chấp. Rồi cũng chính sự ngông cuồng và cố chấp của anh ngày ấy đã khiến em chú ý và yêu anh điên cuồng như ngày hôm nay. Khi yêu nhau chính em đã khiến anh thay đổi rất nhiều. Trước đây anh đã từng nói: "Anh sẽ ở bên em cả cuộc đời này. Anh sẽ mãi yêu em nhiều như lúc đầu. Anh sẽ luôn bảo vệ em trước trở ngại cuộc sống và là chỗ dựa cho em những lúc buồn. Anh và em sẽ cùng nắm lấy tay nhau đi đến hết cuộc đời." Nhưng giờ chính anh lại là người bỏ mặt em mà ra đi mãi mãi. Anh đi đến một nơi thật xa và không bao giờ trở về bên em nữa.

    Anh ở nơi phương xa đó có biết không, em ở nơi đây cảm thấy đau lắm, đau đến không còn thở nổi nữa. Em nhớ anh đến phát điên lên. Từng ánh mắt, nụ cười, khuôn mặt và cả giọng nói của anh khiến em cảm thấy mình như chết đi. Em không thể nào nhắm mắt được vì em sợ, em rất sợ khi mình ngủ thì sẽ quên mất nó và quên mất anh. Ngay từ đầu khi ta vừa yêu nhau, em biết rằng anh là chàng trai của tốc độ và em cũng đã ủng hộ đam mê đó của anh nhưng em đã không nghĩ mọi thứ sẽ xảy ra như ngày hôm nay. Mọi chuyện đến với em quá bất ngờ, bất ngờ đến mức bản thân em còn chưa biết phải đón nhận nó thế nào. Em thật sự vô cùng hối hận.

    Em vẫn nhớ rất rõ cái đêm đấy và cuộc điện thoại định mệnh kia. Chúng khiến em chết lịm đi khi biết anh vừa gặp tai nạn. Em đã chạy đến bệnh viện với hi vọng có thể nhìn thấy anh nhưng khi đến đó em lại đau đớn hơn khi nghe thấy câu nói: " Các cháu hãy vào gặp cậu ấy lần cuối đi. Cậu ấy muốn nhìn mặt các cháu. Tôi xin lỗi." Lúc nghe câu nói ấy em gần như trở thành một kẻ vô hồn. Em không tin nổi đó lại là sự thật đang diễn ra trước mắt em. Chỉ vài ngày trước đó em còn cãi nhau với anh và cách đó gần một giờ anh còn gọi làm lành với em mà giờ anh lại như vậy.

    Em đến bên nắm lấy tay anh mà nước mắt không ngừng rơi, nhìn anh mà bao kỉ niệm cứ trở về. Anh nhìn em mà nước mắt trào ra, rồi mỉm cười nói: "Anh xin lỗi anh đã không thể thực hiện lời hứa. Không có anh bên cạnh em cũng phải sống thật tốt. Dù thế nào anh vẫn dõi theo em. Hãy yêu người khác tốt hơn anh và quên anh đi." Em khóc ngất nắm chặt tay anh nhưng rồi anh lại buông đôi tay em và chìm vào giấc ngủ sâu. Chính lúc đó em đã ngất đi vì không thể chấp nhận nổi sự thật.

    Ngày đưa anh về nơi yên nghỉ, nhiều bạn bè anh đã đến và động viên em, họ khuyên em hãy cố đứng dậy và sống thật tốt để anh được vui lòng. Nhưng em làm sao để vượt qua nó đây. Nó khiến em càng không kiềm nổi nỗi đau đớn khi mất anh người em yêu rất nhiều. Sau đám tang mẹ anh đã đưa cho em một chiếc hộp trong đó có có quyển nhật kí, cùng những bức thư và rất nhiều hình ảnh của em và anh. Nhưng đau lòng hơn là khi em nhìn thấy chiếc nhẫn khắc tên em và anh. Mẹ anh vừa khóc vừa nói: "Đó là chiếc nhẫn mà nó dự định vào ngày cháu tốt nghiệp rồi cầu hôn cháu đấy. Nhưng giờ đã không thể nữa." Em lại bật khóc, mẹ anh ôm em và nói tiếp: "Nó đã rời xa mình thật rồi cháu. Bác đau đớn lắm. Tất cả vì bác đã nuông chiều nó quá mức." Nghe thấy thế em càng hận bản thân mình hơn vì lúc đầu đã không ngăn cản anh. Giá như em ngăn cản thì hôm nay đã không ngập tràn nước mắt và đau thương.​

    * Helen*
    - Nỗi buồn của quá khứ -
    16/04/2018
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/5/18
    Hanna thích bài này.

Chia sẻ trang này