Tản văn Những ngày bắt đầu - Vân Du

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Sim, 24/6/17.

  1. Sim

    Sim Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Những ngày bắt đầu
    Tác giả: Vân Du
    Thể loại: tản văn
    Tình trạng: hoàn

    Cậu vẫn còn nhớ những ngón tay nhảy múa trên dây đàn của chàng ca bồi viễn du có chiếc mũ nâu sẫm, rộng vành ấy chứ? Thật đẹp! Những ngón tay chai đi vì cứ mãi nhảy múa, những ngón tay ấy hẳn đã quên đi cách mà chúng bắt đầu. Chúng ta đã từng sợ sệt bởi những thứ làm ta bỡ ngỡ, đã từng…

    Để tôi kể cậu nghe một câu chuyện về một cô gái. Một cô gái thích mơ và cũng sợ hãi những cơn mơ. Một cô gái bước ra từ những trang viết chi chít chữ, được nhồi nhét một mớ lý thuyết rỗng tuếch. Cô gái ấy chưa một lần trải đời, còn lắm lo âu và sợ sệt...

    Thế rồi mạnh dạn quyết định, mạnh dạn bước đi, cô gái đó buộc mình phải đổi thay, buộc mình phải trưởng thành. Cũng bởi bản tính chậm chạp, chuẩn bị sớm một chút, chuẩn bị nhiều hơn một chút có thể làm cô ấy yên trí rằng mình sẽ bắt kịp.

    Một công việc làm thêm, một chút tiền ít ỏi, ai bảo là dễ dàng! Đánh đổi! Là lỗi lầm, là trách phạt, là những giọt nước mắt không thể rơi. Ai đã từng đổi phiếu miễn phí để lấy một phần cơm nhà người? Ai từng cắn chặt môi làm và làm chỉ để đổi lấy cái nhăn mày cùng cái lắc đầu chê bai. Ai đã từng nghe những lời nói ngọt ngào mà chứa dao nơi đầu lưỡi. Cô gái đó biết không? Nếm chưa? Có sợ không?

    Thưa, rồi! Chỉ một ít thôi, sợ chứ! Rất sợ! Chỉ là không còn thời gian để sợ! Hôm nay cô vừa bị quản lí kéo vào bếp nói một đống từ "mát tai" chỉ vì chị ta đến trễ chẳng thấy cô lau bàn thế nào, mời khách ra sao! Ức không! Ức chứ! Cười lên! Răng phải hé ra một tí, bậm môi thế, gượng gạo lắm! Cười, cười và cười! Người làm phục vụ nhiều khi cũng chả kém cạnh diễn viên hạng A. À không, cô chưa chuyên nghiệp như những anh chị cùng nghề, cô chỉ có thể bất động đứng đó như một cái máy hỏng. Bởi một chút xê dịch nữa thôi... nước mắt sẽ rơi. Cười lên! Khách vào!

    Chưa bao giờ đồng hồ lại chạy chậm đến thế. Ba mươi phút nữa, tang ca. Đợi mãi vẫn còn tận hai mươi phút, nhớ nhà. Mẹ ơi con mệt! Mẹ ơi con đói! Mẹ ơi... con muốn về... Chưa bao giờ giấc ngủ lại nhẹ nhàng với cô như vậy. Được ngủ thật thích!

    Con người ta sinh ra vốn đã bị trói buộc vào vào một từ "sống" và để sống và được sống họ sẽ tự trói mình vào một loại giấy vẫn gọi là "tiền". Ôi! Thật thô tục! "Tiền tài chỉ là vật ngoài thân!". Chắc không?

    Có một người anh mới quen dẫn dắt cô từng chút một. Có một người chị ít nói luôn tùy cô nhờ vả. Lại thêm một người anh thỉnh thoảng sẽ nhảy điệu con rắn để làm cô cười những lúc cô bị mắng, và còn một người anh kiệm lời với câu nói cửa miệng "từ từ mà sống!". Không phải tự dưng mà con người ta yêu quý lẫn nhau. Cũng bởi cô may mắn gặp được những người tốt bụng. Những người cho cô những bài học vỡ lòng về hai từ "mưu sinh" và "tình người".

    Đeo lên vai hành trang ít ỏi, cô gái đó bước tiếp, về phía trước...

    Cậu đang đứng đâu trên con đường đời tấp nập và đáng sợ này. Có giống như tôi bây giờ, một chiếc ba lô, một chiếc xe gắn máy để lại bắt đầu một cuộc hành trình mới.

    Gởi tôi của ngày mai.
    Học cách đối mặt, học cách bước đi.
    24/7/2017​
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/6/17

Chia sẻ trang này