[Ngôn tình] Vương gia, ta ở đây - Đang sáng tác - Cô Nàng Mộng Mơ

Thảo luận trong 'Ngôn tình' bắt đầu bởi Cô Nàng Mông Mơ, 16/7/16.

  1. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 22 đâu rồi bạn? ._.
     
  2. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Xin lỗi bạn mình đang suy nghĩ.
     
    Lulila thích bài này.
  3. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 23. Tỉnh mộng.

    Đứa trẻ trong mộng như là đang dày vò chính bản thân, miệng thì luôn miệng nói tại sao, tại sao, cứ lập đi lập lại nhiều lần như vậy điều khiến người xem phải đau lòng, là cô có phải hay không quá vô tình.

    - Giao nhi, em tính ngồi đó đến bao giờ, ngồi dậy dùng cơm đi.
    - Em không đói.
    - Đừng ngang bướng nữa, mọi việc đâu phải lỗi của em, với lại em đã cho cô ta viên thuốc cuối cùng để cứu bản thân mình cho cô ta uống rồi.
    - Nhưng mà dường như tất cả mọi người chết đều do em gây ra thì phải, đều tại em.
    - Giao nhi thì ra em là người chỉ biết chìm vào giấc mộng, em đang trốn tránh cái gọi là hiện tại, tương lai, và cả định mệnh của mình sao.
    Em có thấy đoàn người kia không, họ dường như là bạn em sao.

    Cô nhìn bảy người bọn họ.

    - Không phải là bạn mà là tương lai của em.
    - vậy em không trò chuyện với họ sao. Họ rất là lo lắng cho em đó.
    - Ca ca, anh không phải ca ca của hiện tại, anh là anh của tương lai.
    - Nếu em đã biết vậy, thì hãy tỉnh dậy thôi.

    Ánh mắt của mọi người từ từ mở ra. Điều đầu tiên mọi người thấy là người con trai hôm bữa họ thấy trong hội ngắm hoa đào. Người con trai đó đang lấy máu của mình cho cô uống. Quả thật lần này cô uống có hơi lâu, mọi người cứ nghĩ cô sẽ không tỉnh.

    - Chẳng lẽ cô ấy không muốn tỉnh dậy.
    - Không, nó sẽ tỉnh mà, bởi vì nó đang ở nơi người nó yêu cùng tồn tại mà.

    Tất cả mọi người đều khó hiểu bởi câu nói của anh.
    Thiên hạ trên giường có một chút động tĩnh, đôi mắt thanh lạnh mở ra. Nhưng đôi mắt kia vội thay đổi bằng một đôi mắt hiền hòa, giọng nói yếu ớt vang lên.

    - Ca ca.

    Anh nở một nụ cười hiền hòa.

    - Mừng em trở lại.
    - ca ca đi qua thời không nhiều lần sẽ ảnh hưởng tới tuổi thọ của anh đấy.
    - Ừ, nên đây là lần cuối cùng anh đến gặp em.
    - Vậy thì tốt.
    - Giao nhi, anh biết là em sẽ không quay về được.
    - Ca ca.

    Cô lấy chiếc gối ra trong gối là một hộp gỗ, cô mở ra lấy một hộp nhỏ mở ra bên trong hiện ra một viên thuốc màu trắng, nó cứ như là một viên ngọc không tỳ vết.

    - Ca ca, đây là những gì còn sót lại trong kí ức của em.
    - Thuốc gì đây.
    - Là thuốc giải của chất độc mà em đang mang.
    - Vậy em hãy uống đi.
    - Ca ca, hãy đưa nó cho nhị ca đi.
    - Cái gì? Sao lại đưa cho anh ta, em hãy uống đi chứ.
    - Kiếp sau em không muốn đi sai đường, ca ca yêu một người là phải thế nào, hai anh em ta là người hiểu rõ nhất mà.
    - Dù là như vậy, nhưng anh thật không muốn.
    - Ca ca, em sợ rất sợ người đó phải chết, ngay cả khi không ở trước mặt thì em vẫn rất thương tâm. Cho nên ca ca anh hãy vì em mà cứu người đó được không.
    - Vậy ai sẽ là người, sẽ cứu em gái anh đây.
    - Em, em sẽ là người cứu chính bản thân mình.

    Anh không thể nói gì, anh phải quay về rồi.
    Bước đi của anh dừng lại.

    - Nói tóm lại, chỉ cần em tin tưởng anh sẽ thay em bảo vệ tất cả.

    Khi anh rời khỏi, thì cô quay đầu nhìn bảy người bọn họ hỏi.

    - Nhìn cái gì? Chẳng lẽ lúc ta hôn mê các người muốn ép ta chuyện gì sao?
    - Cô cô, cô muốn kết hôn không.
    - Lan nhi nói rằng ta bị ép hôn, vậy ta phải đi gặp Nam Cung Hoàng mới được.
    - To gan, cô dám gọi thẳng tên của phụ hoàng, dù cô là người Liên nhi quen ta cũng không để cô dám gọi tên của phụ hoàng ta như thế được.
    - Bởi vì do quá khứ đau thương, cho nên ta dĩ nhiên sẽ gọi phụ hoàng của ngươi bằng tên.

    Cô nở một nụ cười nhàn nhạt, khiến cho mọi người lại cảm thấy cô rất thân thuộc nơi này.
    Dù như thế nào thì mọi chuyện xưa nay điều không thể đi theo ý người.

    Hết chương 23.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/3/17
  4. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 24. Bắt đầu cuộc sống mới.

    Những ngày cô tỉnh lại, mọi chuyện vẫn tĩnh lặng như không có chuyện gì. Nhưng chuyện gì đến thì nó cũng phải đến.
    Mới sáng sớm đã có một cỗ xe ngựa nguy nga trước tửu lầu I LoVe You, tên thái giám lại có một chút khó xử, cô nhìn đám người dưới lầu thầm nghĩ là không thể tránh khỏi.
    bước đi có một chút mệt mỏi, xem ra sức lực của cô vẫn còn suy yếu vì chuyện hôm qua cô hôn mê.
    Cô từ trên lầu xuống, vừa đi vừa nói.

    - Nếu có chuyện gì thì bảo chủ nhân của ngươi đến gặp ta bàn bạc,
    - To gan.
    - To gan, chỉ là một nô tài mà dám lớn tiếng với ta. Dương chưởng quỹ tiễn khách.

    phải cho dù kiếp trước cô có quen với vị vua hiện tại này thì sao, cô là cô của bây giờ không phải là cô của trước đây. Bắt cô dùng lương tri để đi gặp những người đó ư, quan niệm đạo đức của một con người.
    Từ khi xuyên tới đây, cô rõ ràng biết hoàng cung tràn đầy lừa dối, nguy cơ giống như hiện đại cô vốn đã quên đi còn có thứ gọi là lương tri. Tưởng niệm là những gì xảy ra trong quá khứ, nhưng bây giờ những tưởng niệm này đã biến thành những con dao sắc, tựa hồ muốn cắt xé trái tim cô ra làm hai.
    Trong lúc cô vừa đi vừa suy nghĩ thì tên thái giám đùng đùng tức giận về báo lại với hoàng thượng.
    Trong hoàng cung hoàng thượng nghe được những lời nói của tên thái giám vô cùng tức giận vội cho cấm vệ bắt cô vào cung.

    - Xin bệ hạ bớt giận.

    Liên nhi thấy tình hình không ổn nên quỳ xuống vang lên.
    chỉ một lát sau cấm vệ đã dẫn cô vào.

    - thật to gan, ngươi gặp trẫm mà không quỳ.

    Cô nhìn thẳng hoàng thượng.

    - Xin hỏi bệ hạ, ngài là gì của tôi?
    - Hả.
    - Thứ nhất, ngài không phải cha mẹ tôi, sao tôi lại phải quỳ
    Thứ hai, ngài không phải người chết, tôi cũng không thể nào tuân theo mà quỳ được.
    Thứ ba, ngài không có quyền áp đặt hôn nhân lên người tôi được.
    - Ta là vua ta có quyền.
    - Xin lỗi, bởi vì ngài khi vừa sinh ra đã không thoát khỏi số phận đế vương của ngài rồi, nếu ngài sinh ra trong gia đình bình thường thì ngài cũng như tôi thôi.
    Còn thái tử Bắc Thánh Quốc, chẳng lẽ ngài muốn chiến tranh xảy ra, nếu như ta không lấy ngài.
    - Có lẽ vậy.
    - Ta căm ghét chiến tranh, thắng nhân dân khổ, thua nhân dân khổ, vạn gian cung điện đều hóa thành tro bụi, dân chúng lầm than, tha phương cầu thực, ruộng đồng không ai cày cấy, trâu bò không ai chăn thả, nhà cửa, gấm vóc, thư tịch, vv... đều sẽ bị hủy hoại bởi chiến tranh rồi sẽ biến mất chỉ trong chốc lát, bởi vì cái gọi là kẻ thắng làm vua của bậc vương giả các người mà khiến cho bá tánh lầm than, các người luôn nói sẽ tạo cho bách tính muôn dân cơm no áo ấm, nhưng đó chỉ vì sự ích kỉ của các người, nên đã tạo cho bá tánh những cảnh lầm than như vậy.

    Mọi người đều cảm thấy dường như cô đã từng sống như vậy cho nên mới biết nhiều như vậy.

    - Hoàng thượng nếu chúng ta đã có mặt ở đây, tại sao người không dẫn khách của người đi ngắm phong cảnh một lát, biết đâu đang đi dạo ta lại đổi ý thì sao.

    " Không hiểu tại sao ông lại không tức giận, những hành động của cô bé này tại sao lại giống tỷ tỷ của ông thế này. Kí ức như chợt ùa về, những khung cảnh đó nó giống như thật ngay trước mắt cô vậy, bước chân của cô bất giác bước nhanh hơn, tiếng nói vang lên".

    - Dừng lại, đoạn đùng này cấm vào.
    - Nơi đây là thánh địa của Nam Cung Hoàng Triều, là nơi để cầu nguyện sao.
    - Sao ngươi lại biết.
    - Bệ hạ, tiểu nữ muốn ở nơi này.

    Ha ha ha, một nụ cười già nua vang lên. Cùng với giọng nói hiền từ của người mẹ.

    - Thật tiết, là hoàng thượng không thể quyết định được việc này.
    - Chúng thần than kiến thái hoàng thái hậu.

    Cô cung kính bước đến trước mặt bà cung kính quỳ xuống.

    - Băng Giao xin thỉnh an hoàng thái hậu, kính chúc người vạn thọ vô cương.

    Những người có mặt ai cũng ngạc nhiên, Liên nhi nhìn mà há hốc mồn, hôm nay cô cô không phải diễn kịch, ánh mắt lại trở nên nhu hòa hơn trước mà lại mang theo một chút kính trọng.
    Hoàng thái hậu nhìn cô cười nói.

    - Đôi mắt của cháu thật đẹp, rất giống đôi mắt của đứa con gái quá cố của ta.
    - Con gái của người. ( cô cười ) Con gái của người khi vừa lọt lòng mẹ đã bị người đem đi tráo đổi để lấy một bé trai mang về.

    Khi cô vừa nói ra câu chuyện thì ai cũng sửng sốt.

    - Bà chắc không biết khi cô ấy gặp người con của người thì cũng là lúc đó cô ấy bắt đầu đi vào con đường tương lai của mình, vì để có thể tiếp cận người mẹ ruột đang tâm vứt bỏ cả con ruột của mình.

    Mọi người ai cũng thất sắt, sắc mặt đều tái mét.

    - Nhưng mà, ở cùng nhau ít nhiều cũng sẽ có ít tình cảm, chính vì điều này mà cả hai người con của bà mới lâm vào lời nguyền mang theo đến cả phần mộ xuốt cả đời. E rằng kiếp sau cũng sẽ mang theo lời nguyền của kiếp này.
    - Lời nguyền gì chứ.
    - Lời nguyền nàng mãi mãi thuộc về ta, dù cho kiếp nào đi nữa. Mà muốn phá bỏ lời nguyền thì một người phải chết, hoặc là cả đời không thể gặp nhau. Nhưng hai chữ số mệnh luôn đưa hai người đến gần hơn nữa, chính vì điều đó lại gây ra phong ba cho hai người bọn họ.
    - Hư, đó chỉ là lời cô nói thôi, vậy ai sẽ chứng minh điều đó đây.
    - Những người có kia ức kiếp trước sẽ chứng minh điều đó. Nhưng mà có những người dù có nhớ rõ biết rõ kiếp trước của mình thì cũng sẽ im hơi lặng tiếng, giống như con gái của người vậy. Nhưng lần này không giải quyết lời nguyền, thì cô ấy mãi mãi không có kiếp sau.

    Trong mắt cô lộ vẻ ưu thương, cô như đang nhớ lại điều đó.
    Cô cô người có phải là đang chính mình hay không.
    Cô quay người lại nở một nụ cười điên đảo chúng sinh.

    - Mà thôi, dù sao câu chuyện cũng chẳng có gì cả, nhưng mà người ta muốn gặp cũng có ở đây, cho nên ta rất vui.

    Cô nhìn hắn, hắn cũng nhìn cô nở nụ cười.

    Hết chương 24.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/4/17
  5. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 25. Nữa đêm đột nhập.

    Tối hôm nay phong ba đột nhiên nổi lên.
    Cô thay cho mình một bộ áo màu đỏ, đang định ra ngoài thì cửa đột nhiên mở ra. Cô xoay người lại nhíu mày.

    - Cô cô.

    Liên nhi chạy đến trước mặt cô. Đi sau là hai chàng trai.

    - Vô phép tắc, con ở đây bao lâu mà đã quyên những gì ta dạy sao?
    - Con.
    - Những điều ta dạy con từ trước tới giờ, bây giờ con bỏ ngoài tai sao?
    - Con sẽ chú ý vào sẻ gỏ cửa.
    - Được rồi. Đến đây có chuyện gì sao?
    - Cô không nói chỉ nhìn cô. Cô cô muốn ra ngoài sao?
    - Ừ, có những chuyện bây giờ mới giải quyết được.
    - Đi đâu.

    Giọng nói của chàng không được vui, làm sao hôm nay cô lại mặt áo đỏ chứ, quá là chói mắt.
    Cô nở một nụ cười, cái gì chứ anh còn chưa nói thân phận của mình cho cô biết mà đã muốn quản cô rồi.

    - Đi tìm cái người mà phụ hoàng các người ban hôn để còn bồi đắp tình cảm với nhau nữa.
    -Cô cô.

    Rõ ràng cô cô là muốn đi đánh người a, mặt đồ đỏ như vậy là muốn đánh nhau với người ta.
    Tứ vương gia thì tươi như hoa, tỏ ý muốn xem kịch hay.
    Chàng thì nhíu mày.

    - Bọn ta cũng đi.
    - Không.

    Cô ra sức từ chối, cho chàng đi mọi chuyện sẽ hỏng.

    - Nàng thông thạo nơi này sao.

    Nàng im lặng, quả thực cô có nhớ đất nước này nhưng cô cũng chỉ biết mỗi hoàng cung mà thôi.

    - Vậy thì đi.

    Tuy nhiên cô không có khinh công nhưng lại ngang ngửa với hai người có khinh công, Liên nhi thì được tứ vương gia cõng trên lưng.
    Khi bốn người vào trong phòng thì bọn họ nói.

    - Bổn tọa đã chờ các vị thật lâu.
    - Quả nhiên là bật kì tài, có thể biết bổn tọa đến đây.
    - Vốn dĩ cứ tưởng là người trong tranh, nhưng không ngờ được diện kiến người thật.

    Cô nhíu mi, bàn tay liền tháo chiếc mặt nạ trên khuôn mặt ra. Đúng là một khuôn mặt dung nhan hiền hòa, phải nói là nghiên nước nghiên thành, đôi mắt trong veo không nhuốm bụi trần, mái tóc cú như tơ mềm mại trong xuốt, chỉ có điều nó là màu trắng.

    - Tại sao tóc của em lại bạc.

    Cô nhìn anh, chỉ nhẹ nhàn cười.

    - Không sao, không đẹp sao.

    Chàng không nói gì chỉ nhìn cô, cô rất đẹp, lúc nào cũng vậy.

    - Hôm nay ta đến đây, chắc các người biết chuyện gì chứ.
    -Nàng muốn hủy hôn.
    - Ta không phải là người của thế giới này. Mà cũng coi là phải đi, nhưng mà ta muốn các ngươi hiểu rõ một điều hôn sự của ta sẽ do ta định đoạt, ngay cả hoàng đế cũng không có quyền định đoạt chuyện của ta. Chúng ta đi thôi.

    Khi cô đi đến chạm vào chiếc mặt nạ nó liền trở thành tro bụi. Cô lấy chiếc khăng màu đỏ đeo lên khuôn mặt.
    Đây là cô muốn mọi người nói chuyện êm xuôi.
    Về quán trọ, cô vào phòng đóng cửa lại chỉ bỏ lại một câu.

    - Liên nhi từ mai sẽ bắt đầu học võ.

    Cả ba người nhìn nhau.
    Oa, oan uổn quá cô cô bắt nạt cô.

    Hết chương 25.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/4/17
  6. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 26. Cuộc sống ở Nam Cung Hoàng Triều.

    Cô đã ở đây vài tháng, quả thật là một cuộc sống nhàm chán, trên tay của cô đang cầm một cuốn sách lịch sử của mọi thời đại nơi này, cô cầm cuốn sách nhưng mắt lại không nhìn vào sách. Cô vội bóp trán.
    Liên nhi từ sáng tới giờ tập có một bộ quyền mà không ra hồn.
    Hai người đàn ông tỏ ra chịu thua nhìn nhau.
    Cô ruốt cuộc cũng không nhìn nổi nữa.

    - Dừng.

    Liên nhi như được ân xá dừng mọi động tác khó coi.

    - Cô cô, con không làm được.
    - Còn cười, hoàng cung là chốn long xà hỗn tạp, con có ngày sẽ chết nơi hoàng cung cho mà xem.
    - Cô cô Liên nhi thật sự đã chết rồi, con là Lan nhi cơ mà, những chuyện trong hoàng cung cô cô hiểu bao nhiêu thì con hiểu bấy nhiêu, con sẽ không để mình chịu thiệt thòi đâu.
    - Hài, con và người đó thật sự rất giống nhau, quả nhiên là cha con.

    Ánh mắt cô xa xăm.
    Cô cô, có phải cô nhớ nơi đó phải không. Dù cô không nói ra nhưng con nghĩ cô rất buồn.
    Ánh mắt cô trở nên muốn nói lại thôi.

    - Nếu ở đây có chuyện đam mỹ thì hay quá.

    Cả ba người...

    - Ta đùa thôi, Liên nhi con thật là khó dạy.
    - Nào có, cô cô thử dạy cái gì nhẹ nhàn đi, con sẽ học thật nhanh cho cô xem.

    Cô nhìn thẳng về phía trước, giọng nói hết sức nhẹ nhàng vang lên,

    - Con có biết hay không, cuộc sống của chúng ta việc gì cũng có hai mặt của nó, giống như là ánh sáng và bóng tối.
    Ánh sáng, luôn là những thứ khiến cho con người tìm kiếm những thứ mà họ nhìn thấy.
    Bóng tối, là lúc con người mệt mỏi với những thứ mà họ theo đổi vào ánh sáng đó, là thời điểm họ cần nghĩ ngơi. Nhưng họ không hiểu được rằng chính bản thân họ là người tạo ra nó.
    Kẻ giàu và người nghèo.
    Kẻ giàu, luôn luôn là những kẻ thua cuộc, dù họ có giàu đi chăn nữa, nếu họ không có lòng nhân từ thì chẳng khác nào là súc sinh, nhưng mà chẳng có ai giàu có mãi mãi cả, ngay cả một đất nước cũng có thể đổi chủ ngay lập tức.
    Người ngèo, bởi vì họ không có quyền chọn thứ gì mà họ thích, họ muốn thay đổi cuộc sống của mình, chính vì điều đó mà có nhiều người đã lạc lối.
    Đối với ta như vậy là do tâm của mỗi người không ổn định mà thôi.

    Cô nhìn khoảng trống vô định. Bên hông có một tên thái giám bước vào.

    - Tiểu quế tử thỉnh an nhị vị vương gia và nhị vị tiểu thư.

    Hắn hơi nhíu mày.

    - Quế công công có chuyện gì sao?
    - Bẩm tam điện hạ, nhận ý chỉ của bệ hạ nô tài đến đây mời ngày nhập cung, bệ hạ có chuyện muốn bàn bạc với ngài.
    - Chỉ một mình bổn vương.
    - Dạ, cả vị tiểu thư đây nữa.
    - Được rồi người về trước đi.

    Hắn quay lại nhìn nàng, nhưng không hiểu tại sao dạo gần đây nàng trông có vẻ nhợt nhạt và yếu ớt vô cùng, nhìn nàng cứ như sẽ ngã tới nơi.

    - Nàng có đi không.
    - Đi, chuyện gì đến sẽ đến.

    Cả bốn người ngồi trên xe ngựa đều mang một tâm trang khác nhau. Cô là kiểu người không thích nói nhiều, nhưng Liên nhi lại là người nói nhiều nhất. Không hiểu sao cô lại sống với Liên nhi được.
    Mặt cho Liên nhi cứ lãi nhãi cô nhắm mắt dưỡng thần. Cô vừa nhắm mắt là ngủ ngay, khi cô nhắm mắt thì Liên nhi cũng lặn thinh.
    Khi cô vừa nhắm mắt hình ảnh chiém giết hiện lên trong đầu cô, mà người bị giết lại là người nhà của cô. Cô giật mình thức dậy.
    Ba người ngồi trên xe ngựa đang nói chuyện rôm rã, thấy hành động của cô ba người hơi giật mình.
    Cô trên người đầy mô hôi, ánh mắt hơi mơ hồ.
    Đây là lần đầu tiên Lan nhi thấy cô cô thất thố như vậy, và khi thấy hành động của cô cô, cô còn giật mình hơn nữa.
    Vì hành động của cô cô là nhào vào lòng của Nam Cung Dục, cô vừa hoảng hốt vừa nói.

    - Nếu như tất cả lỗi lầm mà đổ lên đầu của ai thì xin anh hãy đổ lên đầu của em. Tất cả là do em.

    Cô vừa nói vừa run giọng nỉ non khóc trong ngực hắn, cô chỉ hi vọng đó chỉ là giấc mơ mà thôi. Một đường đi vào hoàng cung lòng cô cứ nóng như lửa đốt. Lúc xuống xe ngựa cô còn thất thố té xe. May mà hắn nhanh tay đỡ kịp.

    - Cẩn thận.

    Cô hơi giật mình nhìn hắn, cô hít sâu một hơi, thay đổi thái độ nhanh như không có chuyện gì sảy ra.
    Khi cô bước vào cửa điện, bước chân của cô vôi dừng lại.
    Phụt...
    Đứng trước mặt bao người mà cô lại phun ra một ngụm máu tươi, mọi người ai cũng ngạc nhiên.

    - Cô cô người bị thương.
    - Không, không phải ta là người khác.

    Cô bước vào. Không quỳ không siểm lịnh.

    - Bệ hạ, nếu ngài tặng ta bảo liên ngọc, thì ta sẽ đồng ý yêu cầu của ông. Kể cả phải lấy thái tử của nước phiên ban.
    - Việc này.

    Ông lên tiếng nhưng lại nhìn Nam Cung Dục, cô theo ánh mắt của ông nhìn hắn, cô có hơi nhíu mày.
    Hắn nhìn cô nở nụ cười.

    -Niếu nàng đã là thê tử của ta thì đó sẽ là của nàng. Người đâu về tẩm điểm của ta lấy quả cầu bảo liên ngọc cho ta.

    - cảm ơn.

    Hết chương 26.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/5/17
  7. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 27. Can thiệp thời không.

    Trong lúc chờ đợi thì cô đã bước khỏi thánh điện đi đến cấm địa hoàng cung. Mọi ngươig bước theo đều giật mình. Hoàng thượng lên tiếng.

    - Ta đã nói đây là cấm địa, cho nên cô không thể vào.
    - Có những thứ biết không thể làm nhưng vẫn phải làm. Bệ hạ bí mật không thể cứ như vậy mà cho qua.

    Cô cứ nói rồi đẩy cửa bước vào, trong khi mọi người đang bàng hoàng, cô bước vào phòng, như đã quen thuộc từ lâu cô bước vào một cách nhẹ nhàng. Đây là lần đầu tiên mọi người bước trong Đào các, từ xưa mọi người nghe nói hoàng hậu nơi đây không thích ra khỏi phòng cho nên họ không biết người trong lầu này như thế nào, với lại những người biết chuyện này trong một đêm đã chết sạch.
    Cô bước đến một cái rương mở ra lấy ra năm chiếc đèn trong gương.

    - Không được tự tiện.

    Cô gái này không những tự ý xông vào biệt viện mà còn tư ý lấy đồ lung tung, mà tại sao cô ta lại thông thạo chỗ này như vậy.

    - Hoàng thượng, dù sao những thứ này cũng không ai có thể dùng được, hà tất gì người phải ngăn cản người biết dùng nó chứ.
    - Ngươi biết dùng.

    Cô đến cái hình tròn trên một chiếc bệ, bàn tay cô chạm nhẹ.

    - Nào, hiện ra.

    Trên chiếc bệ hiện lên năm ánh sáng kì bí.
    Cô cầm chiếc đèn thắp lên.

    - Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

    Vừa lúc đó, Ẩn cũng mang bảo liên ngọc đến.

    - Đến thật đúng lúc.

    Cô vội lấy viên ngọc bước vào vòng tròn, chưa kịp để cho mọi người hiểu được chuyện gì cô đã khóa hình tròn lại, người bên ngoài có thể nhìn thấy tất cả nhưng lại ko thể bước vào. Mọi người nhìn thấy cô lấy dao rạch tay mình nhỏ máu lên quả cầu, đột nhiên một ánh sáng hiện lên. Một lực phản phệ khiến cô té ngã, ánh sáng trong vòng phản chiếu hình anh trong quả cầu khiến cho mọi người phải chú ý, đột nhiên có một bài hát vang lên trong quả cầu.

    Bài: Khiên Ty Hí.

    - Cười nhạo ai dương oai nhờ mỹ mạo.
    Không có tâm sao sứng dung nhan này.
    Tiếng bàn linh trong trẻo.
    Ngọn đèn u ám giữa màng che.
    Ta và người là trời sinh một cặp.
    Không có người mới xem như nguồn họa.
    Không có tâm mới thật hài hòa.
    Người rách rưới, ta tươi đẹp.
    Sánh bước băng qua sông qua núi.
    Người tiều tụy, ta lung linh thay người.
    Là người nâng bút mực.
    Vẽ lên giọt lệ châu nơi khóe mắt ta.
    Diễn vở ly biệt trùng phùng.
    Vui buồn vì ai.
    Người đời hiểu lầm quanh co.
    Ta đây chỉ cho người chi phối.
    Hỏi thế gian còn gì hoàng mỹ hơn.
    Lan hoa chỉ se hồng trần như nước.
    Ba thước bệ hồng, vạn sự thổi vào khúc ca.
    Hát nổi bi cửu biệt chẳng nên bi.
    Rực đỏ mười phần rồi cũng thành tro bụi.
    Mong ai ghi nhớ ai, ở độ xuân tươi đẹp nhất này.

    Người dắt ta múa như bay.
    Người dẫn ta biết tiếng thoái.
    Khổ lạc đều bầu bạn.
    Nâng tay nhất chân đều không trái ý.
    Đem sự khiêm tốn dịu dàng trở thành tuyệt đối.
    Người sai thì ta chẳng thể đúng.
    Người hồ đồ thì ta khờ dại.
    Tâm hỏa sao cam, để vậy không giải.
    Người tiều tụy ta chưa tùng héo hon.
    Người mệt mỏi ta chẳng dám uể oải.
    Biết dùng gì để sưởi ấm cho người đến ngàn năm đây..
    Gió tuyết mờ mịt, vương đôi tóc bạc
    Lửa ánh lên làm nhíu hàng mi người.
    Giá như người bố thí ta một giọt lệ.
    Giá như có thể cùng người già đi.
    Có tan thành tro giữa làn khói.
    Cũng coi như ra đi hoàn mỹ.
    Gió tuyết mờ mịt, vương đôi tóc bạc.
    Lửa ánh lên làm nhíu hàng mi người.
    Giá như nguòi bố thí ta một giọt lệ.
    Giá như có thể cùng người già đi.
    Có tan thành tro giũa làn khói.
    Cũng coi như ra đi hoàn mỹ.

    Những tiếng hát reo vang, là những hình ảnh kì lạ xuất hiện.

    Hết chương 27.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/6/17
  8. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 28.

    Lần này những hình ảnh xuất hiện lại càng chân thật hơn cả giấc mơ.
    Thật xứng với bài hát.
    Trong hình xuất hiện một thiên thần xinh đẹp, đó chính là cô, lại là một đứa bé cầm cuốn sách xem thật là cuốn hút, trên chân đeo một chiếc lắc xinh đẹp mỗi khi bước đi là nó lại reo vang, khung cảnh lại xuất hiện những ngọn nến lung linh giữa đêm khuya, hình ảnh một nam một nữ đứng cạnh nhau tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, một mình cô toàn thân dính đầy máu tươi, cô một thân không nhiễm một chút bụi trần khác với hình ảnh máu tươi lúc nãy, chàng trai toàn thân dính đầy máu tươi quần áo thì có nhiều chỗ bị rách người con gái một thân hồng y không nhiễm một chút bụi trần nhìn người con trai đó, cảnh quay lại bắt đầu thay đổi khung cảnh lại có vực núi và hồ nước, chàng trai đó lại tiều tụy vô cùng còn cô gái lại lung linh đẹp đẽ vô thường, giọt nước mắt của cô lại khiến cho người có cảm giác như là một bức tranh vẽ nên, cô cùng người nhà của mình lại khóc lóc rồi lại cười vui vẽ, lại một đám người cãi vã không biết đã sảy ra với họ, người con trai đó dường như chỉ nghe lời một mình cô mà thôi, nhìn như vậy thật là hoàn mỹ, một bộ hồng bào khoác vào người cô như nước, bước chân cô bước lên bệ cao dù cho những người đó có nhìn cô chỉ trỏ cô cũng chỉ coi như là họ đang hát mà thôi.

    Từ những hình ảnh mơ hồ như thế, lại hiện lên những lời nói thâm trầm.

    - Nhị ca nếu chúng ta không cách xa thì có chết e là em cũng sẽ tan thành tro bụi. Xin anh hãy coi tuổi thanh xuân này là đẹp nhất.

    Lời nói lại thay đổi.

    Hình ảnh là một vường đào rất đẹp, người con gái nắm tay người con trai cứ xoay vòng quanh vường đào.

    - Nhị ca nhanh lên đi, ở đây vui quá. Nhị ca anh nên từ từ thong thả không nên vội vàng như thế. Nhị ca em đã nói rồi mà cứ thong thả thôi vậy bây giờ em sẽ nghe anh nói. Nhị ca anh nói đó đúng thì điều đó đúng, bởi vì những lời anh nói điều là tuyệt đối. Tứ ca nếu như anh ấy sai thì em không thể đúng mà nếu như anh ấy hồ đồ thì em chấp nhận mình khờ dại.

    Đột nhiên khung cảnh hoàn toàn thay đổi, một cảnh chém giết xảy ra.
    Đột nhiên cô lấy một lá bùa ra cô hét lên.

    - Dừng lại.

    Một ánh sáng phát ra tư quả cầu.

    Hết chương 28.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/6/17
  9. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 29.

    Lá bùa trên tay cô từ từ xuyên qua quả cầu, một bóng dáng từ lá bùa hiện ra, và bóng dáng đó không ai khác chính là cô giọng nói của cô vang vọng cả hiện đại và ở đây đều nghe thấy.

    - Dừng lại.

    Từ trong quả cầu xuất hiện bóng dáng của một người con gái người con gái đó không phải ai khác chính là cô, nhưng hình như người trong quả cầu không một ai thấy cô, cuộc đánh nhau vẫn diễn ra.

    - VISON, anh là đang muốn giết chúng tôi.
    - Anh chắc chắn biết HANA ở đâu.
    - Nó chết rồi.
    - Giết, không nói thì giết từng người một cho đến khi nói ra mới thôi.
    - Nhị ca, anh hay bình tĩnh đi.

    Người con gái ngồi làm phép nơi cung điện vội lên tiếng.

    - Thiên địa quy lai quá khứ hiện tại chỉ là hư ảo.
    - Hãy dừng lại đi mà.

    Bây giờ giọng nói của cô có thể vang qua quả cầu.

    - HANA.

    Tất cả mọi người cứ như chậm lại vài giây, ai cũng nghĩ rằng cô đã chết, người phục hồi đầu tiên là anh cô, anh cô hơi nhíu mày.

    - Em.

    Cô lắc đầu ý bảo anh đừng nói gì hết.
    Người đàn ông đang điên cuồn ra lệnh, ngừng lại động tác.

    - HaNa.
    - Nhị ca.

    Hai người kích động ôm nhau nhưng mà anh lại đi xuyêm qua người cô.
    Cô chớp mắt. Bàn tay không thể xác chạm vào cô.

    - Nhị ca, em vốn dĩ là người đã chết, cho nên anh không cần phải tức giận với ai cả.

    Cô quay sang nhìn người thân của mình.

    - Họ là cha mẹ, anh chị thân sinh của em, xin anh đừng vì không có em bên cạnh mà làm hại họ, họ là vô tội. Xin anh hãy tha cho họ.
    - HaNa, em là của ta.
    - Nhị ca, em xưa nay chưa cầu xin anh điều gì, em chỉ câu xin anh hãy chờ em kiếp sau có được hay không. Nhị ca em xưa nay không thích hứa với ai điều gì cả, nhưng nếu em đã hứa thì sẽ không nuốt lời, nhị ca có thể hứa với em được không.

    Mọi người đều có xuy nghĩ riêng của mình.
    Anh nhắm mắt gật đầu.

    - Được.

    Cô nở một nụ cười mãng nguyện.

    - Nhị ca một đời một thế hẹn ở kiếp sau.

    Vừa nói xong thì cô cũng biến mất.

    Hết chương 29.
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/7/17
  10. thamtutuhoanglong

    thamtutuhoanglong Cây bút mới
    • 1/6

    Dài quá tôi chẳng muốn đọc, chỉ thấy toàn chữ là chữ
     
  11. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Thì tiểu thuyết mà, ko phải chữ thì là gì?
     
  12. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 30 - một đời một thế là như thế nào.

    Khi hình nhân ơ thế giới bên kia biến mất thì cô ở thế giới này lại hộc máu nằm trên bệ.

    - Cô cô.
    - Băng Giao.

    Cô mở mắt nhìn hai người chạy đến trước mặt mình thản nhiên trả lời.

    - Ta không sao, vương gia ngày có thể đưa ta về phủ được không.
    - Được.

    Hắn bước đến bên cô ôm cô vào lòng, khi hắn đến ôm cô thì cô cũng tự động quàng vào vô hắn, rồi thì thầm vào tai hắn.

    - Em nhớ anh, rất nhớ.

    Bàn tay hắng bất giác xiếc chặt hơn thì thầm vào tai cô.

    - Ta cũng vậy.

    Cô từ từ nhắm mắt ngất đi. Lan nhi vẫn còn chưa hoàng hồn, cô cô là người từ nhỏ cho tới bây giờ là người không thích thân mật với người khác vậy mà cô với vị vương gia này lại có cư chỉ thân mật còn hơn những người ở bên kia.
    Mọi người có mặt trong thánh điện cũng nhìn ra xắt mặt của nhau đều biết điều thỉnh hoàng thương để rời đi.
    Nam Cung Nghêu thấy Lan nhi vẫn còn ngây ngốc nên đến kéo tay cô.

    - Ngây ngốc cái gì?

    Cô lắc đầu.

    - Đưa tôi đi thăm cô cô đi.
    - Được.

    Khi lên xe ngựa, tâm tình của cô vẫn không được tốt lắm.

    _ Nàng không phải liên nhi.
    - Hả.

    Hắn nói một câu không đầu không đuôi đây là ý gì?
    Hắn nhìn cô.

    - Liên nhi là một cô gái tốt, bọn ta luôn xem muội ấy là muội muội. Muội ấy thích nhất là đại ca.

    Cô không lên tiếng, chỉ hơi nhướm mày ý hỏi là có ý gì?

    - Cô ấy chọn ta là vì ta là người thích hơp, đại ca là một người có tham vọng, cho nen ta thích hợp, nên ta mới chạy trốn.
    - Ngươi cũng thích cô ấy.

    Hắn hơi giật mình.
    Nhìn biểu hiện của hắn , không hiểu sao lồng ngực cô lại đau, lại nghe đến hai chữ thích hợp hắn nói và cô cô lúc trước cũng nói, cô nhắm mắt dưỡng thần còn quăn ra một câu cáu khỉnh.

    - đến nơi gọi ta dậy.

    Hắn không hiểu tại sao nàng lại nổi giận, tuy chàng được người ta ví như là hoa hoa cong tử, nhưng chàng chẳng qua là chỉ thể hiện thế thôi chàng cũng chưa bao giờ nhìn mặt xem cảm xúc của các cô gái bên cạnh mình thế nào cả, với lại chàng chưa có làm gì quá phận mà ( ý của anh này nói mình vẫn là trai tân ý ...) , nhìn vào người con gái trước mắt cô vốn dĩ không phải là Liên nhi lúc nào cũng tỏ vẻ cùng hắn để diễn cho đại ca xem.
    Vừa xem một màng trong hoàng cung hắn có cảm giác sợ hãi rằng cô se biết mất bất cứ lúc nào, nghĩ đến người con gái kia không biết hoàng huynh như thế nào rồi.
    Người con gái phía trước đột nhiên mở mắt.

    - Đừng lo, cô cô sẽ không rời bỏ ta đâu.

    Lời vừa nói ra như là để an ủi chính mình, nhung không hiểu sao nước mắt cô lại thi nhau rơi, hắn vội kéo cô vào lòng an ủi.

    - Đùng khóc, còn có ta đây mà.

    Lời hắn vừa nói cô càng khóc nhiều hơn.
    Người hầu ở ngoài lại liếc mắt nhìn nhau không biết trong xe xảy ra chuyện gì?

    Hết chương. 30
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/7/17
  13. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 31. Hai năm.

    Tình yêu, cô thật sự không muốn nếm mùi vị khóc lóc đau buồn vì nó, nhưng ông trời làm như vậy là luôn trêu người và ông cũng là người công bằng nhất.
    Cô được đưa về vương phủ thì cứ nằm im không nhúc nhích, có lẽ vì vậy mà hôm nay trong phủ sẽ nỗi lên phong ba.
    Nhìn người con gái sắc mặt trắng bệch trên giường và vẻ mặt của đám thái y đang quỳ dưới đất càng khiến chàng tức giận.
    Đám người thái y đều run như cầy sấy không dám thở mạnh. Họ nhìn người con gái trên giường
     
    Chỉnh sửa cuối: 2/11/17
  14. loi_3009

    loi_3009 Cây bút mới
    • 3/6

    Ủng hộ bạn!
     
  15. Cô Nàng Mông Mơ

    Cô Nàng Mông Mơ Cây bút tích cực
    • 8/12

    Cảm ơn bạn
     
  16. phamminhHN

    phamminhHN Cây bút mới
    • 1/6

    Diễn giả cho Cốc Cốc - Công ty TNHH Cốc Cốc có vốn đầu tư Tập đoàn Truyền Thông Hubert Burda Media

    Diễn giả cho Công ty Công nghệ thuộc Bravebits - Hisella

    Giám khảo cuộc thi CMO Think & Action của Trường Đại học Kinh Tế TP.HCM

    Giảng viên của trường Đại học Tôn Đức Thắng

    Giảng viên của Sở Khoa Học và Công Nghệ TP.HCM

    Giảng viên và cố vấn chiến lược Marketing cho Mekong Resources thuộc tập đoàn truyền thông Mekong

    Giảng dạy cho nhân viên BĐS của Tập Đoàn BĐS Linkhouse và Sacombank Real

    *Những lợi ích khóa học mang lại cho bạn:

    Tạo lập 1 Fanpage bán hàng hiệu quả

    Định hướng, tìm ra những ý tưởng giúp bạn kinh doanh hiệu quả

    Chạy quảng cáo tối ưu chi phí mà mang lại hiệu quả cao

    Tăng nguồn khách hàng, đơn hàng xuất liên tục

    Bùng nổ doanh số, doanh thu tăng gấp bội lần

    *Khi đăng ký khóa học này bạn sẽ được:

    Học online mọi lúc, mọi nơi, thời gian học trọn đời

    Hỗ trợ 24/7 với đội ngũ CSKH giải đáp thắc mắc qua hệ thống forum tiện dụng

    Cam kết chất lượng. Được hoàn lại tiền trong vòng 30 ngày nếu không hài lòng

    Chat online, trao đổi trực tiếp với Giảng viên nếu có thắc mắc về khóa học.

    # Đăng ký để nhận ưu đãi 70% chỉ còn 299.000đ/khóa >>>
     

Chia sẻ trang này