[Ngôn tình] Bước tới bên anh - Tạm dừng - Tiết Sam Sam

Thảo luận trong 'Ngôn tình' bắt đầu bởi tiết sam sam, 14/7/16.

  1. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Tên truyện: Bước Tới Bên Anh
    Tác giả: Tiết Sam Sam
    Tình trạng: Tạm dừng
    Giới thiệu :

    - Quách Sên: 18 tuổi, một cô gái hotgirl của trường cấp 3. Tính tình hiền lành thục nữ, có đôi lúc hơi khờ khạo nên hay bị gọi là "Sên Khờ".

    - Hà Anh Tuấn:18 tuổi, hotboy của trường cấp 3 Gia Định. Một người nổi tiếng là đào hoa, ưa bạo lực và là bạn thân của Ngô Lãm.

    - Kim Tan: 18 tuổi, là một anh chàng người Việt Kiều, bố việt, mẹ Hàn. Anh chàng mang đậm vẻ đẹp của trai Hàn khiến nhiều nữ sinh trường Gia Định say mê.

    - Lệ Hương: 18 tuổi, bạn thân của Sên khờ, cực kì dễ thương.

    - Ngô Lãm: 18 tuổi, là anh chàng lich lãm có hơi chút lạnh lùng. Học anh văn giỏi cùng lớp với Sên Khờ, Lệ Hương, Kim Tan, Anh Tuấn.

    - Hà Ngọc Lan: em gái của Anh Tuấn, tinh nghịch nhưng rất dễ thương.

    Và còn một số nhân vật nữa mình sẽ giới thiệu sau.
    Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, có gì không được xin vui lòng đóng góp ý kiến để lần sau mình sẽ làm tốt hơn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/9/16
  2. Ái Phi

    Ái Phi Hươu Cụt Cổ Thành viên BQT
    • 98/98

    Bây giờ muộn rồi, để mà chỉ ra lỗi đăng bài của bạn chắc mình mất ngủ, nên mình nói ngắn gọn thôi nhé!
    Mời bạn đọc lại nội quy tự sáng tác để biết rõ thông tin chi tiết.
     
    Rain thích bài này.
  3. Trâm Trâm

    Trâm Trâm Trem dean =))
    • 53/74

    Bạn còn thức chứ? Vậy mình sẽ sửa lỗi giúp bạn nha! ^^

    Ừm, bạn còn thiếu:

    [Tiền tố] Tên tác phẩm - Tình trạng sáng tác - Tên tác giả
      • Tên truyện:
      • Tác giả:
      • Thể loại:
      • Tình trạng sáng tác:
      • Tình trạng đăng: Không bắt buộc
      • Lịch đăng: Không bắt buộc
      • Độ dài: Không bắt buộc
      • Giới hạn độ tuổi đọc:
      • Cảnh báo về nội dung (nếu có)
      • Văn án/Nội dung truyện: Không bắt buộc
    À mà mình thấy tình trạng phải là "đang sáng tác" chứ nhỉ. :3

    Nhưng bạn cũng phải đọc quy định chung của chuyên mục tự sáng tác nhé! :3

    http://doctruyen360.vn/threads/phai-doc-quy-dinh-chung-cua-chuyen-muc-tu-sang-tac.36/

    Đừng nản bạn nhé! Chúc truyện sớm đông khách nha! =}
     
    Line Sathaha, Đắng and Lie like this.
  4. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Chương 1: Cuộc gặp gỡ rắc rối

    Hôm đó, tôi từ trường trở về nhà với khuôn mặt đầy hào hứng và hi vọng vì hôm nay là sinh nhật thứ 18 của tôi. Trong đầu tôi cứ luôn nghĩ về tới nhà ba mẹ sẽ tạo cho tôi một bất ngờ lớn nhưng ai ngờ vừa về đến một tiếng quát lớn thoảng qua tai tôi: tiếng cãi nhau của ba mẹ tôi.
    Gia đình tôi thuộc vào diện giàu có trong nước. Ba tôi là tổng giám đốc của công ty điện tử nổi tiếng, còn mẹ thì làm trong hội đồng quản trị của công ty đầu tư có tiếng tăm trong nước. Vì vậy mà từ nhỏ tôi đã được sống trong nhung lụa, tuy vậy nhưng tôi không bao giờ đòi hỏi nhiều chỉ biết ăn và học. Giàu có nhưng ba tôi đâu có biết an phận, ông ấy luôn đi tìm hạnh phúc bên ngoài bỏ mặc mẹ tôi một mình. Và từ đó ngày nào cũng như ngày nào, tôi luôn được nghe những bài ca mà mẹ hò hét với bố và cả những lời biện minh của bố cho bài hò của mẹ.
    Lúc về nhà tôi nghe thấy tiếng cãi nhau của ba mẹ nên đã thử bước lại gần phòng của họ nghe thử xem là chuyện gì. Từ ngoài tôi nghe thấy tiếng quát lớn của mẹ:
    "Anh lại nhăng nhít với con Elen nữa hả? Sao trong túi áo anh lại có vòng tai của nó?"
    "Cô đừng có mà nói lung tung. Có bằng chứng không? Nếu không thì đừng có mà nói bậy bạ." Ba tôi cũng quát lên:
    "Anh cần bằng chứng chứ gì? Đây! xem đi!"
    Mẹ tôi vừa nói vừa cầm xếp ảnh gì gì đó quẳng vào người ba tôi. Ba tôi cầm một bức ảnh lên ngạc nhiên rồi tức giận nhìn mẹ tôi nói lớn:
    "Cô dám theo dõi tôi?"
    " Không làm thế thì sao tôi biết được anh với con Elen bồ bịch với nhau." : mẹ tôi nói.
    " Cô...ô..."
    Elen chính là cô thư kí của ba tôi ở công ty, nghe đồn hai người họ đã qua lại từ rất lâu rồi nhưng giờ mẹ tôi mới có chứng cứ sát thực để buộc tội ba tôi. Lúc này ba tôi tức điên lên lấy trong cặp ra một tập hồ sơ rồi quát:
    " Cô kí vào đây ngay cho tôi! Tôi hết chịu nổi cô rồi."
    " Anh định ly hôn với tôi sao? "
    " Phải! Kí vào."
    Ba tôi đập tập hồ sơ xuống bàn, tôi đứng như trời trồng không nói được gì, khóe mắt bắt đầu cay cay. Tôi thấy mẹ lấy bút kí luôn vào tờ giấy ly hôn. Sau đó, ba tôi ra khỏi phòng thì nhìn thấy tôi, ông ấy đứng lại vài giây rồi định bước đi nhưng tôi đã ngăn lại. Tôi nắm lấy cánh tay của ba nói lí nhí:
    " Ba đừng đi có được không ba?"
    " Tao không phải ba mày."
    Tiếng quát lớn của ba làm tôi rụt người lại, sau đó ba hất tay tôi ra và bước về phía cửa. Lần đầu tiên ba quát tôi lớn đến như vậy. Tôi vừa sợ vừa khóc nhìn mẹ. Mẹ tôi bước lại gần ôm tôi vào lòng vuốt ve:
    " Sên khờ ngoan, lên phòng nghỉ ngơi đi con! Chúc mừng sinh nhật con gái của mẹ nhé!"
    Thì ra mẹ không quên sinh nhật tôi, tôi yêu mẹ nhất. Tôi khẽ gật đầu rồi lủi thủi lên phòng. Đến tối, mẹ vào phòng tôi với một chiếc bánh sinh nhật trên tay, mẹ vui vẻ bước tới chỗ tôi và nói:
    " Chúc mừng sinh nhật con gái yêu của mẹ!"
    " Cảm ơn mẹ rất nhiều."
    Tôi vừa thổi nến xong thì nhìn thấy trên bánh có ghi hai chữ "Sên Khờ" rất to. Tôi cau mày quay sang mẹ, hình như, mẹ tôi biết ý nên đã xoa đầu tôi cười nói:
    " Thì con là vậy mà."
    " Không có mà mẹ."
    " Ừ! Sên không khờ."
    " Ba đâu mẹ? Ba con về nhà chưa ạ?"
    " Ba con không về nữa. Mẹ và ba ly hôn rồi."
    " Vậy giờ mẹ định làm gì?"
    " Sau khi ba mẹ hầu tòa xong, mẹ sẽ trở về nhà ông ngoại."
    Ông ngoại? Hai từ "ông ngoại" với tôi quá xa lạ. Nghe mẹ kể, mẹ tôi là người Pháp. Mẹ gặp ba qua một lần sang công tác ở Việt Nam. Sau đó, họ yêu nhau và lấy nhau nhưng ông ngoại tôi không đồng ý với mối quan hệ này. Vậy là cuối cùng tôi bị ông ghét lây luôn. Tôi chưa bao giờ gặp ông cũng chưa bao giờ được nói chuyện với ông. Tôi hỏi lại mẹ lần nữa:
    " Mẹ về Pháp sao?.... Còn con? Ông ngoại đâu có thích con."
    Tôi hỏi dồn dập làm mẹ tôi không trả lời kịp. Mẹ trầm ngâm một lúc rồi nói:
    " Mẹ đã nhờ một người bạn ở Sài Gòn cho con ở nhờ hai năm... Mẹ về Pháp nói chuyện với ông rồi sẽ đón con sang."
    Hai năm? Những hai năm liền cơ đấy! Tôi phải đi ở đợ nhà người ta hai năm liền. Mà ông ngoại tôi là người chứ có phải là đồ vật đâu mà nói nghe là nghe. Mười bảy, mười tám năm rồi mà ông có hết ghét tôi đâu. Bây giờ bảo ông đừng ghét tôi nữa mà ông nghe thì mới lạ đấy.
    Vài hôm sau, tôi làm xong thủ tục chuyển trường, ba mẹ tôi cũng hầu tòa xong. Cuối cùng sau mười tám năm, họ đã kết thúc cuộc hôn nhân của mình chỉ bằng một chữ kí của hai bên.Tôi buồn bã trở về nhà thu dọn đồ đạc.
    Xong xuôi đâu đấy, mẹ và tôi lên máy bay bay vào Sài Gòn. Từ Hà Nội đến Sài Gòn chỉ mất gần một tiếng đồng hồ. Xuống máy bay, mẹ bắt taxi cùng tôi đến nhà bạn của mẹ. Khoảng gần 30 phút sau thì tới nơi, chiếc taxi dừng lại ở trước cổng của một ngôi nhà lớn không kém gì nhà tôi.
    Vừa xuống xe đã có ba người ra đón ở trước cổng. Hình như là hai vợ chồng và một giúp việc. Mẹ tôi kéo tôi lại gần chỗ của hai vợ chồng kia vui vẻ nói chuyện. Còn chị giúp việc thì lấy đồ của tôi đem vào trong. Thấy tôi hai vợ chồng đó vui vẻ gật gật đầu tỏ vẻ ưng ý rồi quay sang mẹ tôi hỏi:
    " Con gái của Angela hả?"
    " Ừ! Nó là Quách Sên."
    " Cháu chào hai bác ạ."
    Tôi vừa nói vừa cúi đầu chào kính cẩn. Tôi ít khi gặp bạn bè của ba mẹ nên cũng hơi ngài ngại. Bỗng mẹ tôi lên tiếng:
    " Cảm ơn hai bạn nhiều lắm. Làm phiền hai người nữa rồi."
    " Có gì đâu! Chúng ta là bạn bè mà, giúp đỡ nhau là chuyện thường tình thôi."
    " Vậy thôi! Mình phải trở về công ty rồi. Giúp mình trông coi nó nhé."
    Nói xong, mẹ tôi lên taxi ra bắc luôn. Còn hai bác thì dắt tôi vào trong nhà. Vừa uống nước tôi vừa ngắm nhía ngôi nhà. Bỗng một giọng nói từ cửa vọng vào làm tôi giật mình:
    " Ê nhỏ kia! Từ đâu chui ra vậy? Ở nhà tôi làm chi?"
    Ơh hơ! Người đâu ra mà nói năng hay vậy. Còn nhỏ mà ăn nói nấc cấc như vậy rồi. Dù gì thì tôi cũng là khách ở đây mà, ít ra cũng phải hỏi han cho tử tế một chút chứ. Tôi loay hoay không biết trả lời sao thì bác gái từ trong nhà bước ra nói thay tôi:
    " Đây là con gái của cô Angela mà mẹ đã kể hôm trước với cả rồi đấy!"
    Tôi bước lại gần đưa tay phải ra và nói:
    " Mình là Quách Sên, 18 tuổi. Còn cậu?"
    Tôi tưởng dù cậu ta có sất sược đến mấy cũng phải đưa tay ra bắt tay với tôi nhưng ai ngờ cậu ta bỏ đi luôn và quẳng cho tôi một câu:
    " Tôi họ Hà tên Anh Tuấn, bằng tuổi."
    Tôi ngạc nhiên, trố tròn mắt ra với hành động của cậu ta. Tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn theo, tay vẫn chưa rụt lại. Bỗng một bàn tay nhỏ nhỏ nắm lấy tay tôi kèm theo là một giọng nói:
    " Anh ấy là vậy đấy! Ở trường làm hotboy nên kiêu ngạo quen rồi!"
    Tôi quay ra nhìn thì thấy một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn khoác balo trên lưng đang cười với tôi.
    " Em là... ". Tôi ngạc nhiên hỏi.
    " Em là Hà Ngọc Lan. Em gái của anh Tuấn ạ."
    Tôi cười thật tươi rồi ngồi xuống vì con bé thấp quá. Tôi nắm lấy hai tay em và hỏi:
    " Em học lớp mấy rồi?"
    " Dạ! Em học lớp 5 chị ạ."
    " Em ngoan quá!"
    Tôi vừa nói vừa xoa đầu Ngọc Lan. Con bé cười rất duyên.
    " Còn chị tên gì?"
    " Chị tên là Quách Sên, cứ gọi chị là Sên Sên nhé!"
    " Dạ."
    Nói xong, con bé chạy lên phòng thay đồ, còn tôi được bác gái đưa lên phòng. Phòng của tôi khá rộng và đẹp, đối diện là phòng của Tuấn, chúng tôi ở tầng 3. Còn phòng của Ngọc Lan và hai bác ở phòng dưới. Tôi thay đồ rồi mở cửa xuống nhà. Vừa ra thì thấy Tuấn đang xuống cầu thang, tôi vội gọi dật lại:
    " Tuấn Tuấn..."
    Tuấn quay lại nhìn tôi với ánh mắt đầy sát khí, tôi bắt đầu có cảm giác sợ sệt. Cậu ta bước lại gần phía tôi, còn tôi thì sợ sệt lùi dần về phía sau. Cứ lùi dần mãi, cuối cùng tôi bị áp vào tường. Chết rồi! Ngõ cụt , phải làm sao đây?
    Người tôi run lên như bị sốt rét. Tuấn chống tay vào tường nhìm chằm chằm vào tôi với khuôn mặt đầy tức giận. Cậu ta quát lớn với tôi:
    " Cậu vừa gọi tôi là gì? Ai cho phép cậu gọi như vậy hả?"
    " xi...n...lỗi!"
    " Tôi cấm cậu không bao giờ được gọi tôi như vậy một lần nào nữa. Nếu không thì đừng trách tôi không tha cho con gái."
    " Vậy từ giờ tôi phải gọi cậu như thế nào?". Tôi lí nhí hỏi.
    Tuấn lạnh lùng bỏ đi, chỉ trả lời cụt lủn đúng một từ:
    " Tên"
    Tôi cố lấy lại tinh thần rồi bình tĩnh xuống nhà. Sau này, tôi hỏi Ngọc Lan mới biết rằng là trước đây bạn gái cũ của cậu ấy thường hay gọi cậu ấy như vậy. Và tôi cũng biết thêm một điều đáng buồn nữa là cô bạn gái ấy đã chết vì cứu Tuấn trong một lần tai nạn ôtô. Đặc biệt nhất là cô gái ấy nhìn giống tôi như hai giọt nước vậy. Thật không thể tin nổi mà!

     
    Chỉnh sửa cuối: 5/9/16
    Line Sathaha thích bài này.
  5. Trâm Trâm

    Trâm Trâm Trem dean =))
    • 53/74

    Chỗ này nên sửa dấu ":" thành dấu "," chứ nhỉ.

    Elen trong này là chỉ tên của cô thư kí đúng không bạn? Tên riêng thì phải viết hoa chứ. =}

    Bạn bỏ dấu ":" ra nhé, dấu ngoặc kép đã đủ rồi! :3

    Trong Tiếng Việt chỉ có dấu ba chấm "..." chứ không có hai chấm ".." bốn chấm "...." như bạn nhé!

    Ngoài ra bạn nên cách dòng cho dễ đọc, thiếu dấu kết câu, một vài chỗ quên viết hoa ở đầu câu.

    Bạn vẫn chưa sửa chổ mình nhắc nhở hồi tối nhé.

    Và câu cuối thôi, sửa bài trước khi có dòng chữ màu đỏ của mod.

    Thân! :3
     
  6. Lạc

    Lạc Cây bút kinh nghiệm
    • 68/74

    Chương quá ngắn theo mình nhắm thì chưa tới 1000 từ (tính theo Microsoft Word). Bài đăng có nhiều lỗi chính tả. Còn cái khúc cuối bạn trích mấy cái lời nói đó ra để làm gì vậy.
     
  7. Đắng

    Đắng Cây bút kinh nghiệm
    • 98/113

  8. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Cảm ơn các bạn đã đóng góp ý kiến với mình. Đây là lần đầu mình viết bài trên trang web lên vẫn chưa quen, mong các bạn thông cảm. Chương 2 mình sẽ cố gắng viết tốt hơn.
     
  9. Ái Phi

    Ái Phi Hươu Cụt Cổ Thành viên BQT
    • 98/98

    Đọc kỹ nội quy trước khi đăng tiếp chương mới nhé!
     
  10. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Bạn cho mình hỏi đăng tiếp chương mới như thế nào vậy
     
  11. Đan Phong

    Đan Phong Darling
    • 103/123

    Lưu ý, ngay trong bình luận cũng cần viết đúng quy tắc chính tả và đầu đủ dấu câu, nên mong bạn sửa lại bình luận của mình. Và hiện tại bạn đừng vội vàng nghĩ đến chuyện đăng chương mới. Trước mắt bạn cần sửa lại tất cả những lỗi sai mà bạn vi phạm: tiêu đề và nội dung bài viết sao cho đúng chuẩn chính tả. Nếu bạn vẫn tiếp tục muốn đăng chương mới, thì không chỉ mình mà các Moderator khác cũng sẽ khóa hoặc xóa topic này lại.

    Nếu bạn có tâm huyết, có trách nhiệm với đứa con tinh thần của mình thì bạn nên hiểu rằng phương châm: "Chất lượng quan trọng hơn số lượng." là thế nào. Dù ở diễn đàn Đọc truyện 360 hay bất cứ diễn đàn khác, mình cũng khuyên một cách chân thành là đừng đăng chương, truyện một cách tràn lan. Đã đăng truyện thì hình thức phải chất lượng, nếu không cho dù đã hoàn thành tác phẩm, cũng không có độc giả nào tìm kiếm đến topic của bạn. Đó là tâm lý chung của mọi người, cũng là sự thật trong cộng đồng văn học mạng.
     
    Quân Vi Hi Cố and Lie like this.
  12. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Chương 2: Quen biết

    Hôm nay là ngày đi học đầu tiên của tôi ở trường Gia Định. Tôi thức dậy thật sớm chuẩn bị sách vở xong xuôi rồi đi tắm, gội đầu. Lúc đang gội đầu, tôi mới nhớ ra là mình quên cái lược ở ngoài bàn học. Tôi bước ra ngoài thì thấy Tuấn đang ở trong phòng tôi tìm cái gì đó. Tôi ngơ ngác hỏi:
    " Sao cậu vào đây?"
    " Tôi tìm cái lược."
    " Dưới nhà có đấy thi."
    " Xuống nhà làm chi cho mệt, ở đây gần hơn."
    Tuấn vẫn cứ tìm mặc cho thái độ của tôi có ra sao. "Cậu ta thật tự tiện, chẳng biết phép tắc gì cả. Đây là phòng con gái mà, thật hết nói nổi!": tôi nghĩ trong bụng. Cuối cùng, Tuấn cũng thấy được cái lược trên bàn, cậu ta dơ cái lược lên thản nhiên bước đi rồi lạnh lùng nói:
    " Mượn!"
    " Ơh...ơh... Tôi đang cần mà."
    Tuấn chẳng thèm để ý tới lời tôi nói mà cứ thản nhiên bước ra ngoài cửa. Lúc tôi đang rất cần lược nên vội vàng chạy theo đòi lại cây lược. Ra đến hành lang rồi mà cậu ta vẫn không trả lược cho tôi làm đầu tôi rũ rượi như một con điên. Bỗng từ đâu xuất hiện một anh chàng khôi ngô, tuấn tú, đẹp trai không kém gì Tuấn nhưng có hơi chút lạnh lùng ẩn hiện trên khuôn mặt. Nhìn thấy tôi, cậu ấy rất ngạc nhiên, còn tôi và Tuấn thì đứng đơ ra như mấy con ma nơ canh vậy. Cậu ấy hỏi Tuấn:
    " Ai vậy Tuấn?"
    " Tên nhỏ này là Quách Sên. Nhỏ này là con của bạn ba mẹ tôi, nhỏ sống nhờ nhà tôi một thời gian. Bằng tuổi chúng ta đấy."
    Tôi ngại ngùng vội giật lấy cây lược rồi chạy thẳng vào phòng thèm chào hỏi lấy một lời. Bên ngoài, tôi vẫn thấy hai người họ xì xào to nhỏ cái gì đó, tôi cố gắng áp sát vào cửa để nghe xem họ nói gì về tôi nhưng chuông điện thoại của tôi bất chợt kêu lên. Vậy là tôi đành phải từ bỏ cái ý định nghe nén của mình. Mở máy lên thì ra là mẹ gọi cho tôi, mẹ muốn thông báo là mẹ đã sang tới Pháp. Tôi buồn rầu ngồi sấy tóc, chải đầu rồi xách balo xuống nhà ăn sáng. Vừa ra khỏi phòng, tôi đã thấy cậu bạn hồi nãy đang từ trong phòng Tuấn đi ra. Thấy tôi, cậu bạn vui vẻ đến làm quen với tôi:
    " Chào! Cậu là Sên hả?"
    " Ừ! <gật đầu> Cậu cứ gọi mình là Sên Khờ... À! Không là Sên Sên."
    " Sên Khờ?"
    " Sên Khờ là cái tên ở nhà mọi người hay gọi mình đấy mà."
    " Ra vậy! Thế mình gọi cậu là Sên Khờ có được không?"
    Tôi ngại đỏ mặt, chỉ khẽ gật gật đầu ra hiệu. Còn cậu bạn ấy vẫn vui vẻ nói chuyện.
    " Tên của câu rất hay!"
    " Cảm ơn cậu!"
    " À quên mất! Cứ mải hỏi chuyện của Sên hoài. xin tự giới thiệu mình là Lãm, Ngô Lãm, bạn thân của Tuấn."
    Lãm vừa nói vừa đưa tay ra, tôi cũng đưa tay ra bắt tay với cậu ấy. Tuy chưa biết nhiều về Lãm nhưng nếu so sánh với Tuấn về lịch sự trong giao tiếp thì quả thực họ rất khác nhau. Vậy mà họ lại trở thành bạn thân của nhau được cơ đấy! Chả thể nào hiểu nổi cuộc sống ở Sài thành này!
    Sau đó, tôi cùng Lãm xuống dưới ăn sáng. Ở đây mọi người đều rất chu đáo ngoại trừ Tuấn. Hai bác thì rất quan tâm tôi, Ngọc Lan thì ân cần, dễ gần mà cũng dễ thương. Nhìn con bé mà nhiều lúc tôi cũng muốn có một đứa em gái như vậy. Mọi người cho tôi cảm nhận được thế nào là một gia đình thực sự.
    Ăn sáng xong, Ngọc Lan được hai bác trở đến trường. Còn tôi thì được bác gái dặn Tuấn trở đi nhưng cậu ta thật láu cá. Đợi hai bác đi khỏi nhà rồi cậu ta mới đi và bỏ tôi đi bộ. Thấy vậy, Lãm tỏ thái độ ngạc nhiên hỏi Tuấn:
    " Không chở Sên đi sao?"
    " Mặc kệ cậu ta." Tuấn vừa nói vừa kéo Lãm đi.
    Câu nói của Tuấn làm tôi tức điên lên nhưng không dám nói. Tôi bị hai người họ bỏ phía sau một đoạn dài. Số tôi hôm nay đúng là sui hết mức mà! Đã bị bỏ rơi bây giờ còn chẳng biết đường nào mà tối trường nữa. Đây là lần đầu tiên tôi tới đây nên chẳng biết ddaaau vào với đâu cả. Tôi bắt đầu rưng rưng nước mắt, cúi gằm xuống bước đi. Bỗng có một giọng nói rất ấm áp xuất hiện bên tai tôi:
    " Sên Khờ sao mí ướt vậy?"
    Tôi ngước đôi mắt đầy nước lên nhìn thì thấy Lãm. Lúc này, tôi như múa trong bụng vì vui sướng biết bao. Nhưng tôi không thể nào nín khóc được:
    " HicHic... HicHic..."
    Lãm lấy trong túi ra một chiếc khăn lau nước mắt cho tôi rồi ân cần bảo:
    " Lên xe đi! Để mình chở Sên đi."
    Vậy là tôi trèo ngay lên xe của Lãm ngay. Tới trường tôi vào phòng hiệu trưởng luôn nên cũng không biết Lãm và Tuấn học lớp nào. Thật không thể ngờ là thầy hiệu trưởng của trường Gia Định lại chính là bạn thân của ba tôi. Nhìn thấy tôi thầy ấy còn vui hơn cả tôi nữa. Sau đó, thầy xếp luôn tôi vào lớp 12A2 mà không cần làm bài kiểm tra năng lực.

    * GIỜ CHỦ NHIỆM
    Tôi được cô giáo chủ nhiệm lớp 12A2 dắt vào lớp. Vừa bước vào mọi người đã rộ cả lên, đứa thì khen tôi cao, đứa thì khen tôi xinh. Tôi nhìn quanh lớp một lượt và phát hiện ra Tuấn và Lãm cũng học lớp này. Thấy tôi, Tuấn tỏ vẻ lạnh lùng không quan tâm mấy, còn Lãm thì đang hí húi làm cái gì đó. Hình như cậu ấy không biết sự có mặt của tôi trong lớp. Thấy tôi im lặng, cô chủ nhiệm nhìn tôi và nói:
    " Em hãy tự giới thiệu về mình cho các bạn nghe đi nào."
    " Chào các bạn! Mình tên là Quách Sên, các bạn cứ gọi mình là Sên Sên nhé! Mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ."
    Mọi người bên dưới tự dưng im lặng hẳn, họ nhìn nhau rồi cười phá lên thật to làm tôi rất bất ngờ. Tôi nghĩ rằng họ cười cái tên của tôi, nhưng tên tôi thì có gì đáng để cười. Và cuối cùng, tôi cũng tìm được ra nguyên nhân đáng để cười của cái tên mình. Một bạn bàn trên cùng lên tiếng:
    " Mình còn tưởng bạn bảo cứ gọi bạn là "chậm chậm" cơ đấy. Tên gì mà nghe kì cục vậy?"
    Mặt tôi lúc này đỏ bừng lên vì ngại ngùng. Tên của tôi đúng là có nghĩa chậm thật nhưng đâu phải chỉ có một nghĩa đó. Sao chẳng có ai hiểu cho tôi vậy nè! Tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống và không một lời biện hộ cho mình. Thấy tôi đỏ mặt, cô giáo đành phải quát cả lớp trật tự nhưng phải quát lớn lắm cả lớp mới chịu nghe. Sau đó, cô chủ nhiệm bước tới gần tôi và nói:
    " Sên Sên! Em chọn chỗ ngồi cho mình đi nào."
    Lúc này tôi mới giám ngẩng mặt lên nhìn. Tôi cố gắng tìm một chỗ thật yên tĩnh để học yên ổn ở cái lớp này. Đang tìm, bỗng một cánh tay dơ lên kèm theo là một giọng nói:
    " Chỗ em còn trống, hay cô để câu ấy ngồi với em được không ạ?"
    Đó là cánh tay của Lãm, tôi vui mừng hết mức nhưng chỉ được vài giây vì xung quanh tôi toàn là con trai. Không những vậy bên phải tôi lại còn chính là Tuấn nữa, chỉ có một bạn gái duy nhất ngồi trên tôi. Tôi thực sự không thích chỗ đó cho lắm nhưng lại bị cô giáo ép:
    " Sên Sên! Em ngồi chỗ đó nhé!"
    " Dạ Thưa cô!"
    Tôi đáp một cách ỉu xìu rồi trở về chỗ ngồi của mình. Thái độ của tôi và Lãm hoàn toàn khác nhau. Lãm vui vẻ nói với tôi:
    " Trùng hợp quá nhỉ?"
    " Trùng cái con khỉ ấy! Là thầy hiệu trưởng cố tình đấy chứ.":tôi nghĩ trong đầu. Tôi không trả lời Lãm chỉ cười gượng và gật đầu ra hiệu. Tiết học hôm đó tôi như bị tra tấn vậy, cái cậu bạn ngồi dưới tôi cứ trêu tôi suốt, cậu ta liên tục gọi tôi là "chậm chậm" ơi mới chả "chậm chậm" à làm tôi bực hết cả mình.
    Tiếng chuông kết thúc tiết học reo lên, cả lớp ùa ra sân như kiến vỡ tổ chỉ có tôi và cô bạn ngồi phía trên là ở lại trong lớp. Tôi không muốn ra sân chơi vì không thích sự ồn ào và kiểu gì thì có ra đến sân đến sẫn cũng phải quay lại lớp bởi chắc chắn lớp tôi sẽ lại gọi tôi là "chậm chậm" nữa cho mà coi. Vậy nên tốt nhất là yên phận trong lớp thì tốt hơn. Tôi mở cuốn tiểu thuyết ra đọc một lúc thì bỗng có một thanh phô mát đặt giữa cuốn tiểu thuyết. Mắt tôi bỗng sáng lên vì đây chính là món khoái khẩu của tôi. Cô bạn gái ngồi trên tôi nói với tôi khi tôi vừa ngẩng mặt lên:
    " Mình cho cậu."
    " Cảm ơn nha!"
    " Không có gì! Mà sao cậu lại chuyển tới đây?"
    " Vì chuyêjn gia đình thôi! Cậu tên gì vậy?"
    " Mình là Lệ Hương, chúng ta làm bạn nhé?"
    " Ok!"
    Vậy là từ hôm đó tôi với Lệ Hương trở thành bạn của nhau và Lãm tốt với tôi rất nhiều. Còn Tuấn, cậu ấy luôn tỏ thái độ rất lạ với tôi, cậu ấy luôn tìm cách tránh né tôi mỗi khi nói chuyện, cậu ấy không bao giờ nhìn thẳng vào mặt của tôi. Từ chỗ tôi tới chỗ của Tuấn luôn luôn giữ ở khoảng cách gần 2m. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Chắc có lẽ là vì lý do nào đó có liên quan tới bạn gái đã mất của cậu ấy. Tôi được nghe kể rất nhiều về bạn gái Tuấn nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh của cô gái ấy. Ai cũng nói rằng tôi rất giống với với cô gái ấy. Tôi chẳng biết nữa nhưng chẳng lẽ trên đời này có chuyện hai người khác dòng máu mà giống nhau y đúc sao. Tôi không thể tin được chuyện này.

     
  13. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Thực sự mình không biết sửa tiêu đề bằng cách nào. Mình mới vào trang web này nên chưa biết hết cách chỉnh sửa. Mong bạn chỉ giùm mình có được không?
     
  14. Đan Phong

    Đan Phong Darling
    • 103/123

    À, về cách sửa tiêu đề. Bạn kéo lên đầu trang, góc bên phải ngang hàng với dòng tiêu đề có hai mục là "Công cụ chủ đề" và "Bỏ theo dõi/theo dõi chủ đề". Chọn mục "Công cụ chủ đề" rồi chọn "Edit title" thì giao diện sẽ chuyện sang một sửa số mới và bạn có thể xóa, nhập, sửa dòng tiêu đề hiện tại. Còn vấn đề gì không rõ bạn có thể hỏi.

    Sau khi bạn sửa tiêu đề, bạn hãy sửa lại nội dung các bài viết theo đúng quy tắc chính tả (tham khảo tại ĐÂY) để hoàn thiện bài viết.
     
  15. Ái Phi

    Ái Phi Hươu Cụt Cổ Thành viên BQT
    • 98/98

    Vì bạn không biết cách sửa tiêu đề nên mình sẽ giúp bạn sửa. Các chương đăng khá ổn nhưng vẫn còn sai một vài lỗi dấu câu. Mọi bài viết, bình luận trên forum đều không được viết tắt nhé, nên bạn hãy sửa lại những chỗ viết tắt ở phần giới thiệu.
     
  16. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Chương 3: Lạc lối

    Tôi vốn học không tốt môn Anh văn cho lắm nên hay bị tụt hạng trong lớp. Biết được vậy, Lãm đã giúp tôi rất nhiều.Ở trường cứ đến tiết Anh văn là tôi buồn bã, chán nản, không thích học. Cũng chỉ vì thói quen đó mà hôm đó, trong giờ Anh văn, tôi đã cùng Lãm viết thư cho nhau không chú ý học. Thật xui xẻo nên đã bị thầy Trần phát hiện. Thầy Trần quát tôi thật lớn tiếng:
    " Quách Sên!"
    Tôi giật mình, đứng phắt dậy. Thầy Trần cau mày, lắc đầu rồi nói với tôi:
    " Quách Sên ơi là Quách Sên! Em có biết mình đang làm gì trong lớp của tôi không? Em đã không giỏi Anh văn rồi tại sao lại không chú ý?"
    " Em xin lỗi thầy!" tôi cúi gằm mặt xuống trả lời thầy Trần.
    " Em có định thi đại học không vậy?"
    " Dạ có thưa thầy!"
    " Vậy làm ơn chú ý giúp tôi!" thầy Trần quát lớn làm cả lớp tôi giật mình.
    " Dạ thưa thầy!"
    " Tôi phạt em và Ngô Lãm cuối giờ ở lại lớp trực nhật."
    " Thưa thầy..."
    " Tôi không muốn nghe bất cứ một lời biện minh nào của em nữa. Mời em ngồi xuống để tôi tiếp tục bài giảng của mình."
    " Vâng!"
    Mặt tôi ỉu xìu lại, Lãm cũng không khác tôi là mấy. Còn cả lớp tôi lúc này thì như cái chợ Bến Thành rộ lên những tiếng xì xào to nhỏ khắp nơi. Thỉnh thoảng tôi còn bị vài ánh mắt viên đạn bắn trúng người. Ở trường Gia Định này thầy Trần là người nổi tiếng "hành hạ" học sinh. Ai mà lọt vào tầm ngắm của thầy Trần thì hậu quả gánh lấy không hề dễ dàng chút nào. Cũng may đây là lần đầu tiên nên tôi mới bị thầy phạt trực lớp chứ không thì chẳng biết hôm nay tôi có về được nhà nữa không cơ.
    * Cuối giờ
    Đã hơn 11 giờ trưa rồi mà tôi vẫn còn phải ở lại lớp. Cái bụng tôi cứ réo lên từng đợt một không để tôi yên chút nào, mặt tôi tối xầm lại cùng Lãm tới phòng lao động lấy đồ dọn dẹp. Còn Tuấn thì thản nhiên về trước không thèm chào tôi với Lãm lấy một lời nào. Tôi tức giận đập thật mạnh cây lau nhà xuống sàn. Thấy vậy Lãm an ủi tôi:
    " Xin lỗi Sên nhé! Tại mình mà cậu bị vạ lây."
    " Không sao đâu! Đằng nào cũng bị phạt."
    " Sên có đói không?"
    " Một chút!"
    Tôi trả lời cụt lủn , vì đói quá nên tôi không muốn nói dài dòng. Chắc Lãm cũng hiểu nên không nói gì thêm. Khoảng gần 30 phút sau, Tuấn từ đâu phi vào lớp, mồ hôi chảy nhễ nhại, thở rất gấp. Hình như là vừa mới chạy quãng đường dài thì phải. Tuấn vừa kéo Lãm đi vừa nói:
    " Lãm ơi!... Mẹ mày....Mẹ mày đi cấp cứu rồi!"
    " Mày nói cái gì? Nói lại tao nghe nào."
    " Ba mày gọi cho tao bảo mẹ mày ngất xỉu rồi! Kêu mày đến bệnh viện gấp. Ba mày nói không gọi được cho mày."
    Lãm vội vàng rút điện thoại trong túi ra thì đã hết pin từ lâu rồi. Lãm lo lắng nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Tôi cũng hiểu được cậu ấy muốn nói gì, biết sao được giờ đành phải vậy thôi. Tôi nói với Lãm:
    " Lãm đi đi! Để mình dọn cho."
    " Vậy cảm ơn Sên!" Lãm chỉ nói vội được câu đó rồi chạy đi.
    Lãm vừa đi thì tôi thấy Tuấn đứng ở cười đắc ý. Thấy lạ tôi quay sang hỏi Tuấn:
    " Sao cười? Bộ mặt tôi dính gì à?"
    " Tôi vừa lừa Lãm đấy! Thực ra mẹ nó không bị gì cả."
    " Lừa? Bộ cậu rảnh nhỉ? Nếu rảnh thì giúp tôi một tay đi! Đứng đó làm chi? Mà cậu lừa Lãm làm gì?"
    " Để cậu làm một mình chứ sao."
    " Cậ...u...u..."
    " Hahahaha"
    Tôi thật hết chịu nổi Tuấn. Không biết kiếp trước tôi có mắc tội gì với cậu ta không nữa mà kiếp này bị cậu ta làm cho te tua. Dù có ghét thì cũng vừa phải thôi chứ! Tôi đối xử với cậu ta đâu có quá đáng lắm đâu! Tuấn nhìn tôi với vẻ đắc ý, cười thật lớn rồi vào lớp ngồi. Thấy vậy, tôi tức giận quát:
    " Cậu còn vào đây ngồi làm gì?"
    " Đợi cậu!"
    " Tôi không cần! Cậu về đi! Tôi không thích thương hại."
    Tuấn bỏ ngoài tai những gì tôi nói, cậu ta ngồi xuống bàn chơi game mà tôi không thể làm gì được đành phải dọn tiếp. Một mình tôi hì hục làm, mệt gần chết! Nhìn đồng hồ đã gần 12 giờ 30 phút rồi, tôi cất hết đồ đạc và cầm balo đi về, Tuấn cũng theo sau tôi. Tôi cố rảo bước thật nhanh để đỡ bị đi theo. Và rồi tôi đã bị lạc đường. " Chết rồi! Lại lạc nữa. Không biết hôm nay ngày gì mà xui xẻo thế không biết nữa.": tôi nghĩ trong đầu. Đang tìm lối về thì bỗng có một ai đó từ đằng sau kéo balo tôi đi. Tôi cố ngoái lại đằng sau để xem là ai nhưng không được. Người đó đi rất nhanh và không dừng lại cho tới chạm xe buýt gần đó. Tôi quay ra thì thấy đó chính là Tuấn. Tôi tức giận định chạy đi nhưng bị Tuấn kéo balo lại không đi được. Tôi quát nhẹ;
    " Bỏ balo tôi ra!"
    " Không thì sao?"
    "Kí...t...t...t...", tiếng phanh xe của xe buýt, Tuấn thả balo tôi ra thay vào đó là nắ tay tôi kéo lên xê. Tôi không muốn đi nên kéo Tuấn lại. Tôi và Tuấn giằng co nhau, một trên xe một dưới đường. Thấy vậy, bác lái xe bảo tôi:
    " Su Su có đi không đây để bác còn về?"
    " Su Su là ai? Tôi đâu phải Su Su! Bác gọi nhầm rồi!": tôi nghĩ. Tôi quay ngang quay dọc để xem bác tài có gọi người nào khác không nhưng chỗ đó chẳng có ai ngoài tôi. Thấy tôi hoang mang, Tuấn lên tiếng:
    " Bác ấy gọi cậu đấy! Có lên không?"
    " Tôi không đi được! Tôi sợ xe buýt lắm!"
    " Đi với tôi cậu sẽ hết sợ liền! Trời nắng như vậy định đầu trần về à? Mũ nón thì không có."
    Lúc này tôi mới để ý, công nhận là rất nắng, giữa trưa mà! Nhưng thực tình là tôi rất sợ xe buýt, đầu trần về cũng được còn hơn lên đó. Hồi nhỏ tôi suýt chết trên xe buýt nên bị ám ảnh nặng nề. Tôi chần chừ không muốn lên, bỗng Tuấn kéo mạnh tôi lên xe và kêu bác tài xế lái xe đi luôn.Tôi sợ quá chỉ biết bám chặt lấy tay Tuấn. Vì đây là chuyến xe cuối của buổi sáng nên không có khách, trên xe chỉ có tôi, Tuấn và bác lái xe. Tuấn đỡ tôi ngồi xuống ghế rồi ngồi cạnh tôi. Sau một lúc trấn tĩnh lại, tôi hỏi Tuấn:
    " Su Su là ai vậy?"
    " Tên thường gọi của bạn gái đã mất của tôi."
    À thì ra cô gái ấy tên là Su Su, cái cô gái mà ai cũng bảo giống tôi. Tên thường gọi mà hay thật! Tôi tự hỏi không biết cô gái ấy tôi tới mức nào mà ai cũng nhận nhầm. Lâu lắm rồi tôi mới đi xe buýt, nói chính xác là đã 10 năm rồi chưa đi. Bây giờ được ngồi lại cảm thấy rất nhanh, chỉ mất có hơn 15 phút chúng tôi đã về đến ngõ nhà Tuấn..
    Sáng hôm sau tới lớp, tôi không thấy Lãm có mặt ở lớp. Mãi đến hết tiết một cậu ấy mới đến, tay giấu cái đó ở đằng sau lưng. Đến giờ ra chơi tiết sau, Lãm mân mê lại gần tôi và đưa cho tôi một con gấu bông rất đẹp. Tôi ngạc nhiên hỏi:
    " Cái gì vậy?"
    " Quà mình tặng cậu, Sên nhận đi!"
    " Hôm nay không phải sinh nhật mình cũng không phải mùng 8 tháng 3, cậu tặng làm gì?"
    " Quà chuộc tội của mình. Hôm qua, mình đã để Sên vất vả một mình."
    " Không sao đâu!"
    " Sên lấy đi! Nếu không là mình vất đi luôn đấy!"
    Lãm cầm con gấu định vất đi thật, tôi vội vàng ngăn lại. Cũng may là còn kịp, con gấu đẹp như vậy vất đi vừa phí lại vừa mất công đi mua. Tôi nói với Lãm:
    " Mình lấy là được chứ gì!"
    Tôi vừa dứt câu Lãm đã vội vàng đưa con gấu bông cho tôi rồi chạy ra ngoài sân. Hình như, Lãm sợ tôi đổi ý nên mới làm vậy để tôi không còn đường từ chối nữa. Tôi nhìn con gấu mà chỉ biết cười cho qua. Thực sự, tôi cũng thích con gấu này lắm, nó vừa dễ thương lại vừa mềm mại cảm giác rất dễ chịu.
    Hôm đó, trời mưa rất to, buổi học đã kết thúc rồi trời vẫn không ngừng mưa. Tôi lại chẳng có ô hay áo mưa nữa, đành phải đứng ở đại sảnh của trường đợi trời trời tạnh rồi về. Vừa lúc đó, tôi thấy Tuấn đi ngang qua, cậu ta có cầm ô, "thế là may rồi": tôi thầm nghĩ. Tôi vội gọi Tuấn:
    " Tuấn Tuấn... À không Tuấn ơi!"
    Tuấn quay ra nhìn tôi lạnh lùng không nói. Thấy vậy, tôi sợ sệt lùi lại vài bước không dám nói nữa. Tuấn thấy tôi không nói gì nên bước đi tiếp không thèm hỏi tôi một câu. Mặt tôi ỉu xìu lại, vừa buồn lại vừa lo lắng không biết về kiểu gì nữa. Cái bụng của tôi lại bắt đầu hành hạ tôi. Tôi bước lên trước vài bước, đưa tay ra hứng nước mưa thì bỗng có một cái ô che trên đầu tôi. Tôi quay lại nhìn thì ra là Lãm, lúc này mắt tôi sáng lên như vừa bắt được tiền. Đúng là chỉ có Lãm hiểu tôi nhất. Lãm hỏi tôi:
    " Sên về không?"
    " Có! Lãm cho mình về với!"
    Không hiểu sao mỗi khi nói chuyện với Lãm tôi lại rất tự nhiên không có cảm giác ngại ngùng hay sợ sệt như nói chuyện với Tuấn. Đứng trước Tuấn cái cảm giác sợ hãi luôn chiếm lấy con người tôi, còn trước Lãm thì tôi luôn thấy mình an toàn và được bảo vệ. Tôi cùng Lãm đi chung một cái ô , tuy hơi chật hẹp nhưng lại rất vui. Lúc này tôi mới nhận được hết con người của Lãm. Vẻ mặt luôn tỏ ra lạnh lùng nhưng đằng sau đó ẩn chứa biết bao sự ấm áp. Đôi lúc tôi còn hiểu nhầm chính bản thân mình rằng tôi đã thích Lãm. Cảm giác ấy cứ lặp đi lặp lại trong trái tim tôi, phải chăng tôi đã thích Lãm thật rồi! Tôi đang mải mê với cái suy nghĩ vớ vẩn của mình thì Lãm lên tiếng làm tôi giật mình:
    " Mưa lớn quá ha, Sên Khờ!"
    " Hả?....À!...Ừ! Lớn quá!"
    " Kiểu này phải về bằng xe buýt rồi!"
    " Ừ!"
    Đi được một quãng thì Tuấn từ đâu xuất hiện tới chỗ tôi và Lãm đang đứng. Tuấn cầm lấy tay tôi kéo sang ô của cậu ta nhưng bị Lãm kéo lại. Hai người họ giành nhau tôi khiến tôi phải đứng mưa. Sau đó, Tuấn kéo mạnh tôi về phía cậu ta rồi quay sang Lãm lạnh lùng nói:
    " Mày về trước đi! Tao đưa Sên về là được rồi!"
    " Về cẩn thận!"
    Lãm tuy không thích nhưng vẫn cố tỏ ra là mình bình thường. Tôi thấy Lãm luôn luôn nhường mọi thứ cho Tuấn, kể cả người mà cậu ấy yêu. Ý tôi ở đây không phải là chỉ tôi mà là cô gái tên Su Su kia. Tôi được biết Su Su trước khi trở thành người yêu của Tuấn đã là người yêu của Lãm. Khi biết Su su yêu Lãm, Tuấn đã tìm mọi cách để chia rẽ họ và đã vô tình để Lãm phát hiện ra. Lúc đó, Lãm không tức giận mà lặng lẽ chia tay với su Su để nhường cho Tuấn vì Lãm biết rằng Tuấn cũng rất thích Su Su. Cho đến bây giờ, Tuấn vẫn chưa biết Lãm đã nhường Su Su cho cậu ấy.
    Tuấn kéo tôi tới tới trạm xe buýt và lên xe. Dạo này tôi để ý thấy Tuấn rất lạ, lúc thế này lúc thế kia nhưng lạ nhất là mỗi lần tôi bên Lãm là cậu ta đều xen ngang.
    Đến chiều tối, tôi bị sốt cao. Đó chính là hậu quả của việc Tuấn đã gây ra cho tôi. Tôi sốt rất cao đến nỗi mê man không biết gì làm mọi người trong gia đình Tuấn lo lắng. Trời cũng đã tạnh mưa nên tôi đỡ mệt hơn đôi chút, có lẽ, tôi chưa quen với thời tiêt trong nam nên mới vậy. Đến tối, Lãm đến thăm tôi nhưng chẳng thấy Tuấn đâu trong khi đó phòng tôi và phòng cậu ấy cách nhau chưa đến 10 bước chân nữa. Tôi bị như vậy, lỗi lớn nhất chính là cậu ấy mà không lấy một lời xin lỗi gì cả.
    Lãm bước vào phòng, ngồi cạnh bên tôi. Sau đó, cậu ấy sờ lên trán tôi rồi nói:
    " Sên Khờ đỡ chưa?"
    " Mình đỡ nhiều rồi!", tôi thều thào nói.
    " Xin lỗi cậu nhé! Tại mình mà cậu mới sốt cao đến vậy."
    " Không sao đâu!"
    " Vậy Sên nghỉ đi nhé! Mình sang chỗ Tuấn một lát."
    Nói rồi Lãm ra ngoài nhưng hình như, họ đã gặp nhau ở ngoài cửa phòng tôi. Lãm đã quên không đóng cửa rồi! Nhưng nhờ đó mà bao nhiêu thắc mắc trong tôi được giải đáp hết. Tôi nghe thấy tiếng Lãm hỏi Tuấn:
    " Tuấn! Tao có chuyện muốn nói với mày."
    " Chuyện gì vậy?"
    " Sao Sên ốm mà mày không vào hỏi thăm một câu?"
    " Tao không thích!"
    " Lỗi là tại mày mà mày còn nói là không thích được sao. Mày cứ luôn miệng nói không thích mà sao lại cướp Su Su của tao?", Lãm tức giận nói.
    " Ai cho mày nhắc lại chuyện ấy?"
    " Tao nói không sai đúng chứ? Mỗi lần tao bên cạnh Sên Sên là mày đều xen chân vào là sao? Cả cái chuyện mày lừa tao là mẹ tao đi cấp cứu nữa, mày tính sao?"
    " Chẳng tại sao cả!"
    " Có phải vì chuyện Sên Sên giống Su Su đúng không?"
    Tuấn không trả lời. Từ trong phòng tôi có thể nhìn rõ được vẻ mặt luống cuống của Tuấn. Chẳng lẽ, mấy tuần nay Tuấn luôn có thái độ lạ với tôi là vì nguyên do này. "Tôi đâu phải là cô bạn Su Su gì đó đâu, tôi là Sên Sên mà, Quách Sên đấy. Sao ai cũng nghĩ tôi là Su Su vậy?": tôi nghĩ thầm. Tôi nhìn thấy Lãm có vẻ không ưa, cậu ấy nói với Tuấn:
    " Tao nhắc cho mày nhớ rằng Sên Sên là Sên Sên không phải Su Su của mày. Su Su đã chết rồi! Chỉ tại mày không biết giữ thôi! Bây giờ đừng có mà nghĩ Su Su trở về từ thiên đàng với mày. Một mình Su Su là quá đủ rồi đừng để Sên Sên là người tiếp theo nữa!"
    Đây là lần đầu tiên kể từ lúc tôi chuyển tới đây tới bây giờ, tôi mới thấy Lãm tức giận đến như vậy. Khuôn mặt cậu ấy nổi rõ những uất ức và căm phẫn trong lòng bấy lâu nay không nói ra được. Còn Tuấn thì không nói được gì cả chỉ biết chạy về phòng. Tôi biết Tuấn đang rất muốn đấm cho Lãm một trận vì Tuấn là người rất ưa bạo lực. Cậu ta luôn luôn dùng bạo lực trước rồi mới chịu nói chuyện đàng hoàng. Tôi cứ nghĩ rằng Tuấn sẽ đấm Lãm, tôi thấy tay cậu ta nắm chặt thành nắm đấm nhưng cậu ấy đã nhịn.Chắc Tuấn không dám đánh Lãm vì nể tình Lãm là bạn thân từ lâu.
    Sau khi Tuấn về phòng, Lãm cũng về luôn. Còn thì mải suy nghĩ vớ vẩn cho đến tận khuya mới đi ngủ. Hôm nay là một ngày dài đối với tôi, đã có nhiều chuyện sảy ra và quá nhiều thứ để tôi phải suy nghĩ. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì tôi vẫn sẽ là tôi và chẳng ai có thể thay đổi được điều đó.
     
  17. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Chương 4: Chạm chán bất ngờ


    * Vài hôm sau

    Tôi đã khỏe hẳn và có thể tới trường. Tuấn vẫn còn thái độ lạ với tôi nhưng tôi không để ý. Còn Lãm thì quan tâm tôi hơn cả trước kia nữa. Trong đầu tôi vẫn luôn thắc mắc về người con gái có tên thường gọi là Su Su ấy nên hôm đó về nhà, tôi tìm cớ để lên phòng Tuấn.

    Cũng may, tối đó về nhà, tôi thấy bác gái cầm một ly sữa chuẩn bị lên lầu. Tôi đoán chắc là cho Tuấn nên vội chạy tới hỏi:

    “ Bác gái! Ly sữa này cho Tuấn ạ?”

    “ Ừ! Bác mang cho nó đây!”


    “ Vậy bác để con cầm lên cho, tiện thể con cũng đang muốn lên phòng!”

    “ Vậy bác nhờ con!”

    Bác gái đưa cho tôi ly sữa, tôi vui vẻ chạy lên phòng của Tuấn. “Cộc cộc cộc…Cộc cộc cộc…”, tôi gõ cửa mãi nhưng không thấy Tuấn ra mở cửa. Tôi đành liều mở cửa bước vào. Hình như, Tuấn đang tắm. “vậy là có cơ hội rồi!”: tôi nghĩ thầm trong đầu. Đặt cốc sữa xuống bàn, tôi nhìn thấy một tấm ảnh trên đầu giường, đó là hình của Tuấn và một cô gái. Tôi cầm lên xem thì bất ngờ hết sức, cô gái trong hình rất giống tôi. Sao có thể giống nhau đến vậy? Thảo nào, ai cũng nhầm tôi thành Su Su. Bên cạnh tấm hình của Tuấn có một quả cầu pha lê rất đẹp. Tôi đặt tấm ảnh xuống rồi cầm quả cầu pha lê lên xem. Ở phía cuối- chân giá đỡ quả cầu có khắc một dòng chữ: “ Su Su yêu Tuấn Tuấn”. Dường như tình cảm của hai người này rất sâu đậm. Mới có mười mấy tuổi đầu đã biết yêu rồi chẳng bù cho tôi tí nào, 18 tuổi còn chưa biết thích ai là như thế nào nữa. Tôi cầm quả cầu pha lê lắc mạnh, những ánh pha lê lấp lánh rất đẹp mắt. Bỗng một tiếng quát lớn vang lên trong phòng:

    “ Cậu đang làm cái gì đấy? Ai cho cận động vào đồ của tôi?”

    Tiếng quát quá to làm tôi giật mình đânhs rơi mất quả pha lê xuống đất. “ Choang…”, quả cầu pha lê vỡ vun ra thành từng mảnh. Tuấn nhìn theo với ánh mắt đầy sự hoảng hốt. Sau đó, cậu ấy lầm lừ nhìn tôi với ánh mắt căm thù và tức giận. Tôi vội vàng nhặt mảnh vỡ ấy lên bà nói:

    “ Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi không cố ý!”

    Chắc cì run quá nên tôi đã bị mảnh vỡ pha lê cứa vào cổ tay. Mấu bắt đầu chảy ra, Tuấn bước tới chỗ tôi, nắm chặt lấy cổ tay đang chảy máu của tôi kéo mạnh nên. Cậu ấy quát lớn:

    “ Ai cho cậu vào phòng tôi? Cậu vào đây làm gì hả?”

    “ Tôi…tôi…đưa sữa…giúp mẹ…mẹ…cậu…”

    “ Tôi khiến cậu làm à? Cậu có biết quả cầu đó có ý nghĩa với tôi thế nào không hả?”

    “ Tôi…tôi…xin lỗi cậu… Tôi sẽ đền lại cho cậu…”

    “ Cậu nói thì dễ lắm! Nhưng cậu có đền nổi được tình yêu của tôi không?”

    Máu ở tay tôi bắt đầu chảy nhiều hơn. Tuấn càng bóp chặt cổ tay tôi và nói:

    “ Cậu đau vì vết thương này nhiều như thế nào thì tôi cũng đau y như thế khi cậu làm vỡ kỷ vật của tôi, cậu biết không hả? Quả cầu pha lê đó bán đầy ngoài kia nhưng tình yêu của tôi có bỏ bao nhiêu tiền cũng không mua được đâu! Tôi nâng niu quả cầu ấy suốt bao nhiêu thời gian qua mà chỉ trong vòng vài giây cậu đã đập nát nó như vậy đấy!”

    “ Tôi xin lỗi!”

    “ Tôi đánh giá con người cậu không sai tí nào. Cậu cũng giống như ba cậu thôi, chỉ thích đi phá vỡ tình yêu, hạnh phúc của người khác. Tôi không biết mặt cậu với cái thớt, cái nào dày hơn nữa. Gia đình cậu toàn là những thể loại thích phá hoại cả thôi. Cậu đừng tưởng cưa cẩm được thằng Lãm đã là sướng. Đồ con điếm!”

    Con điếm sao? 18 năm qua chưa ai nói tôi như vậy. Tôi đâu làm gí quá đáng lắm đâu, chỉ là làm vỡ một quả cầu pha lê thôi mà. Với lại tôi đâu phải là người thích đi phá hoại hạnh phúc của người khác.

    “ Anh Tuấn! Anh làm gì chị Sên vậy?”

    Tiếng Ngọc Lan ngoài cửa vọng vào, lúc này Tuấn mới thả tay tôi ra. Mặt tôi tái nhợt đi vì mất máu. Tôi vừa khóc vừa chạy ra ngoài. Thấy vậy, Ngọc Lan nói lớn:

    “ Bên ngoài mưa to lắm chị Sên.”

    Nhưng tôi mặc kệ, tôi cứ thế phi thẳng ra ngoài trời mưa. Chạy miết, trời thì mưa tầm tã, máu từ cổ tay tôi vẫn không ngừng chảy ra. Tôi chẳng biết mình đang đi đâu nữa, chỉ biết chạy và chạy thôi! Rồi dần dần tôi bắt đầu bước chậm hơn, những bước chân của tôi lúc này khó khăn hơn, tôi không còn đủ sức để đi tiếp nữa. Sau đó, hai mắt tôi nhắm nghiền lại và ngã xuống đất.

    Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trên một cái giường to. Tay tôi vẫn cảm thấy đau nhưng đã được băng bó lại rồi. “Đây là đâu?”: tôi tự hỏi, tôi nhìn kỹ thì không phải bệnh viện. Ở Sài Gòn này tôi đâu có quen ai ngoài gia đình nhà Tuấn. Tôi chống tay ngồi dậy thì một tiếng nói ngoài cửa vọng vào:

    “ Cô tỉnh rồi à?”

    Đó là một anh chàng hotboy. Hình như, cậu ta không phải người Việt, nhìn kĩ hơn thì tôi thấy giống người Hàn Quốc. Thấy tôi nhìn với ánh mắt xem xét, cậu ta lên tiếng:

    “ Lúc tối, tôi có thấy cô ngoài cổng nhà tôi. Trời thì mưa to mà cô không đọi gì cả, tay còn chảy máu nữa nên tôi định ra hỏi. Ai ngờ ra tới nơi đã thấy cô ngất rồi, trời mưa to quá nên tôi không thể đưa cô đến bệnh viện được chỉ biết đưa cô vào nhà thôi!”

    “ Cảm ơn anh!”

    “ Không có gì! Cô tên gì vậy? Bao nhiêu tuổi?”

    “ Tôi năm nay 18 tuổi, tên là Quách Sên, gọi tôi là Sên Sên nhé!”

    “ Vậy à? Tôi năm nay cũng 18 tuổi, tên tôi là Kim Tan. Tôi mới từ Hàn Quốc về Việt Nam hôm qua nên chưa biết nhiều.”

    “ Mới từ Hàn Quốc về mà nói tiếng việt siêu vậy?”

    “ Bố tôi là người Việt Nam nên từ nhỏ đã dạy tôi tiếng Việt rồi!”

    “ Ừ! Tôi cũng mới chuyển đến đây thôi! Cũng chưa biết nhiều.”


    “ Trùng hợp quá ha! Vậy tôi với Sên làm bạn nhé!”

    Tôi chỉ gật đầu ra hiệu không nói gì. Kim Tan nói chuyện rất niềm nở, không lạnh lùng như Tuấn, không ngại ngùng như Lãm. Nhìn ánh mắt của Kim Tan tôi thấy có gì đó rất thật, một con người đại diện cho vui vẻ và ngọt ngào. Chỉ cần nghe giọng nói của cậu ấy thôi cũng đã đủ để người ta ấm lòng. Kim Tan Hỏi tôi:

    “ Nhà Sên ở đâu để tôi đưa cậu về.”

    “ Không cần đâu! Tôi có thể tự về.”

    “ Nhưng Sên đang bị thương mà!”

    “ Thương tay chứ có thương chân đâu mà không đi được!”

    Tôi cứ nhất quyết đòi về một mình không cần ai đưa về. Cuối cùng, sự quyết đoán của tôi cũng đã trinh phục được Kim Tan, cậu ấy đã đồng ý với tôi. Sau đó, cậu ấy ra ngoài một lúc và quay lại phòng , tay cầm một bộ quàn áo đã được ủi khô. Hình như là quần áo của tôi, lúc này tôi mới để ý là tôi mặc đồ con trai. Tôi quay sang nhìn Kim Tan với ánh mắt nghi ngờ. Chắc hiểu được ý tôi nên cậu ấy vội vàng giải thích:

    “ Cậu chớ hiểu nhầm! Tôi không làm gì cậu cả, là chị giúp việc thay cho cậu đấy! Tại tôi thấy quần áo cậu ướt hết rồi!”

    “ Cảm ơn!”

    “ Cậu thay đồ đi! Tôi ra ngoài chờ.”

    Kim Tan ra ngoài còn tôi thì ở trong thay đồ. Vài phút sau tôi mở cửa ra ngoài và cùng Kim Tan ra cổng. Nhà Tuấn và nhà Kim Tan cách nhau không xa lắm, chỉ mất gần 30 phút đi bộ là về được đến nhà.

    Vừa về đến cổng, tôi thấy Tuấn đứng ở đó. Vì vẫn còn giận chuyện hồi tối nên tôi để mặt lạnh với cậu ấy rồi vào nhà. Nhưng Tuấn kéo tôi lại, thấy vậy, tôi nói lớn:

    “ Thả tôi ra!”

    “ Xin lỗi! Hồi tối tôi có hơi nóng!”

    “Cậu nóng không có nghĩa là có quyền chửi tôi như vậy. Tôi đâu có làm gì quá đáng đâu. Cậu nói tôi như vậy, cậu có biết là đang xúc phạm tôi không? Cái gì qua thì cứ cho nó qua đi, giữ mãi trong lòng làm gì? Cuối cùng thì quá khứ vẫn chỉ là quá khứ thôi!”: tôi nghĩ trong đầu nhưng không dám nói ra. Tôi mặc kệ Tuấn và đi vào trong nhà. Mọi người rất mừng vì thấy tôi vẫn bình an vô sự.

    Sáng hôm sau tới trường, ai cũng lo lắng cho tôi. Tôi nghe mọi người trong lớp kể rằng tối qua Tuấn đã gọi cho tất cả mọi người trong lớp để hỏi tìm tôi. Đặc biệt là Lãm, Lãm lo lắng cho tôi rất nhiều.

    * Giờ chủ nhiệm

    Cô chủ nhiệm bước vào lớp với một bạn trai, tôi và Lãm đang nói chuyện với nhau nên không để ý. Đến lúc, cậu bạn ấy giới thiệu tên tôi mới giật mình:

    “ Chào các bạn, tôi là Kim Tan, tôi mới ở Hàn Quốc chuyển về nên mong các bạn giúp đỡ!”

    Tôi ngẩng mặt lên nhìn thì ra là Kim Tan hôm qua. Cái cậu con trai đã cứu tôi trong mưa. Tôi ngạc nhiên lắm! Sao có thể trùng hợp đến vậy. Trái đất này công nhận tròn thật. Sau đó, Kim Tan chọn chỗ ngồi cho mình, tôi và Lãm tổ ba, Tuấn tổ hai, Kim Tan tổ một, ba hotboy ngồi thẳng hàng nhau. Một lúc sau, tôi mới để ý đến Lệ Hương. Cậu ấy có thái độ rát lạ từ khi Kim Tan vào lớp, mặt cậu ấy cứ đỏ bừng hết lên và luôn le tránh ánh mắt của Kim Tan.

    Đến lúc ra chơi, tôi rủ Lệ Hương đi gặp Kim Tan nhưng cậu ấy lại lé tránh nhất quyết không đi. Vậy là tôi phải nài nỉ, sau đó, dùng lực cậu ấy mới chịu đi với tôi một lúc. Tôi lên tiếng chào Kim Tan:

    “ Kim Tan!”

    “ Sên Sên phải không? Trùng hợp quá nhỉ?”

    “ Ừ! Trùng hợp quá! Cảm ơn cậu đã giúp mình hôm qua nhé! Không ngờ có thể gặp nhau ở Gia Định này!”

    “ Ừ! Lệ Hương cũng học lớp này sao?”

    “ Ừ!”

    “ Hai cậu biết nhau sao?”

    “ Phải! Hồi trước mình có du học bên Hàn nên đã quen Kim Tan.”

    Lệ Hương trả lời rụt rè pha chút ngai ngùng. Còn Kim Tan thì vẫn bình thường. Tôi vẫn thắc mắc không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì nhưng cuộc chạm mặt này quả là rất thú vị.
     
  18. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Chương 5: Khi tình yêu lên ngôi



    Từ khi Kim Tan vào lớp học, cậu ấy rất hay quan tâm tôi. Có khi còn quan tâm tôi hơn cả Lãm nữa. Còn Tuấn thì cũng khác, cậu ấy quan tâm tôi hơn lúc trước, không còn thái độ lạ với tôi. Tôi thì chẳng hiểu nổi được ba người họ, thay đổi liên tục, hôm nay ghét ngày mai lại yêu. Trên lớp, tôi bị cả lớp hay nói đúng hơn là cả trường tẩy chay vì được ba hotboy để ý. Nhiều lúc, họ còn kiếm chuyện với tôi vì ghen tị. Những lúc đấy cứ như một quen, tôi luôn núp sau lưng Lệ Hương để cậu ấy bảo vệ tôi. Tôi và Lệ Hương đi đâu cũng có nhau, chỉ duy nhất một chỗ là cậu ấy không bao giờ đi với tôi đó là chỗ của Kim Tan. Tuy hai người họ biết nhau nhưng tôi chưa bao giờ thấy họ nói chuyện với nhau cả. Sau này điều tra tôi mới biết được rằng trước kia Kim Tan là lệ hương là người yêu của nhau nhưng vì một số chuyện hiểu nhầm nên họ đã chia tay. Lệ Hương không chịu nổi nên đã về nước.

    Tôi bước đến chỗ Lệ Hương ngồi, nói chuyện với cậu ấy một cách huyền bí:

    “ Lệ Hương! Cậu còn yêu Kim Tan không?”

    “ Sao cậu hỏi chuyện ấy?”

    “ Tại mình thấy hai cậu hơi lạ.”

    “ Lạ ở chỗ nào?”

    “ Tại sao hai người chia tay?”

    “ Cậu không nên biết nhiều!”

    “ Kệ đi mà!... Lệ Hương kể mình nghe đi, mình thích nghe chuyện hai người.”

    “ Một là một, hai là hai, không nói nhiều.”

    “ Lệ Hương!... Cậu có xem mình là bạn không?”

    “ Sên khờ quá đi! Không là bạn thì tôi chơi với Sên làm gì?”

    “ Cậu phải tin mình đấy! mình sẽ giuuos hai người quay lại với nhau.”

    “ Cậu định làm gì?”

    Tôi chạy ra ngoài cửa luôn, không nói gì thêm. Nhìn khuôn mặt Lệ Hương tôi biết chắc là cậu ấy không hiểu gì rồi! Cậu ấy ngồi thần người ra ngơ ngác. Nhưng tôi chắc chắn sẽ giúp hai người đó quay lại với nhau. Vì tôi rằng Lệ Hương vẫn còn tình cảm với Kim Tan. Ngày mai là chủ nhật, tôi có thể lên kế hoạch cho tình yêu của hai người họ.

    *Sáng chủ nhật

    Tôi ở nhà chơi với Ngọc Lan cả buổi sáng. Tôi với nó hết chơi game rồi lại đọc sách và làm đủ thứ chuyện. Sau đó, Ngọc Lan ngây thơ hỏi tôi:

    “ Chị Sên! Em thấy anh Tuấn và anh Lãm đều thích chị đấy! Chị nên chọn một thôi!”

    “ Nhóc con này! Biết gì mà nói!”

    “ Thật mà! Chị không tin à?”

    Ngọc Lan vừa dứt lời thì có tiếng chuông điện thoại kêu lên. Tôi mở máy thì đó là Lãm gọi. Tôi chưa kịp nói gì thì Ngọc Lan đã lên tiếng:

    “ Chị thấy chưa? Vừa nhắc xong nhé”

    “ Nhóc con! Nhiều chuyện.”

    Tôi vừa bấc máy lên, Lãm đã nói luôn:

    “ Sên Khờ! Chiều làm gì không?”

    “ Không có!”

    “ Ngày nghỉ mà không làm gì sao? Hay đi chơi với tôi đi!”

    “ Đi đâu?”

    “ Đến thư viện của trường.”

    “Đến thư viện của trường làm cái quái gì? Một tuần học ở trường đã gần chết rồi, ngày nghỉ còn lôi người ta đi học. Cậu ta có chăm chỉ học thì tự đi mà học còn rủ rê tôi làm gì. Tôi ghét thư viện lắm!”: tôi nghĩ trong đầu. Tôi lặng im, không nói gì. Bỗng Ngọc Lan vỗ vai tôi, nói:

    “ Chị Sên! Trả lời đi chứ! Anh Lãm đợi kìa!”

    Tôi giật mình nhìn điện thoại rồi tả lời Lãm:

    “ Ừ!”

    “ Vậy chiều tôi qua đón Sên!”

    “ Ok”

    Tôi cố gắng lắm mới trả lời được câu đó. Thực sự, tôi không muốn đi chút nào, ở trường nơi tôi ghét nhất chính là cái thư viện ấy. Nơi chết tiệt ấy làm tôi khó chịu biết bao.

    * Chiều chủ nhật

    Lãm đến nhà Tuấn từ đầu giờ chiều nhưng không vào mà gọi điện cho tôi xuống, chắc là cậu ấy không muốn gặp Tuấn. Tôi mặc chiếc váy màu vàng đậm, sau lưng đeo một cái balo nhỏ màu đen. Lãm không đi xe mà đưa tôi đến trạm xe buýt. Tôi phải cố đi mặc dù rất ghét. Tưởng Lãm đưa tôi đến thư viện làm gì đó cơ, ai ngờ dạy tôi học Anh văn. Chẳng hiểu Lãm đang nghĩ gì nữa? Dạy tôi Anh văn thì dạy ở nhà cũng được sao phải tới thư viện cho mất công. Nhưng không sao vì buổi học hôm đó rất vui, Lãm dạy tôi rất thoải mái. Tôi học cũng vào nữa. Lãm chú ý tới từng cách nói cho đến cách viết của tôi. Một buổi chiều thật thoải mái. Đến 4 giờ chiều chúng tôi ra về. Lãm nói với tôi:

    “ Sên khờ! Cậu gọi về cho hai bác đi!”

    “ Làm gì?”

    “ Tối nay, tôi mời cậu ăn cơm. Cauaauj xin phép hai bác về muộn đi!”

    “ Có được không?”

    “ Thì cậu cứ xin phép đi!”

    Tôi phụng phịu lấy chiếc điện thoại trong balo ra và gọi về nhà Tuấn. Nhưng hình như không có ai ở nhà, tôi gọi lần một thì chẳng ai nhấc máy. Tôi gọi tiếp lần thứ hai thì có tiếng của Tuấn trả lời:

    “ Alo! Ai đấy?”

    “ Là mình đây! Sên Sên!”

    “ Có chuyện không?”

    “ Tuấn à! Cậu nói với hai bác giúp mình là tối nay mình về muộn nhé!”

    “ Sao về muộn? Mấy giờ về?”

    “ Khoảng 21.30 mình về. À! Mình không ăn cơm đâu lên đừng phần nhé! Mình đi ăn cơm với Lãm.”

    “ Không được! Tôi cho cậu đến 21 giờ. Sau 21 giờ cậu không về tôi khóa cổng.”

    Tuấn hét ầm trong điện thoại làm tôi giật hết cả mình. Tôi chỉ là đi ăn cơm với Lãm chứ có lấy Lãm đâu mà cậu ấy phải phản ứng dữ dội vậy? Mà cậu ta có là gì của tôi đâu mà cấm tôi cái này cái nọ. Tôi tức giận nên cúp máy luôn không nói gì. Sau đó, tôi theo Lãm ra cổng nhưng vì cậu ấy quên một số đồ trong đó nên quay lại. Tôi đứng ở cổng đợi Lãm và một cuộc gặp gỡ bất ngờ đã xảy ra. Tôi gặp ba của tôi. Ồng ấy nhận ra tôi và bước lại gần tôi, ôm tôi vào lòng, vuốt ve tôi. Như một quán tính, tôi lùi lại và đẩy ông ấy ra. Vì khi gặp ông ấy, câu nói mà trước khi ông ấy rời xa mẹ con tôi lại xuất hiện. Ba tôi hỏi tôi:

    “ Con gái, con vẫn khỏe chứ?”

    “ Tôi không phải con ông, tôi với ông chẳng có quan hệ gì cả.”

    “ Sao con lại nói thế? Ba vẫn là ba con mà!”

    “ Tôi không có ba! Ngày hôm đó, ông đã lớn tiếng khẳng định ông không còn là ba tôi nữa cơ mà! Giờ ông còn gọi tôi là con làm gì. Ông bỏ rơi mẹ con tôi rồi mà!”

    “ Cái con bé này! Ai dạy mày như thế? Ba mày nuôi mày 17 năm trời giờ mày trả ơn thế à?”

    “ Đó là cái giá ông phải trả khi bỏ rơi mẹ con tôi!”

    Tôi không hiểu sao tôi lại có thể mạnh miệng đến như vậy. Tôi không hề run mà rất ra dáng.Chắc vì tức quá nên ông ấy đã dơ tay lên định tát tôi nhưng ngay lập tức một bàn tay đã xuất hiện giữ chặt tay của ba tôi, ngăn ông ấy lại. Ba tôi cau mày rồi nói với Lãm:

    “ Thằng ranh này mày là ai? Mày chen chân vào đây làm gì?”

    “ Tôi là ai ông không cần biết! Ông đường đường là một người lớn sao lại có thể đánh một học sinh ngay trước cổng trường như vậy? Ông học văn hóa chưa?”

    “ Cái thằng ranh này!... Mày…mày…”

    Lãm không nói gì thêm mà kéo tay tôi đi. Ngồi trên xe buýt, Lãm cũng không hỏi ba tôi là ai. Hình như, cậu ấy không muốn xen vào chuyện của tôi nên mới có thái độ như vậy. Lãm đưa tôi ghé qua công viên của thành phố chơi. Dường như, Lãm đang muốn giả khuây mọi việc.

    Bên Lãm tôi luôn được vui vẻ và có cảm giác an toàn. Nhưng một điều rất lạ là tim tôi thương hay đập nhanh mỗi khi bên Tuấn. Không phải vì tôi sợ mà vì một điều gì đó rất lạ. Còn với Lãm đơn thuần chỉ là một nhười bạn thân thiết, một người anh trai tốt bụng.

    Nguyên tối hôm ấy, Lãm không nói lời nào với tôi ngay cả khi ăn cơm chung với nhau. Khuôn mặt cậu ấy cứ đăm đăm nghĩ đến điều gì đó. Để thấy được khuôn mặt Lãm lúc này thì phải quan sát thật kĩ mới thấy được vì cậu ấy rất gỏi trong việc che giấu cảm xúc. Ăn xong, Lãm đưa tôi về, lúc ddos cũng đã gần 21 giờ. Thấy cũng muộn nên tôi chỉ bảo Lãm đưa đến đầu ngõ thôi. Chúng tôi tạm biệt nhau rồi mỗi đứa đi một ngả.

    Đèn trong ngõ bị hỏng mấy cái mà người ta vẫn chưa thay. Tôi đi dưới anh đèn mập mờ, lúc tắt lúc mở. Đi được khoảng chục mét thì tôi gặp mấy thằng thanh niên trong ngõ đi ra. Tôi cố đi thật nhanh nhưng cuối cùng vẫn bị chúng nó chặn lại. Một thằng thanh niên lên tiếng:

    “ Em gái đi đâu vội thế?”

    “ Đi chơi với bọn anh đi!... Đêm nay sẽ cho em thoải mái…”: một thằng thanh niên khác nói.

    Đúng là một lũ dâm dê, vô đạo đức. Tôi không để ý mà cố tìm lối thoát, tôi vừa chạy đi thì đã bị chúng kéo lại. Chúng đè ngửa tôi, vì bọn chúng quá đông nên sự chống cự của tôi trở nên vô ích. Tôi vừa la hét vừa giãy giụa nhưng chúng không buông tha cho tôi. Tôi khóc lóc và hét thật to. Bỗng có ai đó tới giúp tôi, hình như là hai người con trai. Họ đánh cho bọn dâm dê ấy chạy hết đi rồi quay sang tôi hỏi thăm. Một người con trai lên tiếng:

    “ Sên Sên! Cậu có sao không?”

    “ Sên Khờ! Cậu ổn chứ?”: người con trai còn lại cũng hỏi.
    Lúc này, tôi mới nhận ra, đó là tiếng của Lãm và Kim Tan. Tôi chẳng nghĩ được gì, chỉ thấy Kim Tan là ôm chầm lấy cậu ấy luôn. Còn hai người họ thì bất ngờ với hành động của tôi. Kim Tan an ủi tôi:

    “ Không sao rồi! Mọi chuyện ổn rồi, có tôi ở đây, cậu yên tâm đi! Chúng nó đi hết rồi! Sên ngoan về thôi!”

    Sau đó, Kim Tan quay sang Lãm nói nhỏ:

    “ Lãm! Giúp tôi Sên Sên lên để tôi cõng cậu ấy!”

    “ Được!”

    Vậy là Kim Tan cõng tôi về, còn Lãm thì theo sau. Vì có hơi mệt nên tôi cũng thiếp đi một lúc, vừa mơ vừa tỉnh. Lúc đó, tôi thấy Tuấn rất lo lắng cho tôi. Cậu ấy bế tôi từ Lưng Kim Tan lên phòng rồi đắp chăn cho tôi. Cũng nhờ hành động ấy mà tôi đã hiểu Tuấn thêm một chút. Tuấn vuốt mái tóc của tôi rồi thủ thỉ nói với tôi:

    “ Đúng là Sên Khờ! Tại sao đi khuya vậy để chúng nó…”

    “ Xin lỗi!”

    “ Đừng! Sên không có lỗi nên không phải xin lỗi tôi.”

    “ Nếu biết trước như vậy, mình sẽ nghe lồi cậu.”

    “ Thôi! Mọi chuyện qua cả rồi! Sên nghỉ sớm đi!”

    Nói xong, Tuấn ra ngoài đóng cửa vào. Còn tôi thì ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không ai hay.
     
  19. tiết sam sam

    tiết sam sam Cây bút tích cực
    • 33/37

    Chương 6: Cảm giác ở đâu?


    Từ hôm tôi bị thanh niên trêu đến giờ, Tuấn quan tâm tôi nhiều hơn. Mỗi lần đi học hay đi về, Tuấn đều đi cùng tôi nên tôi cảm thấy an toàn hơn. Nhưng từ hôm đó đến nay, tôi quên chưa cảm ơn Kim Tan. Hôm đó đi học, tôi có thấy Kim Tan đang đi ở sân, tôi vội gọi cậu ấy lại:

    “Kim Tan! Kim Tan!”

    Kim Tan quay người lại nhìn tôi với ánh tràn đầy yêu thương rồi lên tiếng:

    “Có chuyện gì không Sên? Cậu ổn chưa?”

    “Cảm ơn cậu đã giúp mình hôm ssos nha! Mình ổn rồi!”

    Kim Tan đút hai tay vào túi quần rồi cúi người về phía tôi và nói:

    “Vậy cậu phải trả ơn đi chứ!”

    “Cậu muốn mình trả như thế nào?”

    “Làm bạn gái tôi!”

    “Mình…mình…”

    “Đùa vậy thôi! Cậu tưởng thật sao? Đúng là Sên Khờ có khác!”

    “Không phải!”

    “Thôi được rồi vào lớp đi!”

    Kim Tan nói rồi định bước đi nhưng bị tôi kéo lại. Tôi hỏi lí nhí:

    “Tan! Mình có chuyện muốn hỏi cậu.”

    “Chuyện gì?”

    “Cậu còn yêu Lệ Hương không?”

    “Sao cậu hỏi chuyện đó! Tôi với Lệ Hương chia tay lâu rồi!”

    “Hình như, Lệ Hương vẫn còn yêu cậu! Nếu hai người có chuyện gì hiểu nhầm nhau thì hãy chuyện với nhau đi…”

    Tôi chưa cả nói xong những điều muốn nói thì Kim Tan đã hôn lên môi tôi. Tôi trố tròn mắt lên, chân tay như bị đóng băng lại không cử động nổi, tôi quá bất ngờ với hành động này. Bao nhiêu ánh mắt trong trường đổ dồn vào tôi và Kim Tan. Bỗng từ đằng sau có tiếng ai đó đang gọi tên tôi:

    “Sên Sên!”

    Tôi đẩy Kim Tan ra và quay lại nhìn thấy Lệ Hương với đôi mắt đang ngấn lệ. Tôi vội giải thích:

    “Lệ Hương! Cậu đừng hiểu nhầm không phải như cậu nghĩ đâu!”

    “Cậu đừng nói nữa! Cậu nói giúp tôi quay lại mà lại như vậy sao? Cậu giúp tôi hay là đang đi tán tỉnh trai hả?”

    “Lệ Hương! Mình không có!”

    “B…ố…p…”, Lệ hương đã tát một cái tát vào mặt tôi rồi chạy đi. Tôi định đuổi theo nhưng hai chân tôi không thể cử động được, nó như bị dính chặt dưới đất vậy. Kim Tan lo lắng cho tôi nhưng tôi lại chạy đi. Tôi khóc rất to và lao ra cổng. Hôm đó, tôi bỏ học và đi lang thang trên đường. Lần này, giữa tôi và Lệ

    Hương sảy ra hiểu nhầm rất lớn. Tôi muốn hàn gắn lại tình cảm của Kim Tan và Lệ Hương nhưng có lẽ là đã sai cách. Tôi lững thững đi trên vỉa hè, bỗng từ đằng sau tôi, Tuấn bước đến nắm tay tôi kéo đi. Tôi ngạc nhiên hỏi:

    “Cậu kéo tôi đi đâu vậy? Cậu không đi học sao?”

    “Thì cậu cũng có đi học đâu ? Trốn học lại còn lên tiếng hỏi người khác.”

    “Tôi…tôi…”

    Tuấn dắt tay tôi đi vòng quanh thành phố, lúc trên xe buýt ngắm cảnh, lúc thì đi bộ ngao du. Nhưng lúc nào Tuấn cũng nắm tay tôi và tôi thì lại để nguyên không phản ứng gì. Tuấn đưa tôi đi công viên chơi, dắt tôi đi ăn kem và làm một số việc tình nguyện trong chương trình “Tình nguyện vàng” tổ chức trên vỉa hè. Nhờ Tuấn mà bao nhiêu lỗi buồn trong tôi đều được giải tỏa hết. Đến bây giờ tôi mới cảm nhận được hết con người của Tuấn. Cậu ấy không lạnh lùng như tôi nghĩ và ngược lại. và giờ tôi cũng đã hiểu tại sao Tuấn và Lãm có thể trơt thành bạn thân của nhau. Hai người họ rất biết quan tâm đến người khác nhưng Tuấn chỉ quan tâm đến nhưng người cậu ấy cảm thấy thực sự cần quan tâm.

    Sau đó, Tuấn đưa tôi đến chợ sinh viên, mua rất nhiều thứ. Vậy là cả trưa chúng tôi không về. Chị giúp việc có gọi cho tôi nhưng Tuấn đã giật lấy điện thoại của tôi và tắt nguồn rồi đút vào cặp cậu ấy. Chắc cậu ấy không muốn ai làm phiền chúng tôi trong buổi đi chơi này. Chúng tôi đi khắp chợ mua hết đò ăn đến quần áo rồi đến mũ nón và rất rất nhiều thứ. Đến tận chiều tối chúng tôi mới chịu về.

    Tuấn dắt tôi đi trong ngõ, về đến cổng thì thấy Lãm. Lãm nhìn tôi và Tuấn với vẻ nghi ngờ, thấy vậy tôi vội rụt tay lại. Tôi sợ lãm hiểu nhầm tôi. Thấy Lãm, Tuấn cau mày hỏi:

    “Mày tìm tao có chuyện gì không?”

    “ Tao tìm Sên! Hôm nay không thấy Sên đi học, gọi điện cũng không trả lời, tao lo nên đến xem thử có chuyện gì không thôi! Sên vẫn ổn là được rồi! Tao về đây!”

    “Đã mất công đến đây rồi thì vào nhà đi chứ! Ai lại về ngay thế! Vào nhà đi!”

    Tuấn nói rồi khoác vai Lãm đi vào trong, tôi cũng theo sau. Tôi lên phòng thay đồ trước, còn Lãm ngồi nói chuyện với Tuấn ở phòng khách. Tôi thay đò xong thì đi xuống dưới, đang đi đến cầu thang tôi nghe Lãm hỏi Tuấn về chuyện của tôi. Thấy tò mò nên tôi đứng nán lại thá thính tình hình. Tôi thấy Lãm hỏi Tuấn:

    “Mày thích Sên hả?”

    “Vậy thì sao?”

    “Mày có thể chọn ai khác được không? Tao chơi với mày từ nhỏ sao không biết tính mày. Mày có yêu ai thật đâu, vài bữa lại đá một con. Mày đừng làm thế với Sên. Chọn người khác đi!”

    “Không! Lần này là thật!”

    “Mày nói thật chứ có bao giờ thật! Mày đã quên được Su Su chưa mà đòi thích Sên?”

    “Mày nhắc chuyện của Su làm gì?”

    “Tao nhắc cho mày nhớ! Không lại nhầm Su với Sên.”

    “Tao biết! Mày không cần nhắc đâu!”

    “Vậy tại sao lại là Sên?”

    “Tao cũng chẳng biết nữa!”

    “Vậy được thôi! Tùy mày! Nhưng tao nhắc trước mày không được làm tổn thương Sên đấy! Mày thử xem tao sẽ đấm chết mày.”

    “ Tao dám đảm bảo với mày.”

    Sau một hồi căng thẳng, cuối cùng họ cũng lại trở về lúc vui vẻ ban đầu. Nhìn họ tôi lại nhớ đến chuyện của tôi và Lệ Hương. Chắc giờ cậu ấy giận tôi lắm! Tôi ngồi dựa vào lan can cầu thang buồn thỉu và rồi tôi ngủ quên luôn từ lúc nào không hay. Trong cơn mê ngủ, hình như tôi nghe thấy tiếng chị giúp việc gọi tôi dậy nhưng đã bị ai đó ngăn cản. Sau đó, người ấy bế tôi lên phòng tôi.

    Sáng hôm sau thức dậy, tôi chuẩn bị xong xuôi đâu đấy rồi xuống nhà. Ra khỏi của phòng thì tôi gặp Ngọc Lan. Thấy tôi con bé hỏi:

    “Chị dậy rồi à?”

    “Ừ! Em cũng dậy sớm nhỉ?”

    “Em quen rồi! Hôm qua chị ngủ gật ở cầu thang làm anh Tuấn phải bế chị lên phòng đấy!”

    “Công nhận cậu nặng thật! Làm tôi sái hết cả tay rồi đây này!”

    Tuấn vừa nói vừa chỉ vào tay của cậu ấy. Tôi ngại ngùng chạy xuống nhà trước. Bước được vài bước tôi nghe thấy tiếng của Ngọc Lan nói cái gì đó về tôi nhưng tôi không nghe rõ.

    Xuống nhà ăn sáng xong, Tuấn chở tôi đến trường bằng xe đạp của cậu ấy. Cái xe ấy thuộc dạng xe địa hình nhưng quái dị lắm! Tôi ngồi rất khó chịu.

    Đến trường, tôi gặp Lệ Hương, hình như, cậu ấy hết giận tôi rồi thì phải. Cậu ấy kéo tôi lại chỗ cậu ấy nói chuyện. Lệ Hương nói:

    “Sên Sên! Mình xin lỗi cậu!”

    “Câu đó để mình nói mới đúng! Mình xin lỗi cậu, tha lỗi cho mình nhé!”

    “Hôm qua, mình tát Sên có đau không?”

    “Không sao đâu! Chỉ là cái tát nhẹ thôi mà! Thấm gì!”

    “Tại mình nóng quá, không kiềm chế được bản thân.”

    “Mình chỉ muốn hàn gắn lại tình cảm cho hai cậu nhưng sai cách rồi thì phải!”

    “Cảm ơn ý tốt của Sên nhưng không cần đâu, Kim Tan thích cậu rồi! Với lại mình nhận thấy mình cũng hết tình cảm với cậu ấy rồi.”

    “Thích mình?”

    “Cậu ngạc nhiên lắm đúng không? Mình cũng còn ngạc nói gì đến cậu.”

    Lệ Hương vừa nói vừa đưa cho tôi một tờ giấy và nói:

    “Cái này mình nhặt được khi Kim Tan làm rớt nó.”

    Đó là thư tình, Kim Tan đã viết thư tình cho tôi nhưng chưa kịp gửi. Tôi cố giả bộ coi như không có gì sảy ra rồi nói với Lệ Hương:

    “Chắc cậu ấy viết nghịch thôi!”

    “Mình hiểu Kim Tan, cậu ấy không bao giờ viết nháp thư tình đâu!”

    Tôi không nói gì, cố lẩn tránh ánh mắt chứa đầy sự thăm dò của Lệ Hương. Sau đó, tôi trở về chỗ ngồi của mình với mớ hỗn độn trong đầu.
     
  20. Đan Phong

    Đan Phong Darling
    • 103/123

    @tiết sam sam, tại sao bạn vẫn chưa sửa lỗi hình thức trong khi đã có rất nhiều lời nhắc nhở phía trên kia? Đọc lại Quy định, đặc biệt là điều này:
    • Với các dấu câu chỉ có một thành phần như dấu phẩy (,), chấm (.)... thì dấu câu đứng liền kí tự phía trước, sau dấu câu là một khoảng trống.
    • Với dấu câu gồm hai thành phần như ngoặc đơn, ngoặc kéo, ngoặc nhọn thì bên ngoài của dấu sẽ là khoảng trắng, nội dung bên trong liền sát với dấu.
    Và sau đó sửa lại toàn bộ các bài viết của bạn. Hãy phản hồi lại với mình khi bạn đã sửa xong, nếu như bạn không sửa thì dù truyện của bạn đã đăng tới chương bao nhiêu mình cũng buộc phải xóa topic. Đó là quy định, nên mong bạn hợp tác.
     

Chia sẻ trang này