Tản văn Nếu một ngày thức dậy trên xứ người - Phan Nguyễn Phương Thy

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Phan Nguyễn Phương Thy, 3/12/17.

  1. Phan Nguyễn Phương Thy

    Phan Nguyễn Phương Thy Cây bút tích cực
    • 33/37

    Tác phẩm: Nếu một ngày thức dậy trên xứ người

    Tác giả: Phan Nguyễn Phương Thy

    Thể loại: tản văn
    Những ngày khi tôi còn là một đứa trẻ lên tám, lên mười tôi thích đi chơi lắm. Tôi thích đi thăm thú nhiều nơi, thích thức dậy ở những miền đất lạ và được ngắm bình minh ở những nơi khác ngoài ngôi nhà của mình. Nhưng cũng khi tôi còn là một đứa trẻ, ba mẹ luôn là người bảo vệ tôi khỏi những điều mới lạ ở nơi xa và tôi biết điều đó.

    Rồi một ngày tôi tỉnh dậy. bỗng dưng lại sợ phải thức giấc trên xứ người. Bây giờ đi đâu xa, tôi lại nhớ cái giường mình hay nằm êm ái biết bao, nhớ căn nhà mà mọi ngóc ngách đều là quen thuộc và nhớ những người luôn ngồi đấy chờ tôi về để cùng dùng bữa cơm. Ai bảo xa Sài Gòn là sướng chứ, Sài Gòn đi đâu cũng là anh em, đi đâu cũng tìm được ly cà phê đậm mùi đường phố và lúc nào cũng có một nơi để mình thuộc về. Một ngày tỉnh dậy bỗng dưng tôi nhớ Sài Gòn, nhớ gia đình tôi quá đi mất!

    Mở mắt tỉnh dậy trên xứ người, cảm giác thật cô độc. Kể cả bữa sáng cũng chỉ qua loa vài giọt cà phê sữa, trưa thì miếng sandwich, đơn giản chỉ để dạ dày không kêu lên những tiếng rên rỉ khó chịu. Tối về, bày biện thật thịnh soạn, ngồi vào cái bàn ăn dù nhỏ hay to cũng cảm thấy thật trống trải vì còn có ai ăn chung đâu. Rồi cũng phải tự mình cho vào miệng hết tất cả những thứ ấy dù chẳng cảm thấy ngon lành gì. Cả ngày ở xứ người, nó thiếu nhiều lắm, thiếu những tiếng nói quanh quần, thiếu chút không khí oi bức của Sài Gòn và thiếu luôn những tiếng cười. Lâu lâu mới có chút rãnh rổi gọi về cho ba mẹ, gọi về cho những ngày Sài Gòn tất bật và tự nhiên nước mắt chảy. Cuộc sống trên xứ người tủi thân quá!

    Nếu một ngày thức dậy trên xứ người và bạn cảm nhận như tôi thì có lẽ bạn đã già rồi…
     

Chia sẻ trang này