Thơ Mùa hoa năm ấy - Mộ Vân

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Mộ Vân, 1/5/18.

  1. Mộ Vân

    Mộ Vân Cây bút kinh nghiệm
    • 68/74

    Mùa hoa năm ấy
    Tác giả: Mộ Vân
    Thể thơ: Tự do

    Cánh bướm hoa phượng nằm trong trang vở
    Ngỡ thời gian đã nhạt nhẽo màu hoa
    Nào ngờ đâu càng thắm sắc hoa khô
    Màu cánh úa không làm phai hương cũ
    Ru kỷ niệm bay về từ quá khứ
    Cứ mùa hoa rực rỡ một khung trời
    Chờ ai, người đứng mãi ở bên đời?
    Đợi chi kẻ mãi không bao giờ đến?
    Người không ngỏ, tôi làm sao mà tỏ?
    Đoạn duyên này đành theo gió bay cao...

    Thổi buồn vào những cánh phượng xa cành
    Nhành khẽ rung rinh, hoa rơi theo mộng
    Để rồi mùa hoa mãi đến lại đi
    Hồi ức cũ đâu rồi màu phượng đỏ?
    Dẫu có thắm cũng không bằng năm ấy,
    Hoa có thơm cũng không ngát như xưa!
    Cánh hoa phượng người đánh rơi trước cổng
    Chẳng hiểu sao tôi cất đến bây giờ?
    Đã lâu rồi, hẳn người không còn nhớ?!
    Mười một năm dài thoáng chốc qua mau.

    Dạo đấy đến nay, lòng tôi tự hỏi:
    Ngày đó nỗi tương tư người tự dệt?
    Hay mình tôi nuôi giấc mộng đơn phương?
    Chuyện đã trôi trong muôn ngàn lặng lẽ,
    Bây giờ biết cũng chẳng để làm chi.
    Người và tôi mãi mãi đã chia ly
    Từ hồi trống trường đầu mùa hoa ấy.
    Gặp lại là duyên hay là số phận
    Dẫu chung đường hay vạn lối ngoài kia
    Tôi thầm mong đừng bao giờ tương ngộ!

    Ôm giấc mộng để chìm vào quên lãng
    Ngắm bụi thời gian phủ cánh hoa khô.

    Mộ Vân
    Tối, ngày 1 tháng 5 năm 2018
    Tp. Hồ Chí Minh
    Nhớ mùa hoa năm ấy (tháng 5 năm 2007)
     
    Ngáo Ngơ thích bài này.

Chia sẻ trang này