Tản văn Một cốc chè "Đoàn Kết" - Vân Du

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Sim, 28/6/18.

  1. Sim

    Sim Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Một cốc chè "Đoàn Kết"
    Vân Du
    Thể loại: tản văn
    Tình trạng: hoàn


    Cậu đã đặt một cái tên chẳng có tí liên quan cho những gì cậu sắp viết, và cậu giải thích rằng ấy là một câu chuyện cậu đã viết trong lúc tâm trạng rối bời. Ví như một cốc chè "Đoàn Kết", với những thứ không liên quan, khi đảo lên và trộn đều, chúng khiến cậu bất ngờ vì những hương vị quen thuộc xen lẫn lạ lẫm.

    Rồi cậu tự hỏi cậu đang cảm thấy điều gì?

    Giống như một khúc nhạc ngày cậu mới tập tành. Dây buông, dây bấm như xoắn cả vào nhau. Cậu khát khao và ao ước đến mất những ngón tay trở nên rướm máu chỉ sau một ngày luyện tập. Nhưng thầy giáo của cậu đã không thấy được điều đó. Thầy nhìn vào những ngón tay thô ráp của cậu và nói "không có tài làm việc gì cũng khó".

    Những âm thanh đứt gãy, khuyết thiếu từ đôi bàn tay xấu xí vang lên như những lời trách móc hoặc chán nản. Người ta sẽ đoán như vậy và người ta chỉ nghĩ được có vậy. Chỉ mình cậu biết đó là một khoảng trống cậu bỏ lại trong bức tranh đề tài ước mơ.

    Giống như một giấc mộng ngày hè. Cậu đã từng mơ ước và vì thế mà cậu đã thất vọng đến nổi bật khóc khi chợt nhận ra tất cả chỉ là bọt bóng sau mỗi lần tỉnh giấc. Nhưng cậu đã lì lợm ôm chặt những cảm giác đó, mặc cho chúng có là bụi hồng giấu gai. Ừ, những chiếc gai bé nhỏ thì có thể làm được gì một kẻ lớn xác như cậu chứ. Chúng chỉ làm cậu nhức nhối chút ít... nhưng rồi cậu sẽ lại bắt gặp nỗi đau ấy cồn cào trong da thịt khi cậu nhìn thấy bất kì thứ gì tươi đẹp nhắc cậu nhớ đến một đóa hồng.

    Cũng giống như một câu chuyện với motif quen thuộc. Những trang chữ đầu tiên đã huỵch toẹt hết cả cái kết sau cùng, nhưng cậu vẫn kiên trì lật cho kì hết với hi vọng sẽ có một điều kì diệu nào đó xuất hiện ở lưng chừng, kiểu như một nhân vật đầy quyền năng, chỉ với một cái búng tay thì đã khiến trái đất rơi ra khỏi quỷ đạo sau ngần ấy tỷ năm ì ạch, chán chê. Nghe thật buồn cười nhưng đã có lúc cậu đã tin tưởng một cách điên cuồng như thế. Và cứ thế... cậu phản bội lòng tin của chính mình.

    Cậu yếu ớt và dễ bị tổn thương quá. Cậu lại cứ thích nhân rộng nỗi buồn... vì thế cậu cứ mãi thấy khó khăn mỗi lần tìm kiếm chỗ đau. Thật đáng buồn.

    Nhưng mà tại sao cậu lại phải mang một chiếc áo giáp lên một cơ thể yếu ớt và dễ bị tổn thương như thế? Trong cậu đáng thương thật đấy, nhưng sẽ chẳng có ai cả. Chỉ một mình cậu đứng ở chiến tuyến và chiến đấu dù chả phải là siêu anh hùng nhưng cậu đã hứa là sẽ hành động như họ. Một lời hứa mà chính cậu cũng chẳng thể tin.

    Hay là giống như là thương nhớ cũng vừa giống như là đợi chờ nhỉ? Nó vắt kiệt sực lực của cậu như một cơn đau dai dẳng từ một loại bệnh nào đó chẳng rõ nguồn tên. Nó đột nhiên bộc phát... rồi thì cậu vỡ lẽ rằng mình đang đau và cậu phải chịu đựng cơn đau ấy. Điều đó chẳng hề dễ dàng. Nhưng cậu đã hứa là sẽ giữ im lặng. Và cảm giác đó luôn luôn không bao giờ dễ dàng.

    Cậu khác rồi, khác lắm. Cậu có còn nhớ cô gái đã bật khóc mỗi lần nghĩ đến những nỗi sợ mình phải chấp nhận không? Dễ hiểu mà, nước mắt chính là phản kháng đầu tiên của một kẻ yếu đuối như cô ấy, nó yếu ớt đến mức làm cô ta ướt nhẹp và xấu xí. Đừng vội cười, ai cũng có một khoảng thời gian sũng nước, ngập úng rồi thì bế tắt như thế... Bây giờ cố ấy đã tiến bộ hơn rồi.
    "Chỉ có mình mới cứu được mình thôi, sẽ chẳng có ai đến đâu, nên đừng đợi nữa".

    Cô gái ấy đã nói những lời tàn nhẫn như thế trong một ngày mưa bão, khi cô bạn thân gục khóc trên vai cô, mỏi mòn tìm kiếm một lời an ủi vô vị.

    Đó chẳng phải là chai lì, với cái tuổi non nớt ấy thì cô ta hiểu được gì về chai lì chứ! Đó là thích nghi. Thật may mắn vì cô ấy đã làm được điều đó. Và cũng thật đáng buồn. Nhưng biết làm sao được, chúng ta không thể cứ mãi ngây thơ hoặc cứ giả vờ ngây thơ hoài được. Cũng bởi thế giới này tàn nhẫn quá, đến nỗi một lời tạm biệt cũng chẳng thể nói cho nhau nghe, để mình có thể yên lòng về nhau, để mình thôi đợi chờ nhau, để mình cứ thế quên nhau đi...

    Giống như mùa đông năm ngoái, một mùa đông dùng dằng, mãi chẳng chịu đi. Những lần dợm bước dọa dẫm về lời chia li, cậu vẫn thấy đông đung đưa trên nhánh cây khẳn khiu trước hiên mỗi lần vội vã mở toan cánh cửa. Mãi đến khi nắng tràn về lấp kín một khoảng trời xanh thẳm, cậu mới hay đông đã đi thật rồi...

    Đông có buồn không? Khi mà đông không chỉ đậu riêng trước thềm nhà một ai đó. Cậu có buồn không? Khi đó không phải mùa đông duy nhất ghé ngang nhà cậu?

    Sẽ chẳng có một chút mất mát nào cho những cuộc chia li như thế, cứ tin vậy đi. Vì chúng ta sẽ sớm quên nhau thôi, như cách cậu quên đi những dòng chữ vội vã này. Cậu đợi chờ ngày đó thật lâu.

    Cuối cùng, giống như ước muốn được viết ra những dòng chữ thật rõ ràng, sao cho đúng với lòng mình, sao cho chân thật với suy nghĩ của mình, nhưng cậu đã không thể. Cậu chỉ có thể mượn một cốc chè "đoàn kết" để che lấp đi một nỗi đau màu nhạt nhòa. Nhưng như thế là đủ rồi...

    Thật lòng xin lỗi...
    27/6/2018
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  2. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Du yêu yêu~~~
    Lâu lắm mới lại được đọc tác phẩm của Du ấy! Mừng Du đã về! :)
    Có một số từ trong bài Du cần chú ý nè:
    Là "đến mức" nha. Cũng có thể nói "đến độ" nữa, người đọc đều hiểu là "mức độ".

    "Trong cậu đáng thương thật đấy, nhưng sẽ chẳng có ai cả."
    "Trông"!?

    " cậu vẫn thấy đông đung đưa trên nhánh cây khẳn khiu trước hiên mỗi lần vội vã mở toan cánh cửa."
    "khẳng khiu"

    "chỉ với một cái búng tay thì đã khiến trái đất rơi ra khỏi quỷ đạo sau ngần ấy tỷ năm ì ạch, chán chê."
    "quỹ đạo"
    Từ "chán chê" dùng trong câu này không tốt lắm, vì nó chỉ một cảm xúc chủ quan, mà trái đất được cho là một vật thể và không có cảm xúc, nên dùng từ thể hiện một cách khách quan thì hơn.

    Tui là một tín đồ của món chè, đặc biệt khi mà nơi tui sống có quán chè ngon nhất huyện. Có một thời gian dài, mỗi ngày tui đều đến đó gọi một cốc chè, luôn là chè thập cẩm nữa.
    Món chè thập cẩm có bảy vị, đỗ đỏ, đỗ đen, chè trôi, chè ngô, chè cốm, chè đỗ xanh, trân châu, thêm một ít nước cốt dừa và dừa tươi nữa. Vì là khách quen nên cốc của tui luôn đầy ắp, có ngọn.
    Tui luôn nói với cô chủ quán: "Cho cháu một cốc chè thập cẩm, không có đỗ xanh nhưng nhiều trân châu hơn cũng được." Nhưng chưa bao giờ cốc chè của tui không có đỗ xanh hay nhiều hơn bốn viên trân châu. Không phải tui ghét ăn đỗ xanh, chỉ là tui không thích nó hơn những thứ còn lại, trong số bảy vị, tui chỉ thích ăn trân châu.
    Du có nghĩ lần sau ghé quán, tui nên dứt khoát gọi một cốc chè trân châu cho nhiều không?
    Mỗi món chè đều để lại dư vị cho người thưởng thức, giống như một trải nghiệm đều để lại cảm xúc cho mọi người, thế nên tui luôn muốn được nếm trải nhiều hơn một chút.
    Thực ra thì cuộc sống vốn chẳng dễ dàng, có khi ta còn chẳng may mắn mà gặp toàn những chuyện không đâu, không tốt đẹp, không dễ chịu, nhưng vẫn phải chấp nhận. Những lúc như thế mà gặp được điều tốt đẹp bất ngờ thì sung sướng biết nhường nào. Ấy là trân châu.
    Trân châu được làm từ bột năng hoặc sắn dây. Đem bột trộn với nước rồi ủ, sau đó viên tròn và luộc như bánh trôi. Để tạo độ giòn cho trân châu, sau khi luộc, người ta phải ngâm ngay vào nước lạnh hoặc nước đá. Trân châu có vỏ ngoài mềm, dẻo, nhưng nhân bên trong (dù là bột) vẫn giòn sần sật.
    Mỗi viên trân châu như mang trong mình một bí mật làm người ta bất ngờ và muốn tìm kiếm, muốn được nhiều hơn đúng như cái tên của nó. Nhưng nhìn vào quá trình của nó thì cũng không phải điều gì quá cầu kì. Lại giống như điều may mắn và hạnh phúc của cuộc đời, cũng được tạo ra từ những điều giản đơn và gần gũi nhất.
    Nói lan man nhiều quá, nhưng tác phẩm của Du (từ tiêu đề đến nội dung) làm tui thèm một cốc chè!!! *nhỏ dãi~ing*
    Thế nên dù nói những điều chẳng liên quan thì tui vẫn muốn nói cho đỡ. Du đừng trách tui a~ tội nghiệp!!!
     
    Sim thích bài này.
  3. Sim

    Sim Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Ừ tui đã trở lại và lỗi chính tả vẫn cứ như xưa:D
    Tui thích gọi chè thập cẩm là đoàn kết, tui học mẹ tui đó.
    Mà đúng là tui viết tản này khi cũng đang thèm chè mà không được ăn. :p
    Tui thích ăn bánh trôi. Mỗi cốc chỉ có một viên. Có hôm họ quên bỏ làm tui rất ức. Nên trước khi ăn tui thường kiểm tra bánh trôi trước. ^^
    Nhưng mà tản này tui muốn giấu bánh trôi thật kỹ. Không muốn ai nhìn thấy cả. Lần đầu tiên có thể giấu bồ điều tui đang suy nghĩ làm tui phấn chấn hẳng.:p có lẽ bồ bị đánh lạ hướng bởi 4 viên trân châu rồi.:D
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  4. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Hì... Hì... Lần đầu tiên sao? Không phải là lần nào Du cũng làm tui tò mò xong thì bất ngờ sao? Hi... Hi...
     
    Sim thích bài này.

Chia sẻ trang này