Truyện dài Lối về vẫn có anh đứng đợi - Hoàn thành - Ý Thu

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Nguyễn Ý Thu, 22/11/17.

  1. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 13 (Tiếp)


    Khang đưa con gái về nhà sau buổi tối đi chơi vui vẻ. Hà Linh nằng nặc đòi bố sang phòng ngủ cùng. Hai bố con nằm trên giường nói những chuyện vớ vẩn và cười đùa vang cả nhà.

    - Bố ơi con gọi hình cho mẹ nhé. Khoe mẹ váy mới cô Hiền mua cho con.

    - Khuya quá, chắc mẹ ngủ rồi.

    Hà Linh mặc kệ, với tay lấy điện thoại gọi cho Thúy. Nhưng không giống hai bố con đang nghĩ, cô chỉ vừa về đến cửa phòng khách sạn.

    - Chào con gái, đi chơi vui không con? Con chưa ngủ à?

    Thúy vừa nói chuyện vừa lục đục mở cửa rồi nằm ngã ra giường. Có vẻ như cửa phòng chỉ vừa khép hờ chứ chưa chốt đàng hoàng.

    - Mẹ lè nhè vậy? Mẹ say rượu nữa à?

    Thúy cười phá lên, cứ cười hoài không dứt. Hành động chứng tỏ cô say thật rồi. Mỗi lần uống rượu hơi quá chén, cô lại trở nên tức cười như vậy. Khi khóc lóc thảm thiết, khi vui đến mức quá lố.

    - Đừng nói với ai nhé. Mẹ say chút xíu thôi mà.

    - Mẹ đi với ai vậy? Chú Thắng bảo không để mẹ uống nhiều mà.

    - Mẹ đi với chú Giang. Đâu có gặp người lạ đâu. Con già đời quá. Cứ tra khảo mẹ vậy? Ngủ đi. Mẹ mệt rồi.

    Nói xong Thúy chủ động ngắt điện thoại. Hà Linh nhìn bố càu nhàu.

    - Mẹ say khướt rồi, còn không nhìn thấy bố nữa. Nếu mẹ buồn nôn, ai lấy chậu cho mẹ bây giờ?

    Khang bất ngờ nhìn con gái, mới hơn nửa năm mà nó như một bà già. Biết chăm sóc và nhắc nhở mẹ. Thật không giống với cô con gái bé bỏng ngày nào của anh, chỉ nhõng nhẽo và đòi hỏi. Anh ngồi ngay dậy.

    - Con ngủ đi. Bố sang chỗ mẹ.

    - Bố biết mẹ ở đâu à?

    - Bố biết khách sạn mẹ ở. Vừa nãy nhìn thấy cả số phòng rồi. Con ngủ một mình nhé.

    - Vâng ạ.

    Khang bước xuống giường mặc áo khoác và đi thẳng ra khỏi căn nhà đã im ắng và chìm trong bóng tối. Anh lái xe một mạch đến khách sạn HiGi và lên thẳng phòng của Thúy. Quả nhiên là cô say đến không biết gì, cửa còn hé mở chứ không đóng nổi cho cẩn thận.

    Anh tự động bước vào rồi khóa cửa sau lưng, bực bội nhìn vợ cũ ngủ trên giường khi vẫn còn mặc nguyên cái váy len và áo khoác dạ lông ép. Cô vẫn còn giữ nguyên nụ cười trên môi. Xem ra đã có một buổi tối vui vẻ với Giang. Mà thế quái nào cô lại về khách sạn một mình trong tình trạng say khướt như vậy. Anh ta bốc hơi chỗ nào rồi?

    Khang cởi giầy và áo khoác của Thúy ra treo lên móc áo trong tủ rồi chỉnh tư thế nằm cho cô thoải mái. Thúy lăn một nửa vòng tròn ôm cái chăn vào người ngủ ngon lành. Thật là càng ngày càng tùy tiện và sống không có kế hoạch gì hết. Uống đến mức không biết gì mà cũng đòi chăm sóc con gái?

    - Em đúng là muốn ăn đòn mà.

    Khang lẩm bẩm rồi kéo chăn đắp lại cho cô. Thấy Thúy có vẻ co người vì lạnh, anh kiểm tra khắp nơi thì phát hiện đôi tất da chân của Thúy có chút ẩm ướt. Anh luồn tay vào trong váy cô cởi bỏ quần tất một cách chật vật và khó khăn. Và có vẻ không chọn được tư thế tốt nên khi kéo được quần ra thì cũng kéo theo cả quần lót.

    Khang gần như phát điên khi thấy dưới đáy quần của cô có chút nước nhờn, minh chứng cho việc cô có chút kích thích và đụng chạm với đàn ông. Nhiều năm sống với nhau, Thúy không cảm thấy hấp dẫn mỗi khi anh đụng vào người. Cô luôn cảm thấy đau và khô rát mỗi lần hai vợ chồng quan hệ. Vậy mà bây giờ, cô đi với Giang và làm những chuyện gì để quần ướt nhẹp như vậy?

    - Anh làm gì vậy?

    Thúy mở khẽ mắt ra và dù không nhấc nổi người lên, cô vẫn lờ mờ nhận ra Khang đang cởi đồ của mình.

    - Em nằm mơ nữa hả? Em cứ nằm mơ ngủ với anh suốt. Ngủ với anh rất chán...

    Khang sững sờ, thì ra nãy giờ cô đang nằm mơ thấy anh. Cơ thể phản ứng vì nghĩ về anh chứ không phải do người đàn ông nào đem đến.

    Thúy cố hết sức để ngồi được lên, đầu cô xoay mòng mòng. Chắc vẫn nghĩ mình đang nằm mơ.

    - Anh còn không cả đủ thời gian cởi áo vợ ra. Em không phải búp bê tình dục.

    Hôn nhân đúng là rất giỏi giết chết tình yêu. Bao nhiêu năm nay Thúy lạnh nhạt chuyện chăn gối vì anh không chịu chiều vợ và không dành thời gian cho màn dạo đầu âu yếm. Lỗi ở ai bây giờ không còn quan trọng nữa rồi. Sống gần 10 năm bên nhau, cảm xúc suy giảm đến cùng kiệt. Vậy mà lúc này dâng lên muốn tràn cả họng. Khang xoay người nằm đè lên Thúy. Vừa hôn cô vừa thì thầm.

    - Anh xin lỗi. Anh sai từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất.

    - Đừng ... đừng....

    Thúy hơi né vì sự khó chịu. Cô không thoải mái cho việc hôn nhau, cơ thể bị rượu làm cho mềm nhũn đến cử động cũng khó.

    - Em không thích.

    - Nói dối.

    Khang dụi mặt vào cổ Thúy, miệng cô cứ phả ra hơi rượu khó chịu, nhưng cổ và tai thơm lừng mùi nước hoa đắt tiền. Thật là biết cách thay đổi quá. Mọi thứ ở cô đều trở nên hấp dẫn không thể chịu được. Ngực căng đầy do lên kí và vòng eo có chút mỡ thừa nhưng lại có vẻ rất đàn bà nữ tính.

    - Để em ngủ mà. Anh đừng phá nữa.

    Thúy nói giọng lè nhè, kiểu từ chối như thói quen khi cả hai còn chung sống. Khang thường xuyên về nhà khi đã quá khuya, cứ động vào cô là vừa lúc cô đang ngủ say, không còn chút sức lực nào để yêu đương với chồng.

    Khang nằm xuống bên cạnh Thúy, kéo chăn đắp lên cho cả hai, ôm cô vào lòng cho Thúy ngủ thoải mái. Theo phản xạ tự nhiên của cơ thể, Thúy nằm sát vào người Khang, ôm ngang người anh và thở đều đều. Cả tiếng như vậy, Khang không sao nhắm nổi mắt.

    - Em mới là người phá anh.

    Khang nhất quyết đánh thức Thúy bằng những cái hôn mãnh liệt khắp nơi và nhanh chóng cởi váy len ra khỏi đầu cô. Cái lạnh bất ngờ làm Thúy tỉnh táo đôi chút. Cô nhìn Khang đang ở sát mình đến mức chỉ một cử động nhỏ cũng khiến họ cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể nhau đang réo gọi.

    - Anh ở đây từ khi nào vậy? Em tưởng em đang nằm mơ?

    - Em đang mơ anh à?

    - Hình như vậy.

    - Mơ thế nào?

    Câu hỏi ác quá. Thúy lắc đầu không trả lời. Giấc mơ vừa nãy đúng là rất tình tứ và ướt át. Cô không thể thừa nhận với chồng cũ là mình đang nằm mơ ngủ với anh ta được.

    - Thế này có giống như mơ không?

    Khang ngậm chặt lấy một bên ngực Thúy và cắn khá mạnh. Cô "ối" lên một tiếng đau nhói nhưng có vẻ thêm cả phần thích thú. Họ bắt đầu lao vào hôn nhau, lâu lắm rồi và có khi là chưa bao giờ họ hôn nhau đến mức điên cuồng như vậy. Ngay cả khi còn yêu nhau đắm đuối, đến khi đã là vợ chồng son, Thúy chưa từng thấy Khang yêu đương như lúc này. Anh tự cởi hết quần áo với vẻ háo hức giống như thể bị vợ bỏ đói nhiều năm. Nghĩ đến đây, Thúy dừng lại gắt toáng lên.

    - Thôi đi...

    Khang gần như không nghe và không quan tâm. Anh vẫn cứ lao thẳng vào và yêu cô liên tục như thể muốn xé nát Thúy ra. Cô không muốn nghĩ thêm gì nữa, tự động nằm đè lên Khang, lâu lắm rồi, xa lắm rồi, cô mới chủ động và ham thích như vậy khi yêu anh.

    Quên béng đi sự ngại ngần của phụ nữ, ngồi lên người Khang và chủ động làm mọi thứ, chủ động nuốt trọn lấy Khang và ngả người xuống hôn anh. Sự phối hợp bất ngờ của Thúy làm anh gần như phát điên. Hai người cứ tranh nhau làm người dẫn lối, hết người này đè lên lại bị người kia ép xuống. Khang chưa từng thấy Thúy như vậy bao giờ, anh từng yêu cô say mê thời sinh viên tươi trẻ, từng là người đầu tiên của Thúy, dạy cô từng chút một để cả hai hòa hợp sau khi kết hôn. Những điều đơn thuần đẹp đẽ ấy bị cơm áo gạo tiền và lo toan về mối quan hệ gia đình đè bẹp. Họ từng phát chán mỗi lần cố gắng quan hệ với nhau vì nhu cầu của đối phương.

    Cả tỉ năm rồi họ mới lao vào nhau vì nhu cầu của chính bản thân mình. Không ai chịu để người kia được quyền có lợi thế. Càng tranh giành, càng mãnh liệt, cho đến khi cảm xúc chạm vào giới hạn, Thúy mới nhận ra Khang vừa kêu lên rất lớn. Anh chưa bao giờ làm thế. Gục mặt vào cổ Thúy, người nhớp nháp mồ hôi, kiệt sức vì yêu đương quá nhanh.

    - Em muốn giết anh sao?

    Khang thở hồng hộc, áp miệng vào hôn Thúy, cả hai nằm im như vậy hôn nhau, từ từ và rất sâu như chạm vào mọi ngõ ngách cảm xúc.

    - Ngoại tình là như vậy phải không? Anh cũng ngủ với Hiền như vậy khi còn là chồng em phải không? Bảo sao anh lại nhất quyết đòi về bỏ vợ.

    Thúy nghẹn ngào và chảy nước mắt. Cô giấu mặt vào ngực Khang.

    - Không phải. Anh không biết giải thích sao cho em hiểu.

    - Nếu không ly hôn có lẽ cả đời này anh cũng chỉ làm nghĩa vụ vợ chồng với em bằng cách cũ. Nghĩ lại em cũng phát chán với chính mình.

    - Không phải - Khang không còn lời nào bào chữa.

    Suốt cả một đêm họ chỉ nói chuyện rồi lại lao vào nhau, ngủ với nhau bằng đủ mọi cách và nghiền nhỏ cảm xúc ra theo kiểu vô cùng tận hưởng. Đến những cái vuốt ve cũng trở nên quý giá.

    Cho đến khi Khang ngủ thiếp đi vì mệt, Thúy nhận ra cả hai đều đã trưởng thành rất nhiều sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Ai cũng khác. Chỉ có một thứ duy nhất vẫn còn, là cảm xúc dành cho nhau.

    Tình yêu thì vẫn như vậy, nhưng bằng cách khác, mọi thứ mới mẻ và hấp dẫn đến kì lạ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  2. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 14


    Khang đưa Thúy đến buổi biểu diễn giới thiệu album của Mỹ Tâm ở phố đi bộ Hồ Gươm. Cả hai như sống lại thời tuổi trẻ yêu đương đầy nồng nhiệt và trong sáng. Gào thét theo từng bài hát và nhún nhảy như hai bạn còn độ tuổi teen.

    Phố đi bộ gần như kẹt cứng và không thể tiếp cận khu vực sân khấu. Khang và Thúy thậm chí không nhìn rõ Mỹ Tâm nhưng họ đã nghe đĩa đủ nhiều để hòa giọng cùng fan của Tâm, hát to những ca khúc mới.

    "Nghẹn ngào là từ lúc yêu thương vừa chớm. Ta hẹn nhau cuối đời nói lời chia tay.

    Rồi muộn màng ta nói lỡ yêu và nhớ
    Rồi vội vàng ta ngỡ sẽ xa được nhau
    Để rồi ta xa cách nhưng không thể xa
    Hay là ta sẽ thôi, thôi đừng chia xa
    Thôi thì ta sẽ không bao giờ chia xa...."

    Khang ôm lấy Thúy trong lòng để né đám đông. Trời Hà Nội lạnh giá, mưa bay bay nhè nhàng rồi ngắt hẳn, đêm nhạc càng lúc càng sôi động và đầy cảm xúc.

    "Vì em luôn biết em sẽ yêu anh nhiều hơn chính mình. Dù cho ngày tháng lầm lỡ, sẽ lại một lần vỡ tan. Thì xin anh hãy xa em, cho em được quên đi một bóng hình. Để em được ngủ yên, với quá khứ đời mình."

    Kết thúc buổi biểu diễn họ quay về khách sạn và lại lao vào nhau một cách điên đảo. Thử nghiệm đủ tư thế mới mẻ để thỏa mãn bản thân mình. Thì ra trước đây họ đã sai lầm nhiều đến thế. Chỉ nghĩ sao cho người kia vừa ý mà không biết rằng mình tự giết chết tình yêu bằng tình dục nhàm chán. Thứ khiến cảm xúc trở nên đáng giá là làm những điều mình muốn. Không phải chiều theo đối phương muốn.

    Vẫn kiểu tranh nhau làm thủ trưởng, cả hai vui vẻ hào hứng đưa nhau lên tận cùng cảm xúc. Khang buồn bã khi nghĩ đến việc cô chuẩn bị đưa con về Lai Châu. Anh ôm Thúy khi cô vừa mặc xong quần áo.

    - Anh sẽ nhớ em đến chết mất.

    - Không chết được đâu. Anh đừng lo. - Thúy cười trêu chọc.

    - Nghĩ đến việc em ở gần một anh hàng xóm như vậy, anh không thể chịu được. Hai mẹ con về Hà Nội đi. Em không muốn quay về nhà sống cuộc sống tù túng như cũ thì anh mua nhà cho hai mẹ con ở.

    - Để em suy nghĩ đã. Nhưng hôm nay em phải về. Giờ qua nhà anh đón con. Em đặt vé xe 11h đêm rồi.

    Khang không còn cách nào đành chịu nghe theo ý cô muốn.

    - Anh sẽ lên thăm hai mẹ con. Hứa với anh đừng thân thiết quá với Giang.

    Khang nói và giữ Thúy lại hôn rất lâu mới cùng cô xách đồ ra khỏi khách sạn. Tiễn hai mẹ con đi Lai Châu mà lòng không thể yên ổn được. Làm bất cứ việc gì cũng phải nhanh chóng hoàn thành. Tự nhiên có cảm giác mình đã sống rất vô nghĩa những năm qua. Lao vào kiếm tiền để rồi đánh rơi đi hạnh phúc gia đình.

    Đặt lưng xuống giường, không cả kịp kéo chăn đã bị Mỹ Hiền giật lấy không cho đắp.

    - Anh làm gì mà quăng con anh cho em mấy ngày liền rồi biến mất như vậy?

    - Anh đã nói nhiều lần rồi, không muốn nghe em tra khảo.

    - Em là vợ anh, em không được quyền biết anh đi đâu à? Anh bỏ thói quen coi em là trợ lý đi.

    Mỹ Hiền sa sả nói, hết chuyện công ty đến chuyện bố mẹ chồng. Cả chuyện Hà Linh ương bướng và đủ chuyện cơm nước và áp lực làm dâu trong nhà.

    Cô nói đến đâu anh chóng mặt đến đấy. Nghe một lúc không chịu nổi, Khang bước hẳn ra khỏi cửa và leo lên tầng trên ngủ trong phòng Hà Linh. Chốt luôn cửa cho đỡ bị làm phiền. Phụ nữ gần như có một quy trình giống hệt nhau. Giờ thì chẳng có gì khác biệt giữa một Mỹ Hiền giỏi giang biết thu xếp công việc với một Anh Thúy lèm bèm suốt bên tai những chuyện dưa mắm và mẹ chồng

    Khang nhắn tin cho Thúy.

    - "Anh đã nhớ em rồi"

    Không thấy cô trả lời, Khang không nhắn thêm mà nằm nhắm mắt hình dung lại ba ngày bên nhau của họ. Thật là giống như thời còn yêu nhau. Đầy háo hức nhưng thêm vẻ trưởng thành của những người đã kết hôn. Sao anh không nghĩ đến có một ngày anh yêu và nhớ vợ cũ đến mức không chịu nổi như vậy.

    Ly hôn có thể không đúng. Nhưng rõ ràng không sai. Vì nếu còn bên nhau, họ sẽ dùng cả đời còn lại để nặng nhẹ và cãi vã nhau. Ai cũng thấy mình đúng. Ai cũng thấy mình khổ. Nhưng chưa từng đứng về phía đối phương để nghĩ. Xa nhau như thế này, có cơ hội nhìn lại nhau và nhìn lại chính mình.

    Khang nhắn thêm một tin nữa "Anh mừng vì lúc đó mình ly hôn. Giờ thì yêu nhau đi nhé, hết lòng hết sức. Anh yêu em, thêm lần nữa nhiều hơn rất nhiều"

    Mãi một lúc sau Thúy mới nhắn tin trả lời "Em buồn ngủ rồi". Chỉ thế thôi mà Khang ấm lòng và chìm vào giấc ngủ.

    Hóa ra mọi việc đều có lý do của nó. Ai bảo chia tay là xấu? Có những lúc chia tay chỉ là cách dừng lại và để người ta yêu khác đi.
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  3. pbn100

    pbn100 Cây bút mới
    • 1/6

    Dài nhưng hay lắm bạn, mới đọc hết chương 6, đánh dấu khuya đọc tiếp.
     
    Nguyễn Ý Thu thích bài này.
  4. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 15


    Hà Linh ngồi tập đàn, những âm thanh nhẹ nhàng và trong trẻo như lứa tuổi của con bé.

    Ngồi cùng Giang ở một bàn gần đó, Thúy chống tay vào cằm ngắm con gái đang say mê múa tay trên những phím đàn.

    - Anh Giang có thấy Hà Linh lớn rất nhanh không?

    - Em không nhanh kiếm bạn trai đi thì sẽ về đích sau nó đấy.

    Nghe tới đây Thúy nhìn sang Giang, mắt có chút bối rối. Cảm nhận được vẻ ngại ngùng của cô, Giang thản nhiên cười.

    - Anh ta cắn câu rồi à? Hay em bị giăng lưới? Bị bao vây mà còn không nhận ra?

    - Em không biết. Không phải thay đổi tính cách là ngày một ngày hai. Em chắc đã định sẵn là một người không thông minh giỏi giang trong việc yêu đương.

    - Cứ yêu đi. Em được quyền sống cho điều em muốn. Chẳng ai dám nhận trong tình yêu mình là người thông minh cả. Anh còn dại gấp trăm lần em.

    Thúy không nhìn Giang nữa. Cô nhớ anh đã nhắc cô phải trở nên thông minh và biết cách trói buộc đàn ông bằng nghệ thuật quyến rũ, thế nhưng chính anh lại chọn cách yêu hy sinh và im lặng như vậy.

    - Anh xứng đáng với một cô gái son trẻ. Những người đã từng ly hôn như em không xứng.

    - Kiểu từ chối kinh điển nhỉ.

    Giang đưa cho Thúy xem màn hình điện thoại, những bức ảnh được chụp lại từ một đoạn phim mà anh quay sẵn. Là bằng chứng ngoại tình của Hiền.

    - Giúp anh ta kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi thử nghiệm ấy đi.

    - Nhưng... - Thúy kinh ngạc nhìn Giang rồi lại nhìn hình anh trong điện thoại - là anh mà. Anh và Hiền ngày xưa...

    - Không phải ngày xưa - Giang lắc đầu - Là mới đây thôi. Em có hai lựa chọn. Một là dùng mối quan hệ "loằng ngoằng" của em với Khang hiện tại để khiến Hiền trở thành cô vợ thất bại. Cho cô ta nếm mùi đau khổ như em ngày trước. Chờ Hiền ly hôn với Khang rồi em đá anh ta luôn cho đúng kịch bản trả thù trong phim dài tập. Hai là đưa cho chồng cũ của em xem bằng chứng ngoại tình của Hiền. Chắc chắn là anh ta sẽ ly hôn lập tức vì kiếm được cái cớ nghìn vàng. Rồi hai người tái hợp, sống hạnh phúc như trong phim cổ tích.

    Thúy há cả miệng ra nghe Giang nói. Anh đang làm gì vậy? Lên một kế hoạch chặt chẽ và khủng khiếp như vậy.

    - Anh dụ Hiền lên giường và quay phim lại sao?

    - Em đang nghĩ anh rất đáng sợ đúng không? Thậm chí bỉ ổi? - Giang cầm điện thoại lên và tắt máy, mặt vẫn không có chút thay đổi - Khi cần tàn nhẫn, thì cũng nên thẳng tay. Cứ coi như anh đang cho cô ta một bài học vì đã cắm sừng anh đi.

    Thúy cảm thấy như một tỉ người vừa xô ngã cô xuống. Với tất cả sự tôn nghiêm, cô không chấp nhận cách trả thù tệ hại như vậy.

    - Anh tệ quá. Em không sử dụng phương án đê hèn như vậy. Anh công bố đoạn phim này ra, Hiền sẽ không còn mặt mũi nào để nhìn ai nữa. Sao lại phải trả thù bằng cách này?

    - Em có nghĩ đến những gì cô ta đã làm với chúng ta không? - Giang cười nhạt nhìn Thúy như nhìn người ngoài hành tinh - Lúc lên giường với chồng em, cô ta có nghĩ đến mặt mũi của em và của anh không? Nếu em không ra đòn trước, cô ta sẽ tận dụng tư cách làm vợ của Khang, cho em một can acid không chừng. Em nên nhớ, quan hệ của em bây giờ mới là bất chính.

    - Em không làm thế. Anh xóa hết đi.

    - Anh đã dọn cho em một con đường rất rộng. Giờ là lúc em đưa ra quyết định thật nhanh chóng. Tận dụng lúc Khang đang phát điên lên vì em, thả cho anh ta một cái cớ hợp lý.

    - Không.

    - Em đúng là rất bướng - Giang bắt đầu hết kiên nhẫn - Em sống như vậy sẽ chỉ đứng ở vị trí kẻ thất bại. Dù em có là vợ hay nhân tình, em sẽ vẫn luôn yếu thế.

    - ...

    - Anh không ngại nói thẳng với em, vì dù sao em cũng biết cả rồi. Anh yêu em, rất nhiều. Em sẽ không thể tưởng tượng được và sẽ không tin được nhiều đến mức nào. Tình yêu ấy không có nổi một chút hy vọng gì. Nhưng anh sẽ không để điều đó trở nên vô nghĩa. Nếu anh không được em đáp lại, thì chí ít cũng phải có lý do để bị từ chối chứ.

    - Anh đừng nói thêm nữa.

    Thúy tức giận thật sự. Cô không muốn nói thêm bất cứ chuyện gì với Giang cả tuần sau đó. Đây là lần đầu tiên từ khi quen nhau, hai người trở nên xa lạ đến thế. Thúy không đưa Hà Linh đến quán tập đàn và cũng không thức dậy sớm ra vườn để né gặp Giang. Trong mắt cô, Giang đã xấu đi rất nhiều.

    Và đúng như lời Giang nói, Hiền đã sử dụng tư cách là vợ của Khang, lên tận Lai Châu đánh ghen và làm ầm ĩ ở công ty của Thắng. Cô ta đứng ngay giữa văn phòng, bất chấp xung quanh là rất nhiều đồng nghiệp của cô.

    - Chị Thúy phải không? Tôi đến đây là để cảnh cáo chị nhé. Tôi biết chị đang ngoại tình với chồng tôi, chị đi Hà Nội công tác nhưng thực chất là chui vào khách sạn HiGi, ngủ với chồng tôi suốt ba ngày liên tục.

    Không chờ cho Thúy nói bất cứ điều gì để thanh minh hay phản đối, Hiền đi thẳng ra khỏi công ty trong sự ngỡ ngàng và sững sờ của tất cả mọi người. Cô ta thật sự rất giỏi trong việc đặt ra tình huống mà không cho ai cơ hội chống đỡ.

    Thúy thấy xấu hổ khi nhìn mọi người đang xì xào bàn tán. Từ ngày đi làm, được Thắng ưu ái, cô đã là cái gai trong mắt của đồng nghiệp. Giờ thêm chuyện tố ngoại tình với chồng người khác, cô còn có thể nhận được sự đồng tình từ ai?

    Trước đây khi ở địa vị của Hiền, Thúy từng nghĩ đến việc làm ầm lên ở công ty Khang cho họ mất mặt. Nhưng cô không dám vì còn lo đến thể diện của chồng. Anh cần bộ mặt để làm ăn, không thể vì cơn ghen nhất thời, mà dồn ép người khác vào chân tường. Giờ thì chuyện xảy ra thế này, cô hiểu mình đã ở một vị trí không dám lớn tiếng cãi lại.

    Thúy im lặng thu xếp đồ đạc và rời khỏi công ty. Gọi điện thoại cho Thắng xin nghỉ một ngày, cô trở về nhà nằm dài trên giường suy nghĩ lại mọi chuyện. Thấy cuộc sống cứ đảo lộn liên tục và cứ bị gắn liền với những người đó. Thật là không thể chịu đựng được.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  5. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 15 (Tiếp)


    - Thúy ơi....

    Là Giang gọi. Chuyện như vậy đương nhiên anh sẽ là một trong những người biết sớm nhất.

    Thúy bước xuống nhà mở cửa. Nhìn Giang có chút xấu hổ và không biết phải đối diện với anh bằng thái độ gì.

    - Em trốn anh à?

    - Đâu có.

    Giang đẩy cửa rộng ra rồi bước hẳn vào nhà cô. Trông anh có vẻ bực bội và đang muốn trút giận

    - Nói mà em không nghe. Giờ em thấy cô ta làm gì chưa?

    - Em không nghĩ Hiền lại lên tận đây.

    -Em đúng là ương bướng không hợp lý - Giang ngồi xuống ghế, buộc Thúy cũng phải ngồi theo - Giờ em có đưa bằng chứng ra thì cũng ở thế bị động rồi. Cô ta sẽ nói em dàn dựng để chạy tội.

    - Em vẫn nghĩ không nên đưa những hình ảnh như vậy ra. - Thúy không nhìn Giang mà cúi đầu xuống đất né ánh mắt có lửa của anh - Tâm trạng con người tồi tệ lắm, sẽ dẫn đến việc làm dại dột. Vừa mất chồng, vừa bị sỉ nhục. Ngày xưa em còn đứng được vì nghĩ đến Hà Linh. Giờ Hiền không có gì để nghĩ cả. Sẽ rất khủng khiếp.

    -....

    - Em biết anh luôn lo lắng và sắp xếp mọi thứ tốt nhất cho em. Nhưng mà con người sống cũng cần có nguyên tắc. Em không muốn đẩy người khác xuống vực. Em đã trải qua quãng thời gian địa ngục. Nửa năm níu kéo anh ấy và gồng mình lên với đủ các loại kế hoạch. Rồi thêm nửa năm ly hôn tập quên đi và tập xa người mà mình gắn bó suốt 14 năm tuổi thanh xuân. Anh nghĩ đi, em còn gì chưa trải qua nữa?

    -...

    - Mới chỉ một năm ngắn ngủi, em đổi vị trí từ người vợ sang người tình. Em còn không thể tưởng tượng nổi. Em không hiểu vì sao mình làm như vậy. Nếu anh ấy chưa từng là chồng em, thì dù yêu cỡ nào em cũng sẽ không để mình thành người thứ ba. Nhưng vì anh ấy đã trải qua cùng em gần 10 năm hạnh phúc, và 4 năm nhạt nhẽo chán nản nhau. Quãng thời gian đó không ai thay thế được. Cả cuộc đời em, từ khi bắt đầu yêu đến khi kết hôn, rồi có con và ly hôn.... gắn bó tất cả với một người đàn ông duy nhất. Nên khi lao đầu vào con đường cũ ngu xuẩn thế này, em vẫn nghĩ mình có lý do chính đáng và mình không đến nỗi là kẻ phá hoại....

    - Ai nói em phá hoại? - Giang bất ngờ kéo Thúy đứng lên ôm cô vào lòng - Ai nói với em người gắn bó lâu là không thể thay thế? Ai cũng có một thời tuổi trẻ yêu đương và không thể quên đi tình đầu. Nhưng không phải ai cũng cố chấp như em, nhất định không nhìn sang hướng khác.

    Thúy hơi co lại né cái ôm của Giang. Anh hôm nay có vẻ mất kiểm soát quá.

    - Anh nghe thấy em khóc mỗi ngày. Nhìn em đau đớn tự vùng vẫy và vượt qua. Anh có những buổi sáng thức giấc bằng tiếng khóc của em. Biết bao nhiêu lần muốn đạp cửa ra để ôm em như thế này. Nhưng anh không dám làm. Anh chỉ ở yên một chỗ nghe và chờ em vơi đi tất cả. Thế rồi khi em khóc ít lại thì anh ta xuất hiện, đảo lộn mọi thứ.

    Giang nhìn sâu vào mắt Thúy, dùng tất cả sự chân thành đặt vào một câu hỏi

    - Em có một chút nào nghĩ đến anh không? Những ngày anh ta chưa quay lại khuấy đục nước lên. Em có từng rung động chút nào với anh không?

    Thúy không thể trả lời, cô hiểu nói gì cũng là thừa và sai. Cô quả thực có chút cảm động và hay nghĩ về Giang, ngay cả khi Khang quay lại, cô vẫn luôn nghĩ đến Giang trong tất cả những thời điểm đau lòng hay vui sướng. Luôn muốn chia sẻ với anh mọi thứ. Yên tâm và gục đầu lên vai anh ngủ. Thả hết gánh nặng xuống để được sống đơn giản, yêu thương.

    - Có không?

    Giang lặp lại câu hỏi, đưa tay chạm vào má Thúy, ánh mắt cô chứa ngàn câu nói nhưng miệng vẫn không thốt lên lời.

    Giang cúi đầu xuống hôn cô. Thúy thấy trái tim mình thực sự có chút rung động và muốn đáp lại. Muốn đáp lại nhưng không thể đáp lại. Hai tay nắm chặt vào áo khoác của Giang. Trời Lai Châu lạnh ngắt, môi cô khô rát vì khí hậu hanh khô, Giang hôn rất nhẹ, dịu dàng và như thể nâng niu cô từng chút một. Sao một người phụ nữ có thể dửng dưng? Anh đã lặng lẽ bên cô suốt những ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời. Đã ủng hộ cô vô điều kiện khi cô muốn quay về với chồng cũ. Đã chôn chặt tình cảm lại để lên kế hoạch cho việc cô muốn làm. Dù tất cả những điều đó đều đi ngược lại với mong muốn của anh.

    - Em có thích anh. Anh cảm nhận được.

    Giang vẫn ôm lấy Thúy trong tay, đôi mắt nhìn cô say mê vì nụ hôn kéo dài mang lại. Nụ hôn thăm dò và cũng là nụ hôn bày tỏ. Tất cả đều nhẹ như hơi thở.

    - Em không thể. Em sẽ không khác gì Hiền nếu thích cả hai người đàn ông.

    - Đừng so sánh với cô ta - Giang hôn Thúy tiếp, vài giây dừng lại nói chuyện - Anh không ép em chọn. Nhưng chỉ cần biết là em cũng có cảm giác với anh, là đủ. Đáp lại anh, một lần thôi.

    Thúy hoang mang, nãy giờ không đáp lại Giang, nhưng cô hiểu bản thân mình không hề khó chịu khi anh ép hôn. Giờ thì hiểu sâu hơn về sự cám dỗ mà Khang từng trải qua. Anh cô đơn một thời gian quá dài, không chia sẻ được với cô, để kẽ hở nứt ra như bức tường mục nát, và Hiền đã tràn vào lấp đầy như cách Giang đã len vào trái tim cô, rất ít thôi, nhưng nếu không có, cũng sẽ rất đau lòng.

    - Em không thể mà. Nếu em đáp lại, chúng ta sẽ không dừng được.

    Giang nghe như một cơn sóng lòng dữ dội vừa ập đến, đánh gục ý chí cuối cùng của anh. Nửa muốn dừng lại. Nửa muốn cùng cô lao xuống vực vì biết Thúy cũng dành cho mình một vị trí quan trọng.

    Giang hôn Thúy thêm một lần nữa rất nhanh. Sau đó anh mở cửa đi ra khỏi nhà, lòng chơi vơi vừa như hạnh phúc vừa như đau đớn đến tận cùng. Yêu một người thật là quá nhiều cung bậc cảm xúc. Dẫu có tồi tệ và nhiều chua chát, thì vẫn là một loại cảm xúc đáng chờ đợi. Suốt những năm từng sống trên đời, từng yêu rất nhiều lần và rất nhiều người, Giang chưa từng thấm thía cảm giác này. Chỉ cần cô ấy quay đầu lại với anh, dù có phải lao xuống vực, anh cũng cùng cô làm. Không một chút đắn đo.
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  6. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 16


    Giang ngồi đối diện với Hiền ở một bàn có hướng nhìn cực đẹp trong quán cafe HiGi. Một bàn mà ở đó Hiền có thể trông thấy toàn cảnh của quán, ngắm nhìn những con người thảnh thơi vui vẻ ngồi thưởng thức đồ uống và trò chuyện với nhau.

    - Anh vẫn lấy tên em để đặt cho quán. Anh còn yêu em à?

    - Một cô gái làm trong ngành tài chính đã lâu, sao em lại đặt câu hỏi ngờ nghệch như vậy? Đã mở quán theo hệ thống, anh không thể đổi tên tùy tiện.

    Mỹ Hiền đột nhiên rơi nước mắt. Vẻ thản nhiên lạnh lùng vốn có của cô biến mất. Trở nên yếu đuối thế này trước mặt người yêu cũ là điều không cô gái kiêu hãnh nào muốn làm.

    - Chồng em muốn ly hôn.

    - Thế à? Nhanh quá vậy?

    Giang thực sự bất ngờ. Mặc dù lý do thì ai cũng biết cả rồi.

    - Anh ấy là kẻ dứt khoát khủng khiếp. Ngày xưa khi muốn kết thúc với vợ cũ, anh ấy cũng làm thế. Nói một câu như soạn sẵn hợp đồng vậy. "Mình ly hôn đi". Sao có thể nói ngắn gọn như vậy? Em không thỏa mãn điều kiện trong hợp đồng hôn nhân sao? Nên anh ấy chấm dứt trước thời hạn?

    - Anh ta yêu đương hay nhỉ? Bảo ly hôn là ly hôn luôn à? Trò đùa sao? Phải có lý do chứ.

    Giang cũng thấy có chút bất nhẫn. Kẻ vô trách nhiệm và chỉ biết sống cho cảm xúc của bản thân mình.

    - Lý do sẽ khiến anh đau tim đấy. Anh ấy bảo em là còn yêu vợ cũ. Em biết điều này ngay cả khi họ chưa ly dị. Nhưng em vẫn nghĩ đó là tình nghĩa sống với nhau quá lâu. Và chị ta không làm gì có lỗi. Nhưng hình như không phải. Họ lấy em ra làm thử nghiệm, làm bàn đạp hoặc điểm dừng để hôn nhân của họ bớt nhàm chán. Sau đó sáp lại với nhau, điên cuồng hơn cả khi chưa cưới.

    - Em là nhân vật bi thảm nhất trong câu chuyện hôn nhân rắc rối của họ nhỉ? Nhưng sao lại nói với anh? Anh không có nhu cầu nghe về cuộc sống hôn nhân của em. Nếu em muốn ngoại tình, anh luôn sẵn sàng. Nhưng yêu đương và chia sẻ, anh không làm được nữa.

    Hiền nhìn Giang choáng váng. Không thể tin nổi anh ta có thể thốt ra những lời tàn nhẫn và thẳng thắn như vậy.

    - Anh chẳng hiểu chồng em là loại đàn ông gì. Có vẻ thích mách vợ chuyện mình ngoại tình nhỉ. Chui vào khách sạn mang tên của vợ mới để ngủ với vợ cũ. Rồi về báo cáo lại và đòi ly hôn? Mọi thứ với anh ta như đường thẳng thế? Coi người khác là rác rưởi à? Em nên tìm cách giúp anh ta giữ lại dự án đang hợp tác với bố anh đi. Vì anh vừa khiến anh ta mất đi nhiều đấy.

    - Anh vừa làm gì?

    - Đừng nhìn anh sửng sốt thế. Em biết thừa là anh có khả năng khiến anh ta chết thê thảm mà. Anh đã vì Thúy mà lờ đi tất cả. Nhưng đôi khi phải biết tận dụng lợi thế của mình. Em dạy anh mà. Muốn có thì phải cướp.

    Hiền lập tức gọi điện thoại về cho Khang nhưng anh không bắt máy. Cô gọi thêm một cuộc khác cho trợ lý của Khang.

    - Anh Khánh à? Dự án với Huy Hoàng có vấn đề gì sao?

    - Sao em biết? - Khánh có vẻ ngạc nhiên - Chuyện chỉ vừa mới đây, anh và Khang còn đang bất ngờ. Người ta đơn phương hủy bỏ hợp tác và đồng ý bồi thường thiệt hại. Có người tố cáo chúng ta ăn hai mang. Khách hàng sau này không còn tin tưởng nữa. Mất tiền thì ít, mất uy tín thì coi như sạt nghiệp.

    Hiền tắt điện thoại nhìn Giang, mặt anh vẫn thản nhiên và lạnh lùng. Vẻ mặt mà cô không bao giờ nghĩ tới. Giang thay đổi kinh khủng, là cô hay Thúy đã khiến anh trở nên như vậy?

    - Anh chơi như vậy là rất xấu. Anh Khang đã làm việc rất vất vả nhiều năm để gây dựng uy tín. Giờ trong một ngày anh đạp đổ đi hết. Nhà anh nhiều tiền, có lẽ không ngại vứt đi một mớ để bồi thường. Nhưng anh ấy sẽ mất hết. Làm tài chính mà ăn hai mang? Còn công ty nào muốn hợp tác với bọn em nữa?

    - Em nên thử bắt đầu với người chồng trắng tay. Sau đó chứng tỏ em là người vợ thần thánh. Cơ hội giữ chồng của em đấy.

    - Anh thật là đáng sợ.

    - Thực ra anh cũng ngưỡng mộ anh ta - Giang ngả lưng ra ghế, nhìn Hiền bằng ánh mắt giá lạnh - Em bỏ hết để đi theo anh ta. Chắc chắn không phải vì tiền, vì anh có nhiều hơn. Em phải yêu ghê gớm lắm mới có thể chen ngang vào gia đình người khác.

    Hiền lập tức gọi xe đặt vé về Hà Nội. Cô nhìn Giang đầy thất vọng và chê trách.

    - Em có lỗi với anh, nhưng anh không cần làm thẳng tay như vậy với anh ấy. Hay bây giờ anh chuyển hướng mục tiêu, dìm chết anh Khang để ngăn cản anh ấy về với vợ cũ?

    - Cũng có thể. Nhưng anh đang nghĩ em có lợi thế hơn Thúy nhiều. Vì em giỏi giang và rất cần thiết cho công việc của anh ta. Tận dụng tốt vào nhé. Cơ hội thắng của em chỉ có bao nhiêu đó thôi. Anh ta sẽ bị công việc quay cho mòng mòng. Không còn thời gian rảnh rỗi mà phi lên thăm con đâu.

    - Cảm ơn - Hiền đứng lên ném lại tiền trên bàn - Em thanh toán ly cafe. Và nói thêm cho anh biết. Anh đừng nghĩ dùng cách này có thể cản anh Khang. Anh không hiểu hết anh ấy rồi. Trước khi làm vợ, em từng có 5 năm làm trợ lý cho anh ấy. Tất cả những gì em biết về sếp của em, là anh ấy không dễ bị thua đâu.

    Hiền đi thẳng ra khỏi quán. Thời tiết bắt đầu xấu đi nhiều. Cô gọi cả chục cuộc điện thoại về công việc trên đường ra bến xe. Tất cả đều rất căng thẳng và không hiểu lý do gì Khang nhất quyết không nghe máy của cô.

    Suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cô nhấn gọi vào một cái tên mà có lẽ cả đời cô không muốn nghe giọng nói đó thêm một lần nào nữa.

    - Chào bác. Cháu Hiền đây ạ.

    - Ngạc nhiên nhỉ - Giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia lạnh băng như trời Lai Châu đang khoảng 5 độ - Đám cưới cháu không thấy mời gia đình bác nhỉ.

    - Cháu xin lỗi ạ, nhưng cháu gọi bác không phải chuyện đám cưới. Cháu nhớ bác còn nợ cháu một việc, bây giờ cháu nhờ bác được không?

    - Nợ? - Bà ta cười phá lên trong điện thoại - Nghe nghiêm trọng quá. Nhưng cô đã cắm sừng con trai tôi, không biết tôi nợ cô điều gì?

    Hiền cố giữ thái độ thản nhiên, mặc dù mỗi lần nói chuyện với mẹ Giang, cô căng thẳng đến đau cả tim.

    - Bác ngăn cản cháu với anh Giang nhiều năm. Hết ép anh ấy du học, lại giới thiệu đủ loại tiểu thư con nhà giàu cho anh ấy quen. Nếu cháu không đến với người đàn ông khác. Cũng chẳng có cơ hội làm dâu nhà giàu như bác nói. Cháu tự tìm cho mình một con đường khác. Nhưng hiện tại con trai bác đang vì ghen tuông mà hại chồng cháu. Nếu bây giờ anh ấy phá sản. Cháu không tự tin có thể sống với người chồng tay trắng. Và càng không đảm bảo sẽ không quay lại với anh Giang. Anh ấy còn yêu cháu thế cơ mà.

    - Cô... - Người phụ nữ tức giận, gắt lên trong điện thoại - Thằng Giang sao có thể làm thế?

    - Nếu bác không tin có thể tự tìm hiểu. Cháu chỉ nói thế thôi. Cháu chào bác ạ.

    Hiền tắt điện thoại và thở hắt ra. Nãy giờ cô nín thở khi nói chuyện với bà ta. Người phụ nữ đáng sợ và ghê gớm. Những năm yêu Giang, cô đã phải chịu biết bao lần bà ta ngăn cản và sỉ nhục. Đến mức gần như không có một chút hy vọng nào để bước vào hào môn. Tình yêu của Giang lại không đủ mạnh để che chở cho cô trước sóng gió gia đình.
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  7. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 16 (Tiếp)


    Khang nhìn tài liệu mà Khánh mới điều tra. Anh xem xét cẩn thận và chỉ nở một nụ cười nhạt với Khánh khi nhìn hình Giang.

    - Anh ta làm à?

    - Hoàng Mạnh Giang, con trai của chủ tịch tập đoàn Huy Hoàng. Anh ta là người tố cáo chúng ta. Đưa bằng chứng Mỹ Hiền liên hệ với công ty đối thủ của Huy Hoàng trong thời gian chúng ta xử lý tài chính cho dự án mới của Huy Hoàng.

    - Tại sao anh ta có bằng chứng? Là những thông tin mật chỉ nội bộ chúng ta biết.

    Khánh có vẻ hơi ngần ngại, không dám nói hết mọi chuyện.

    - Có gì nói thẳng đi.

    - Mỹ Hiền từng là bạn gái của Giang. Họ có thời gian yêu đương khá dài, khi anh ta đi du học ở Úc thì cô ấy ở nhà bắt đầu mối quan hệ với anh. Nói thẳng ra, anh ta có lẽ biết mật mã email của Hiền và lên kế hoạch trả đũa hai người đã cắm cho anh ta cái sừng to đùng.

    - Còn gì nữa không?

    Khánh đưa ra thêm một loạt hình ảnh của Giang và Thắng đi cùng với mẹ con Anh Thúy ở Lai Châu.

    - Vợ cũ của anh làm việc ở công ty do Đinh Quốc Thắng làm giám đốc. Cậu này vừa trúng gói thầu thiết bị ở chính dự án chúng ta đang làm cho Huy Hoàng. Và rất tình cờ, Hoàng Mạnh Giang lại là anh em bạn bè tốt của Thắng, hàng xóm thân tình với vợ cũ của anh ở Lai Châu.

    - Tại sao anh ta lại ở Lai Châu? Huy Hoàng có dự án nào đang triển khai ở đó à?

    - Nghe có vẻ vớ vẩn nhưng hình như họ liên kết lại để đạp anh chết. Giang và Thúy. Họ đang trả thù anh và Mỹ Hiền.

    Khang lắc đầu nhìn Khánh. Anh vẫn bị những mối quan hệ bòng bong kia làm cho rối trí.

    - Thúy không làm thế đâu. Nhưng có lẽ cậu nói đúng, Giang muốn đạp chết tôi. Chỉ là mục đích không phải trả thù Mỹ Hiền.

    - Bây giờ anh tính sao?

    - Không có cách nào. Vì thư liên hệ của Mỹ Hiền đúng là có thật. Cô ấy ngay từ đầu không muốn hợp tác với Huy Hoàng. Thì ra là vì Giang. Giờ họ nắm vào đó hủy hợp tác với chúng ta, cũng là một nước đi liều. Thông tin nội bộ của Huy Hoàng, chúng ta nắm hết. Nếu họ trở mặt, thì cùng chết với nhau thôi.

    - Hoàng Mạnh Giang tốt nghiệp thạc sĩ quản trị kinh doanh ở Úc, nhưng không có máu kinh doanh và chỉ mở vài nhà hàng cho vui. Anh ta có đam mê về nấu ăn, thích đi đây đi đó, nên việc mất hút vài tháng là không có gì mới mẻ. Dạo này liên tục ở Lai Châu, xem ra không đơn giản.

    Khang cười nhạt. Đưa xấp hồ sơ lại cho Khánh. Mặt tỉnh bơ như không hề lo lắng.

    - Không cần tìm hiểu nữa. Tôi sẽ có cách giải quyết. Cứ làm việc bình thường. Nếu khách hàng khác gọi đến hủy hợp tác, cậu đồng ý hết cho tôi. Từ giờ không nhận khách hàng nhỏ.

    Khánh choáng váng. Không cố giữ khách hàng mà lại đồng ý hủy sao? Bây giờ công ty đang khó khăn, anh ta còn chọn khách hàng lớn? Thật là điên rồ.

    - Cậu làm sẵn hợp đồng hủy trước hạn cho tôi. Đại diện công ty nào gọi đến lập tức cho họ cái giá bồi thường. Và tuyên bố không kí hợp đồng với công ty nhỏ hơn Huy Hoàng. Tôi sẽ cho họ một cuộc sàng lọc lớn.

    Khang ra dấu cho Khánh rời khỏi phòng làm việc. Anh cầm điện thoại lên gọi cho Thúy.

    - Em đang ở cơ quan à?

    - Không, em đang ở nhà.

    Giọng Thúy như đang khóc. Khang tắt điện thoại mà gọi video cho cô.

    - Sao vậy? Không đi làm mà nằm nhà khóc?

    - Em không đi làm nữa. Không muốn gặp ai hết.

    Lâu lắm rồi cô mới nhõng nhẽo như vậy. Khang bật cười.

    - Ai dám làm gì em? Không phải sếp em ưu ái em lắm sao?

    - Vợ anh...

    Thúy vừa buột miệng là ngậm ngay lại. Khang nhận ra vẻ mặt hoang mang đau khổ của cô. Chắc đã nằm khóc lâu lắm rồi. Nhìn mắt đỏ au và muốn sưng cả mặt lên.

    - Hiền đến chỗ em à?

    - Em không nghĩ nó biết nhanh như vậy. Ngày xưa anh lăng nhăng với nó mấy năm em mới biết.

    Khang phá ra cười. Dù lời cô nói rõ ràng là một kiểu ăn vạ.

    - Mấy năm bao giờ? Lần đầu tiên anh đã về thú nhận với em. Bây giờ cũng thế. Anh nói với Hiền và quyết định ly hôn rồi.

    - Ly hôn nữa sao?

    - Làm như em không muốn vậy?

    - Em không muốn. Em không muốn quay lại với anh, sống cuộc sống khủng khiếp trước đây.

    Khang sựng người vì câu cô nói. Anh tự ái và nghĩ đến Giang lập tức.

    - Vì em có lựa chọn tốt hơn à? Với con ông chủ tập đoàn lớn? Hay với thằng sếp trẻ ranh vắt mũi chưa sạch?

    - Không với ai hết. Em thích độc thân. Em đang tự do và đang hài lòng vì nó.

    - Em cứ độc thân. Anh cũng muốn sống độc thân. Chuyện anh li dị là chuyện riêng của vợ chồng anh. Không liên quan đến em. Ok?

    - Không thể nói chuyện với anh quá 10 câu mà không cãi nhau.

    - Ừ. Tốt nhất chúng ta chỉ nói chuyện khi không mặc quần áo thôi. Lúc đó không cãi nhau được.

    Lời nói của Khang đưa họ vào cảm xúc của mấy ngày điên cuồng trong khách sạn của Giang.

    - Anh rất nhớ em.

    - Em đang bị đồng nghiệp cười chê.

    - Vậy nghỉ luôn đi. Về Hà Nội anh nuôi em.

    - Và quay lại kiếp Osin như trước sao? Không đời nào.

    - Em nói đúng, cứ vài câu là em lại muốn cãi nhau. Tốt nhất là em nên chờ anh thêm vài ngày nữa. Xử lý việc của hàng xóm nhà em xong, anh lên thăm con rồi mình "nói chuyện".

    Thúy bất ngờ, cô định hỏi cho thật kĩ thì Khang đã chủ động cắt đứt câu chuyện

    - Anh có việc phải làm rồi. Tối anh gọi cho Hà Linh. Nhắn với con là anh nhớ hai mẹ con lắm.

    Thúy thấy cả một bầu trời rung động len vào từng tế bào trong cơ thể. Anh đã tắt máy rồi nhưng cô thì vẫn cầm điện thoại, mở hình ảnh hai đứa đang chen chúc ở show diễn của Mỹ Tâm ra ngắm. Hạnh phúc và yêu thương. Mặc dù cứ gặp nhau là cãi nhau choang choảng.

    Thúy nằm ngửa người ra, đắp chăn lên và lầm nhẩm hát một vài câu đột nhiên hiện lên trong trí nhớ. Bài hát đó cả hai đã cùng hòa giọng với hơn 10 nghìn người có mặt ở Hồ Gươm.

    "Lặng nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, giờ chỉ muốn tâm tư bình yên. Mình trải qua bao nhiêu thời gian đau lòng rồi. Phải cố gắng quên thôi, chuyện yêu đương nhức nhối, mà ta đã quá mong đợi.

    Đời đã muốn hai ta gặp nhau, là duyên kiếp yêu đương đậm sâu. Thật lòng em không tin tình yêu không còn gì....

    Thật lòng cám ơn anh... Thật lòng cám ơn anh. Anh mang cho đời em bao đắng cay, bao nhiêu điều hay. Thật tâm mong anh bình an. Và xin trôi theo thời gian để xóa hết đi bao tơ vương. Một chặng đường ta trao nhau bao yêu thương, bao đam mê để sống cho mình"

    Sống cho chính mình, là cách yêu đương thông minh và đơn giản nhất. Thúy nhắn cho Khang một tin nhắn ngắn "Lặng nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên...". Anh đã xem nhưng không trả lời. Thúy biết anh hiểu cô muốn nói gì.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  8. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 17


    Khang tỏ ra bất ngờ khi cuối buổi chiều anh có một vị khách đặc biệt. Là phu nhân chủ tịch Huy Hoàng.

    - Mời bà ngồi. Không biết bà thân chinh đến đây là có việc gì dạy bảo ạ?

    - Không dám.

    Bà Kiều Hạnh ngồi xuống ghế salon trong phòng làm việc riêng của Khang. Giọng điệu có vẻ không được thoải mái.

    - Tôi định giúp cậu vượt qua việc này. Dù sao con trai tôi làm vậy cũng không nên.

    - Chuyện gì thưa bà?

    - Chuyện Huy Hoàng hủy hợp tác với cậu. Kéo theo hệ lụy công ty cậu bị ảnh hưởng uy tín lớn.

    Khang rót trà mời khách. Mặt anh vẫn không để lộ bất cứ suy nghĩ nào. Kín bưng.

    - Xin phép được gọi cô là cô. Cháu đang băn khoăn, con trai cô vì sao lại làm thế. Cháu thiệt hại nhiều, nhưng Huy Hoàng mới đáng lo. Vừa phải bồi thường cho bên cháu, vừa lộ thông tin mật nếu cháu chơi xấu mà công khai.

    - Đó là lý do tôi đến đây. Tôi muốn giúp cậu lấy lại thanh danh.

    Khang lắc đầu, nhìn bà bằng ánh mắt kiên định.

    - Trễ rồi ạ. Thông tin đã rò rỉ. Những công ty hợp tác với cháu đang đồng loạt hủy hợp đồng. Họ giống như Huy Hoàng vậy, chấp nhận bồi thường để dìm chết danh tiếng của cháu. Nếu anh ta chơi lớn như vậy, cháu cũng không ngại phản đòn. Chủ tịch và phu nhân có vẻ cưng chiều con trai thái quá rồi.

    - Nó làm vậy do một phút bốc đồng ghen tuông. Nó không có kinh nghiệm trong việc kinh doanh, tất cả những gì nó biết là lý thuyết trên giấy. - Bà Kiều Hạnh đã hiểu Khang không dễ bắt nạt - Chỉ còn một cách, cậu chịu thiệt đứng lên xin lỗi và thuyết phục chồng tôi, ông ấy sẽ tiếp tục hợp tác với cậu. Như vậy hai bên đều có lợi.

    - Phu nhân thật biết cách giải thích - Khang vẫn giữ thái độ nghiêm chỉnh - Cháu không hiểu chuyện bốc đồng ghen tuông nào khiến anh ta hành xử như vậy. Nhưng kế hoạch phải được tính toán rất kĩ. Anh ta đưa thông tin cho khách hàng của cháu. Nếu cháu kiện anh ta xâm nhập bất hợp pháp vào thông tin nội bộ công ty, cháu nghĩ sẽ không dễ cho chủ tịch chạy án đâu.

    - Cậu đe dọa tôi sao? Biết đâu chính vợ cậu đưa thông tin cho nó? Chỉ là chuyện ghen tuông trẻ con. Cậu không vì vậy mà ôm Huy Hoàng cùng chết chứ? Dù sao bây giờ cậu lấy Hiền cũng coi như thắng nó rồi.

    Khang bật cười. Anh nghĩ đây đúng là trò hề nhất anh từng xem. Ai cũng đổ hết lỗi cho Mỹ Hiền. Trong khi nguyên nhân thực sự thì chỉ mình anh biết.

    - Cháu bây giờ là không còn đường lui. Nếu chủ tịch đồng ý đứng lên thừa nhận là có người dàn dựng hại cháu, thì có thể cháu sẽ bỏ qua chuyện này. Cháu cần một lời xin lỗi công khai.

    Bà Kiều Hạnh giận tím mặt. Không nghĩ Khang lại làm lớn chuyện như vậy. Bà đã xuống nước nhưng anh nhất quyết không chấp nhận.

    - Cậu đừng quá tự tin như vậy. Tôi đến đây có nhã ý thật sự. Và muốn cùng cậu tháo gỡ.

    - Cháu xin nhận ý tốt của cô. Nhưng trong lĩnh vực của cháu, không có uy tín nghĩa là không có gì.

    Bà Kiều Hạnh đứng lên, nhìn Khang từ đầu tới chân, thả thêm vài câu khó hiểu trước khi ra khỏi công ty Khang.

    - Cậu không tầm thường chút nào. Con bé đó cũng không phải là vơ bừa. Nghe nói cậu bỏ một cô vợ theo cậu từ thuở hàn vi để lấy Hiền. Đàn ông có tiền đổi vợ không sai mà. Tôi sẽ về bàn với ông nhà, nhưng tôi hy vọng cậu giữ vợ cho chặt vào. Tôi không muốn con trai tôi dính dáng đến vợ của người khác.

    - Cháu xin nghe ạ.

    Khang tiễn bà Kiều Hạnh ra khỏi cửa, quay về phòng làm việc anh lập tức gọi Khánh vào bàn bạc.

    - Liên hệ với luật sư, lập kế hoạch khởi kiện.

    - Anh làm lớn vậy sao?

    - Lập kế hoạch thôi. Ông chủ của Huy Hoàng sẽ không để chúng ta phải ra tòa đâu.

    - Kiện tội gì? Xâm nhập vào email bồ cũ à? Vợ anh là người liên đới đấy.

    Khánh có vẻ hơi cà khịa. Khang ném đống hồ sơ lên bàn. Giọng nói có vẻ đầy tự tin.

    - Đàn bà dễ bị dọa. Tôi mới cho bà phu nhân gia tộc họ Hoàng một phen hú vía. Nhưng kiện cũng không tồi. Dù chẳng có cơ sở, giống như chúng ta là những kẻ vô công rỗi nghề, kiện cáo cho vui. Thua thì nộp án phí.

    - Anh điên à?

    - Cậu cứ liên hệ luật sư. Tôi đảm bảo chỉ cần thông tin rò rỉ, chủ tịch Huy Hoàng sẽ tự động liên hệ với tôi. Ông ta biết chúng ta không có gì để mất. Tôi sẽ quậy cho nhiễu loạn sự thật. Nếu muốn tôi im lặng, phải trả một cái giá là lời xin lỗi công khai.

    - Họ làm hoàn toàn đúng sự thật. Là Mỹ Hiền có liên hệ với công ty đối thủ của họ.

    - Sự thật khi đưa ra tòa có thể sẽ không sai. Nhưng uy tín của Huy Hoàng sẽ bị đặt dấu hỏi.

    - Ai dám nhận vụ kiện nhảm nhí này?

    - Đó là việc của cậu. Tôi có cần dọn sẵn mâm cho cậu ăn không?

    - Anh - Khánh băn khoăn - Anh có nên bàn với Hiền không? Dù gì cũng liên quan cô ấy. Lấy vợ đẹp cho lắm vào, giờ bị tình địch chơi.

    - Có khi người sang sông không nằm ở trên thuyền đâu. Cậu không cần thông báo gì cho Hiền cả. Cứ coi như cô ấy không dính dáng gì.

    Khánh hiểu ý, lập tức đi ra ngoài và gọi điện cho luật sư. Kiểu kiện cáo vớ vẩn, luật sư nghe xong không cười cho mới lạ. Đi theo Khang nhiều năm, anh vẫn không hiểu não ông chủ được cấu tạo bằng gì. Càng bị ức hiếp, anh ta càng phản công điên rồ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  9. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 17 (Tiếp)


    Cuộc gặp "thân mật" giữa hai bên diễn ra hơi trễ khi Khang và Khánh đột xuất phải xử lý vài cuộc hủy hợp đồng của khách. Giang và Hiền ngồi đối diện với nhau trong phòng chờ họp. Anh uống gần hết ly nước mà họ cũng không bắt đầu câu chuyện. Cho đến khi Hiền định đứng lên ra ngoài xem công việc thì anh mới nói.

    - Em chọn chồng giỏi quá. Anh ta kiện anh, có biết sẽ liên quan đến em không?

    - Anh ấy không biết. Nhưng nếu có biết cũng sẽ không vì vậy mà dừng tay đâu.

    - Em lấy một ông sếp làm chồng. Lấy về anh ta vẫn là sếp à? Kiện anh cũng chỉ là một chiêu đánh rắn động rừng thôi. Mục đích là bắt bố anh phải xin lỗi. Đúng là thằng hay không bằng thằng liều.

    - Anh không hiểu anh Khang rồi - Hiền nhìn Giang lắc đầu và cười nhẹ - Đây là cách anh ấy bảo vệ nhân viên của mình. Bảo vệ em. Nếu chuyện này được định đoạt, không chỉ anh ấy trắng tay, em cũng không còn chỗ đứng trong ngành nữa. Là em sai, em tự ý liên hệ với đối thủ của Huy Hoàng. Chỉ cần bác Huy bố anh làm lớn chuyện, em thậm chí có thể ra tòa.

    Hiền vừa nói dứt câu thì Khang và Khánh cũng mở cửa và bước vào. Câu đầu tiên Khang nói khiến cả ba người sửng sốt.

    - Chào ông, lần trước vẫn chưa khen, món thắng cố ông làm rất ngon đấy.

    - Thế à? - Giang cười, kiểu chẳng có gì vui mà phải nhắc lại - Lần sau nếu có cơ hội, "chúng tôi" sẽ đãi ông món thịt chó.

    - Tiếc quá, tôi không ăn chó. Tôi sợ thịt lạ.

    - Thế mà ông lại không sợ thịt ngựa à? Ông biết thắng cố làm từ ngựa không?

    - Không - Khang làm ra vẻ rùn vai - Tôi cứ tưởng là làm từ trâu bò lợn gà gì chứ? Xin lỗi, tôi không giỏi nấu nướng và cũng không có gout thưởng thức.

    - Có vẻ ông cho rằng trâu bò lợn gà thì không đáng sợ như ngựa và chó? Hay ăn mấy con kia thì trông ông giống người?

    Khánh và Hiền há hốc miệng nghe họ nói chuyện. Càng lúc càng gay cấn. Và họ thậm chí còn từng nấu đồ ăn cho nhau nữa à?

    - Thực lòng nhé, tôi nghĩ con nào cũng có chỗ đứng của nó trong lòng người thưởng thức. Nhưng ông nấu ăn ngon đấy, nhà hàng làm ăn tốt không?

    Khang vừa hỏi vừa soạn vài tờ giấy anh đang cầm rồi đưa cho từng người. Không cả để Giang trả lời, anh cố ý vào việc như thể ngầm nói "hết giờ diễn sâu rồi".

    - Đây là thông tin chúng tôi có. Ông đã làm cách nào để vào được email của Hiền? Lấy chứng cứ tố cáo chúng tôi ăn hai mang? Liên hệ và chọn khách hàng là quyền của công ty tư vấn tài chính. Khi chúng tôi kí kết với Huy Hoàng, mọi thông tin mật đều được bảo vệ kĩ càng. Câu hỏi đầu tiên của tôi, là vì sao ông vào được email của Hiền và lấy hết thông tin khách hàng của chúng tôi?

    - Tôi tự có mật khẩu. Là vợ ông cho tôi biết.

    - Thế à? - Khang thậm chí không nhìn sang Hiền - Tôi coi như ông có quyền truy cập hợp pháp đi. Câu hỏi thứ hai. Vì sao đánh cắp thông tin khách hàng và lan truyền email của người khác dù ông có quyền vào để đọc? Đây là email cá nhân. Không phải đồng sở hữu.

    - Tôi thấy nội dung email có nguy cơ gây hại đến Huy Hoàng. Nếu bên ông thực sự ăn hai mang, chẳng phải bố tôi sẽ thiệt hại à? Tôi đang bảo vệ quyền lợi của tập đoàn mà tôi sẽ thừa kế. Sai sao?

    Giang nói một cách tự tin. Nhưng Khang cũng không phải vừa. Anh cười rất vui vẻ đáp lại.

    - Chúc mừng ông nếu có ngày thừa kế tài sản, nhớ đãi tôi ăn trâu bò lợn gà gì cũng được. Nhưng theo như tôi được biết, ông có quyền truy cập email của vợ tôi, chắc là vì trước đây hai người từng có thời gian ngắn yêu nhau. Tôi có nên đặt nghi vấn với chủ tịch Hoàng Mạnh Huy rằng, con trai ông ấy đã tự ngụy tạo email, tự viết và tự gửi cho đối thủ để vu oan cho vợ tôi không? Một cách trả thù vì không lấy được vợ của người khác? Tất nhiên đó chỉ là một sự suy đoán. Còn sự thật ai là người gửi email thì chỉ có hai người có quyền đăng nhập mới trả lời được. Tôi định để pháp luật vào cuộc. Ông thấy thế nào? Hôm nay ông không đi cùng luật sư, nên tôi cũng không muốn nói chuyện bằng pháp luật ngay. Chúng ta nên bàn bạc trước nhỉ.

    - Chồng em... - Giang nhìn Hiền gật gù - Công tư phân minh đến con ruồi đậu vào cũng què chân.

    Sau đó Giang nhìn sang Khang, vẫn đang thản nhiên nở một nụ cười xã giao.

    - Ông muốn bàn bạc thế nào?

    - Nếu ông không muốn nói chuyện với luật sư của tôi, thì tôi mạn phép đề nghị, ông công khai xin lỗi. Tôi chỉ cần đưa quan hệ giữa ông và Hiền ra, thì mọi người đã tự có câu trả lời rồi. Ông có thắng kiện vì không đủ cơ sở buộc tội, thì dư luận và đối tác của Huy Hoàng cũng được phen đánh giá lại. Họ còn dám làm ăn với một tập đoàn có kẻ thừa kế bị ám ảnh vì vợ người khác mà không từ thủ đoạn trong kinh doanh không?

    Giang bất chợt gật đầu đồng ý.

    - Tôi sẽ xin lỗi công khai. Ông thắng rồi.

    Khang hơi bất ngờ vì Giang đồng ý quá nhanh. Anh ta không ngụy tạo giấy tờ và email. Pháp luật có vào cuộc cũng không thể khui ra việc người khác không làm.

    - Tôi nhận thua vì không muốn cô ấy phải lo lắng. Nếu ra tòa, người tổn thương không phải tôi. Cứ bảo vệ người đàn bà của mình bằng cách đó đi. Ông vẫn chỉ là kẻ hai lần thất bại hôn nhân. Nếu có cơ hội kết hôn lần thứ ba. Hãy làm khác đi nhé.

    Giang đứng lên một cách từ từ. Anh ném vào Hiền cái nhìn thương cảm.

    - Đường xa mới biết ngựa giỏi. Em đi chặng đường ngắn, nhưng chắc đã đủ hiểu rồi. Nhà anh có trà hoa cúc ướp oải hương. Em có muốn đến uống không? Tối anh đi Lai Châu rồi, ở đó có người cần anh hơn.

    - Em sẽ đến. Cảm ơn anh nhiều.

    Mỹ Hiền thực sự thấy cảm động. Đến giây phút cuối cùng, Giang vẫn chấp nhận thua thiệt để bảo vệ cô. Những tháng ngày yêu đương vất vả và cô đơn ùa về như thác lũ. Khánh biết thân biết phận lủi ra ngay sau khi Giang rời đi.

    - Hẹn bồ cũ ngay trước mặt chồng. Em thật là quá to gan rồi.

    - Em mong là anh đang ghen thật sự. Nhưng em nghĩ anh nóng máu vì anh ấy bảo sẽ đi Lai Châu với người phụ nữ đang ở nhà chờ. Anh muốn ly hôn mà. Vậy thì kết thúc đi.

    Hiền ném đống hồ sơ trên tay lên bàn, những tờ giấy tung tóe khắp nơi, bằng chứng mà anh chuẩn bị đưa ra nhưng Giang chịu thua quá dễ dàng khiến chúng trở thành vô dụng.

    - Anh chưa từng yêu em, anh chỉ cần em khi cô đơn và thất vọng vì hôn nhân nhàm chán. Anh cưới em vì nghĩ em giỏi giang và khéo léo, có thể thu xếp ổn thỏa công việc chung của mình. Cộng thêm gia đình em cũng không quá tệ, nên bố mẹ anh sẽ ưng ý. Và bây giờ anh muốn ly hôn. Lý do là gì vậy? Anh ngoại tình sao? Bổn cũ soạn lại với tất cả phụ nữ à? Anh nghĩ hôn nhân như làm tài chính sao? Phân tích thiệt hơn để đầu tư có lợi? Chúc mừng anh, chỉ một vụ kiện, anh cho em hiểu ra quá nhiều thứ. Em sẽ đưa đơn ly hôn cho anh kèm cả đơn từ chức. Em xin lỗi vì đã gây ra rắc rối này.

    Mỹ Hiền ra khỏi phòng họp, mặc kệ vẻ mặt có phần áy náy và ân hận của Khang. Nhưng cô hiểu, ở địa vị của anh, không còn cách nào khác nữa. Nếu để thua, họ sẽ mất hết.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  10. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 18


    Khang đưa Hà Linh đi học, sau đó trở về nhà cởi áo khoác chui vào chăn ôm Thúy. Cô đẩy anh ra, quay mặt sang hướng khác.

    - Em đang bị cảm. Lây cho anh bây giờ.

    - Lây thì nằm ôm nhau đến khi nào khỏi thì về.

    - Dạo này anh rảnh vậy? Công ty ít việc à? Anh gặp khó khăn hả? Hôm trước anh nói không có tiền chu cấp cho Hà Linh nữa.

    Khang rúc vào gáy cô, người Thúy ấm áp quá, khác hẳn cái lạnh buốt giá ở ngoài đường.

    - Anh sắp phá sản rồi. Em nuôi anh nhé.

    - Em làm gì đủ khả năng. Lương em không đủ nuôi con nữa kìa.

    Thúy xoay người lại nhìn anh, nhưng Khang cứ dụi mặt vào người cô.

    - Anh khó khăn thế nào? Ly hôn anh có mở cho em một quyển sổ tiết kiệm. Hay anh lấy lại đi. Cũng không nhiều lắm, nhưng còn hơn không có.

    - Em chê anh cho em ít à?

    - So với tài sản của anh, thế là ít chứ còn gì? Nếu lúc đó em đòi chia đôi, biết đâu bây giờ anh sẽ lấy được nhiều hơn.

    Khang chống tay vào đầu để nhấc người cao lên một chút nhìn cô. Ngày xưa khi còn chung sống, Thúy cũng hay lèm bèm chuyện tiền bạc, anh mua một đôi giầy xịn tặng cô cũng bị chê lãng phí.

    - Nhưng nếu chỉ khó khăn kinh tế, thì chắc sẽ ổn phải không anh? Anh vẫn hay nói với em, dù không còn xu nào, miễn là giữ được uy tín, anh sẽ không chết được.

    - Anh bị người ta hùa vào với nhau trả thù.

    Khang đưa tay vuốt ve má Thúy, cô có hơi sổ mũi, giọng nói lạc đi một chút nhưng vẫn tươi tắn và xinh đẹp.

    - Trước đây em cũng xinh như vậy. Lấy anh xong, thành bà thím lôi thôi. Là tại anh không cho em cuộc sống hạnh phúc. Nhìn em là biết anh tệ thế nào.

    - Ai trả thù anh? - Thúy không quan tâm lời anh vừa nói - Bây giờ có tháo gỡ được không? Anh gây thù chuốc oán đến mức nào, giờ người ta mới hùa vào đạp anh chứ.

    - Em nói chuyện vài câu là hết dịu dàng - Khang lại ôm lấy Thúy chặt cứng - Mình muốn nói hết câu chuyện mà không ai bị hại não thì chỉ có cách này thôi.

    Khang hôn nhanh vào môi Thúy, cô cố né vì sợ lây cảm cho anh. Một lúc anh dừng lại nói chuyện tiếp.

    - Em biết không, anh mới nhận ra mình không biết cách làm chồng người khác. Anh chỉ là kẻ 2 lần thất bại trong hôn nhân, nếu có kết hôn lần nữa, anh sẽ phải sống khác đi.

    - Anh nên khác ngay từ bây giờ và giữ Hiền lại. Dù sao nó cũng giỏi giang, giúp anh vượt qua khó khăn trong công việc.

    Khang nhìn Thúy rất lâu cố gắng tìm ra sự gian dối trong lời nói của cô mà hoàn toàn không thấy.

    - Em thực sự nghĩ thế sao? Em muốn anh về với Hiền? Và cứ lằng nhằng với vợ cũ?

    - Em giống như bị anh thả tay quá nhanh, nên ngã một cách đau đớn. Giờ đủ bình tâm lại, em nghĩ chúng ta đã là quá khứ rồi. Em thừa nhận còn yêu anh rất nhiều. Nhưng em đủ lớn để nhận ra tính cách chúng ta không hợp. Quay về với nhau chỉ khiến mọi thứ rắc rối và kết quả sẽ lại thế, rất buồn.

    - Em đang làm anh điên đầu đấy.

    - Anh - Thúy đưa tay ôm lấy khuôn mặt Khang - Mình không hợp nhau, những gì xảy ra ở Hà Nội chỉ là giây phút lóe lên của cảm xúc mà ngày xưa mình từng có. Cuộc sống hôn nhân cần nhiều hơn thế. Đến nói chuyện mà chúng ta cũng không làm được, mình sống bên nhau bằng cách nào? Em không muốn về nhà anh. Em không đủ dũng cảm đối diện với bố mẹ anh. Em không tự tin vào tương lai của hai đứa.

    - Nói đơn giản thôi - Khang ngồi bật dậy - Em yêu người khác đúng không?

    Thúy không phủ nhận. Cô gật đầu một cách rất nhẹ nhàng.

    - Phải. Giờ thì em hiểu khi anh yêu Hiền mà vẫn rất yêu em. Cảm xúc con người rất lạ. Khi ở bên anh, em luôn nghĩ đến anh ấy. Em không thể toàn tâm toàn ý với anh như trước. Và anh nói đúng, nếu em yêu người khác nữa mà vẫn về với anh, vừa không công bằng cho anh, vừa rất tồi tệ cho em. Anh sẽ luôn thấy em có lỗi. Cả đời chúng ta sẽ chì triết nhau vì điều này.

    - Nếu như anh chấp nhận thì sao? Từ từ em sẽ quên anh ta. Em yêu anh nhiều hơn mà.

    Nhìn ánh mắt đau đớn của Khang, Thúy trào nước mắt.

    - Không có nhiều hơn hay ít hơn. Em không xác định được. Mình đã để mọi việc đi quá xa rồi.

    - Anh hứa ...- Khang đè lên Thúy hôn cô ngấu nghiến - Anh sẽ thay đổi. Mình ra ngoài ở, em không cần làm dâu. Nếu em muốn đi làm, anh sẽ tôn trọng quyết định của em. Hãy nghĩ đến Hà Linh, cho con đủ bố mẹ và cuộc sống đàng hoàng.

    Thúy nhận ra Khang nói lại hoàn toàn những lời cô đã nói khi níu kéo anh trong cuộc hôn nhân đã cũ. Hiểu rõ sự chua chát khi phải mang con ra làm cái cớ. Cô bỗng thấy thương anh đứt ruột.

    - Em xin lỗi anh, em không làm được.

    - Em muốn đến với Giang à? Em biết gia đình anh ta thế nào không? Mẹ anh ta từng phản đối Hiền vì họ không cùng đẳng cấp. Giờ em có gì chứ? Đã từng ly hôn và có đứa con 8 tuổi. Em nghĩ họ sẽ chào đón em sao?

    Thúy lắc đầu. Nước mắt chảy tràn hai bên thái dương.

    - Em không đến với ai cả. Em thấy sống một mình rất ổn. Em ở cạnh anh ấy, cũng là không công bằng. Vì suốt cả ngày em nghĩ đến anh. Em yêu anh thế nào anh hiểu mà.

    - Em nói vớ vẩn gì vậy? - Khang gục mặt xuống ngực cô, nước mắt cũng tràn ra - Em đừng trả thù anh bằng cách này. Anh biết anh sai rồi. Anh đang cảm nhận được sự sụp đổ của em khi nghe những lời tương tự anh thốt ra. Chẳng tốt đẹp gì cả, giờ những lời đó là nhát dao đâm vào tim anh. Anh không thể thở được.

    - Còn em lại thấy rất thông cảm cho anh, em từng hận anh vô cùng. Em nghĩ anh rất dối trá khi nói anh còn yêu vợ mà nhất quyết ly hôn.

    - Anh sai, em muốn sai như anh sao?

    Khang luồn tay vào áo len của Thúy, anh không chịu nổi sự đau đớn vừa sộc thẳng vào cuống họng. Nghẹn ngào đến mức không nói nổi lời nào nữa. Thúy để yên cho Khang muốn làm gì thì làm. Cô chỉ nằm im bất động.

    - Em muốn anh biến mất khỏi cuộc sống của em?

    - Không, anh là bố của Hà Linh, quan hệ này vĩnh viễn không thay đổi. Em...

    Khang ngồi lên mặt bừng bừng vì giận dữ. Đau khổ chuyển sang cay cú.

    - Giỏi lắm, họ đạp anh bằng cách gây khó khăn cho công việc của anh. Em giết anh bằng cách để anh nếm trải những gì em đã nhận. Nếu em đã chọn rồi, thì cứ đi con đường em muốn đi.

    - Em...

    Khang không để Thúy nói hết câu, anh bước xuống giường và khoác áo đi thẳng ra khỏi nhà. Gió lộng và rét căm căm. Trời Lai Châu như một bức tranh phủ sương lạnh lẽo, u buồn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.
  11. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 18 (Tiếp)


    Khang đi ra ngoài như kẻ điên, lang thang khắp nơi một cách vô định. Cuối cùng anh vẫn phải quay trở lại sau khi mua thuốc cảm cho Thúy. Giận thì cũng giận đấy, nhưng vẫn thương nhiều hơn.

    Vừa về đến nhà đã nghe âm thanh ầm ĩ, Giang và cả mẹ của anh ta đang có mặt trong nhà Thúy. Vừa trông thấy Khang bà ta đã kéo anh vào cuộc.

    - Thì ra cậu cũng ở đây. Lên thăm con phải không? Hóa ra vợ cũ của cậu là bạn gái mới của con trai tôi. Mấy người làm cái quái gì vậy?

    Thúy mặt mũi tái nhợt. Cô ngồi ở ghế không nói nổi câu nào. Khang thản nhiên vào sâu trong nhà rót ly nước rồi đưa thuốc cho Thúy.

    - Em uống đi, anh mua cả cháo đấy. Thuốc này uống trước khi ăn.

    Thấy thái độ của Khang, bà Kiều Hạnh càng tức ứa gan

    - Tôi đang nói chuyện với cậu, có nghe không vậy?

    Giang lôi tay mẹ kéo ra khỏi cửa nhà, vừa đi vừa cố giải thích.

    - Bạn gái gì chứ? Cô ấy chưa nhận lời con. Mẹ làm gì ầm ĩ như vậy?

    - Chưa nhận lời á? Lại còn thế nữa. Mày là ai mà phải chờ nhận lời?

    - Khổ quá, mẹ về đi, ai nói với mẹ chuyện này mà mẹ biết?

    - Cái Hiền nó nói - Bà Kiều Hạnh gào lên như muốn nổi điên - Có nằm mơ cũng không thể ngờ. Mày hết bị người ta giật bồ, giờ còn chờ vợ cũ người ta đồng ý yêu đương. Con ơi là con...

    Nghe qua cũng thảm thật. Khang mặc kệ coi như không khí. Thúy bất chợt đứng lên đi ra cửa nhìn mẹ của Giang bằng ánh mắt kiên định và tự tin.

    - Bác nói như vậy sẽ khiến người khác khó xử đấy. Cháu tuy đã từng kết hôn và có con riêng, nhưng cháu cũng không thua kém ai cả. Con trai bác thích cháu và cháu cũng thích anh ấy. Ai làm gì cũng có lý do, bác ở ngoài làm sao hiểu được ạ?

    Khang và Giang quá sức choáng váng. Cô đang nói cái quái gì vậy? Thản nhiên thừa nhận thích một người đàn ông trước mặt bà mẹ khó tính của anh ta?

    - Cô thích nó? Thế nó đang chờ cái gì?

    Bà Kiều Hạnh như bị quay cho chóng mặt. Suýt tăng huyết áp vì lời Thúy nói.

    - Anh ấy chờ cháu quên chồng cũ. Nhưng vì cháu còn yêu anh Khang, nên bác yên tâm là cháu không đến với con bác đâu.

    Giang muốn đập đầu vào tường khủng khiếp. Còn anh chồng cũ thì sém nữa tăng xông máu.

    - Tôi già rồi, chả hiểu các anh chị đang làm gì nữa. Cái Hiền đang là vợ của cậu - Bà chỉ vào Khang, rồi quay sang con trai - nhưng nó bảo vẫn muốn quay về với con. Còn con hy sinh danh tiếng của tập đoàn để bảo vệ nó, nhưng lại muốn cưới vợ cũ của anh ta. Khoan đã, mẹ đau não quá. Giờ cậu Khang ở đây vì con gái hay muốn về với vợ cũ? Thêm cái mớ rối bù đấy là tôi ngất.

    Trước khi bà kịp ngất, Giang đã lôi mẹ ra khỏi sân vườn chung. Chỉ còn hai người ở nhà, Khang phá ra cười lớn. Anh vừa bỏ cháo vào tô cho Thúy vừa cười không sao nín nổi.

    - Em đúng là rất đáng sợ. Chuyện như vậy cũng dám nói ra. Em định cho bà ấy nhập viện à?

    - Em có định lấy con bác ấy đâu, sao phải sợ. Em từng sợ mẹ anh như sợ cọp. Đó là vì em yêu anh quá.

    Khang để tô cháo xuống bàn, tắt hẳn nụ cười. Đôi mắt nhìn Thúy thể hiện sự cảm động và âu yếm.

    - Em vẫn yêu anh mà.

    - Nhưng không duy nhất.

    - Hay ho lắm sao mà nhắc hoài.

    Khang bực mình. Anh nhét thuốc vào miệng cô bắt uống. Càu nhàu như một ông già.

    - Bị cảm, bị mẹ của "người em thích" đến tấn công, em có một ngày vất vả quá. Uống thuốc đi rồi ăn cháo. Anh không có nhiều kiên nhẫn để nghe mấy chuyện vớ vẩn nữa đâu.

    Thúy ngoan ngoãn làm theo. Cô cũng ăn ngon lành và thi thoảng lại sụt sịt mũi. Khang ngồi nhìn cô mà lâu lâu lại không nhịn được cười.

    - Công nhận là em ghê gớm thật. Khi em không cần thì trời hay đất cũng nhỏ. Sao em dám lớn tiếng với bà ấy? Anh đang hợp tác với chồng bà ấy đấy. Làm bà ấy phật ý, thì coi như anh phá sản.

    - Thật à?

    Thúy ngẩng đầu lên hoảng hốt. Cô đột ngột nhớ ra Giang là con trai của chủ tịch tập đoàn Huy Hoàng mà Khang đang hợp tác xử lý tài chính cho dự án mới của ông ấy.

    - Em làm sao bây giờ?

    - Bó tay.

    Khang tỉnh bơ nói rồi im lặng chờ phản ứng trên mặt cô. Từ lo lắng chuyển sang sợ hãi và suýt khóc.

    - Anh đùa đấy - Khang bẹo má Thúy - nếu em không đến với anh ta, thì cũng vẫn còn cơ hội cho gần 4 tỉ đàn ông trên thế giới này.

    - Không có anh trong đó.

    - Có hay không, không do em quyết định. - Khang đột ngột hôn chụt vào má cô - Nhưng phải công nhận, em đanh đá khủng khiếp. Anh thích em như vậy.

    Thúy nhíu mày không hiểu anh có bị va đập ở não không. Nãy giờ cứ như bị lên cơn gì đấy. Thực ra Khang có hiểu không nhỉ, cô không có ý định quay lại với anh.
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  12. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 19


    Thúy thức giấc khi trời Lai Châu đổ cơn mưa lớn, không khí càng trở nên rét buốt. Khang vẫn đang nằm bên cạnh, anh ôm cô rất chặt và nhắm mắt ngủ ngon lành. Thuốc cảm thường có chút an thần và nếu không vì cơn mưa lớn, chắc cô vẫn còn chưa thức dậy nổi.

    Hà Linh chắc đã ăn trưa ở trường và vào khu bán trú ngủ trưa cùng các bạn rồi. Nghĩ đến con tự nhiên thấy thương Khang quá. Anh đi lại xa xôi, nhớ vợ nhớ con trong khi công việc không thuận lợi.

    Thúy định nhổm người dậy tìm cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Khang, nhưng bị anh ghìm chặt xuống giường.

    - Ngủ thêm đi em. Lát anh dậy mua phở cho em.

    - Mưa rét như vậy anh ra đường sao được. Để em nấu cơm. Tủ lạnh còn vài thứ. Tối nay anh có về Hà Nội không?

    - Không, anh ở lại chừng nào em khỏi mới về.

    - Không nghiêm trọng lắm đâu. Em hơi nhức đầu sổ mũi thôi.

    - Anh bỏ bê vợ con, lao đầu vào kiếm tiền, giờ cũng nên cho bản thân nghỉ ngơi một chút. Khách hàng cũng ít đi rồi, anh làm việc vài ngày ở đây cũng được. Muốn dành thời gian cho con.

    Thúy nằm im, để Khang ôm và ủ ấm cho mình. Hai vợ chồng từ nhiều năm rồi không có ngày chủ nhật. Anh nghỉ ở nhà thì cô phải lo chuẩn bị cơm nước, đưa Hà Linh đi học, việc nhà ngập đầu mà mẹ Khang lại kĩ tính. Nằm nướng trên giường với nhau là việc không thể nào có.

    - Em không cần phải lo lắng. Anh không bắt em phải quay về với anh đâu.

    Thúy hơi ngước mắt lên nhìn Khang, anh đang nhắm mắt lại vờ như đang ngủ, đôi mắt ngày xưa lần đầu tiên nhìn thấy, cô đã thích anh ngay. Và cũng nhận ra anh ấy thích mình.

    - Anh nhớ lần đầu anh gặp em không?

    - Nhớ chứ, em vừa nhập học năm đầu nhỉ, đi cùng bạn đến công ty anh đang làm xin việc làm thêm. Ngu ngơ chẳng biết gì cả. Lúc đấy em 18 tuổi chưa?

    - Chưa - Thúy giấu tay vào trong áo Khang - Tháng sau yêu nhau thì em đủ 18. May cho anh nhé, nếu không là vào tù rồi.

    - 14 năm rồi, cả yêu và cưới. Anh đã lấy hết tuổi trẻ của em.

    Khang hôn nhẹ vào tóc cô, nhiều kỉ niệm vui buồn tràn về. Có những đêm anh đứng chờ cô ở khu nhà trọ mà phát khùng lên với đủ suy nghĩ ghen tuông ấm ách. Hóa ra cô về quê thăm nhà. Điện thoại không nhiều như bây giờ để gọi.

    - Anh hay ghen thật. Lúc đó em sợ lắm. Nhưng vẫn cưới. Vì còn nhỏ chưa hiểu hết hôn nhân là gì.

    - Em đừng nghĩ em đã lớn. Giờ em hành động còn trẻ con hơn hồi đó nữa.

    Thúy bất chợt chồm lên hôn vào môi anh một cái rất nhanh. Khang mở bừng mắt ra

    - Em sẽ hối hận đấy. Đừng đụng vào anh lúc này. Nếu không định quay về với anh, thì tốt nhất đừng quyến rũ anh nữa.

    - Anh làm như anh đẹp trai lắm. Thực ra anh không cao bằng anh Giang, không giàu bằng, lại xấu tính, chỉ biết luộc gạo, luộc rau, luộc gà... Hồi mới cưới anh còn chiều chuộng và nấu cơm cho em ăn, giờ thì chục năm rồi không động tay vào việc gì. Nhiều kẻ thù hơn bạn, chưa nói đến việc anh sắp phá sản nữa, nếu về với anh thì phải quay lại cuộc sống khổ sở như trước, phòng riêng cũng chả có... ơ...

    Thúy bị bịt miệng lại, Khang chùm chăn lên quá đầu cả hai, nằm đè lên cô và mạnh bạo đẩy hết lưỡi vào miệng Thúy. Cô hơi bị động một chút nhưng vì cơ thể còn uể oải vì đang cảm, Thúy không thể nhúc nhích được. Bị lột hết đồ ra nhưng không thấy lạnh. Người ta nói đúng, ly hôn rồi, đàn ông hay đàn bà đều thấy việc ngủ với người cũ là rất dễ dàng. Một dạng thói quen chăng?

    Khang cởi trần nhưng vẫn còn mặc nguyên quần dài, lục sục trong chăn hôn cô khắp nơi. Chỗ nào cũng rất lâu và rất từ từ. Anh lẩm bẩm khi trườn lên hôn vào cổ Thúy.

    - Em rất lèm bèm. Đanh đá. Béo nữa. Em cũng có cao đâu, công việc hạng bét. Em chê anh gì chứ?

    - Anh... - Tuột hết cảm hứng, Thúy định đẩy Khang ra - Anh mới khen em xinh.

    - Anh chỉ nói thế để tán tỉnh em thôi. Dụ em lên giường cho bõ ghét. Dám một lúc yêu cả hai người. Em muốn chết không?

    Thúy đúng là không đủ sức để đẩy anh ra. Nghe mấy lời Khang nói là muốn gây sự cãi nhau rồi. Cô đang tính trả treo vài câu thì bị anh dùng một tay bịt miệng lại.

    - Ơ...

    Thúy ú ớ lấy tay kéo tay Khang ra nhưng không được. Anh giữ chặt miệng cô như vậy và lại trườn người xuống hôn khắp nơi. Đến khi trườn hẳn xuống rất sâu, tay anh không với tới miệng Thúy nữa thì cô mới được giải thoát. Chỉ có điều lúc này chẳng còn ai muốn nói chuyện hay cãi nhau nữa, Thúy nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác được âu yếm vuốt ve và dù trong chăn tối om, cô vẫn biết anh đang cố ý kéo dài thời gian. Họ không có gì phải vội, cứ thỏa sức tạo ra màn dạo đầu hoàn hảo.

    Nhưng có vẻ như Khang làm hơi quá. Cô gần như sắp đạt tới cảm giác mạnh nhất rồi mà anh vẫn còn từ tốn dùng miệng chứ nhất quyết không chịu cởi quần mình ra. Thúy cố kéo anh lên và định cởi khóa quần của Khang ra, anh chỉ nhẹ nhàng giữ tay cô lại.

    - Xin anh đi.

    - Tại sao em phải xin? Anh quá đáng lắm.

    Thúy quá choáng váng, dù thực sự cô muốn anh làm thế, nhưng quả thực anh quá xấu tính.

    - Tại vì nhiều năm nay, anh luôn có cảm giác anh ép em quan hệ vợ chồng. Em không ham muốn. Em không cần anh. Có những lần em đau như thể bị cưỡng hiếp. Anh rất tổn thương em biết không?

    Thúy rùng mình nghĩ tới những ngày khủng khiếp đó. Cô gần như lãnh cảm, sợ đụng chạm với chồng, cứ gồng mình lên chiều anh. Trong khi chưa đến 40 tuổi, Khang đang ở thời điểm ham muốn nhiều nhất.

    Thúy bật khóc khi nghĩ đến điều đó. Cô cũng là người góp phần quá lớn khiến chồng cảm thấy mất tự tin.

    - Em xin anh.

    Khang lập tức hôn cô và cởi quần thật nhanh. Chỉ vài giây là cả hai hòa vào nhau quấn quýt. Vợ chồng sống với nhau nhiều năm, nhưng phải đến khi li dị, họ mới hiểu đã làm tổn thương nhau từ từ và quá sâu sắc. Chưa bao giờ quan hệ tình dục lại trở thành cảm giác chạm vào tâm hồn nhau như vậy. Họ tự kìm lại cảm xúc để kéo dài giây phút nhìn thấy người kia yêu mình cỡ nào.

    Khang nằm xuống bên cạnh Thúy, ôm cô và không dám nhìn vào mặt cô.

    - Anh xin lỗi. Anh hành xử quá trẻ con.

    - Em đói quá. - Thúy lảng sang chuyện khác - Giờ em mệt không lết xác xuống nấu cơm được đâu. Trời còn mưa to quá, anh đi ra ngoài sẽ cảm mất.

    - Anh xuống luộc gạo, luộc rau và luộc trứng cho em ăn nhé.

    Cả hai cùng cười, khi người ta đủ yêu và thấu hiểu, hình như những thứ xấu xí cũng không đến nỗi quá tệ. Khang bất ngờ nghe một cuộc gọi và nhanh chóng mặc áo ấm.

    - Hiền có chuyện, anh đi xem sao đã.

    - Nó đang ở đây à?

    - Đi cùng mẹ của Giang.

    - Nó muốn tự tử vì anh đòi ly hôn sao?

    Thúy vừa nghĩ tới đã rùng mình kinh sợ. Cô chới với nhìn Khang. Anh xua tay tức khắc.

    - Làm gì có chuyện đó. Là cô ấy chủ động nộp đơn. Em đừng tự dọa mình nữa. Ăn mì đỡ nhé, lát anh về.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/12/17
  13. Nguyễn Ý Thu

    Nguyễn Ý Thu Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    CHƯƠNG 20


    Thúy cho con gái học bài sau khi hai mẹ con ăn xong bữa cơm tối. Khang vẫn chưa về. Hà Linh nhìn mẹ buồn buồn theo.

    - Mẹ ơi bố đi lâu vậy? Cô Hiền bắt bố về Hà Nội rồi à?

    - Không, con học đi. Bố về bây giờ đấy.

    Tâm trạng cả hai mẹ con đều không được thoải mái. Cứ lâu lâu lại nhìn ra cổng chính. Và khi cánh cổng mở thật, cô lao ra ngoài bất chấp trời vẫn mưa bay lất phất. Nhìn thấy Giang, Thúy hỏi ngay lập tức.

    - Có chuyện gì vậy anh Giang?

    - Hiền va chạm xe nhẹ thôi. Ở bệnh viện kiểm tra cho chắc, giờ Khang đưa cô ấy về khách sạn nghỉ ngơi rồi. Không sao đâu.

    Thúy thở phào nhẹ nhõm. Cô lủi thủi quay về nhà mình. Giang đi theo vào đến bàn học của Hà Linh.

    - Cháu sắp thi học kì phải không?

    - Vâng ạ, nhiều bài lắm chú Giang. Thế mà bố mẹ cháu không để cháu yên tâm học hành gì cả.

    Ôi, cái con bé già đời này. Thúy nhìn nó lắc đầu rồi bật cười.

    - Bà cụ non, bà cứ yên tâm học đi. Tôi không dám quấy rầy nữa đâu.

    Giang đứng ngay cạnh Hà Linh nhìn bài vở con bé rồi đưa vài ý kiến cho nó. Lâu lâu anh nhìn sang Thúy, thấy cô cứ mở điện thoại ra định gọi nhưng lại thôi. Mắt cô gần như nhìn hẳn ra ngoài cửa. Vẻ sốt ruột đến mức muốn đi tìm Khang luôn.

    - Em uống thuốc chưa? Trông em vẫn còn mệt đấy.

    - Em uống rồi.

    Thúy trả lời mà không để tâm lắm vào câu chuyện, Giang không nói nữa mà tập trung chỉ Hà Linh làm toán. Anh có vẻ rất thích thú khi con bé thông minh tìm ra một cách giải mới. Hai chú cháu học rất muộn, Hà Linh leo lên gác chuẩn bị đi ngủ mà Khang vẫn chưa về.

    Thúy vừa ôm con vừa để ý đến điện thoại liên tục. Cho đến khi có chuông báo tin nhắn, cô hấp tấp mở ra thì lại là tin nhắn của Giang.

    -"Là anh, không phải người em đang mong. Nhưng trông em ngóng chồng cũ như vậy, anh buồn đấy"

    Thúy chưa kịp trả lời, Giang đã gửi tin mới

    -"Anh có nghe em nói chuyện với Khang sáng sớm hôm nay. Cảm ơn tình cảm của em dành cho anh. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ khiến anh thấy ấm lòng rồi, những gì anh dành cho em trở nên rất xứng đáng. Em nên nhớ, Hiền vẫn còn là vợ của Khang cho đến khi tòa xử xong. Cô ấy chỉ cần rút lại đơn thì em sẽ vẫn là kẻ thứ ba đấy. Em ngủ sớm đi, tối nay anh ta sẽ không về đâu"

    Thúy cảm thấy mình không cần phải trả lời anh nữa. Bất cứ câu nói nào cô thốt ra lúc này cũng thành vô nghĩa.

    Nhưng cô không thể ngủ được. Tất cả những gì cô nghĩ đến lúc này là Khang đang ở trong khách sạn chăm sóc Hiền. Họ có cả đêm bên nhau và họ vẫn còn là vợ chồng hợp pháp. Cảm giác ghen tuông đến mức không thể chịu được. Cuối cùng cô cũng chịu thua mà gọi cho anh.

    - Hiền có sao không?

    - Không em, chỉ hơi đau chân chút thôi.

    - Sao anh chưa về? Anh nói anh về ngay mà.

    - Anh... - Khang chưa kịp nói gì đã bị Thúy chặn họng lại.

    - Anh là đồ dối trá, anh nói muốn quay về với em, nhưng lúc nào anh cũng muốn có song song cả hai người. Anh ở đấy với Hiền vì nó bị té xe, chân chỉ đau có chút xíu. Còn em bị cảm, em ốm đấy. Anh không thèm về.

    Khang im lặng không trả lời. Thúy vẫn lải nhải.

    - Em chỉ nói em thích anh Giang thôi mà anh đã nổi sùng lên nói muốn giết em, trong khi anh cưới hẳn vợ khác. Anh nghĩ em chịu đựng được không? Anh sắp ly dị nên lại hối hận chứ gì?

    - Em xuống mở cửa đi, anh đi qua cổng rồi.

    Thúy lặng người, rồi như bừng tỉnh, cô ném điện thoại sang một bên và lao nhanh xuống nhà, vừa mở cửa ra cũng vừa lúc Khang bước lên bậc thềm. Anh đi hẳn vao trong nhìn cô

    - Sao chưa ngủ? Anh tưởng phải phá giấc ngủ của em để gọi cửa nữa.

    Thúy nhào tới ôm Khang, cô muốn phát khóc vì tâm trang chỉ vừa mới đây thôi còn bấn loạn khi nghĩ anh sẽ ở lại với Hiền.

    - Em không chịu nổi, em không muốn chia sẻ anh với ai. Anh ở cạnh nó làm gì lâu như vậy? Có kịp quan hệ với nhau vài lần không?

    - Sợ em quá - Khang choàng tay ôm lấy Thúy - Anh có muốn thì Hiền cũng chẳng chịu.

    - Vì nó không chịu nên anh mới về đây à?

    Thúy đứng lùi lại vài bước nhìn anh, mặt vẫn hoang mang và lo sợ.

    - Thế mà trước đây đòi thỏa thuận chung chồng. Em có biết em ghen lên đầu óc cũng điên loạn lắm không?

    - Hồi ấy mình chán nhau đến mức cả tháng không hôn nhau một lần. Em chỉ cần giữ anh cho con. Em không yêu anh như bây giờ.

    Thúy vừa buột miệng nói ra, cô đã tự tiến tới ôm lại Khang, trong lúc anh vẫn còn đang vô cùng xúc động.

    - Có chuyện gì xảy ra ở đó không? Anh có ngủ với nó không?

    - Không.

    - Vì nó không chịu à?

    Khang giữ khuôn mặt Thúy lại bằng cả hai tay. Anh hôn nhẹ lên môi cô.

    - Vì Hiền không chịu, và vì anh phải về với vợ con anh.

    Họ đứng im lặng trong bóng tối, ôm nhau và hôn nhau dịu dàng. Cả hai đều nghe thấy cửa nhà hàng xóm vừa mở, tiếng kéo va li và tiếng chân của Giang đang đi xa dần. Anh đã quyết định về rồi, ở đây không ai còn cần anh nữa.

    Thúy những muốn ra ngoài chào tạm biệt Giang, cô luôn cảm động và biết ơn những tháng ngày có anh bên cạnh. Nhưng nhìn Khang đang nhíu mày lại, cô không dám bước tới cửa.

    - Anh ta về tiếp quản Huy Hoàng rồi. Anh sẽ trả ơn những gì Giang làm cho em và con, bằng cách giúp anh ta sử dụng vốn dự án một cách khôn ngoan. Em đừng áy náy nữa.

    Thúy gật đầu, cô đang nghĩ đến việc phải đi rút hồ sơ cho Hà Linh về Hà Nội học tiếp. Cuộc sống phía trước không biết sẽ ra sao. Nhưng dù có cãi nhau với chồng, cô cũng đã biết cách xem đó là một chút gia vị cho hôn nhân.

    Yêu nhau đi đã. Những thứ khác sẽ tự đến sau.

    Giọng hát của Mỹ Tâm ở đâu đó lại vang lên trong đầu Thúy khi nghĩ đến Giang

    "Mong cho anh tình đẹp như mây xanh, chỉ đầy ắp tiếng cười, lời chúc phúc mọi người...

    Mong cho anh trọn vẹn đến trăm năm, thăng trầm chẳng đổi rời, tấm lòng vẫn một đời...."

    HẾT
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/12/17
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này