Truyện ngắn Lão và tôi - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 8/6/18.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    34838332_388975778269451_2985950049743142912_n.png

    Tác phẩm: Lão và tôi
    Tác giả: Nhật Tà
    Thể loại: Phóng tác, SE, đời sống
    Tình trạng: Hoàn thành.
    Note: Hư cấu, hư cấu và hư cấu, trừ cái kết đúng nguyên tác nhưng cũng hư cấu.

    "Tôi thương lão, thương người cha mong đợi con về, thương người chủ vì tôi mà khóc cạn nước mắt. Tôi không hận lão điều gì, đời này tôi nợ lão quá nhiều rồi."
     
    Saboten thích bài này.
  2. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    "Cậu Vàng đâu rồi? Về ăn đi."

    Nghe tiếng lão Hạc gọi, tôi liền ngóc đầu khỏi bịch rác, nhanh chân chạy về. Vừa về đã thấy lão đang ngồi trên sạp uống rượu, dưới đất là bát khoai luộc đã nguội từ lâu, tôi ư ử vài tiếng muốn nói nhưng lão không thể hiểu được, tôi cùng đành thôi, đi lại gần, nằm dài ra dưới chân lão. Tôi nhìn bát khoai luộc trước mặt, cảm thấy đồ ăn lục từ bịch rác lúc nãy ngon hơn, nhưng đây là đồ ăn lão đã nhịn mà uống rượu để cho tôi, tôi cúi đầu, cắn một miếng rồi ngước lên nhìn lão đang say mèm.

    "Cậu có nhớ bố cậu không? Hả cậu Vàng? Bố cậu lâu lắm không có thư về. Bố cậu đi có lẽ được đến ba năm rồi đấy... Hơn ba năm... Có đến ngót bốn năm... Không biết cuối năm nay bố cậu có về không? Nó mà về, nó cưới vợ, thì nó giết cậu. Liệu hồn cậu đấy!"

    Lão Hạc nhìn tôi, nói với giọng say mèm.

    Tôi không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn lão. Lão đang có men trong người nên cơn giận cũng đến rất nhanh, thấy tôi nhìn, không hiểu sao lão đột nhiên nổi quạu, trừng mắt nhìn tôi, to tiếng dọa:

    "Nó giết mày đấy! Mày có biết không? Ông cho thì bỏ bố!"

    Tôi biết lão đang nhớ con, nỗi nhớ đó lão biến thành cơn giận để xả bực tức ra ngoài. Tôi chỉ biết vẫy đuôi, ý muốn lấy lòng, mong lão hết giận, nhưng không ngờ lão lại nạt to hơn nữa:

    "Mừng à? Vẫy đuôi à? Vẫy đuôi thì cũng giết! Cho cậu chết!"

    Tôi ngừng vẫy đuôi, đầu lảng tránh đi, chỉ mong lão sẽ không giận nữa. Có lẽ lão thấy tôi lảng đi nên nguôi giận, cúi xuống ôm đầu tôi, đập nhè nhẹ vào lưng, thủ thỉ nói:

    "À không! À không! Không giết cậu Vàng đâu nhỉ!... Cậu Vàng của ông ngoan lắm! Ông không cho giết... Ông để cậu Vàng ông nuôi..."

    Tôi mặc nhiên để lão ôm, sau đó lão buông ra, tay lại cầm ly rượu uống tiếp. Tôi thấy lão ngẩn người, rồi lại lẩm bẩm tính, tôi biết lão đang tính tiền bòn vườn của con trai lão để lại.

    Tôi là chó hoang, được con lão Hạc mua về nuôi. Từ lúc được mua, tôi đã biết bản thân sẽ có ngày bị giết làm thịt, có lẽ là ngay khi mua về. Nhưng con lão mua tôi về rồi để đó, chỉ nói: "Con mua về cho thầy nuôi đấy, con đi làm đồng áng, thầy ở nhà cũng buồn, bây giờ đã có người bầu bạn rồi."

    Lão Hạc chăm nuôi cho tôi từ đó. Ấn tượng đầu tiên của tôi với lão là khuôn mặt gầy gò, hốc hác nhưng phúc hậu, lão rất hay cười, rất thích uống rượu. Lão cưng tôi lắm, có gì ngon cũng để phần cho tôi, lão ăn gì, tôi ăn đó, thỉnh thoảng lão dẫn tôi qua nhà ông giáo chơi. Nhiều lúc lão vuốt ve và thủ thỉ với tôi: "Nhà có hai mống và cậu Vàng cũng hạnh phúc rồi nhỉ?"

    Vợ lão Hạc chết rồi, nhà còn có lão và đứa con trai. Đứa con suốt ngày đi làm kiếm tiền, lão tuổi gì sức yếu chỉ biết ở nhà uống rượu. Rồi một ngày, tôi nghe lão nói chuyện với con trai, biết được đứa con đã muốn cưới vợ, gia đình bên kia cũng bằng lòng gả, chỉ là họ thách cưới nặng quá: nguyên tiền mặt phải một trăm đồng bạc, lại còn cau, còn rượu... cả cưới nữa thì mất đến cứng hai trăm bạc.

    Tôi biết lão không thể lo được số tiền đó, con trai lão thì muốn bán mảnh vườn đi để cưới vợ nhưng lão lại can ngăn, khuyên đủ điều. Nhà lão đã nghèo, bán mảnh vườn để cưới vợ, cho đến khi cưới về rồi thì cả nhà ở đâu? Đứa con trai cũng biết điều, không nhắc lại nữa, căn nhà lại bình yên. Cho đến tháng mười năm đó, tôi chạy ngang qua nhà cô gái lúc trước thì biết tin cô đã lấy chồng, nghe mấy người xung quanh nói mới biết được cô lấy con trai nhà ông phó lý.

    Tôi thấy cô dâu, chú rể mặc đồ đẹp, đồ cưới hỏi rất nhiều. Nghe loáng thoáng mọi người bàn tán, ai cũng nói cô ấy lấy chồng vì nhà có của, nhưng tôi biết, cô ấy bị ba mẹ ép buộc. Lúc trước khi cô và con trai lão còn yêu nhau, cô hay qua nhà lão trò chuyện, cô cũng hay vuốt ve, thủ thỉ nói chuyện, vui đùa với tôi, đôi khi tôi đi qua nhà cô ấy cũng được cho đồ ăn ngon. Đợt trước tôi đang vùi đầu bới đất thì thấy cô đang khóc ở gốc cây gần đó, tôi chạy lại, liếm nhẹ mu bàn tay khẽ an ủi.

    Cô nhìn tôi, lại òa khóc, hai tay ôm chặt lấy tôi, nức nở: "Tao phải làm sao đây? Ba mẹ không cho tao cưới anh ấy, ép tao cưới con ông phó lý, tao có yêu thương gì con trai ông ấy đâu, ba mẹ cũng chỉ để ý của cải giàu sang mà không màng đến hạnh phúc của tao."

    Cô cứ thế ôm tôi khóc nức nở.

    Vậy mà giờ đây cô đã khoác lên mình áo cưới đỏ rực, trang điểm xinh đẹp, khoác tay người đàn ông khác, khuôn mặt tuy cười nhưng có vẻ hốc hác, hao gầy. Cô không muốn phải không?

    Tôi lầm lì đi về nhà. Vừa bước vào cổng đã thấy con trai lão Hạc đang đờ đẫn ngồi trên sạp, xung quanh là những chai rượu dở, nhưng tôi biết gã không uống vì gã ghét mùi rượu. Thấy tôi, gã nhếch nhẹ môi, lầm bầm gì đó, sau đó lại gào khóc, nói đúng hơn là gã gào thét, những tiếng thét của gã nhức nhối mà đau lòng.

    Tôi chỉ lẳng lặng nhìn gã thét cho đến khi mệt lử, nằm gục trên sạp. Tôi đi lại gần, cọ đầu vào người gã, mang hàm ý an ủi, gã đưa tay xoa đầu tôi, thều thào: "Nay em cưới chồng, còn tao nằm đây khóc lóc như một đứa thất bại. Của không có nên không thể cưới em được, tình cảm cũng phải chịu thua bởi vật chất mà thôi."

    Đến ngày hôm sau, gã tỉnh táo hẳn, không nói không rằng lao đầu vào làm việc. Lão Hạc muốn an ủi con nhưng không biết nói gì, lão chỉ thở dài rồi thôi, lão nghĩ có lẽ nó đã nghĩ thông rồi.

    Nào ngờ, ba ngày sau, con trai lão ra tỉnh đến sở mộ phu, đưa thẻ, ký giấy xin đi làm đồn điền cao su...

    Trước khi đi, gã đưa ba đồng cho lão Hạc, nói: "Con biếu thầy ba đồng để thỉnh thoảng thầy ăn quà; xưa nay con ở nhà mãi cũng không nuôi được bữa nào, thì con đi cũng chẳng phải lo; thầy bòn vườn đất với làm thuê làm mướn thêm cho người ta thế nào cũng đủ ăn; con đi chuyến này cố chí làm ăn, bao giờ có bạc trăm con mới về, không có tiền, sống khổ sống sở ở cái làng này, nhục lắm!..."

    Lão Hạc không nói gì, chỉ biết khóc, tay run run giữ chặt lấy tay gã không muốn gã đi, nhưng biết sao được, gã nói thẻ người ta giữ, hình người ta chụp, tiền cũng đã lấy, giờ gã là của người ta, không còn là con lão nữa.

    Từ khi con trai lão đi, lão Hạc u buồn, ủ rũ mãi, đôi lúc nửa đêm tôi còn nghe tiếng khóc của lão, tiếng khóc thê lương. Vợ mất, con đi, lão giờ chẳng còn ai ngoài tôi. Lão cũng tuổi già sức yếu rồi, ông giáo luôn kêu lão bán cái vườn đi nhưng lão luôn từ chối, tự hỏi:

    "Cái vườn là của con ta. Hồi còn mồ ma mẹ nó, mẹ nó cố thắt lưng buộc bụng, dè sẻn mãi, mới để ra được năm mươi đồng bạc tậu. Hồi ấy, mọi thức còn rẻ cả... Của mẹ nó tậu, thì nó hưởng. Lớp trước nó đòi bán, ta không cho bán là ta có ý giữ cho nó, chứ có phải giữ để ta ăn đâu? Nó không có tiền cưới vợ, phẫn chí bước ra đi, thì đến lúc có tiền để lấy vợ, mới chịu về. Ta bòn vườn của nó, cũng nên để ra cho nó; đến lúc nó về, nếu nó không đủ tiền cưới vợ thì ta thêm vào với nó, nếu nó có đủ tiền cưới vợ, thì ta cho vợ chồng nó để có chút vốn mà làm ăn..."

    Lão cứ nói như thế một mình. Lão cũng bắt đầu gắng sức đi làm thêm kiếm ăn, hoa lợi của khu vườn được bao nhiêu, lão để riêng ra. Lão chắc mẩm thế nào đến lúc con lão về, lão cũng có được một trăm đồng bạc...

    Ấy thế mà chỉ vì ốm một trận đúng hai tháng, mười tám ngày, mà số bạc lão để dành cũng hết nhẵn. Sau khi bệnh, lão gầy gò hơn trước, ốm yếu nhìn như khung xương di chuyển. Sức khỏe lão cũng không còn, công việc thì đàn bà trong làng thi nhau giành hết, đã thế mưa bão làm mất mùa hoa màu. Lão cũng chẳng tha thiết làm ăn nữa, cứ ngày ngày ngồi trên sạp, uống rượu, nghĩ về đứa con trai ở xa, rồi lại hăm dọa đem bán tôi.

    Có lần tôi thoáng nghe lão với ông giáo nói chuyện. Lão nói sẽ bán tôi đi vì tôi ăn tiêu hao tiền của quá, tôi cũng không lo sợ gì về việc bị bán, từ lúc bị mua về, tôi cũng biết bản thân có thể sẽ bị giết làm thịt ngày nào đó, cũng có mấy lần dự định nhưng cũng bỏ qua. Tuy mua tôi về làm thịt nhưng lão và con trai lão không hề bạc đãi tôi gì cả, đồ ăn có gì ăn nấy, có khi họ còn không ăn mà để cho tôi.

    Ở căn nhà này, tôi cũng nghe được nhiều bí mật của từng người, như đứa con trai tự ti, đau khổ vì nhà nghèo, hay lão Hạc, người cha hết mình vì con, khi con đi làm đồng áng thì lão đi làm thuê làm mướn mặc cho sức yếu vì không muốn con gánh vác quá nhiều.

    Từ lúc con trai lão đi, lão cũng chỉ còn mình tôi. Lão hay ôm tôi, vỗ về, kể đủ chuyện cho tôi nghe, kể về những ngày vợ còn bên lão, kể về những đêm cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc, kể về những lúc lão được chăm sóc bởi đứa con yêu quý, hay những lần hai cha con có được bữa cơm xa xỉ chỉ với thịt và rau.

    Lão uống rượu rồi kể, say mèm rồi khóc, khóc rồi lại ngủ. Ngày nào cũng thế, cứ lặp đi lặp lại, cho đến khi nhà không còn gạo, cũng không còn tiền, lão cũng bơ phờ suy nghĩ gì đó, thỉnh thoảng lại nhìn tôi.

    Có lẽ ngày đó cũng tới rồi.

    Khi tôi đang đào bới đất thì lão Hạc gọi, tôi liền chạy về, thấy lão đẩy cho tôi bát cơm to, tôi vẫy đuôi vui mừng vùi đầu ăn. Bỗng nhiên phía sau có người tóm lấy hai chân sau dốc ngược tôi lên, mặc cho tôi giãy dụa, hai người lạ mặt đã trói chặt lấy tôi, tôi không sủa hay cắn, không gầm gừ mà chỉ im ỉm nhìn lão, nhìn vẻ mặt đau lòng, nhìn khuôn mặt mà tôi sẽ không thể gặp lại lần nữa, tôi muốn nói gì đó, muốn bày tỏ lòng biết ơn những năm qua với lão nhưng chỉ phát được những tiếng ư ử.

    Tôi biết, lão sẽ không bao giờ hiểu được lời tôi.

    Tôi bị bọn họ ném lên xe. Thông qua cửa thoáng khí, tôi thấy lão Hạc đang đứng nhìn theo chiếc xe, có lẽ lão đang khóc, người cuối cùng bên cạnh lão cũng đi mất, chắc lão sẽ buồn lắm.




     
    Saboten thích bài này.

Chia sẻ trang này