Truyện ngắn Không đề... - Không tên

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Trúc Tâm, 10/7/18.

  1. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Không đề
    Truyện ngắn
    _ Không tên _

    [​IMG]
    - Anh à! Anh ráng ế vài năm đến khi tốt nghiệp. Biết đâu đấy... em sẽ cưa anh!
    - Không chịu thì sao?
    - Nếu anh không chịu thì em cứ tỏ tình. Không tin đủ 10 lần mà anh vẫn không thèm đồng ý!
    - Được!

    Em cười hí hửng:
    - Anh đồng ý ế chờ em rồi à?
    - Không! Tỏ tình đủ 10 lần đi rồi anh đồng ý. Không cho giữ chỗ trước.

    Mặt em bụm bịu, còn anh cười nham nhở.
    - Vậy coi như hôm nay là lần đầu tiên em tỏ tình, em còn 9 lần nữa anh phải đồng ý làm người yêu em đấy!

    Anh ngạc nhiên nhìn em hỏi:
    - Thế là tỏ tình á hả?
    - Em nói sao thì nó là như thế!

    Lần thứ 2 em tỏ tình, anh hỏi:
    - Em có nhớ em tỏ tình anh lần đầu là khi nào không?

    Em hoảng hốt lật mở toàn bộ tin nhắn cũ chỉ để moi cho ra ngày đó ngày nào. Lần thứ ba em tỏ tình, em vắt óc nhớ lần 1 và lần 2 là khi nào? Rồi thầm rủa:
    "Cái đứa khỉ khô nào nói chỉ có con gái mới nhớ dai hành hạ các chàng vì ngày kỷ niệm chứ!"

    Lần thứ 4 em tỏ tình, anh hờn dỗi nói có mình anh nhớ ngày em tỏ tình. Lần thứ 5 tỏ tình em chẳng thèm lật lại sổ vì anh giận thật đáng yêu. Lần thứ 6 em tỏ tình, em hỏi:
    - Anh ơi, anh có thể tán em được không? Em muốn được trai theo đuổi chứ ứ muốn theo đuổi trai đâu!
    - Vì sao? Thế đứa nào nói: "Với em thể diện chẳng đáng 1 xu? Làm dáng cho lắm rồi mất cơ hội cơ mà!"

    Em mếu máo:
    - Nhưng mà em tủi thân, em tán anh 4 tháng rồi! Mà anh không chịu!

    Anh bất dĩ rồi bảo:
    - Em tỏ tình anh lần thứ 6 đi đã! Em nói hôm nay em tỏ tình anh lần thứ 6 cơ mà!

    Em buồn hiu hiu, nghẹn ngào nói:
    - Em không xinh cũng chẳng ngoan. Mà anh làm người yêu em nhé!
    - Anh đồng ý!

    Mắt em chớp chớp, mặt em ngu ngơ, trong lòng em dậy sóng:
    "Biết ngày mà, cưng sao thoát khỏi tay chị đươc!"

    Yêu anh, anh cưng chiều mọi điều. Em làm anh giận, anh hờn dỗi không ngó mặt em, lúc sau lại quay qua ôm em xin lỗi. Em đi chơi, chụp hình tá lả hỏi anh ghen không? Anh tỉnh bơ mà nói:
    - Trai quen, không ghen. Trai lạ, cũng không thèm ghen!

    Em hờn, anh khoe hình người yêu cũ. Em hờn không thèm ngó, anh biểu:
    - Ghen à?
    - Không có, ai thèm ghen với gái của anh! Em có ngực có mông, chân dài vừa phải không quá lố như ai kia, ghen làm gì?

    Rồi anh đi công tác xa, nhớ anh vô cùng. Anh gửi hình núi đồi. Em cười ngẩn ngơ như mình vẫn luôn cùng anh trên từng hành trình ấy. Và rồi anh gửi hình chụp chung với một cô gái trong đoàn, em không thèm trả lời. Anh lại phạt không nói chuyện với em.
    Và rồi, anh lại trách em:
    - Muốn gì phải nói ra!

    Nói làm sao đây? Em chỉ muốn nhìn anh qua những bức ảnh, chụp nhóm chẳng sao cả! Còn khi nhìn anh chụp đôi với một ai đó, không phải em. Em sẽ buồn và tủi thân. Anh liệu rằng sẽ có thể hiểu?
    Em nhớ anh thật nhiều, anh đã sắp về rồi! Thật tốt, cũng chẳng muốn cho anh biết em nhớ anh thật nhiều! Giận hờn con gái mà, sao cho anh biết được!

    TP.HCM, ngày 10 tháng 7 năm 2018
    Lần đầu viết truyện tình yêu
    Hờn người nào đó ở phương xa
    Lại trông mong một hình bóng
    Truyện không đề, tác giả không tên
    Chẳng muốn cho ai kia biết mình đang hờn
    Con gái mà, tính tình ất ương
    Biết làm sao được!​
     

Chia sẻ trang này