Tản văn Hương lúa - Ngọc lạc Kỳ Dung

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Trúc Tâm, 4/7/18.

  1. Trúc Tâm

    Trúc Tâm Cây bút kinh nghiệm
    • 63/74

    Hương Lúa
    _Ngọc Lạc Kỳ Dung_

    [​IMG]
    Ngày lúa trổ bông là ngày em cười và là ngày em khóc...

    Gió... từ nơi đâu đến? Và... gió mang về từ đâu hương thơm sữa ngọt ngào? Mùi hương mạ non, mùi thơm từ lúa mới.
    Em chỉ là một cô bé. Em nghịch ngợm và ham vui. Một cô bé hiếu động. Em thương bà và thích ao cá nhà mình. Thích những cánh đồng lúa. Thích những cánh cò bay và em yêu tất cả quê hương mình!
    Em... chưa từng hỏi ba mẹ mình là ai? Em không biết ba mẹ là gì? Em chẳng biết và em cũng chẳng quan tâm khi quanh em luôn có bà và có chị em cô bác cưng chiều!

    upload_2018-7-4_0-18-56.jpeg

    Ngày ngày em lon ton ra ruộng đạp mạ của bà. Và mím môi mặt rưng rưng khi bà hỏi tội:
    - Con đang đạp cỏ cho mạ lên mà!

    Chiều chiều em chạy đuổi theo những cánh cò trên cánh đồng lúa trĩu hạt. Và hít hà hương thơm sữa nồng nàn. Vùi mình trong vòng ôm rộng của đất trời say giấc ngủ yên bình.

    Đêm đêm, em ôm tay bà đi qua những buồn chuối chĩu trái để đến thăm những người họ hàng và rinh về những bộ đất sét mới tinh. Thích thì thích đấy mà em cứ ôm bà thật chặt mà hỏi thật do dự:
    - Bà ơi, không có ma phải không bà?

    Ngày ngày em lớn lên với sự thương yêu của bà và những trò chơi con nít mà chính em nghĩ ra. Em có thể vừa xách giỏ vừa hái những trái táo căng mọng lại vừa chơi trò vượt mê cung. Lại có thể vừa cho cá ăn vừa kể những câu chuyện mới về một ai đó!
    Em vô âu, vô lo và chẳng quan tâm chuyện đời, chuyện người cho đến một ngày...

    upload_2018-7-4_0-19-39.jpeg

    Em rời đi cái ôm của bà, lưu luyến cảnh quê hương thân thương. Những cánh đồng sải cánh cò bay và những trò chơi con trẻ để theo một người mà bà nói là mẹ, là ba. Em ngây ngô, em khờ khạo. Em nhìn bà bước đi vô thức và... hoang mang.


    Em không biết họ là ai? Em... Không biết họ! Em... không nhớ họ!

    Nhưng bà bảo đó là ba, mẹ. Bà dặn:
    - Con phải thật ngoan, thật nghe lời! Ba mẹ cháu rất vất vả nên cháu phải nghe lời ba mẹ! Đừng quậy phá làm phiền ba mẹ.

    Em ngây ngô gật đầu và nhìn bà mỉm cười vẫy tay đằng xa. Em không biết và cũng không ai biết rằng:
    Đó là lần cuối cùng em được gặp bà!

    [​IMG]

    Em xa lạ với nơi ở mới. Em... nhớ những cánh cò, nhớ cánh đồng lúa. Em không thích những ngọn cây núi rừng. Xa lạ và hoang vu.

    Em xa lạ với gia đình mình với người chị mới và với ba mẹ ít khi gặp mặt. Em sợ hãi và chỉ im lặng. Em quậy phá và chống đối! Em nhớ bà! Em muốn về nhà! Em cứ như vậy cho đến một ngày...
    Em vuốt ve tấm ảnh chụp bà ngày mất, em đã ngồi một góc và khóc như vậy. Không ai biết em đã thấy tấm hình, không ai biết rằng em đã biết bà mất. Đó là ngày gió ngừng thổi và em đã chẳng thể nào nghe thấy mùi hương sữa trong từng cơn gió...

    Họ nói, không có em bà đã không còn tiếc nuối và đã tìm ông. Họ nói, đáng lẽ ra bà vẫn còn sống. Nếu như...
    Nhưng... trên đời này làm gì có nếu như!

    Sau ngày ấy em không quậy, không phá. Em quy củ và giáo điều!
    - Cháu sẽ ngoan, thật ngoan vì bà đừng lo bà nhé!

    Từ ngày ấy, em thật sự rất ngoan, rất nghe lời, rất quy củ. Và em cũng không bao giờ có thể hòa nhập với chính gia đình! Em sợ và bắt đầu sợ, nếu không có thì mất đi sẽ không đau mà phải không? Em đang lừa ai hả em, cô bé nhỏ?

    Tp.Hồ Chí Minh, ngày 4/7/2018
    _Ngọc Lạc Kỳ Dung_
    Gửi em cô bé với nỗi buồn mùa thu...​
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/7/18
    Vi An thích bài này.

Chia sẻ trang này