Truyện dài Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ - Đang cập nhật

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Thẩm mai lâm, 26/7/17.

  1. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 20: Lại muốn dụ dỗ tôi? (10)

    Bất kể Kiều An Hảo ở trước mặt Triệu Manh biểu hiện không quan tâm Lục Cẩn Niên, Triệu Manh vẫn đưa cô về Cẩm Tú Viên, Kiều An Hảo do dự một hồi, cuối cùng vẫn là mở garage lấy xe của mình, ra khỏi nhà.

    Kiều An Hảo có nghe Hứa Gia Mộc nhắc qua, ở vùng ngoại ô phía Bắc thành phố, Lục Cẩn Niên có một căn biệt thự riêng biệt giữa sườn núi. Cô còn thông qua Hứa Gia Mộc mà biết nơi mà Lục Cẩn Niên ghét nhất chính là bệnh viện, mỗi lần anh ngã bệnh, đều muốn chạy đến cái nơi biệt thự rừng rú hoang vắng đó mà một mình trốn tránh.

    Kỳ thực khi đó, Hứa Gia Mộc bất quá là bởi vì Lục Cẩn Niên sinh bệnh nhưng sống chết cũng không chịu đi bệnh viện nên mới thuận miệng mà tiết lộ với cô.

    Nhiều khi người nói vô tâm, người nghe có ý, nên lúc đó cô đã âm thầm ghi nhớ.

    Tuy rằng Kiều An Hảo không xác định được Lục Cẩn Niên có ở trong căn biệt thự đó hay không, thế nhưng, cô vẫn ôm một chút hy vọng thử vận may, chuẩn bị đi một chuyến.

    Trước khi đi Kiều An Hảo còn cố ý đi đến tiệm thuốc, cô không biết Lục Cẩn Niên rốt cuộc là bị bệnh gì. Cho nên để cẩn thận, cô chỉ mua một ít thuốc hạ sốt.

    Kiều An Hảo cũng chưa từng đến căn biệt thự đó, chỉ là mơ mơ hồ hồ nhớ được, Hứa Gia Mộc nói căn biệt thự của Lục Cẩn Niên nằm ở nơi cao nhất của ngọn núi nhất, mà cái ngọn núi kia tên là Nghi Sơn. Cho nên Kiều An Hảo chỉ là tìm kiếm đường đi Nghi Sơn, liền sau đó phát hiện quả thật nó nằm ở phía bắc Bắc Kinh, lúc này mới khởi động xe, lên đường.

    Cũng may Nghi Sơn không lớn, chỉ có một khu biệt thự, Kiều An Hảo lái xe chạy thẳng tới đỉnh cao nhất nơi biệt thự, thấy phía trên là một tòa biệt thự trơ trọi, cô đoán đó có lẽ là biệt thự của Lục Cẩn Niên.

    Kiều An Hảo khởi hành đi lúc ba giờ chiều, cho tới khi cô đến Nghi Sơn, đã hơn năm giờ chiều.

    Lúc này mặt trời đã xuống núi, ánh mặt trời đỏ vàng chiếu vào phía lên biệt thự, làm nổi bật như một tòa thành, đẹp huy hoàng.

    Cổng biệt thự đóng chặt, Kiều An Hảo dừng thẳng xe trước cổng, nhìn xung quanh trái phải, thấy một bên hàng rào rất thấp, liền trực tiếp trèo qua.

    Cô không có chìa khóa của biệt thự nên đành gõ cửa, nhưng không có ai ra mở, hướng đến cửa sổ sát đất nhìn xuyên vào căn biệt thự rộng lớn, cũng không thấy bóng dáng Lục Cẩn Niên. Kiều An Hảo đi vòng quanh biệt thự dạo qua một vòng, cuối cùng phát hiện phía sau biệt thự có một cánh cửa sổ sát đất đang hé mở một nửa, cô do dự một chút, liền đi lên trước, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

    Trong biệt thự trang hoàng cực kỳ xa hoa, Kiều An Hảo trước tiên đi quanh một vòng ở tầng một, không thấy bóng dáng Lục Cẩn Niên, liền bước lên tầng hai. Toàn bộ biệt thự rất yên tĩnh, chỉ có biết bước chân của cô, Kiều An Hảo lần lượt kiểm tra từng phòng, cuối cùng trong căn phòng ngủ lớn cuối lầu 2 cũng thấy được Lục Cẩn Niên.

    Anh đang mặc tây trang trên người, mắt nhắm lại, yên tĩnh nằm trên giường.

    Kiều An Hảo giơ tay lên gõ cửa một cái, thấy người đàn ông trên giường không có phản ứng, lúc này cô mới bước nhanh vào.
     
  2. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 21: Ai cho phép cô vào? (1)

    Người đàn ông vẫn mặc tây trang, nhắm mắt nằm yên tĩnh trên giường, từ xa nhìn lại, như là đang ngủ rất say.

    Kiều An Hảo giơ tay lên gõ cửa một cái, thấy người trên giường không có phản ứng, cô chau mày liền nhanh chóng bước vào.

    Tiến lại gần, Kiều An Hảo mới nhìn rõ Lục Cẩn Niên nằm tùy ý trên giường. Cơ thể khẽ run, cô vô thức vươn tay sờ lên trán anh kiểm tra nhiệt độ, mới thấy nóng kinh người. Mà người đàn ông này, ngay cả khi cô đã bước vào và chạm vào anh, từ đầu đến cuối đều không có bất kỳ một phản ứng nào, chắc hẳn sốt đến hôm mê đi.

    Kiều An Hảo vội vàng đem thuốc hạ sốt cô đã mua ra, lấy hai viên theo bản hướng dẫn liều lượng thuốc, với lấy chai nước suối trên tủ đầu giường mở nắp. Sau đó cô cố sức nâng người Lục Cẩn Niên lên, nhét viên thuốc vào miệng anh, cầm chai nước đưa tới bên miệng anh đổ vào.

    Lục Cẩn Niên sốt đến hoàn toàn không có một chút ý thức, căn bản không có cách nào tự uống nước. Kiều An Hảo nâng chai nước lên, rót một ít nước vào trong miệng của anh, ai ngờ anh thậm chí ngay cả nước và thuốc đều phun ra.

    Kiều An Hảo tiếp tục lặp lại việc đút thuốc những hai lần, nhưng vẫn tốn công vô ích, nhiệt độ cơ thể anh càng ngày càng cao, ngay cả không khí quanh thân anh cũng trở nên có chút nóng rực.

    Kiều An Hảo đáy lòng liền nảy lên lo lắng, anh như thế này căn bản là không có cách uống thuốc, ở nơi rừng núi hoang vắng này, để đi đến bệnh viện bác sĩ gần nhất cũng phải mất hơn mấy tiếng.

    Nghĩ tới đây, Kiều An Hảo bất chợt nhớ tới chính mình khi còn bé lúc sốt cao không ngừng, mẹ cô đã cầm túi nước đá chườm cho cô hạ nhiệt. Vì vậy cô liền đặt thuốc hạ sốt và nước khoáng lại trên tủ đầu giường, nhanh bước ra khỏi phòng ngủ, đi xuống nhà bếp ở tầng dưới, mở tủ lạnh tìm mấy cục đá để hạ nhiệt cho Lục Cẩn Niên, nhưng trong tủ lạnh ngoại trừ một ít nước suối ướp lạnh thì không còn thứ gì khác.

    Kiều An Hảo suy nghĩ một chút, trực tiếp cầm chai nước suối lạnh, trở lại trên lầu, đem khăn mặt thấm ướt nước, vắt khô, rồi đặt lên trán Lục Cẩn Niên. Sau đó cô cố sức cởi bộ tây trang Lục Cẩn Niên mặc trên người, tháo mở từng khuy áo sơ mi của anh, rồi cầm một cái khăn được ngâm trong nước lạnh lau đi cơ thể nóng bỏng của anh, giúp anh hạ nhiệt.

    Khăn lông lạnh ngắt, khiến cho Lục Cẩn Niên sốt cao cực kỳ thoải mái, mi tâm đang cau chặt theo từng đợt lau của Kiều An Hảo mà từ từ giãn ra, thậm chí cơ thể run rẩy cũng từ từ dịu xuống. Vốn dĩ bởi vì anh sốt cao nên hô hấp có chút dồn dập, giờ đã trở nên yên tĩnh hơn, hoàn toàn lâm vào giấc ngủ.

    Kiều An Hảo nhìn đến Lục Cẩn Niên không còn run rẩy cả người như lúc đầu nữa, lúc này mới âm thầm thở dài nhẹ nhõm, sau đó cẩn thận tỉ mỉ đắp kín chăn cho anh, ngồi xổm xuống bên cạnh giường, nhu thuận trông nom, tầm mắt lại nhịn không được nhìn trên gương mặt anh.

    Môi của anh tái nhợt dị thường, vẫn còn chau mày, khuôn mặt uể oải. Mặc dù là bộ dáng bệnh tật như vậy, anh vẫn như cũ tuấn mỹ đến kinh người.
     
  3. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 22: Ai cho phép cô vào? (2)

    Kiều An Hảo nhịn không được nhìn anh đến xuất thần.

    Đến khi cô hoàn toàn phục hồi tinh thần, ngoài cửa sổ sắc trời đã tối, biệt thự ở giữa sườn núi đã yên tĩnh, lúc này lại càng yên tĩnh hơn, mơ hồ có thể nghe được tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót trong khu rừng bên ngoài biệt thự.

    Trong phòng ngủ đèn chưa mở, tối đen như mực, Kiều An Hảo lấy điện thoại di động ra, nhờ vào ánh sáng từ màn hình điện thoại di động, mở công tắc đèn, sau đó vươn tay sờ vào trán Lục Cẩn Niên, phát hiện con sốt đã giảm, tuy vẫn còn rất nóng. Vì vậy cô một lần nữa thay một cái khăn lạnh khác chườm lên trán anh.

    Kiều An Hảo một mực thức để trông chừng Lục Cẩn Niên, cứ cách một lúc, cô sẽ cho thay khăn lạnh khác cho anh. Đợi đến mười một giờ đêm, nhiệt độ của anh không còn cao đến mức dọa người nữa, Kiều An Hảo tâm tình giờ mới hoàn toàn buông lỏng, cô ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa vào bên giường, không kiềm chế được đã thiếp đi.

    Bởi vì tư thế ngủ không tốt, Kiều An Hảo căn bản chỉ chợp mắt được một lúc liền tỉnh lại. Cô đưa tay theo quán tính sờ vào trán Lục Cẩn Niên, phát hiện nhiệt độ vốn đã giảm nay lại tăng trở lại. Kiều An Hảo vội vã cầm khăn lau khắp người Lục Cẩn Niên để hạ nhiệt độ, thế nhưng lúc này không có bất kỳ tác dụng gì, thậm chí nhiệt độ càng cao, đến cuối cùng, trong lúc mê man, bởi vì vô cùng khó chịu mà khẽ rên lên.

    Khăn lạnh chỉ làm giảm nhiệt độ tạm thời, nếu muốn hết cơn sốt, thì phải dùng đến thuốc.

    Đêm hôm khuya khoắt, rừng núi hoang vắng, Kiều An Hảo thực sự sợ Lục Cẩn Niên sốt càng cao, sốt đến mức nghiêm trọng, thế nhưng người đàn ông vẫn cứ hôn mê bất tỉnh này lại không thể uống được thuốc ...

    Kiều An Hảo nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên một hồi, sau đó hạ quyết định đứng lên, lấy thuốc ở tủ đầu giường nhét vào trong miệng Lục Cẩn Niên, sau đó chính mình nhấp một ngụm nước, từ từ cúi đầu tiến tới môi anh.

    Với cái cúi đầu của Kiều An Hảo, mặt của anh ngày càng gần đến cô. Cô có thể cảm nhận được hô hấp của anh, toàn thân cô đều khẩn trương, đặt tay hai bên đầu Lục Cẩn Niên, dùng sức nắm chặt ra giường, sau đó cánh môi cô run run áp lên môi Lục Cẩn Niên.

    Kiều An Hảo chẳng qua cảm thấy tim mình như ngừng đập, ngoài ba tháng trước, cô và anh vì say rượu đã xảy ra chuyện đêm ấy, thì đây là lần thứ hai cô cùng anh môi chạm môi.

    Kiều An Hảo nín thở, đưa nước từ trong miệng mình truyền vào miệng Lục Cẩn Niên, rồi dùng đầu lưỡi đẩy thuốc và nước đến thẳng cổ họng của anh. Chờ nước và thuốc đều được nuốt xuống, Kiều An Hảo liền nhanh chóng rời khỏi môi Lục Cẩn Niên, giơ tay lên che miệng mình, từng ngụm từng ngụm thở dốc. Trái tim cô đập loạn cả lên, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
     
  4. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 23: Ai cho phép cô vào? (3)

    Kiều An Hảo thật lâu sau mới phục hồi lại tinh thần sau rung động khi môi chạm môi với Lục Cẩn Niên. Có thể thuốc hạ sốt đã phát huy tác dụng nên Lục Cẩn Niên mới ngủ được yên ổn.

    Kiều An Hảo thay Lục Cẩn Niên đắp chăn, cầm lấy bản hướng dẫn thuốc hạ sốt nhìn một chút, mặt trên ghi chú rõ nếu bốn tiếng sau vẫn sốt cao không lùi, lại dùng một lần thuốc.

    Bốn tiếng sau, chính là ba giờ sáng. . . . . .

    Kiều An Hảo tính cầm điện thoại di động cài chuông báo, nhưng lại sợ đánh thức Lục Cẩn Niên, cuối cùng chỉ đơn giản là tinh thần thép ép chính mình không được ngủ thiếp đi.

    Trong khoảng thời gian đó, Kiều An Hảo liên tục sờ trán Lục Cẩn Niên, nhiệt độ dần dần hạ thấp. Thật vất vả chịu đựng đến ba giờ sáng, so với cái nóng như thiêu như đốt lúc trước, nhiệt độ Lục Cẩn Niên bây giờ chỉ có thể được coi là hơi cao.

    Kiều An Hảo không yên tâm Lục Cẩn Niên sau giấc ngủ sẽ sốt trở lại, vì lý do an toàn, cho nên cô bắt chước bộ dáng vừa rồi, miệng đối miệng mớm thuốc cho Lục Cẩn Niên.

    Lần trước khi Kiều An Hảo đút thuốc cho Lục Cẩn Niên xong liền lập tức tách ra, nhưng lúc này đây, cô lại mang theo vài phần tham luyến ở trên cánh môi Lục Cẩn Niên, ngập ngừng một chút.

    Khoảnh khắc đó, bất quá cũng chỉ mấy giây, Kiều An Hảo liền cuống quít tính ngẩng đầu lên tách ra. Nhưng môi của cô vừa mới rời khỏi môi anh, đột nhiên đầu của cô liền bị người tóm lấy chế trụ đè xuống. Sau đó môi cô một lần nữa lại cùng môi Lục Cẩn Niên dán thật chặt vào nhau.

    Sốt cao khiến cho Lục Cẩn Niên ý thức trở nên có chút mơ hồ, anh mơ hồ trong lúc đó cảm giác được có người chăm sóc mình, lại cảm thấy như là giấc mộng. Trong mơ mơ màng màng, anh cảm giác được bị người nhét thứ gì đó vào miệng, đăng đắng chan chát, ngay tại lúc anh chuẩn bị nhổ ra, đột nhiên bị một đôi môi mềm mại ấm áp ngăn chặn.

    Anh nhớ rằng đã từng có qua cảm giác này.

    Cảm giác tê tê dại dại nháy mắt truyền khắp toàn thân anh, theo sau đó cơ thể anh lại bắt đầu nóng rực lên, nhưng lần này không phải cái nóng sốt cao, mà là trong cơ thể có một ngọn lửa dồn dập mãnh liệt bắt đầu bùng cháy.

    Anh ra sức muốn dập tắt kia ngọn lửa kia, thế nhưng sốt cao khiến sự tự chủ của anh trở nên kém đi, đến cuối cùng, anh liền theo bản năng hôn lên đôi môi đang dán vào môi mình kia.

    Kiều An Hảo sợ tới mức toàn thân cứng ngắc, đầu óc trống rỗng, cho đến khi cô phục hồi tinh thần thì chiếc lưỡi nóng bỏng của người đàn ông không biết từ khi nào đã thăm dò vào miệng cô, cuốn lấy đầu lưỡi của cô, đưa đẩy hút lấy ngọt ngào của cô.
    Nếu nói hôn nhau, Kiều An Hảo nhớ tới đây thật sự là cái hôn của một đêm ba tháng trước kia, là cô chủ động hôn anh, tuy rằng lúc đó cô say rượu. Gan có lớn mức nào cũng nằm ngoài khả năng của cô, cô chỉ dán môi mình lên môi anh, rồi không biết nên làm tiếp theo như thế nào.

    Lục Cẩn Niên mặc dù nóng đến ngây ngây dại dại, nghĩ rằng đây là ảo giác và cảnh trong mơ, nhưng là cơ thể anh theo bản năng phản ứng càng ngày càng mãnh liệt, hôn Kiều An Hảo càng ngày càng sâu, ngay cả bàn tay cũng bắt đầu xé bỏ quần áo của cô.
     
  5. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 24: Ai cho phép cô vào? (4)

    Lục Cẩn Niên mơ mơ màng màng, cả nửa ngày cũng không cởi được áo của Kiều An Hảo. Bực rồi, anh trực tiếp dùng sức xé toạc quần áo cô ra.

    Tiếng vải "rẹt" vang lên, đầu óc Kiều An Hảo lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, cô rốt cuộc cũng nhận thức được hiện tại mình và Lục Cẩn Niên đang làm gì.

    Cô vô thức nghiêng đầu sang một bên nhìn khuôn mặt của Lục Cẩn Niên, liền thấy vẻ mặt người đàn ông đang mê mang, hiển nhiên là đang nghĩ mình đang trong giấc mộng đẹp đây.

    Kiều An Hảo bỗng sực nhớ cái lần ba tháng trước kia, khi ấy anh cũng dưới tình huống không tỉnh táo, rồi hai người mới phát sinh quan hệ, cho đến khi anh tỉnh thì lại tức giận hận không thể muốn bóp chết cô

    Kiều An Hảo lạnh hết cả người, theo bản năng vươn tay, giãy giụa muốn đẩy Lục Cẩn Niên ra.

    Lục Cẩn Niên nhăn mày, vươn tay bắt lấy hai tay cô, dùng cơ thể nặng nề của mình đè áp trụ cô, rồi cứ thế tiếp tục động tác của mình.

    Cánh môi của Lục Cẩn Niên chậm rãi từ cần cổ của cô đi đến đôi môi căng mọng ngọt ngào.

    Kiều An Hảo chỉ cảm thấy như bị điện giật theo đôi môi có chất dẫn điện của anh truyền khắp trái tim yếu ớt của cô. Cô cố sức đẩy nhưng lại hoàn toàn không có lực.

    Kiều An Hảo đè ép đáy lòng rung động, tay nắm chặt thành quả đấm, buộc mình phải lơ đi cảm xúc mà Lục Cẩn Niên tạo ra, dùng hết sức để thoát khỏi anh. Nhưng mà, cho dù sức của cô có mạnh đến đâu, thì chung quy sức đàn ông vẫn mạnh hơn đàn bà. Anh dễ dàng chế ngụ được cô, sau đó không nói một lời liền đè cô ra chiếm đoạt.

    Khi anh tiến nhập vào địa phận ấy, Kiều An Hảo trong nháy mắt như một quả bóng xì hơi, không còn sức giãy giụa nữa, lòng cô phút chốc liền chìm nghỉm xuống tận đáy.

    Anh rõ ràng là khinh thường ngủ với cô, chỉ có điều hiện tại số đến ngu người mới chạm vào cô a.

    Đợi cho đến khi anh tỉnh táo, phát hiện lại một lần nữa cùng cô giẫm lên vết xe đổ. . . . . .

    Nghĩ tới đây, Kiều An Hảo cũng không dám tưởng tượng tiếp nữa, chỉ là cắn môi và để mặc anh muốn làm gì thì làm.
    ...

    Thỏa mãn được dục vọng, sau khi hoạt động "quá sức", Lục Cẩn Niên ôm Kiều An Hảo vào lòng, tiếp tục lâm vào giấc ngủ sâu.

    Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên cưỡng đoạt, toàn thân bủn rủn vô lực, mệt mỏi kiệt sức, nhưng lại không có nửa điểm buồn ngủ. Đợi đến khi cô hoàn hồn trở lại, ý niệm đầu tiên chính là rời khỏi vòng tay của anh.

    Tuy rằng cái ôm ấp của Lục Cẩn Niên làm cho cô ham mê lưu luyến, khiến cô rất muốn nằm lại lâu hơn chốc lát. Nhưng là cô biết, cái ôm nay không thuộc về cô, này bất quá chỉ là anh đang mê sảng mà phạm phải sai sót thôi.

    Khi Kiều An Hảo giơ tay lên định bắt lấy cánh tay Lục Cẩn Niên đang đặt trên eo cô, thì ánh mắt cô chợt quét qua chiếc di động. Cô chần chừ một chút, vươn tay cầm lấy di động của mình, mở camera và chụp một pô ảnh của hai người bọn họ.

    Trong hình, anh ôm cô ngủ được rất trầm lắng.

    Mặc dù anh ôm cô chỉ là một sai lầm ngoài ý muốn, thế nhưng cô vẫn muốn lưu lại khoảnh khắc này.

    Như vậy những lúc cô đơn lẻ loi, cô có thể lấy tấm hình này ra, một mình xem, rồi tự lừa dối mình rằng anh thật tâm thật ý ôm cô cùng đi vào giấc ngủ.
     
  6. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 25: Ai cho phép cô vào? (5)

    Kiều An Hảo lưu hình trong điện thoại di động, đặt di động sang một bên, sau đó hơi nghiêng đầu, nhìn thoáng qua người đàn ông bên cạnh.

    Không biết có phải là anh bẩm sinh khí chất có vấn đề, cho dù lúc này anh đang an tĩnh ngủ say, thế nhưng vẫn như cũ làm cho người ta một loại cảm giác cô lãnh cấm-người-lạ-chớ-tới-gần.

    Kiều An Hảo lặng lẽ quan sát Lục Cẩn Niên nhìn một hồi, mới vươn tay chạm vào hai gò má của anh một chút.

    Một dòng điện chạy dọc theo ngón tay của cô, nhảy nhanh vào trái tim cô, khiến nhịp tim của cô không tự chủ được mà tăng tốc.

    Nếu là lúc anh tỉnh dậy, cô tuyệt đối không dám giống hiện tại to gan lớn mật vuốt ve anh như vậy.

    Kiều An Hảo ngẩn ngơ ra, cô lúc này, rõ ràng đưa tay là có thể chạm tới anh, thế nhưng cô lại luôn cảm thấy giữa khoảng cách giữa anh và cô rất xa, cả đời này cô đều không thể tiếp cận.

    Cẩn thận suy nghĩ một chút, thật đúng là có điểm bất khả tư nghị, cô vậy mà đã âm thầm lặng lẽ yêu anh đến mười ba năm.

    Không phải là không chua xót, từ mười ba tuổi còn trẻ ngây thơ, đến nay hai mươi sáu tuổi, những năm tháng đẹp nhất cuộc đời của một người phụ nữ, cô đã cho anh không chút do dự, không cất giữ gì lại cho anh.

    Kiều An Hảo nghĩ tới đây, trên gương mặt trong lúc đó toát ra một tầng thương cảm, cô dùng thanh âm nhẹ đến không thể nhẹ hơn, hướng về Lục Cẩn Niên đang ngủ say, thấp giọng thì thầm mở miệng nói : "Lục Cẩn Niên, anh biết không? Em chỉ có ở trong ảo tưởng của chính mình, mới dám nói, em yêu anh."

    Kiều An Hảo nói xong câu đó, khẽ thở ra một hơi, sau đó liền rũ xuống mi mắt, lặng lẽ vươn tay, mở ra cánh tay Lục Cẩn Niên đang ôm cô, lặng yên không tiếng động xuống giường.

    Không biết có phải hay không nguyên do rời khỏi vòng tay ôm ấp của anh, Kiều An Hảo cảm thấy thân thể hơi lạnh.

    Quần áo bị Lục Cẩn Niên xé rách hỏng, đã không thể mặc được nữa, Kiều An Hảo không thể làm gì khác hơn là đi tìm quần áo trong phòng thay đồ của Lục Cẩn Niên. Trong gác măng giê treo toàn đồ nam, cô tìm nửa ngày mới tìm được một cái áo thun đơn giản, rồi mặc vào người.

    Lục Cẩn Niên cao hơn cô rất nhiều, áo thun mặc vào người cũng có thể được coi như một chiếc váy.

    Bởi vì mớm thuốc cho Lục Cẩn Niên mà lại xảy ra quan hệ một lần nữa, Kiều An Hảo không dám đứng gần bên giường nữa, chỉ ngồi trên ghế sô pha xa xa trong phòng ngủ.

    Sau nửa đêm bởi vì thực sự không nhịn được, Kiều An Hảo vùi ở trên ghế sô pha, thiêm thiếp ngủ, chỉ là cô ngủ chập choạng cũng không được sâu, khi tia sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ hắt vào mặt cô, cô liền mở choàng mắt, tỉnh táo lại, Kiều An Hảo dụi dụi mắt, nhìn về trên giường, Lục Cẩn Niên vẫn còn chưa tỉnh.

    Kiều An Hảo đứng lên, đi tới bên giường, vươn tay định sờ trán Lục Cẩn Niên để xem anh đã đỡ sốt hay chưa, chỉ là tay cô vừa đưa tới, còn chưa có va chạm vào da thịt của anh, cổ tay của cô liền bị người hung hăng chế trụ.

    Kiều An Hảo cả kinh, cúi đầu, sau đó liền cùng Lục Cẩn Niên mắt đối mắt với nhau tại cùng một chỗ.
     
  7. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 26: Ai Cho Phép Cô Vào? (6)

    Có thể do mới vừa tỉnh ngủ nên vẻ mặt Lục Cẩn Niên có chút ngơ ngơ. Anh nhìn chằm chằm Kiều An Hảo khoảng hai giây, sau đó tầm mắt dừng lại ở cổ tay của cô đang bị chính mình nắm lấy, không hiểu cô đưa tay đến trước mặt mình để làm gì, mi tâm chau lại, mở miệng nói, thanh âm lạnh nhạt xen lẫn vài phần còn ngái ngủ : " Cô muốn làm gì?"

    Lục Cẩn Niên vừa nói xong, liền nhớ lại chính mình đã trở về biệt thự Nghi Sơn, vì thế mang theo vài phần nghi hoặc nghiêng đầu nhìn khung cảnh chung quanh, thấy đây đúng là phòng ngủ của biệt thự Nghi Sơn. Sau đó tầm mắt mạnh mẽ nhìn chăm chú về phía Kiều An Hảo, đơn giản nhưng lại trực tiếp dùng giọng nói lạnh lẽo chất vấn: "Sao cô lại biết tôi có biệt thự ở chỗ này? Là ai cho phép cô đến biệt thự này?"

    Lục Cẩn Niên vừa nói dứt, liền lướt nhanh đến trên người Kiều An Hảo đang mặc áo của anh, càng chau mày chặt hơn. Sau đó anh mới phát giác mình dưới tấm chăn... vậy mà đang khỏa thân trần trụi, rồi mơ hồ trong đầu ẩn ẩn hiện hiện hình ảnh đứt đoạn anh và cô ngủ với nhau, vì thế tầm mắt lại nhìn trên người Kiều An Hảo, phát hiện trên phần da thịt lộ ra ngoài có rất nhiều dấu hôn. . . . . .

    Lục Cẩn Niên cầm lấy cổ tay Kiều An Hảo, trong nháy mắt tăng sức lực : "Buổi tối hôm qua. . . . . ."

    Kiều An Hảo vừa nghe đến bốn chữ này, cả trái tim nảy lên, việc gì đến sẽ đến... Cô theo bản năng mở miệng giải thích : "Tôi nghe nói anh bị bệnh nên đến đây thăm anh, sau đó giúp anh uống thuốc. . . . . ."

    Kiều An Hảo giải thích một nửa, rồi không biết kế tiếp giải thích thế nào việc sau đó họ cùng nhau lên giường.

    Tuy rằng Lục Cẩn Niên tối hôm qua sốt đến mơ hồ, nhưng anh vẫn nhớ đại khái những gì đã xảy ra. Vốn dĩ viên thuốc đắng chát nhét vào trong miệng anh tối qua đó, là cô chặn môi anh để đút anh uống thuốc ... Cánh môi Lục Cẩn Niên khẽ giật, giương mặt lạnh như băng đã giảm một ít.

    Kiều An Hảo thấy anh một lúc lâu cũng không lên tiếng, có chút không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì, đáy lòng càng khẩn trương, do dự một chút, tiếp tục nói: "Tối hôm qua, tôi cũng không có nghĩ rằng sẽ cùng anh làm chuyện đó. . . . . ."

    Kiều An Hảo còn chưa nói xong, đột nhiên Lục Cẩn Niên chợt hung hăng hất cánh tay đang nắm của cô ra. Anh hơi dùng sức nên Kiều An Hảo bị hất liền lui về sau hai bước, cả người cô không đứng vững, lại nghe được giọng nói lạnh như băng từ trên cao nhìn xuống, hung hăng đập tới : "Cô muốn cái gì?"

    Lục Cẩn Niên ném ra bốn chữ này quá đột ngột, Kiều An Hảo trong chốc lát cũng không hiểu lời nói này của anh là có ý gì. Cô nhìn ánh mắt của anh, tràn ngập nghi hoặc.

    Lục Cẩn Niên chạm tầm mắt của cô, như hiểu được sự mơ hồ của cô, lại thản nhiên mở miệng nói : "Đã một lần cô vì vai diễn Địa lão thiên hoang mà chủ động cầu được ngủ cùng tôi, lần này sau khi được ngủ với tôi, cô muốn hồi báo gì?"
     
  8. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 27: Ai Cho Phép Cô Vào? (7)

    Trái tim Kiều An Hảo nặng trĩu rơi xuống nơi sâu và lạnh nhất.

    Lúc trước là cô nói dùng thân thể để đổi lấy vai diễn cho cô, dưới tình thế cấp bách đó cô sợ bị anh nhìn thấu lòng mình nên mới nói vậy. Nhưng bây giờ, anh lại thật sự xem cô thành loại người dựa vào buôn bán cơ thể để làm giao dịch với gái.

    Kiều An Hảo mím môi, không nói gì.

    Lục Cẩn Niên chờ một lúc, thấy Kiều An Hảo từ đầu đến cuối không có ý muốn mở miệng, anh dùng giọng điệu nhạt nhẽo đánh tan sự trầm mặc giữa hai người : "Tại sao không nói gì? Cô trăm phương ngàn kế thăm dò được tôi nơi này có biệt thự, biết tôi ngã bệnh, chạy vội từ xa như vậy tới đưa tôi thuốc, còn chăm sóc tôi cả đêm. Cô làm những việc này, chẳng lẽ không phải đang muốn gì từ tôi sao?"

    "Cô vừa mới nói, tối hôm qua, cô cũng không muốn cùng tôi làm chuyện đó..." Lục Cẩn Niên nói tới đây, bỗng dưng dừng lại, anh cảm thấy chính mình có ý nghĩ kỳ lạ, cả người trầm mặc một hồi thật lâu, nhưng vẫn là nuốt một ngụm nước bọt, gắt gao nhìn chằm chằm ánh mắt của Kiều An Hảo, giống như muốn từ mắt của cô nhìn ra một vài chuyện. Anh dùng cái giọng nói lạnh lùng không có bất kỳ tình cảm nào, nhàn nhạt tiếp tục nói : "Chẳng lẽ cô tới đây, tuyệt nhiên không nghĩ muốn hồi báo..."

    Kiều An Hảo thật bất ngờ khi tâm sự của mình liền bị Lục Cẩn Niên dễ dàng nói ra như vậy, tay cô theo tiềm thức nắm chặt thành quyền, cố gắng ổn định chính mình khỏi kích động, giọng điệu bình tĩnh mở miệng nói : "Hai ngày trước tôi đi thử vai nữ thứ hai bộ phim chủ chốt năm nay của Truyền thông Hoàn Ảnh - Khuynh thành thời gian, nhưng không thành."

    Cô thật sự không nghĩ tới, chính mình một lần nữa vì che dấu tâm sự mà tiếp tục đem mình trở thành hàng hóa giao dịch. Kiều An Hảo tự nhéo lòng bàn tay mình đến đau buốt, nhưng sắc mặt cô vẫn như cũ không thay đổi, ung dung bình thản tiếp tục nói : "Đội hình dàn diễn viên bộ phim này rất lớn, phim còn chưa quay mà tiếng tăm đã lan xa, nếu anh thật sự muốn hồi báo, vậy hãy cho tôi vai nữ số hai này."

    Lục Cẩn Niên không nói gì, đôi mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm thẳng vào Kiều An Hảo, nhìn rồi lại nhìn. Con ngươi Lục Cẩn Niên trầm xuống, bất chợt cả người quấn ra, mạnh mẽ xuống giường, sau đó sải bước đi đến trước mặt Kiều An Hảo, cầm lấy cổ tay của cô, dùng sức kéo cô ra khỏi phòng ngủ, kéo xuống lầu, đi đến cửa biệt thự, sau đó mở cửa, Lục Cẩn Niên liền đem Kiều An Hảo lập tức kéo đến trước mặt của mình, động tác của anh hơi dừng một chút, sau đó không chút do dự nhấc cả người Kiều An Hảo lên, dùng sức ném cô ra ngoài cửa biệt thự, theo sau đó là giơ tay lên, dùng sức đóng "rầm" cửa lại.

    Một loạt động tác này của Lục Cẩn Niên bất thình lình lại hung mãnh, Kiều An Hảo căn bản không kịp phản kháng, đợi cho cô phục hồi tinh thần, cả người đã bị Lục Cẩn Niên ném ra khỏi biệt thự.

    Nhưng mlà túi của cô cùng chìa khóa xe, di động, áo khoác, vẫn còn ở trên lầu. . . . . .
     
  9. dungdv1986

    dungdv1986 Cây bút mới
    • 3/6

    Truyện hay mà dài quá, dù sao cũng cảm ơn tác giả đã post để mọi người cùng đọc
     
    Thẩm mai lâm thích bài này.
  10. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chương 28: Ai cho phép cô vào? (8)

    Ngay tại lúc Kiều An Hảo lưỡng lự có nên gõ cửa để lấy đồ của mình hay không, đột nhiên cổng biệt thự vẫn đóng chặt trước mặt liền bị giật mạnh ra, sau đó mấy đồ đạc lạch tạch từ bên trong bị ném ra. Kiều An Hảo còn chưa thấy rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra, cổng biệt thự lại "bang" một tiếng bị người hung hăng đóng sầm.

    Túi của cô không có khóa kéo, bị Lục Cẩn Niên trực tiếp ném như vậy, đồ vật bên trong bị văng ra đầy đất.

    Kiều An Hảo ở bên ngoài biệt thự kinh ngạc sửng sốt một hồi, sau đó mới ngồi xổm người xuống, nhặt đồ đạc của mình lên, cất vào trong túi.

    Kiều An Hảo thu dọn xong tất cả mọi thứ, lại nhìn cánh cổng đóng chặt trước mặt một cái, mím chặt môi, sau đó liền lặng lẽ xoay người, cất bước rời đi.

    -

    Lục Cẩn Niên trở lại phòng ngủ, khi định lấy thuốc lá trong ngăn kéo tủ đầu giường, lại phát hiện trên mặt bàn tủ đầu giường có đặt một hộp thuốc. Kiều An Hảo mua thuốc hạ sốt. Ánh mắt Lục Cẩn Niên hơi chìm xuống, trực tiếp cầm lên ném vào thùng rác, rồi rút một điếu thuốc, châm lửa, đi tới trước cửa sổ, ra sức hút hai ngụm. Mùi thuốc lá cuộn vào bụng trung, làm cho cả người anh bình ổn

    Khi Lục Cẩn Niên hút đến một nửa, xuyên qua cửa sổ thấy Kiều An Hảo mang theo túi. Nhìn đến bóng dáng rời đi, ngón tay anh hơi run lên, sau đó đưa điếu thuốc đến bên miệng, hung hăng hút một hơi, ngậm trong miệng hồi lâu, mới chậm rãi phun ra, khói lượn lờ xa cách. Anh thấy rõ ràng Kiều An Hảo mở cửa xe, ngồi xuống, sau đó qua không quá nửa phút, khởi động xe rời đi.

    Lục Cẩn Niên đợi cho đến khi xe không còn thấy bóng dáng, mới giơ tay lên tiếp tục hút thuốc, sau đó dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn ở ban công, tiếp tục đứng ở ban công thượng một lúc, rồi xoay người trở về phòng ngủ, sau đó nhấc điện thoại di động của mình gọi đi một cú điện thoại : "Hãy để trống vai nữ số hai của bộ Khuynh Thành Thời Gian, tôi muốn sắp xếp cho người khác."

    "Ngoài ra, đem tất cả các thông cáo về phim sắp tới của tôi đều hoãn lại, tôi sẽ diễn vai nam số hai của Khuynh Thành Thời Gian."

    "Không có gì không ổn, nhiều năm diễn vai nam chính như vậy, thỉnh thoảng diễn nam hai một lần cũng tốt, hơn nữa tôi vốn cũng không muốn diễn nữa."

    "Được rồi, cậu không cần nói nữa, cứ theo lời tôi nói mà làm."

    Lục Cẩn Niên nói xong câu đó, không cho người đầu dây bên kia cơ hội, liền trực tiếp cúp máy.

    Lục Cẩn Niên sau khi sốt, thân thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, anh tiện tay vứt điện thoại lên trên giường, sau đó cũng có chút mệt ngồi ở bên giường, ánh mắt không biết làm sao lại nhìn về phía bên thùng rác.

    Anh nhìn hồi lâu, sau đó lắc lắc đầu đứng lên, đi tới trước thùng rác, nhặt lên hộp thuốc hạ sốt bên trong.

    Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm hộp thuốc, đáy mắt có một tia ảm đạm, chợt lóe lên.
     
  11. loi_3009

    loi_3009 Cây bút mới
    • 3/6

    Tên thì hay mà đọc chán lắm!
     
  12. Thẩm mai lâm

    Thẩm mai lâm Cây bút tích cực
    • 8/12

    Bạn đọc thử thần y đích nữ đi bạn, khá hay đấy
     

Chia sẻ trang này