Tản văn Họ - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 28/2/18.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    [​IMG]

    Tên truyện: Họ
    Tác giả: Nhật Tà
    Thể loại: Tản văn.
    Tình trạng: Hoàn thành.

    Tản được viết vào lúc cảm xúc không ổn, hơi khó hiểu.

    Bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.

    Choàng tỉnh giấc nhìn lên trần nhà, cả người theo thói quen xốc chăn lên, đặt chân xuống sàn, cảm thấy đôi chân bỗng nhiên nhỏ nhắn lạ thường, bộ đồ trên người thì cũ và nhăn nheo.

    Giật mình chạy ra khỏi phòng, khung cảnh xa lạ nhưng quen thuộc đến kỳ lạ.

    Nhìn ra cửa thấy những bóng dáng quen thuộc, những khuôn mặt, nụ cười đã từng khắc sâu trong tâm trí. Bước ra khỏi cánh cửa, ánh sáng chói lóa làm đôi mắt thích ứng không kịp, khi nhìn rõ thì phía trước lại nhòe đi vì nước mắt.

    Từng con đường, ngõ nhỏ, góc phố, từng bóng người quen thuộc, những căn nhà cũ dần hiện lên trước mắt.

    Không biết từ khi nào đã hòa nhập vào mọi thứ, không biết ai đã lôi kéo tham gia cuộc chơi, chỉ biết những hình ảnh này chân thực, cảm giác lúc này chỉ sợ sẽ tan biến bất chợt.

    "Còn nhớ không? Những ký ức ngày xưa của chúng ta đấy."

    "XXX? Là cậu phải không? XXX? YYY?... Làm ơn trả lời đi."

    Cố gắng chạy lại nắm lấy tay người trước mặt, cố gắng nhìn cho được khuôn mặt ấy nhưng tất cả lại mờ dần đi, mọi thứ bỗng chốc quay cuồng, khung cảnh xung quanh chợt tối đi.

    "Bóng đến kìa, cẩn thận."

    "Áo búp bê phải may vầy này."

    "Á, con đỉa kìa, ghê quá."

    Từng lời nói vang lên trong không gian tối tăm, những lời nói đã nghe rất nhiều lần. Nước mắt lại bất chợt rơi, cảm giác nuối tiếc, hối hận không ngừng dày vò.

    Vô thức chạy về phía trước, nhanh chóng tìm lối ra, không muốn bị giam giữ trong màn đêm này, muốn tìm ánh sáng, muốn nhìn thấy ai đó.

    "Dậy đi, trễ rồi."

    Mở mắt.

    Vẫn là trần nhà quen thuộc.

    Chỉ là không giống trong mơ.

    Mệt mỏi đặt chân xuống giường, đứng dậy đi ra khỏi căn phòng nhỏ, thu dọn vài việc rồi bước ra khỏi căn nhà. Nhìn lại một lượt khu phố, tự nhiên lại cô đơn thế này?

    "Ơ, trễ rồi, không đi tụ họp à? Bọn này đang đợi."

    Khẽ nhìn về phía giọng nói, vừa nhìn thấy nụ cười ấy, cả người như có thêm sức mạnh, nhanh chân chạy lại về phía đó. Nhìn kỹ lại chợt thấy nhiều hình dáng quen thuộc, môi khẽ nở nụ cười, ra sức chạy lại gần, không hiểu sao lại nhớ đến câu nói nào đấy.

    "Chúng ta là một gia đình nhỏ, mai này có xa cách thì cũng phải tụ họp."



     
    Hanna and Saboten like this.

Chia sẻ trang này