Thơ Hiệp khách hành - Lý Bạch

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Tân Phong, 22/3/17.

  1. Tân Phong

    Tân Phong Cây bút tích cực
    • 28/37

    Hiệp khách hành
    Tác giả: Lý Bạch
    Nguồn: thivien.net
    Người sưu tầm: Tân Phong
    ***
    Phiên âm:

    Triệu khách mạn hồ anh
    Ngô câu sương tuyết minh.
    Ngân an chiếu bạch mã,
    Táp đạp như lưu tinh.
    Thập bộ sát nhất nhân,
    Thiên lý bất lưu hành.
    Sự liễu phất y khứ,
    Thâm tàng thân dữ danh.
    Nhàn quá Tín Lăng ẩm,
    Thoát kiếm tất tiền hoành.
    Tương chích đạm Chu Hợi,
    Trì thương khuyến Hầu Doanh.
    Tam bôi thổ nhiên nặc,
    Ngũ nhạc đảo vi khinh.
    Nhãn hoa nhĩ nhiệt hậu,
    Ý khí tố nghê sinh.
    Cứu Triệu huy kim chuỳ,
    Hàm Đan tiên chấn kinh.
    Thiên thu nhị tráng sĩ,
    Huyên hách Đại Lương thành.
    Túng tử hiệp cốt hương,
    Bất tàm thế thượng anh.
    Thuỳ năng thư các hạ,
    Bạch thủ "Thái huyền kinh".

    Dịch nghĩa:
    Khách nước Triệu đeo giải mũ thô sơ
    Thanh Ngô câu sáng như sương tuyết
    Yên bạc soi chiếu con ngựa trắng
    Lấp loáng như sao bay
    (Thanh gươm) mười bước giết một người
    Cho nên không đi xa ngàn dặm
    Làm xong việc rũ áo ra đi
    Ẩn kín thân thế cùng danh tiếng
    Lúc nhàn rỗi qua nhà Tín Lăng quân
    Cởi kiếm ra để ngang trên gối
    Đem chả nướng mời Chu Hợi
    Cầm chén rượu mời Hầu Doanh
    Uống ba ly chân thành gật đầu
    Năm trái núi lớn thật xem là nhẹ
    Sau khi mắt hoa, tai nóng bừng
    Ý khí như cầu vồng trắng bốc sinh
    Vung cây chuỳ cứu nước Triệu
    Thành Hàm Đan trước tiên đã chấn kinh
    Hai tráng sĩ ngàn năm sau
    Thanh danh lẫy lừng thành Đại Lương
    Dù cho chết xương cốt hiệp sĩ còn thơm
    Không hổ thẹn với anh hùng trên thế gian
    Ai là người có thể ngồi viết sách dưới gác
    Bạc đầu với cuốn kinh Thái huyền?

    Dịch thơ:
    Khách nước Triệu phất phơ giải mũ
    Kiếm Ngô Câu rực rỡ tuyết sương
    Ngân yên bạch mã huy hoàng
    Vó câu vun vút như ngàn sao bay
    Cách mười bước giết người chẳng trật
    Ngàn dặm xa vùng vẫy mà chi?
    Việc xong rũ áo ra đi
    Ẩn thân rừng núi kể gì tiếng tăm
    Rảnh lại nhớ Tín Lăng tìm đến
    Gươm gác đùi chuốc chén đầy vơi
    Này nem này rượu khuyên mời
    Bên thời Chu Hợi bên thời Hầu Doanh
    Ba chén cạn, thân mình xá kể?
    Năm núi cao, xem nhẹ lông hồng!
    Mắt hoa mặt đã nóng bừng
    Khí hùng bay bổng lên từng mây xanh
    Chùy cứu Triệu vung tay khảng khái
    Thành Hàm Đan run rẩy kinh hoàng
    Nghìn thu tráng sĩ hai chàng
    Tiếng tăm hiển hách, rỡ ràng Đại Lương
    Người dù thác xương còn thơm ngát
    Chẳng hổ ngươi đáng mặt anh hào!
    Kìa ai ẩn náu lên lầu
    Chép kinh đến thuở bạc đầu chưa xong?​
     

Chia sẻ trang này