Truyện ngắn Hãy cho em bên anh lần cuối - Hanna

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Hanna, 6/2/18.

  1. Hanna

    Hanna Cây bút tích cực
    • 18/25

    TÁC PHẨM: HÃY CHO EM BÊN ANH LẦN CUỐI
    TÁC GIẢ: HANNA
    THỂ LOẠI: TRUYỆN NGẮN
    TÌNH TRẠNG: HOÀN


    Tôi ngồi lặng yên trong quán cafe, nhâm nhi ly mocha việt quất, nghe một bản ballad buồn mà ca sĩ nào đó đang thể hiện. Bài hát da diết buồn, giống như lòng tôi lúc này vậy. Nơi đây có biết bao kỷ niệm, những kỷ niệm đậm sâu của tôi và anh. Người đàn ông mà tôi đã yêu.
    ...
    Tôi vừa chia tay với bạn trai. Đó là một mối tình phải nói là tệ, rất tệ. Thậm chí giờ đây tôi còn không muốn nhắc đến anh ta nữa.
    Phong. Người yêu mới của tôi. Anh là một người rất tuyệt. Anh luôn quan tâm tôi. Anh rất chiều tôi, như thể chỉ cần tôi bảo anh hái sao trên trời cho tôi anh cũng sẵn sàng vậy. Nhưng đó tất cả chỉ là một vở diễn, một vở kịch của cuộc đời mà nhân vật chính là tôi và anh.
    Anh không yêu tôi và tôi cũng vậy chẳng yêu anh. Vậy mà chúng tôi lại đến với nhau. Như một sự sắp đặt của tạo hoá. Chúng tôi đến với nhau vì cảm thấy cả hai có khá nhiều điểm chung. Anh bị người yêu bỏ. Cô ấy đi theo người khác, đại khái là đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh, và yêu chiều cô ấy hơn anh. Còn tôi cũng vậy, cũng bị bạn trai bỏ. Cũng chỉ vì cô ấy xinh hơn tôi, dịu dàng hơn tôi, cái gì cũng hơn tôi. Và cô ấy chấp nhận dâng hiến cho anh, còn tôi thì không.
    Tôi và Phong gặp nhau trong một quán bar. Khi cả hai cùng gọi một chai rượu mạnh. Khi cả hai cùng nhìn nhau. Bỗng Phong cười.
    -"Sao anh lại cười"
    Phong không nóí. Cứ thế ngồi nhìn tôi và cười. Tôi cũng mặc kệ anh ta cầm chai rượu lên và uống. Một ngụm, hai ngụm. Tôi phun ra hết rồi ho sặc sụa. Vì trước giờ tôi chưa từng uống rượu và cũng chưa bao giờ có ý định uống nó cả. Chỉ tại tôi nghe người ta nói khi buồn người ta thường mượn rượu giải sầu nên tôi muốn thử một lần cái thứ làm cho con người ta nghiện ấy. Vậy mà tôi còn chẳng uống nổi. Tôi còn chẳng bằng một ai đó trong cuộc đời này. Tôi cười tự chế giễu mình. Tôi không cho phép mình kém cỏi như thế. Tôi tiếp tục uống tiếp chai rượu ấy. Từng ngụm từng ngụm trôi trôi vào lòng tôi đắng ngắt. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má mặn chát, hoà cùng vị đắng của rượu. Tôi thấy hận người yêu cũ biết bao. Tôi hận anh ta vì anh ta xem tình yêu của tôi như một trò chơi...
    Tôi quay sang anh chàng bên cạnh. Anh chẳng còn nhìn tôi nữa. Anh cũng đang uống rượu như tôi. Nhưng anh chẳng khóc như tôi. Nhìn anh tôi cũng có thể thấy là anh cũng đang buồn lắm. Không. Là mệt mỏi. Mệt mỏi khi cứ phải chạy theo một tình yêu chẳng ra gì.
    _" Anh đang có chuyện gì buồn à?"
    _" ừm. Hình như em cũng vậy phải không?"

    Rồi chúng tôi kể cho nhau nghe chuyện của mình. Hai người xa lạ bỗng sao cảm thấy thân thiết quá. Chúng tôi cứ thế cùng nhau uống rồi nói chuyện. Ngày nào cũng vậy chúng tôi đều gặp nhau tại quán bar này. Và rồi chúng tôi đã ở bên nhau lúc nào không hay. Chúng tôi hoà quyện vào nhau. Chúng tôi quấn lấy nhau để cùng quên đi cảm giác cô đơn. Bỗng tôi cảm thấy mình thật tệ. Tôi chẳng muốn trao cái quý giá của mình cho người tôi yêu. Vậy mà, tôi lại trao nó cho một người xa lạ. Xa lạ đến nỗi tôi còn chẳng biết gì về anh ta cả. Chúng tôi vẫn luôn tìm đến nhau như một sự an ủi. Đêm nào chúng tôi cũng ở bên nhau, anh nói những lời ngọt ngào mà tôi chưa từng nghe. Anh rất dịu dàng, dịu dàng khi ở bên tôi. Chúng tôi cứ thế ở bên nhau. Anh cưng chiều tôi, yêu thương tôi, và chẳng bao giờ làm tổn thương tôi. Tôi cứ thế nhận hạnh phúc ấy mà chẳng cần biết mối quan hệ của chúng tôi là gì...
    _" Anh thích em, thích từng đường nét trên cơ thể em, thích mọi thứ thuộc về em."
    _" Em cũng vậy, em thích mọi thứ thuộc về anh, thích những lúc anh yêu chiều em."

    Chúng tôi đơn giản bên nhau chỉ vì cả hai đều cho nhau cảm giác an toàn.
    Chúng tôi đơn giản bên nhau chỉ vì cả hai đều sợ cô đơn.
    Chúng tôi bên nhau chỉ đơn giản là vậy.
    Không vì tình yêu, cũng chẳng vì cái gì khác.
    Tôi đã quên người cũ.
    Tôi cũng đã hết hận anh ta.
    Tôi cũng chẳng còn bận tâm đến anh ta làm gì nữa.
    Còn anh thì.
    Không hẳn như vậy.
    Người yêu cũ của anh cô ấy bị người ta bỏ. Vì anh ta cũng như bao người khác, chỉ yêu qua đường mà thôi. Cô ấy bỗng nhận ra chẳng ai yêu cô ấy nhiều như anh. Nên cô ấy quay về. Và mong được quay lại với anh. Cô ấy làm mọi thứ vì anh, thậm chí cô ấy còn quỳ xuống khóc lóc van xin anh cũng chỉ để anh tha thứ cho cô ấy...
    Tôi biết anh lưỡng lự. Tôi biết anh vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều. Đêm nay cũng bình yên như bao đêm khác. Chúng tôi nằm bên nhau, gắt gao ôm nhau. Nằm trong ngực anh, bỗng nghe tiếng thở của anh mà lòng tôi bình yên đến lạ. Phải chăng tôi đã yêu anh. Tôi cũng chẳng biết nữa.
    _"Anh"
    _" Ừm"

    _" Anh có tha thứ cho cô ấy không?"
    _" Bây giờ, đừng nhắc đến chuyện đó được không em."
    _" Ừm"

    Anh hôn lên trán tôi. Chúng tôi lại ôm nhau. Ôm nhau thật chặt như thể chỉ ngày mai thôi, chúng tôi lại chẳng còn là gì của nhau nữa.
    Ngày nào cô ấy cũng đến tìm anh. Cô ấý luôn đi theo anh, chăm sóc cho anh, làm mọi thứ vì anh. Tôi có thể thấy sự ân hận của cô ấy. Tất nhiên thì cô ấy cũng biết chuyện của tôi và anh. Và cũng tất nhiên là cô ấy chẳng ghen, cũng chẳng tỏ thái độ với tôi. Mà ngược lại cô ấy vẫn dịu dàng, cô ấy vẫn cười nói với tôi. Tôi thực sự ghét sự dịu dàng đó của cô ấy...
    _" Chị nói chuyện với em được chứ?"
    _" Vâng"
    _" Chị biết em và anh ấy đang ở với nhau. Và chị cũng biết rằng em và anh ấy chẳng yêu nhau. Vậy sao cả hai cứ ở bên nhau làm gì. Sẽ chỉ khổ thôi em ạ."
    _"..."
    _" À! Chị cũng phải cảm ơn em. Cảm ơn em vì đã chăm sóc anh ấy hộ chị. Cảm ơn em đã bên anh ấy thời gian qua. Bây giờ chị trở về rồi. Và tất nhiên giờ chị sẽ lại ở bên anh ấy, chăm sóc cho anh ấy. Chị sẽ làm cho anh ấy thật hạnh phúc."
    Cô ấy cười và nói với tôi.
    Nụ cười ấy sao tôi thấy giả tạo quá.
    Anh còn yêu cô ấy. Yêu rất nhiều. Tôi biết với anh tôi chẳng là gì cả. Vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại yêu anh. Tôi luôn tự trách chính mình. Lẽ ra tôi chỉ nên yêu anh một chút thôi. Tôi chỉ nên yêu anh vừa đủ thôi. Thì khi xa nhau sẽ không đau nhiều như vậy.
    Tôi đã suy nghĩ rất lâu để đưa ra một quyết định rất khó. Khó đối với tôi.
    _" Anh à! Chúng ta nói chuyện một chút nhé!"
    _" Ừm em. Có chuyện gì vậy?"
    _" Chúng ta bên nhau cũng đã lâu. Cảm ơn anh vì đã bên em thời gian qua. Cảm ơn anh vì đã làm em vui, đã cho em hạnh phúc như vậy. Cũng đến lúc em phải đi rồi. Chúng ta có duyên bên nhau nhưng chưa bao giờ chúng ta thuộc về nhau cả. Vậy nên chúng ta chia tay anh nhé."
    _" Tại sao lại chia tay. Chẳng phải chúng ta cứ như vậy vẫn sẽ tốt hay sao."
    _" Em biết anh vẫn còn yêu cô ấy. Em cũng biết em chẳng là gì cả. Chúng ta chẳng là gì của nhau. Vậy thì đến lúc em phải trả lại anh cho cô ấy rồi. Ở bên cô ấy anh sẽ hạnh phúc hơn."

    Anh ôm tôi vào lòng thật chặt.
    _" Xin lỗi em"
    Tôi cố kìm lòng để giọt nước mắt đang trực trào kia không rơi. Tôi cố nở một nụ cười thật tươi để anh biết tôi không sao cả.
    _" Không. Anh không có lỗi, em cũng thế và cô ấy cũng vậy. Lỗi là do tạo hoá đã để cho chúng ta bên nhau quá lâu. Để giờ lại cho chúng ta phải xa nhau. Em sẽ không sao đâu. Em sẽ thật hạnh phúc, anh cũng phải thế nhé."
    Đêm nay, đêm cuối mà chúng tôi ở bên nhau. Đêm cuốí chúng tôi còn là của nhau. Chỉ ngày mai thôi, chúng tôi lại trở về theo đúng định nghĩ của nó, hai người xa lạ. Cái ôm này, môi hôn này sẽ chẳng bao giờ thuộc về tôi nữa.
    Cuộc đời luôn trêu ngươi còn người ta vậy đấy. Có thể hôm nay chúng ta bên nhau, nhưng ngày mai thì sẽ khác chúng ta chẳng còn được bên nhau nữa. Có thể hôm nay là nụ cười, ngày mai thì lại là những giọt nước mắt...
    Tôi lặng lẽ rời đi. Tôi lặng lẽ ngắm lần cuối. Tôi lặng lẽ trao lên môi anh chiếc hôn cuối cùng...
    ...
    Anh à!
    Hãy luôn cười thật tươi và sống thật tốt anh nhé!
    Còn em thì cũng sẽ vậy.
    Em sẽ đi thật xa và sẽ sống thật tốt. Em sẽ tìm một người yêu em thật lòng để yêu. Vậy nên anh cũng thế nhé. Hãy thật hạnh phúc anh nhé.

    __________HANNA__________
    6/2/2018
     
    Saboten thích bài này.

Chia sẻ trang này