Truyện dài Gọi đó là giấc mơ - Đang sáng tác - Tonitoni

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi tonitoni, 9/1/18.

  1. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    Tên truyện: GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ
    Tác giả: Toni Hoang
    Thể loại: Truyện teen
    Tình trạng: Đang viết
    TÂM SỰ
    Bạn sống cuộc sống của riêng mình, những điều xảy ra trong cuộc sống của bạn như một lẽ dĩ nhiên mà ông trời đã sắp đặt sẵn, những chuyện mà ta chưa bao giờ nghĩ tới nó luôn thường trực xảy ra trong cuộc sống chúng ta, để rồi khi nhớ lại ta giật mình nghĩ nó như một giấc mơ mà ta vừa được trải nghiệm, và câu chuyện của tôi được viết lên dựa trên những giấc mơ đó.
    Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên lời văn còn lũng cũng không được lưu loát như những nhà văn khác. Thêm một điều nữa là tôi sinh ra và lớn lên ở miền trung nhưng vào Nam sống lâu rồi nên giọng kể nhiều lúc hơi lệch pha trộn giữa miền trung và nam, nên mong anh em bạn đọc thông cảm. Cuối cùng chúc anh em vozer có buổi đọc truyện vui vẻ và thả hồn cảm xúc của mạch truyện. Thân ái và chào!
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/1/18
    Chân Nguyên and Khactu like this.
  2. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    Chap 1

    Cuộc đời là một thước phim, mà trong chúng ta ai cũng có một bộ phim cho riêng mình. Bộ phim này ta được đặt cách làm vai chính, và tôi, cũng giống bao người khác cũng có bộ phim của riêng tôi. Bộ phim của tôi có thể giống với nhiều người, vì đâu đó có thể họ sẽ nhìn thấy hình ảnh của họ trong đó, nhưng nó cũng sẽ không giống với ai bởi lẽ nó là của tôi và riêng tôi..

    Và tôi chọn nơi đây để chiếu lại bộ phim này. Có thể nó không có gì đặc biệt trong mắt bạn, nhưng điều đó không quan trọng, vì đối với tôi nó là kịch bản hay nhất mà ông trời dành riêng cho tôi..



    Cuộc sống bắt đầu khi ta được sinh ra và kết thúc khi ta không còn sống. Tôi một thằng nhóc được sinh ra ở một miền quê bình yên của mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió,bao quanh bởi con sông Gianh và những cánh đồng bạt ngàn, tôi lớn lên như những đứa trẻ khác,được đi học và đến trường như chúng bạn..Khác chăng là vì hoàn cảnh mà từ nhỏ tôi đã phải sống với ông bà ngoại, bởi lẻ từ khi tôi chưa lọt lòng cha tôi bỏ lại mẹ con tôi mà đi, mẹ tôi phải tha phương cầu thực để lo cho tôi. Tôi không hề có ý oán trách ai hay than với ai, bởi mẹ tôi đã cố gắng dành cho tôi những thứ quý giá nhất mà tôi thiếu thốn từ một người cha.. Một thân hình ốm yếu gầy nhom và đặc biệt làn da nâu không bao giờ trắng là những từ có thể nói ngắn gọn về ngoại hình của một thằng như tôi..

    -Ê Mun! Đi thả diều không! – Và cái tên của tôi cũng bắt nguồn từ làn da này.Và tiếng gọi vừa rồi là thằng bạn thân cùng lớp và cũng là hàng xóm của tôi.Nó lại rủ tôi đi chơi, cũng không có gì lạ khi cứ chiều về học ở trường hoặc chăn trâu về đám trẻ trong xóm lại kéo nhau xuống mõm để thả diều và đá banh. Hồi nhỏ ở với ông bà ngoại ngoài việc học ở trường thì tôi phải hoàn thành các công việc nhà bao gồm cả việc chăn trâu.. Tính ra thì đó là công việc phải làm đối với những đứa trẻ vùng nông thôn như tôi.

    -Đợi tau xíu! Tau dắt trâu về đã!- tôi giật mình bởi tiếng gọi của thằng Tủn

    -Ừ vậy tau xuống mõm trước nha – Nói rồi cu cậu cầm con diều giấy chạy biến, tôi lật đật dắt trâu về chuồng rồi lấy con diều giấy mà tôi tự làm và giá của con diều là cái nón lá của bà, giờ nhắc lại mới nhớ cái thời ngây thơ vô số tội hồi đó, mấy đứa trong xóm rủ nhau làm diều, vậy là đứa nào đứa nấy kiếm đồ dùng góp lại cùng làm, thằng lấy tập học, thằng lấy chỉ, còn tôi thì lấm lét lấy luôn cái nón lá của bà, chỉ để lấy cái cái khung nón làm đầu con diều.. Để rồi tôi sợ mất mật khi nghe tiếng bà dưới bếp “quỷ tha cái nón qua mới để đây mô rồi”.



    Đôi chân đất chạy nhanh xuống bãi đất trống rộng được gọi là “Mõm”, tôi cũng không biết vì sao người ta gọi như thế, chỉ biết nó trũng hơn so với các mãnh đất bình thường vì bom đạn của chiến tranh mà cạnh đó người ta dùng để chăn vịt, còn chúng tôi dùng nó để thả diều và đá bóng, mấy đứa thi nhau xem ai thả cao hơn, có đứa còn nghỉ ra cách đốt đuôi diều cho nó cháy rồi thả lên và để rồi hậu quả là một tràng cười của cả bọn khi con diều bay như xoắn óc và rớt cái bịch xuống đất, những con diều được đẩy lên cao gửi theo là từng nụ cười mãn nguyện trên đôi môi trẻ thơ của từng đứa, diều dong mình cùng gió trên cao thì chúng tôi lại chia nhau để đá bóng, trái bóng nhựa 3 ngàn mà hồi đó thằng góp 500đ lại để mua, chiều nào cũng vậy, những thằng nhóc xóm tôi cứ học về hay chăn trâu về lại chạy ra đó để chơi.. Không bữa nào là là không có tiếng cười trên những khuôn mặt non trẻ khi ấy hòa vào những trận bóng.. Có những chuyện hi hữu diễn ra trong mỗi trận bóng mà mấy đứa thay nhau là nguyên nhân.. Ví dụ như,

    Có thằng đang đá bóng mẹ nó tán cái bốp sau gáy,vì ham chơi k dắt trâu về, cu cậu hồn nhiên chửi:

    -Mẹ thằng nào đập tau! - Rồi khi quay lại nhìn cu cậu xanh mặt mà cả đám lăn ra cười khi mẹ nó xách tai lôi về, hay lại có lần thằng nhóc kia khoe mới được anh nó mua cho trái bóng xịn đó theo lời nó nói..

    - Ê anh tau đi học ở sài gòn về mua cho tau trái bóng hai lớp ngon lắm, không dễ bể như bóng của tụi bây mô. – Để rồi tụi tôi lại nắc nẻ cười khi thằng Tí với thân hình không hề nhỏ bay người cản phá bóng, hay nói đúng hơn là lấy thịt đè bóng bởi thân hình mập ụ của nó,quả bóng bị đè bể xịt hơi ra lép xẹp, cu cậu kia mếu mếu bắt đền mà không dám cự bởi tướng nó ăn một đòn của thằng Tí mập chỉ có nằm ngay và luôn.

    Tuổi thơ tôi cứ thế trôi đi mà thời gian không đợi một ai và tôi thì lớn lên từng ngày với niềm vui của tuổi thơ, từng chiều đá bóng, thả diều, tắm sông,.. hay với muôn vàn trò nghịch phá mà tôi cùng lũ trẻ trong xóm bày ra.. Nó làm tôi quên đi cái tình cảm mà tôi thiếu khi bên tôi không đầy đủ tình thương của cha mẹ như bao đứa trẻ khác, mà ngược lại nó làm tôi tự hào rằng có một tuổi thơ trọn vẹn hơn,và để bật cười một mình đâu đó khi vô tình nhớ về những gì đã qua..
     
    Khactu thích bài này.
  3. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 2

    Mười mấy năm sống cùng ông bà là khoảng thời gian đến giờ tôi vẫn trân trọng nhất và nó làm tôi nhớ về nó nhất, nó giúp tôi vững chãi hơn bước trên con đường tiếp theo bởi những kinh nghiệm mà tuổi thơ tôi trải qua..

    -Mun, đi thôi con! – Hôm nay tôi phải xa nơi này, nơi đã giữ kí ức tuổi thơ của tôi, tôi ngơ ngác nhìn mẹ tôi rồi nhìn lại cảnh vật xung quanh, rán níu giữ chút gì đó.. Phải rồi, phải níu chứ, lớn lên ở đây mà, cảnh vật quá đỗi quen thuộc đến từng chiêc lá ngọc cỏ.

    Mẹ sẽ đưa tôi vào nam, một nơi mà tôi không biết ra sao, một nơi mà không có những đứa trẻ xóm tôi, một nơi mà tạo nên bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi,...

    -Giờ mình đi đâu mẹ!

    -Ừ!Giờ vào sống với gì dượng!

    -Dạ! – Tôi không hỏi gì thêm,vì mẹ tôi đã nói trước đó, chỉ lẳng lặng nhìn những cảnh vật cuối cùng của quê tôi khi xe chuyển bánh lăn ra khỏi con đường quen thuộc.

    Các bạn đã bao giờ trải qua cảm giác phải xa nơi chôn rau cắt rốn của mình chưa, còn tôi thì cảm giác vui buồn đan xen. Vui vì tôi sẽ luôn được sống trong vòng tay của mẹ mà tôi hằng mong muốn, buồn vì phải xa nơi đã nuôi lớn tôi,sẽ không còn sống với ông bà, sẽ không được gặp lại đám bạn của tôi nữa, mà thật ra nỗi buồn này lớn hơn tôi nghĩ, lớn hơn cả niềm vui tôi sắp có. Lúc tôi sắp đi đám tụi nó không khóc mà nét mặt hiện rõ chữ rầu tên từng khuôn mặt, đến cả thằng Tí mập bình thường hay bắt nạt tôi nay cũng cho tôi đồ ăn mà nó lấy quán bán đồ ăn sáng của mẹ nó.

    -Ê Mun!cho mày này!

    -Hả cho tau thiệt hả!

    -Ừ ăn đi! Mày gần đi rồi không có ai chơi với tụi tau nựa!

    -Ừ chán quá mày – thằng Tủn nói thêm

    -Mày vào đó ai đập mi nói tau xử hắn cho – Tí mập bặm môi kiên định

    -Răng mi xử được?- Tủn thắc mắc

    -À thì tau gọi điện chửi hắn!

    Tôi bật cười, 2 đứa nó cũng bật cười, lời nói ngô ngê của đám nhóc mới lớn, nhưng tâm trạng không còn thoải mái như lúc trước. Phải rồi vào nơi xa xôi kia sẻ không có những đứa bạn như tụi nó..

    Chiếc xe tức tưởi vào bến xung quanh toàn người người xe xe hòa vào nhau tạo nên khung cảnh xô bồ mà cái nơi này vốn có, tôi để ý thấy biển hiệu để dòng chữ “bến xe Miền Đông”, mới đến nơi thôi đã nhận ra sự nhộn nhịp của cái sài thành phồn hoa này,đây sẽ là nơi tôi bắt đầu những trải nghiệm thực sự của tôi, nơi mà để tôi trưởng thành khi đã là một thằng sinh viên. Mẹ tôi xách vali kéo tôi xuống xe gọi xe ôm để về nhà.

    Phải rất lâu chiếc xe mới dừng trước một ngôi nha ba tầng cũ,trước mỗi ban công đều có trồng cây kiểng và hoa,nó khiến tôi phải ngơ ngác, vì tôi sẽ được sống trong ngôi nhà này, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được ở một nơi như vậy.

    -Mình ở đây à mẹ!

    -Ừ! Đây là nhà gì dượng! Mẹ con mình ở đây để phụ việc cho gì dượng!

    Tôi lẳng lặng đi theo mẹ khi chiếc cổng kia mở ra, người mở cửa ra là gì Uyên, trước gì có về thăm ông bà tôi, gì là con của ông Útem bà ngoại tôi,hơi rắc rối nhưng gì gọi mẹ tôi bằng chị,được ông bà tôi nuôi từ nhỏ tới lớn, gì vào nam làm việc rồi lấy chồng định cư luôn trong này, trong mấy anh chị em con của ông bà ngoại tôi, gì thương mẹ tôi nhất vì theo lời mẹ kể hồi nhỏ mẹ với gì cứ quấn lấy nhau đi đâu cũng đi chung,có gì cũng chia cho nhau. Tôi chào gì rồi đi theo mẹ và gì lên căn phòng trống ở lầu 1, khá rộng có cả điều hòa, chăn gối đã được xếp sẵn gọn gàng trên giường.

    -Mẹ con chị ở đây nha! Có hai mẹ con nhà nó mới sáng sủa lên, chồng em đi công tác miết, ở nhà có em với bé Bo nhà nó hiu lắm – Gì tôi nói nở nụ cười hiền dịu

    -Ừ cảm ơn em nha! Nhờ em mà hai mẹ con mới gần nhau được.

    -Có gì đâu chị, người nhà không!Mà chỗ học thằng M e sắp xếp rồi á, mai chị lên làm chút thủ tục nữa là nó nhập học được rồi!

    -À M sắp có trường mới bạn mới rồi rán học nghen con, nghe mẹ con bảo con học học cũng giỏi nhỉ? – Gì quay qua tôi – Dạ! Cũng tạm gì ơi!

    -Ừ thôi hai mẹ con nghỉ đi rồi xuống ăn cơm!

    -Rồi cám ơn em nhiều, giúp chị nhiều quá.

    -Được rồi! Chị em mà cám ơn hoài..

    Vậy là tôi và mẹ tôi sẽ ở đây, tôi sẽ tiếp tục việc đi học, tại một nơi mới này, nơi mà bắt đầu những biến cố mà thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi học của tôi không nghĩ đến... Và là nơi tôi gặp em..Người con gái sẽ đóng vai nữ chính trong bộ phim của tôi..
     
    Khactu thích bài này.
  4. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 3

    Sau những thủ tục nhập học thì ngày mai tôi sẽ đi nhận lớp, ngày mai sẽ được gặp bạn mới, những con người mới, cảm giác hồi hộp thể hiện rõ trong khuôn mặt. À tôi quên không nói, tôi sẽ học lớp 9 ở ngôi trường mới này, tôi học hết lớp 8 ở ngoài kia.. Theo lời mẹ tôi nói thì, mẹ với gì bàn chuyển vào năm lớp 9,vì vào học để làm quen với chương trình dạy ở đây và đặc biệt là kì thi chuyển cấp. ở ngoài quê tôi thì rất ít trường cấp 3 nên cấp 2 học ở đâu thì cấp 3 học trường thuộc xã đó.. Còn ở đây phải thi chuyển cấp, tùy vào số điểm thi được để vào trường học ưng í.

    Hôm sau, mẹ tôi dắt lên trường rồi về, tôi bảo vậy bởi vì tôi ngại, lớn từng này còn để phụ huynh dắt đi tựu trường thì hơi ngại... Tôi lò dò kiếm lớp 9A4 theo mẹ tôi nói, chưa quen đc cách xếp lớp như vậy vì ngoài quê tôi xếp theo lớp A B C D thôi. Tôi chọn ngay cái ghế đá trước lớp để ngồi, nhìn tụi học sinh bá vai bá cổ thể hiện sự nhung nhớ trong những ngày hè, hay từng đám tụm năm tụm bảy tám chuyện cười rôm rả tạo nên hình ảnh quen thuộc của ngày tựu trường. Trước đây tôi cũng vậy, háo hức tới ngày tựu trường để diện áo mới hay đôi khi cái cặp mới. Mà học sinh kì lạ, nghỉ hè thì ngóng vào học thật nhanh để gặp bạn bè, lúc đi học thì thời gian trôi thật nhanh để nghĩ hè,... Đang lan man suy nghĩ thì đâu ra một tiếng nói:

    -Ông học 9A4 hả? – Tôi ngơ ngác quay qua nhìn nơi câu nói phát ra..

    -Ừ ừ! – Cu cậu cười híp mắt ngồi xuống kế bên

    -Chào ông! Tui mới chuyển trường vào đây, tui cũng học 9A4!

    -Ừ ừ tui cũng mới chuyển trường vào đây học 9A4 luôn!

    -Hả thiệt hả!

    -Ừ thì vậy mà, à lại xếp hàng kìa.. Nói rồi tôi đi về phía lớp có cái bảng để chữ 9A4 chọn vị trí sau cùng, thằng hồi nảy cũng đi theo đứng sau lưng tôi, có vài ánh mắt nhìn chúng tôi theo kiểu dò hỏi - tụi kia là ai vậy nhỉ?

    Sau khi nghe đọc diễn văn rồi nghị quyết bla..bla của thầy hiệu trưởng thì chúng tôi được cho về lớp, lớp tôi nằm trên lầu 1, vẫn chọn một chỗ cuối lớp để ngồi, đơn giản vì tôi chưa quen ai và không muốn người ta chú ý đến mình. Thực ra tôi thích ngồi bàn đầu lắm, vì ngoài cái thân hình thấp còi ra, tôi ngồi để dễ nghe giảng, đừng nhầm là tôi là một mọt sách hay đại loại như thế, thực ra tôi chỉ nghe giảng thôi, chứ về nhà tôi chỉ làm bài tập chứ k học lại bài, nó như hình thành cái thói quen cho đến thời sinh viên. Tôi hiểu bài ngay tại lớp và ít khi học bài về nhà, mẹ tôi bảo là tôi thông minh giống cha, tôi thì cũng không quan tâm lắm, chỉ biết là tôi rất làm biếng và nghịch, không hiểu sao đi học tôi đi vẫn cứ có giấy khen là học sinh giỏi và học sinh khá đều đều và đặc biệt 8 năm học đều là lớp trưởng, nghĩ cũng buồn cười, mấy năm cấp 1 còn ngoan ngoan được chọn làm lớp trưởng thành ra cứ lên lớp trên là hiển nhiên mấy đứa chỉ vào tôi là người làm lớp trưởng năm ngoái, cô thầy thì cũng k bầu lại, đơn giản tôi là một đứa lớp trưởng không gương mẫu nhưng tôi hay nghịch làm những trò vui vui tếu tếu, khiến lớp thoải mái.. Đang suy nghĩ vớ vẩn thì ông nội hồi nảy đi xuống ngồi cùng bàn bắt chuyện:

    -Tôi ngồi với nha, ở đây tui không quen ai cả! – Chứ mày quen t hả thằng đần tôi nghĩ.

    -Ừ ừ

    -Ông người miền bắc hả.

    -Đâu! Tôi người miền Trung! - Tôi chữa lỗi đáp

    -Ừ thì cũng giống nhau, quên không hỏi ông tên gì á?

    -Gia Bảo! Còn ông – tôi hỏi ngược lại, cũng phải thể hiện sự thân thiện vì tôi đâu phải típ người lạnh lùng hay chảnh chọe gì, người ta hỏi mình mà mình không hỏi lại có khi bị nghĩ là chảnh.

    -Tui tên Tuấn, Quốc Tuấn, hân hạnh được làm quen có gì giúp đỡ nha. – T đưa tay ra bắt

    -Ừ không có gì! Có gì ông cũng giúp tui luôn.

    -Cô vô kìa tụi bây, năm nay cô Thảo chủ nhiệm tiếp kìa – Một đứa ngồi bàn đầu ngó ra hành lang nói, cô đi vào để cặp lên bàn rồi bắt đầu nói.

    Đại loại là cô chủ nhiệm lớp mình năm trước rồi nên không cần giới thiệu nhiều,cô bảo sẽ khắt khe hơn so vơi năm trước vì lớp có một số thành phần quậy phá, một số đã bị cho nghĩ học, nên cô không muốn tình trạng như vậy xảy ra.Nói xong rồi cô quay qua tụi tôi:

    -Năm nay lớp mình có hai thành viên mới,hai em lên đây, hai em giới thiệu đi. – Cô quay qua tụi tôi rồi nhìn xuống lớp.

    -Dạ em tên Bảo, em chào cô, chào các bạn. – Tôi nói mà giọng run run mặt hơi nhìn xuống dưới.

    -Mình tên Võ Quốc Tuấn rất vui được gặp các bạn, mong các bạn và cô giúp đỡ mình nhiều hơn. – Khiếp thằng này dạn kinh.

    -Cô xếp chỗ cho 2 em nha, Bảo em ngồi bàn đầu với Kiện nha – Cô chỉ về phía bàn đầu sát bàn giáo viên.

    -Tuấn em ngồi với Thảo ở kia nha, thôi hai em ổn định chỗ đi.

    Hai đứa chúng tôi đồng thanh cùng “Dạ” rồi về chỗ, tôi ngồi cùng thằng tên Kiện gì đó, nhìn cao ráo tướng đô con đẹp trai, nảy giờ nó nằm ngủ không à,không biết nảy giờ cô nói có nghe gì không, thấy tôi nhìn nhìn rồi quay xuống ngủ tiếp,khinh người thế là cùng, sau này mới biết nó là học sinh cá biệt của lớp, quậy nhất lớp, nhà giàu nên có số má. Và nó cũng là đứa mà tôi coi là bạn năm lớp 9, đơn giản cái trường chết tiệt của tôi có quy luật là “ma cũ bắt nạt ma mới”, với những người mà được chúng nó coi là “Bắc kì” như chúng tôi thì càng dễ xảy ra, nhờ nó mà tôi mấy lần thoát được những trận đòn của bọn gọi là ma cũ.
     
    Khactu thích bài này.
  5. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 4

    Lớp 9 trôi đi chẳng để cho tôi nhiều ấn tượng, ngoài thằng Kiện chơi thân với tôi, tôi chỉ bài nó, nó thì bao tôi ăn uống các thứ, và giúp tôi tránh khỏi nhũng rắc rối của mấy bọn lớp khác, thực ra nó cũng không làm gì chỉ tuyên bố tôi là “lính” nó.. vậy mà tôi lành lặn suốt năm lớp 9. Thằng Tuấn thì đầu năm có bị hội đồng vài ba trận, mặc dù không làm gì, nhưng tới giữa năm học lại bắt đầu thân với đám con trai trong lớp và với tôi thì chỉ là bạn bè xã giao không thân thích. Tôi suốt năm đó chỉ có học xong về nhà lâu lâu đi chơi với thằng Kiên, không bạn bè, không đi chơi, không giao du với người ngoài, không phải tôi tự kỉ hay sống khép kín gì, đơn giản tôi chưa kịp thích nghi cách sống ở đây. Nhờ vậy tôi chỉ chăm chú vào học ngoài những giờ rảnh rỗi, và hiển nhiên đền đáp bằng sự chăm chỉ của mình là tôi cả hai kì đều được học sinh giỏi.

    Lớp 9 kết thúc đồng nghĩa với việc tôi và đám bạn đồng trang lứa phải thi chuyển cấp, sau khi nghe những lời khuyên của gì tôi thì tôi chọn nguyện vọng trường top ba của thành phố để nộp hồ sơ xét tuyển, tôi cũng không rành chỉ biết vì nó gần nhà nhất và chương trình đào tạo cũng ổn.

    Tôi đậu trường đó với số điểm khá cao, hệ số toán văn nhân hai, buồn cười nhất là điểm toán văn tôi cao nhưng môn anh chỉ dừng lại ở số điểm thấp lè tè.. Trường mà tôi thi chỉ lấy điểm nằm trong tầm điểm mà tôi thi.

    -Điểm Toán với Văn cao sao điểm Anh Văn thấp vậy con. – Gì tôi nhìn giấy báo điểm của tôi quay qua nhìn tôi hỏi.

    -Dạ..tại con yếu môn đó – Tôi ấp úng gãi đầu

    -Thôi không sao! Vậy là cao rồi, điểm này đậu trường chuyên luôn cũng được đó! Mai mốt rán học anh văn, trong đây học người ta coi trọng anh văn lắm, có gì nói gì bày thêm cho. – Gì ngần ngừ nói.

    Một tháng sau tôi phải lên trường nhận lớp, không còn tâm trạng bỡ ngỡ như hồi lớp 9 nữa mà tôi đã mạnh dạn hơn, có lẽ bước vào cấp 3 ai cũng như ai, đều là ngôi trường mới mẻ, ai cũng hồi hộp không riêng gì tôi. Ngồi một mình bên ghế đá nhìn những ánh mắt ngơ ngác xen lẫn tò mò của mấy đám học sinh đang quấn quít bên phụ huynh mà tôi thấy lạc lõng. Hôm nay tôi lại đi một mình, không phải mẹ tôi không muốn đi cùng tôi mà tôi kêu mẹ tôi về, tôi quen với cách một mình như thế lâu rồi, hồi còn ngoài quê tôi toàn tự lên trường, có chăng năm lớp một lớp hai ông tôi còn dắt tôi đi còn lại phải tự túc, vậy mà giờ lớp mười rồi, đúng là thời gian trồi nhanh thật, nó chẳng đợi ai bao giờ.. Đang thơ thẫn suy nghĩ thì:

    -Ủa Bảo ông cũng thi trường này hả? – Tiếng nhỏ Thảo bạn cùng lớp với tôi năm lớp 9.

    -À ừ! Thảo cũng vậy hả?

    - Ừ tui tưởng học giỏi như ông phải thi trường chuyên hay trường NBK chứ.

    -Hì giỏi gì đâu! Tại mẹ tui bảo trường này dạy cũng tốt với lại gần nhà!

    -À! Ông học lớp nào á?

    -Hở? – Tui ngạc nhiên

    -Hở gì? Tui hỏi ông học lớp nào?

    -Ờ ờ tui học 10A2 – Tui lúng túng đáp

    -Thiệt á! Hihi, tui cũng vậy nè! Lại học chung rồi hen?

    -ủa bà Cũng học 10A2 hả?

    -Ừ đúng rồi! Có gì chỉ tui học với nha – cô bạn cười híp mắt nhìn tôi

    -Ừ ừ giúp được gì tôi giúp, mà thảo học cũng giỏi mà!

    -Tui mà giỏi á? Ông khùng hả, tui học lẹt đẹt vậy mà kêu giỏi!

    -Ừ thì thi được vào trường này cũng giỏi rồi.

    -haha, Khùng, tui cực khổ học thêm giữ lắm mới thi đc vào đây á chứ, mà cũng phải lớp 9 ông đi học có để ý ai đâu mà biết, im im không nói chuyện với ai, nhiều khi tui tưởng ông bị tự kỉ cơ, mà nay nói với tui nhiều ghê.

    -Ừ tại tui mới vào đây học không quen ai. – Vừa nói xong thì có loa thông báo vào lớp.

    -Ừ thôi vào lớp ông! – Nhỏ Thảo đứng dậy nói.

    Tôi đi theo sau nhỏ, vào lớp, tôi chọn chỗ cuối lớp ngồi, Thảo ngồi với nhỏ nào đó nói chuyện cười vui vẻ, chắc bạn. Nhìn qua lớp khá đông, lớp bốn mươi mấy đứa mà toàn con gái, con trai chắc có mười mấy đứa. Đang ngôi liếc ngang liếc dọc thì cô giáo đi vào, cô mắc áo dài xanh dương, trong cô còn trẻ lắm chắc tầm hai mấy gần ba mươi là cùng.

    -Chào các em năm nay cô sẽ chủ nhiệm lớp em, cô tên là Loan, Nguyễn Hồng Loan,cô 28 tuổi, năm nay cô trò mình cùng cô gắng nha. – tôi đoán đúng chóc, có khi đi tôi đi coi bói được.

    Cô nói xong thì thằng ngồi bàn kế bên tôi dựa ghế ra miệng nhai cao su chân này gác lên chân kia cười khẩy, nhìn đúng chất láo.. Nhìn thằng này chắc con đại gia gì rồi, tóc vuốt vuốt, áo phanh ngực cổ áo thì dựng đứng lên, đeo nhẫn vàng, da thì lại trắng, khiếp thằng này đi học mà cứ như đi hát không bằng.

    -Đầu tiên cô sẽ nói về việc bầu cán sự lớp, vì năm nay là đầu cấp nên chưa ai biết ai để bầu cả, nên cô tạm thời sẽ bầu dựa trên số điểm, có gì sẽ chỉnh sửa qua thời gian học.
     
    Khactu thích bài này.
  6. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ
    Chap 5

    Nói rồi cô lấy trong cặp ra danh sách lớp hay gì đó đại loại như thế:

    -Bây giờ cô sẽ đọc tên rồi mấy bạn có tên bước lên đây cho cô nhé!

    Tôi chăm chú theo dõi cô, cô lần lượt đọc từng tên từng tên một, đến cái tên cuối cùng khiến tôi bất ngờ:

    -Hoàng Gia Bảo?

    -Dạ dạ hở sao cô? – Tôi giật mình đứng dậy, thằng kế bên miệng nhai kẹo nhìn tôi

    -Lên đây em – cô trả lời cười nhẹ bởi điệu gà mắc tóc của tôi. Tôi cắm đầu bước lên đứng kế bên cô gái được gọi trước tôi, cô gái mà từ lúc bước vào khiến tôi lâu lâu lại liếc nhìn bởi khuôn mặt xinh đẹp của mình nàng có đôi môi nhỏ nhắn,dọc mũi cao và đôi mắt nâu đen mang nỗi buồn quyến rũ cùng với mái tóc dài ngang hông, làn da trắng hồng.

    -Bây giờ cô sẽ phân cán sự lớp nhé, bắt đầu từ bạn có điểm đầu vào cao nhất lớp mình là Hoàng Gia Bảo, bạn ấy sẽ là lớp trưởng – Sau câu nói của cô tôi ngạc nhiên nhìn cô đan xen bối rối, hai tay đan vào nhau, có tiếng xì xầm dưới lớp.

    -Ghê ghê thằng này chắc mọt sách rồi!

    Dù là liếc nhanh xuống nhưng cũng thấy cả lớp đang chăm chăm vào tôi, có vẻ như tôi có duyên với cái chức này rồi, không ngờ điểm vậy mà cao nhất lớp chứ chả chơi..haizz

    -Đến bạn tiếp theo Lan Anh, vì bạn là con gái và điểm cao nên cô nghĩ bạn sẽ hợp với chức lớp phó học tập ,Lan Anh thấp điểm hơn Bảo chút xíu thôi – Cũng giống lúc cô nói với tôi, tiếng xì xầm và cả lớp đưa ánh nhìn về phía Lan Anh nhất là đám con trai, một vài thanh niên loi choi đứng dậy khều khều đứa kế bên:

    -Ế ế gái xinh quá mày ơi.

    -Oài xinh thế, còn học giỏi nữa!

    -Tao đang lạc ở đâu mà có tiên vậy mày ơi hí hí. - @@ thanh niên với điệu cười khả ố.

    -......

    -Cô ơi! Em không hợp làm lớp trưởng đâu cô – Khi cô vừa bầu xong cán sự thì tôi dơ tay nói.

    -Sao vậy em?

    -Dạ tại em thấy em không hợp.

    -Hì! Cô chỉ bầu tạm thời thôi, có gì sẽ thay đổi sau – Cô cươi dịu dàng đáp.

    -Được rồi! Thế đã, có ai có ý kiến gì nữa không.

    -...

    .......

    Sau một hồi phân cán sự lớp thì tôi nghiễm nhiên được làm lớp trưởng, mặc dù tôi có xin cô là không muốn, biết là đã từng làm nhưng ở một môi trường chưa biết ai như thế này thì có mà dám.. Cô có trình bày nội quy rồi thời khóa biểu tuần sau của chúng tôi lung tung la ta một hồi chốt hạ bằng câu:

    -Rồi! Tạm thời như vậy đã, các em nhớ chấp hành nội quy, cán sự nhớ làm việc tốt nhé, có gì sẽ bổ sung và chỉnh sửa sau!

    Tôi tiu nghỉu lấy cặp, lủi thủi đi về đi qa trước bao ánh nhìn dò xét:

    -Ê lớp trưởng lớp tao á mày, điểm quá trời cao luôn.

    -Chào lớp trưởng nha hihi

    Vô số lời tám chuyện và câu hỏi tôi có thể nghe khi ra tới cổng.

    -Chào lớp trưởng nha tuần sau gặp hihi – Tiếng nói phát ra phía trước, là Thảo cô bạn không thân từ năm trước, chưa trả lời được gì chỉ gật đầu thì mẹ tôi gọi đang đứng bên kia đường ngồi trên chiếc xe máy cub50 đợi tôi.

    -Nay nhận lớp có gì vui không con – vừa nói mẹ tôi vừa đưa mũ bảo hiểm cho tôi.

    -Dạ bình thường mẹ, con được làm lớp trưởng – Tôi hãnh diện khoe.

    -Sao chưa biết gì đã được làm lớp trưởng vậy?

    -Dạ tại điểm con cao nhất lớp nên cô chọn.

    -À giỏi quá bay.

    -Hehe con của mẹ mà – mẹ tôi bắt đầu lên ga đi khi tôi ngồi lên xe, vô tình đi ngang qua cô lớp phó học tập của lớp tôi đang ôm cặp đứng đợi ai đó, tôi giật mình quay lại nhìn thì thấy nàng cũng nhìn tôi, hai ánh mắt nhìn nhau bắt gặp, rồi nàng quay lại tìm ai đó trong đám đông.
     
    Khactu thích bài này.
  7. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 6

    Tuần học đầu tiên diễn ra tương đối nhàm chán bởi vì chưa ai quen biết ai nhiều, cô thầy thì tuần đầu chỉ khảo sát sơ học lực của học sinh, cái chức lớp trưởng của tôi vẫn chưa có gì gọi là phát huy năng lực của nó,chỉ lâu lâu lên văn phòng họp hành các thứ đầu năm. Giờ ra chơi tôi ra ngồi ở hành lang, trường tôi ở hành lang có xây bậc ngang cho học sinh ngồi dài từ đầu đến cuối, thế nên cứ ra chơi là tụi tôi cứ ra ngồi tám chuyện, hôm đó có chuyện hi hữu xảy ra, đang ngồi ngồi nhìn ra sân trường nghĩ về nước Mỹ thì đâu ra một đám học sinh nhìn bảng tên thì biết là lớp mười một, đi nguyên một beng mà cứ um xùm, ra vẻ ngầu các thứ, chứ thực ra là để tia gái khối mười, đi qua gặp nhỏ nào xinh là liếc lấy liếc để. Đi đến lớp tôi thì ngó ngó vào, nhìn về phía Lan Anh đang ngồi chép gì đó, chuyện sẽ chẳng có gì khi hai thằng đi đầu trong đám đó giỡn nhau nhằm gây sự chú ý cho mấy em khối mười thì vô tính quơ tay làm một phát “chát” vào mặt thằng công tử ngồi bàn kế bên tôi. Thằng đó lấy tay xoa má rồi nhìn cả đám lớn giọng:

    -Đm tụi bây thích chết à! – thằng công tử lên tiếng.

    -Xin lỗi, mày con làm mẹ gì căng vậy – thằng quơ tay trúng thằng công tử lên tiếng.

    -Giờ mày thích căng không! Đánh người ta vậy không xin lỗi còn nói vậy à! – Tưởng đám kia thấy nó lên giọng nên xìu xuống. Ai dè, một thằng từ đâu phía sau lưng thằng công tử vớ đâu cái khúc tre lao đến tính đập phía sau lưng thằng công tử. Không biết ma xui quỷ khiến kiểu gì như phản xa tôi lại dơ chân gạt làm thằng kia té mặt đập vào lưng thằng công tử. Thằng kia giật mình quay lại thì phát hiện mình xém bị đánh lén, xong rồi quay qua nhìn tôi với vẻ biết ơn lắm, tôi nhìn nhìn nó mặt tái mét tính tôi nhát, người thì nhỏ, bị đập lây thì khổ, nguyên đám chứ ít ỏi gì.

    -Đm dám đánh lén tao à – Nói rồi nó xách thằng kia dậy đẩy cái mạnh vào cửa cái rầm,khiếp thằng này lớp 10 mà to con hơn mấy thằng lớp 11, thằng kia bị ấn mạnh vào cửa sắt đau quá khụy xuống luôn, đám bạn nó tính bay vô hội đồng thì..

    -Gì vậy Sơn – Tên thằng công tử, một đám kéo lại đứng sau thằng S.

    -Má mấy thằng chó này kiếm chuyện với tao – Thằng Sơn nói rồi đưa mắt nhìn đám kia, hai bên lời qua tiếng lại tính bay vào bem nha thì từ xa tiếng thầy giám thị oang oang đi tới.

    -Này mấy em kia làm gì đó, trống đánh nảy giờ sao còn chưa vào học.

    Đám đông nhiều chuyện tản ra bớt, rồi ai cũng về lớp nấy, mấy đứa lớp trên trương mắt lên rồi cũng quay lưng bỏ đi.

    -Mới lớp mười đầu năm đã đánh lộn hả? – Tiếng thầy nạt, tôi giật mình lò dò chạy vào bàn, thằng Sơn thản nhiên như không phủi phủi quần áo rồi đi vào, tôi nhìn nó đi xuống mà chân tay còn run.

    -Ê! Cám ơn nha, không có ông tui bị tụi kia đánh lén rồi!

    -Ừ ừ! Không có gì – Tôi hơi run run, có một số đứa quay xuống nhìn tụi tôi, có cả Lan Anh nhìn tôi với nó, rồi lắc đầu quay lên, chắc nghĩ tôi cũng tham gia đánh lộn đây mà, lớp trưởng mà đầu năm đã gây lộn.

    -Ê! Mà ông tên gì vậy?

    -À tên Bảo! – vãi thằng này thâc, tao làm lớp trưởng mà mày không nhớ tên tao à.

    -Ừ cám ơn, có gì mời nước sau. – Nó nói trốn, tôi chỉ gật đầu không trả lời, một hồi sau tôi khèo khèo thằng sơn hỏi với vẻ mặt sợ sệt.

    -Uầy ông ơi! Nảy tui gạt chân thằng kia có khi nào lát về nó chặn đường đánh tui không!

    -Nhát thế! Sợ mẹ gì nó! Nảy ông giúp tui có gì tui lo cho! Xíu nữa về tui cũng gặp tụi nó à! – Tui gật đầu, tui nó nói vậy nhưng vẫn còn lo lắm, năm ngoái chứng kiến mấy cái cảnh bị chặn đường đánh hội đồng rồi, thấy vậy toàn chạy cho nhanh về kẻo liên lụi thôi.

    -Mấy đám choi choi đó mà! Thấy gái làm màu lấy le thôi – Sơn tiếp chuyện

    -Ủa mà lấy le là lấy gì ông – Tôi ngây thơ hỏi ngược lại, thằng Sơn ngạc nhiên quay qua nhìn tôi tròn mặt.

    -Đùa thiệt hay giỡn vậy ba?

    -Hả hả giỡn gì? – mặt tôi vẫn chưa hiểu gì hết, hiện rõ chữ ngu

    -Dậy thì chưa – nó cười khẩy

    -Uầy! Liên quan gì – Thằng Sơn lắc đầu quay qua không nói gì thêm cười nhẹ..

    Tuần học đầu tiên của tôi cứ thế trôi qua không có gì đặc sắc, sau vụ đó thì tôi với thằng Sơn nói chuyện với nhau thân hơn, hai tụi tôi thì cũng nói chuyện nhiều hơn, còn vụ đám loi choi theo lời thằng Sơn nói thì nó xử đẹp rồi, tôi không phải lo gì, nghe đâu nó có quen biết mấy anh máu mặt bên ngoài nên dần cho tụi kia một trận, mấy thằng kia còn là học sinh quậy quậy vậy thôi chứ gặp thứ dữ sợ xanh mặt.
     
    Khactu thích bài này.
  8. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 7

    Vài tuần sau đó, tôi bắt đầu thân hơn với mấy đứa bạn trong lớp,trở về với con người hài hước của tôi trước kia, tôi cũng bắt đầu làm những công việc phải làm của một lớp trưởng, ngoài thằng Sơn ra thì tôi bắt đầu chơi thêm với mấy đứa nữa.. Nhưng không biết từ lúc nào tôi đã bắt đầu thói quen để ý một cô gái từ phía sau... Lan Anh, không phải chỉ riêng tôi, mấy đứa con trai lớp tôi, mà cả trai ngoại tộc cũng sàng qua sàng lại lớp tôi,nhìn cũng biết tụi nó say nàng như điếu đổ, đơn giản là nàng đẹp và nổi bật nhất lớp. Chỉ lạ là thằng bạn tôi Sơn đại gia ( gọi nó như vậy vì nhà nó giàu thiệt, với toàn bao tôi ăn sáng với uống nước hehe) có vẻ như không quan tâm Lan Anh lắm.. Chỉ là thanh niên này hay cười đểu mỗi khi có thằng nào đó vào tặng quà cho nàng hay có vài thằng đi ngang qua lớp gây sự chú ý mà mắt thì cứ chăm chăm nhìn về phía nàng.. Vừa rồi là một thanh niên bị từ chối thẳng thừng nhận quà, thay vào đó là mấy đứa bạn trong lớp tôi nhận dùm, nhìn thằng nhỏ đi ra lớp lủi thủi đúng tội,.. Và thằng Sơn lại cười.

    -Ê cười gì mày?? – Nó lại cười bằng nụ cười đểu bố đời mà tôi ghét nhất ở nó, nhưng mà đó cũng làm nên thương hiệu của nó rồi, vậy chứ nó tốt lắm, với ai thì không biết chứ với tôi cảm nhận rõ đối với anh em thì hết lòng, dù mới học chung không lâu. Cả đám đang ngồi tám chuyện thì tôi hỏi nó

    -Cười mấy thằng ranh thời đại nào rồi còn tặng quà tỏ tình:v

    -Uầy nó cũng bằng tuổi mày mà, bày đặt thằng ranh!

    -Bậy tao bị đúp một năm mày! – Thằng này thẳng tính vãi, không biết ngại, cả đám cười phá lên.

    -Ừ nhưng mà cũng tại L.Anh đẹp, nên mấy đứa kia thích là chuyện bình thường, bộ mày không thấy nhỏ đẹp à! – Nhìn qua kiểu như “đúng không tụi bây”, cả đáp gật gù vuốt râu tán thưởng.

    -Đẹp??

    -Vậy sao mày không có cảm giác gì vậy?? Uầy đừng bảo mày bê đê nha!

    -Bê thằng ông nội mày chứ bê! Tại nhìn riết quen rồi, với lại vụ con Lan Anh được tặng quà thấy riết nên nhàm, không có gì đặc sắc cả.

    -Mày học với tao một lớp mà, thời gian mày nhìn bằng thời gian tao nhìn thôi có gì mà chán.

    -Vậy sao mày không nghĩ có trường hợp khác.

    -Trường hợp nào!

    -Mày học giỏi sao mày ngu thế?

    -Ê chơi chửi được chửi hoài nha mầy? Muốn thành bê đê luôn không?

    -Mày làm gì tao – Nó nganh mặt lên thách thức miệng nhai kẹo.

    -Ứ ứ! Anh Sơn, đồ quỷ sứ hà,giờ anh muốn em làm gì nà! - Tôi đổi giọng.

    -Biến!má thằng biến thái, cút cút xa bố ra – Thằng Sơn đẩy tôi ra,nó mất trớn té luôn ngược ra sau đầu đập vào tường (may nhẹ).Cả đám ôm bụng cười với vẻ mặt của thằng Sơn.

    -Đùa chứ tiếp tục câu chuyện nào??

    -Chuyện gì? – Nó phủi phủi quần áo ngồi vào ghế tiếp, cả đám xum xum lại hóng chuyện tiếp, có vẻ không riêng gì tôi tò mò.

    -Thì chuyện Lan Anh ấy thấy mày bảo là thấy quen rồi là sao, hay mày bồ nó hả?

    -Mày lại ngu, Lan Anh mà bồ nó mày nghĩ mấy thằng tặng quà có yên không? – Thằng Tiến tán tôi cái bốp, tôi ngớ người, cũng phải kiểu gì đùa với ai chứ thằng Sơn là dám có chuyện lắm.

    -Uầy chứ sao, khó hiểu quá vậy tụi bây.

    -Bởi vậy nói mày học giỏi mà ngu đâu có thừa – Thằng Sơn lại tiếp -_- ,Cả đám lại cười..

    -Tao dẹp tụi bây hết giờ - vừa mới xong câu cả đám đứng dậy bẻ tay rắc rắc..

    -Thôi thôi em đùa mấy anh bìn tĩn – Tôi cười cầu tài, cả đám cười ngồi xuống tiếp tục hóng chuyện.

    -Thôi mày kể đi lằng nhằng hoài, sắp vô học rồi!

    -Thì Lan Anh học chung với nó từ cấp 2 tới giờ chứ sao? Mày ngu thế! – Thằng Quân tán cái bốp trên đầu tôi đáp

    -Ớ, sao tao biết được - tôi ngớ người, như hiểu được điều gì đó, rồi hỏi ngược lại nó.

    -Thế sao mày biết! – tôi xoa đầu hỏi tiếp

    -Tao cũng học chung với nó hai đứa nó cấp 2 luôn thằng ngu, đánh nó cho bớt ngu anh em – Nó ôm đầu tôi thụi vài cái vào lưng cả đám hùa theo đánh túi bụi tôi, may có tiếng chuông vào lớp cứu thoát tấm thân tàn.. Quần áo sọc sệch mồ hồi nhễ nhãi, cả đám đánh đã tay ra vẻ thoải mái lắm, thằng nào thằng nấy mặt phởn rõ.
     
    Khactu thích bài này.
  9. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 8

    Sau vụ việc biết thằng Sơn là bạn thân của L.Anh, tôi càng để ý nhiều hơn về nàng, càng quan sát L.Anh nhiều hơn, nếu tụi thằng Sơn với thằng Quân không nói chắc chẳng bao giờ tôi biết, bình thường nàng cứ im im, có vẻ không quan tâm tới ai và bất cần lắm, hay nói đúng hơn nàng là cô gái lạnh lùng. Mặc dù là phó học tập, ngoài các buổi đầu giờ phổ biến hay đề cập tới các môn học, ngoài ra nàng rất ít khi nói chuyện có chăng chỉ ậm ờ rồi thôi, ngay cả thằng Sơn cũng ít khi thấy nói chuyện nữa là. Vấn đề khúc mắc này cứ canh cánh, tôi không hiểu sao lại tò mò về tính cách của L.Anh như vậy, chỉ có đứa biết chút gì đó là:

    -Ê Sơn?

    -Gì mày! – đang ngủ thì bị tôi khèo dậy, mặt ngu ngu nhìn tôi.

    -Ê mày! Sao L.Anh ít nói vậy mày, chả thấy giao tiếp với ai??

    -Ui dào! Tính nó vậy? – Nó miễn cưỡng mặt nhăn nhăn trả lời, lại quay xuống gục tiếp, bố cái thằng đi học toàn ngủ.

    -Nhưng mà phải có gì nó mới vậy chứ, không lẽ lúc sinh ra đã vậy?? – tôi gõ bút vào trán ra vẻ suy nghĩ hỏi, không thấy trả lời quay qua nó gục hẳn luôn.

    -Ê ê! Đang nói chuyện mà ngủ mày.. ZzzzzZ

    -Hai em kia đang học làm gì đó, sao bạn kia gục mặt trên bàn thế kia?? – Tôi giật mình, cô giáo nhìn về phía chúng tôi, thằng S cũng giật mình dậy luôn.

    -Dạ dạ! – tôi đứng dậy ấp úng không biết nói sao.

    -Đang làm gì có nghe giảng không mà thấy lơ đảng vậy, còn bạn kia sao nằm gục trên bàn vậy, ngủ trong lớp hả? – cô nghiêm nghị nhắc lại câu hỏi

    Nhận thấy mình sắp gây ra tai họa cho thằng Sơn có khi cu cậu sẽ bị vào sổ đầu bài vì tội ngủ trong giờ học,nhẹ thì bị nó hiếp nặng thì bị nó tứ mã phanh thây, trước vẻ mặt gắt gỏng của cô, tôi vớ đại một cái lí do ba láp nhất đáp:

    -À!Dạ thưa cô! Bạn Sơn không giải ra phương trình kia nên em kêu bạn ấy ngu, bạn tự ái khóc hay sao nên em xin lỗi bạn cô ơi – Lí do hết sức xàm xí vừa mới nghỉ ra trả lời rành mạch hehe quá ghê, lớp bắt đầu có tiếng khúc khích, thằng Sơn ngơ ngác nhìn tôi.

    -Phương trình gì? Cô đang dạy bài mới mà? – cô ngạc nhiên đáp

    -À dạ phương trình bài tập về nhà bạn không hiểu nên hỏi em ^^!

    - Thôi tập trung vào bài đi, cái đó việc ở nhà không phải bây giờ, bạn kia dậy học, bạn bè nói giỡn vậy có mà tự ái gì, đàn ông con trai có xíu mà khóc, lo học đi – Cả lớp không còn nhịn được phá lên cười ha hả, cái lí do hết sức củ chuối của tôi vậy mà cô cũng chấp nhận

    -Thôi cả lớp yên lặng học bài, hai em kia thêm lần nữa tôi cho lên sổ đầu bài.

    Thằng Sơn nghiến răng, nhìn tôi với vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống tôi...

    -Thằng mất dạy, mày đứng lại đây cho bố,mày kêu ai ngu! – Ngay khi tiếng chuông vừa kêu, nó đã nhảy bổ vào tôi lấy tay xiết cổ, sắp ngạt tới nơi, thằng bạo lực.

    -Đại ca tha cho em, em..ư...chết... biết lỗi rồi – nhận thấy tôi cận kề cái chết nó thả tôi ra. Đau muốn chết thằng khốn mém xíu tắc thở.

    -Tại sợ cô biết mày ngủ tao mới nói thế thoát nạn đó thằng ngu, không cám ơn lại còn?

    -Ngu ông nội nhà mày chứ ngu, mày không nhiều chuyện hỏi tao thì tao đâu có bị gì, anh em giết nó. – sau lời nói nguyên đám nhào vào khiêng tôi lên bàn đánh túi bụi, rồi còn đè lên khiến ná thở mà chết, lại một lần nữa tiếng chuông cứu tôi, khổ người đã ốm thế này toàn bị bắt nạt riết rồi lớn không nổi. Tôi không tí sức lực nằm luôn trên bàn thở hổn hển, nhỏ Thảo nhìn tôi lắc thương hại.

    -Tao làm lớp trưởng đó, tụi bây thích chết hả, bố giết từng đứa – Tôi vừa thở vừa nói, tay chân khươ loạn xạ.

    -Xử nó tiếp anh em.

    -Này thì lớp trưởng, này thì giết! Vừa nói chúng nó vừa thụi vào lưng.

    -Thôi thôi mấy ba tha cho con, con sắp chết đến nơi rồi – Tôi sắp tắc thở thều thào, nghiêng người quay qua thở thì thấy L.Anh đang nhìn tôi, tôi cũng cười hì hì tay dơ chữ V rồi leo xuống bàn, nàng thở dài lắc đầu quay lên.
     
    Khactu thích bài này.
  10. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 9

    Những tuần sau đó, lớp tôi bắt đầu đi vào nề nếp hơn, sắp tới là kì kiểm tra tập trung lấy điểm giữa kì cùng với buổi họp phụ huynh đầu tiên của năm. Việc học của tôi đều ổn, cô thầy cũng có để mắt tơi tôi, tui có nói chuyện hơi nhiều nhưng tôi học tốt mấy môn tự nhiên nên thành ra cô thầy không la mắng nhiều gì tôi. Tôi vẫn thường nhìn trộm L.Anh, có lẽ tôi đã bị cái tính cách lạnh lùng có chút bí ẩn của nàng hút hồn từ lâu, và có lẽ... tôi thích nàng rồi.. Còn nàng,chẳng mảy may để ý tới tôi, vẫn lạnh lùng ít nói, sự thật thì từ đầu năm đến giờ tôi chưa được một lần nói chuyện với nàng, à quên có chứ, nhưng đó chỉ là những cuộc đối thoại của hai con người mang danh cán sự lớp.. Rõ chán!

    Ừ! Tôi thích nàng, nhiêu đó thôi thì cũng chả thay đổi được gì, tôi đơn giản chỉ là một thằng học sinh tầm thường, nhà không có điều kiện, ngoại hình thì không bằng ai. Tôi có gì để xứng với nàng, không một điều kiện để tiếp cận nàng..haiizzz càng nghỉ càng chán!

    Có phải đây người ta gọi là tình đơn phương không nhỉ,cái cách thích một người âm thầm và từ một phía mà không được đáp lại,một con người mà ai cũng muốn khám phá, vừa nghĩ thì con người kia xuất hiện với dáng đi thướt tha bước đi nhẹ nhàng trong tà áo dài,.... nàng xinh quá, lại một lần nữa tôi ngẩn người:

    -Ê mày, ê ê! – Thằng Sơn lay lay tôi.

    -hả hả gì gì? – để ý thấy nàng liếc qua tồi rồi ôm cặp về chỗ, tôi còn chưa hết ngẩn người lắp bắp trả lời.

    -Mày làm gì mà ngẩn người vậy?

    -Hả! Ngẩn gì đâu?

    -Xạo ke! Nhìn L.Anh chứ gì, đây biết tổng!

    -Đâu đâu, mày tào lao!

    -Thôi! Đừng mơ tưởng nữa, ngắm thì được chứ đừng mơ mà tiếp cận nó!

    -Hở là sao mày!

    -Nó đó giờ không quen ai đâu, nó sống khép kín lắm, ít bạn nữa, tính nó trầm, tao nghĩ mày nên bỏ ý định làm quen nó đi nếu có..

    -Đâu có đâu ba – Chán, thằng này như sát muối vào vết thương vậy, nghe nó nói kiểu đang bị một tảng đá đè bây giờ cả núi đá trên người vậy.

    -Ừ không thì tốt, mà L.Anh á thấy nó vậy chứ không phải vậy đâu!

    -Không phải vậy là sao?? – Đang tò mò dâng cao

    -Ừ thì hoàn cảnh L.Anh đáng thương lắm!

    -Hở sao đáng thương mày.

    -Ừ mày chưa biết nhỉ, nói mày nghe vậy thôi chứ đừng kể ai!

    -Ừ - Tôi gật gật chăm chú lắng nghe.

    -Tao nghe mẹ tao kể trước đây nhà L.Anh giàu lắm, không biết sao nhà làm ăn thua lỗ, ba nó bỏ đi từ năm nó mười tuổi, mẹ nó phải bỏ Sài Gòn dắt nó lên đây sống, đó cũng là vì sao nó chuyển vào trường tao và học chung với tao, lâu lâu không biết từ đâu mà nhà nó có vài con nợ đến đòi, nhiều lúc tao bắt gặp cảnh nhà nó bị tụi kia đập phá, hai mẹ con đứng ôm nhau khóc mà không dám làm gì, tội lắm. Lâu lâu mẹ L.Anh có hỏi tao về L.Anh chuyện ở trường, tao chỉ nói là L.Anh ít nói, ít giao tiếp thì mẹ nó bảo trước đây L.Anh là người khá vui vẻ hay cười lắm, từ lúc xảy ra chuyện tính nó trầm hẳn, ít nói sống khép mình. Nghe bả vừa kể mặt vừa rưng rưng mà tao cũng buồn lây, nhờ tao để ý L.Anh dùm.

    -Ừ mày nói tao mới biết á, thấy L.Anh kiêu sa đài cát thế thế kia?

    -Đù mày nói nghe văn vẻ nhỉ, mà bộ mày mê nó lắm hả?

    -Hả? Mê gì đâu, tại thấy đẹp thôi, bản năng mà! Mà thấy bảo mày với L.Anh chơi lâu rồi sao k thấy nói chuyện?

    -Ừ tại L.anh ít nói, tại tao hay giúp nó nên nó mơi nói chuyện với coi tao là bạn ấy chứ?

    -Mày giúp gì?? – Tôi lại thắc mắc

    -Có làm gì đâu? Hồi học cấp 2 đó nó hay bị mấy đứa trong trường ganh gét đố kị lắm, phần vì học giỏi phần vì xinh, còn có mấy thằng có bồ rồi cứ sàng nó riết mấy con bồ mấy thằng kia kiếm chuyện nó.. Tao thì đứng ra giúp nó, an ủi nó vậy thôi

    -Ừ! – tôi trả lời ngắn gọn, mặt đăm chiêu suy nghĩ, quả thật đối với một cô gái như nàng trải qua một cú shock rất lớn khi gia đình xảy ra chuyện như vậy, hoàn cảnh nàng không khác chi tôi là mấy, có chăng nàng đang từ gia đình ấm no đùng cái không còn gì, tôi thì từ nhỏ đã vậy nên quen rồi với lại thân là con trai nên dễ sống, nhìn nàng từ phía sau tôi lại nghĩ đôi vai kia nhỏ bé của nàng chắc đã gòng gánh không biết bao nhiêu mất mát, nó lại càng làm tôi muốn là chỗ dựa cho nàng quá, mặc dù đôi vai gầy này nhỏ bé. Càng đồng cảm tôi càng nhen nhóm tình cảm trong lòng dành cho L.Anh, cảm xúc muốn khám phá đôi mắt u buồn kia cứ lớn dần lên..

    -Ê ê! Về chỗ vào học mày? – Tôi giật mình khi thằng Sơn gọi, lò dò về chỗ, thằng Sơn bình thường nó đánh đấm hay chửi bậy, nhìn dữ dằn vậy mà khi kể chuyện và cách nó nhìn nhận về một con người thì thấy nó tốt thật, đúng là “khẩu phật tâm xà mà”...
     
    Khactu thích bài này.
  11. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 10

    Sau những tuần đầu được mẹ tôi đưa đón thì hôm nay tôi tự đạp xe lên trường, một phần đã quen đường xá, một phần thì gì tôi mới cho tôi chiếc xe đạp mà dượng tôi dùng để tập thể dục, xe còn mới và xịn lắm vì dượng tôi đi công tác suốt nên ít có thời gian ở nhà. Cái cảm giác đạp xe vào buổi sáng khiến ta thấy bình yên đến lạ, những hạt sương vô tình rớt trên da cùng những làn gió sớm khiến ta cảm thấy một cái lạnh đặc biệt, vừa đạp xe tôi vừa lẩm nhẩm hát mấy bài hát vu vơ, khiến có vài người đi qua quay lại nhìn tôi với ánh mắt sáng ra đã gặp thằng bệnh.. Kệ.. Tôi vẫn tiếp tục sự nghiệp ca sĩ của mình với liên khúc lung tung, cứ nghĩ được bài nào hát bài đó, lên đến lớp còn sớm - chà canh thời gian không chuẩn rồi mai ngủ nhiều thêm tí mới được- Tôi nghĩ. Vào lớp thì mới có mấy đứa vào,quăng cặp lên bàn xách ổ bánh mỳ mới mua ở dọc đường nhảy ra ghế đá trước lớp ngồi gặm.. Đang hưởng thụ món ngon đẳng cấp năm sao thì thằng trời đánh nào vỗ vai *bốp* đúng lúc cắn miếng ớt, khiến tôi ho sặc sụa như mắc bệnh ung thư sắp chết..

    -Bà mẹ thằng nào.. – Quay qua thì thấy thằng Sơn ngồi xuống kế bên.

    -Sao nay lên sớm vậy – Cả hai đứa cùng hỏi một lúc @@

    -Tao đi xe..-Tao chở.. –Lại thế nữa

    -Mày nói trước đi. – Tôi nhanh chóng đáp

    -Nay tao chở L.Anh đi học. – Tôi tròn mắt ngac nhiên

    -Nhìn gì, tại nay mẹ nó đi có công chuyện gì từ sớm nên nhờ tao chở.

    -Nhà mày gần nhà L.Anh à?

    -Ừ!Mà sao nay mày lên sớm thế

    -Lúc nào tao chả sớm hơn mày, mà tại nay tao tự đạp xe đi học.

    -Ừ tính rủ mày ra căn-tin ăn sáng mà mày ăn bà nó rồi.

    -Mẹ còn nói, đang ăn thì mày đánh phát muốn chết vì tắc thở đây..

    -Thôi dẹp đi rủ thêm thằng Quân với thằng Tiến ra căn-tin tao bao ăn bánh canh. – Mắt tôi sáng rực, đã, được bao ăn sáng hehe

    -Ok ok đại ca em đi ngay hí hí.. Ơ mà tụi nó chưa vô – Tôi kịp dừng lại nhớ ra, nó khoắt tay đi, hiểu ý tôi đi theo nó ra căn tin..

    Những tiết học trôi qua bình thường không có chuyện gì cả,.. chuông điểm thì tôi xách cặp đi về, xách xe đi ra tới cổng thì chiếc xe máy ở đâu tông vào bánh sau mất đà người tôi đập vào cạnh cánh cổng đau điếng.

    -Đi không biết nhìn đường à?? – Quay qua thì con nhỏ Thư đanh đá lớp tôi, tức ói máu, đã tông người ta không xin lỗi rồi còn to họng chửi, học đã dốt còn điêu, ỷ mình có chút nhan sắc muốn làm gì làm, đi học thì toàn bôi son trét phấn, không lẽ bố bẻ hết răng cho khỏi nói, nghĩ thì vậy nhưng tôi chả thèm nói gì nhún vai rồi dắt xe đi. Tính đạp về thì nhìn qua thấy L.Anh đang ôm cặp đứng dưới góc xà cừ, nghĩ không có gì tính đạp đi về thì được vài vòng thì đạp xe quay lại dừng xe trước mắt nàng, nàng ngạc nhiên nhìn tôi.

    -Sao chưa về còn đứng đây vậy L.Anh?? – Tôi tò mò bắt chuyện

    -Ừm đang đợi! - @@ nói gì cụt ngủn vậy trời.

    -Hả đợi ai? À quên thằng Sơn đâu.

    -Ừ! Sơn đang..Sao biết tui đi với Sơn. – Nàng trố mắt hỏi.

    -À sáng nghe nó bảo chở L.Anh đi học í mà.

    -ừ! Sơn bị rớt chìa khóa đang tìm. – Tính hỏi tiếp thì ông nội kia chạy tới oang oang.

    -L.Anh ơi về! Kiếm được rồi, ủa Bảo sao chưa về đứng đây.

    -À à tại thấy L.Anh đứng mình nên hỏi thăm ấy mà. – Tôi lúng túng đáp

    -Ừ thôi tao về đây, chiều còn học phụ đạo nữa, về L.Anh ơi – Sau câu nói của nó thì cô ấy gật đầu chào tôi cái rồi lên xe thằng Sơn phóng về, còn không thèm nói một câu, khiếp.. Mà thằng ông nội kia sao không mất luôn chìa khóa đi, có khi tôi được chở người đẹp về cũng nên (đi xe đạp mà cứ ảo tưởng ^^). Nay được nói chuyện với nàng rồi, mong thằng Sơn mất chìa khóa dài dài, mà quên được hôm nay nó chở L.Anh. Trường lác đác học sinh về gần hết tôi mới bắt đầu đạp xe về.
     
    Khactu thích bài này.
  12. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 11

    Tuần tiếp theo thì chúng tôi phải lo kiểm tra tập trung, nói là lo vậy chứ tôi chả học gì, chỉ kiểm tra mấy môn quan trọng, còn mấy môn học bài thì kiểm tra tại lớp thì toàn chép phao với nhìn bài bạn.. Sáng đi học trên trường chiều được nghỉ phụ đạo để kiểm tra tập trung, phòng thi được chia theo thể thức A pha B. Vô tình theo tên phòng tôi thi nằm kế bên phòng L.Anh, nàng chữ A tôi chữ B mà.. Hôm nay thi Toán, môn mà tôi tự tin nhất, về nhà còn chả cần coi lại bài, không phải tôi chủ quan mà có học tôi cũng không biết học gì, tôi đi lên phòng tôi thi ngồi ngoài dãy hành lang, có mấy đứa trong lớp lại ngồi cùng bắt chuyện, cũng chỉ là nhờ vả có gì giúp tụi nó.. ầm ừ cho có, quay qua lớp kế bên thì thấy L.Anh hốt hoảng tìm gì đó, lục đi lục lại cái cặp, tôi tò mò nhìn chăm theo từng hành động nét mặt của nàng.. Khuôn mặt thể hiện rõ sự lo lắng..

    -Sao vậy L.Anh?? – Tôi tiến về phía nàng, nàng quay qua nhìn tôi, không nói gì rồi quay qua tìm tiếp, người gì vậy cà, hỏi không trả lời, tính hỏi tiếp thì.

    -Tui quên máy tính ở nhà rồi hay sao ấy! – Nàng bặm môi lục lục trong cặp.. Trời, đi thi toán quên máy tính chả khác nào đi cày quên trâu @@,suy nghĩ một hồi thì:

    -Hay L.Anh cầm dùm máy tính tui xài đỡ này – Tôi rút cái máy tính trong túi dơ ra trước mặt L.Anh, khổ tui đi kiểm tra mà cứ như đi chơi, người ta thì mang cặp sách đầy đủ, tôi thì có cây thước, cây viết với cái máy tính nhét trong túi cứ thế mà ra trận.. Ngầu chưa :)))

    -Rồi Bảo lấy gì xài – Nàng nhìn tôi hỏi, ừ nhỉ thấy người đẹp xả thân cứu mỹ nhân mà quên mất tiêu.. Lỡ làm anh hùng rồi không lẽ gặp nạn chạy trước.

    -Có gì đâu, tui tính nhẩm giỏi lắm, có gì mượn thằng bạn, nó nhiều máy lắm – Tôi ba láp, nói cứng vậy chứ giải ba cái phương trình có mà nhẩm.

    -Ừ vậy cám ơn Bảo nhiều nha – Nàng nhìn hấp háy nhìn với vẻ mặt cảm kích giữ lắm, khuôn mặt không còn nét lo lắng nữa... èo sao mà xinh thế, được nhìn nàng vậy có điểm toán thấp tôi cũng cam lòng hehe.

    -Ừ ừ, không có gì, tui đi về phòng nha, bà thi tốt – Tui lúng túng không dám nhìn vào mắt nàng nữa.

    -Ừ Bảo cũng vậy – Nàng cười nhẹ gật đầu chào tôi, uầy còn cươi nữa, có ai kéo tôi xuống không, đang lơ lửng nè..

    Tôi về phòng ngồi trước phòng đợi cô thầy ghi số thứ tự, mặt còn đang phê, thằng bạn đập mới giật mình vào thi.. Vào thi không có máy tính mới thấy cái ngu, bài nào cũng cần máy tính cả, haizz... kiểu này điểm rớt xuống sàn quá, đúng là chết vì gái là cái chết tê tái mà.. Đang ôm đầu ra vẻ thống khổ thì thượng đế đâu trên trời rớt xuống khèo khèo vai phán tin lành:

    -Ta sẽ cho con mượn máy tính, bù lại con phải chỉ bài cho ta ( hehe được cứu rồi, mà quái thượng đế nào cho mượn máy tính còn bắt chỉ bài, thượng đế cũng phải thi toán à, mà học dốt hay sao bắt chỉ ),.. đùa vậy chứ thực ra là thằng Bình bạn cùng lớp với tôi:

    -Ê Bảo, không có máy tính hả, cho mày mượn nè, làm xong chỉ tao với – Nó khều khều thều thào, tôi như chết đuối với được cọc, tròn mắt cười nhìn nó như đấng cứu thế,..

    -ừ ừ - tôi gật đầu lia lịa, quay lên làm những bài còn lại cần đến máy tính, đề khá bình thường, tôi tự tin nghĩ, tôi làm xong khá nhanh, dịch sang một bên để bài cho thằng Bình xem coi như trả ơn. Tôi nằm xuống ngủ luôn, đến lúc cô kêu nộp bài mới giật mình dậy, mấy đứa xung quanh nhìn tôi cười, cái gì thế, lúc ngủ chảy nước miếng à, có đứa còn cám ơn tôi rối rít, nghe thằng Bình kể thì lúc tôi ngủ mấy đứa xung quanh chép lấy chép để, hoàn thành tốt bài thi, khi không làm từ thiện vậy kìa.. Nói vậy chứ tôi thu lượm bút viết đề giấy nháp đi về, tôi cũng không nhỏ nhen gì, người ta làm được cũng vui dùm,.. đi ra sắp tới cổng thì nghe tiếng gọi,..

    -Bảo ơi! Bảo.. – Tôi giật mình quay lại, ớ L.Anh gọi tôi, mơ hay thật đây.

    -Trả máy tính ông nè – À là trả máy tính không phải mơ ^^

    -À ừ, L.Anh làm được bài k?? – Tôi cầm máy tính sẵn hỏi..

    -ừ cũng tốt, cám ơn ông nhiều nha, không có ông không biết phải làm sao.. – Nàng cười mỉm, uầy đừng cười nữa chị hai, chị mà cười là tội ánh nắng lắm..

    -Ừ ừ không có chi mà, bạn bè giúp đỡ nhau cả - Tôi lúng túng đáp,

    -À ông làm được bài không? – Nàng hỏi

    -ừ không có máy tính nên làm không được – Tôi giả bộ để mặt buồn.

    -Ơ!xin lỗi.. nha, tui.. tui – Nàng ngập ngừng ấp úng đáp, nhìn điệu bộ của nàng tôi không nhịn được cười, cái miệng nhỏ nhắn chúm chím chun mũi nhăn mặt bối rối mà nhìn dễ thương cực :)))

    -haha đùa thôi, làm gì mặt căng vậy, bài làm vẫn tốt như mọi khi.

    -Cái ông này, vậy cũng giỡn được, tui về đây – Nàng ôm cặp đi nhanh về phía cổng, nhìn dáng nàng bước đi mà sao xuyến làm sao..

    Hoàn thành một tuần kiểm tra có vẻ khá tốt, hôm nay chúng tôi sẽ được biết điểm, và điểm này sẽ được báo về cho phụ huynh trong kì họp sắp tới, ngoài ra ai được xếp hạng top 3 trở lên sẽ được khen thưởng giữa kì..

    Sau tiết chào cờ là tiết của sinh hoạt GVCN đầu tuần, cô bước vào với vẻ mặt tươi tắn, nét mặt chưa có một nếp nhăn vì cô còn trong độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời, cô để cặp xuống rồi cầm tờ giấy gì đó trên tay gõ bàn để yêu cầu lớp im lặng rồi nói:

    -Vì thời gian sinh hoat có 45p nên cố sẽ đọc điểm cho mấy em và phát giấy mời để chủ nhật tuần này họp phụ huynh, rồi cô sẽ đổi chỗ để những bạn học tốt kèm những bạn yếu hơn để chuẩn bị cho kì thi cuối kì.. Còn điểm trung bình môn cô chưa tổng kết nên cô sẽ báo sau – uầy có điểm rồi, cô thầy chấm nhanh thật, mà cô nói đổi chỗ hả, hết được ngồi nói chuyện với thằng Sơn, như cùng suy nghĩ thằng Sơn quay qua nhìn tôi lắc đầu..

    -Bảo lên đọc giúp cô, cô kí tên giấy mời cái – Tôi giật mình lò dò chạy lên cầm tờ giấy, tên L.Anh đầu tiên, uầy điểm gì cao chót vót vậy.

    -Tui đọc theo thứ tự là Toán,Văn,Hóa,Lý,Anh nha.. – Cả lớp gật đầu đồng đồng ý.

    -L.Anh 9, 9, 8, 9.5, 9.. – khiếp @@

    -.....

    -Rồi! Có ai nghe không rõ có gì hỏi không – sau câu nói thì thằng Quân dơ tay

    -Sao mày không đọc tên mày – Ơ cái thằng nhiều chuyện bố không đọc kệ bố, điểm bố mình bố biết được rồi.. Với lại anh văn tôi điểm thấp quá ngại không dám đọc @@

    -Ơ điểm tao, tao biết được rồi đọc chi. – tui trố mắt đáp

    -Thì đọc cho lớp biết lớp trưởng pro thế nào. – Uầy lại chạm đúng huyệt, cả lớp lại cùng đồng thanh kêu đọc.

    -Thì cũng ổn, 9.5, 7.5, 8, 9,... rồi đó được chưa.

    -Ơ 5 cột sao ông đọc có 4 cột vậy – Thảo lên tiếng nhìn tôi hỏi, đậu phộng vậy cũng nhận ra, đã không muốn đọc rồi cứ ép, -_-

    -à thì 4 nữa – Cả lớp ngạc nhiên nhìn tôi, rồi chuyển qua cười nhẹ, và rồi phá ra cười ha hả.

    -Vãi xếp,điểm môn tự nhiên cao vậy, mà anh văn đâu dưới đất vậy haha.

    -Im mày – Tôi gãi đầu về chỗ, cũng phải anh văn dở đó giờ hổi ngoài quê kiểm tra toàn nhìn người ta với lại dễ, vào đây thì gì kèm cho nên lớp 9 vừa đủ điểm để được học sinh giỏi... Haizz, sau chuyện đó cả lớp ai cũng biết lớp trưởng giỏi tự nhiên nhưng mà anh văn thì cũng trình tụi nó @@

    -Thôi lớp yên lặng để lớp kế bên học, L.Anh lên phát giấy mời cho các bạn, sẵn cô đổi chỗ cho các cặp đôi bạn cùng tiến..

    -Ưu tiên lớp trưởng nha, Bảo lên đây ngồi với Thư,. –Sét đánh đùng đùng ngang tai, uầy tôi ngồi với nhỏ đanh đá lớp tôi, nhỏ này ngoài cái đẹp ra thì học dở, đanh đá, à quên nhỏ học anh văn cũng giỏi nữa, nhưng mà nói chung là tôi không thích nhỏ đó, còn cay vụ hôm trước,.

    -Cô ơi không được đâu cô - Tôi để mặt mếu nhìn cô

    -Sao vậy Bảo, bạn Thư yếu mấy môn tự nhiên nhưng học tốt Anh Văn, em thì ngược lại, hai đứa giúp nhau được. – Cô giải thích, làm tôi không cãi được ngắc ngứ.

    -Nhưng,... – Tôi đuối lý nhìn qua nhỏ nhìn với vẻ mặt sợ hãi.

    -Làm như thèm ngồi với mấy người lắm ấy – Nhỏ lườm đanh đá nói

    -Thôi lẹ đi, không cãi, có gì cô đổi sau, nhanh kẻo hết giờ - Tôi lò dò ôm cặp kéo ghế ngồi sát ngoài rìa bạn, nhỏ thì khoanh tay nhìn về hướng khác, kiểu như sợ đụng chạm là lây virus cho nhau ấy,..

    -L.Anh với Vũ – thằng kia có vẻ khoái lắm hay sao mặt phởn lắm.

    -Sơn với Uyên – Uầy nhỏ mập, mắt cận, được cái học giỏi, thằng Sơn có phước thật, nhìn mặt cu cậu đến tội..

    -......

    -Ê chỗ ai ngồi chỗ đó cấm lấn qua – Nhỏ lấy viết chì kẻ một đường phân chia thiên hạ, mà chia kiểu gì của tôi có chút xíu, nhỏ này chắc Võ Tắc Thiên tái thế nè..

    -Chia gì kì vậy, của tui có chút xíu – Tôi nhăn mặt cãi

    -Giờ thích ý kiến không?? Không thích thì đi chỗ khác - @@ đanh đá thế là cùng, nhỏ mà không đẹp tui phán luôn câu “xấu còn đóng vai ác” là vừa , đành ngậm ngùi tuân thủ, ý kiến có khi nhỏ cào rách mặt, móng tay dài thế kia mà.

    Lớp tôi bắt đầu tập làm quen với chỗ ngồi mới, tôi thì khổ sở ngồi với nhỏ mà tôi ghét nhất, cái này gọi là ghét của nào trời trao của đó là đây chứ đâu @@.
     
    Khactu thích bài này.
  13. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 12

    Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ, và ta thì không biết những điều đó luôn hiện hữu, khi đó tôi là một cậu nhóc, suy nghĩ đơn giản chỉ biết cuộc sống của mình và sống như những thằng học sinh khác. Những điều may mắn đến với tôi và nó diễn ra như một trình tự dĩ nhiên của nó, nó khiến ta vô tình không nhận ra thực tại xảy ra những điều may mắn, để rồi khi ngẫm lại nó làm ta tiếc nuối vì đã vô tình vụt mất nó, còn ta thì ngây ngô như không có chuyện gì đặc biêt,..

    Chuyện của tôi, nó bắt nguồn từ tiết học định mệnh đó,... Một tiết học thể dục như bao tiết học bình thường khác, chuyện xảy đến bình thường nhưng vô tình khiến những người những người trong cuộc lại nhìn nhận và xem đó như một nguyên cớ để xảy ra những chuyện sau đó....

    Hôm đó, chúng tôi đến trường sớm như những chiều thứ tư khác để học tiết thể dục, sau những cuộc chém gió của đám con trai tụi tui hay có thằng lăn ra ngủ dài trên bàn thì chúng tôi tập trung ra sân banh để bắt đầu tiết học, tôi như thường lệ điều hành lớp cho lớp khởi đông những bài cơ bản,.. Sẽ chẳng ai biết và để ý khi chúng tôi còn say mê học môn ném ta, như những tuần trước, ai cũng chăm chỉ tập luyện theo từng động tác, những gì thầy đã chỉ khi bắt đầu buổi học đầu tiên, xuyên suốt buổi học xay mê, rồi giờ giải lao mấy đứa bạn tôi lấy quả tạ để bắn bi như hồi nhỏ chúng tôi thường chơi, chỉ khác là chúng nó dùng cả hai tay để bắn bị, bi to và nặng những năm kí cơ mà,. . Cuối buổi học thầy nhận xét tiết học và như thường lệ thầy cho chúng tôi chạy quanh vòng quanh sân banh, nam 6 vòng nữ 4 vòng để kết thúc buổi học, tôi dẫn đầu đoàn chạy đầu tiên, như bình thường tôi chạy bỏ xa tụi nó

    -Vòng 1..

    -Rồi vòng 2

    -........

    -Đến vòng thứ tư, tôi bỏ xa đám bạn chạy đầu tiên, đứa nào đứa nấy thở không ra hơi, không hiểu sau tôi còn khỏe thế,nhỏ Thư là người chạy cuối cùng tôi chạy ngang qua nhỏ,.. Bình thường nhỏ nhìn thấy tôi thì lườm và tôi thì nghĩ trong đầu kiểu gì nhỏ này cũng có ngày bị lé, nhưng hôm nay khi tôi chạy ngang qua nhỏ để ý thì thấy nhỏ không lườm mà mặt nhăn nhó, tay đặt ở tym bóp ra vẻ khổ sở, tôi chỉ nghĩ nhỏ mệt bình thường chạy ngang qua nhỏ như không có chuyện gì,.. Và rồi sau vài bước chạy tôi nghẽ tiếng rạo trên đám cỏ, như phản xạ tôi quay lại nhìn thì thấy nhỏ Thư ngã xuống thở hổn hển, mặt cắt không còn một giọt máu, chưa được một phút thì lịm đi hẳn, tôi hoảng hốt chạy lại, lúc này lớp tôi còn ở cách xa bị che bởi đám cỏ cao chưa thấy sự tình, tôi lay lay gọi:

    -Thư Thư, bà sao vậy, đừng giỡn nha, Thư Thư,..

    -Không thấy động tĩnh tôi liền xốc xốc nhỏ dậy, gắng bồng nhỏ lên mà lúc nảy chạy đã thấm mệt nên vừa mới bồng lên đã khuỵu xuống. Tôi hít một hơi dài lấy hết sức bình sinh, bồng nhỏ lên miệng hét to:

    -Tụi bây Thư xỉu rồi, ai phụ tao bê Thư lên phòng y tế nhanh lên – Sau câu nói lớp nháo nhào chạy đến, đứa nào đứa nấy mặt lo lắng, để ý L.Anh nhìn nhăn mặt cỏ vẻ sợ lắm, bặm môi nhìn tôi, thầy chạy lại, hét to:

    -Mấy đứa tản ra bớt – rồi thầy xốc Thư để sau lưng nắm hai tay cổng nhỏ, tôi cuống quýt chạy theo giữ sau lưng chỉ sợ nhỏ rớt.

    Lên tới phòng y tế, tôi và thầy thì vào trong phòng, nguyên lớp tôi đứng ngoài cửa nhìn vào mặt lo lắng, cô y tế xem xét khám cho nhỏ, nhìn có vẻ lắn đầu nói liền với thầy thể dục:

    -Em nó thấy thở yếu lắm, để em gọi taxi cho em ấy đi bệnh viện thầy Minh ơi! – Cô mặt nhăn nhó nói

    -Ừ! Gọi luôn đi cô, mấy em về đi, à có gì báo với lớp tiết sau thầy cho nghĩ nha, thầy phải đưa Thư đi bệnh viện – Thầy quay qua đám lớp tôi đang đứng ngoài cửa, từng đứa ngần ngại rời đi. Một lúc sau thì taxi tới, thầy Minh cỗng Thư ra xe,..

    -Thầy ơi! Cho em đi với! – Tôi lo lắng này nỉ, thầy không nói gì, sau một lúc nghĩ thì gật đầu, mặt vẫn lo lắng,.. Tôi với thầy leo lên xe để đầu Thư nằm trên đùi thầy còn chân gác lên đùi tôi, chiếc xe gấp gáp lao đi..

    Thư được chuyển nhanh vào phòng cấp cứu, hai thầy trò đứng ngoài đợi, một lúc thì thầy lấy điện thoại gọi cho ai đó, khoảng một hai tiếng sau thì ba mẹ Thư chạy vào, mặt lo lắng hỏi đủ điều với thầy Minh, tôi nhìn nhìn mà thấy thầy khuôn mặt nhăn nhó, hiện rõ hai từ “lo lắng” .. Tôi đứng một góc dựa vào tường, một lúc thì tôi mượn điện thoại thầy Minh, bấm số mẹ tôi gọi:

    -Alo! Mẹ hả?

    -Alo! Sao giờ này chưa về mà đi đâu nữa con – Mẹ tôi hỏi với giọng lo lắng.

    -Dạ mẹ ơi bạn con bị ngất, con phải đưa bạn con đi cấp cứu, có gì con về muộn nha mẹ, dạ có gì mẹ nói một tiếng với gì.

    Tôi cúp máy, trả cho thầy, một lúc sau thì bác sĩ đi ra, thông báo cho mọi người:

    -Con tôi sao rồi bác sĩ – Mẹ Thư lo lắng nước mắt dàn dụa hỏi

    -Cháu bị sốc tim, may đưa đến kịp lúc, cháu giờ ổn định hơn rồi, cho cháu vào phòng hồi sức để phục hồi là được, mai mốt gia đình cần chú ý hơn.

    -Dạ cảm ơn bác sĩ – Ba mẹ Thư cám ơn rối rít, đi qua thầy và tôi đều cúi đầu chào. Thầy quay qua nói lời xin lỗi, hình như đây là lần đầu thầy mở miệng từ lúc đưa Thư vào viện đến giờ,.

    -Xin lỗi anh chị - Thầy cúi đầu, mẹ Thư nhìn thầy mắt còn ngấn nước.

    -Thôi không có gì đâu thầy, con Thư nó hay bệnh với có một số do chuyện gia đình nên không ổn định, cảm ơn thầy đã đưa nó vào kịp lúc. – Ba nhỏ đáp

    -Dạ không có gì, tại em không để ý con bé.

    -Không thầy đừng nói vậy, chuyện đã vậy rồi, lỗi lớn là do gia đình tôi không chăm lo chu đáo, hay thầy về nhà được rồi, còn lại để chúng tôi lo.

    -Nhưng,.. – Thầy Minh nhìn vào phòng cấp cứu.

    -Thôi, thầy về đi chúng tôi lo được, đưa nhóc kia về kẻo ba mẹ nó lo kìa thầy,..Cám ơn con nhiều nhà cậu bé – Ba Thư đáp nhìn về phía tôi đang đứng gật gù (lúc đó buồn ngủ @@), thấy ba Thư nhìn thì tôi giật mình ngơ ngác đứng thẳng dậy,.

    Thầy nói gì với ba mẹ nhỏ thì đi về phía tôi

    -Về Bảo, Thư không sao rồi, tối rồi thầy đưa em về. – Tôi gật đầu chào ba mẹ Thư, hai người gật đầu cười buồn nhìn tôi.

    Thầy Minh đưa tôi thẳng về nhà, xe tôi còn để ở trường, chắc mai nhờ mẹ chở lên. Trên đường về tôi có hỏi thầy về Thư, thầy chỉ trả lời không sao rồi xoa đầu tôi vẻ mặt còn nhiều lo lắng,.. Cũng phải học sinh xỉu ngay trong tiết học của mình ít nhiều cũng thấy áy náy.

    -Em chào thầy! – Tôi cúi đầu chào thầy, thầy gật đầu rồi chiếc taxi lao đi

    Tôi mệt mỏi bấm chuông, mẹ tôi ra ra mở cửa, không hỏi gì, tôi chào mẹ rồi lên lấy đồ tắm rửa, vào phòng tắm, nước từ vòi sen xối xuống người khiến tôi tỉnh nhưng vẫn còn nhiều điều khiến tôi suy nghĩ khi ấy, đây là lần đầu tiên tôi thấy bạn tôi ngất lịm trước mắt tôi, đến bây giờ tay tôi vẫn còn run.. Sau một hồi lâu trong phòng tắm, tôi xuống nhà ăn cơm vì đói, cả nhà tôi đã ngủ hết rồi, mẹ tôi có hỏi qua loa, tôi trả lời theo thông lệ rồi cũng thôi, đêm đó tôi không học bài mà leo thẳng lên giường vắt tay lên trán suy nghĩ,..

    Bình thường nhỏ Thư đanh đá vậy mà, suốt ngày chỉ cãi nhau với bắt nạt tôi thôi, nhìn lúc nhỏ xỉu mà tôi thấy tội cho nhỏ, nhỏ cũng mỏng manh như bao người con gái khác, thường ngày hay ăn thua đủ với nhỏ, con trai mà cứ vậy thì hơi đàn bà, chắc mai mốt bớt ganh đua với nhỏ lại,.. Suy nghĩ một chập, miên man tôi ngủ từ lúc nào không hay.
     
    Khactu thích bài này.
  14. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 13

    Ngày hôm sau đi học, đứa nào gặp tôi cũng hỏi chuyện của Thư, tôi thì chỉ trả lời cho có rồi đi vào lớp, nhìn sang chổ nhỏ thấy trống, cũng phải mới hôm qua còn bệnh chắc nay nhỏ nghĩ, cả buổi hôm đó sau những tiết học thì chúng tôi ra về, để ý lâu tôi liếc qua nhìn lén L.Anh thì thấy nàng cũng nhìn tôi,.. Gặp ánh mắt của tôi thì quay xuống nhìn vào sách.

    Một tuần sau thì nhỏ Thư đi học lại, nhỏ vẫn với điệu bộ như mọi ngày, mặt vẫn son phấn, học sinh đi học mà cứ như đi chơi, thầy giám thị nhắc miết mà cứ chứng nào tật đó, nhỏ bước vào tôi nhìn nhỏ dò xét, có khi nào nhỏ đang đi xỉu nữa không @@, dám lắm mà nhỏ xỉu ở đâu chứ trước mặt tôi là làm tôi hồn vía bay tứ phương:

    -Nhìn gì mà nhìn, thấy tui bệnh chắc vui lắm chứ gì – Vẫn giọng chua ngoa như thường ngày, con điên này mình có chọc gì nhỏ đâu, mới sáng ra đã kiếm chuyện.. Nhỏ mà không mới bệnh xong tôi chửi cho vào trong mặt.

    -Vui chứ! Trống chỗ, ngồi mình thoải mái :))) – Tôi thản nhiên đáp, cầm cuốn tập đứng lên.

    -Biết mà, loại người gì đâu – Nhỏ lườm tôi, tôi không quan tâm, nhỏ phía sau bàn tôi đứng dậy nói nhỏ vào tai nhỏ Thư cái gì đó mà nhỏ Thư nhìn tôi bặm môi,.. L.Anh thì từ nảy tới giờ cứ nhìn tôi mãi.

    Ra ngồi tán hươu tán vượn với mấy đứa bạn, thằng Sơn có hỏi có chuyện gì mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt, tôi cũng kể chuyện xuề xòa vụ mới sáng sớm bị nhỏ đanh đá chửi, cay không chịu được, một lúc thì chuông reng vào lớp, đi về chỗ của mình mà cứ như sắp đi tới địa ngục vậy, chân đeo chì bước không nổi, ai chứ nhỏ Thư tôi không ưu, bữa mới giúp nhỏ mà nay đối xử với tôi vậy đó.. Ngồi xuống kéo ghế xịch ra sát bàn, phải ngồi cách xa nhỏ không lên cơn nó lại cào rách mặt, được một lúc thì cô giáo vào, tôi vừa ngồi xuống chưa kịp nóng mông thì nhỏ kêu:

    -Ây Bảo? Làm gì ngồi sát ngoài đó dạ, xích vào đây nè – Tôi trố mặt nhìn nhỏ, cái gì đây trời thái độ nhỏ xoay 360 độ, bình thường kêu tôi toàn “Ê..Nè” nay kêu cả Tên, vừa nảy còn mới kiếm chuyện tôi, không biết chạy lung tung đâu té đập đầu chắc nè..

    -Hả hả - Tôi lúng túng đáp, tạm thời chưa quen với cách nói chuyện của nhỏ,..

    -Hả gì, tui kêu ông xích vào đây nè, ai làm gì ông đâu – Tôi nhìn nhỏ, rồi nhìn đường kẻ bằng viết chì mà nhỏ phân chia trước đó, nhỏ như hiểu ý lấy gôm bôi đường chỉ,.

    -Được chưa, xích vô ai ăn thịt đâu mà mặt mày nhăn nhó thế.

    -Ơ thôi thôi! Ngồi vậy quen rồi! – Nhỏ này một là bị đập đầu hai là cảm thấy tội lỗi khi đối xử với ân nhân mình như vậy nè, chắc rồi, sáng còn nói với tôi bằng giọng chanh chua vậy mà giờ ăn nói hiền dịu vậy, không biết tin được không.

    -Mệt quá, giờ có xích vô không – Nhỏ trợn mắt nhìn, tôi giật mình kéo ghế cái rộp ngồi vô phía trong.

    -Giỏi! Ăn Bánh không? Hì hì – Uầy còn cười nửa, sao thấy nhỏ nguy hiểm vãi ra, bình thường nhỏ đanh đá quen rồi, nay đổi sắc bất tử nhất thời chưa biết ứng phó ra sao.

    -Thôi thôi không ăn đâu – Tôi lắc lịa lịa nhìn nhỏ sợ hãi.

    -Không ăn thôi làm gì mà nhìn tôi mặt mày ghê vậy.

    Tôi cũng không nói gì nữa, vào học nảy giờ rồi, lật sách ra tôi chú ý lên bảng, nhỏ Thư thì ngồi ăn quà vặt, đi học mà cứ tự nhiên như ở nhà ấy.. Một hồi lâu nhỏ đập vai tôi kêu:

    -Bảo!Ây Bảo!

    -Hở hở, gì nữa? – mặt tôi ngu ngu quay qua.

    -hihi, làm gì mà mặt ngố vậy – Nhỏ khúc khích cười

    -Ừ ừ, đâu có gì đâu?

    -Nghe bảo hổm tui xỉu ông giúp tôi hả? – Nhỏ hỏi, mặt long lanh nhìn tôi đưa miếng bánh bỏ vào miệng, èo có chút xao xuyến.

    -Không! Thầy Minh? – Tôi đáp gọn lỏn, tôi quay qua chú ý lên bảng tiếp.

    -Ai không biết! Ý tui là ông với thầy Minh hả? – Nhỏ vẫn gặng hỏi

    -Tui có làm gì đâu, chỉ phụ thầy thôi.

    -Thì đó, ông với thầy đưa tui vô bệnh viện hì hì ^^, cám ơn ông nhiều nha.

    -Ừ ừ, không có gì tui lớp trưởng mà – tôi vớ lấy cái cớ bào chữa.

    -Xì, mà bình thường ghét tui vậy sao giúp tôi dạ - Vãi, nhỏ này nói nhiều thật, sao không đanh đá như mọi ngày cho tôi nhờ, ngồi học mà hỏi miết.

    -Ai ghét gì, tại bà cứ bắt nạt tôi chứ ai làm gì bà.

    -Ừ há! Tại ai biểu nhìn mặt ông đù đù dễ ghét quá chi. – Nhỏ cười cười đáp

    -Uầy,.. – Nhìn qua thấy nhỏ chống tay nhìn tôi, tôi vội quay qua lắc đầu, phát hiện có nhiều ánh mắt đang nhìn tụi tui cười khúc khích, linh cảm có gì đó mà tôi lạnh xương sống, nảy giờ đóng phim Hàn xẻn trước bàn dân thiện hạ quay lên thì thấy cô đang nhìn:

    -Không biết em Bảo với em Thư có gì vui mà tâm sự suốt vậy nhỉ - cô kéo dài từ “nhỉ” như muốn nhấn mạnh gì đó, nhỏ Thư giật mình quăng vội miếng bánh đang ăn dở xuống bàn, nhỏ này ở dơ.

    -Dạ dạ thưa cô không có gì ạ. – Tôi như gà mặc tóc lúng túng trả lời

    -Không có gì mà hai anh chị ngồi nói khiếp thế, có chuyện gì về nhà bảo ban nhau chứ, đây lớp học chứ phải hậu trường phim đâu. – Cả lớp phá lên cười có vẻ sảng khoái lắm, nhục quá không biết dấu đi đâu, quay qua thì thấy L.Anh đang nhìn tôi, không biết phải tôi đang tưởng tượng hay không nhưng tôi thấy trong ánh nhìn của nàng có nét buồn.

    -Em Thư ăn vặt trong giờ học, nói chuyện, Bảo nói chuyện, lớp trưởng mà không làm gương gì cả, tôi sẽ cho hai em vào sổ đầu bài, bây giờ hai em ra đứng ngoài lớp cho tôi. – ù uây, thấy bà rồi, bả làm thiệt chứ không có giỡn, cũng tại nhỏ Thư nhiều chuyện, tôi mặt nhăn nhó miễn cưỡng đi ra, có van xin các kiểu mà bã chả thèm để ý,mặt nhỏ Thư thì nhơn nhơn chả có gì là sợ cả.

    -Ê ê!Bảo hihi – còn cười được

    -Cái gì, tại mấy người tui mới bị vô sổ đầu bài ngồi đó còn cười được. – Tôi ức chế đáp

    -Ai muốn vậy đâu, lên sổ đầu bài thôi mà, tui bị hoài chứ gì – Nhỏ thản nhiên đáp

    -Bà thì nói…, có biết đây là lần đầu tiên tui bị ghi vô sổ không, tui lớp trưởng đó. – Xém xíu hớ nói ra điều làm nhỏ buồn vội lảng qua chuyện khác.

    -Xì, làm như ghê lắm đấy, à mà tui nói cái này nè?

    -Gì nữa chị hai? – Tui lớn giọng

    -Nè hai anh chị bị cho ra khỏi lớp mà chưa thôi à? Nói gì lắm thế - Cô bước ra đứng trước của, hai tụi tui im re không giám trả lời.

    -Nói nhỏ nhỏ thôi làm gì mà hét cả lên vậy?? – Nhỏ lấm lét thì thào

    -Chuyện gì? – Tôi cũng thì thầm bắt chước, nhỏ cười khúc khích.

    -Thì tại tui nghỉ học nguyên tuần hụt kiến thức, ông giúp tui ôn lại bài nha..

    -Không? Tự mà học! – Tôi quả quyết đáp

    -Đi mà giúp đi, tui với ông là đôi bạn cùng tiến mà, ông phải giúp tui! – Nhỏ viện cớ

    -Ơ.. nhưng mà học đâu mới được, không lẽ lên trường, nhìn như hai đứa bệnh. – Tôi nói như bàn để nhỏ bỏ ý định.

    -Vậy là ông đồng ý rồi hén, hay qua nhà tui đi – Nhỏ hấp háy nhìn tôi

    -Gì, thôi không đi đâu, tui đi xe đạp, nhà bà xa bà cố.

    -có gì đâu, tui chở cho, được chưa, còn lí do gì nữa không – Nhỏ nói rạch ròi.

    -Để hỏi mẹ đã – Tôi miễn cưỡng đáp

    -Xì, lớn đầu rồi còn sợ mẹ. – Ơ con điên mẹ ai không sợ.

    -Không xin thì khỏi đi, đơn giản – Tôi nhún vai đáp.

    -Thôi thôi được rồi, mà xíu tui về nhà với ông nha.

    -Chi nữa?? – Tui trố mắt, khi không đòi về cùng.

    -Thì về cho biết để mai mốt còn qua chở ông chứ sao, ông bị ngu hả, nghỉ gì vậy?

    -Chắc gì đã được mà đi chi cho mất công – tôi đáp

    -Không biết! Ông phải giúp tui, tui học yếu là tại ông – Má con bệnh, khi không đổ thừa cho tôi, muốn đốt hết từ đường nhà nhỏ luôn quá, bướng thế là cùng.

    -Đanh đá vừa thôi chị hai, tui không biết đâu.. Mẹ cho mới dám đi, thôi vô lớp – Cô vừa bước ra khỏi cửa nhìn tụi tui lắc đầu

    Bước vào lớp đám bạn tôi vỗ tay rào rào như chào đón đại biểu trở về,.. Tôi cũng dơ tay vẫy chào đáp lại sự nồng nhiệt của dân chúng.

    -Ai biểu mặt ông đù đù thấy ghét quá chi nà ứm ừm! – Thằng Quân cho thằng Tiến nằm lên đùi tay vuốt cằm bắt đầu diễn lại đoạn đối thoại cảnh hồi nảy.

    -Ứ Bảo không biết đâu, Thư hun Bảo đi nà – Thằng Tiến ba láp chế thêm, hai đứa nó chu mỏ thấy ghê.

    -Hai thằng bây xàm quá, biến đi! – Thằng Sơn nhăn mặt khó chịu, đấy ít ra vẫn có thằng bạn tốt đứng về phía mình. Cả tụi đang sững người vì thái độ khó hiểu của thằng Sơn, mà cũng lạ, bình thường là nó hùa theo chọc tôi cùng với mấy thằng kia rồi.

    -Ê mấy thằng kia được rồi nha, thích chết hả - Nhỏ Thư trở về giọng đanh đá cầm thước rượt tụi nó, hai thằng giật mình, chia nhau chạy loạn xạ khắp lớp, cả lớp cười như được mùa, cũng tại con nhỏ đanh đá nhiều chuyện kia mà ra… haizz. Không biết L.Anh có nghĩ gì không, chắc không đâu, bình thường nàng đã không quan tâm tôi rồi. Lại chán!

    Ra về đúng như nhỏ nói, nhỏ đi theo tôi về tới nhà, người ngoài nhìn vào cứ tưởng nhỏ là vệ sĩ sợ tôi bị bắt cóc. Đứa chạy xe đạp đi trước, đứa đi xe máy rồ rồ theo sau,.. Tới nhà nhỏ dừng lại đứng nhìn, tôi mở cổng dắt xe đi vào nhìn nhỏ, rồi nhỏ mới đề máy đi về. Chậc! Nhỏ rảnh thiệt.
     
    Khactu thích bài này.
  15. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 14

    Tối đó về nhà với tâm trạng bực dọc, từ lúc vào nhà đến lúc ăn cơm không lúc nào suy nghĩ về chuyện nhỏ Thư, thà nhỏ cứ đanh đá như bản tính thường ngày của nhỏ, bắt nạt tôi hay nói chuyện ngang cũng được, đằng này khi không thân bất tử còn bắt tôi kèm nhỏ học mà tại nhà nữa chứ. Mà nhắc mới nhớ, cái cách mà nhỏ thay đổi tính cách cứ như mưa ấy, thích thì mưa không thích thì tạnh vậy. Tôi thiết nghĩ chuyện mình giúp nhỏ lúc xỉu có đúng hay không, mà không chắc chắn đúng, dù gì nhỏ cũng là bạn cùng lớp với tôi, giả dụ nhỏ là người nào xa lạ tôi cũng sẽ giúp, đó là lương tâm con người ta cho phép mà, không giúp để mà có khi ân hận cả đời.. Nhức đầu!

    -Mun! Không ăn cơm đi làm gì chọt chọt không vậy?? Cá nè ăn đi! – Tôi giật mình bởi tiếng mẹ tôi gọi.

    -Dạ mẹ! – Tôi ngơ ngáp đáp, vội ăn lấy ăn để.

    -Lớp có chuyện gì hả, từ lúc về đến giờ thấy im im vậy?

    -Dạ cũng không có gì mẹ! Ba chuyện lung tung ấy mà!

    -Ừ chuyện gì thì chuyện đừng để xao lãng chuyện học, học hành là trên hết, không muốn khổ thì lo mà học, mẹ mày có mình mày thôi, lo cho mày ăn học tới nơi tới chốn tao nhắm mắt xuôi tay cũng được. – Từng lời mẹ nói khiến tôi nghẹn ngào, phải rồi, mẹ là mẹ tôi mà, mẹ thương tôi nhưng không đòi hỏi cái gì, nó cũng là lí do không hề oán trách về hoàn cảnh của mình, tôi còn ước sau này tôi thật giàu có để cho mẹ hưởng ấm nó, không phải lo nghĩ.

    -Mẹ này! Khi không nói chuyện đâu đâu, chuyện của con có liên quan gì đến ảnh hưởng việc học đâu, con sẽ rán học để sau này mẹ được nhờ mà – Tôi chậm rãi đáp

    -Ừ được vậy mẹ cũng mừng, thôi ăn nhanh còn lên học bài! – Mẹ cười hiền nói với tôi

    -Dạ! Mẹ ơi! Bạn con á mẹ.. – Đang nói thì dừng lại lưng chừng

    -Ừ mà sao?

    -Nhỏ bữa bị xỉu á, nó nghĩ học lâu nên thiếu kiến thức nhờ con kèm nó dùm.

    -Ừ thì kèm đi, mà bạn bè mà cứ kêu bằng nó không vậy!

    -Dạ! Bạn con nó nhờ vậy đó, mà con chưa dám đồng ý, bảo về hỏi ý kiến mẹ, học tại nhà nó.. à bạn con

    -Ừ xa không cần thì lấy xe mẹ đi kìa..

    -Dạ cũng xa, mà nó lại rước con, với lại con đã biết đi xe máy đâu! – Lại quên @@

    -Ừ! Thôi ăn đi, kèm cho người ta thì kèm cho tới nơi tới chốn, nhận lời rồi thì làm cho ra làm, đừng ảnh hưởng tới việc học là được – Mẹ vừa gắp đồ ăn cho vào chén tôi vừa nói.. Haizz, cái này con cũng chịu mẹ ơi, đã dạy cho ai học bao giờ đâu.

    Sáng hôm sau, tôi đạp xe lên trường như bao ngày, tự nhiên nay trời lạnh, cái áo trắng cấp 3 mỏng tanh không đủ giữ ấm, chạy xe mà cứ như bị tra tấn run cầm cập, tôi đạp thật nhanh để toát mồ hôi cho đỡ lạnh, mà lại ngu chạy nhanh thì gió tạt vù vù lại lanh hơn @@. Đạp xe chậm lại kiếm vài bài hát ngêu ngao cho quên đi cái lạnh, hát mà răng hàm trên hàm dưới đánh nhau cạch cạch mà vẫn hát được.. Sau một hồi quần thảo thì tôi cũng chạy tới trường, dắt xe vào nhà xe rồi phóng thẳng lên lớp, vừa vào đã thấy nhỏ Thư vào từ lúc nào, quái bình thường nhỏ đi học trễ có khi chuông reng rồi mà chưa thấy nhỏ, nay trời lạnh vậy lại đi học sớm, nhỏ khác người thật, có khi hôm qua ở nhà lại té đập đầu tiếp cũng nên. Lò dò ôm cặp lại bàn, nhìn nhỏ đang chăm chú đọc, tưởng xiêng lắm ai dè ngồi đọc truyện,bó tay!

    -A Bảo!Ông đến rồi, hihi, sao đi học muôn dạ! – Vãi cả muộn, giờ lớp con mới có mấy đứa.

    -Muộn gì chị hai, nay mấy người xiêng bất tử thì có, mọi khi đi học muộn hoài, đang lo xíu mưa ngập lối về, tui đi xe đạp khổ tấm thân – Tôi lắc đầu ra vẻ khổ sở lắm.

    -Thôi đi cha, tại nay có hứng đi học sớm, à ông ăn gì chưa xuống căn tin ăn với tui – Nhỏ lay lay cánh tay tôi hỏi.

    -Thôi bà ăn đi, sáng mẹ tui nấu cho ăn rồi.

    -Đi đi mà, xuống ngồi với tui cho vui cũng được ăn được nhiêu ăn. – Nhỏ kì kèo.

    -Thôi không đi đâu, học bài xíu kiểm tra 15p, ăn lẹ lên rồi còn lên mà học..

    -Xì đàn ông con trai gì mà, không biết chiều con gái..

    -Ủa bà là con gái hả, con gái gì mà dữ như đàn ông ấy.. –Tôi trêu nhỏ

    -A a a! Muốn chết không! Nói ai là đàn ông hả. – Nhỏ nổi xung lên dứ nắm đấm

    -Đó đó! Thấy chưa! – Tôi lại chọc

    -Ai biểu nói tui dữ. - @@ chứ còn không

    -À mà chuyện tui nhờ ông sao rồi, mẹ ông cho đi không – Nhỏ nhớ ra chuyện hôm qua.

    -Ừ có!

    -Yeah vậy tuần sau mình bắt đầu luôn nha.

    -Ừ mà một tuần một buổi thứ năm thôi! Tui cũng phải học nữa!

    -Ừ ừ! Hihi cám ơn trước nha.

    -Thôi được rồi, đi đi – Tôi gỡ tay nhỏ ra khi thấy L.Anh bước vào, nàng nhìn thấy tôi thoáng khựng lại rồi cúi đầu về bàn.. Khi không dính vô mẹ Thư,.. Chán!
     
    Khactu thích bài này.
  16. tonitoni

    tonitoni Cây bút mới
    • 3/6

    GỌI ĐÓ LÀ GIẤC MƠ

    Chap 15

    Suốt những ngày sau đó, nhỏ Thư nói chuyện với tôi nhiều hơn, không còn đanh đá với tôi như đầu năm nữa, đối với tôi là vậy còn đối với mấy người khác thì vẫn là hình ảnh cũ @@, nhỏ cũng hay mua bánh kẹo cho tôi ăn, có lần đang ăn cô kêu lên bảng làm bài giật mình mà nuốt luôn viên kẹo to đùng vào trong, không biết sau này có sao không chứ bây giờ vẫn bình thường.. Về L.Anh nàng đã ít nhìn tôi hơn hoặc là không còn, tôi có cảm giác như tôi và nàng càng cách xa hơn,. L.Anh thì không nói đã đành, đằng này thằng Sơn, thằng bạn thân nhất của tôi không biết sao thời gian gần đây như tránh mặt tôi, không còn nói nhiều như trước nữa, và chuyện này bắt đầu từ hổm mấy đứa chọc tôi với nhỏ Thư.. Quái không lẽ thằng này ghen với Thư, chả lẽ nó thích mình, uầy xùy xùy nghe nổi cả da gà @@, tay phủi phủi hai bên tay khi vô tình nghĩ lướt qua cái đó , cảm giác như có con gì bò thấy ghê.. Hoặc là nó...

    -Ê! Làm gì mà phủi phủi tay ghê vậy, có con gì hả? – Nhỏ Thư hỏi

    -À! Không! Đâu có gì đâu, nghe nhột nên phủi ấy mà, hì hì. – Tôi nhe răng cười.

    -Khùng, mà để ý mới thấy ông có cái răng khểnh á nha! – Nhỏ chọt chọt vô má tui hấp hay mắt nói.

    -Ừ thì sao! Bộ chưa thấy răng lòi sĩ bao giờ hả - Tôi đáp, tôi có nghe một số đứa lớp cũ tôi nói, đứa thì nói răng lòi sĩ, đứa thì nói răng khểnh, cuối cùng chả biết là gì @@.

    -Lại điên, cái này là răng khểnh, lòi sĩ xấu lắm, răng này làm ông cười đẹp hơn, tui cũng muốn có mà không được. – Nhỏ nhìn tôi với ánh mắt ghen tị.

    -Èo, khi không bàn về chuyện răng miệng, - Quay qua thì thấy thằng Sơn đang nhìn, thấy tôi quay qua thì nó quay đi chỗ khác, nét mặt có vẻ đang buồn, thằng này bị gì vậy kìa, không lẽ nó thích. . thật.

    -Thôi học bài đi, nói nhiều. – Bắt gặp ánh mặt đó, tôi chột dạ kêu nhỏ Thư học bài, chăm chú vào sách để đỡ cảm thấy khó xử.

    -Thì học, mà chiều lên dạy tui học đó.

    -ừ ừ! Biết rồi nói hoài – Tôi mắt vẫn không rời cuốn sách.


    Tan học, tui xách xe chạy thẳng một mạch tới nhà, cất xe lên phòng quăng cặp rồi tắm rửa rồi ăn cơm với mẹ, gì tôi làm ở cơ quan có xe đưa rước nên bình thường sáng đi tối mới về, bé Bo còn gì đi học mẫu giáo nên cũng vậy luôn,.. Nhà có hai mẹ con:

    -Mẹ ơi chiều con đi dạy bạn con học, bữa con nói mẹ á – Sợ mẹ chửi không dám kêu “nó” nữa.

    -Ừ ăn xong lên ngủ giấc rồi đi. – Mẹ đáp


    Xong bữa, tôi rửa chén úp chén rồi chạy tót lên phòng rồi, mở cái loa chạy bằng pin nghe băng cát sét hồi đó ngoài quê tôi tiết kiệm mới mua được, hồi đó lụm ve chai, sắt thửa, tiền họ hàng cho, gom góp mãi mới mua được, cầm trên tay mà lòng vui sướng lắm, về nhà cứ nghe miết, đi chơi cũng cắm tai nghe nhét trong túi nghe, bây giờ vào đây vẫn cầm theo, lúc chán mở nghe, lan man nghĩ một hồi tôi ngủ lúc nào không hay, hôm đó tôi bắt đầu mơ.. Trong giấc mơ tôi thấy L.Anh khóc sụt sùy, nhìn tôi bằng ánh buồn xa xăm vốn có ở nàng, nàng nhẹ nhàng đi về phía tôi dơ tay lên *chát*,..

    -Dậy, thằng ròm mày dậy, bạn mày kiếm dưới nhà kìa – Mẹ tôi vỗ vỗ vào má tôi, lay lay đủ kiểu

    -Sao mẹ? - Tôi lờ đờ ngồi dậy, mặt ngơ ngác nhìn mẹ tôi hỏi.

    -Mày kêu đi dạy kèm cho bạn, bạn mày tới đợi ngoài đường kìa, dậy rửa mặt thay đồ rồi đi.

    -Sao mẹ không kêu nó vào nhà mà đợi. – Tơ mặt còn ngu ngu hỏi.

    -Tao vả cho cái giờ, bạn bè mà cứ “nó nó”, tao kêu vào mà ngại hay sao mà không vào.


    Tôi mặt chưa tỉnh ngủ đi về phía mở cửa ban công đi ra nhìn xuống, nhỏ Thư đang ngồi soi cái kiếng xe máy, bất giác tôi lên tiếng:

    -Đơi xíu, thay đồ đã. – Nhỏ giật mình nhìn quanh nhìn quắt rồi nhìn lên, miệng O, chắc tại thấy thân hình nóng bỏng của tôi nên bị quyến rũ không nói lên lời, mới ngủ dậy có cái quần đùi còn lại không có gì hết, tóc tai thì bù xù, người ngợm gầy nhom với mấy cái dao găm,.. Đóng cửa đi vào nhà tắm thay đồ rồi đi xuống:

    -Con đi mẹ ơi! – Không thấy trả lời, không biết đâu rồi.

    Mở công đi ra thì nhỏ, nằm luôn trên đầu xe, mặt mũi bít kín bưng như ninja vậy, thấy tôi thì nhỏ ngồi thẳng dậy giọng chanh chua nói:

    -Con trai gì mà lề mề, có ai bắt con gái đợi ngoài đường vậy không?

    -Mẹ tui kêu vô nhà ai biểu không chịu vô còn kêu. – Tôi thản nhiên đáp, đeo ba lo lên rồi leo ra sau xe ngồi.

    -Ủa ủa gì vậy? – Nhỏ giật mình nói lắp.

    -Thì đi học, bị quáng à.

    -Ai không biết, mà không lẽ bắt tui chở, con trai gì kì vậy?

    -Thì chở đi có sao đâu? Trai gái gì đây. – Tôi chống cự

    -Nhưng mà kì lắm, ai lại vậy, con gái lại chở con trai, hay có í đồ gì.

    -Ý gì chị hai! Tui không biết đi xe máy được chưa – Tôi khó chịu

    -À há, haha, con trai mà không biết đi xe máy, đồ...

    -Nói nữa ở nhà nhé – Tôi toan leo xuống.

    -Thôi thôi, thì chở, thấy ghét.

    Nhỏ rồ ga đi, đi về hướng tôi hay đi học, nhà nhỏ nằm về phía bên ngược lại nếu tính từ trường, đang thả hồn ngẩn ngơ vào thiên nhiên thì nhỏ bóp thắng cái két, mặt tôi đập thẳng vào đầu nhỏ:

    -Ui da, thắng từ từ không được à chị hai, dập bà nó mũi rồi.

    -Đến rồi, nói nhiều cho ăn dép giờ, xuống mở cổng để tui chạy xe vào.

    Dừng lại ở một căn nhà màu trắng to, cổng cao khiếp, nhỏ kêu tui xuống mở công, mà biết mở quái đâu:

    -Sao mở? – Tôi hỏi

    -Chìa khóa nè, thò vào cái cửa nhỏ nhỏ trên cổng á mở khóa rồi lôi chốt sang phải là được – Nhỏ chỉ chỉ về cái ô vuông nhỏ nhỏ nằm trên cánh cổng.

    -Sao không xuống mở luôn đi, lắm chuyện.

    -Làm biếng xuống xe, được không, sao nảy không chở đi tui mở cho. – Nhỏ lại nói về nỗi đau của nó, tôi nghiến răng ken két nhìn nhỏ cay cú tìm cách mở cửa, nhỏ thì kéo khẩu trang xuống lè lưỡi trêu tôi, muốn bay vô bóp cổ nhỏ ghê.
     
    Khactu thích bài này.

Chia sẻ trang này