[Fanfiction] 12 cung hoàng đạo và tình yêu dưới hoa anh đào - Đang cập nhật - Thuý Nguyễn, Duyên Lê

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi dao nguyen, 17/3/16.

  1. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 9:
    Trong lớp học buổi sáng hôm ấy, Akane cứ làm những hành động cứ tạm gọi là tình tứ quá đà, nhưng Sư Tử đâu có để yên chuyện đó đâu, cứ phản kháng đẩy Akane ra ngoài:

    - Akane, cậu có thể ngồi xích qua chút xíu có được không? Cậu mà cứ ngồi như thế thì tớ ngồi dưới đất luôn đấy!

    Mặc dù Sư Tử nói với chủ ý là làm phiền nhưng Akane vẫn mặt dày bỏ ngoài tai những lời nói của Sư Tử mà cứ lấn tới nhiệt tình đến vậy, dù tức thấy bà lắm nhưng anh cũng phải kiềm chế bởi vì không nên làm lớn chuyện trong lớp. Suốt một buổi học đó, anh chả được yên phận gì cả, vừa tức vừa bị quấy rối nữa. Nhưng đâu ai biết được ngoài Sư Tử ra, Bạch Dương cũng đang rất là khó chịu khi nhìn những cái cảnh thân mật y chang cặp tình nhân mới cưới vậy, nhìn mà muốn ngứa hết con mắt.

    Giờ tan học vào buổi trưa, loay hoay một lúc Sư Tử chả thấy Bạch Dương với Akane đâu, mọi người thì chỉ biết Akane xin nghỉ học vào buổi chiều vì cảm thấy mình không khỏe còn Bạch Dương thì không biết. Sư Tử bất ngờ khi Akane xin nghỉ học, trong giờ học lúc nãy quấy rối người ta dữ lắm mà sao giờ lại nói cảm thấy không khỏe.

    Chuyện của Akane anh chẳng quan tâm, giờ anh chỉ lo lắng cho Bạch Dương thôi, lỡ có chuyện gì xảy ra với cô ấy thì sao. Giờ cũng chả biết làm gì cho đúng nên Sư Tử hỏi ý kiến cả lớp:

    - Tớ lo cho Bạch Dương quá, hôm nay chúng ta không thấy cậu ấy xuống cănteen ăn cơm trưa cùng lớp, giờ tớ phải làm sao đây? Hay là tớ đi tìm Bạch Dương nha!

    - Đã nói với cậu rồi, chừng nào Bạch Dương bớt giận đi rồi hãy nói chuyện với cậu ấy! - Xử Nữ khuyên răn.

    - Nhưng mà...

    Sư Tử phản bác lại lời khuyên nhưng không thành công, chưa kịp nói hết câu thì bị Song Tử chen ngang:

    - Không phải Xử Nữ đã nói rồi sao, cậu không biết kiên nhẫn là gì hả? Cậu đi tìm cậu ấy thì cũng chỉ làm rối mọi chuyện lên thôi!

    Tất cả mọi người trong lớp khuyên anh đủ thứ, Sư Tử cũng đành phải nghe theo mọi người, mặc dù là làm theo nhưng anh lại rất khó chịu, giờ anh chỉ muốn đi tìm Bạch Dương để hỏi tại sao Bạch Dương trở nên như vậy.

    Vào giờ học buổi chiều, bước chân vào lớp, Sư Tử thấy lớp hôm nay rất vắng, hỏi mọi người thì bị trả treo lại, ngồi vào bàn học, bỗng dưng lòng không yên, cứ cảm thấy khó chịu, nhìn bên cạnh mình thì không thấy ai cả. Cảm giác ấy, cảm giác quen thuộc ấy đang dần mất đi, anh nhớ lại kí ức lúc hai đứa nó còn chí chóe, còn cãi nhau quá trời. Cảm giác đó đối với anh là rất đặc biệt, bây giờ thì đã không còn nữa. Bạch Dương rốt cuộc là đang ở đâu vậy.

    “Reeeeeeng” tiếng chuông báo hiệu giờ vô học đã đến, tất cả các thành viên trong lớp đều ổn định chỗ ngồi của mình. Đã vô học rồi anh chẳng thấy Bạch Dương đâu, anh hỏi mọi người trong lớp:

    - Các cậu có biết bây giờ Bạch Dương đang ở đâu không? Sao giờ này vẫn chưa thấy cậu ấy vô vậy?

    Nghe câu nói đó giờ mọi người cũng bắt đầu lo lắng cho Bạch Dương, mặc dù là giận Sư Tử đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không đến nỗi phải nghỉ học để tránh mặt cậu ấy. Tình hình giờ đã lâm vào tình trạng tồi tệ nhất rồi, bây giờ không cần biết Bạch Dương giận đến mức nào đi nữa, mọi người quyết định sẽ tìm Bạch Dương sau giờ học.

    - Bạch Dương, Bạch Dương, Bạch Dương...

    Những giọng nói của mọi người vang lên càng ngày càng lớn, từng người một chia nhau ra tìm, Sư Tử giờ đây đã mất hết bình tĩnh, anh tìm điên cuồng, tìm không ngừng nghỉ, mọi ngóc ngách trong trường học anh tìm không chừa một miếng nào cả. Cứ tìm hoài, tìm mãi chừng nào tìm ra được thì thôi.

    Sau 30 phút tìm kiếm trong sự lo lắng, anh dừng lại một nhà kho chứa dụng cụ thể dục, anh đứng sững người ra ngay trước mặt một người con gái nằm bất động với thân người lòe loẹt toàn nước sơn, người ướt sũng, cơ thể bị bầm tím, mái tóc bị cắt xén không thương tiếc. Sư Tử bước đến chỗ người con gái đó một cách chậm chạp, vụng về, toàn thân run lẩy bẩy. Giờ anh chả biết làm sao trong tình hình này nữa mà chỉ biết đứng nhìn chuyện không tin vào mắt mình được:

    - Bạch Dương, đã có chuyện gì xảy ra với cậu vậy, tại sao cậu lại ra nông nổi như vậy chứ? Ai đã làm chuyện tàn nhẫn này với cậu chứ?
     
  2. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 10:
    Trên hành lang trống vắng được ánh chiều tà rọi xuống, tiếng bước chân của ai đó, à không, là tiếng giày va vào sàn hành lang tạo nên những âm thanh cót két khó nghe. Một thanh niên với dáng cao ráo đang cõng một cô gái người ướt sũng, rũ rượi trên lưng. Người thanh niên cứ chạy mà không biết đích đến là đâu, anh chỉ mong rằng có thể cứu được cô ấy thôi.

    Anh cứ chạy miệt mài mà không để ý gì đến xung quanh, rồi chỗ ngã rẻ ấy, anh đụng vào người thanh niên khác cũng đang chạy vội vàng. Hai người bị ngã xuống đất và anh làm rơi cô gái trên lưng. Anh không có ý định xin lỗi người thanh niên ấy mà tiếp tục cõng cô gái ấy đi, người thanh niên lúc nãy níu anh lại và kéo anh xuống:

    - Sư Tử cậu đi đâu vậy? Sao thấy tớ cậu lại bỏ đi chứ?

    Người lên tiếng lúc nãy đó chính là Nhân Mã, bạn của Sư Tử, anh cứ thấy Sư Tử rất lạ, sao tự nhiên trên gương mặt của Sư Tử lại sợ hãi đến mức này. Nhân Mã lo lắng hỏi:

    - Sư Tử, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?

    Nghe chỗ khu vực kia ồn ào, Bảo Bình thấy lạ nên chạy tới đó xem thử và bắt gặp thấy Nhân Mã lay người Sư Tử dữ dội, Bảo Bình chạy lại đó hỏi Nhân Mã:

    - Có chuyện gì vậy Nhân Mã? Làm gì mà lay người Sư Tử ghê vậy?

    - Tớ cũng không biết nữa? Tự nhiên Sư Tử lại bị như vậy nè? - Nhân Mã lo lắng trả lời.

    Nhân Mã cứ lay người Sư Tử hoài mà Sư Tử chẳng nói gì cả, đây là lần đầu tiên hai người bạn thân của anh thấy được khuôn mặt sợ hãi này của anh, một con người kiêu căng, ngạo mạn như vậy làm gì có chuyện phải làm anh sợ hãi chứ. Chỉ ngoại trừ...

    Nhắc mới nhớ, nãy giờ Nhân Mã cứ kêu Sư Tử hết lời mà quên béng cô gái được cõng trên lưng Sư Tử, trông cô gái này nhìn còn thảm hơn cả ăn mày ngoài đường, khi nhìn kĩ vô thì Bảo Bình mới biết đây là ai:

    - Sư Tử, không lẽ cô gái này chính là Bạch Dương sao?

    Nghe câu đó, Nhân Mã ngừng lay Sư Tử, còn Sư Tử thì run lên cầm cập, anh không thể nào mà kiềm chế thêm nữa, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh và rớt xuống sàn hành lang. Nhân Mã và Bảo Bình nhìn mà ngạc nhiên không tin vào được. Rồi sau đó Sư Tử lên tiếng van xin:

    - Tớ xin các cậu, làm ơn hãy cứu Bạch Dương, tớ cầu xin các cậu?

    Sự sợ hãi, lo lắng đã hành hạ về mặt tinh thần của Sư Tử, không chịu nổi sự hành hạ ấy anh đã ngất đi trên sàn hanh lang. Nhân Mã và Bảo Bình lo lắng tột độ, giờ chả biết làm gì cả, hai người bối rối quá cứ đập đầu vào tường rồi suy nghĩ cách này cách nọ:

    - Tính sao bây giờ, lo cho Bạch Dương không hết rồi giờ tới lượt thằng dở hơi này nữa! - Nhân Mã.

    - Ê! Tính sao đây, hay là kêu mọi người tới giúp đỡ đi! - Bảo Bình.

    - Giờ có biết tụi nó đang ở đâu không mà đi kêu, cậu thừa biết độ rộng của ngôi trường này là bao nhiêu rồi mà! - Nhân Mã cãi lại.

    - Thế giờ chúng ta tính sao đây, Nhân Mã! - Bảo Bình đáp lại.

    Nhân Mã cứ đi qua đi lại rồi động nát não mà chả ra được cách gì cả, một lúc sau như tìm được cách Nhân Mã hưng phấn lên:

    - Có cách rồi!

    - Cách gì phọt lẹ lên coi? - Bảo Bình hết kiên nhẫn.

    - Giờ nghe cho kĩ nha, bây giờ tớ sẽ cõng Bạch Dương đến phòng y tế còn cậu thì gọi mọi người đến phòng y tế, nghe rõ chưa? - Nhân Mã ra lệnh.

    - Vậy cũng được! - Bảo Bình đồng ý.

    Sau đó Nhân Mã cõng Bạch Dương xuống phòng y tế, Bảo Bình thì nhanh chóng chạy đi tìm những thành viên khác mà đâu ai ngờ anh mới ngộ ra là Sư Tử vẫn nằm sải lai dưới đất vẫn còn bất động chứ, Bảo Bình tức xì khói quát lên:

    - Tên Nhân Mã chết tiệt! Tại sao lại để một đống của nợ này cho tôi chứ? Cách hay gì? Chỉ muốn đẩy cái của nợ này để tôi xử lí thôi! Tôi thù ông, Nhân Mã!
     
    Lê thanh long thích bài này.
  3. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 11:
    Bảo Bình bực mình mới biết là mình mới bị chơi khăm, tức tối mà la lối um sùm lên, giờ vác thêm cái của nợ này làm sao mà kiếm mọi người đây. Đang loay hoay cái của nợ mà thằng chết tiệt Nhân Mã bỏ lại cho mình, thì Bảo Bình bất chợt nhìn thấy một thứ mà anh cứ ngỡ là ông trời ban tặng cho mình, sau đó Bảo Bình nở một nụ cười rất ưa là đểu.

    Tiếng lăn bánh trên hành lang nhà trường vang lên ồn ào, cộng thêm tiếng la hét ầm trời vũ bão của Bảo Bình nữa, anh vừa rêu rao khắp nơi vừa đẩy cái của nợ nặng còn hơn tạ này trên một chiếc xe đẩy hàng (Cái thứ mà ông trời ban tặng cho Bảo Bình):

    - Những đứa nào là học sinh của lớp 1-1 làm ơn tập trung xuống phòng y tế. Nhắc lại một lần nữa, đứa nào...

    Nguyên cái trường này giờ chỉ nghe tiếng của nó thôi. Những thành viên trong lớp 1-1 nghe mà còn phải bịt lỗ tai lại, vậy đủ biết giọng của Bảo Bình “thanh” đến mức nào rồi. Những thành viên khác trong lớp vừa chạy xuống phòng y tế vừa rủa thầm trong miệng:

    - Rủa thằng nào vừa mới la lối um sùm rùm beng khắp trường! La mà muốn thủng màng nhĩ người ta rồi! - Kim Ngưu.

    - Lạy trời làm ơn triệu hồi sấm sét xuống đánh cái thằng ngu nào mà la lối phá trường, thằng ngu này muốn kéo nguyên cái trường để tụi nó đăng tụi mình lên báo chí à? - Xử Nữ.

    - Lạy Phật, làm ơn trừng trị cái thằng ngốc nào mà đi rêu rao quá đáng như vậy, con tình nguyện ăn chay quanh năm suốt tháng tụng kinh, miễn là đừng xuất hiện thêm phiên bản “bô xe” của thầy Xà Phu! -Kazaki.

    Và có rất nhiều lời rủa thầm dành tặng cho anh chàng Bảo Bình tội nghiệp xấu số nhà ta. Khoảng 10 phút sau, tất cả các thành viên lớp 1-1 đều tập trung xuống phòng y tế, cảnh tượng mọi người nhìn thấy đầu tiên là Sư Tử nằm yên vị trên xe đẩy hàng, nhìn anh giờ chỉ có một từ để tả, “thảm”, nhưng cô gái nằm ở trên giường kia còn thảm hơn gấp trăm lần cái thằng nằm trên xe đẩy hàng nữa, Nhân Mã thì kể lại hết sự việc xảy ra cho lớp nghe.

    Nghe xong đứa nào cũng lo lắng cho cô gái nằm trên giường là Bạch Dương, mấy đứa con gái thì chia việc ra, đứa này thì lấy gạc, bông băng, đứa kia thì lấy khăn và nước, đứa nọ lấy bộ đồ thể dục của trường. Còn mấy thằng con trai thì ra ngoài phòng y tế đứng để mấy đứa con gái làm việc. Trong khi đó, Sư Tử tỉnh dậy đi đứng bất thường tay ôm đầu nhìn xung quanh xem mình đang ở đâu, mấy thằng con trai thấy Sư Tử tỉnh liền hỏi thăm:

    - Sư Tử, cậu có sao không? Có mệt chỗ nào không? - Xử Nữ hỏi trước tiên.

    - Ờ tớ không sao, chỗ này là chỗ nào đây?

    Kí ức đau lòng bỗng nhiên ùa về, Sư Tử ngã khụy xuống, tay ôm đầu rên la thất thanh, cả đám giật mình, nhìn anh đây chẳng khác gì là một tên tội phạm đang bị tra tấn không thương tiếc. Cả đám vừa lo lắng vừa sợ, đang trấn an lại Sư Tử thì Kim Ngưu mở cửa phòng y tế bước ra:

    - Có chuyện gì mà ồn ào vậy? Mọi người Bạch Dương tỉnh lại rồi đấy, vào xem tình hình của cậu ấy đi!

    Nghe Bạch Dương tỉnh lại Sư Tử không suy nghĩ gì cứ lao vào phòng y tế với tốc độ ánh sáng, những người còn lại thì đi theo sau. Khi đi vào, đúng là Bạch Dương đã tỉnh dậy nhưng nhìn cô ấy giờ cứ như là một cái xác không hồn, mặt cúi gằm và chả nói một lời nào cả. Cả lớp đều rất muốn biết chuyện gì đã xảy ra nhưng sợ là làm kích động cô ấy nên để khi nào cô ấy bình tĩnh lại.
    Bạch Dương như vậy cũng là do anh, nếu như anh không trêu ghẹo, đùa dai với cô ấy thì cũng đâu xảy ra như vậy, Sư Tử ăn năn hối lỗi quỳ xuống trước mặt Bạch Dương dập đầu xin lỗi. Cả đám bất ngờ mở to mắt ra, Nhân Mã và Bảo Bình há hốc mồm không tin vào những gì mình thấy trước mắt. Anh hôm nay đã hoàn toàn khác với anh của quá khứ rồi, trước giờ chỉ có người khác dập đầu xin lỗi dưới chân anh, nhưng giờ đây anh dập đầu xin lỗi một đứa con gái tối ngày hay cãi lộn với anh. Sư Tử cứ dập đầu xin lỗi không biết bao nhiêu lần, đầu anh đã chảy ra một làn máu đỏ tươi nhưng anh vẫn cứ dập đầu.

    Cả lớp bay vô can ngăn Sư Tử lại, giờ anh đang rất đau, anh mặc kệ những thứ xung quanh, đẩy mọi người ra mà cứ tiếp tục dập đầu, quá bực mình Kim Ngưu tức giận tát một bạc tay vào mặt anh và la anh:

    - Cậu có bị điên không vậy, Sư Tử? Bộ cậu nghĩ cậu làm vậy thì mọi chuyện sẽ êm xuôi sao? Cậu nói đi làm như vậy Bạch Dương sẽ trở lại à?

    - Tôi không biết, tôi chỉ muốn xin lỗi Bạch Dương thôi!

    Xử Nữ chen vào:

    - Bộ Bạch Dương muốn lời xin lỗi của cậu sao, cậu làm gì thì cậu cũng phải biết suy nghĩ chứ!

    - Đần độn! Cậu cứ dùng theo chủ nghĩa dập đầu tạ tội là qua chuyện à, càng làm vậy thì chỉ khiến người ta khó chịu hơn thôi! - Ma Kết chỉ trích.

    - Tại sao cậu lại độc mồm độc miệng như vậy chứ Ma Kết, chuyện gì cũng từ từ giải quyết chứ! - Thiên Bình lên tiếng.

    Cứ những người này chuyền miệng qua cho người kia tạo nên một không gian ồn ào căng thẳng, không thể nào định hình được thần kinh, Sư Tử la lên:

    - Im hết đi! Mấy người có hiểu gì về cảm giác của tôi đâu mà mấy người lấy quyền gì chỉ trích tôi, nếu như mấy người là tôi thì mấy người cũng làm những hành động ngớ ngẩn giống như tôi thôi!

    - Đủ rồi, các người ngậm miệng lại hết đi!

    Một giọng nói trầm vang vọng trong không gian, cả đám im lặng không ai nói một lời nào, mọi người đều hướng mắt về một cái xác không hồn đang nhìn về phía mọi người. Sư Tử thì cứ nhìn chằm chằm vào Bạch Dương, còn mọi người thì sợ sệt cái ánh mắt nhìn của Bạch Dương không còn ấm áp nữa mà là sự lạnh lẽo ẩn chứa vào đó. Bạch Dương nhìn thẳng vào mắt Sư Tử và nói một câu với giọng trầm lạnh đến thấu xương:

    - Đừng bao giờ xuất hiện ngay trước mặt tôi nữa!

    “Ầm” tiếng sét đánh xẹt qua người Sư Tử, đây chính là nguyên nhân làm thay đổi tất cả giữa hai người này.
     
    PTlangtubuon and Lê thanh long like this.
  4. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 12:

    Sau cái ngày ấy, Bạch Dương bắt đầu trở nên lạnh lùng và vô cảm đi, cô hầu như đã quay về bản chất vốn có của mình, bạn bè không có và chả có gì làm cô cảm thấy hứng thú cả, thời nhỏ cô cũng từng có tiền sử về bệnh trầm cảm. Cả lớp ai cũng lo lắng cho Bạch Dương hết, mọi người đều hỏi thăm nhưng rốt cục bị cho ăn bơ đến phát ngán. Sư Tử bị cho ăn bơ là nhiều nhất, anh hỏi đủ mọi lí do vì sao cô ấy lại nói với anh như vậy nhưng rốt cuộc thì cũng đáp lại là một tiếng im lặng. Cả lớp nhìn anh mà thở dài, rốt cuộc Bạch Dương bị cái gì vậy chứ.

    Cứ tưởng Sư Tử sẽ chán nản và tuyệt vọng bỏ cuộc nhưng anh mạnh mẽ hơn lớp tưởng nhiều. Sư Tử đã đi theo Bạch Dương suốt cả một hành trình dài dặn và khó khăn, đi đâu thì anh cũng đi theo (nhưng vệ sinh nữ là ngoại lệ), Sư Tử cố dính chặt Bạch Dương đến nỗi tất cả mọi người trong trường gán cho anh một cái biệt danh là kẻ bám đuôi. Dù vậy, nhưng anh vẫn bỏ mặc những lời nói ấy ra khỏi tai mà vẫn cố bám đuôi cho tới cùng. Chính vì thế đã làm cho con nhỏ Akane cực kì căm ghét Bạch Dương:

    - Tại sao Sư Tử lại cứ bám theo cái nhỏ đó hoài vậy? Mình có thua nó về thứ gì đâu mà tại sao cậu ấy cứ ngày nào đi theo con nhỏ đó hoài vậy!

    Không chịu nổi nữa, Akane chạy tới ôm Sư Tử ngay trước đám đông, cả lớp há hốc mồm ra, còn Bạch Dương nhìn thấy cảnh đó rồi chạy mất dạng luôn vì tức, Sư Tử vừa kêu la ơi ới ỉ ơi vừa gỡ cái đống phức tạp ra khỏi người mình, gần hết giờ nghỉ mới chịu buông ra. Anh bực mình la lên:

    - Akane, buông tớ ra coi, cậu có phải là keo dán sắt con voi đâu mà dính chặt tớ vậy!

    -Ứ, không chịu buông ra đâu, cậu cứ đi theo Bạch Dương hoài làm tớ khó chịu lắm đấy! - Akane vừa nói vừa ôm chặt hơn nữa.

    - Thế mắc mớ gì đến cậu chứ! Buông ra! - Sư Tử la oai oái lên.

    - Cậu làm vậy thì Bạch Dương có chịu nói chuyện với cậu không, làm vậy chỉ khiến mọi việc càng trầm trọng hơn thôi!

    Cũng đúng, anh làm vậy chỉ càng thêm khoảng cách giữa anh và Bạch Dương càng xa thêm thôi, Nhân Mã đi tới chỗ Sư Tử an ủi người bạn thân của mình:

    - Sư Tử, cậu đừng làm vậy nữa, tớ nhìn vô tớ cũng thấy khó chịu chứ đừng nói chi là đến Akane, cứ bình tĩnh mà sống, đừng hấp tấp vội vàng!

    - Tớ biết rồi! Cám ơn cậu Nhân Mã!

    Nói vậy thôi chứ anh vẫn cứ mặt dày bám theo Bạch Dương đến tận cùng của địa ngục. Bám theo đến nỗi đến ngày thứ Bảy, không về nhà mà đi theo Bạch Dương về, anh đi kè kè sát sát Bạch Dương mà cô vẫn đủ sức chọi bơ vào mặt anh thế mới đau chứ.

    Đang đi theo Bạch Dương say mê, cũng may là anh kịp ngước nhìn lên thấy chậu hoa treo tường nhà người ta rớt xuống ngay vị trí đi đường của Bạch Dương, thế là anh kịp thời cứu Bạch Dương ra nhưng rốt cục anh là người bị nốc ao tại chỗ. Giờ hết bơ để chọi rồi, Bạch Dương thấy Sư Tử nằm dài đo đất, máu đầu chảy lênh láng, cô lo lắng cho Sư Tử đến độ ngồi không yên mà chạy ra kêu người giúp đỡ. Chủ nhân của chậu hoa xấu số đó ra ngoài giúp đỡ đưa Sư Tử đến bệnh viện, lúc anh hết nhận thức xung quanh là lúc anh nghe tiếng xe cấp cứu ò í e.

    ------------------------

    Khẽ hở mí mắt ra, Sư Tử nhìn thấy giờ chỉ là một màu đen tối, anh nghĩ là chắc nơi này bị cúp điện nên anh chả quan tâm, xí, có chứ, thấy bà em rồi, Sư Tử hết hồn bật dậy làm cho Bạch Dương ngủ gật kế bên mà bị lây luôn. Sư Tử la oai oái kêu cứu quá trời, cô lên tiếng trấn an anh:

    - Sư Tử không sao nữa, có tôi đây rồi, bình tĩnh!

    Giọng nói đó nghe quen lắm, cứ như là đã lâu rồi chưa nghe nó vậy, sợ chỉ là hư ảo nên anh hỏi:

    - Ai đang nói chuyện với tôi vậy?

    - Là tôi, Bạch Dương! Không sao rồi, chắc lúc nãy cậu hoảng lắm có phải không? - Bạch Dương vẫn lạnh lùng như ngày nào nhưng hôm nay lại có chút ấm áp.

    - Bạch Dương sao, cuối cùng cậu cũng nói chuyện với tớ rồi, tớ vui quá!

    Vừa nói anh liền tính ôm nhào vào Bạch Dương nhưng không xác định được vị trí nên kết quả anh lăn xuống giường nằm đo sàn. Bạch Dương thì đỡ Sư Tử lên và kèm theo lời trách mắng:

    - Cậu bị sao vậy, tự nhiên bay đến chỗ kia rồi tự làm mình té là sao chứ!

    - À tối quá tớ không nhìn thấy đường, chắc chỗ này bị cúp điện rồi phải không?

    - Cậu nói gì vậy? Bệnh viện chứ đâu phải là nhà tôi đâu mà cúp điện!

    Bạch Dương nói câu hơi bị tỉnh bơ, Sư Tử đứng hình rồi ngồi đó dụi mắt liên tục, dụi cho tới chán rồi la lên:

    - Cái gì thế này, sao không thấy gì hết trơn vậy?

    Bạch Dương hết hồn nhìn anh dụi mắt điên loạn lên, sợ hãi chạy ra ngoài kêu bác sĩ vào.
     
    Lê thanh long thích bài này.
  5. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 13:
    Sau năm phút, bác sĩ gọi Bạch Dương vào và giải thích về bệnh tật của Sư Tử:

    - Theo chuẩn đoán của bác là chậu hoa đã rơi trúng vào thùy trẩm của thị giác, vì tổn thương khá nặng nên bạn cháu không thể nào nhìn thấy được!

    Nghe xong cô rất lo lắng và sợ hãi, tìm cách hỏi bác sĩ:

    - Bác sĩ, thế bác sĩ có cách nào giúp cậu ấy thấy lại được không?

    Ông bác sĩ nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương và nở một nụ cười thân thiện, xoa đầu Bạch Dương:

    - Không sao đâu, cháu đừng lo, bạn cháu chỉ thuộc hiện tượng là bị mù tạm thời thôi, nhưng bạn cháu phải ở lại đây lâu hơn để kiểm tra thị giác của bạn cháu!

    - Thưa bác sĩ là bạn cháu ở lại bao lâu ạ?

    Ông bác sĩ đưa tay lên nhẩm đếm trong miệng rồi sau đó ông lên tiếng:

    - Cỡ hai tuần cháu ạ! Qua xét nghiệm thị giác của bạn cháu là mắt của bạn cháu bị tật nguyền bẩm sinh, có phải không chàng trai?

    Ông bác sĩ quay mặt lại hỏi Sư Tử, hai người này nói chuyện nãy giờ giờ mới chịu chú ý đến anh, đúng là bác sĩ có khác, chỉ cần qua xét nghiệm là biết được mắt anh bị tật bẩm sinh rồi, anh gật đầu lại với câu nói của bác sĩ:

    - Vâng ạ! Hồi khi cháu sinh ra là cháu không thể nào nhìn thấy được ạ! Cháu đã đi đến nhiều nơi kể cả là ra nước ngoài để chữa mắt của cháu, vì chữa trị quá nhiều nên thị giác của cháu đã bị biến dạng nên đôi mắt của cháu không giống như mọi người!

    - Ra là vậy, bác hiểu rồi, không sao cháu cứ yên tâm, rồi cháu cũng nhìn thấy lại được thôi. Giờ cháu nghỉ ngơi đi cho khỏe, còn cháu (ý nói đến Bạch Dương) thì có thể ở lại chăm sóc cho bạn cháu ha!

    Xong việc rồi, ông bác sĩ đi ra ngoài để lại hai đứa ngồi trầm ngâm chả biết nói gì cả, vì không khí căng quá nên Bạch Dương mở lời trước:

    - À...ờ mắt cậu sao rồi Sư Tử?

    Sư Tử cảm thấy trong lòng mình rất vui khi cô mở lời bắt chuyện với anh, cuối cùng những ngày tháng đeo bám của anh cũng đã được đền đáp xứng đáng:

    - Mắt tớ không sao nên cậu không cần phải lo nhiều!

    - Vậy à, giờ tôi mới biết vì sao cậu lại có một đôi mắt giống như của con mèo rồi, nhìn vô không ai tin là mắt cậu bị biến dạng đâu!

    - Tớ cũng đâu có biết là mắt tớ sẽ thành như thế này hì hì!

    Nhìn anh còn tươi cười như vậy cô cũng bớt đi một phần lo lắng nhường nào, lâu lắm rồi cô mới có thể đối mặt với Sư Tử, đang nhìn anh trầm ngâm thì Sư Tử thốt lên:

    - Ôi! Cái cảm giác này nhớ quá đi, còn nhớ lúc cúp điện ở nhà cậu không Bạch Dương.

    - Dĩ nhiên là tôi nhớ rồi!

    Làm sao mà cô có thể quên được cái lần ấy chứ, lần ấy chính là lúc cô đã phải lòng Sư Tử rồi, cô còn nhớ in là hai đứa còn bán sống bán chết tìm cho bằng được cây nến ấy mà. Đúng là lúc đó cô rất tức nhưng cũng đồng thời cô lại cảm thấy vui khi cùng anh trải qua nó, nhưng giờ cô có còn biết rằng anh và cô có được vui như vậy không.

    Đang suy nghĩ thì cửa phòng bệnh mở ra và một cô y tá xinh đẹp và cao ráo bước vào phòng, sau đó cô y tá đẩy cái xe chứa những dụng cụ ống tiêm, kéo và dao đến chỗ Sư Tử và Bạch Dương đang ngồi:

    - Cho hỏi ai là bệnh nhân tên Sư Tử vậy ạ!

    - Dạ là em!

    Sư Tử ngơ ngác chả hiểu chuyện gì xảy ra nên nghe tên mình là anh giơ tay, cô y tá thấy Sư Tử rồi liền lên tiếng:

    - Bệnh nhân Sư Tử, đến giờ tiêm thuốc rồi, còn cô gái này cảm phiền có thể mời em đứng ra xa một chút.
    Nghe đến tiêm thuốc là đủ biết chuyện gì sẽ đến với anh, mặt anh liền chuyển thành tái xanh đi, Bạch Dương thấy sắc mặt của anh không được hồng hào cho lắm nên cô hỏi:

    - Cậu sao vậy Sư Tử, sao tự nhiên mặt mày cậu xanh xao dữ vậy?

    Sư Tử liền bật dậy đứng trên giường rồi múa máy tay chân minh họa cứ ra dáng là anh rất khỏe, không cần phải tiêm thuốc. Cô y tá thì giải thích:

    - Trong người em thiếu rất nhiều chất dinh dưỡng lắm đấy, đặc biệt là chất xơ, em đã truyền mấy chai nước biển rồi mà chất xơ trong người em vẫn thiếu nên phải tiêm thuốc ngăn ngừa bệnh tật của em.

    - Dạ thôi em không cần, chỉ cần em ăn rau nhiều nữa thôi là được rồi mà nên không nhất thiết cần phải tiêm đâu.

    - Rau vẫn không đủ, em nên biết em thiếu chất xơ trầm trọng luôn đấy, ngoan ngồi im thì chị tiêm còn không đau.

    Sư Tử bị bệnh nặng như vậy sao, hèn gì dạo này cô thấy anh ốm thấy rõ rệt, đỡ Sư Tử mà cô còn thấy nhẹ nữa, Sư Tử bị như vậy là do cô hết sao. Đang định chạy lại giúp chị y tá giữ Sư Tử lại để chỉ tiêm thuốc thì thấy anh ngã sỏng soài xuống đất, Bạch Dương chạy lại đỡ anh dậy và sau đó cô trấn an anh:

    - Sư Tử bình tĩnh đi, chỉ tiêm có mấy giây thôi là hết đau rồi nên ngồi yên cho chị y tá tiêm rồi để chị qua phòng khác tiêm cho người ta nữa.

    Vì Bạch Dương nói lời động viên ngọt ngào như vậy nên anh mừng sắp phát khóc luôn nhưng nghĩ thì dễ còn làm thì khó, cô y tá mới tiêm một mũi thôi mà anh la banh cái bệnh viện của người ta rồi.

    Khi tiêm xong tổng cộng khoảng năm mũi, anh không còn sức nào để ngồi nữa, Bạch Dương thì hỏi thăm tình hình của anh:

    - Cậu không sao chứ Sư Tử, nhìn cậu quéo giữ quá!

    - Tớ sắp chết đến nơi rồi, huhu.

    Nhìn Sư Tử như vậy làm cô không thể nào nín cười được, nếu như là cô hồi đó thì cô đã chọc quê anh rồi. Sư Tử nhìn cô thì cũng thấy vui lây, lâu rồi mới nghe được tiếng Bạch Dương cười mà, thấy tình hình cũng đã khá hơn rồi. Giờ đã đến lúc anh cũng phải hỏi Bạch Dương cho ra lẽ, phải nói rõ lí do ra để anh hiểu:

    - Bạch Dương, hôm đó ai đã làm cậu ra nông nỗi như vậy? Và tại sao cậu lại muốn không nhìn mặt tớ nữa!
     
  6. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 14:
    Lời nói của Sư Tử như tiếng sét ngang tai xẹt qua tai Bạch Dương, cô tức giận không kìm chế lại được, đứng phắt dậy và la hét vào mặt Sư Tử:

    - Không phải chính cậu là người hiểu rõ hơn tôi sao? Cậu nói cái gì? Tại sao tôi lại như vậy với cậu hả? Chính cậu là người đã gây ra tất cả mọi chuyện giờ cậu lại giả vờ là như không biết sao?

    - Bạch Dương cậu nói cái gì chứ? Sao tớ lại là người gây ra tất cả mọi chuyện? Tớ không hiểu cậu nói cái gì cả?

    Sư Tử rất là bất ngờ khi Bạch Dương lại nói như vậy với anh, cái gì là do lỗi của anh chứ, anh đã làm gì, không hề, anh chả làm gì cả ngoài sự lo lắng cho Bạch Dương.

    Sư Tử cứ nghĩ là Bạch Dương hôm nay đầu đập vào đâu nên không “ctrl” được đầu óc nên mới nói sảng vô lí như vậy:

    - Cậu có lầm chỗ nào không? Tớ không hề làm gì cả, sao tự nhiên lại thay đổi chóng mắt như vậy, lại còn...

    Chưa nói hết câu là bị Bạch Dương tát li nước vào mặt:

    - Cậu nghĩ tôi đổ tội cho cậu sao? Không hề, tôi rất tỉnh táo, tôi còn biết tôi đang làm gì nữa mà!

    - Bạch Dương, cậu bình tĩnh lại một chút đi có gì mình nói thẳng thắn rõ mọi chuyện.

    Sư Tử không muốn giữa anh và cô phải bị chia cắt thêm một lần nữa nên anh cố gắng làm giảm sự tức giận của Bạch Dương nhất có thể nhưng rốt cuộc anh chỉ nghe những lời nói nặng nề từ Bạch Dương thôi:

    - Im đi, tên dối trá! Lúc đầu tôi cứ nghĩ cãi nhau với cậu sẽ làm tôi cảm thấy vui hơn khi tôi còn nhỏ chứ, thật ra thì tôi không hợp để có bạn, sự cô đơn mới chính là của tôi. Huhuhuhu...

    Bất ngờ anh khựng lại, cảm giác này thật sự làm anh rất khó chịu. Mặc dù Sư Tử không thể thấy gì cả nhưng anh lại thấy rất rõ sự cô đơn của cô ấy, nó hoàn toàn rất giống anh, Bạch Dương thì không có bạn bè hồi nhỏ, còn Sư Tử thì bị ba mẹ mình cô lập mình, không bao giờ quan tâm đến cảm nhận của anh và chưa bao giờ nói với anh rằng anh muốn gì. Họ chỉ biết về công việc của mình, còn con họ thì vứt qua một bên, suốt ngày chỉ quăng tiền vào bọn người ở để chăm sóc cho anh, làm như anh cần đấy.

    Dù vậy nhưng Sư Tử ít ra còn có hai người bạn thân biết quan tâm đến mình, còn Bạch Dương thì có người mẹ luôn yêu thương và động viên, nhưng anh lại cảm thấy rằng khoảng trống cô đơn trong trái tim của anh và Bạch Dương lại lớn đến mức không thể tưởng tượng được, nó đã ấn sâu vào trong lòng của hai người, không một thứ gì có thể lấp đầy vào nó được.

    Trong khi đang suy nghĩ về quá khứ không vui ấy, Sư Tử nghe được tiếng khóc phát ra từ miệng của Bạch Dương, tiếng khóc đó thật sự rất muốn được tìm thấy ai đó để lấp đầy vào khoảng trống cô đơn đó, cô ấy thật sự rất giống anh. Bạch Dương vừa khóc vừa nói một câu nói rất nhỏ nhưng đủ để anh nghe được:

    - Cậu đối xử với tôi tệ bạc vậy mà tại sao cậu lại khóc vì tôi chứ, lúc ở phòng y tế tại sao cậu lại hạ thấp lòng tự trọng của mình đến vậy chứ!

    Anh trả lời một câu mà anh không suy nghĩ gì cả, cứ như là theo bản năng của mình vậy:

    - Chả có lí do gì cả, chỉ là tớ không muốn mất đi cái cảm giác ấm áp đã cứu tớ ra khỏi bóng tối của sự cô đơn, tớ không muốn thứ ấm áp đó bị sự lạnh lẽo của thứ khác dập tắt đi ngọn lửa vốn có của nó!

    Nghe câu đó Bạch Dương lại càng đau lòng thêm, thật sự cô cũng rất cần sự ấm áp đó, cô thật sự không muốn mất đi cái thứ cô cho là thắp sáng lên cái bóng tối trong tim cô. Cô không muốn ở đây nữa, cô không muốn lời nói của một tên dối trá ập vào đầu cô nữa nên cô đã chạy ra khỏi phòng bệnh của Sư Tử.

    Nếu Bạch Dương ở lại đây khoảng chừng thêm bốn hay năm giây nữa thì cô có thể thấy được những giọt nước mắt của Sư Tử đang tuôn ra khỏi đôi mắt bị tật nguyền đó, nó không hề có sự giả dối mà có sự chân thật ở đây. Giá như anh biết rằng anh đã đối xử như thế nào với Bạch Dương mà làm cô ấy trở nên như vậy thì tốt biết mấy. Giờ xung quanh phòng bệnh của anh chỉ có cảm giác là trống trải thôi.

    ------------------------

    Sau hai tuần

    Cuối cùng Sư Tử cũng thấy lại được ánh sáng của mình và có thể rời khỏi cái bệnh viện đầy rẫy những ống kim tiêm chết tiệt đó, anh muốn quay lại trường học của mình để gặp lại bạn và hơn hết là cô ấy. Khổ nỗi là tụi nó đều bận cả rồi, giờ chỉ có anh và con nhỏ Akane rắc rối này thôi, gặp Akane anh nản chưa bao giờ thấy, giờ nhỏ đang sắp xếp đồ đạc của Sư Tử vào trong vali của anh. Khi xong hết việc rồi, nhỏ kéo vali của anh chạy lại ôm chầm lấy anh:

    - Sư Tử ơi, mắt cậu đã đỡ hơn chưa, đỡ rồi thì chúng ta xuống dưới làm thủ tục xuất viện của cậu nào!

    - Biết rồi! Cám ơn cậu đã giúp đỡ tớ, rồi buông tớ ra đi, chúng ta vẫn còn là học sinh nên đừng làm những hành động này!

    Akane liền phụng phịu bĩu môi, khó chịu:

    - Tại sao chứ? Chúng ta làm vậy thì có ảnh hưởng gì đến thế giới hòa bình đâu chứ!

    - Nhưng nó ảnh hưởng đến sức khỏe của tớ, giờ tớ mệt lắm, tớ không còn sức để cậu đu lên đâu, đu hoài vậy ai chịu nổi?

    - Ghét Sư Tử quá, giận luôn!

    Mặc dù là nói ghét nhưng rốt cục Akane đeo bám anh còn dai hơn anh đeo bám Bạch Dương hơn nhiều, Sư Tử thở dài, anh có gì đâu mà Akane cứ đeo bám anh hoài vậy chứ.

    Trong khi cùng Akane xuống lầu làm thủ tục thì Sư Tử lại suy nghĩ mông lung đâu đó trên trời.

    - Đã hai tuần trôi qua rồi, không biết Bạch Dương đã ra sao rồi nhỉ! Mấy đứa khác ở trong lớp thì tự nhiên bận hết một lượt, hỏi Akane thì cậu ấy lại lảng tránh và nói không biết. Từ cái ngày hôm đó, cô ấy không đến bệnh viện thăm mình cả, chỉ có Xử Nữ và Kim Ngưu là đi thăm mình, Akane là nhiều nhất, thăm mình khủng khiếp luôn. Nhưng mình vẫn muốn về trường để gặp lại Bạch Dương. Bạch Dương, hãy cho tớ một thời gian để tớ tìm hiểu về sự việc của cậu nhé!
     
  7. AriesWilliam

    AriesWilliam Cây bút mới
    • 1/6

    Truyện hay lắm. Ra chap nhanh nha
     
  8. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    cám ơn bạn nhiều mình sẽ cố gắng
     
  9. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 15:


    Vào giờ ra chơi đẹp trời, sân trường nhộn nhịp với tiếng ồn la ó um sùm của các học sinh, lớp 1-1 thì chỉ có vài đứa ở lại lớp học bài, đa phần là đi chơi hết. Nhân Mã đang nằm dài ra bàn ngủ ngon lành thì Bảo Bình chạy lại bốp chát không thương tiếc vào lưng anh , anh bực mình tỉnh dậy cho một cú đấm vào mặt Bảo Bình và quát tháo um sùm:


    - Ê tên kia, cậu có biết vừa rồi cậu làm gì tớ không hả, tớ ghét đứa nào đánh tớ trong lúc tớ đang ngủ đấy!


    Bảo Bình không xin lỗi mà tung cước vào bụng Nhân Mã không thương tiếc rồi giở chiêu “bô xe” của thầy thân yêu ra mà quát:


    - Hình như là mi quên cái vụ cứu gái bỏ bạn rồi phải không? Ta chưa cho mi về với đất mẹ là may cho mi rồi đó!


    - Cái gì? Chuyện qua lâu rồi cậu nhắc lại làm chi?


    - Giờ ta mới nhớ lại nên tìm mi tính sổ đây nè!


    - Tớ công nhận cậu nhớ lại đúng thời điểm ghê!


    - Ta chả cần biết, hôm nay ta không giết chết mi ta thề ta làm con của mi!


    “Cốp, cốp”...


    Cảnh tượng giờ chúng ta nhìn thấy là hai thằng gây chuyện trong lớp đang ôm đầu rên la thất thanh trước mặt của vị lớp trưởng oai hùng đang tức tối khó chịu, hai thằng vừa ôm đầu vừa xin lỗi ráo riết. Xử Nữ nhìn hai thằng “gây chuyện” với ánh mắt hình viên đạn:


    - Hai bây muốn đánh thì vào đồn công an mà đánh đi, trường cấm bạo lực học đường, hai bây không đọc nội quy à?


    - Nhưng mà...


    Nhân Mã chưa kịp biện bạch thì Xữ Nữ cắt ngang lời của anh:


    - Nín! Nói nữa thì bấy nhiêu chiếc giày trong lớp này bình lên vào mỏ ông đấy.


    - Vân...vâng à...ạ!


    Nhân Mã sợ hãi co rút người lại và tìm thằng bạn thân còn lại cầu cứu, nhưng...trốn mất dạng đâu rồi, thế là “bé yêu” nhà ta bất lực trước những người vô cảm này rồi. Nhân Mã thắc mắc hỏi lớp:


    - Sư Tử đâu rồi? Sắp đến giờ vô học rồi đấy!


    Ờ nhắc mới nhớ, không thấy chả đâu hết trơn í, hổng lẽ bám đuôi Bạch Dương mà đến nỗi quên mình rồi à, nhưng cả lớp nhìn lại con người ngồi ở góc lớp kia, Bạch Dương ngồi ở đó mà, có đi đâu đâu. Ủa, Sư Tử đi đâu, cả lớp nhìn nhau rồi nói không biết. Xữ Nữ lên tiếng:


    - Tên này, nó ở phương trời nào rồi, để tớ tìm nó cho! Thiệt tình, như tìm trẻ lạc vậy!


    - Tớ đi cùng cậu nha! - Nhân Mã lên tiếng.


    Cả hai đứa ra khỏi lớp, Xử Nữ đi vội quá đụng vào vai Ma Kết, Xữ Nữ xin lỗi:


    - Xin lỗi nha Ma Kết! Tớ hơi vội chút xíu!


    - Không sao! Mà đến giờ học rồi mà hai cậu đi đâu vậy?


    Nói thôi được rồi có cần phải phả sát khí nồng nặc vào mặt hai tụi nó không. Ma Kết vẫn lạnh lùng hỏi, Xử Nử trả lời:


    - À tụi tớ chỉ đi kiếm cái tên Sư Tử chết bằm chết ở nơi đâu thôi!


    - Hình như lúc nãy tớ thấy Sư Tử đi đến phòng chứa dụng cụ thể dục đấy, hai cậu đi đến đó thử xem!


    Nghe Ma Kết nói, Nhân Mã bất ngờ hỏi lại anh:


    - Ủa, cậu ấy đi đến đó làm gì?


    - Không biết!

    Một câu ngắn gọn xúc tích, dễ hiểu làm cho hai đứa không khỏi rùng mình, hai đứa cảm ơn rồi chạy lẹ đi đến phòng chứa dụng cụ. Đi đến nơi, hai đứa thấy cửa phòng mở ra, nhìn vào thấy Sư Tử đang tìm cái gì đó, Nhân Mã định chạy lại kêu anh bạn về lớp thì Sư Tử la lên vui sướng:


    - Tìm thấy manh mối rồi!


    Nhân Mã giật mình rồi Xử Nữ kéo anh lại và lên tiếng:


    - Đứng đây chút xíu đi, để coi cậu ấy đang làm gì?


    Nhân Mã đồng ý rồi theo dõi hành động mờ ám của thằng bạn này, thấy nó cứ cầm cái gì lên rồi soi soi ngắm ngắm rồi đến phát biểu linh tinh:


    - Ừm, độ sáng này, độ cứng này và cả độ bền này, không lẫn vào đâu được, chính là nó!


    Hai con người đứng ở ngoài nghe lén nhìn vô không hiểu Sư Tử đang làm gì, nhìn nó cứ như là thám tử chuyên nghiệp đang tìm đầu mối để phá án vậy, Nhân Mã bình luận:


    - Máu nghề của nó nổi lên thì phải! Thanh niên đam mê nghề nghiệp!


    - Ngu người mà thích làm chuyện ruồi bu nhể! - Xử Nữ.


    - Ờ, ngu bò mà thích tỏ ra nguy hiểm, nó là vậy đấy, máu nghề nghiệp thông cảm. - Nhân Mã nhìn thằng bạn thân mà muốn coi thường.


    ...Hắt xì...


    Anh hắt xì một tiếng làm hai đứa kia giật mình, Sư Tử sụt xịt mũi của mình rồi nói:


    - Tên nào nói xấu sau lưng mình nhỉ? Một chắc là mẹ Nhân Mã, còn hai thì là mẹ lớp trưởng, chỉ có một trong hai mẹ đó thôi? Ủa, lạ nhể! Sao tự nhiên mình lại nghĩ đến hai mẹ đó nhỉ? Khó hiểu.


    - Bộ tên này có giác quan thứ sáu hả trời, sao nó linh cảm trúng tủ hai tụi mình nhỉ? - Hai đứa nhìn nhau rồi ngồi cười thằng ngáo trước mặt mình đang đam mê nhập vai thám tử mà quên mình.
     
    Jendy Too thích bài này.
  10. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 16:

    Vào buổi trưa, không khí trong căn teen trường rất là nồng ấm và vui vẻ, lớp 1-1 cũng vậy, các thành viên vừa ăn vừa trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Nói gì thì nói thì Nhân Mã vẫn là chung tâm của mọi sự chú ý, anh vừa nhẩm bài hát everlasting vừa bỏ cà rốt qua cho Bảo Bình. Bảo Bình tức điên máu quăng cà rốt vào mặt Nhân Mã:

    - Mi bị cái gì vậy? Tự nhiên đưa cà rốt cho ta ăn làm chi?

    - Bởi vì tớ ghét ăn cà rốt! - Nhân Mã trả lời bình thản.

    - Mi ghét cà rốt thì mi bỏ qua một bên đi, mắc mớ gì đưa cho ta?

    - Tớ thích là tớ bỏ qua cho cậu thôi, bạn hiền, ráng dọng vô cho hết nha!

    - Mi.....

    - E hèm!

    Vừa có một dòng điện chạy xoẹt qua sống lưng của Nhân Mã và Bảo Bình, nhìn qua bên kia thấy Xử Nữ nhìn hai đứa với một nụ cười thật tươi và hồn nhiên, nhưng cây đũa trên tay Xử Nữ đã được đoàn tụ với ông bà rồi. Mỗi câu nói của Xữ Nữ là áp lực nặng nề đến nỗi đè gãy giò người ta:

    - Ta cho hai thằng bây hai lựa chọn! Một, ăn cơm trong yên tĩnh và hạnh phúc. Hai, vừa ăn vừa khóc. Chọn cái nào?

    - Dạ tụi em chọn đáp án đầu, tụi em sẽ ngoan ngoãn ăn trong thầm lặng!

    - Nói là làm, nghe chưa!

    Sau đó, đúng là lời nói có tác dụng, hai thằng nghe lời Xữ Nữ như là hai đứa trẻ nghe lời bà bảo mẫu vậy. Lớp đang ăn thì Kim Ngưu ngồi dậy và ra khỏi căn teen. Kazaki thắc mắc hỏi Kim Ngưu:

    - Kim Ngưu, cậu đi đâu vậy, cho tớ đi với!

    Nghe câu đó đang uống nước thì Xử Nữ sặc khụ khụ, nhìn Kazaki như muốn ăn tươi nuốt sống nhưng Kim Ngưu từ chối:

    - Eto, không được đâu, tớ đi lên sân thượng tìm Bạch Dương!

    - Vậy sao, nhưng mà tớ đi theo cũng được mà, sẵn tiện an ủi phụ cậu luôn!

    - Không được! Cậu ấy không muốn ai ngoài tớ đi lên gặp cậu ấy đâu, cậu ấy nói vậy với tớ!

    - Vậy sao, tiếc quá!

    - Không sao đâu, một mình tớ là đủ rồi, cảm ơn về lòng tốt của cậu Kazaki!

    Nói xong là Kim Ngưu đi trong sự tiếc nuối và chán nản của Kazaki, Kazaki ngồi lại vào bàn ăn, chưa cầm muỗng là bị Xử Nữ nói móc rồi:

    - Hú Hú! Nhục chưa! Mơ mộng dữ quá giờ không biết phân biệt được đâu là thực đâu là mơ à!

    Kazaki tức lộn tùng phèo lên và nhìn Xữ Nữ với ánh mắt hình viên đạn:

    - Im đi tên nhiều chuyện!

    --------------------------

    Kim Ngưu lên sân thượng, vừa mở cửa ra là gió đã tạt vào mặt mình, thật là mát rượi và dễ chịu. Quay sang nhìn cô gái đang ngồi trên băng ghế ăn cơm một mình, nhìn Bạch Dương thật là tội nghiệp, chắc hẳn cô đang rất là cô đơn lắm. Kim Ngưu đi đến chỗ Bạch Dương rồi ngồi xuống cùng cô:

    - Cậu có còn ăn cơm nữa không? Không ăn nữa thì cho tớ ăn đi!

    - Thật là, bữa nay cơm căn teen dở lắm à mà lên đây xin cơm tớ ăn! - Bạch Dương vừa nói vừa cười nhẹ.

    - A! Bạch Dương, cậu cười rồi kìa! Cậu có biết cậu cười đẹp lắm không, Bạch Dương!

    Bạch Dương vừa đỏ mặt vừa quay sang chỗ khác, nói với giọng dịu đi một chút xíu:

    - À...ờ cảm ơn cậu nhưng tớ cũng không đẹp bằng bạn thân của cậu đâu nhỉ!

    - Hahahaha, đừng so sánh như vậy chứ, nhìn Xử Nữ như bánh bèo chứ đẹp gì chứ?

    - Ừ, vậy là chính cậu nói đó nha, tớ sẽ nói với Xữ Nữ!

    - Ấy đừng! Tớ chỉ nói giỡn thôi, Xữ Nữ rất đẹp và nam tính, đi nói với cậu ấy vậy đấy, hihi! Mà thôi bỏ qua đi, tớ có chuyện này muốn nói với cậu!

    - Có chuyện gì vậy?

    Lúc đó, Kim Ngưu nhìn thẳng vào mắt của Bạch Dương và nghiêm túc hỏi thẳng thắn cho ra lẻ, đã đến lúc kết thúc chuyện này rồi, không nên kéo dài thêm nữa:

    - Hãy nói cho tớ biết, là ai đã làm cho cậu ra nông nỗi này?

    - Thì cậu biết rồi chứ còn gì, thì chính là Sư...

    Chưa kịp nói hết câu là bị Kim Ngưu cắt ngang:

    - Không phải Sư Tử, tớ chắc chắn vậy, tớ muốn biết rằng ai đã nói cho cậu biết Sư Tử làm cậu ra như vậy?

    Nghe câu đó xong, một tiếng ầm xẹt qua đầu Bạch Dương, đúng rồi, tại sao cô lại quên cái chi tiết quan trọng như vậy, có ai đó đã nói cho cô biết Sư Tử đã làm cô ra nông nỗi này, nếu Sư Tử làm cô đau khổ như vậy thì đâu có lí do gì Sư Tử phải khóc vì cô chứ, bỗng hình ảnh của Sư Tử khi quỳ lạy dập đầu trước mặt cô và những lời nói van nài của anh trong bệnh viện lúc đó, chợt nước mắt chảy dài xuống má của Bạch Dương, Kim Ngưu thấy vậy lúng túng chả biết làm gì:

    - A! Tớ xin lỗi vì đã làm cậu khóc, tớ thành thật xin....

    - Tớ thật sự xin lỗi! Tớ xin lỗi! Huhu!

    Kim Ngưu nãy giờ nghe mà cô chả hiểu gì cả, không phải cô đã làm Bạch Dương khóc vì làm quá mọi chuyện lên à, cô lại tiếp tục nghe lời nói của Bạch Dương:

    - Tớ xin lỗi! Tớ cảm thấy có lỗi với Sư Tử vì đã nghi ngờ cậu ấy, tại sao tớ lại có suy nghĩ nông cạn đến mức này, lúc đó tớ không còn nghĩ được gì nữa, nó đau lắm, nó thật sự rất đau!

    Nhìn Bạch Dương như vậy cô cũng đau lắm, đâu phải chỉ có mình cô, tất cả mọi người trong lớp cũng vậy mà. Cô ôm Bạch Dương vào lòng rồi an ủi Bạch Dương:

    - Không sao nữa đâu! Cậu sẽ hết đau thôi, còn bọn tớ ở đây nữa mà, đừng gánh hết một mình nữa, hãy để cho bọn tớ cùng gánh với cậu đi, và cậu hãy luôn nhớ rằng cậu đã không còn cô đơn nữa!

    - Ukm, cảm ơn cậu, cảm ơn mọi người!

    Ngay từ lúc đó, sự tự tin đã quay trở về với Bạch Dương, giờ cô sẽ không để cho mọi người phải lo lắng về cô nữa, cô quyết tâm sẽ bắt cho bằng được tên thủ phạm ấy, chính tên thủ phạm ấy đã làm cho tình bạn của Bạch Dương và Sư Tử bị rạn nứt đi, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho tên đó.
     
  11. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 17:

    Khi mọi người đang ăn cơm, Cự giải thấy Kim Ngưu và có cả Bạch Dương đi theo, cô lên tiếng gọi hai người bọn họ. Thấy Bạch Dương đi xuống, Sư Tử lặng người, cũng muốn nói nhưng sợ cô ấy bơ anh bằng ánh mắt lạnh lùng đó. Kim Ngưu ngồi xuống bàn và tuyên bố với mọi người rằng:

    - Tất cả mọi người hãy nghe đây, ăn cơm xong rồi thì chúng ta tập trung xuống phòng chứa dụng cụ thể dục!

    - Để làm gì vậy? - Xử Nữ thắc mắc.

    - Tớ muốn xác nhận chuyện này lần cuối cùng!

    Bây giờ đây nhưng Kim Ngưu như là chị đại của cả bọn vậy, nói với giọng quyết liệt và chắc chắn. Kim Ngưu kêu xuống dưới đó thì cả bọn cũng đủ biết là chuyện gì xảy ra rồi, thế mà có một đứa thì ngơ ngơ ngác ngác:

    - Ủa xuống dưới đó làm gì vậy, giờ ngủ trưa của tớ thì sao?

    Nhân Mã đưa nguyên cái dấu chấm hỏi to đùng trên đầu mình, Thiên Bình đổ mồ hôi hột, cạn lời với anh bạn này.

    - Có ai cho tớ biết là IQ của thằng này là nhiêu không?

    - Âm luôn rồi chứ nhiêu?

    Hai đứa bạn thân cảm thấy thật là xấu hổ khi có người bạn “thông minh đến sắc sảo” như vậy, game và thời trang chiếm hết nguyên bộ não của nó rồi, còn gì để chứa nữa.

    Nghe câu nói của Kim Ngưu thì không ai phản đối, vậy có nghĩa là Bạch Dương cuối cùng cũng ngộ ra và sẵn sàng rồi. Không ai phản đối chuyện này nhưng lại có ai kia thì phản đối quyết liệt:

    - Tại sao tôi lại phải nghe lời cậu chứ! Cậu là bà ngoại của tôi à mà tôi phải làm theo? - Akane phản đối, cô dùng những lời nói phát ngôn bừa bãi của mình mà cả lớp nghe mà chả lọt chữ nào khiến cho tất cả bắt đầu có ấn tượng xấu với cô.

    Kim Ngưu nhìn cô với ánh mắt khinh thường, nhìn cô chằm chằm làm cô cảm thấy ớn lạnh, không chỉ mình Kim Ngưu mà cả lớp nhìn cô vói ánh mắt nghi ngờ. Akane cảm thấy sợ sệt định lên tiếng nhưng Kim Ngưu đã cảnh cáo cô một lời nói:

    - Những ai không xuống dưới điểm hẹn thì không còn nghi ngờ nữa, người đó chính là thủ phạm.
    ----------------------------

    Sau bữa ăn trưa ở căn teen.

    Tất cả mọi người đều tập trung xuống điểm hẹn mà Kim Ngưu đề ra, Kim Ngưu bước lên và nói giọng dõng dạc:

    - Tớ nhắc lại lần cuối là ai đã gây ra tất cả chuyện này, tự thú đi, như vậy sẽ nhận được sự khoan hồng của pháp luật.

    - Kim Ngưu ơi, bớt tạo dáng đi, ở đây là trường học chứ không phải tòa án đâu mà xét xử tội phạm kiểu đó. - Cả lớp đổ mồ hôi hột mà nghĩ thầm trong đầu, không dám hé răng ra.

    - Không ai sao, được rồi! Tớ sẽ chỉ ra thủ phạm đã gây ra vụ án này luôn, đó chính là cậu, AKANE!

    Cả lớp ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Akane, Akane hốt hoảng biện minh cho mình:

    - Cái gì? Cậu có bằng chứng không mà vu khống cho tôi.

    - Cái cách cậu bám theo Sư Tử thì cả lớp nhìn vô ai cũng biết, với lại ở trong lớp ta, cậu là người chả quan tâm gì đến Bạch Dương khi cô ấy bị như vậy cả. Mà còn nữa, khi Bạch Dương mất tích lúc đó, cậu cũng chả có mặt ở lớp.

    Kim Ngưu đưa lí luận của riêng mình ra cho cả lớp nghe, những lời cô nói vô cùng hợp lí. Xét về tình hình và tâm lí lúc đó thì lí luận ấy đều trùng khớp, ai cũng có thể nhận ra điều đó nhưng Akane cũng chẳng phải dạng vừa đâu, cô cũng có chứng cứ ngoại phạm mà:

    - Oh, tôi nhớ lúc đó tôi đã xin phép lớp trưởng là hôm đó tôi sẽ vắng tiết vì tôi không được khỏe mà, cậu nhớ chứ lớp trưởng?

    - À ...ờ ừm, đúng là cậu ấy nói như vậy? - Xử Nử nhỏ giọng đáp.

    - Nhưng cũng chưa chắc gì nó là chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo nhất, cậu cũng có thể nói dối và âm mưu bắt Bạch Dương vào trong đây mà.

    Song Tử nói giúp không phải cho Kim Ngưu mà cô không muốn ai phải làm cho Xử Nữ lúng túng. Thiệt tình, bộ trong lớp Akane giả ngu hay sao í mà tự dưng hôm nay bình tĩnh thiệt, phân tích tình hình một cách thông minh và sắc bén, không giống như trong lớp. Akane đủ bình tĩnh để đưa ra chứng cứ hợp lí hơn nữa:

    - Nhưng có một người thấy tớ ở trong kí túc xá mà, Thiên Yết là người duy nhất vào kí túc xá ngoại trừ tôi lúc đó. Thiên Yết còn hỏi thăm tôi nữa mà, có đúng không, Thiên Yết!

    - Ừm, đúng là vậy?

    Thiên Yết trả lời trung thực. Vậy là Akane đã có chứng cứ ngoại phạm vô cùng hoàn hảo. Không thể nào, những lập luận của mọi người đều sai hết sao, nó chặt chẽ lắm mà. Vậy là nguyên cả lớp cứng họng, không ai có thể phản bác ý kiến gì cả, Bạch Dương tức giận la thẳng vào mặt Akane:

    - Không thể nào có chuyện được, rõ ràng trước khi tôi ngất đi lúc đó tôi rõ ràng nhìn thấy cậu bước đi ra khỏi phòng với nụ cười nham hiểm, tàn độc! Không lẽ cậu cho là tôi nhìn nhầm ư!

    - Cũng có thể mà, chắc cậu ghét tôi quá nên sinh ra ảo ảnh rồi nhìn thấy mặt của đứa kia là tôi. Thật là, tôi không thể tin được là nguyên cả lớp cũng ụ mị theo Bạch Dương mà vu khống cho tôi, không có chứng cứ mà mấy người đổ tội hết lên đầu tôi, một cái lớp chả ra hệ thống gì?

    Nghe lời sỉ nhục đó mà cả lớp tức không thể thở được nhưng biết làm sao được, cô ấy đã có chứng cứ ngoại phạm là Thiên Yết rồi, chúng ta rõ là đổ tội lên đầu người khác, chúng ta không có quyền nói với cô ấy như vậy. Nhìn cả lớp mà Akane đắc ý nhưng chưa được bao lâu thì chính chứng cứ ngoại phạm của cô đã lật lại sang thế chủ động:

    - Tớ vẫn chưa nói xong đâu, đừng đắc ý Akane!
     
  12. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 18:

    - Tớ vẫn chưa nói hết mà, để tớ giải thích?

    Wow! Chính chứng cứ ngoại phạm của Akane đã lật ngược thế trận, cả đám mắt long lanh nhìn Thiên Yết bằng ánh mắt cầu cứu. Còn Akane thì sợ sệt không biết Thiên Yết sẽ nói gì. Thiên Yết giơ điện thoại của mình và bấm gì đó rồi giơ ra đưa cho cả lớp xem, đứa nào cũng chen đầu vô nhìn nhưng trên màn hình điện thoại chỉ có hình chụp của phòng kí túc xá nữ chứ có gì đâu:

    - Bọn tớ có thấy gì đâu, cậu chụp phòng của tụi mình làm gì?

    Song Ngư ngơ ngác nhìn đi nhìn lại chả có cái gì cả nhưng dừng như Ma Kết đã phát hiện ra một điều gì đó nên cậu mượn điện thoại của Thiên Yết rồi bấm cái gì đó và đã hiểu ý của Thiên Yết nói gì:

    - Tớ hiểu cậu nói gì rồi? Mọi người nhìn vào lịch sử chụp hình, nó được chụp vào ngày hôm đó vào lúc 1h30. Hình chụp không thấy ai cả và hãy nhớ là vào giờ học chính thức là lúc 1h.

    Vậy đây chính là bằng chứng để buộc tội Akane, cả lớp nhìn Akane không còn nghi ngờ gì nữa, đích thị là cậu ấy rồi. Nhưng con này sao mặt dày rứa, nó không chịu thừa nhận mà đưa ra dẫn chứng còn thuyết phục hơn nữa:

    - Nó vẫn chưa nói lên tất cả, lúc đó tớ ráng ra khỏi phòng kí túc xá xuống phòng y tế xin thuốc uống mà, lúc đó bệnh cảm của tớ nặng hơn nên tớ đành phải đi xin thuốc.

    Thật là, không có một sơ hở nào mà Akane để lại được nữa, cả đám giờ là cứng họng toàn tập luôn rồi. Những điều Akane nói thật sự rất chặt chẽ, nó còn chặt hơn lời nói của cả bọn nữa, vậy là cả lớp đã chìm vào tuyệt vọng, cả lớp đành phải xin lỗi Akane mặc dù chả muốn chút nào. Nhưng trong lúc tuyệt vọng nhất thì cuối cùng boss cũng đã xuất hiện. Sư Tử chính là trùm cuối của vụ án này:

    - Chỉ cần có bằng chứng để buộc cậu là được chứ gì? Đây chính là dấu vết mà cậu để lại ở hiện trường!

    Sư Tử giơ chiếc bông tai bằng vàng lên, Akane giật mình sờ lên tai đã mất chiếc bông tai ấy, cô cứ tưởng nó chỉ rơi ở đâu thôi nhưng không thể ngờ được nó lại rơi ở đây, mà Sư Tử lại có nó. Giờ cô hơi mất bình tĩnh một chút, nhưng cô vẫn còn biện minh cho mình:

    - Ờ thì lỡ nó là chiếc bông tai của một ai khác thì sao? Đâu phải chỉ có mình tớ là có nó chứ?

    - Không! Đây chính là của cậu, tớ đã thấy cậu đeo nó một lần rồi! Và chiếc bông tai này là vàng thật, lại là vàng hiếm nhất thế gới, tốn đến 15 vạn USD mới mua được một đôi nguyên chất vàng này, với lại đôi này thật sự rất hiếm có, chỉ có hai đôi trên thế giới thôi, bộ cậu nghĩ là sẽ có hai người ở trường mình sở hữu một thứ quý giá này à!

    Anh cũng có lúc thông minh đến kinh ngạc đấy chứ, đây chính là bằng chứng không thể nào chối bỏ được, cả lớp bất ngờ khi anh cứu cả bọn ra khỏi hố sâu tuyệt vọng đấy. Akane thì quá lúng túng không thể nào giữ được bình tĩnh nữa, nó đã không nằm trong kế hoạch tính toán của cô rồi.

    Nhìn chiếc bông tai đó, Xử Nữ và Nhân Mã nghĩ rằng chính là lúc Sư Tử đóng vai thám tử để mày mò gì đó, lúc đầu nghĩ là anh chỉ đùa thôi nhưng không thể ngờ được là anh lại nghiêm túc trong chuyện này. Đã bị lộ ra cái đuôi rồi thì giấu cũng vô ích thôi, Akane cười khúc khích một lát rồi chuyển sang cười lớn làm cho cả lớp giật mình, đúng là cô chả bình thường chút nào:

    - HAAAAAAAAAAA! Ờ ĐÚNG VẬY LÀ TÔI LÀM ĐẤY! TÔI CHÍNH LÀ THỦ PHẠM GÂY RA TẤT CẢ TRONG VỤ ÁN NÀY!

    - Tại sao cậu phải làm như vậy chứ? Bạch Dương có làm gì sai với cậu đâu mà cậu phải đánh cậu ấy? - Sư Tử tức giận.

    - Cậu có biết tại sao không? Cũng do cậu thôi, ai bảo cậu làm cho tớ thích cậu quá chi, với lại cậu lúc nào cũng lẽo đẽo theo Bạch Dương, cậu đi theo con nhỏ đó làm gì? Thì cũng chỉ để cãi nhau thôi chứ chả có gì cả nhưng chỉ đối với người ở bên ngoài thôi, cậu thích Bạch Dương nên cậu đi theo con nhỏ đó.

    Giờ đây thì Akane cũng chả biết xấu hổ gì nói hết trong lòng mình ra, càng nhìn cái cách cô ấy nói, cả lớp lại càng cảm thấy khinh thường hơn nữa, đây mới chính là người bám đuôi đích thực, Sư Tử thì sahara lời đến mức không thể nói thêm được gì nữa:

    - Tớ thích Bạch Dương thì cũng chả liên...

    Anh chưa nói hết câu thì Akane la lên để không muốn nghe câu nói đó:

    - IM ĐI SƯ TỬ! CẬU ĐỪNG NÓI, TỚ KHÔNG MUỐN NGHE, HAAAAAAAAA, TỚ KHÔNG MUỐN NGHE, TỚ...HIX...HIX KHÔNG...

    Nghe tiếng khóc thúc thích từ Akane thì cả lớp dù khinh thường nhưng cũng thấy tội cho cô ấy, dù sao thì lòng ghen tị của con gái còn khủng khiếp hơn của con trai nhiều. Dù vậy nhưng cũng không thể tha thứ cho những hành động vừa qua của Akane được. Akane không chịu nổi được nữa thì chạy ra khỏi phòng chứa, cả đám giật mình rồi đi tìm Akane.

    Nguyên cả buổi chiều hôm nay, thầy chủ nhiệm yêu dấu vào lớp chả thấy ma nào cả, Xà Phu tức giận tức tốc đi tìm mấy tụi nó rồi cho tụi nó quỳ gối phơi nắng ở ngoài cho biết mặt. Phía học trò yêu dấu của thầy thì tìm đứt hơi tìm khản cả cổ họng mà chẳng thấy Akane đâu, Bạch Dương cùng Sư Tử đi tìm cậu ấy. Công sức tìm 30 phút của hai đứa nó cuối cùng cũng được đền đáp. Hai người thấy Akane ngồi khóc như mưa ở dưới gốc cây anh đào, chạy lại thấy Akane chuẩn bị bỏ đi thì Sư Tử nhanh chân giữ chặt cậu ấy, không để cậu thoát ra được:

    - Akane, bình tĩnh lại đi! Có gì từ từ nói, đừng chạy nữa, bọn tớ mệt rồi!

    - Thả tớ ra, trong mắt các cậu giờ tớ cũng chắc khác gì là một con quỷ độc ác cả, tớ đã làm cho người khác đau khổ vì sự ích kỷ của tớ, tại sao các cậu lại phải đuổi theo tớ chứ! Huhu!

    Akane cứ giãy dụa để thoát ra khỏi vòng tay của Sư Tử, Bạch Dương thì đi lại đến chỗ Akane rồi cho cô một bạt tay, Sư Tử hết hồn khi Bạch Dương lại hành động đến như vậy. Bạch Dương lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Akane và nói kèm theo nhiều sát khí:

    - Đừng hòng mà chạy trốn thêm một lần nào nữa, cậu gây ra tất cả những vụ này thì hãy chịu trách nhiệm cho việc làm của mình đi, Akane!
     
  13. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 19:

    Thấy Bạch Dương làm căng quá với lại Sư Tử cũng hiểu rõ tại mình nên Akane mới làm những chuyện kinh khủng như vậy nên anh trấn an một chút:

    - Bạch Dương, kiềm chế một chút đi, tớ biết trong chuyện này Akane sai và cậu có quyền tức giận hoặc đánh cậu ấy nhưng mọi chuyện cũng đã lỡ rồi thì có đánh có chửi thì cũng chẳng quay lại được đâu!

    Bạch Dương tức giận liếc anh một cái rồi nói với anh bằng giọng lạnh lùng:

    - Cậu có thể đừng xía vô vào chuyện này có được không? Tôi phải nói chuyện cho ra lẽ, cậu qua bên kia đứng và im lặng ở đó đi!

    - Nhưng...

    - NHANH ĐI!

    Bạch Dương quát lên như thế thì anh đành vậy thôi, dù sao thì hai người đó cũng cần nói chuyện rõ ràng với nhau lần cuối nên Sư Tử để hai người tự kết thúc mọi chuyện. Anh im lặng đứng ra một góc theo lời của cô và anh ngồi xem diễn biến của cuộc nói chuyện.

    Cuối cùng cũng có một không gian riêng tư để kết thúc cái vụ án phức tạp này, Bạch Dương ngồi bên cạnh Akane lấy khăn tay của mình lau vào vết bầm ở má của Akane, cô hết hồn ngồi dịch ra xa nhưng Bạch Dương cũng ráng ngồi xích lại gần. Không chịu nổi nữa Akane la lên:

    - Thôi đi cậu đang làm cái gì vậy? Tôi không cần sự thương hại của cậu nên đừng dùng cái khăn tay đó lau vào má tôi.

    - Xin lỗi vì đã tát vào mặt cậu!

    Nghe lời xin lỗi đó, Akane nhìn vào mặt của Bạch Dương, dường như cô thấy nước mắt của Bạch Dương chảy dài xuống, cô thấy vậy bỗng tim cô cảm thấy nhói đau. Cô trước đây đã làm những điều khủng khiếp với Bạch Dương, sự ghen tị của cô đã gần như giết chết cô ấy. Mà giờ đây, cô ấy lại không hề trả thù hay làm gì đó tương tự như cô đã làm Bạch Dương, ngược lại cô ấy lại nhẹ nhàng, dịu dàng lau vào vết bầm mà cô ấy gây ra cho mình. Cô cảm thấy mình quá hổ thẹn với bản thân vì đã gây ra biết bao nhiêu chuyện cho Bạch Dương và mọi người. Vì không xứng đáng nhận được sự ân cần ấy nên cô nắm lấy tay Bạch Dương không cho cô lau vào vết bầm của mình nữa:

    - Cậu xin lỗi cái gì, cậu tát tôi là đúng rồi mà! Tôi sai rồi, tôi cảm thấy có lỗi với cậu lắm, trong thời gian qua tôi đã làm cậu quá đau khổ như vậy mà cậu vẫn ân cần giúp đỡ tôi sao, cậu bị ngốc à!

    - Không, tớ chịu đủ rồi, giờ tớ mệt mỏi lắm, tớ không đủ sức để trách móc ai nữa, tớ chỉ muốn mọi chuyện cho qua lẹ lẹ để khỏe người, để trút đi cái gánh nặng chết tiệt đó thôi!

    - Nhưng...

    Chưa kịp để Akane nói hết thì Bạch Dương ôm chặt cô vào lòng và âu yếm nói với cô bằng giọng dịu dàng, ấm áp:

    - Thôi đừng nói nữa, hãy quên hết những chuyện không vui đi, tất cả mọi người trong lớp họ rất lạc quan nên họ sẽ không để bụng nữa đâu, cậu đã biết lỗi của mình rồi thì tớ mở rộng tấm lòng khoan dung của mình ra, giờ cậu chỉ cần ngủ một giấc để quên hết là được.

    - Ừm, tớ cũng đã mệt mỏi vì đã bị các cậu dồn vào chân tường rồi, giờ tớ chỉ muốn một lời tha thứ của tất cả mọi người, cảm ơn cậu vì cậu đã tha thứ cho tớ, Bạch Dương. Cậu có muốn tha thứ cho tớ không, Sư Tử?

    Bạch Dương quay đầu lại thì anh cũng đã đứng ở đây từ đời nào rồi, Sư Tử mỉm cười rồi tiến đến nhẹ nhàng bế Akane lên rồi sau đó đưa cô đi:

    - Ok! Tớ cũng giống như Bạch Dương, mở rộng tấm lòng khoan dung và tha thứ cho lỗi lầm của cậu, chỉ cần cậu biết lỗi và sửa chữa lỗi lầm của mình là được!

    - Tớ cảm ơn cậu nhiều lắm Sư Tử.

    Vậy là khi Akane đi vào giấc ngủ của mình thì mọi chuyện đã xảy ra từ trước đến nay cuối cùng cũng khép lại. Sư Tử đi đến chỗ của những người bạn nãy giờ nấp ở góc kia coi phim cảm động, đứa nào cũng xúc động khóc như mưa về câu chuyện lúc nãy, ngoại trừ hai mẹ có trái tim băng giá kia.

    Sư Tử đưa Akane cho mọi người và nhờ họ đưa cô ấy về kí túc xá nghỉ ngơi, anh thật sự muốn nói chuyện với Bạch Dương nên anh chạy lại chỗ Bạch Dương ngồi xuống cùng với cô ấy và bắt đầu cuộc trò chuyện. Mấy đứa kia không chịu đưa Akane về kí túc xá mà muốn ở lại đây tiếp tục coi phim ngôn tình, cái lớp gì đâu mà nhiều chuyện thấy sợ.

    Bấy lâu nay, Sư Tử thật sự rất muốn nói chuyện với cô ấy nên anh mở lời trước:

    - Khi cái vụ án này kết thúc rồi thì cậu cảm thấy như thế nào?

    - Rất nhẹ nhõm, dễ chịu. Nhớ cái lúc cậu vạch trần Akane cho mọi người xem thì trông cậu lúc đó rất là ngầu đấy!

    - Hì hì, quá khen! - Sư Tử gãi đầu đỏ mặt cười hì hì.

    - Sư Tử nè! Tớ...tớ thật sự xin lỗi cậu vì đã nghĩ cậu là người đã gây ra chuyện này, tớ xin lỗi.

    - Không sao đâu, không phải cậu đã nói cậu đã quá mệt mỏi khi nghĩ đến chuyện này sao. Giờ thì đến lượt cậu hãy quên chuyện này đi, tớ không muốn nhớ lại nữa đâu.

    - Ừm!

    Cô sẽ không bao giờ nhớ lại những chuyện này nữa và cô cũng chả muốn chuyện này xảy ra thêm lần nào nữa. Trong lúc cô quyết tâm thì Sư Tử đã nói với cô một câu nói vô cùng ấm lòng:

    - Bạch Dương, tớ có một câu này muốn nói với cậu từ rất lâu rồi, tớ muốn cậu nghe nó và trả lời tớ bằng cả trái tim của mình.

    - Câu nói gì?

    Anh hít thở thật sâu để chuẩn bị tinh thần nói ra và anh nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương một cách dịu dàng và nói với giọng ấm áp:

    - Anh yêu em, Bạch Dương! Anh muốn em trở thành một người bạn gái của anh, được chứ!

    Câu nói đó thật sự làm cho Bạch Dương hạnh phúc không thể nào tả được, cô không cần phải phải suy nghĩ gì cho mất thời gian mà cô trả lời câu hỏi của anh ngay lập tức và một cách sâu đậm:

    - Được, em đồng ý!

    Nguyên cả lớp oh lên một tiếng rồi đứa này đứa nọ lấy chiếc điện thoại ra để chụp lại cái cảnh ngọt ngào này, Bảo Bình để quên điện thoại trên kí túc xá nên hỏi mượn của người ta:

    - Đứa nào có điện thoại không cho tớ mượn cái coi!

    - Đây, thầy có nè!

    Bảo Bình liền chụp ngay điện thoại mà ai đó vừa đưa cho mình rồi chụp mấy pô, chụp xong khi quay lại hỏi cái điện thoại này của ai thì người thầy yêu dấu của nó đã xử xong mấy đứa rồi. Thầy Xà Phu tiến lại và lấy chiếc điện thoại trên tay cái thằng đang trong quá trình hóa đá rồi nói:

    - Của thầy, còn bây giờ thì ăn cám sú nha em.

    Rồi thầy Xà Phu xách hai lỗ tay lên làm cho Bảo Bình la oái ăm lên, rồi sao đó xách hai lỗ tai của hai đứa có chức lớn nhất trong lớp (tức là Xử Nữ và Ma Kết đấy) tiến đến chỗ hai người vừa mới tỏ tình kia.

    Hai đứa lo đóng phim Hàn xẻng nên chả chú ý gì hết, hai người chuẩn bị kiss nhau thì thầy Xà Phu e hèm một cái rồi nói:

    - Tình cảm quá ha, thì ra mấy người trốn tiết nguyên buổi chiều là ra đây để đóng phim à!

    Hai đứa dừng lại và quay đầu về phía có giọng nói của thầy yêu vấu của tụi nó và nhìn vào hai nhân tài của lớp mình bị thầy xách tai không thương tiếc rồi nhìn vào nụ cười nguy hiểm của thầy. Hai đứa kia la oai oái lên vì đau. Xà Phu chuẩn bị xuất chiêu “bô xe” hằng ngày mà tụi nó nghe ra la lên:

    - CẢ LỚP TẤT CẢ XẾP HÀNG XUỐNG SÂN TRƯỜNG QUỲ GỐI PHƠI NẮNG HẾT CHO TÔI, ĐỨA NÀO TRỐN THÌ CHẾT VỚI TÔI.

    Nguyên cả lớp khóc không ra nước mắt và đành phải xếp hàng xuống sân để làm theo hình phạt của thầy. Thật kinh khủng nhưng tui cũng chả buồn hay sợ sệt tí nào mà ngược lại tụi nó vui mừng vì vụ án này cuối cùng cũng đã đi sâu vào trong lãng quên. Vậy là chính vào ngày này, đã có một tình yêu đã được chớm nở dưới hoa anh đào.
     
  14. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 20:

    Vào buổi sáng thứ 7 ngày đẹp trời...

    - Tất cả các em ngày mai có ai muốn đi đến trại mồ côi Nishiba không?

    - Trại mồ côi Nishiba.

    Cả lớp đồng thanh ngạc nhiên khi hôm nay thầy lại lạ hơn trong mọi ngày, mọi ngày trước là mặt thầy lạnh như băng nhưng hôm nay mặt thầy lại hiền như thiên sứ, chuyện lạ có thật tại cái lớp này.

    - Thầy ơi! Trại mồ côi Nishiba ở đâu vậy thầy, em chưa nghe đến nó bao giờ cả! - Xử Nữ thắc mắc.

    - À, trại mồ côi Nishiba trước đây từng là ngôi làng samurai bị bỏ hoang trên vùng đất hẻo lánh Kyushu, giờ nó đã cũ nên thầy muốn xây dựng một trại mồ côi để cho các em nhỏ bị mồ côi hay bị bỏ rơi trên mảnh đất Kyushu này có nơi để ở. Thầy đã làm việc này từ khi thầy còn là một học sinh cao trung rồi!

    - Vậy thầy là chủ ở vùng đất hẻo lánh đó à! Wa, thầy oai thiệt nha! - Kim Ngưu tung bốc.

    - Thầy, thế thầy muốn tụi em đi đến đó làm việc thiện à!

    Ma Kết trả lời với giọng lạnh như băng, tên này còn lạ gì tính cách nữa chứ, lúc thì im lặng làm bầu không khí cứ như ở nhà ma vậy, lúc thì mở mồm ra toàn phát ngôn câu gây sốc dư luận không nhưng riết cũng quen được cái tính cách kì lạ này rồi, còn thầy Xà Phu thì khỏi nói, không hề ảnh hưởng, vẫn trả lời bình thản:

    - Đúng vậy! Thầy muốn các em làm “gia sư một buổi” cho tụi nhóc mồ côi đó. Hôm qua gọi điện chúng muốn nói là muốn học những thứ ở thế giới bên ngoài, chúng hỏi nhiều quá nên thầy không biết làm sao để trả lời cho hết nên...

    Chưa kịp nói hết câu thì Nhân Mã nhanh nhẩu cướp lời từ miệng thầy:
    - Nên thầy muốn tụi em thay thầy để giải đáp cho các em ấy hiểu phải không?

    - Ờ! Đó là mục đích chính mà thầy muốn các em hưởng ứng tích cực đi thăm các em nhỏ không nơi chốn dung thân, nếu em nào muốn biết lịch sử về ngôi làng samurai cổ xưa này thì các em cứ việc hỏi trưởng làng của ngôi làng năm xưa đó, bà ấy biết rất nhiều.

    - Thật không thầy, hura, em rất thích những anh hùng samurai thời xưa lắm, đã thế em còn có thể oai phong lẫm liệt trước mặt bọn trẻ nữa, đã tới thời điểm Nhân Mã em đây thể hiện bản lĩnh samurai tiềm năng trong người em rồi hahaha!

    Nói cho oai vô rồi thầy Xà Phu “độp” cho nó một câu gây sốc khiến cả lớp cười không ra nước mắt.

    - Vậy thưa ngài samurai, vì IQ của ngài thuộc hạng “trí óc siêu việt” nên ngài hãy làm ơn đi đến đó, giặt đồ, quét nhà, rửa chén...nói chung là công việc của một nội trợ ngài làm hết cho tôi. Tôi mà nghe có đứa nào nói ngài trốn việc đi ngủ là hôm sau tôi đảm bảo mông ngài sẽ nở hoa như chơi.

    Câu phán ấy làm Nhân Mã xám nghét hết cái mặt rồi gục đầu xuống bàn khóc bu lu bu la um sùm. Còn cả lớp thì chọc quê cậu không thương tiếc, chỉ có mình Cự Giải là có hơi hụt hẫng một chút.

    Lát nữa quên, thầy Xà Phu còn muốn dặn lớp chuẩn bị một món quà thật bất ngờ cho bọn trẻ vào ngày Christmas eva đáng nhớ. Ngày mai, chính là ngày Christmas eva và cũng chính là ngày khởi hành đi đến vùng đất kyushu để thăm bọn trẻ và nghe ngóng về lịch sử samurai.

    Vào buổi chiều ngày đó, cả lớp xôn xao tưng bừng và thích thú chích tiền ra để mua những món đồ chơi, đồ vật mà bọn trẻ ở trại mồ côi Nishiba hứng thú. Và cũng như hằng năm của Nishiba thì thầy Xà Phu sẽ trở thành một ông già Noen hiền hậu và tốt bụng phân phát những món quà dưới những cây thông được trang trí tuyệt đẹp bởi những bàn tay khéo léo, sáng tạo của lũ nhóc mồ côi. Thầy Xà Phu và tất cả lớp 1-1 chúng tôi đều rất hào hứng về chuyến đi Christmas eva đáng nhớ này.
     
  15. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 21:

    “KITTTTTTTTTTTTTT....”

    Xe lửa từ trạm Hakata đã được khởi hành, tiếng lăn bánh giòn giã cất lên minh họa cho những tiếng cười thích thú và hồi hộp của những học sinh lớp 1-1. Toa bốn là toa của lớp 1-1 đang ngồi, sự sắp xếp chỗ ngồi thì chả khác gì là ở trên lớp, mỗi hàng ghế thì có ba người ngồi nhưng tụi nó thích rộng rãi hơn nên cho hai người luôn.

    Hàng ghế thứ nhất thì dành cặp tình nhân ướt át nhất trong lớp (đủ biết là cặp nào rồi). Thứ hai thì là Bảo Bình và Song Ngư, Bảo Bình ngồi trên tàu mà cứ cầm những chai hóa chất lắc lắc không ngừng nghỉ làm cho đứa ngồi kế bên sợ xanh ngắt hết cả mặt. Thứ ba là Ma Kết và Thiên Yết, ờ thì một đứa ngắm cảnh, một đứa ăn sáng vậy thôi. Thứ tư Nhân Mã và Cự Giải, Nhân Mã thì ngồi cắm tai nghe vào tai, lâu lâu rung đùi muốn nhảy một bài cho hết ngứa tay chân, hành động của anh làm hàng khách trên tàu cứ nghĩ anh bị “giật kinh phong” vừa nhìn vừa đề phòng, Cự Giải ngồi bên cạnh thì cứ ngồi yên một chỗ, mà cũng không biết tại sao cô lại đỏ mặt nữa.

    Thứ năm là bộ ba trời phú xuyên suốt cãi nhau ầm trời (có hai người cãi thôi ạ), Xữ Nữ, Kim Ngưu và Kazaki, bữa nay trời âm binh hay sao ấy mà tự nhiên Kim Ngưu bị kẹt giữa hai con quỷ cứ liếc xéo nhau. Kim Ngưu thì ăn ngon lành, còn đứa kia thì nhìn nhau ăn tươi nuốt sống không thương tiếc, cứ liếc như vậy cho tới khi đến kyushu. Còn hàng cuối thì là Thiên Bình, Song Tử và Akane, Akane thì ngồi bên trong cửa sổ ngủ ngon lành mơ mộng đến anh ấy, còn Thiên Bình với Song Tử thì đa số Thiên Bình lấn át hết giọng nói của Song Tử, thấy Song Tử ngồi đọc quyển sách về cách làm bạn với trẻ con thì Thiên Bình ngồi phì cười, thấy bực nên cô liếc anh:

    - Cười cái gì mà cười, ồn chết đi được, im lặng một chút đi!

    - Song Tử à, đâu phải là đọc mấy cái quyển sách ấy là có thể làm bạn được với trẻ con đâu!

    Bị nói chúng tim đen nên Song Tử liếc anh và tăng sát khí lên gấp bội:

    - Liên quan gì đến cậu chứ, làm ơn im cái miệng lại đi!

    - Cậu đáng sợ quá đi, mà cậu muốn làm bạn với trẻ con để làm gì vậy?

    Nghe đến câu đó, Song Tử giật mình, tim đập thình thịch nghĩ đến cái cảnh khi Song Tử ngồi chơi chung với con nít một cách vui vẻ, nó sẽ làm ấn tượng mạnh đến với Xử Nữ rồi sau đó Xữ Nữ sẽ khen mình bằng một câu nào và chắc chắn thì cậu ấy sẽ thích mình.

    Thấy Song Tử ngồi suy nghĩ cái gì đó rồi tự ngồi cười một mình, Thiên Bình liền à một tiếng rồi nói với Song Tử:

    - Thì ra là vậy! Cậu kết bạn với trẻ con là muốn chúng yêu thương cậu chứ gì, wow, giờ tớ mới biết cậu là một lolicon đó nha.

    (*lolicon: từ này được chỉ là những người cuồng trẻ con).

    Nghe câu này mà sự tức giận của cô đã trào ra khỏi não, sát khí tăng cao vùn vụt lên đến max level, liếc Thiên Bình mà muốn bể cái con mắt của mình:

    - Nói nữa là tui bẻ gãy cái headphone quý giá của ông đấy, câm đi cho tui nhờ!

    - Vâng! Tớ biết rồi!

    Anh sợ sệt co ro như cún con, không dám mở một từ nào. Song Tử thì thở dài chán nản nhìn liếc qua bên trái, là một đứa ngủ không biết mơ cái gì mà chảy nước dãi dài đến nỗi gần chạm đến xuống đất. Liếc qua bên phải thì lại thằng “công tố viên” đang co ro sợ sệt. Nhìn lên trước thì gặp thằng em song sinh trời đánh cướp mất chỗ của mình, đáng lẽ là mình ngồi ở đó. Cô ngã lưng vào ghế và lại thở dài tiếp:

    - Tại sao mình lại luôn ngồi với những con người chán chết đi được này chứ, còn thằng Kazaki nữa, năm nay nó bị sao mà dám cãi lại mình mới đau chứ. Tức quá, mình muốn ngồi cùng với Xử Nữ. Guuuuuuuaaaaaaaa!

    Ngồi chiến tranh tư tưởng mà bức tóc bứt tai đến điên khùng cho đến khi tới khu vực Kyushu.

    --------------------------------

    Đặt chân đến Kyushu và phải đi một chặng đường dài nữa mới tới trại trẻ mồ côi Nishiba, mười bốn đứa hai mươi tám cặp mắt và mười bốn cái miệng mở to hết công suất nhìn thao láo cái biệt thự to chà bá nằm giữ khu vườn hoa và khu vui chơi rộng lớn. Nhìn cái cổng và nhìn vào nhà cứ ngỡ tưởng là biệt thự của một công tước giàu có nào đó nhưng nó đề rành rành bốn chữ “Trại mồ côi Nishiba”, nguyên cả lớp ngạc nhiên không thể tưởng tượng được:

    - Đây là trại mồ côi hay là biệt thự của tỉ phú vậy, không thể hiểu nổi một trại mồ côi như vậy mà vô danh đấy. Thầy, rốt cuộc thân phận của thầy là như thế nào?

    - Thầy là thầy chủ nhiệm của lớp 1-1 mấy em!

    Trả lời như đúng rồi, cả lớp đen hết cái mặt nhìn thầy rồi thở dài. Từ cổng xuất hiện một đám nhóc chạy ùa ra cửa rồi ôm chầm lấy thầy Xà Phu, cả lớp hết hồn khi thấy tụi nhỏ ôm chặt cứng thầy không chịu buông, một con quỷ lạnh lùng như thầy không những không khó chịu mà ngược lại ôm chặt mấy tụi nhóc còn chặt hơn nữa, nhìn thầy âu yếm và cưng nựng mấy tụi nhỏ mà bảy thằng con trai trong lớp bình luận mà cứ như phê phán:

    - Ông thầy này đích thị là một lolicon.

    Thỏa mãn rồi thầy Xà Phu dẫn tụi nhóc đến chỗ cả lớp rồi giới thiệu cho tụi nhóc từng người cả lớp. Bọn nhóc mồ côi vui cười niềm nở và hân hoan chào đón bọn lớp 1-1 vào trại Nishiba.
     
  16. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 22:

    Cả lớp chia từng cặp ra để cùng chơi đùa với bọn trẻ, hôm nay là ngày Christmas eva nên bọn trẻ rất là hào hứng tới ban đêm. Cả lớp chia từng nhóm ra như sau:

    Nhóm 1: gồm có Sư Tử, Bạch Dương và Akane cùng với “binh đoàn” bọn trẻ làm cây thông “trồng” ở giữa biệt thự. Nào là làm bóng đèn Noen, dây kiêm tuyến, hình ngôi sao...Cả ba người và bọn trẻ chăm chú và hào hứng làm những tác phẩm ấy một cách tỉ mỉ và sáng tạo. Sư Tử và Bạch Dương thì làm đèn dây một cách thích thú, cứ mỗi năm giây thì họ nhìn nhau rồi cười, ngay cả ở với đám trẻ mà cũng “ướt át” cho bằng được, Akane nhìn vô mà ngứa mắt quá trời, mặt nổi gân tức giận cáu lên:

    - Hai người kia, muốn “ướt át” thì ra ngoài mà “ướt át” đi, chỗ này là chỗ làm việc.

    Nhìn phản ứng của Akane thì hai người kia không thể nhịn cười được, cứ chọc cho Akane tức chơi:

    - Không muốn ra ngoài đâu, lạnh lắm! Với lại ở đây có thể “gato” cho ai đó tức chơi í mà, phải không, “anh yêu”.

    - Đúng rồi!

    Thân mật vượt quá mức sự cho phép làm cho bọn trẻ đang làm thì ói ra một đống, rồi bọn trẻ cùng giơ lên cái bảng to chà bá ghi hàng chữ “Đả đảo gato”
    Hai đứa kia đổ mồ hôi hột nhìn bọn trẻ làm hành động hết sức là dễ thương, dù hàng chữ kia thì khó thương thấy bà. Akane nhìn hai người mà cười khoái chí muốn rất răng:

    - Chị kết bọn em rồi đấy, cứ dạy cho hai người đó một bài học nhớ đời mai mốt không dám gato trước chị em mình nữa, xông lên mấy em.

    - Rõ!

    Thế là có trận chiến thọt cù lét vui nhộn diễn ra ở nhóm 1, đúng là nơi này không dành cho cặp đôi “ướt át” này rồi.

    Nhóm 2: gồm có Bảo Bình và Song Ngư, hai đứa cùng với bọn trẻ đi lên từng lầu và qua các phòng dọn dẹp sạch sẽ, vừa làm vừa cười với nhau, nhóm này chỉ vỏn vẹn làm việc nhà trong sự tươi cười và hạnh phúc thôi, dài dòng chi cho mệt.

    Nhóm 3: gồm có Thiên Yết và Ma Kết, cô bảo mẫu ở đây nói với hai người rằng là phải bảo quản lũ trẻ quậy nhất trong trại mồ côi này, dù nói là quậy nhưng bọn chúng cũng không xấu tính lắm. Chỉ nhìn vẻ mặt đằng đằng sát khí của hai người này là hết muốn mở miệng ra rồi. Nhưng cũng đồng thời, họ lại dạy cho bọn trẻ học kịch để buổi tối bọn trẻ sẽ diễn kịch về sự văn minh của đất nước Nhật Bản.

    Nhóm 4: gồm có Thiên Bình và Song Tử. Nhiệm vụ của hai đứa này là giảng dạy bài học dành cho những đứa ngoan nhất ở đây, khi học những mẩu câu chuyện ý nghĩa mà Thiên Bình mang lên từ thành phố, những lúc này đây, Thiên Bình cho cái miệng hoạt động hết công suất làm cho Song Tử nhức hết cả đầu. Bọn trẻ không giống như Song Tử, bọn trẻ rất Thiên Bình, nhất là những lời nói cuốn hút của Thiên Bình, một đứa trong đám trẻ thì tươi cười thắc mắc:

    - Anh ơi! Trong mẩu chuyện này, nó có nói đến “Làng lịch sử Shirakawa-go và Gokayama” đó là hai làng nào vậy anh.


    Nghe những lời thắc mắc ấy, Thiên Bình sáng mắt, chỉnh cổ áo của mình và e hèm một tiếng rồi sau đó bắt đầu giảng dạy:

    - Hai ngôi làng Shirakawa-go và Gokayama này nằm ở khu vực giáp ranh hai tỉnh Gifu và Toyama của Nhật. Giá trị đóng góp cho du lịch Nhật Bản của hai ngôi làng này không chỉ ở khung cảnh làng quê và đồng ruộng yên bình, mà còn là kiến trúc nhà độc đáo với hai mái tranh tạo thành hình như bàn tay đang chắp lại cầu nguyện...Blah...blah...blah...

    Bọn trẻ ngồi nhìn Thiên Bình chăm chú nghe Thiên Bình giảng không sót một chữ nào, giọng anh trầm ấm và ngọt ngào cũng khiến cho Song Tử cũng có một chút gọi là cuốn hút.

    Nhóm 5: Gồm có Xử Nữ, Kim Ngưu và Kazaki, ba đầu bếp sáng lạn nhất trong lớp dĩ nhiên là bọn họ được điều đến nhà bếp rồi. Kim Ngưu thì giỏi phần nấu ăn hơn là làm bánh nên phần làm bánh sẽ được đẩy cho Xữ Nữ và Kazaki rồi, hai đứa hụt hẫng vì không thể làm chung với Kim Ngưu, tức muốn ói máu, Xữ Nữ quát lên:

    - Tại sao tôi lại làm bánh chung với cậu chứ, trong khi Kim Ngưu lại làm món ăn cùng với những bảo mẫu khác!

    - Đây cũng là điều mà tôi thắc mắc đây! - Kazaki quát lên cũng không kém.

    - Mọi chuyện cũng đã lỡ rồi thì thôi, bây giờ thì tôi và cậu thi xem ai làm bánh ngon và nhiều nhất thì người đó sẽ thắng, chơi không? - Xử Nữ thách thức.

    - Tôi chấp nhận lời mời thi đấu của cậu! - Kazaki cũng chả kém gì.

    Cả hai cùng bắt tay vào làm việc, hai đứa vừa liếc nhau vừa đánh trứng xối xả. Kim Ngưu đang làm món gà nướng nguyên con thì thấy hai người kia hăng hái làm việc, Kim Ngưu vui vẻ mà không tiếc lời khen:

    - Xử Nữ và Kazaki giỏi ghê! Hai người đó thân nhau nhỉ! (Một phút hiểu lầm trầm trọng ==).

    Nhóm cuối cùng: gồm có Nhân Mã và Cự Giải, cùng với bọn trẻ đi vào nhà thiết kế, nhà riêng của những bà bảo mẫu biết về thời trang. Cự Giải thì lấy những số đo của bọn trẻ và cắt vải, còn Nhân Mã thì ngồi vào bàn may may những bộ áo ấm cho bọn trẻ, một trong đám trẻ mê tít tài nghệ của Nhân Mã thốt lên khen anh:

    - Anh giỏi quá anh Nhân Mã ơi! Trong một phút chốc mà anh may nhiều bộ áo Noen cho bọn em như vậy. Anh là thánh “thời trang” đấy anh Nhân Mã.

    - Chuyện nhỏ thôi mà em, anh học mấy cái này hồi còn nhỏ rồi, nên làm mấy cái này là chuyện thường.

    Nhân Mã được khen nghe “ngon lành” nên đắc chí mũi dài ra, rồi cười hô hô, Cự Giải nhìn Nhân Mã cười khúc khích:

    - Mồ~Nhân Mã trẻ con ghê, nghe khen có chút xíu là mũi dài ra tận cửa luôn! Cậu thật là buồn cười mà.

    - Không trẻ con thì làm sao cậu thích tớ được chứ!

    Nhân Mã phán một câu tự nhiên làm Cự Giải đỏ hết cả mặt rồi tức quá đấm vào lưng Nhân Mã:

    - Ghét cậu quá Nhân Mã, tớ làm sao mà thích cậu chứ, cậu khó ưa muốn chết, lại còn cứng đầu nữa chứ!

    Cự Giải giận phụng phịu đấm vài cái vào lưng Nhân Mã, dù nhẹ hều nhưng Nhân Mã cứ cười kêu đau đau. Nhìn hành động đó mà bọn trẻ nhìn bằng ánh mắt “gian xảo” rồi bụm miệng cười và nói:

    - Có biến rồi anh chị em ơi! Ahihi!

    Vào buổi sáng Christmas eva đều diễn ra một cách suôn sẻ và thuận lợi trong tiếng cười của bọn trẻ và lớp 1-1.
     
  17. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    các bạn hãy comment để mình điều chỉnh những thiếu sót nha!!
    Cảm ơn các bạn nhiều
     
    thuy pham thích bài này.
  18. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 23:


    Vào buổi tối, tất cả mọi người trong trại mồ côi đều chơi rất náo nức và nhiệt tình, nào là cùng xem phim kịch, chơi trò chơi và cùng nhau hát bài giáng sinh. Ngồi vào bàn ăn mà cũng thấy sự náo nhiệt trên đó, ai ai cũng khen nức nở món ăn và bánh của 3 đầu bếp lớp 1-1. Rồi sau đó, ngồi chơi game cùng với lũ nhóc hồn nhiên này để chờ 12 giờ.


    “KONG...KONG...KONG...”


    Đồng hồ đã điểm đúng 12 giờ, bọn trẻ háo hức ngồi bên cạnh cửa sổ trong sự tò mò của lớp 1-1, thắc mắc không hiểu gì nên Xử Nữ hỏi:


    - Các em ngồi bên cửa sổ để làm gì vậy?


    - Bọn em đang chờ ông già Noen đến ạ! - Bọn trẻ đồng thanh đáp.


    - Ủa gì kì vậy! Nếu bọn em muốn chờ ông già Noen thì phải ngồi trước lò sưởi có ống thông khói chứ! - Bảo Bình cười hì hì.


    - Dạ, ông ấy nói với bọn em rằng chui bằng đường cửa sổ lẹ hơn ống thông khói nhiều ạ! - Bọn trẻ thật thà trả lời làm cho cả lớp chỉ có biết đứng nhìn mà đổ mồ hôi hột. “Ông già Noen nào mà khôn dữ vậy?”.


    Tự nhiên bên ngoài cửa sổ thấy có cái gì đó lạch cạch, bọn trẻ vui mừng tiến đến cửa sổ, mở ra và ông già Noen mà bọn trẻ mong muốn cuối cùng cũng đến, cả lớp hết hồn khi nhìn ra được điều bất ngờ nhất, ông già Noen là....thầy Xà Phu. Cả lớp đều buồn cười trông cái bộ dạng cosplay ông già Noen của Xà Phu, nhất là phần bụng, nhìn vô cũng chắc là phải độn đến hai cái gối lận.


    Cosplay như vậy mà bọn trẻ chẳng nhận ra được là ai, bọn trẻ thì vui mừng chạy lại ôm bụng ông già Noen “Xà Phu” rồi đòi quà, còn bọn lớp 1-1 thì ngồi bụm miệng cười không dám bật tiếng ra. Xà Phu liền liếc mấy đứa rồi thần giao cách cảm như thế nào mà các anh chị lớp 1-1 lạnh gáy gật đầu tuân lệnh: “Các anh chị liệu hồn thì giữ bí mật, ai mà hé răng nửa lời thì tôi sẽ cho người đó biết được cái hòm được làm như thế nào?”.


    Quay lại với bọn trẻ cười nói với bọn chúng, còn anh chị lớp 1-1 thì xanh mặt ra không có một lời nào diễn tả được level đáng sợ của thầy. Khi phát hết quà thì Xà Phu đành phải chào tạm biệt với lũ nhóc:


    - Ông đi đây mới đứa ơi, ông phải qua chỗ khác để phát quà tiếp cho các bạn nữa.


    - Vâng ạ! - Bọn trẻ đồng thanh tập một.


    - Năm sau các cháu chờ ông ở ống thông khói nhá. - Xà Phu tươi cười chỉ cái ống thông khói bên phải bọn nhóc.


    - Sao vậy ông, chứ không phải ông nói là đi bằng đường cửa sổ lẹ hơn ư! - Một đứa trong đám nhóc thắc mắc.


    - À, ông nghe rằng có một bạn nào đó ở đây thắc mắc tại sao ông lại trèo cửa sổ mà không chui qua ống khói ấy mà, hô hô hô! - Rồi đủ biết, nguyên mũi tên liền đâm xuyên qua tim Bảo Bình, thật là khâm phục thầy khi thầy lại có một giác quan thứ sáu đấy, nghe nhột đến nỗi bất lực.


    Bọn trẻ chả hiểu ông nói gì nên cho qua, bọn trẻ liền chúc ông “Merry Christmas” và chào tạm biệt ông. Xà Phu thì trèo ra ngoài cửa sổ và để lại lời nhắn:


    - Các cháu nhớ năm sau phải tắt lửa lò sưởi nhá, còn bây giờ thì “Merry Christmas”, hô hô hô.


    Vậy là Christmas eva của trại mồ côi Nishiba đến đây là kết thúc nhưng cũng sắp mở đầu một câu chuyện khác rồi, muốn biết thì đọc tiếp.


    ------------------------------


    Đồng hồ giờ đã điểm là qua ba giờ rồi, tiếng động bên ngoài phát ra làm cho Nhân Mã thức giấc, anh ngồi dậy rồi dụi mắt và vươn vai ra, anh nhìn lên đồng hồ thì chỉ mới có hơn ba giờ. Thế là anh uể oải ngồi dậy với lấy áo ấm của mình rồi đi ra ngoài. Ngồi trên xích đu, anh ngửa mặt lên trời nhắm mắt lại và hưởng thụ tuyết rơi vào mặt, thật hạnh phúc khi cảm nhận được một thứ tinh khiết như vậy:


    - Tuyết đẹp quá, dù mọi người nói lạnh nhưng đối với mình thật sự nó ấm áp đến lạ thường, tại sao nhỉ?


    - Chắc là bởi vì nó mang hơi ấm của mùa xuân vào đây.


    Nhân Mã giật mình quay người lại thì thấy Cự Giải đưa li trà nóng ngay trước mặt anh. Anh liền đỏ mặt vội lấy mũ trùm đội lên đầu để che đi sự xấu hổ:


    - AAA! Cậu thấy tớ lúc nãy rồi à, hix~xấu hổ quá, nó kì lắm có phải không?


    - Đâu có đâu! Cũng nhờ đó mà tớ hiểu thêm được cậu mà, tớ không ngờ ngoài hài hước ra, cậu cũng lãng mạn thật đấy. - Cự Giải tươi cười.


    - Thật ư!


    - Ừm!


    Cự Giải ngồi xuống bên cạnh Nhân Mã, giờ chẳng biết nói gì cả, trôi qua 10 phút rồi mà chả có động tĩnh gì, Cự Giải ngồi bên cạnh nãy giờ đỏ mặt hết mấy phút rồi. Qua 10 phút mới nghĩ ra được chuyện để nói, cô liền quay mặt chỗ Nhân Mã, khuôn mặt tươi cười bỗng nhiên tâm trạng trùng xuống đến nặng nề. Nãy giờ chả có động tĩnh gì, thì ra là Nhân Mã ngủ gật, cạn lời với anh. Cự Giải tức phụng phịu má lên, Nhân Mã đang ngủ thì không giữ được thăng bằng nên anh liền gục ngay bên vai Cự Giải, đang tức mà cũng hết hồn đỏ mặt.


    Cô đỏ mặt rồi nhìn trộm khuôn mặt đang ngủ của anh, tuyết rơi làm cho khuôn mặt đang ngủ của Nhân Mã càng rạng rỡ hơn, như thiên thần tuyết vậy. Nhìn khuôn mặt của anh càng khiến cô đỏ mặt hơn nữa, không thể kìm nén được, cô liền cúi xuống, đưa đôi môi nhỏ bé của cô hôn vào má Nhân Mã, xong rồi cô ngước lên lấy tay che mặt lại. Giờ tim cô đập bất chấp cả nhịp điệu luôn:


    - Hwa~ mình đang làm gì vậy trời? Không thể tin được là mình làm vậy, xấu hổ quá! Nhân Mã mà biết được thì phải làm sao đây!


    - Dễ thương quá à~


    Nhận ra được giọng nói của anh, Cự Giải bất ngờ phản xạ bật ra khỏi xích đu, cô quay mặt ra chỗ khác, còn Nhân Mã ngồi cười hà hà:


    - Bắt quả tang nhá, cậu hôn tớ trong lúc tớ ngủ gục nè!


    - Tớ...tớ...cậu giả bộ ngủ gục hả? - Cự Giải còn đỏ mặt gấp đôi.


    - Không phải! Đang ngủ có cái gì đó chạm vào cơ thể tớ là tớ bật dậy liền! Mà dậy thì tớ có ngờ là cậu hôn tớ chứ! - Nhân Mã vẫn ngồi cười.


    - Mou~ cậu không thích ư? - Cự Giải ứa nước mắt ra chút xíu.


    - Không hẳn vậy mà cậu làm tớ bất ngờ quá, tớ không phản xạ nổi nên đành ngồi yên để cho cậu hôn tớ, chà chà cậu phải làm sao với tớ đây! - Nhân Mã tiếp tục chọc ghẹo.


    - Tớ...tớ...hix~


    Cự Giải giờ xấu hổ đến nỗi muốn khóc ra luôn, thấy anh cũng giỡn hơi quá nên thôi, anh nói thẳng ra mục đích của anh luôn:


    - Thôi không chọc cậu nữa, vậy nên... cậu phải đền bù cho tớ, bằng cách...


    Nhân Mã cố tình kéo dài ra để làm cho Cự Giải tò mò:


    - Cách gì?


    - Dĩ nhiên là... đồng ý làm bạn gái tớ nhé!


    Cự Giải ngạc nhiên khi lời tỏ tình đầy trọc ghẹo ấy, giờ mặt nóng lên đến 1000 độ C, tim thì muốn nhảy ra ngoài. Nhân Mã rời khỏi xích đu đi tới chỗ Cự Giải và sau đó là nâng cằm hôn lên môi cô ấy. Xong rồi Nhân Mã nói một câu rằng:


    - Đây chính là cách duy nhất cậu đền bù cho tớ! Tớ yêu cậu lâu lắm rồi!


    Cô ngạc nhiên khi lời tỏ tình và nụ hôn ấy lại tới nhanh đến như vậy, nhanh đến nỗi cô không thể đỡ nổi được. Bây giờ cô chả biết mình nên đáp lại như thế nào, cô hỏi anh:


    - Tại sao cậu lại yêu tớ?


    Một câu hỏi không nhiều ẩn ý, nó chỉ chứa một sự thẹn thùng đáng yêu xen lẫn sự tò mò của cô nàng Cự Giải này. Nó cũng không phải là một câu hỏi quá khó để trả lời nên anh đáp lại bằng sự lãng mạn của mình:


    - Tớ cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường từ chính trái tim của cậu, cậu thật sự ấm áp, như tuyết vậy, hạt tuyết mang theo tình yêu thương của trẻ em và hạt tuyết mang theo hơi ấm của mùa xuân! Tớ hoàn toàn bị đổ gục trước sự trong trắng ấy nên...tớ yêu cậu, Cự Giải!


    Những lời lãng mạn như thế này, Cự Giải nghe mà xúc động đến đỏ mặt, tim đập như muốn bể ra. Điều hiển nhiên nhất của tình yêu “đáp lại một lời lãng mạn ấy thì luôn luôn là một lời lãng mạn khác”:


    - Ừm! Tớ cũng bị đổ gục hoàn toàn trước tính cách trẻ con đáng yêu của cậu, nên tớ cũng yêu cậu rất nhiều, Nhân Mã!


    Thật là một khung cảnh lãng mạn, thời tiết lạnh nhưng tình yêu của họ làm cho vạn vật xung quanh thật ấm áp và dễ chịu. Trên một cành cây anh đào bỗng nhiên rơi xuống một chùm tuyết trắng và làm lộ ra một hoa anh đào đang nở, hoa anh đào ấy chính là sự nở rộ, một điểm xuất phát trong tình yêu của họ.
     
  19. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 24:

    Ngồi trên tàu để trở về thành phố mà nghe như sét đánh ngang tai khi nghe thông báo của Nhân Mã rằng anh hiện giờ là bạn trai độc nhất của Cự Giải, người bạn thân nhất của Cự Giải khóc không ra nước mắt ngồi tra khảo cô như thanh tra tra khảo tội phạm:

    - Cậu quen với Nhân Mã bao lâu rồi, sao tớ không biết, Nhân Mã có làm gì cậu không, có đụng chạm gì cậu không, có làm gì điều gì sai trái với cậu không và hai cậu đã hôn nhau chưa, trả lời hết cho tớ! - Song Tử tức giận đập bàn và liếc Nhân Mã bằng ánh mắt hình viên đạn.

    - Eto~ cậu ấy có làm gì sai với tớ đâu, với lại tụi tớ chỉ vừa mới tỏ tình mới có cách đây hai tiếng à, ừm còn chuyện về nụ hôn thì...

    Nhắc đến đây cả Cự Giải lẫn Nhân Mã đều đỏ mặt trước sự bàng hoàng của lớp, Song Tử nhìn vô thì cũng đủ biết rồi, cô nổi phùng mang trợn lên liếc Nhân Mã muốn rách con mắt, cứ như anh là thằng tồi tệ nhất quả đất vậy. Còn hai thằng bạn thân của Nhân Mã ngạc nhiên đến tột độ:

    - Cậu nguy hiểm thật đấy, Nhân Mã! Trước giờ cậu chỉ thích chọc ghẹo con gái thôi mà, cậu đâu có hứng thú về chuyện tình yêu với con gái đâu mà giờ cậu lại nghiêm túc với Cự Giải. Wow! Cự Giải, cậu đã làm thay đổi cuộc đời của nó, rất khâm phục! - Sư Tử liền like cho hai người bạn mới yêu này, còn Bảo Bình thì...

    - Tại sao chứ? Tại sao? Tại sao lại như vậy? Tại sao hai thằng bạn thân nhất của con đều có ny hết rồi mà trong khi con đã từng là một hotboy lẫy lừng một thời nhưng sao giờ con chả có mống nào là ny của con chứ? Tại sao vậy ông trời? WHY? (Một thời chỉ là quá khứ thôi, hiện tại thì tính làm gì!^^)

    Có ông trời cũng như không, Sư Tử thì cũng có một điểm lệch lạc so với Nhân Mã, đáng lẽ anh cũng có một nụ hôn với Bạch Dương mà lại bị thầy Xà Phu phá đám:

    - Tức quá! Đã quen Bạch Dương một tháng rồi mà chả có nụ hôn nào với cô ấy cả, mà Nhân Mã chỉ mới tỏ tình thì có ngay lập tức, sao bất công quá vậy?

    - Anh có bị làm sao không Sư Tử? Anh quên rồi ư, anh đã cướp được nụ hôn của em từ khi chúng ta chả biết nhau luôn mà! - Bạch Dương nhăn mặt bốp chát vào lưng Sư Tử.

    - Ồ! Đúng rồi, anh quên anh xin lỗi, hihi!

    Thật là một không khí náo nhiệt, sôi nổi, tất cả mọi người đều tra khảo cặp đôi Nhân Mã và Cự Giải, cứ chọc tới bến vậy. Song Tử thì tra khảo khủng khiếp nhất, Bảo Bình thì buồn đời và còn lại thì cười há há như xem phim hài. Ở một góc kia, “cặp đôi hoàn cảnh” thì chả quan tâm đến sự đời gì cả, Thiên Yết vừa ngủ vừa nghe nhạc còn Ma Kết thì ngồi đọc sách. Tàu đang đi bất ngờ rung mạnh làm Thiên Yết lung người ngã vào vai của Ma Kết, Ma Kết bất ngờ quay sang nhìn Thiên Yết, thật ngạc nhiên là cô ấy vẫn ngủ như chưa có gì xảy ra.

    Ma Kết nhìn thật lâu vào khuôn mặt đang ngủ của Thiên Yết rồi sau đó quay mặt lại tiếp tục đọc sách. Mặc dù nhìn tỉnh vậy nhưng sau quyển sách ấy chính một khuôn mặt đang biết xấu hổ của Ma Kết. Một sự kiện có một không hai trong lớp mà bọn kia thì lo chuyện của cặp đôi mới quen thôi. Không gian trong chuyến tàu kết thúc là vậy đấy.

    (Giờ mới biết Ma Kết là một tsundere đấy/ *Tsundere là một con người bên ngoài ít nói hoặc nóng nảy nhưng bên trong lại rất thẹn thùng).

    --------------------------------------------

    Từ đây cho đến tháng 2, là một ngày vui mừng đối với tất cả mọi người, đặc biệt là lớp 1-1, ngày hôm qua khi nghe thầy Xà Phu nói rằng, trong kỳ nghỉ Tết, nhà trường sẽ tổ chức cho các học sinh đi chơi, cả lớp vui mừng la lên, thầy Xà Phu tức giận đập bàn:

    - TRẬT TỰ! CÁC ANH CHỊ ĐANG LÀM GÌ VẬY HẢ!

    - Bọn em xin lỗi! - Cả lớp đồng thanh.

    Thấy lớp im lặng nên Xà Phu tiếp tục buổi sinh hoạt của mình:

    - Trong kỳ nghỉ Tết, nhà trường tổ chức cho học sinh đi du lịch ba ngày và địa điểm du lịch là những nơi này. Ngày thứ nhất là ta đi đến thành phố Hokkaido thăm trại bò sữa, ngày thứ hai là ta đi đến Thủy cung ở Kyoto và ngày cuối cùng là đền Sensoji ở Tokyo. Đó chính là điểm du lịch mà trường ta sẽ đi.

    - Hura! Em yêu trường em, trường Angel đúng là giàu thiệt, trường Angel là ba mẹ của...

    Chưa kịp nói hết câu thì Nhân Mã bị thầy Xà Phu đập sách vào đầu không thương tiếc, kết quả không mong muốn là anh bị đuổi ra khỏi lớp vì làm mất trật tự. Tiếp tục sinh hoạt lớp, Xữ Nữ lên sinh hoạt và bàn bạc cùng với lớp về những kế hoạch trong chuyến đi:

    - Đây là một chuyến đi qua đêm đầu tiên của lớp chúng ta nên ta cần một sự chuẩn bị, bạn nào có ý kiến trong kế hoạch chuyến đi này!

    Kim Ngưu giơ tay lên và phát biểu tràn lan đại hải về những cái gì đâu không:

    - Tớ đề nghị là ta mang theo mì cốc, snack, kẹo và những cuốn truyện manga để ta giải trí!

    - Kim Ngưu ơi! Hiểu lầm rồi, đây là chuyến đi chơi có ở khách sạn mà, chứa đâu phải chuyến đi picnic ngoài trời đâu!

    Thật là quế khi nghe những ý kiến cạn lời của cô bạn thân mình. Càng về sau, anh càng cảm thấy bất lực hơn khi còn nghe những ý kiến dở hơi sau đó nữa:

    - Tớ đề nghị chúng ta sẽ đem theo kem chống nắng và áo tắm đi nữa! - Song Tử háo hức.

    - Khoan đã! Là chuyến đi du lịch trong Tết chứ không phải là chuyến đi du lịch bãi biển mùa hè đâu mà đem theo mấy thứ đó! - Xữ Nữ đổ mồ hôi hột.

    - Tớ đề nghị chúng ta mang theo những đồ vật hình trái tim để tưởng niệm tình yêu đôi lứa của hai cặp đôi trong lớp này, đồng ý chứ!

    Sư Tử đề ra ý kiến chỉ đúng hai đứa tán thành thôi, còn lại thì mặt đen sì ra, tức giận. Dám quăng thẳng chiếc bánh GATO vào mặt từng đứa một như vậy. Xữ Nữ thì không còn gì để nói, tức giận rồi đập bàn xuống:

    - Nghiêm túc đi, đây là chuyến đi chơi tập thể của lớp, của trường chứ không phải là chuyến du lịch ở địa điểm đôi tình nhân đâu mà bắt cả lớp mang mấy thứ đó, làm ơn đi đúng vào chủ đề cho tôi!

    Tức không thể nào kìm được mặc dù thầy vẫn đang ngồi ở đó, xoa hai bên thái dương vì nghe những ý kiến đó làm thầy nhức đầu không thể chịu được. Xữ Nữ quá mệt hơi với lớp này rồi, tự nhiên không khí trong lớp bỗng trùng xuống u tối, lạnh lẽo. Biết mình lúc nãy làm căng quá nên anh bình tĩnh lại, lấy hơi một chút rồi nói nhỏ nhẹ, từ tốn:

    - Xin lỗi lớp vì sự nóng giận của tớ, bây giờ lớp chúng ta đề nghị nghiêm túc đưa ra những kế hoạch cần phải có trong chuyến đi này nhé!

    Rồi sau đó lớp im lặng tiếp, cái lớp vãi chưởng này đừng làm người ta hồi hộp nữa chứ. Sau một hồi thì có một giọng nói vang lên thì ngay lập tức phá tan cái bầu không khí im lặng này:

    - Tớ và Ma Kết sẽ mang theo máy chụp hình và máy quay phim lên để lưu lại những kỉ niệm trong chuyến đi của lớp chúng ta.

    Anh chàng “công tố viên” Thiên Bình đưa ra ý kiến không chê vào đâu được, nguyên cả lớp ồ lên khen. Không những vậy, còn có những thành viên khác muốn góp ý kiến:

    - Còn làm cuốn album về từng người thì cứ để tớ! - Song Ngư.

    - Còn về sức khỏe của từng người thì cứ để tớ, bạn nào có vấn đề về tâm lý cứ để Bảo Bình tớ đây chăm sóc cho!

    ............(Blah...blah...blah).......................

    Có rất nhiều ý kiến sau đó được thầy và lớp trưởng tiếp nhận một cách vui vẻ và nhiệt tình. Dù buổi sinh hoạt hôm đó có chút u ám nhưng vẫn lấy lại được sự tươi vui của nó. Chỉ tội cho Nhân Mã đứng ở ngoài cửa lớp đến nỗi rụng chân luôn.
     
  20. dao nguyen

    dao nguyen Cây bút tích cực
    • 8/12

    Chap 25:

    Ngày chơi Tết đã đến...

    - Waaaaa~ Trường mình thuê luôn chiếc xe buýt hai tầng luôn à! Chơi lớn nhể!

    Kim Ngưu vừa húp cái hộp sữa bò trong tay vừa long lanh mắt không rời khỏi những chiếc “siêu” xe buýt đậu khắp cả trường học. Những đứa khác thì làm việc riêng của từng đứa một để chờ người thầy yêu quý của tụi nó đang còn ngái ngủ ở nhà.

    Đúng 7 giờ là xe buýt khởi hành ngay lập tức, trên đường đi mà nghe tiếng hò hét hú “yeah” của nguyên cả lớp cứ như bành trướng người đi đường. Nhất là bộ ba Nhân Mã, Sư Tử và Bảo Bình. Hết chơi đố rồi tới troll đứa này sang đứa kia. Nhất là trò chơi “giả dạng shounen jump”, ai trong đó cũng phải giả thành một đứa nhân vật trong shounen đủ thể loại:

    - “Ayamuuu~ Tớ thích cậu, từ hồi tiểu học đến giờ rồi, mặc kệ gia đình của chúng ta có ngăn cản đi chăng nữa thì tình yêu của chúng ta sẽ không bao giờ phai mờ”!

    Nhân Mã giả giọng y chang cái thằng bị gay trong “shounen jump” thứ thiệt, mà Sư Tử cũng chơi lại đâu có vừa.

    - Đừng lo! Cậu chỉ cần hiến trọn trái tim bé bỏng trong đêm nay thì chúng ta đã thuộc về nhau rồi. Giờ thì chúng ta hãy làm từ A đến Z nào~

    Bộ tụi nó nói những lời như vậy không biết ngượng hay sao mà dám làm ở nơi chốn liêng thiêng như vậy. Nguyên cả đám đỏ mặt như trái gấc ra, Xử Nữ bay vô đạp hai thằng này muốn bay luôn:

    - Dẹp ngay! Tớ cấm các cậu chơi trò này nghe chưa, chơi những trò chơi lành mạnh hơn đi!

    - Vậy chúng ta chơi trò chơi “ai làm vua” đi!

    Bảo Bình đưa ra gây thêm sự phấn khích trong không khí náo nhiệt này, không ai được phép nghỉ chơi kể cả Thiên Yết và Ma Kết. Nhân Mã là người được làm vua nên lợi dụng cơ hội nói mấy thứ không lành mạnh:

    - Etou~ Hết ý tưởng rồi nên tớ sẽ kêu số hai và năm hãy ôm nhau đi.

    Nguyên cả lớp rầm rồ lên kiếm đứa số hai và năm, Bảo Bình mang giấy số hai giơ tay lên rồi kiếm ai mang giấy số năm. Nãy giờ gọi người mang giấy số năm ra mà chả thấy đâu hết trơn, Thiên Yết ngồi kế bên Song Ngư mà cô ấy cứ co ro che cái tờ giấy trò chơi. Nãy giờ mọi người kiếm người mang giấy số năm mà Song Ngư co ro như vậy là đủ biết là ai rồi, Thiên Yết liền nói to cho cả lớp:

    - Mọi người, tớ nghĩ Song Ngư mang giấy số năm đấy!

    Nghe bạn thân nói mà giống như bán đứng mình vậy, Song Ngư hết hồn nhảy bổ vào người Thiên Yết bụm miệng cô lại. Nguyên cả lớp quay lại và nhìn cô như một con dã thú đã thèm mồi từ lâu rồi. Co ro và sợ hãi là hai từ để miêu tả cho cái tình trạng hiện giờ của cô, Bảo Bình nhìn vậy mà hết muốn nói lời nào. Đang không biết làm gì thì Sư Tử đẩy anh đến chỗ Song Ngư, nguyên cả lớp hô hào cổ vũ liên hoàn “ôm đi, ôm đi” làm cho cả hai ngượng chín cả mặt.

    Song Ngư thì không biết làm gì cho nên hồn nữa, quay qua quay lại để cầu cứu mà đếch có đứa nào chịu nghe, toàn là lũ bạn có tâm nhất năm không. Còn Bảo Bình, dù mình đã tán tỉnh rất nhiều cô gái trước đây nhưng chưa bao giờ anh ôm con gái cả nên đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bối rối bời như vậy. “Thôi! Chỉ là trò chơi thôi mà!” anh nhủ thầm và nhắm mắt lao vào Song Ngư ôm chặt lấy cô rồi khoảng chừng năm giây rồi buông ra. Nguyên cả lớp làm rầm rầm như một cái chợ đến nỗi Xà Phu cũng phải nhức đầu.

    Nguyên cả lớp cười gian với một suy nghĩ “Lớp mình sắp có thêm couple rồi” và cười gian xảo trá vào hai con người đầu óc lâng lâng vẫn còn trên mây. Tiếp tục trò chơi, lần này Kim Ngưu là vua, cả lớp háo hức trông chờ vào “mệnh lệnh tuyệt đối” bá đạo của vị vua này. Cô hết suy nghĩ rồi nhìn trên trần xe rồi tới cửa sổ và nhìn cái balo của cô thì lập tức có ngay trên đầu cô là một cái bóng đèn phát sáng. Cô lục lọi chiếc balo của mình trong sự ngỡ ngàng của lớp và móc ra một hộp pocky phủ socola. Sau đó cô nở một nụ cười rất ưa là đểu sờ cáng, và tuyên bố mệnh lệnh:

    - Giờ số ba và số bốn hãy chơi game “pocky” đi!

    Cả lớp ngạc nhiên tột độ và làm ra vẻ mặt hào hứng như vớ được vàng, mò kim đáy bể quyết tìm cho ra hai chủ nhân của hai con số đó. Kazaki lập tức đứng lên và hô số của mình là số bốn. Anh chàng dễ thương long lanh làm cho mọi người càng hứng thú hơn nữa, thế mà có ai đó sặc nước miếng ngay tức khắc luôn. Cả lớp hùng hổ truy xét từng người một, người vừa sặc nước miếng lúc nãy liền giấu vội mảnh giấy vào trong túi áo nhưng cũng chả thoát khỏi cô nàng Kim Ngưu ranh mãnh:

    - Ố la la! Xử Nữ hãy đưa cho tớ số của cậu nào?

    Anh đổ mồ hôi hột nhìn cô bạn như cầu cứu nhưng vô ích, Kazaki nhìn vẻ mặt tái mét của Xữ Nữ là đủ biết đứa nào mang giấy số ba rồi. Tinh thần liền rạn nứt ngay và luôn, Kazaki chưa bao giờ nhục nhã như lần này, anh giờ thà nhảy lầu còn hơn chơi pocky với con trai, đặc biệt hơn là kỳ phùng địch thủ nữa. Mà Kim Ngưu cũng ác, nghĩ trò gì không nghĩ lại trúng ngay trò đầy nhạy cảm này. Thua rồi, cái định mệnh khốn nạn đời trai.

    Cả lớp giờ còn sung hơn cặp đôi lúc nãy nữa, không còn hò hét cổ vũ như lúc nãy, tụi nó kéo Kazaki và Xữ Nữ lại gần, hai thằng chống cự một cách vô ích. Kim Ngưu là đứa sung nhất, cô dùng quyền lực của vua để ép hai đứa nó phải tuân theo cái mệnh lệnh trời đánh này. Không còn cách nào nữa, hai đứa cắn răng chịu đựng cam khổ cái số phận đầy nghiệt ngã này. Làm như vậy quá là mất mặt, hai thằng vừa ăn vừa quăng ánh mắt hình viên đạn cho nhau, đang ăn nghe tiếng Nhân Mã nói rằng: “Cái này mà post lên mạng là hot nhất năm luôn!”. Nghe xong đang ăn giữa chừng thì giựt ra rồi hai thằng cùng xông pha hội đồng thằng Nhân Mã. Nguyên lớp hụt hẫng khi không chứng kiến được những điều mong muốn như tai nạn của nụ hôn huyền thoại. Đang chơi vui thì Xà Phu xuống dưới xe thông báo cho cả bọn:

    - Sắp đến chạm nghỉ chân rồi, các em chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc rồi xuống xe ăn sáng. À! Dọn cái bãi chiến trường mà mấy em bày ra luôn!

    Một lát sau, xe buýt dừng chân tại trạm nghỉ chân để cho học sinh ăn sáng đầy đủ. Học sinh trên xe lùa ra như vũ bão, lớp 1-1 cũng không ngoại lệ. Ai nấy cũng đều xuống xe để kiếm ăn, chỉ mình Kim Ngưu ở lại xe buýt lết lên tầng hai yên vị trên giường nằm rồi ngủ. Kazaki thấy xe không còn ai nữa nên anh nghĩ rằng:

    - Giờ chỉ còn Kim Ngưu và mình ở đây thôi! Sao lòng mình cảm thấy lạ thường như vậy nè!

    Đây có phải là cơ hội ngàn năm có một mà ông trời đã ban tặng cho anh không, giờ thì Xữ Nữ đếch có ở đây nên đây chính là cơ hội tốt của anh để cho anh gần gũi với Kim Ngưu. Đã từ lâu anh rất muốn nhìn thấy dáng vẻ khi ngủ của Kim Ngưu rồi, nên chính vì vậy anh không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng đủ sức cân cả thế giới được.

    Chờ một lát rồi rón rén đi lên tầng hai, rồi sau đó như một thiên thần ở ngay trước mắt, anh động lòng đi đến chỗ nằm của Kim Ngưu. Nhìn ngắm cô, vuốt tóc cô và ngắm làn da trắng sữa tuyết mà anh cảm thấy yếu lòng mà thốt lên khen cô:

    - Cậu kawaiii quá Kim Ngưu~

    Rồi sau đó anh nhìn xuống đôi môi mọng đỏ của cô thì anh đỏ mặt, anh muốn hôn vào đôi môi mỏng ấy. Kazaki nhìn dáo dác xung quanh một lần nữa có ai không rồi sau đó anh đánh liều cúi gần xuống môi cô. Khi môi anh và môi cô chỉ còn cách nhau một cm nữa thôi thì bỗng nhiên anh nghe có tiếng bước chân của ai đó lên xe. Anh giật mình hoảng hốt nhảy phắc lên trên giường đối diện với Kim Ngưu rồi trùm chăn lại.

    Quan sát thấy Thiên Bình mò lên lầu hai, vì vội quá nên anh chạy lên giường nằm của người khác rồi đạp lên tay của Kazaki. Thiên Bình phát giác bất ngờ khi mình vừa mới đạp cái gì đó nhưng anh mặc kệ, anh với chiếc balo của mình rồi móc ra một chiếc tai nghe và máy nghe nhạc rồi sau đó chạy xuống tầng dưới và rời khỏi xe buýt.

    Thiên Bình ra khỏi xe buýt thì Kazaki bật dậy nhăn mặt, đau đớn cho bàn tay tội nghiệp bị dẫm đạp không thương tiếc. Anh chả quan tâm giờ lo nhiệm vụ là hàng đầu. Anh bắt đầu đi đến chỗ Kim Ngưu và một lần nữa là hôn cô ấy, cũng là khoảng cách một cm thì lại có tiếng bước chân lên xe buýt, giờ không chỉ có một mà nhiều hơn nữa. Anh lại nhảy phắc lên chiếc giường lúc nãy và trùm chăn lại. Lố nhố thấy có bốn đứa con gái lớp mình lên trên đây vớ lấy chiếc balo để lấy tiền mua đồ ăn vặt.

    Song Tử nhìn quanh khắp xe và thấy Kim Ngưu ngủ ngon lành và đối diện là một vật thể lạ không xác định đang trùm trăn kín mít. Song Tử nghi ngờ bước lại gần vật thể lạ, Kazaki giật mình khi người chị song sinh đang lại gần đây:

    - Thấy ba em rồi, chị ơi, em xin chị, đừng đến đây!
     
    PTlangtubuon thích bài này.

Chia sẻ trang này