Tản văn Em mệt mỏi lắm! - Anh vừa ý chưa?? --- Hanna

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Hanna, 9/6/18.

  1. Hanna

    Hanna Cây bút tích cực
    • 18/25

    TÁC PHẨM: EM MỆT MỎI LẮM! - ANH VỪA Ý CHƯA?
    TÁC GIẢ: HANNA
    THỂ LOẠI : TẢN VĂN

    Em đã cố gắng mạnh mẽ!! Để người khác không nhìn ra rằng em yếu đuối!!
    Em đã cố kìm lòng để nước mắt không rơi!!
    Em đã cố thôi nhớ về anh để có thể quên anh đi!!!
    Em đã cố gắng rất nhiều!
    Nhưng rồi... em nhận ra
    Em không đủ mạnh mẽ đến thế.
    Em không thể ngừng nhớ anh một phút giây nào cả.
    Em không thể cứ gượng cười trong khi nước mắt cứ đang trực trào ra kia.
    Em không biết phải làm sao.
    Khi em đã yêu anh quá nhiều.
    Em thương anh nhưng anh lại chẳng đoái hoài.
    Em quan tâm, lo lắng cho anh nhưng anh lại chẳng bận tâm.
    Anh mặc kệ những tình cảm em dành cho anh.
    Anh sẵn sàng chà đạp, trêu đùa với mọi cảm xúc của em.
    Vậy mà em vẫn thương dù cho người có lạnh nhạt với em.
    Có phải em quá ngốc.
    ...
    Người ta bảo.. hãy buông đi... buông đi những thứ không thuộc về mình.
    Nhưng em lại chẳng thể buông. Dù biết rằng em có cố gắng đến mấy cũng sẽ chẳng nhận được gì ngoài sự vô tâm lạnh lùng của anh.
    Em ngốc lắm phải không??
    Em đã sai khi chót yêu anh đúng không??
    Yêu một người vô tâm, lạnh nhạt.
    Yêu một người mà chẳng hề quan tâm đến em.
    Anh à?? Không yêu em thì hãy nói cho em biết đi!!
    Hãy nói đi! Một lần thôi.
    Đừng cứ để em chịu tổn thương như vậy nữa?
    Đừng cứ bên em khi không hề yêu em như vậy?
    Em mệt mỏi lắm!
    Em không muốn cứ bên một người chẳng hề yêu mình. Chẳng hề quan tâm mình.
    Em không muốn cứ mãi bận tâm đến một người mà ngay cả cảm xúc của người ta cũng chẳng dành cho em.
    Là em... lúc nào cũng là em.
    Em lúc nào cũng là người chủ động.
    Em lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ.
    Vậy người con gái mạnh mẽ như em nhận lại được gì???
    Chẳng được gì ngoài nỗi đau.
    Chẳng được gì ngoài sự vô tâm của người.
    Đôi khi cũng muốn dừng lại lắm. Nhưng em lại không đủ can đảm. Những lúc như vậy sao em lại yếu đuối thế. Biết bao lần em tự nhủ với lòng nên quên đi thôi. Người ta đâu có để ý đến mình đâu. Vậy mà em lại chẳng thể từ bỏ.
    Em thực sự rất giận bản thân mình. Tại sao cứ yếu đuối như thế. Tại sao cứ tự làm đau chính mình như thế.....
    ......
    Em à!!!
    Em cứ tiếp tục như vậy có nhận được gì không??
    Không!! Sẽ không đâu.
    Em mệt mỏi lắm rồi đúng không?? Vậy tại sao em không nghĩ cho bản thân mình một chút đi. Đừng tự làm tổn thương mình nữa. Dừng lại đi.
    Người ta không yêu em đâu?
    Người ta không quan tâm em đâu?
    Người ta chỉ là thương hại em thôi?
    Tỉnh mộng đi em!!
    Cứ tiếp tục như thế? Chỉ có em là người tổn thương thôi!!
     

Chia sẻ trang này