Thơ Đông - Static

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Static, 31/12/17.

  1. Static

    Static Cây bút mới
    • 1/6

    Đông
    Đông đến rồi
    Nhanh như cái chớp mắt
    Mười năm rồi
    Từ lần đầu tôi rơi nước mắt
    Đông vẫn vậy
    Vẫn lạnh giá, vô tình
    Tôi vẫn vậy
    Vẫn nhạt và cần lắm yêu thương
    Đông có biết
    Noel đã tới rồi đấy
    Nhưng mà tôi
    Vẫn cứ để nó trôi qua...

    Đông có nhớ
    Ngày nhớ mẹ nơi xa
    Tôi khóc ròng
    Cả buổi không ngủ không ăn đợi chờ.
    Đợi mẹ về mua áo mới
    Đợi anh về chở dạo chơi
    Đợi gió về để biết Tết đến chơi vơi
    Và tôi tập
    Quên đi nỗi sợ
    Vượt qua nỗi buồn
    Nhưng vẫn còn đây mặc cảm đơn côi...
    Để tim này buồn mãi không thôi....

    Và mươi năm nay tôi vẫn tập
    Xoá đi
    Mặc cảm và cô đơn
    Nhưng mà sao chúng vẫn đọng mãi bên tôi
    Đông hỡi!
    Cho tôi xin thêm... dù chỉ là một người bạn
    Cho tôi trả lại... chút ít thương yêu cho mẹ
    Để tôi bớt mặc cảm
    Và để tôi một lần thật sự là tôi.
    Tôi như tôi trước ngày hôm ấy
    Tôi là người tôi thấy trong mơ!

    Static
    31/12/2017
     
    Phong Thu and hoa vô sắc like this.

Chia sẻ trang này