Fanfiction [Đình Phong] Anh tình nguyện thay thế - Đang sáng tác - Tiểu Bạch

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Tiểu Bạch, 6/4/16.

  1. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Tên truyện: Anh Tình Nguyện Thay Thế
    Tác giả: Tiểu Bạch
    Thể loại: Boy x boy
    Couple: Đình Phong (Lý Dịch Phong x Trần Vỹ Đình)

    Tình trạng sáng tác: đang sáng tác
    Tình trạng đăng: cập nhật
    Giới hạn độ tuổi đọc: 15+

    [​IMG]

    Hình ảnh: Đình Phong đảng

    《《Cảnh báo về nội dung: 》》
    Truyện thuộc thể loại fanfiction do mình gán couple và là boy love, tên nhân vật không thuộc về tác giả nhưng tình huống truyện do tác giả quyết định. Đây là truyện boy x boy và có nhiều cảnh H, đọc giả không thích thể loại này xin click back. Mọi bình luận ném đá liên quan đến thể loại, tác giả sẽ báo cáo.

    《《Nội dung:》》


    Lý Đẳng Đẳng và Lý Dịch Phong là hai anh em, lúc nhỏ hai cậu đã tham gia một chuyến đi xa do trường tổ chức. Vì bị lạc mà Đẳng Đẳng và Phong Phong bị bỏ lại phía sau, Đẳng Đẳng bị tai nạn và đã mất trong chuyến tham quan đó. Lý Dịch Phong luôn cho rằng cái chết của anh trai do cậu mà ra, vì thế cậu cứ mãi dây dứt. Nhưng đó không chỉ dừng lại ở dằng vặc bình thường, mà còn có cả khao khát được một lần nữa ở bên Đẳng Đẳng, cậu phát hiện bản thân đã yêu anh trai của mình mất rồi.
    ...

    Rồi định mệnh ưu ái ban cậu thêm một ân huệ, để cậu gặp được một chàng trai với gương mặt và tính cách giống như Đẳng Đẳng. Nhưng anh ta không phải Đẳng Đẳng, rồi Lý Dịch Phong cậu ta sẽ chấp nhận người mới hay ôm mãi mối tình đầu đời? Cậu sẽ yêu anh vì anh là Trần Vỹ Đình hay yêu anh bởi vì anh giống Đẳng Đẳng?


    ☆☆☆Mục lục: ☆☆☆
    ¤Chương 1
    ¤ Chương 2
    ¤ Chương 3
    ¤ Chương 4
    ¤ Chương 5
    ¤ Chương 6
    ¤ Chương 7
    ¤ Chương 8
    ¤ Chương 9
    ¤ Chương 10
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/7/17
  2. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 1

    [​IMG]

    Ảnh: Đình Phong đảng

    Tách...

    Từng giọt nước tàn dư sau cơn mưa lớn ban chiều còn đọng trên tán cây chợt rơi xuống nền sân trũng tạo nên một âm vang lạ thường. Giọt nước ấy rơi thật chậm, chậm đến nỗi cậu có thể nhìn thấy tiến độ rơi của nó, khoảnh khắc chạm đất hoà nhập vào đất, đoàn tụ với quần thể nước khiến tim cậu khẽ nhói lên. Đôi mắt cậu mở to, tay ôm lấy ngực trái, từ giác mạc cậu dần dần hiện ra loạt hình ảnh.

    - Đẳng ca em mệt quá.

    Đó là cậu, một đứa trẻ chừng bảy tuổi đang cố chạy theo sau một hình ảnh.

    - Phong Phong em mệt rồi à?

    Đẳng Đẳng quay lại đưa tay lên ngực cậu, cảm nhận được nhịp tim đập nhanh và mạnh của cậu.

    - Đẳng ca, em đói quá, em mệt nữa. Em không đi tiếp được nữa đâu.

    - Được rồi được rồi, đằng kia có cây táo để Đẳng Đẳng hái cho Phong Phong ăn nha.

    Phong Phong lặp tức gập đầu, hớn hở ra mặt, cậu bé xoa xoa lấy bụng mắt thèm thuồng nhìn quả táo đỏ tươi trên cây. Đẳng Đẳng lặp tức trèo lên cây táo hái lấy quả trên cây xuống.

    - Không, đừng Đẳng Đẳng, quay lại đi, đừng...

    Lý Dịch Phong hét lên, cậu chạy đến đưa tay ngăn cản Đẳng Đẳng rồi vụt ...
    ...

    Cậu tỉnh lại, đôi mắt hốt hoảng mở to nhìn vào bức tường trắng đối diện, tay vẫn còn chơi vơi trong không trung. Là mơ, lại là giấc mơ đó.

    Lý Dịch Phong ngồi bất động như thế, đôi tay ôm lấy đầu mình cố trấn tĩnh. Ánh mắt đầy sót xa nhìn khung ảnh đặt trên đầu giường, trong ảnh là cậu và Đẳng Đẳng khi còn nhỏ. Cậu cầm lấy khung ảnh, ngón tay thon dài miết theo đường nét của đứa trẻ đang quàng tay lên vai cậu bé bên cạnh. Cậu ôm khung ảnh vào lòng, giữ chặt như sợ sẽ mất đi thứ quý báu nhất sau đó khóc nấc lên từng hồi.

    Cứ như vậy cậu ôm khung ảnh thiếp đi đến sáng.

    Reng...

    Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Lý Dịch Phong thức giấc, cậu chậm rãi ngồi dậy đặt khung ảnh về chỗ cũ rồi bắt máy.

    - Phong đại ca giờ này là giờ nào rồi cậu biết không? Cậu hứa những gì đừng có nói là quên luôn rồi đi ha. Sao giờ cậu mới chịu bắt máy hả?

    - Ngủ.

    Dịch Phong đáp gọn lỏm sau một hồi lĩnh hội được khí nộ của người kia.

    - Cậu muốn tới điểm hẹn hay là tôi đến nhà thỉnh cậu, bao giờ cậu mới xuất đầu lộ diện đây hả? Hay cậu định chối bỏ trách nhiệm về lời hứa đi phượt với tôi. Tôi nói trước cậu mà không đi tôi nhất định sẽ phanh thay cậu ra thành trăm mảnh.

    Trước sự hờ hững của Lý Dịch Phong, Mã Thiên Vũ khí nộ xông thiên vào thẳng luôn vấn đề không vòng vo còn không quên đe dọa.

    - Cậu đến nhà đi, không thì đợi tôi.

    - Được rồi, mười lăm phút nữa tôi tới mà cậu chưa xong thì đừng có trách.

    Mã Thiên Vũ lại lần nữa đe dọa cậu, cậu cũng thừa biết Thiên Vũ chẳng thể chờ đến khi cậu xuất hiện đâu, hắn luôn nóng nảy như thế .

    Lý Dịch Phong thả điện thoại trên giường rồi đi vào phòng tắm.

    ...

    Cậu vừa tạo kiểu tóc xong đã nghe tiếng còi xe vang inh ỏi ngoài cổng, lặp tức cầm lấy ba lô đặt trên bàn và phóng ra ngoài. Lúc đóng cửa cậu không quên nhìn lại bức ảnh ở đầu giường một lần nữa sau đó mới rời đi.

    - Nhanh đó, tha cho cậu.

    Mã Thiên Vũ vừa thấy Lý Dịch Phong xuất hiện liền lên tiếng. Còn Dịch Phong chỉ còn biết cười trừ sau đó nhanh chóng leo lên xe ngồi ghế gần Thiên Vũ. Trên xe còn có thêm hai cô gái ngồi sau đang tò mò nhìn Lý Dịch Phong, cậu nhìn thấy họ cũng lịch sự chào rồi nhanh chóng quay mặt về trước.

    Hôm nay Lý Dịch Phong mặc trên người một bộ đồ khá gọn, quần jean đen, áo pul trắng và mang giày trắng. Khoác ngoài là áo bomber da màu đen, mang theo sau cái balo to. Cậu mang kính đen bảng to che đi đôi mắt đượm buồn, khi yên vị trên ghế rồi cũng tháo ra.

    - Này mắt cậu hơi sưng đó, thức khuya à?

    Mã Thiên Vũ vừa lái xe vừa nhìn Lý Dịch Phong thoáng thấy bộ dạng của cậu thì liền hỏi.

    - Xem bóng đá thôi, mà đây là...

    Không muốn nói về mình Lý Dịch Phong khéo léo đổi chủ đề, mắt nhìn về phía hai cô gái đang ngồi phía sau hỏi.

    - À quên, Hàn Bội Linh bên trái, Đình Thiên Ân bên phải. Tiểu Linh, Thiên Ân
    đây là Lý Dịch Phong bạn của anh.

    Mã Thiên Vũ suýt xoa về sơ sót của bản thân rồi nhanh chóng giới thiệu cả hai với Dịch Phong.

    - Chào Dịch Phong, lâu nay chỉ được thấy cậu trên màn ảnh, hôm nay mới được gặp, ngoài đời cậu còn đẹp trai hơn nữa.

    Hàn Bội Linh chào hỏi không ngớt lời khen Lý Dịch Phong khiến cậu hơi phấn khởi.

    - Cảm ơn chị Linh, mắt thẩm mĩ của chị quả là cực phẩm.

    Trái với suy đoán của Hàn Bội Linh, cậu không ngại thừa nhận nét đẹp của mình, không e dè cũng không khiêm tốn.

    - Anh Phong quả thật là mĩ nam không biết khiêm tốn.

    Thiên Ân cười tươi nói, trong mắt đầy ý cười cũng không có sự ngạc nhiên.

    - Thiên Ân em thật là thẳng thắn, có vẻ như vị hai mĩ nhân đây biết rất rõ về tôi, nhưng tôi lại... Dịch Phong đã thất lễ rồi.

    Lý Dịch Phong cũng thật thà không kém, anh chau mày rồi lại chu môi bày ra vẻ mặt hối lỗi.

    - Không sao đâu, em là nam thần nổi tiếng vế so sánh này Phong Phong xem ra hạ thấp bản thân rồi.

    Hàn Bội Linh khéo léo đáp lời, ánh mắt đầy ý cười, xem ra nam nhân trước mặt là một người biết lễ nghĩa. Hàn Bội Linh cốt ý định giới thiệu Thiên Ân cho Lý Dịch Phong nhưng trong lòng từ lâu đã có ý ngưỡng mộ, giờ tiếp xúc hảo cảm càng thêm bội phần, cô trong lòng càng muốn nhanh chóng ghép đôi cho cả hai.

    Mã Thiên Vũ đang lái xe không quên qua kính chiếu hậu soi sét biểu hiện của hai người ngồi sau, thấy Tiểu Linh có vẻ ưng ý nên trong lòng cũng trở nên thoải mái.

    - Người Mã Thiên Vũ ta kết giao chỉ có thể là người rất rất tốt.

    Mã Thiên Vũ lẩm bẩm một mình rồi tiếp tục lái xe.

    Lý Dịch Phong nghĩ Hàn Bội Linh Và Đình Thiên Ân là bạn của Tiểu Vũ nên cũng không ngại tiểu tiết, chưa đầy mười phút thì cả ba người họ như đã quen từ lâu, huyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Lý Dịch Phong có tài ăn nói, cộng thêm những biểu hiện dễ thương của mình, cậu khiến mọi người không lúc nào ngừng cười, tiếng cười rôm rả tràn ngập không gian bên trong xe.

    Nói chuyện cả buổi rồi cũng mệt, dường như cũng gần hai tiếng đồng hồ rồi, cả bọn mệt thừ mạnh ai nấy ngậm miệng lại. Không lâu sau thì Hàn Bội Linh và Đình Thiên Ân dựa vào nhau đánh một giấc.

    Bây giờ Lý Dịch Phong mới nhìn qua cửa sổ, trong mắt cậu thoáng ngạc nhiên rồi mi khẽ cụp xuống. Cảnh vật ven đường có gì đó rất quen thuộc.

    - Tiểu Vũ, chúng ta đến đâu thế?

    Dịch Phong quay sang hỏi Mã Thiên Vũ, trong mắt đầy sự mong đợi pha chút khẩn trương.

    - Thung lũng Jiuzhaigou!

    Vừa nghe thấy câu trả lời của Mã Thiên Vũ, mặt Lý Dịch Phong cứng đờ không cảm xúc, cậu bất động nhìn Tiểu Vũ.

    - Ngạc nhiên đến vậy à? Này đừng nói lần đầu cậu nghe tên nha?

    Mã Thiên Vũ lần đầu thấy biểu tình trên mặt Dịch Phong nên cũng ngạc nhiên hỏi, nhưng đáp lại cậu là sự im lặng.
    Từng mảnh kí ức hiện lên trong đầu Lý Dịch Phong như những thước phim quay chậm.
    ...

    - Đẳng ca, chúng ta đi đâu vậy?

    - Thung lũng Jiuzhaigou(*)!

    Hai cậu bé ngồi trên xe bus cùng nói chuyện, Đẳng Đẳng và Phong Phong đi tham quan danh lam thắng cảnh cùng với lớp.

    - Oa, Đẳng ca nhìn xem, ở kia thật đẹp.

    - Ừm, khi lớn lên ca ca sẽ thường xuyên chở Phong Phong đi đến đây chơi, Phong Phong chịu không?

    - Được vậy thì tốt quá!

    Cậu bé Phong mở to đôi mắt thuần khiết nhìn người anh trước mặt, trên mặt tràn đầy hạnh phúc.

    ...

    - Phong Phong, cậu sao vậy? Phong Phong...

    - Hả?

    Mã Thiên Vũ gọi mãi Lý Dịch Phong mới có phản ứng nên lo lắng hỏi.

    - Cậu không sao chứ? Sao vậy?

    - Không sao.

    Lý Dịch Phong trả lời Mã Thiên Vũ sau đó dời mắt ra cửa sổ, cậu lấy cặp kính đen đeo lên giấu đi đôi mắt đỏ hoe của mình rồi ngửa đầu lên thành ghế.

    Mã Thiên Vũ nghĩ Lý Dịch Phong đã mệt nên không hỏi thêm, tiếp tục công việc lái xe của mình.

    Dịch Phong ngẩn cao đầu để kiềm nén nước mắt không tuôn trào, suốt buổi cậu nghĩ về vô số chuyện rồi mệt mỏi thiếp đi.

    (*): Thung lũng Jiuzhaigou, Tứ Xuyên: Được biết đến như là vua thắng cảnh nước của Trung Quốc, Jiuzhaigou là một kiệt tác tuyệt vời của thiên nhiên với phong cảnh thơ mộng và những nguồn tài nguyên phong phú và quý hiếm!
    Jiuzhaigou thuộc khu Nam Bình phía Bắc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Với diện tích rộng khoảng 72.000km vuông, độ cao hơn 4.800m, gồm nhiều hồ sinh thái rất đa dạng. Nó được UNESCO công nhận là một trong những di sản thiên nhiên thế giới vào năm 1992.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/16
  3. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 2

    [​IMG]
    Ảnh: Đình Phong đảng

    - Phong Phong, đến nơi rồi!

    Mã Thiên Vũ ngồi trên ghế lái, tay đưa sang vỗ vai Lý Dịch Phong, thấy cậu không phản ứng nên lay lay thêm vài cái. Lý Dịch Phong rốt cuộc cũng dậy, cậu tháo kính nheo mắt nhìn xung quanh rồi nhanh chóng tót xuống xe.

    Bây giờ là hai giờ chiều, ôi bốn giờ đồng hồ ngồi xe khiến thắt lưng cậu muốn ngừng hoạt động, cậu đưa tay lên cao ưỡn người khởi động lại các khớp xương. Sau đó Lý Dịch Phong nhìn xung quanh, cũng đã hơn mười năm, nơi này ít nhiều gì cũng thay đổi.

    Cảnh vật nơi đây hùng vĩ như tranh vẽ, quả không hổ danh là vua của thắng cảnh, nhưng trong mắt Lý Dịch Phong thì nó nhuốm một màu ảm đạm. Trong kí ức của cậu chỉ nhớ mình đã đến đây, nhưng nó đẹp và vĩ đại thế nào có lẽ cậu đã sớm quên rồi. Đang là mùa thu nên nơi này cũng không nhiều khách tham quan cho lắm, cũng chỉ có một vài người thôi nên tương đối yên tĩnh.

    Tiểu Vũ đổ xe ở dưới một tán cây, rồi réo mọi người đến căn nhà gỗ lớn phía trước. Cả bọn xách ba lô lên lèo tèo theo đuôi Tiểu Vũ đi vào nhà, trong nhà có một người đàn ông trung niên, thấy bọn họ ông liền chạy ra đón.

    - Chào bác Trần, cháu là Mã Thiên Vũ, hôm trước cháu có gọi điện đặt chỗ ấy ạ.

    - À, bác nhớ. Mời các cháu vào.

    Lý Dịch Phong phó mặc mọi chuyện cho Thiên Vũ, cậu đặt ba lô lên ghế rồi đi ra ngoài, bước thẳng. Mã Thiên Vũ định gọi lại nhưng đang nói chuyện với bác Trần vả lại phải nhận phòng nên đành thôi, dù sao Lý Dịch Phong cũng không phải trẻ con quản gì cậu ta chứ.

    Lý Dịch Phong miên man đi trên con đường mòn dẫn ra xa. Cậu cứ bước như thế, chính cậu cũng không biết mình đang đi đâu. Đi được lúc lâu thì Lý Dịch Phong dừng lại bên một bờ hồ, nước trong hồ trong vắt, cậu có thể thấy được những hòn sỏi nhỏ dưới đáy. Cậu ngồi xuống đưa tay xuống nước cảm nhận làn nước mát lạnh, sảng khoái nhắm mắt tận hưởng. Ánh nắng len lõi qua những tán cây khẽ chiếu lên mặt Lý Dịch Phong khiến da cậu đã trắng lại thêm hồng hào, môi cậu cong lên một đường cong hoàn mĩ.

    Lý Dịch Phong như vậy lúc lâu mới mở mắt ra, cậu rút tay lên khỏi mặt nước toan đứng dậy.

    Soạt...

    Những hòn đá dưới chân Lý Dịch Phong như phản lại cậu, đột nhiên trơn đến lạ, ngay giây phút cậu vừa đứng lên đã trượt một cái. Mất đà, Lý Dịch Phong cảm thấy mình sắp phải rơi xuống hồ thì đột nhiên một bàn tay to lớn rắn rõi bắt lấy cậu. Kéo mạnh cả cơ thể cậu về phía sau, theo quán tính Lý Dịch Phong ngã về phía sau, lưng chạm phải lòng ngực săn chắc của người đó. Hơi ấm của bàn tay trên eo cậu có cảm giác ấm nóng lạ thường. Lý Dịch Phong kinh ngạc bất động, giây sau cậu mới phản ứng khi nghe thấy người kia.

    - Phải cẩn thẩn chứ, ở đây đá rất trơn.

    Giọng nam trầm vang bên tai Lý Dịch Phong, cậu quay lại đáp lời.

    - Cảm ơn nhé, tôi...

    Lý Dịch Phong đáp lời, nhưng đột nhiên ngắt quảng khi cậu nhìn thấy khuôn mặt của người trước mặt mình. Đôi mắt sáng đang nhìn cậu, gương mặt góc cạnh, đường nét hoàn mĩ, hài hòa như tranh vẽ. Nhưng khiến Lý Dịch Phong không thể tiếp tục câu nói là gương mặt của người thanh niên này rất giống Đẳng Đẳng - người anh trai đã mất của cậu. Từng đường nét trên mặt đến ánh mắt, nụ cười, mọi thứ đều giống.

    - Đẳng ca...

    Lý Dịch Phong thốt lên tiếng gọi, ánh mắt kinh ngạc nhìn người trước mặt mình, cậu không tin vào mắt mình nhưng lại bất giác gọi như bản năng.

    - Cậu gọi tôi?

    Nam nhân trước mặt nghe Lý Dịch Phong gọi, ngoái đầu nhìn xung quanh không thấy ai, mặc dù đó không phải tên của anh nhưng anh lại có cảm giác người đối diện đang gọi mình.

    - Đẳng ca, là anh sao?

    Lý Dịch Phong trong phút xúc động đưa tay ôm lấy người trước mặt mình, cậu ôm chặt lấy anh giống như sợ buông anh ra nhất định người này sẽ biến mất vậy.

    - Ơ, tôi... tôi là Trần Vỹ Đình... không phải Đẳng gì đó mà cậu gọi.

    Giọng nói hơi nặng cùng với tiếng phổ thông không chuẩn, nam nhân trước mặt ấp úng giải thích.

    Lý Dịch Phong nghe thấy câu nói của Trần Vỹ Đình thì buông anh ra, đôi mắt nhìn vào anh như dò xét, sau đó nhuốm đầy bi thương. Phải Đẳng ca đã mất rồi, mộ anh ấy hằng năm mình đều đi thắp nhang mà, đây không phải Đẳng Đẳng, chỉ là một người có gương mặt giống Đẳng Đẳng thôi. Lý Dịch Phong trấn tỉnh bản thân bằng lý trí nhưng ánh mắt vẫn không rời Trần Vỹ Đình. Ánh mắt hai người giao nhau trong chốc lát, rồi mắt cậu khẽ chùng xuống, nỗi buồn thoáng qua trên mặt. Cậu buông Trần Vỹ Đình ra định nói lời xin lỗi về hành động của mình thì phát hiện, tay anh vẫn yên vị trên eo mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/16
  4. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Nếu tôi không nhầm thì tiêu đề phải là "Anh tình nguyện thay thế'', không viết hoa tất cả. Văn phong ổn, nhưng đôi chỗ tôi thấy nên cho dấu phẩy vào để dễ đọc hơn, liền tù tì như thế không những không làm liền mạch cảm xúc mà còn khiến độc giả có bệnh hô hấp như tôi khó thở nữa.
    Ví dụ khúc này, nếu viết là "Cậu buông TVĐ ra, định nói... thì phát hiện, tay...'' Có lẽ thêm dấu câu vào sẽ ngắt mạch nghĩa của câu văn, dễ hiểu và dễ đọc hơn á. Dù sao truyện cũng hay, mau ra nhá!
     
    Cáo Bumo and Tiểu Bạch like this.
  5. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Cảm ơn nhé! Sẽ nhanh ra chương mới, rảnh thì bơi vào góp ý hộ tôi để truyện tốt hơn. Thật sự thì rất cần được nghe những ý kiến tương tự lắm.;)
     
    Chocola Bạc Hà and Lulila like this.
  6. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 3

    [​IMG]
    Ảnh: Đài Hồ Nam

    Theo phản xạ, mắt Lý Dịch Phong nhìn xuống eo. Trần Vỹ Đình cũng chợt nhận ra sau khi kéo Lý Dịch Phong lại tay vẫn giữ trên eo người ta thì vội vã rụt tay lại.

    - Xin lỗi...

    - Xin lỗi...

    Cả hai đồng thanh thốt lên rồi nhìn nhau, sau đó đảo mắt xung quanh để tránh ánh mắt của đối phương.

    - Tôi nhầm người.

    - Tôi không cố ý.

    Đồng thanh tập hai, cả hai người mở to mắt nhìn nhau rồi phá lên cười, giọng cười lanh lảnh của Trần Vỹ Đình lấn át tiếng cười khẽ của Lý Dịch Phong.

    - Cậu nói trước đi.

    Sau khi cười xong thì Trần Vỹ Đình hắng giọng một cái, lịch sự mời Lý Dịch Phong nói trước. Lý Dịch Phong thuận ý giải bày.

    - Xin lỗi, anh rất giống một người thân của tôi, tôi đã nhầm lẫn, hành động lúc nãy, Dịch Phong thất lễ rồi.

    Lý Dịch Phong cúi đầu ra vẻ hối lỗi, cậu thật sự bối rối về hành động xổ xàng của mình. Chỉ tại cậu quá xúc động nên mới không chú ý hình tượng.

    - Dịch Phong? Tên cậu nghe quen quá, tôi đã nghe ở đâu đó rồi thì phải.

    Trần Vỹ Đình vốn không để bụng về hành động của Lý Dịch Phong, anh cảm thấy cái ôm của cậu rất ấm áp, mang lại cảm giác gần gũi lắm. Tuy anh hay đùa giỡn, cũng nhiều lần ôm mấy người bạn nhưng cảm giác với cậu rất khác, rất lạ nó khiến tim anh đập nhanh hơn.

    - Tôi là Lý Dịch Phong.

    Lý Dịch Phong không ngại giới thiệu cả họ lẫn tên của mình với người trước mặt.

    - A, tôi nhớ ra rồi, cậu là diễn viên đóng vai Trần Tam Lục trong phim Oan Gia Kiếm Khách phải không?

    - Đúng vậy.

    - Oa, tôi rất thích nhân vật này.

    - Thật ư?

    Lý Dịch Phong mỉm cười hỏi, câu nói này anh thường nghe Fan của mình nói. Đối với một diễn viên, cảm giác được người hâm mộ yêu quý vai diễn Lý Dịch Phong cảm thấy rất vui, nhưng với Trần Vỹ Đình cậu lại cảm thấy mình đang được khen thưởng.

    - Thật, lần đầu tiên tôi thấy cậu trên phim thì đã cảm thấy cậu rất đặc biệt. Không ngờ lại được gặp cậu ngoài đời. Trong phim cậu là thư sinh nho nhã, thực tế thì cũng không khác gì mấy!

    Trần Vỹ Đình gãi đầu dùng tiếng phổ thông vụng về của mình bày tỏ khiến Lý Dịch Phong bối rối. Cậu chỉ cười tươi đáp lại, hai người từ nãy giờ vẫn duy trì khoảng cách như từ đầu, không có ý định sẽ xê dịch.

    Tuy bản thân nhận thức được người trước mặt không phải Đẳng Đẳng nhưng trong lòng Lý Dịch Phong lại ngộ nhận, muốn anh là Đẳng Đẳng.

    - Tên anh là gì nhỉ?

    Lúc nãy, trong lúc bấn loạn Lý Dịch Phong không nghe được lời nói của Trần Vỹ Đình nên hỏi lại.

    - Trần Vỹ Đình!

    Anh chắc nịch khẳng định lại tên mình, sau đó nở một nụ cười lộ hàm răng trắng, sáng chói, lóa mắt người nhìn.

    - Waiting... Đẳng Đẳng.

    Lý Dịch Phong nghe xong, môi bất giác lẩm bẩm. Tên Trần Vỹ Đình trong tiếng Trung phát âm nghe giống waiting (nghĩa là chờ đợi) mà chờ đợi trong tiếng Trung là Đẳng Đẳng. Một lần nữa Lý Dịch Phong ngạc nhiên nhìn Trần Vỹ Đình, đây có phải do trùng hợp?

    - Hửm, Đẳng Đẳng, lúc nãy tôi nghe cậu gọi như vậy, là người giống tôi sao?

    - Ưm, rất giống.

    Trần Vỹ Đình gật đầu ra vẻ hiểu ý, rồi lùi lại một bước nhường đường cho Lý Dịch Phong bước lên, đến giờ anh mới cảm thấy mỏi, nhưng đứng gần cậu, mùi hương bạc hà thoang thoảng trên người của cậu khiến anh cảm thấy rất thoải mái.

    Lý Dịch Phong cũng di chuyển, cậu đi sau quan sát Trần Vỹ Đình, chiều cao có lẽ nhỉnh hơn cậu một chút, bờ vai rộng, cơ ngực lộ lên dưới lớp áo thun. Anh không cường tráng vĩ đại như mấy đô vật Mỹ, Lý Dịch Phong cực dị ứng loại này, thân hình anh vừa phải, cân đối, lúc nãy cũng có tiếp xúc khiến cậu càng khẳng định anh rất siêng đến phòng tập. Nhìn lại mình, Lý Dịch Phong xấu hổ vì bản thân lười, ăn rồi ngủ, quanh năm đến phòng tập được vài lần, mà lần nào cũng do Mã Thiên Vũ lôi kéo, dụ dỗ, dọa dẫm mới chịu đi. Nên đến giờ bụng vẫn phẳng lì, cậu mỉm cười lắc đầu ngán ngẫm.

    - Cậu đến đây du lịch à?

    Trần Vỹ Đình thấy Lý Dịch Phong nhìn mình sau đó mỉm cười, trong lòng hơi khó hiểu nhưng không dám hỏi, sợ cậu rời đi nên anh kiếm đề tài để bắt chuyện. Chẳng hiểu sao Trần Vỹ Đình lại rất có cảm tình với người này.

    - Ừ, tôi đến với vài người bạn. Còn anh?

    Lý Dịch Phong vốn cũng định hỏi anh như thế nhưng bị giành trước, cậu trả lời rồi hỏi lại. Tâm trạng vốn đang rối bời vì chuyện cũ, thế vậy mà từ lúc gặp Trần Vỹ Đình cậu lại quên bén đi. Bao nhiêu buồn bực trong lòng như mây gió trôi đi mất biệt, để lại trong lòng cậu bây giờ là một khoảng trống.
    Một khoảng trống của sự bắt đầu mới, trống rỗng như một chiếc hộp giấy rỗng toan đang đợi người khác cho vào những món đồ.

    - Tôi có người quen ở đây, rảnh rỗi thường đến chơi lắm. Nơi này rất đẹp, lúc nào cũng khiến tâm trạng tốt hẳn lên.

    Trần Vỹ Đình vụng về nói, một vài từ còn phát âm sai khiến Dịch Phong không khỏi tò mò về anh.

    - Tiếng phổ thông của anh không chuẩn, anh là người Quảng à?

    - Oa cậu thông minh thật đấy, lúc trước tôi sống ở Vân Phù, Quảng Đông. Tiếng phổ thông tôi cũng không chuẩn cho lắm, điều này khiến tôi tự ti nhất đó, bị đồng nghiệp bắt nạt hoài. Có cãi cũng không tài nào cãi lại họ.

    Trần Vỹ Đình cảm thán sự thông minh của Lý Dịch Phong rồi huyên thuyên giới thiệu sau đó kể lể về trình độ ngôn ngữ của mình. Anh bày ra vẻ mặt ủy khuất của mình giống như đang làm nũng vậy.

    - Không sao, chuyện đó có thể cải thiện được mà.

    Lý Dịch Phong nhìn Trần Vỹ Đình đôi lúc cậu như mất hồn, cứ như thế nhìn anh, sự trống rỗng trong lòng dần dần nhường chỗ cho những cảm xúc lạ lẫm. Lý Dịch Phong rảo bước thêm về phía trước, Trần Vỹ Đình cũng lẽo đẽo theo sau, đôi mắt anh không lúc nào rời khỏi người nam nhân trước mặt. Trần Vỹ Đình cảm thấy Lý Dịch Phong thật nhỏ bé, có phần nào đó rất yếu ớt.

    Về phần Lý Dịch Phong cậu không thể nào biết được bản thân mình đang bị gì, người mới quen này có gương mặt rất giống Đẳng Đẳng, nhưng người ta đâu có phải. Cậu muốn duy trì cuộc đối thoại với người này càng lâu càng tốt, thế nhưng làm cách nào đây, chốc nữa cũng tối, không lẽ hai người cứ nói chuyện mãi như vậy. Càng nghĩ cậu càng bối rối, càng cảm thấy khó hiểu bản thân đang muốn hay không kết giao với người này.

    Trần Vỹ Đình và Lý Dịch Phong cứ như vậy rảo bước theo lối mòn đi về phía trước không hề để ý trời đã về chiều.

    - Dịch Phong.

    Hai người đang đi thì có tiếng gọi Lý Dịch Phong, quay lại thì thấy Mã Thiên Vũ đang chống tay lên hông thở hổn hển nhìn cậu.

    - Tiểu Vũ?

    Lý Dịch Phong hơi ngạc nhiên vì sự hiện diện của Mã Thiên Vũ vả lại nhìn bộ dạng đang đăm đăm nhìn mình của Tiểu Vũ cậu lại bất giác rùng mình.

    - Cậu chạy đi đâu vậy hả, cậu sao có thể đi mà không nói không rằng gì cả vậy? Tôi tưởng đâu cậu bị bắt cóc rồi chứ, cậu có biết đã đi bao lâu rồi không? Đường xá thì không rành mà còn đi một mình, khiến thiếu gia tôi đây nháo nhào đi tìm cậu. Lỡ cậu bị kí giả hay là fan bắt đi rồi tôi đào đâu ra Lý
    Dịch Phong trả lại cho mẹ cậu hả?

    Mã Thiên Vũ vừa lấy lại được hơi thở thì đã phun ra một tràn những câu hỏi đàn áp Lý Dịch Phong, bộ dạng cáu kỉnh bá đạo của cậu ta trong rất gợi đòn, không để ý hình tượng chạy lại sát Lý Dịch Phong đưa tay đấm nhẹ vào ngực cậu như trút giận.

    - Được rồi, được rồi. Tôi xin lỗi được chưa.

    Thấy thằng bạn thân lo lắng chạy đi tìm mình đến nỗi đổ mồ hôi mất cả hình tượng, Lý Dịch Phong tự thấy mình có lỗi.

    - Tha cho cậu. Mà đây là...

    Mã Thiên Vũ thấy biểu hiện thành khẩn của Lý Dịch Phong nên cũng không trách cứ, nhìn lại thì mới để ý ở đây đang có một người nữa thì cất tiếng hỏi, kèm theo ánh mắt ngờ vực, liếc dọc liếc ngang trên người Trần Vỹ Đình.

    - À, đây là Trần Vỹ Đình người bạn vừa gặp. Vỹ Đình đây là Mã Thiên Vũ bạn của tôi, cậu ấy cũng là người đưa tôi đến đây.

    - Vậy hả.

    Trần Vỹ Đình gật gù, anh hơi thiếu tự nhiên về cái nhìn soi mói của Mã Thiên Vũ.

    - A, thì ra cậu bắt cóc Phong Phong của chúng tôi.

    Mã Thiên Vũ tiến lại gần Trần Vỹ Đình nghênh mặt, hất hàm nói.

    - Tôi...

    Vỹ Đình ngơ ngốc trước hành động của người trước mặt, tay giơ lên xua xua như giải thích là không phải nhưng miệng lại không nói nên lời. Mỗi lần gặp người dữ dằn như Tiểu Vũ anh đều bị đơ như vậy không tài nào nói được.

    - Không phải đâu Tiểu Vũ, không có anh ấy tôi đã sớm bị rơi xuống hồ. Vỹ Đình đã cứu tôi đó, cậu còn trách người vô tội.

    Lý Dịch Phong nhanh chóng giải thích còn không quên trách cứ Thiên Vũ một câu.

    - Vậy ư?

    Mã Thiên Vũ nghe vậy thì nghi ngờ đáp, ánh mắt suy xét vẫn không rời Trần Vỹ Đình.

    - Lý Dịch Phong, chiều rồi đó còn không mau quay lại, tôi nhớ cậu ưa sạch sẽ lắm mà. Giờ cậu vẫn chưa tắm đó!

    Nghe Tiểu Vũ nói Lý Dịch Phong mới để ý rằng trời đã chiều rồi, cậu quay lại nhìn Trần Vỹ Đình, sau đó tạm biệt.

    - Vỹ Đình, thất lễ rồi, Dịch Phong xin cáo từ.

    - Cáo từ.

    Trần Vỹ Đình trả lời, trong mắt hơi buồn nhìn theo bóng lưng của Lý Dịch Phong đang bước đi ngày một xa, khi hai người đi khuất anh mới bắt đầu quay về chỗ của mình.

    Hết chương 3.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/16
  7. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 4:

    [​IMG]

    Ảnh: Đình Phong đảng

    Lý Dịch Phong sau khi trở về khu nhà nghỉ, cậu nhận chìa khóa phòng từ tay Mac Thiên Vũ thì bay ngay vào nhà tắm, cậu thư thả ngâm mình trong bồn. Nước nóng khiến tâm trạng cậu thư thái, Lý Dịch Phong ngã lưng vào thành bồn, mắt nhìn lên trần nhà bất giác nhớ lại lúc cậu gặp Trần Vỹ Đình. Chẳng hiểu sao thời khắc trong vòng tay của Vỹ Đình tim cậu đã đập rất nhanh. Có phải vì cậu sợ quá không?

    Lý Dịch Phong miên man suy nghĩ một hồi, thì bị quấy rầy bởi Mã Thiên Vũ.

    - Phong Phong, cậu lâu quá, nhanh ra ngoài ăn cơm này. Bọn tôi đói sắp chết rồi đây, cậu không nhanh tôi phá cửa xông vào đấy.

    Mã Thiên Vũ gõ cửa nói vọng vào, quả thật giống như người mẹ thứ hai của cậu. Lúc nào cũng réo cậu ầm ĩ.

    - Tôi ra ngay, ăn trước đi.

    Lý Dịch Phong nói vọng ra ngoài, sau đó nhanh chóng kết thúc sự nghiệp tắm rửa của mình. Cậu mặc chiếc áo thun trơn màu xám, quần jean sọt, trên cổ quấn khăn tắm ra khỏi phòng tắm.

    Một lúc sau cậu cửa phòng và đi ra ngoài, bây giờ cũng đã gần bảy giờ tối, gió từng tán cây thổi vào hành lang mát lạnh. Nơi này không lớn lắm, vả lại nằm riêng biệt ở một nơi vắng vẻ. Toàn bộ khu nhà làm bằng gỗ mang một nét cổ xưa, kiến trúc nơi này cũng khá là đơn giản. Cậu biết Mã Thiên Vũ thuê chỗ này để đánh lạc hướng bọn kí giả, bình thường minh tinh sẽ ở resort nên bọn họ ở đây có thể tránh được ít nhiều phiền toái. Nếu ở khách sạn lớn thì bắt buộc phải dắt quản lý theo, lần này hai cậu lén lút đi mà gặp phải kí giả nữa thì có nước toi mạng với cô quản lý.

    Đi được một lúc Lý Dịch Phong nhìn thấy bọn Tiểu Vũ ngồi ở bàn ăn đằng kia còn vẫy tay, ý ới gọi cậu. Lý Dịch Phong tiêu sái bước đến bàn ăn sau đó ngồi xuống cạnh Mã Thiên Vũ. Cậu cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn vào bát.

    - Này, ban chiều người đó có làm khó cậu không, bình thường cậu đâu có dễ dàng nói chuyện với người lạ.

    Mã Thiên Vũ quả là không quên chuyện ban chiều, một lần chỉa mũi giáo vào Trần Vỹ Đình dìm hàng anh không thương tiếc.

    - Hả, ai vậy Phong Phong?

    Hàn Bội Linh nghe Thiên Vũ nói, lo lắng tưởng đâu Lý Dịch Phong bị kẻ xấu bám theo nên liền hỏi.

    - Không có, anh ta rất bình thường, còn hơi ngốc. Sao có thể làm gì tôi chứ. Cậu quá đa nghi rồi!

    Lý Dịch Phong lần nữa giải thích.

    - Cậu đừng có chủ quan, đừng quên bản thân là một người nổi tiếng có hàng tá kẻ xấu luôn rình rập tiếp cận.

    Mã Thiên Vũ hất hàm nói, sau đó dùng đũa đẩy cơm vào miệng, mắt trừng nhìn Lý Dịch Phong như răn dạy.

    - Được rồi, được rồi.

    Lý Dịch Phong chịu thua cái tính mẹ cả của Tiểu Vũ nên lặp tức thuận theo để đỡ phiền hà cho lỗ tai.

    Hàn Bội Linh chứng kiến cảnh trước mắt không khỏi bật cười thành tiếng, cô nàng không ngờ Mã Thiên Vũ hằng ngày đã lắm lời, khi tính mẹ cả dâng lên thì còn lắm lời hơn nữa. Còn Lý Dịch Phong thì luôn nhẹ giọng đáp trả, lần nào cũng nhường y cho qua chuyện, còn nhớ lúc trả lời phỏng vấn cậu lúc nào cũng chiêu trò troll kí giả. Không ngờ một nam thần nổi tiếng bắt nạt kí giả lại nhúng nhường trước uy lực của Mã Thiên Vũ, xem ra Thiên Vũ đây mới là đại nhất.

    - Tiểu Linh, chị cười gì chứ! Còn Thiên Ân sao em im lặng thế, tập trung chuyên môn quá nhỉ?

    Thiên Ân đang mải mê thưởng thức món ăn vốn không để ý, lại nghe có người gọi tên mình thì trợn tròn mắt ngạc nhiên. Cơm đang nhai trong miệng cũng dừng hẳn, biểu tình trong rất đáng yêu.

    - Em...

    - Thôi em cứ ăn tiếp đi.

    Trước sự phản ứng chậm ngoài dự liệu của Thiên Ân, Tiểu Vũ lại tiếp thêm một câu khiến cô ngây ngốc. Thiên Ân cố gắng nuốt thức ăn trong miệng xuống cái "ực"rồi hỏi Mã Thiên Vũ.

    - Tiểu Vũ rốt cuộc thì có việc gì, anh có biết trong lúc ăn cơm là phải im lặng không hả? Anh ăn như vậy sẽ nghẹn chết đó, mà có chết thì anh đi mà chết một mình đi quấy rối em thưởng thức mĩ vị làm gì? Hứ!

    - Em...

    Trước sự phản ứng "nhiệt tình" của Thiên Ân thì Mã Thiên Vũ đã hoàn toàn "câm lặng".

    Cả hai tạm thời đình chiến để đi vào công cuộc lấp đầy bao tử, cả hai cúi xuống gắp món mình thích thì đột nhiên hai đôi đũa đụng vào nhau. Tiếp đó đã diễn ra một trận chiến tranh giành đồ ăn kịch liệt. Nhà ăn vốn yên ắng lại được dịp ồn ào, huyên náo hẳn ra.

    Hàn Bội Linh khẽ lắc đầu, liệu có ai mà biết đằng sau cái hình tượng đẹp trai xinh gái của các minh tinh nhà ta là những tâm hồn cực kỳ trẻ thơ và hành động vô cùng sửu nhi của hai bạn trẻ.

    Lý Dịch Phong mới là một minh tinh thứ thiệt. Chú trọng hình tượng, từng cử chỉ trang nhã cho thức ăn vào miệng. Cảm thấy những vị khách khác đang nhìn vào bàn mình thì cậu xoay mặt chỗ khác như muốn nói "tôi đây không quên biết bọn họ".

    Sau khi ăn xong thì cả bọn quay về phòng, Hàn Bội Linh và Thiên Ân đi về một phía còn Mã Thiên Vũ khoác vai Lý Dịch Phong đi về phía phòng của cậu.

    - Cũng gần tám giờ rồi, đi cả ngày chắc cậu cũng mệt vậy nên đi ngủ sớm đi. Ngày mai có chuyện vui đợi cậu đó.

    - Chuyện gì?

    Lý Dịch Phong nghe có trò vui thì mặt mày hớn hở, tròn mắt nhìn Mã Thiên Vũ.

    - Suỵt, bí mật!

    Mã Thiên Vũ ra vẻ thần bí, tay đưa lên môi đắc ý cười sau đó bỏ đi một nước.

    Lý Dịch Phòng nhìn theo bóng lưng cậu ta sau đó lắc đầu đi vào phòng. Cậu ngồi trên giường bật TV lên, xem mãi một hồi cũng chán liền chuyển kênh. Màn hình TV cứ liên tục chuyển đổi từ hình ảnh này sang hình ảnh khác rồi trên màn ảnh xẹt qua một hình ảnh rất quen thuộc. Lý Dịch Phong vốn đã nhấn qua kênh đó nên liên tục nhấn lùi lại vài cái. Kênh đang chiếu một chương trình ca nhạc, trên sân khấu là một nam ca sĩ cùng với đoàn vũ đạo.

    Nam ca sĩ ấy vừa hát vừa nhảy những màn vũ đạo điêu luyện, có đoạn còn solo một mình. Trên gương mặt nam ca sĩ đó nhễ nhại mồ hôi nhưng anh vẫn mỉm cười và hăng hái trình diễn. Nụ cười của anh tỏa sáng như ánh mặt trời mùa hạ vậy. Nam ca sĩ đó không ai khác là Trần Vỹ Đình, từng động tác của anh điêu luyện đến không có kẽ hở.

    Lý Dịch Phong chăm chú quan sát, thả hồn theo từng giai điệu bài nhạc. Bản nhạc kết thúc Trần Vỹ Đình cúi chào mọi người rồi đi vào trong khán đài.
    Lý Dịch Phong hơi ngẩn người, cậu bấy giờ mới biết Trần Vỹ Đình là một ca sĩ không những vậy còn là một ca sĩ tài ba. Trong vẻ ngoài hơi ngốc của anh ta cậu thật sự nhìn không ra anh là người trong showbiz. Lý Dịch Phong bắt đầu lấy điện thoại bấm tên Trần Vỹ Đình lên google và share, hàng loạt những thông tin hiện ra. Cậu lần lượt nhấm vào và đọc tất cả, sau một hồi tra cứu Lý Dịch Phong cũng nắm rõ Trần Vỹ Đình là một ca sĩ, một vũ sư và cũng từng tham gia đóng một vài bộ phim. Trong lòng thầm nghĩ "thâm niên còn cao hơn mình nữa".

    Cậu vào Weibo của mình, lướt vài cái rồi thả điện thoại xuống giường, thoáng nhìn thấy cũng đã hơn chín giờ. Lý Dịch Phong thẳng người trên giường giương mắt nhìn trần nhà, rồi cậu nhớ lại sự việc ban chiều lúc gặp gỡ Trần Vỹ Đình, từng đoạn, từng đoạn cảm xúc trong lòng dâng lên khó tả. Nhớ đến nét mặt khi anh gọi tên cậu, nhớ giọng cười hào sảng và những câu nói lắp bắp do tiếng phổ thông không chuẩn của Trần Vỹ Đình cậu bất giác mỉm cười. Đôi tay đưa lên không trung vẽ lên không khí đường nét gương mặt của người trong lòng. Rồi bỗng cậu ngồi phắt dậy, cảm xúc bấy giờ trong lòng cậu là như thế nào? Cậu rốt cuộc là đang nghĩ cái quái gì vậy? Tự dưng lại đi nhung nhớ một gã đàn ông xa lạ chỉ duy nhất một cái mặt là giống cố nhân.

    Lý Dịch Phong đơ mặt nhìn vào không trung, trong lòng bao nhiêu suy nghĩ đấu tranh mâu thuẫn, sau đó lắc đầu nguầy nguậy cố định cảm xúc. Cậu bật ra khỏi giường đi ra ban công, giương mắt nhìn lên bầu trời đầy sao cố gắng thư giãn. Từng làn gió thu phảng phất qua tán cây gây ra những âm thanh đều đặn, Lý Dịch Phong nhìn thấy những chòm sao trên trời đang lấp lánh mà lòng cũng giãn ra. Tạp niệm cũng vì thế mà biến đi mất biệt. Bao lâu rồi cậu không được ngắm sao như thế này nhỉ?

    Lâu lắm rồi cậu cũng chẳng nhớ rõ. Từ lúc khởi nghiệp vào làng giải trí Lý Dịch Phong đã bắt đầu bận bịu túi bụi. Ban đầu còn có thời gian thư giãn, đi chơi với bạn bè nhưng rồi lịch làm việc ngày càng kín, đến nỗi thở còn không kịp lấy đâu ra thời gian ngắm trăng, ngắm sao.
    Sau một hồi nghĩ ngợi, Lý Dịch Phong cảm thấy hơi đói bèn nhất điện thoại bàn gần cửa, gọi xuống quầy tiếp tân. Cậu gọi thức ăn khuya và chai rượu vang. Lý Dịch Phong không hay uống rượu vì tửu lượng cậu kém, vả lại mỗi lần sau khi uống ở các buổi party về cậu đều cảm thấy rất nhức đầu, nhưng không hiểu sao hôm nay lại cao hứng chạy đi gọi rượu nhỉ?

    Lý Dịch Phong cũng chẳng hiểu nỗi bản thân thầm khẽ lắc đầu.

    Không lâu sau ngoài cửa đã có tiếng gõ, kèm theo câu nói của nhân viên giao thức ăn. Lý Dịch Phong ghé mắt vào gương chỉnh lại đầu tóc rồi bước ra mở cửa, cậu lúc nào cũng chú trọng hình tượng như vậy.

    Cạch...

    Lý Dịch Phong vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy xe thức ăn, đôi mắt nhìn theo bàn tay đang ngự trị trên tay cầm từ từ nhìn lên trên. Đôi mắt cậu đột ngột mở to vì ngạc nhiên, người đưa thức ăn đến không mặc đồng phục của nhân viên mà mặc một bộ thể thao đen. Người đó không ai khác chính là Trần Vỹ Đình, Lý Dịch Phong tò mò, trong ánh mắt dấy lên nỗi khó hiểu. Chưa kịp mở lời đã nghe người kia lên tiếng.

    - Dịch Phong?

    Trần Vỹ Đình cũng ngạc nhiên không kém, đôi mắt cũng mở to hết cỡ "diễn sâu" hơn cả Lý Dịch Phong.

    Hết chương 4
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/16
  8. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 5: Mê luyến.

    [​IMG]

    Ảnh: Đình Phong đảng

    Thật ra chủ khách sạn này là cậu họ của Trần Vỹ Đình, mỗi khi rảnh rỗi anh thường đến đây nghỉ ngơi, đôi khi giúp bác Trần quản lí. Còn về việc vì sao anh lại là người đem thức ăn tới cho Lý Dịch Phong thì như thế này.

    Vài phút trước.

    Trần Vỹ Đình đang tiêu sái rảo bước về phòng, trên tay đang cầm ly cà phê vừa pha còn đang tỏa hương nghi ngút. Anh vừa đi vừa thưởng thức hương vị tuyệt mỹ của cà phê, tận hưởng từng cơn gió mùa thu thổi nhẹ qua mặt, tâm trạng vô cùng thư thái. Đến góc khuất cuối hành lang đột nhiên xuất hiện một cô nhân viên đang lủi thủi đi tới. Và rồi... Trần Vỹ Đình chính xác đã vô tình đụng trúng cô nhân viên vô tội ấy, tội lỗi hơn chính là ly cà phê thơm lừng của anh đã đổ lên người cô. Để lại một vệt nâu bắt mắt trên lớp vải màu vàng nhạt. Anh rối rít xin lỗi, nhưng nhìn cô nhân viên đó đúng thật đáng thương, bộ dạng như thế đi gặp khách hàng thì nhất định mất điểm. Mà bây giờ đi thay đồ xong mới đi giao thức ăn thì quá trễ nên Trần Vỹ Đình quyết định đem chỗ thức ăn đi giao giúp cô. Anh nhìn thấy số phòng phải giao cùng dãy phòng với mình nên cũng tiện.

    ...

    Và giờ đây Trần Vỹ Đình cảm thấy lựa chọn của bản thân thật sự đúng đắn, trên cả tuyệt vời. Từ lúc tạm biệt Lý Dịch Phong anh luôn suy nghĩ về cậu, đang không biết cậu ở đâu thì lại may mắn gặp lại cậu. Vả lại còn biết được phòng cậu đối diện phòng của anh, trong lòng anh bây giờ ngặp tràn cảm giác giống như vừa nhặt được vàng.

    - Sao anh lại...?

    Đang nổi trống trong lòng thì giọng Lý Dịch Phong lôi anh về thực tại, anh bắt đầu luống cuống giải thích vì sao mình lại có mặt ở đây. Anh líu ríu kể về chuyện đụng phải cô nhân viên... Sau một hồi lắp bắp cuối cùng anh cũng giải thích xong, chỉ thấy cậu phì cười, ra chiều "đã hiểu" thì lòng anh lại nhẹ nhõm. Trần Vỹ Đình sợ cậu hiểu lầm, tưởng anh là kẻ bám đuôi thì khổ.

    Lý Dịch Phong mở to cửa, tránh sang một bên để Trần Vỹ Đình đẩy xe thức ăn vào phòng. Vì lịch sự anh không bước chân vào trong phòng của cậu, chỉ đẩy xe thức ăn vào cửa rồi dừng lại, anh đảo mắt nhìn cậu.

    Lý Dịch Phong đang mặc bộ đồ thun ngắn, chân đi đôi dép trong nhà màu xanh, gương mặt thoải mái đang nhìn Trần Vỹ Đình.

    Anh thẩn thờ nhìn cậu một hồi sau đó chào hỏi vài tiếng rồi quay về phòng của mình, cũng chính là căn đối diện phòng của Lý Dịch Phong.

    - Anh ở phòng đó sao?

    Lý Dịch Phong hơi ngạc nhiên hỏi vì nhìn thấy anh đang đưa tay vặn cửa phòng.

    - Ờ, phải... trùng hợp nhỉ?

    Trần Vỹ Đình quay lại nhìn cậu cười tươi trả lời, tay đã vặn mở cửa phòng định bước vào. Lý Dịch Phong khẽ bất động, đắn đo một lúc, sau đó cất giọng gọi.

    - Tôi có gọi một chai rượu vang, có hứng thú cùng uống không?

    Lời nói vọt ra khỏi miệng Lý Dịch Phong mới sực nghĩ đến việc "lỡ anh ta từ chối thì sao"? Nào ngờ Trần Vỹ Đình vừa nghe đã nhanh chóng trả lời một tiếng "được" và ngay lập tức lao vào phòng cậu.

    Lý Dịch Phong hơi ngạc nhiên, sau đó e ngại vì hành động của mình, nhưng cậu nghĩ Trần Vỹ Đình cũng là một ca sĩ nên chắc không có gì bất lợi đối với cậu. Kết giao với người trong nghề là chuyện nên làm mà.

    Còn về Trần Vỹ Đình khi vừa bước vào phòng đã đưa mắt quan sát xung quanh, phòng ốc nội thất cũng không khác gì mấy so với phòng anh, có vẻ như Lý Dịch Phong đi du lịch đem ngoài hành lý ra cũng chẳng còn gì nữa. Thứ khác biệt duy nhất đó chính là mùi hương bạc hà phảng phất trên người cậu.

    Cả hai nhanh chóng di chuyển ra ban công tán gẫu, bên ngoài ngay ngắn có bộ bàn ghế sẵn ở đó, Lý Dịch Phong bày biện đồ ăn lên rồi bắt đầu rót rượu ra ly.

    - Vỹ Đình mời.

    Trần Vỹ Đình cũng nâng ly cười, ý mời lại rồi đưa lên miệng ngậm lấy một ngụm, mùi vị thật không tệ. Sau đó anh ngẩn mặt lên nhìn Lý Dịch Phong, thấy mày cậu khẽ nhăn lại. Lý Dịch Phong ít khi uống rượu, ngụm đầu tiên khiến cậu có chút không quen.

    - Vỹ Đình, nhìn anh tướng mạo ưu tú nếu không vào showbiz, làng giải trí chắc hẳn sẽ uổng phí một tiềm lực lớn.

    Trần Vỹ Đình nghe trong câu nói của Lý Dịch Phong có ý khen ngợi mình thì mỉm cười, trong mắt sáng lên.

    - Cậu quá khen rồi, tôi chỉ là đam mê cái nghiệp ca hát mà thôi.

    - Tôi cũng đam mê ca hát lắm, nhưng lâu rồi không hát xem ra đã mai một rồi.

    Lý Dịch Phong hưởng ứng tiếp lời, cả hai người nhanh chóng rôm rả đủ thứ chuyện trên đời. Thời tán gẫu không lâu nhưng cũng đủ lực để kéo khoảng cách của cả hai lại gần. Tuy là mới quen nhưng với Lý Dịch Phong có lẽ Vỹ Đình "vừa gặp đã yêu" rồi.

    Thỉnh thoảng, Lý Dịch Phong đưa tay rót thêm một lần rượu vào ly cả hai, mặt cậu đã đỏ lên, ánh mắt cũng hơi ngẩn ra.

    - Dịch Phong, cậu không quen uống rượu sao? Mặt cậu đỏ lên rồi kìa.

    Vỹ Đình nhìn thấy dáng vẻ của cậu thì quan tâm hỏi.

    - Gọi tôi là Phong Phong đi, Dịch Phong nghe khách sáo quá đi mất.

    Lý Dịch Phong chu môi nói, gương mặt có chút cáu kỉnh.

    - À, vậy Phong Phong...

    Trần Vỹ Đình cười đáp, anh ngạc nhiên về cách nói chuyện của Dịch Phong, nhưng nhìn thấy biểu tình trên mặt cậu thì lại bất giác phì cười.

    - Tốt, Đình Đình, chúng ta cạn.

    Lý Dịch Phong nâng ly đưa lên trước, chạm vào ly của anh rồi ngửa cổ uống sạch. Làn da trắng dưới cổ cậu hiện lên, cuống họng chuyển động lên xuống theo từng ngụm rượu cậu uống vào. Cậu uống sạch rượu trong ly rồi cầm úp cái ly xuống, giơ ra, không một giọt rượu nào nhiễu xuống cả. Cậu nhướng mày nhìn Trần Vỹ Đình đang ngây ngốc nhìn mình, buông một câu.

    - Đình Đình, anh chậm quá tôi cạn rồi, anh còn ở đó thừ ra làm gì, uống đi chứ!

    Trần Vỹ Đình chợt phản ứng, đưa ly lên cạn sạch rồi giơ ly ra nhạy theo động tác Lý Dịch Phong vừa làm.

    Lý Dịch Phong cao hứng đưa tay rót thêm rượu một lần nữa. Nhưng lần này chưa kịp chạm cốc với Trần Vỹ Đình cậu đã ngửa cổ uống sạch.

    Trần Vỹ Đình lại lần nữa được nhìn thấy làn da cổ trắng ngần của Lý Dịch Phong, cậu quả thật rất cuốn hút, rất gợi cảm. Sau khi nốc cạn còn liếm lấy bờ môi hồng khiến Trần Vỹ Đình lần nữa nuốt nước miếng khan.

    - Anh lại nhìn gì nữa, mau uống ...

    Câu nói chưa ra khỏi miệng, Lý Dịch Phong đã gục xuống bàn. Cậu chính xác là đã say bí tỷ...

    - Này, Phong Phong...

    Trần Vỹ Đình đưa tay khẽ lay lay Lý Dịch Phong nhưng chẳng thấy động tĩnh gì cả. Anh lắc đầu cười khổ với cậu bạn mới quen, rồi tiến lại gần đỡ lấy Lý Dịch Phong. Người cậu mềm nhũn, khi Vỹ Đình đỡ cậu dậy Dịch Phong hơi ngã về phía sau một chút, lại vô tình đưa làn hương bạc hà bay vào mũi anh. Trần Vỹ Đình nhìn xuống, từ góc nhìn trên cao anh nhìn thấy sóng mũi thẳng của cậu, bên dưới là cánh môi hồng đang hơi nhếch lên. Biểu tình của cậu quả thật quyến rũ mê người, cộng thêm mùi hương nhàn nhã bức Trần Vỹ Đình một phen điên loạn. Trong lúc dìu Lý Dịch Phong vào phòng anh cảm nhận được da thịt của cậu thật mềm mại, không thua gì con gái. Nước da còn trắng sáng mịn màn đôi khi còn hơn hẳn một số sao nữ khác. Đôi môi hồng đào thỉnh thoảng mấp máy trong rất đáng yêu.

    Chật vật mãi Trần Vỹ Đình mới đỡ cậu nằm ngay ngắn trên giường, luống cuống chân tay anh lại vô tình làm rơi cái ví trên bàn xuống đất. Anh cúi người nhặt lên, thì nhìn thấy bên trong ví có một tấm hình nhỏ. Trên hình là hai đứa trẻ, một đứa anh chắc chắn đó là Lý Dịch Phong, còn đứa trẻ bên cạnh thì trông rất giống anh. Gương mặt tuy non trẻ nhưng đường nét trên mặt vẫn giống anh như đúc. "Vậy ra đây là người tên gọi Đẳng Đẳng" Vỹ Đình nghĩ.

    Anh xếp cái ví lại đặt lên bàn rồi định đi về phòng, thế nhưng cánh tay lại đột ngột bị nắm lại.

    - Đẳng Đẳng... đừng đi.

    Giọng nói đứt quãng của Lý Dịch Phong thì thầm phát ra từ cánh môi hồng đang mấp máy. Trần Vỹ Đình nhìn con người đang nằm trên giường, gương mặt điển trai đã nhăn nhó, bên khóe mắt còn vương giọt nước. Anh cúi người ngồi bên mép giường nhìn chầm chầm vào cậu, hơi ấm từ tay của cậu cứ lan tỏa trên da thịt anh, thỉnh thoảng còn dùng lực.

    Trần Vỹ Đình đưa tay gạt những lọn tóc che mất bên mắt cậu sang một bên, ngắm nhìn ngũ quan sáng lạng, rồi theo ánh nhìn di chuyển dần xuống cánh môi hồng đào. Anh đánh "ực" một tiếng rồi ngơ ngẩn nhìn cậu, cả người bất giác tiến lại gần cậu hơn.

    Mặt cả hai người cách nhau chừng năm tấc rồi ba tấc, một tấc... rất gần, gần đến nỗi anh có thể nghe được tiếng thở đều đặn của cậu. Bờ mi dài thỉnh thoảng khẽ run run, làn da trắng mịn cứ như thế hấp dẫn ánh mắt của Trần Vỹ Đình. Cánh tay anh vẫn đang bị cậu nắm chặt, nhưng anh không cảm thấy khó chịu, anh cứ cúi người gần cậu, càng lúc càng gần hơn...

    Hết chương 5.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/16
  9. Ái Phi

    Ái Phi Hươu Cụt Cổ Thành viên BQT
    • 98/98

    Ta chưa đọc chương nào cả, nhưng mà ngay từ văn án đã thấy vài chữ "cảm giác rây rức", là ta chịu không nổi rồi nha, có sáng tạo từ mới cũng không cần lấn cấn như vậy đâu. "Day dứt" nhé!
    Văn án đoạn đầu thì ổn ngoại trừ hai từ đó, nhưng mà đoạn sau khá lủng củng và bị lặp từ rồi. Ta không có ý kiến gì về thể loại, nhưng mà cũng không có hợp với fanfiction, để người khác bình nội dung nhé.
     
    Tiểu Bạch thích bài này.
  10. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Cảm ơn Mod ạ. Thật sự thì đôi lúc đọc đi đọc lại thì vẫn cảm thấy chỗ đó lủng củng. Sửa bao nhiêu lần vẫn vậy, hiện tại vẫn đang sửa ạ. Dù sao cũng cảm ơn Mod đã quan tâm bài viết.
     
  11. Ái Phi

    Ái Phi Hươu Cụt Cổ Thành viên BQT
    • 98/98

    Chú ý chính tả a, lủng củng chớ không phải lũng cũng, ta cá là trong mấy chương ngươi viết cũng sai hai ba lỗi chính tả đấy.
     
    Tiểu Bạch thích bài này.
  12. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Có vẻ chẳng sai vào đâu. Đang chờ một người bắt sâu hộ ấy.
     
  13. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Là ''quản lí'', i chứ không phải y nhé.
    Là ''vương''.
     
    Tiểu Bạch thích bài này.
  14. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Cảm ơn nha, sửa ngay đây!
     
    Lulila thích bài này.
  15. Chocola Bạc Hà

    Chocola Bạc Hà Cây bút mới
    • 3/6

    Hay quá ạ, e chờ chương ms nha t/g cố lên :))
     
    Tiểu Bạch thích bài này.
  16. Đan Phong

    Đan Phong Darling
    • 103/123

    Xin chào bạn! Bạn hãy đọc kĩ các quy định của diễn đàn nhé. Trong đó có ghi không sử dụng teencode và chữ viết trong trong bài viết, bao gồm cả bài đăng truyện và bình luận. Bạn sửa lại bình luận và chú ý hơn, được chứ?
     
    Tiểu Bạch thích bài này.
  17. Chocola Bạc Hà

    Chocola Bạc Hà Cây bút mới
    • 3/6

  18. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Oa cảm ơn nàng nha!
     
    Đan Phong thích bài này.
  19. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 6: Mê luyến

    * Cảnh báo chương này có cảnh H*

    Trong lòng Trần Vỹ Đình dâng lên một cổ cảm xúc thực khó tả, cảm giác này khiến anh bồn chồn không yên. Anh lại tiến gần thêm chút nữa, cánh môi gấp gáp hạ xuống, tham lam chiếm trọn làn hơi mang mùi bạc hà.

    Ngọt, cậu thật ngọt, giống như một viên kẹo bạc hà! Anh chẳng thể nào dừng lại được, anh muốn ngay lặp tức nuốt trọn cậu vào bụng. Đôi tay không yên sờ soạn lung tung trên người cậu, khiến cậu khó chịu lại kêu thêm một tiếng.

    "Khoan đã!" Chìm trong sự mê mụi bỗng có được một tia sáng vụt qua.

    Vỹ Đình bỗng dừng lại, tay anh đang đặt trên ngực phập phồng của cậu cũng dừng hẳn.

    "Mình đang làm gì thế này?"

    Trần Vỹ Đình không biết vì sao lại bối rối, anh nhìn vào mặt Phong Phong, đôi mày đang châu chặc khi bị anh quấy nhiễu. Đột nhiên trong lòng dâng lên mộ cổ cảm xúc lạ lẫm, trước nay chưa từng có. Anh cảm thấy có lỗi với cậu, cảm thấy bản thân thật dơ bẩn, đồi bại. Khuôn mặt ngây thơ kia không màn hồng trần, một mực tin tưởng một kẻ mới quen biết như anh mà say bí tỉ. Nhưng đáp lại sự tin tưởng của cậu thì anh lại thừa lúc này lại có cái suy nghĩ đồi bại với cậu.

    "Không, mình không thể như thế được, mình phải rời khỏi đây."

    Một hồi đấu tranh với bản thân, anh đau khổ đưa tay day day hai bên thái dương, rồi ngồi thẳng người lấy lại tinh thần. Trần Vỹ Đình thở hắc ra như trút được gánh nặng, anh đã chiến thắng được cám dỗ từ Lý Dịch Phong, ải này anh qua không dễ dàng chút nào.

    Trần Vỹ Đình lắc đầu thầm nghĩ, con người trước mặt sao lại dễ dãi như vậy chứ, nếu hôm nay người đối diện với cậu không phải anh mà là một tên háo sắc biến thái nào thì sao, cậu cũng phó mặc như vậy luôn à? Hồi lâu Trần Vỹ Đình định gỡ tay Lý Dịch Phong ra để về phòng nhưng cứ nhìn thấy gương mặt đang ngủ say sưa của cậu thì anh lại không nỡ làm lây động. Rồi cứ như vậy tên ngốc Trần Vỹ Đình ngủ gục bên cạnh cậu đến sáng.

    ...

    Từng ánh nắng thu nhẹ nhàng hắt từ ban công vào căn phòng ngủ. Lý Dịch Phong khẽ cựa quậy, cảm giác chật chội khiến cậu có chút không quen thế nhưng cậu cũng không buồn mở mắt, cứ như vậy lăn lăn tìm chỗ thoải mái. Trần Vỹ Đình đang gục bên giường cũng bị cậu làm cho tỉnh giấc. Anh ngồi dậy rồi rồi mặt nhăn lại, lưng lặp tức khum xuống vì thắt lưng đau như sắp gãy, phải rồi, tối qua đến giờ là anh ngồi mà. Trần Vỹ Đình khổ sở đứng dậy vươn vai, thắt lưng chợp phát ra tiếng "cụp cụp", anh nhăn mày đưa tay đấm thùm thụp vào lưng. Cánh tay Lý Dịch Phong bị tuột ra rơi phịch xuống giường, bấy giờ cậu mới cảm thấy điều bất thường, toang mở mắt. Đập vào mắt cậu là hình ảnh Trần Vỹ Đình đang khổ sở ôm lấy thắt lưng mặt mày nhăn nhó, quần áo sộc sệch, đầu tóc rối bù.

    Cậu khó hiểu ngồi dậy, theo bản năng "giữ thân như ngọc" cậu đưa tay kéo lấy cái chăn lên đến bụng, tay còn lại không quên chỉnh chu lại đầu tóc.

    - Cuối cùng cũng chịu dậy, tiểu yêu nhân nhà cậu tối qua say bí tỉ còn hành hạ tôi.

    Trần Vỹ Đình sau khi trị thương cho cái thắt lưng của mình xong, lấy lại tinh thần sau đó bắt đầu kể khổ.

    - Tôi...

    Lý Dịch Phong liền định phản bác lại, nhưng cậu chợt dừng, suy nghĩ về tối hôm qua. Cậu nhớ đêm hôm qua đột nhiên lại cao hứng rủ Trần Vỹ Đình uống rượu, cùng anh huyên thuyên nói chuyện rất vui vẻ. Ngay sau đó cậu chẳng nhớ gì nữa, Lý Dịch Phong nhăn mặt khẽ đấm đấm lên trán ra chiều khổ sở.

    - Này không sao chứ.

    Tuy rằng đang lằng nhằng Lý Dịch Phong đã hành xác anh không được nằm ngủ, nhưng khi thấy cậu nhăn nhó thì Trần Vỹ Đình lại ân cần quan tâm, mọi bức bối trong người tự dưng bay đi mất.

    - Tôi không sao, chỉ là hơi đau đầu thôi, đúng là không nên dùng những thứ có cồn mà.

    Lý Dịch Phong dùng tay day day huyệt thái dương, miệng cứ lẩm bẩm than thở.

    - Đưa tay đây tôi kéo cậu dậy, rửa mặt là tỉnh liền thôi.

    Trần Vỹ Đình tốt bụng chìa tay về phía Dịch Phong nói. Lý Dịch Phong cũng chẳng ngại ngần suy nghĩ, đưa tay bắt lấy tay Trần Vỹ Đình. Rồi một lực đạo vừa phải kéo cậu đứng dậy, cậu loạng choạng bước xuống giường.

    - A...

    Bịch...

    Lý Dịch Phong đầu óc quay cuồng, chân đứng không vững, thế nào lúc bước xuống vấp phải cái chăn, ngã bật lại phía giường. Tay đang nắm Trần Vỹ Đình cũng vì vậy mà lôi anh ngã theo. Trần Vỹ Đình bị cậu vô ý kéo ngã, anh ngã đè lên người Lý Dịch Phong, may mắn anh phản ứng nhanh, tay kịp thời chống lên giường, nếu không hai người đã sớm sắm hai cục u trên đầu rồi.
    Lý Dịch Phong bị ngã làm cho choáng váng, đầu cứ ong ong lên hoa cả mắt. Cậu chỉ cảm nhận được hơi thở của Trần Vỹ Đình bên tai mình thôi. Tay cậu bất giác đẩy người phía trên sang một bên để ngồi dậy, có lẽ do cồn hoành hành nên lực tay cậu yếu hẳn đi, đẩy thế nào người kia cũng chẳng chịu né qua.

    Trần Vỹ Đình lại một lần nữa lâm vào cảnh này, tim anh khẽ đập mạnh thêm một nhịp. Làn da trắng mịn, làn mi run run, cánh môi mấp máy của Lý Dịch Phong quả thật rất gợi cảm làm Vỹ Đình lại bất giác nhớ lại nụ hôn tối hôm qua. Điều làm anh khó cưỡng lại đó là cái đẩy của cậu, sao lại có thể yếu như vậy, cậu có biết là mọi tấm khiên được anh dựng lên để chống lại sự cám dỗ của cậu đã bị vỡ nát vì sự đụng chạm này không?

    Có lẽ vì đau đầu mà Lý Dịch Phong mãi còn rơi vào trạng thái không có chủ đích, cứ như thế lâu sao mới chịu mở mắt nhìn Trần Vỹ Đình.

    Đập vào mặt cậu là ánh mắt như chứa lửa của anh, gương mặt anh tuấn như phóng đại trước mặt cậu. Anh rất giống Đẳng Đẳng, Lý Dịch Phong có chút ngây dại nhìn Vỹ Đình.

    Còn anh, hành động của cậu, ánh mắt đó phải chăng là đang mời gọi. Chết tiệt, anh chẳng khống chế nỗi nữa đâu. Trần Vỹ Đình đánh liều đưa mặt gần hơn, anh muốn thâu tóm tất cả hương vị của cậu.

    Cạch... Tiếng cửa mở, kèm theo đó là giọng của Mã Thiên Vũ.

    - Phong Phong, sao cậu không khóa cửa...

    Y nuốt tất cả lời sắp nói vào bụng rồi la lớn.

    - A... tôi vào nhầm phòng.

    Vừa mở cửa, đập vào mắt Mã Thiên Vũ là hình ảnh hai người đàn ông đang quấn lấy nhau, tư thế đầy ám muội. Ngay lập tức Tiểu Vũ lao ra ngoài đóng sập cửa lại.

    Trần Vỹ Đình giống như bị gọi về từ cõi mây, anh lặp tức thẳng người ngồi dậy. Còn Lý Dịch Phong nghe tiếng của Mã Thiên Vũ cũng lòm còm bò dậy, lâu sau cậu mới ngồi được thẳng người, ánh mắt dáo dát tìm kiếm nơi phát ra giọng nói đó nhưng chẳng thấy đâu. Đầu cậu vẫn đau như búa bổ, mắt lờ đờ khó hiểu nhìn Trần Vỹ Đình như muốn hỏi "chuyện gì nữa vậy?" nhưng chỉ thấy anh đang đỏ mặt tía tai, bối rồi nhìn lại cậu.

    Mã Thiên Vũ đứng bên ngoài xấu hổ một lúc mới thấy không đúng, giương mắt nhìn lên số phòng thì đúng là phòng của Lý Dịch Phong mà. Lúc này Tiểu Vũ mới lật đật mở cửa chạy vào bên trong. Ngay lặp tức cậu như hóa đá vì cảnh tượng trước mắt.

    Lý Dịch Phong quần áo sộc sệch, đầu tóc rối bù, mặt mày nhăn nhó vẻ mặt vô cùng đáng thương như vừa bị ngược đãi, đang giương mắt nhìn về phía cửa. Trần Vỹ Đình thì lặng thinh, khó xử nhìn Mã Thiên Vũ, thế nhưng không hiểu sao qua mắt Tiểu Vũ ánh mắt khó xử lại trở thành ánh mắt gian xảo. Đúng thật là Tiểu Vũ có thành kiến với anh!

    - Hai người làm gì vậy?

    Sau một hồi quan sát hai con người mờ ám trước mặt thì Tiểu Vũ cũng lên tiếng hỏi, đánh tan bầu không khí khó thở.

    Tiếng lòng của Tiểu Vũ "Cái quái gì đang xảy ra thế này, tên xấu xa này sao lại trong phòng Phong Phong? Vừa rồi là cảnh tượng gì thế, mình hoa mắt ư? Không, không mình không hoa mắt, nghĩa là cảnh tượng đó là thật? Không lẽ nào..."

    Gương mặt Tiểu Vũ nét mặt biến đổi liên tục sau đó cứng đờ, y nhìn Phong Phong rồi nhìn Trần Vỹ Đình.

    - Bọn tôi...

    Hết chương 6.
    P/s: Xin lỗi vì sự mất tích trong thời gian qua! Tiểu Bạch đã quay lại và ăn hại hơn xưa rồi. T.T
    Xin được đôi lời lảm nhảm, câu cảnh báo phía đầu chương, cảnh H ở đây chỉ là hôn mà thôi. Ai ôm ước vọng xôi thịt thì đừng mong đợi nhé! Bé nó toàn đọc thanh thủy văn thôi nên mấy đoạn đó không chuyên nghiệp đâu!
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/8/17
  20. Tiểu Bạch

    Tiểu Bạch Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 7: Tâm trạng Tiểu Vũ

    ...

    Gương mặt Tiểu Vũ nét mặt biến đổi liên tục sau đó cứng đờ, y nhìn Phong Phong rồi nhìn Trần Vỹ Đình.

    - Bọn tôi...

    Trần Vỹ Đình khẽ lên tiếng, giữ chừng ấp úng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Anh cũng đang rất đau đầu đây, anh cũng rất muốn biết là bản thân mình đang làm chuyện quái gì!

    - Anh tại sao lại trong phòng của Phong Phong, nói anh đã làm gì, đã làm gì?

    Mã Thiên Vũ như phát cáu, nghiến răng nghiến lợi hỏi Trần Vỹ Đình. Nhưng Vỹ Đình cứ như chọc tức y, dùng ánh mắt tội lỗi nhìn y, khiến y thật sự muốn bay tới bổ não anh ra xem đã xảy ra chuyện gì.

    - A, Tiểu Vũ cậu đến rồi, giúp tớ vào nhà vệ sinh được không?

    Dịch Phong vốn chẳng để ý những chuyện xung quanh, cậu là đang rất khó chịu, dạ dày cứ liên tục nhốn nháo, miệng cậu cứ đăng đắng thế nào. Nói với Thiên Vũ rồi cậu khẽ "ụa" một tiếng, đưa tay lên miệng nén chỗ tạp chất đang chực trào ra. Cậu gập cả người, vội vã đứng dậy lao vào toilet, Mã Thiên Vũ lo lắng chạy theo, cùng lúc đó Vỹ Đình cũng lao vào.

    Dịch Phong vào trước, ôm lấy bệ nước và...

    - Phong Phong, cậu không sao chứ!

    - Phong Phong, chuyện gì vậy?

    Thiên Vũ và Vỹ Đình cùng đồng thanh hỏi, cả hai cùng lúc lao vào toilet theo Dịch Phong, lo lắng nhìn cậu. Nhưng cửa nhà vệ sinh đâu to đến nỗi hai người đồng bộ chui lọt, họ va vào nhau một cái thật mạnh. Cả hai đau điếng người, dừng lại ôm bả vai, Vỹ Đình không quan tâm về chỗ đau, anh lặp tức lại gần Dịch Phong, đưa tay vỗ lên lưng cậu.

    Lý Dịch Phong liên tục nôn thốc, một tay ôm lấy bụng, tay còn lại cố níu lấy thành bồn. Mồ hôi cậu vã ra như tắm, mãi tóc ướt đẫm rũ rợi trên trán.
    Mã Thiên Vũ ôm lấy bả vai vừa bị đụng trúng, y suýt xoa nhăn nhó, nhưng thấy Trần Vỹ Đình lại gần Phong Phong ra chiều thân mật thì y lại nổi điên. Y lao tới đẩy Vỹ Đình sang một bên, nhìn anh bằng nửa con mắt rồi quay sang vỗ lưng Dịch Phong.

    - Này, cậu ổn chứ?

    - Không sao, tôi không sao.

    Lý Dịch Phong lắc lắc tay, nói vừa dứt thì cậu lại nôn thêm một trận. Tiểu Vũ bị cậu dọa cho sợ, chỉ biết đứng một bên đưa tay vỗ vỗ lưng cho cậu. Trần Vỹ Đình đứng dựa vào cửa nhìn cậu, anh khẽ cười lên một tiếng nhưng sau đó lại im lặng.

    - Phong Phong, tửu lượng cậu kém quá đi, xem ra sau này cần phải luyện thêm.

    Lý Dịch Phong xem như đã thoát khỏi kiếp nạn, cậu rửa mặt tỉnh táo rồi nhìn sang Vỹ Đình như muốn phản bác lại anh; nhưng cậu lại không nói. Cậu đẩy Thiên Vũ và Vỹ Đình ra ngoài, ánh mắt nhìn hai người như chướng ngại vật đang cản chuyện tốt của cậu vậy.

    Cạch...

    Tiếng cửa toilet đóng lại, bỏ lại bên ngoài là hai kẻ đang ngơ ngác, họ bất động một lúc rồi đưa mắt nhìn nhau. Mã Thiên Vũ nhìn gương mặt phóng đại của Vỹ Đình, y lùi lại sau vài bước, suy nghĩ thế nào sau đó lại sấn tới.

    - Rốt cuộc thì xảy ra chuyện gì hả?

    Y chống nạnh, nhón chân cho cao hơn Vỹ Đình một chút rồi trừng mắt nhìn anh, bộ dạng rất gợi đòn. Trần Vỹ Đình ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ của Thiên Vũ, anh bật cười để lộ hàm răng trắng có thể đem đi quảng cáo kem đánh răng của mình, nhìn y và không đáp một lời nào cả.

    Mã Thiên Vũ bị anh làm cho ngạc nhiên đến ngây người, anh lướt qua y hồi nào cũng không biết.

    - Này, đứng lại, dám không trả lời tôi.

    Mã Thiên Vũ lại giở tính mẹ cả, y hét ầm lên quay người đuổi theo Trần Vỹ Đình, nhưng không kịp rồi, anh đã vào phòng của mình và đóng cửa lại. Mã Thiên Vũ bên ngoài giẫm chân vài cái trút giận, miệng phun ra một câu chửi... Y hậm hực quay về phòng của Dịch Phong, ngồi phịch lên giường của cậu, thở phì phò nhìn chầm chầm vào cánh cửa nhà vệ sinh. Trong đầu Thiên Vũ bây giờ muốn nổ tung, y thật sự muốn điên lên rồi "cái con người đang ở trong đó rốp cuộc đã làm gì với tên kia?", y muốn hỏi cậu rõ mọi chuyện.

    - Lý Dịch Phong, cậu nhanh xuất hiện cho tôi, cậu định để thiếu gia chờ cậu bao lâu nữa hả?

    Ngồi chờ mãi 15 phút đồng hồ vẫn chưa thấy Dịch Phong xuất đầu lộ diện, y vốn không nhẫn nại cộng thêm bao nhiêu dấu chấm hỏi cứ xoay vòng trong đầu khiến y phát cáu, lớn tiếng gọi cả họ lẫn tên của Dịch Phong như trút giận.

    - Chờ một chút, mới sáng đã ầm ĩ.

    Lý Dịch Phong cũng không vừa quát lại, cậu vừa thoát khỏi cơn đau đầu ban sáng nên tâm trạng mới hồi phục được chút ít, nhưng nghĩ đến việc bản thân đã phơi bày mặt xấu ra cho Trần Vỹ Đình thấy thì lặp tức hắc tuyến lại hiện đầy trên mặt. Vệ sinh cá nhân đã xong rồi, tắm cũng đã tắm luôn rồi, mà cậu không muốn ra ngoài, mà thật sự không thể ra ngoài.

    - Này, Tiểu Vũ cậu còn đó không?

    Lý Dịch Phong dùng khăn tắm quấn lấy người, đứng gần cửa lí nhí hỏi.

    - Làm gì?

    Mã Thiên Vũ đang ngã lưng trên giường, mặt nhăn mày nhó nghe tiếng Dịch Phong gọi, bực bội đáp trả.

    - Cậu lấy giúp tôi bộ đồ có được không?

    Lý Dịch Phong nhỏ giọng nhờ vả, cậu hé cánh cửa ló đầu ra ngoài dùng gương mặt như sắp mọc ra đôi tai mèo nhìn Thiên Vũ.

    - Ở đâu?

    Tuy trong lòng có chút bực bội thật nhưng nghe cái kiểu bộ dạng đó của cậu thì y chịu thua, đè xuống nộ khí để giúp cậu vô điều kiện.

    Lý Dịch Phong nghe hỏi thì giơ cánh tay ra khỏi phòng tắm, ló thêm nửa người ra ngoài, nhìn về góc giường nơi để cái vali nói.

    - Ở trong vali ấy.

    Sau khi nói xong còn không quên nở nụ cười hiền nhìn Tiểu Vũ.

    Mã Thiên Vũ nhìn theo tay Dịch Phong về góc giường, y đi lại va li và chọn giúp cậu một bộ. Nói về style của Lý Dịch Phong thì cũng đơn giản lắm, cậu thường mặc áo thun trơn màu trắng để dạo phố, hôm nay cũng định mặc giống vậy, nhưng người lấy đồ là Thiên Vũ nên có chút đổi mới.

    - Qua giờ mà cậu vẫn chưa móc đồ ra tủ à?

    Mã Thiên Vũ không hài lòng nhìn đống đồ nằm gọn trong vali của Lý Dịch Phong chưa có dấu hiệu nào cho thấy cậu đã từng đụng tới. Tiểu Vũ liếc mắt về con mèo lười đang lấp ló ở cửa toilet, ánh mắt như trách mắng cậu đã hư. Y đúng là mẹ cả!

    Lý Dịch Phong chỉ cười xòa cho qua chuyện, đồ là trong tay Tiểu Vũ, cậu mà hó hé chắc bị cho đứng như vậy đến trưa.

    - Tiểu Vũ, không phải cậu đói sao? Đưa đồ cho tôi đi rồi còn đi ăn.

    Lý Dịch Phong đứng nãy tới giờ chân
    cũng tê rồi, cất tiếng năn nỉ Thiên Vũ.

    Mã Thiên Vũ cũng không làm khó cậu, đem đồ đến cho con mèo nhà cậu rồi quay ra mắc số đồ trong vali vào tủ. Nói đi cũng phải nói lại, tuy Thiên Vũ hơi lắm lời, lúc nào cũng lớn giọng trách Phong Phong thế này, Phong Phong thế nọ nhưng y luôn nghĩ cho cậu, những việc lặt vặt y cũng kiêm luôn cho cậu. Nhiều lúc cứ tưởng đâu Thiên Vũ thật sự là mẹ cậu!

    Lý Dịch Phong mặc bộ đồ Thiên Vũ đưa cho bước ra ngoài. Chiếc áo sơ mi đen với họa tiếc nổi và chiếc quần tây màu kem, hình tượng có chút khác ngày thường vì do Thiên Vũ chọn mà. Dịch Phong thấy Thiên Vũ đang loay hoay mắc đồ cho mình quả thật có chút cảm động, ở nhà cậu chẳng khi nào làm mấy chuyện này đâu. Cậu đi tới, vớ tay cặp cổ Tiểu Vũ sau đó vỗ vai y một cái ra chiều cảm ơn.

    - Tiểu Vũ, cậu thật là giỏi nha, tôi không biết lấy gì báo đáp a!

    Mã Thiên Vũ nghe thấy thì bật cười, quay sang nhìn cậu định nói gì đó nhưng lại im lặng "muốn báo đáp, cậu đi mà lấy thân báo đáp tôi còn chưa đủ".
    Lý Dịch Phong vừa tắm xong tóc vẫn còn ướt nước, rũ xuống mặt cậu, vài giọt còn rơi trên vai Tiểu Vũ, thấy vậy y lôi cậu lại giường dùng máy sấy cho cậu.

    Với người ngoài Lý Dịch Phong rất giữ kẻ, cậu chẳng bao giờ để lộ cái bộ dạng thế này đâu, nhưng với Tiểu Vũ cậu chẳng e ngại, trong lòng cậu đã xem y như người nhà từ lâu rồi.

    Tiếng ồ ồ của máy sấy vang lên, Tiểu Vũ đưa tay luồn vào tóc của Dịch Phong giúp cậu làm khô chúng. Tóc Dịch Phong mượt lắm, không cần dùng lược vẫn vào nếp như vậy.

    - Sao cậu và Trần Vỹ Đình lại ở cùng một chỗ vậy?

    Mã Thiên Vũ vẫn không quên hỏi Lý Dịch Phong, gương mặt y thoáng chút nghiêm túc nhưng cậu quay mặt ngược lại nên không thấy. Cũng may là không nhìn thấy, không thì cậu chắc bị Thiên Vũ dọa cho sợ không nói được lời nào luôn ấy.

    - Cũng không có chuyện gì, hôm qua tớ gọi thức ăn đêm rồi...

    Lý Dịch Phong kể lại ngọn ngành câu chuyện cho Mã Thiên Vũ nghe, dĩ nhiên trong đầu cậu thì câu chuyện tối hôm qua vô cùng trong sáng như ban ngày, nhưng thực tế thì... có chút đen! Cậu chỉ nhớ đến lúc mình say rồi gục trên bàn và đoán rằng Trần Vỹ Đình là người đem cậu vào trong.

    - Vậy sao anh ta không về phòng mà ở đây cho tới sáng.

    Tiếng ồ ồ của máy sấy vẫn cứ đều đặn, giọng Thiên Vũ nghiêm túc vang lên pha lẫn vào đó.

    - Tôi cũng không biết nữa, chắc anh ta cũng say nên không về phòng được. Tôi nghĩ vậy!

    Lý Dịch Phong nhìn mông lung vào trong gương, bất giác trả lời Tiểu Vũ.
    Thiên Vũ tắt máy sấy, căn phòng bỗng rơi vào trạng thái im lặng, y cầm cây lược nhỏ. Xoay người Dịch Phong lại đối diện với mình, y nhìn cậu vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

    - Phong Phong, sau này không được tùy tiện cho người lạ vào phòng. Biết chưa?

    Lý Dịch Phong quả thật bị bộ dạng nghiêm túc của Tiểu Vũ dọa sợ, đôi tay y đặt trên vai cậu khẽ dùng lực áp xuống. Mặt Dịch Phong cứng đơ, cậu chỉ khẽ gật đầu một cái ra chiều nghe theo sau đó quan sát Tiểu Vũ.

    Nói rồi Mã Thiên Vũ chăm chú tạo kiểu tóc cho cậu, không để ý rằng đôi mắt to tròn của cậu đang nhìn chằm chằm y.

    Một lúc sau cũng xong, Thiên Vũ vắt cây lược vào kệ, Dịch Phong quay người ngắm mình trong gương, bỗng mắt cậu mở to.

    - Tiểu Vũ, tôi là đang cosplay cậu à?

    Lý Dịch Phong không tin vào mắt mình, mái ngố thường ngày để phủ trán hôm nay lại vuốt ngược lên. Trong giống kiểu tóc mà Tiểu Vũ thường để. Hôm nay cậu mặc đồ theo stylist của y thì thôi đi, đến kiểu tóc cũng bị làm giống y, cậu không phải đang cosplay y thì là gì đây?

    Hết chương 7

    P/s: Tuy rằng ship couple Đình Phong nhưng tác giả vô cùng thấy thương cho Tiểu Vũ. Y tốt với Phong Phong vậy mà! o=.=o
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/6/16

Chia sẻ trang này