Truyện dài Định mệnh - Tạm dừng - Rain

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Rain, 3/7/16.

  1. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Tên Truyện: Định mệnh
    Tình trạng: Đang sáng tác
    Tác giả: Rain
    Thể loại: Tình cảm
    Độ dài: 10 chương
    Giới hạn độ tuổi đọc: K+
    Cảnh báo về nội dung: Không
    Đôi lời tác giả:
    Truyện lấy cảm hứng từ một người bạn, là người đầu tiên tôi biết khi tới forum. Tôi chỉ lấy cảm hứng, mọi tình tiết, diễn biến, cảm xúc đều là hư cấu. (Ai muốn cho là thật thì cũng tốt thôi, tôi không quản. =))


    Lời mở đầu:

    Hằng ngày ta gặp biết bao người.

    Có thể chỉ là lướt qua,

    Có thể có chút ấn tượng,

    Có thể nảy sinh cảm tình,

    Có thể gặp lại đôi lần,

    Có thể mãi cách xa,

    Nhưng loại khắc cốt ghi tâm là đáng sợ nhất!

    bìa Rain.jpg

    Có những người ta không thể trốn tránh, những việc không thể trốn tránh,
    cứ quấn lấy đời ta như cái bóng theo đuổi khôn nguôi.


    Với tôi, đó là định mệnh.

    Và em, chính là định mệnh của tôi!
    MỤC LỤC:
    Chương 1: Anh chỉ là người lôi thôi
    Chương 2: Mảng ký ức vụn vỡ
    Chương 3: Một bắt đầu mới
     
    Last edited by a moderator: 21/7/16
  2. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 1: Anh chỉ là người lôi thôi.

    Quân – Một sinh viên năm ba trường đại học X, khoa Sư phạm Mỹ thuật. Tính tình anh có thể gói gọn trong hai từ: Lôi thôi và hài hước.

    Lôi thôi? Là từ mà bất cứ ai mới liếc nửa con mắt nhìn anh đều phải bật ra. Tiếp xúc với anh lâu dần, số dẫn chứng đưa ra ngày càng đáng kể. Lôi thôi tất tần tật, thôi lôi hết phần của bạn bè, người thân, luôn cả dòng dõi của anh sau này. Nhìn tổng quan, giới tính là nam, chiều cao 1m76, chiều rộng chưa ai đo, và anh cũng không có ý định đi kiểm tra số đo đó. Tóc anh không dài, chỉ là sáu tháng đi ra tiệm hớt một lần, là một năm đi hớt hai lần, đúng vào dịp Tết về quê và kết thúc một năm học. Lý do anh đưa ra là: Chỉ những lúc đó có chụp hình mới cần đẹp, bình thường có đẹp cỡ nào cũng chả ma nào thèm ngắm. So với tóc, râu thì có vẻ được trau chuốt hơn. Mỗi sáng thứ ba đi học, dù có dậy trễ anh cũng phải ráng dành ba phút để cạo một lần. Nếu để nguyên bộ râu anh cho là thời thượng đi học thì sẽ được giảng viên hướng dẫn nắm kéo từng cọng đến hết thì thôi. Trên gương mặt lôi thôi đó duy chỉ có đôi mắt sáng, sâu thẳm, khi nhìn thẳng vào người đối diện, độ sát thương là rất cao. Đôi mắt đó cũng được Trời phú cho khả năng tinh tường, phân biệt kỹ các đường nét, màu sắc, nhìn rõ mọi vật trong thời gian ngắn, có thể kết hợp với đôi tay khéo léo làm nên những tác phẫm tuyệt vời. Xét về trang phục trên người, sẽ rất dễ nhầm lẫn giữa đồ đã giặt và chưa giặt, vì hầu như nó đều như nhau. Nhăn nheo, luộm thuộm, phối màu thì chắc là xu hướng thời trang mà thế gian chưa phát hành. Lại nói về ăn uống, anh có thể ăn bất cứ thứ gì có thể ăn được, bất kể nó có phối với nhau được hay không. Ví dụ như anh cho gan lợn còn dư vào món canh bí nấu với tép. Ví dụ như anh uống trà sữa và bỏ thêm mít tố nữ vào. Ví dụ như... chắc thêm vài ngàn cái ví dụ như cũng không thể kể hết. Tiếp theo nữa, không thể bỏ qua cái thói quen sinh hoạt lôi thôi của anh. Phòng anh có thể xem là một căn phòng được tận dụng tối đa diện tích, là khi bạn bước vào sẽ có duy nhất một chỗ ngồi còn trống, một chố đứng để vẽ, một khoảng giường đủ nằm, một WC đủ để đặt mông xuống. Tủ áo, bàn học, sàn nhà,… ngỗn ngang màu, hóa chất, sách vở, vỏ bánh kẹo, lon nhựa,… Anh là người có nhiều bạn, nhưng là người duy nhất ít tốn, à hầu như không bao giờ tốn vào khoảng trà nước tiếp khách vào nhà.

    Hài hước? Điều này mọi người tiếp xúc với anh nhiều thì mới biết được. Bởi vì anh sở hữu một vẻ ngoài “ưa nhìn”, hầu hết mọi người đều né tránh khi gặp giữa đám đông. Mọi người nhìn anh chỉ trỏ, anh không quan tâm. Đối với anh, chẳng sao cả. Nhưng khi có ai đó bắt chuyện với anh, anh đều vui vẻ trả lời. Khiếu khôi hài và những hành động ngờ nghệch của anh khiến ai cũng phải bật cười, và hầu như đều gây ấn tượng tốt, để lại di chứng của một loại bệnh mới: bệnh nghiện nói chuyện với anh.

    Quân vừa hay hoàn thành xong thêm một năm học nơi trường. Mệt mỏi với cảnh ồn ào, đông đúc chốn đô thành, anh mau chóng dọn về nhà. Bạn bè đều bảo anh ở ẩn, vì đa số bạn anh đều đang đi tìm việc làm thêm trên Sài Gòn, lấy kinh nghiệm, tìm kinh phí. Anh lắc đầu, có vẻ anh mang đậm phong cách của một họa sĩ hơn là một nhà giáo. Anh về nhà nghỉ ngơi và dự tính cho những ngày hè nay đây mai đó tìm cảm hứng sáng tác.

    12 giờ trưa.

    Quân mở mắt. Hè rồi, không phải đi học, không phải chạy như ma đuổi để vào ngôi trường có cái cổng cao cao. Anh nhàm chán không biết làm gì, liếc tới điện thoại. Trên đời này có hai loại giới trẻ xài điện thoại: Smart phone và đập đá. Smart phone dùng để vào Facebook, và đập đá dùng để nghe gọi, báo thức, dù có tồi đến đâu cũng phải có chức năng 3g để vào Facebook. Quân thuộc dạng thứ nhất.

    - Facebook vẫn nhàm chán. – Anh thở dài nhìn News feed. Trang chủ vẫn toàn những tin ông này cấm cằm bà kia, cô hot girl ngàn like gây chấn động vớt loạt ảnh sexy, nữ hoàng V-pop đang cặp kè với đại gia tiền tỷ,…

    *Bé Ngốc vừa thêm bạn vào nhóm kín Sở thú tại gia phiên bản Facebook* - Gì thế nhỉ? – Quân nhìn tên nhóm cười thầm. Sở thú tại gia? Mở sở thú tại nhà? Chắc chủ group là một cô nàng có sở thích nuôi thú cưng, chuyên post hình những chú mèo đáng yêu, chú chuột nghịch ngợm, hay những gì đại loại thế.

    Quân nhấp vào xem, mắt anh tròn xoe:

    - Cái quái gì thế này?

    Những dòng chữ giới thiệu hiện ra trước mắt anh vừa chạy vừa trêu ngươi, nó chẳng giống với tưởng tượng của anh tý nào: Tên Face, tên thú? Thú trong sở này là người à? Có nghĩa là mỗi người sẽ chọn lấy cho mình một loại thú?

    - Hmm,… Làm người không vui nên làm thú? – Anh lại cười – Hầy, hình như mình hơi quá thì phải.

    Quân kéo dài xuống, đọc và đọc. Càng đọc càng thấy vui, càng đọc càng thấy hứng thú, như có ma lực nào đó cuốn hút vào, khiến không thể nào rời mắt được. Mọi người ở đây nói chuyện với nhau rất vui vẻ, thân thiện, hòa đồng, lại có cách xưng hô rất lạ. “Ta – ngươi”? Cổ trang?

    - Ôi, tự dưng có hứng vẽ cổ trang quá! – Vừa nói, Quân vừa tưởng tượng ra cảnh một vị hoàng tử khôi khô, tuấn tú, mái tóc đen dài, gương mặt sáng ngời, lộ đầy vẻ uy quyền. Bên cạnh chàng là một cô nàng mắt đen tuyền, ngũ quan cân đối, dáng vẻ thướt tha duyên dáng bên cây đàn tranh, vừa đàn vừa nhìn về hướng chàng trai bằng ánh mắt thẹn thùng. Xung quanh họ là non xanh, nước biếc, xa xa có những đàn chim bay lượn, áng mây bồng bềnh, tựa tiên cảnh.


    Nói là làm, Quân quăng điện thoại xuống giường, lấy ngay bộ đồ nghề ra, tô tô, vẽ vẽ. Gương mặt anh đăm chiêu, ánh mắt ngời sáng, tay mềm mại lướt nhanh trên tờ giấy trắng. Ánh nắng ban chiều chiếu qua khung cửa, rọi thẳng vào chàng và nàng ngày càng hiện rõ qua bàn tay thần thánh của anh.

    Quân buông cọ vẽ, trời đã tối, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, chiếc áo phông màu vàng đã hiện rõ hai màu đậm nhạt. Đắc ý nhìn bức tranh trước mặt, anh bỗng nhớ về giấc mơ thuở bé: Anh là hoàng tử lạnh lùng, mặc hoàng phục màu trắng, cưỡi trên con bạch mã mạnh mẽ, băng rừng, vượt suối, qua bao khó khăn gian khổ để tìm đến nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần. Nhẹ nhàng quỳ xuống chân nàng, khẽ hôn đôi tay nàng, giơ lên một bó hoa hồng đỏ thắm….

    - Quân, con không dọn dẹp phòng cho sạch sẽ được hả? – Tiếng bà Hoa vang lên anh giật mình – Nhìn có giống phòng cho người ở không? Mới về có một ngày mà, cái thằng này!

    - Ôi, mẹ yêu của con. Một lát sẽ xong ngay thôi. Mẹ đừng nhăn nhó nữa, sẽ mau già lắm đấy! – Quân vội chạy lại bên mẹ nhõng nhẽo, xoa xoa cái lưng gầy, hốc hác vì năm tháng, chân đá đá những lọ màu còn lăn lốc trên sàn vào một xó.

    - Cái tật không bỏ, vài bữa tui lôi giữa chợ đánh một trận cho biết ha – Bà Hoa nói vẻ cười cười, bất lực.

    Tính Quân bà biết, nó được di truyền thói này từ ba nó. Chỉ cần bà đi công chuyện quá ba ngày, hai ba con nó sẽ trang hoàng cái nhà thành một bãi phế thải không hơn không kém, khiến bà khi về thất kinh, suýt chút đột quỵ tại chỗ. Nhưng nói đi cũng nói lại, người ta nói những người hay vứt đồ lung tung thường rất thông minh, hay sáng tạo, và Quân có đủ các điều đó. Coi như là ngụy biện hay dung túng cho những thói xấu của nó, nhưng cũng an ủi tấm lòng của bà mẹ phần nào.

    - Mau dọn dẹp rồi ra ăn này. Làm gì sáng giờ trong này không biết! – Bà Hoa nói rồi quay lưng đi ra, đóng sầm cửa lại.

    Quân ngớ người, quên mất, chạy vội vào phòng vệ sinh. Từ sáng, à, từ trưa đến giờ, anh vẫn chưa đánh răng, xúc miệng gì cả. Bao nhiêu con vi khuẩn đang sinh sôi, nảy nở trong khoang miệng vốn không được thơm tho của anh. Nét mặt anh khá nhăn, chắc anh cũng phần nào ý thức được danh hiệu lôi thôi của mình cũng không phải là không có căn cứ.


    - “Dinh” – Chuông tin nhắn Facebook của Quân vang lên. Anh vừa ăn uống no say, lếch thân xác lười nhác lên phòng thì chộp lấy cái điện thoại.

    Bé ngốc: Tên kia, mày vào Sở chưa?

    Lạc: Rồi. Cái gì thế?

    Bé ngốc: Vui lắm đấy!

    Lạc: Nhưng sao?

    Bé ngốc: Tự thân vận động đi. À, có gì hỏi quản lý.

    Lạc: Quản lý? Quản lý sở?

    Bé ngốc: Ừ, tên face là Phong Ma. Thôi tao đi à!

    Lạc: Này.

    Bé ngốc đã truy cập vài phút trước.

    - Thật là… - Quân làu bàu. Nằm ườn ra giường bấm bấm cái điện thoại, anh vẫn chưa hiểu ý của con bạn mình.

    Bé ngốc là một người bạn thân của anh, có thể là tri kỷ, chơi thân với nhau từ nhỏ, là người hiểu anh nhất. Hai người tính tình đối lập nhau. Quân thế nào thì ai cũng biết, còn Bé ngốc là người cực kỳ sạch sẽ, trông vẻ hòa đồng nhưng lại vô cùng khó tính. Đi bên cạnh Quân, cô cứ càu nhàu mọi thứ, nào là phải sạch sẽ, phải ăn uống đàng quàng, hớt tóc gọn gàng,… khiến anh muốn không làm cũng miễn cưỡng làm. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh chọn trường học ở Sài Gòn, cô lại chọn học ở Huế, hai người từ đó xa cách dần. Tuy vẫn liên lạc với nhau, nhưng xa mặt cách lòng, tình yêu hay vậy, bạn thân cũng thế. Xa cô, anh lại dần quay lại cái thói lôi thôi của mình, bộc lộ hết bản chất, sống đúng lối sống anh hằng ao ước.

    - Để xem nào…. Phong Ma. À, đây rồi – Quân kích chuột vào trang cá nhân của một người, mà không hề biết được, điều đó sẽ làm thay đổi cuộc sống của anh sau này.


    Gặp nhau trên thế giới rộng lớn này đôi khi cũng là duyên nợ,

    Có thể mắc nợ nhau kiếp trước,

    Cũng có thể,

    Là để thành duyên nhau kiếp này!

    >>Chương 2: Mảng ký ức vụn vỡ
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/7/16
  3. Thanh Phong

    Thanh Phong Cây bút kinh nghiệm
    • 98/98

    Ham hố lấn sân hả, hãy nhận gạch của bổn cung. He he.
    Luộm thuộm
    Là giặt chứ nhỉ.
    Cổng trường đại học nghe thuận hơn đấy.
    Nay đây mai đó.

    Giá mà có thể tìm thêm vài viên gạch tặng ngươi.

    Anh chàng khá hài hước, "thú trong sở này là người à?" ta thích nhất câu này. Giọng văn thì ổn, dùng ngôn ngữ theo phong cách nam chính thì phải, ngắn, hàm ý. Khá ấn tượng với sự lột xác của ngươi.

    Còn về Bé Ngốc, ta rất tò mò về bé này. Các thú trong truyện có lẽ sẽ được ngươi xướng tên thật. Ta sẽ chờ cô bé này lộ diện. Hè. Người add ngươi vào Sở. Có manh mối rồi.

    Chúc vui.^^


    Ta gặp nhau giữa dòng người tấp nập
    Có khi nào là duyên nợ không đây.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/7/16
  4. Tiểu Thiên

    Tiểu Thiên Cây bút tích cực
    • 13/25

    Ta không nghĩ ngươi dùng tên thật đấy
    Đúng là biết khiến người khác tò mò mà
     
    Hổ Tím thích bài này.
  5. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Cám ơn ngươi nhiều! Có lẽ ngươi phải gạch đá sau mỗi chương vì ta rất hay mắc lỗi chính tả.
    Như ta đã nói, mọi thứ chỉ là hư cấu, và Phong Ma là người ta lấy cảm hứng.
    Bé ngốc, các thú trong sở ta sắp xướng tên, ta sẽ nói thật về cảm nghĩ của ta, còn về tình tiết sẽ là hư cấu.
    Lạc là Rain 80%.

    Không duyên thì nợ. Không nợ thì duyên.
     
    Hổ Tím thích bài này.
  6. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Ta sẽ xướng tên ngươi. =))
    Rain. Trần.
     
    Tiểu Thiên and Hổ Tím like this.
  7. Hổ Tím

    Hổ Tím Cây bút cằn cỗi
    • 113/123

    Trời ơi tôi bị hóng rồi nhé. Không ngờ giờ giọng văn thím hay hơn trước nhiều quá. ^^
     
    Rain thích bài này.
  8. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Tôi sẽ xem đó là lời khen. :v
     
    Hổ Tím thích bài này.
  9. Xám

    Xám Đi và Viết Thành viên BQT
    • 93/98

    Không nói chuyện ngoài lề không liên quan đến tác phẩm. Cảm phiền xóa và sang inb hoặc wall.
     
    Rain thích bài này.
  10. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 2: Mảng ký ức vụn vỡ


    Phong Ma.


    Một cái tên mang chút gì đó ghê rợn, kỳ bí, pha chút ương bướng và lạnh lẽo. Nhìn avatar màu xám xịt, Quân liên tưởng tới một con người nhạt nhẽo, nhàm chán với những lý thuyết suông, chán ngắt lao động như một cỗ máy, không niềm tin, không hi vọng, không lý do và không mục đích. Quân với cái tuổi hai mươi hai, đã tiếp xúc với biết bao người, trải biết bao vị ở đời, thao thức biết bao đêm để tìm lấy lý tưởng cho cái mà người ta thường gọi là tương lai. Những lúc chông chênh, mệt mỏi với cuộc sống, những lúc đơ người ra trước biến cố cứ ập đến khôn nguôi, những lúc bản thân muốn chết đi cho xong, hay là tạm ngừng sống, nhấn nút Pause cho đoạn phim đang chiếu cảnh bế tắc, anh thường như Phong Ma, đổi một cái avatar cảnh thê lương, như diễn tả thay cho lời nói tuyệt vọng của chính mình. Một chút xót xa, một chút đồng cảm, một chút, một chút thôi, nhưng lại là động lực khiến anh nhấp vào nút [Thêm bạn bè]


    Đã gửi lời mời kết bạn.


    Quân cứ nhìn chằm chằm vào cái dòng chữ đang hiện rành rành trước mắt. Anh lặng thinh, suy nghĩ, lặng thinh, có chút mơ hồ. Anh vốn không phải là người hay kết bạn lung tung. List friends của anh có thể đếm trên đầu ngón tay, bởi những người anh đồng ý kết bạn, chủ động gửi lời mời kết bạn chỉ là những người anh hay nói chuyện, thích nói chuyện, muốn nói chuyện, và cực kỳ hứng thú nói chuyện. Có nhiều người khi gặp anh, đã tiếp xúc với anh, muốn Add friends anh, nhưng anh để chế độ chờ. Nhìn một dọc chằng chịt những người add, anh chỉ thở dài ngao ngán. Anh tạo một cái Facebook mới, anh tạo chỉ để kết bạn và trò chuyện với một người mà anh thích. Anh không phải hot boy đẹp trai giàu có, không phải người kiêu ngạo hất mặt trên trời, cũng chẳng phải soái ca lạnh lùng làm giá. Đơn giản vì anh - không - thích. Thế giới ảo là nơi anh có thể sống thật với chính mình. Tuy là ảo nhưng cảm xúc thực. Tuy là thực nhưng cảm xúc ảo. Anh không muốn bản thân lại tiếp tục mang cái vỏ bọc kinh tởm. Anh thân thiện? Không hề. Anh vui tính? Không hề. Anh là người có thể cười ngay cả khi người khác đang chửi vào mặt? Không hề. Rõ ràng anh đang chọc người khác cười, rõ ràng là anh đang nói chuyện như thể đem cả thế giới về kể cho người khác nghe, nhưng trong tâm anh, luôn có một nỗi buồn không ai thấu, một tình yêu đang âm ỉ, một trái tim đang chết dần mòn với những cự tuyệt thể hiện của anh. Vì sao ư? Vì anh muốn tồn tại, anh phải tồn tại, anh bắt buộc phải tồn tại. Trong xã hội này, có hai loại người: Người ngu tỏ ra nguy hiểm, và người nguy hiểm đang giả ngu. Ai muốn tồn tại lâu, người đó phải giả ngu. Đôi khi anh muốn hét thẳng vào mặt những người đang ngạo mạn kia: “Mày là thằng tồi! Tao thừa biết mày đang muốn gì!” Đôi khi anh muốn trả lời thẳng những người đang nhờ vả anh: “Tao còn phải tự làm cho tao này, mày là cái thá gì?”. Nhưng anh lại cười. Một nụ cười trìu mến, một nụ cười chất chứa niềm vui của cả thế giới. Để rồi khi thu mình lại ở bóng đêm, trào ra một nụ cười nhếch môi, nụ cười khinh bỉ cả thế giới. Giờ đây, là lúc anh đang thu mình lại. Mọi giác quan của anh như đang trong thời gian nghỉ phép, mắt nhìn như không nhìn, tai nghe như không nghe, và dường như mọi thứ đều đang dừng lại.


    STOP – Mọi thứ tối đen. Một màu đen kịt bao trùm cả không gian và thời gian. Đầu óc Quân quay cuồng, mắt cố nhướng lên để nhìn rõ nhưng chẳng thấy gì ngoài màu đen tăm tối, màu đen của tuyệt vọng, màu đen của tang tóc, của sự sợ hãi về cái chết kinh hoàng. Tay anh rụng rời, chân anh cố nhấc lên, cố nhấc lên một tý, nhưng lại chết trân tại chỗ. Bất lực. Mọi thứ choáng váng, anh thở dồn dập, càng thở càng thiếu ô-xi, càng thở thì hơi thở càng lúc càng khó khăn. Anh đang quay vòng, vòng quay mỗi lúc càng nhanh, càng chóng mặt, màu đen xung quanh như cuộn vòng. Tuy không có chút ánh sáng nhưng anh cảm nhận được, nó đang xoáy như một cơn lốc. Đúng, nó đang xoáy, cơ thể anh được nhắc lên, lơ lửng trên không trung, lơ lửng và cuộn trào. Mất cảm giác, anh không còn ý thức được mọi thứ xung quanh mình.

    - A a a a a – Quân hét lên, mồ hôi tuôn ra như mưa, ướt luôn cả chiếc áo phông vừa thay.

    Anh mở mắt, thở hổn hển, từng đợt từng đợt gấp gáp, tay chân anh như ai đó vừa tháo rời rồi gắn lại, để lại cảm giác đau nhức toàn thân, không thể cử động. Anh ngã nhào lên giường, nằm bất động, chỉ nằm và thở, hớp từng ngụm ô-xi, nuốt từng đợt nước miếng, cố trấn tĩnh bản thân trước những điều vừa xảy ra. Thật đáng sợ!

    - “Dinh” – Tiếng chuông thông báo của Quân lại vang lên, cắt ngang những mớ hỗn độn đang giày xéo tâm trí anh.

    Phong Ma đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn. Viết trên dòng thời gian của Ma.

    - Ôi thật là, có thể xuất hiện lúc khác được không? – Quân cố lếch người để tóm lấy cái điện thoại vừa nãy bị anh quăng lăn lóc dưới sàn nhà, giọng có chút hờn trách, chỉ là cái thông báo này thôi à?

    Nói thế nhưng tay anh cũng chọt chọt vào cái nick vừa đồng ý kết bạn kia, cũng phải thăm tường của hàng xóm mới chứ. Quân cười, một nụ cười bí hiểm, cười như không cười, cười như để thay thế cho vẻ mặt khó nhọc trước những thứ vừa rồi làm anh bấn loạn.

    Các dòng chữ, các hình ảnh từ từ chạy chạy trước mặt anh.

    - Tên này thật là.... – Anh khẽ nhếch môi. Lại cười, anh chẳng biết anh cười vì lý do gì nữa. Chắc là anh tự cười bản thân mình đã không biết tận dụng những thứ mình có được.

    Facebook rất rộng rãi cho anh cũng như mọi người dùng khác một trang cá nhân: để đăng ảnh, đăng tâm trạng, đăng những thứ mà mình muốn nói, muốn viết, muốn người khác biết, muốn được người khác chia sẻ. Nhưng anh chưa từng đăng bất kỳ thứ gì, cập nhật trạng thái như là một điều xa xỉ với anh. Khi có ai đó cố tình tìm hiểu về anh, chắc sẽ thất vọng lắm, bởi vì chỉ tìm được: một cái tên: Lạc, một cái ảnh đại diện: Hình anime anh search trên google, và...hết. Mọi thứ đều mơ hồ, chẳng ai có thể biết được danh tính thật của anh, và đôi khi chính anh cũng không biết mình là ai. Còn Phong Ma thì khác, dường như hắn có rất nhiều fan thì phải.

    - Xem nào... – Quân lướt lướt cái Facebook: Phong Ma đăng hình kimpap hắn tự làm, hình hắn đang kéo cái vali trên sân bay, đăng những status tâm trạng vui buồn, thất tình, đơn phương cô em hàng xóm nào đó,... những lượt like, lượt comment dồn dập nhảy đều.

    - Cuộc sống của hắn cũng nhộn nhịp quá nhỉ? – Quân thì thầm. – Giá như mình được như vậy thì tốt rồi!

    Quân bất giác thấy mình vô dụng. Vô dụng trên chính những thứ mình đã từng trân trọng, xem nó như là vật quý giá nhất của đời mình.

    Tình yêu? Quân đã từng yêu, một tình yêu dường như là rất đẹp. Anh đẹp bình thường, học bình thường, giàu bình thường, nhưng lại có số đào hoa không bình thường. Lịch sử tình trường của anh, muốn để mà viết, vì phải viết thành một quyển sách dày như cuốn Bách khoa toàn thư, muốn để mà kể, thì phải tốn cả vài ngàn lít nước miếng, nhưng muốn để im lặng, thì cứ im lặng mà đọc đi, sẽ biết anh đào hoa đến thế nào! Đào hoa thì đào hoa, nhưng trong tình cảm anh cực kỳ nghiêm túc. Đến năm lớp 8, anh tìm được tình yêu đầu đời của mình, một tình yêu lãng mạn nên thơ, khiến ai khi nhìn cũng cảm thấy ganh tỵ. Người con gái tên Lan làm tim anh xốn xang, rạo rực. Cũng như bao người khác khi yêu, xa thì anh nhớ, gần thì anh... cũng nhớ, một nỗi nhớ da diết, day dứt và ngôn nguôi. Tình yêu ấy kéo dài năm năm. Không quá dài, cũng không phải là ngắn. Tình yêu học trò hay bồng bột và nổi loạn, chịu đựng được nhau đến ngần ấy năm thì quả là không đơn giản. Gặp bạn bè ai cũng trêu: “Tụi bây chưa chịu chia tay nữa à?”, “Chừng nào mới chịu chia tay đây?”. Thế đấy, Lan cũng như Quân cứ ngỡ đó là tình yêu vĩnh cửu, nhưng cho đến khi...


    - My, mày đăng ký trường ở Huế thật hả? – Quân hỏi, mắt đỏ hoe, cảm giác sắp mất cái gì đó quan trọng khiến tim nghẹn lại, thở không ra hơi.

    - Ừ. Rồi sao? – My quay lưng lại, mắt không dám nhìn Quân, tình yêu đơn phương cô dành cho anh quá lâu rồi, đến lúc cô phải dứt khoát thôi.

    - Tao tưởng mày đi Sài Gòn với tao chứ? – Ánh mắt Quân cụp xuống, cho đến bây giờ, anh mới ý thức được, cũng có ngày My không còn bên anh, cũng có ngày My sẽ xa anh.

    - Tao đi cho tương lai tao mày ơi, mày có lo cho tương lai tao được đâu, mày lo cho Lan đi. – My bặm môi, ngăn những giọt nước mắt đang chực trào, tim cô thắt lại, nhưng cô tin đây là quyết định đúng, quyết định tốt cho cả ba người. Cô cũng có cuộc sống của riêng mình, cô cũng là người biết buồn, biết đau đớn khi nhìn hai người hạnh phúc bên nhau. Cô cũng là con người mà!

    - Mày... Đừng... – Giọng Quân lạc đi, đứt quãng... – Ờ, tùy mày thôi! – Quân im lặng. My cũng im lặng. Hai người đứng đấy, My quay lưng về phía Quân, cho đến khi giọt nước mắt trào ra, cô chạy thẳng về nhà.

    Quân đứng đó, chua xót, thì ra Quân đã lầm. My và Quân quen nhau từ nhỏ, có thể xem là thanh mai trúc mã, suốt ngày cứ quấn lấy nhau, đùa giỡn với nhau. Thời gian cứ trôi: cấp một, cấp hai, cấp ba, hai người cứ học cùng nhau, cùng nhau, rồi lại cùng nhau. Trên đời có hai loại tình yêu: Tình yêu sét đánh, và tình yêu sét không đánh. Người ta cứ chú trọng tới thứ cảm xúc mới mẻ, gây chấn thương nhung nhớ, và quên đi những tính cảm xúc ngấm ngầm lớn dần theo năm tháng. Quân là người như thế. Sét từ My không hề đánh tới Quân, nhưng từ khi bắt đầu, từ khi nhỏ vụn, nó đã âm ỉ kéo dài tới tận bây giờ, kết thành một khối lớn, nó êm đềm, nó nhẹ nhàng quá đến mức Quân không nhận ra, mà chỉ để ý tới những loại cảm nắng mà Lan mang tới. Thiết nghĩ, là cảm nắng nhưng kéo dài đến tận năm năm? Chẳng có gì lạ, vì khi Quân thấy chán, thấy muộn phiền, thấy lẻ loi và cô đơn, Quân đều tìm tới My, người bạn thân nối khố. Nơi My luôn là nguồn điện nạp thêm sức lực, thêm tinh thần, là nguồn động viên lớn khiến Quân mạnh mẽ đứng dậy, mạnh mẽ bước tiếp, và mạnh mẽ đến gần Lan. Giờ đây, khi không còn My nữa, Quân mới biết, bản thân mình cần My đến nhường nào...


    Quân cười chua xót, nhìn Phong Ma có thể tự do nói ra nỗi lòng mình, anh cũng thèm thuồng, cũng khao khát, một lần thôi, được nói rằng:

    - Bé ngốc, anh yêu em!

    Có những thứ thoáng qua, rồi vụt mất...
    Chỉ còn lại mảnh tro tàn đớn đau.


    >>Chương 3: Một bắt đầu mới
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/7/16
  11. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 3: Một bắt đầu mới.

    Màn đêm buông xuống, tấm rèm cửa màu xanh dương đã được Quân vén qua, chị Hằng Nga nghiêng bóng mình ghé thăm, in dáng trên nền sàn bằng gỗ. Anh cuộn tròn vào chiếc chăn, tay lướt lướt cái News feel quen thuộc.

    - Chẳng có gì để xem! - Quân thở dài.

    Cũng phải, không nhàm chán sao được khi list friends của anh chứa số lượng bạn khổng lồ: hai người. Hai người, một mới một cũ, một quen thuộc một xa lạ. Hai cái nick ấy vẫn đang sáng màu xanh lá. Một người vừa đăng hình đi dọn vệ sinh khu phố ban sáng, nụ cười tít mắt, lộ rõ nguyên hàm răng trắng tinh tươm, đều như trái bắp ngoài chợ, cái nụ cười khiến anh nhớ nhung, thao thức, bất chấp tất cả về quê để được gặp; một người vừa cập nhật trạng thái: “Hàng xóm đi biển rồi, xách vali lên thôi!”. Hai con người ấy dường như vẫn sống tốt với cái cuộc sống của họ.

    - Còn mình thì sao? – Quân tự hỏi.

    Quân vốn dĩ chẳng biết bản thân mình nên làm gì tiếp theo. Suốt hai năm rồi, hai năm là 730 ngày, là 17.520 giờ, là 1.051.200 phút, là 63.072.000 giây, là khoảng thời gian dài đăng đẳng mà Quân chưa được gặp My. Hè nào cũng vậy, My đều nói là ở lại đi tình nguyện, đi mùa hè xanh,... Còn Tết thì cô lại nói bận đi làm thêm, đi thực tế,... để khi Quân vừa đặt chân lên Sài Gòn thì được tin báo My mới về quê thăm ba mẹ. “Lần sau sẽ được gặp thôi.”, Quân tự nhủ với mình như thế, mang cái hy vọng cỏn con như thế để từ chối hết mọi lời mời gọi, lời khuyên lơn, cứ được nghỉ là anh về quê. Thế nhưng, có vẻ hạnh phúc không mỉm cười với anh, khi mà những hình ảnh Bé ngốc vừa đăng nói lên tất cả: Lại một chuyến đi mùa hè xanh!

    “Người vô hướng thì mãi không thoát khỏi ảo tưởng

    Hoa vô thường rồi sẽ theo gió vô phương”

    Trong đầu Quân bỗng dưng vang lên câu danh ngôn đấy. Phải chăng anh chỉ là người vô hướng, cố gắng vùng vẫy giữa chốn mông lung, cố tìm lối thoát giữa sa mạc mênh mông rộng lớn, để rồi nhận ra chính mình đang ảo tưởng, ảo tưởng về chính bản thân mình. Rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu? Phút chốc rồi cũng tan thành mây khói, cánh hoa có rực rỡ thế nào, đến cuối cùng cũng thả mình mặc cho gió cuốn đi. Tình cảm vốn chỉ là thứ yếu trong cuộc sống muôn màu của anh, hay chính anh đang cố gắng vùi lấp nó sau những bộn bề sách vở, sau những hóa phẩm và trang giấy trắng tinh tươm? Để rồi khi mọi thứ lướt qua, trong anh chỉ còn lại nỗi niềm trống rỗng, một con người hai mặt điển hình, một con người giả tạo mà chính anh khinh bỉ? Anh thấy mình như Đôn Ki-hô-tê mắc chứng hoang tưởng rằng bản thân là một hiệp sĩ, là một bậc anh hùng, là người có thể chống chọi với mọi thế lực trên đời.

    - Ha ha... – Quân cười lớn – Mình chỉ là thằng vô dụng, không nhận ra mình yêu ai thì còn làm được cái quái gì nữa!

    Bạn đang nghĩ thế nào?

    Quân nhìn cái dòng chữ trước mặt, “Có lẽ chỉ có Facebook là quan tâm mình, chỉ nó mới thèm để tâm tới thằng vô dụng này thế nào.”, anh nghĩ thầm.

    Nhưng đó chỉ là anh nghĩ, vì vốn dĩ anh là một người đào hoa. Dù vô tình hay cố ý thì cũng có khối con gái nhảy bổ vào anh, quan tâm anh, inbox anh, add friends anh, anh đều chỉ nhìn, rồi thoát facebook chính. Với anh bây giờ, chỉ cần một người, một người là quá đủ, mà người đó đã lãng quên anh mất rồi.

    Quân đưa tay bấm bấm, những ngón tay khi vẽ thì điêu luyện, khi soạn văn bản trên bàn phím ảo cũng dẻo dai không kém.

    Lạc vừa cập nhật trạng thái của anh ấy.

    Trạng thái đầu tiên anh cập nhật từ khi biết đến Facebook là gì.

    Không like, không comment.

    Một người đang bận tám với hội nhóm tình nguyện.

    Một người đang bận tám với những thú trong sở.

    Một người đang bận... ngắm hình người con gái mà anh nhớ nhung đến điên cuồng.

    Đôi mắt khẽ khép lại, do quá mệt mỏi, Quân buông tay, buông cái điện thoại, và cả ổ sandwich đang cắn dở, rồi chìm vào giấc ngủ.

    Nick Bé ngốc vẫn sáng đèn. Cô đang tám nhảm say xưa với những người bạn mới quen sáng nay, vẫn đang kể rối rít về cuộc hành trình lần này với những con bạn cờ - hó. Thế nhưng, mắt cô vẫn không ngừng để ý tới cái nick vừa vụt xám. Với cô, Quân là tình đầu, là mối tình ngây thơ, khờ dại đến mê man. Chuyến đi lần này là cô cố ý, và những lần khác cũng thế. Cô chưa dám đối diện với Quân, cô chưa đủ tự tin để nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy cuốn hút khiến tim cô không khỏi chếch choáng. Sau khi đi Huế, cô mới hay tin Quân và Lan chia tay. Cô thoáng vui, vui vì anh đã độc thân, tình yêu của cô không còn sai trái nữa, cô sẽ đường đường chính chính tỏ tình với anh, nhưng rồi lại lo sợ. Cô sợ, sợ rằng mình chỉ là người được thương hại, chỉ là người anh tìm đến để thay thế cho bóng dáng người con gái tên Lan. Điều quan trọng nhất, cô sợ mình sẽ yêu anh điên cuồng, yêu anh bất chấp, yêu anh đến quên rằng anh không hề yêu mình, anh chỉ xem mình là một đứa bạn thân không hơn không kém. Mỗi lần nghe tin anh về quê, tim cô rạo rực, cũng muốn về lắm, nhưng cô cố nén lại, răng cắn chặt vào môi đến rỉ máu. Đau để tỉnh, đau để kiềm nén lại những nhớ nhung không nói thành lời.

    - Quân, mày cho tao sai một lần này nữa thôi! – Đưa tay quệt nhanh hai hàng nước mắt vừa rơi xuống, tiện tay hất mái tóc suông dài phía sau bay bay theo chiều cái quạy máy, ánh mắt My kiên định, dù kết quả thế nào thì cô cũng muốn thử một lần.

    Phong Ma đang truy cập

    Một cái nick luôn ồn ào và tấp nập người like, comment, inbox. Chủ nhân của nó khá lạnh lùng, ít nói, mỗi câu không quá 5 từ, súc tích, ngắn gọn. Thế nhưng khi cần thiết, hắn nói cực nhiều, cực dài, và cực chuẩn xác. Hắn thường hay online ẩn, lâu lâu nổi hứng mới để trạng thái trực tuyến.

    Rê con chuột kéo dài trang chủ, Du bỗng sựng lại với cái status mang tâm trạng hững hờ:

    “Người vô hướng thì mãi không thoát khỏi ảo tưởng

    Hoa vô thường rồi sẽ theo gió vô phương”

    - Hmm... Đang có chuyện buồn? – Du khẽ nheo mắt.

    Trên đời này, hắn đã gặp khá nhiều người hay than vãn, nhưng than vãn bằng danh ngôn xem ra cũng là người có tri thức. Lạc, cái tên nghe thôi cũng đủ não lòng, cũng biết chủ nhân của nó đang rối rắm với những bộn bề của cuộc sống, đang bế tắc trước ngõ cụt của đường đời. Tình yêu chăng?

    Phong Ma: Mây của trời hãy để gió cuốn đi.

    Người comment đầu tiên, và chắc cũng là duy nhất cho cái status không đầu không cuối kia. Du thiết nghĩ, nếu không thể kháng cự với nó, thì mặc cho nó đi, tuổi trẻ mà, sai lầm là chuyện thường. Đời người còn dài, còn nhiều cơ hội, còn nhiều thời gian để sửa chữa những sai lầm, đợi đến khi đủ sức, đủ tự tin, đủ động lực thì đứng dậy mà bước tiếp. Trước lúc đó, nếu muốn nằm dài cứ nằm dài, chẳng ai có quyền gì mà phê phán hay ngăn cản mình cả.

    Du là thế, luôn thẳng thắn và nghĩ mọi chuyện đơn giản nhất có thể. Hắn cực thích sách, chỉ cần cho đọc sách, muốn gì hắn cũng có thể đáp ứng (tất nhiên là trong khả năng và trong giới hạn cho phép). Hè lớp 8, hắn được ba mẹ sắm cho cái ipad, điều đó càng làm cho thói cuồng sách của hắn phát triển vượt bậc. Hắn lân la các diễn đàn truyện, rồi vô tình vào forum Đọc truyện 360, như cá gặp nước, hắn phát triển hết khả năng của mình, thành một nhân vật nổi tiếng ở đấy. Việc trở thành quản lý của Sở thú tại gia cũng là điều tất nhiên và dễ hiểu.

    Du còn là một người thích nấu ăn. Trên trang cá nhân của hắn đăng rất nhiều món ăn hắn tự làm, nhìn thôi cũng đủ nước miếng chảy dài, các giác quan nóng cuồn cuộn, não hoạt động liên tục, tưởng tượng ra dáng người mảnh khảnh, ra vẻ soái ca, xoắn tay áo, người đeo tạp dề, bận rộn với việc lặt rau, thái hành, nêm nếm,... chỉ tiếc là không được thưởng thức các món đấy. Hắn còn chia sẻ nhiều trang đầu bếp, các cách làm bánh, làm các món trong bàn tiệc,... Lưu ý khi ghé thăm nhà hắn là không được để bụng đói, nếu không bạn sẽ tốn rất nhiều tiền cho việc xoa dịu cái bao tử không ngừng đánh trống thổi kèn.

    Việc làm hẳng ngày của Du là mỗi sáng đăng một bức ảnh món ngon lên sở, được xem là “cho thú ăn”. Thỉnh thoảng có khách ghé thăm thì đều có “nước thánh” để tiếp đón. Những điều này đã làm Quân xém sặc nước khi lần đầu nhìn thấy, nhưng về lâu dài thì... về sau sẽ rõ.

    12 giờ khuya,

    “Dậy! Dậy! Dậy!... Dậy chở cô công chúa xinh đẹp tuyệt trần đi học nè cưng... Nhanh lên! Không là tao xé xác mày ra đó!... Dậy! Dậy! Dậy!... Dậy chở cô công chúa xinh đẹp tuyệt trần đi học nè cưng... Nhanh lên! Không là tao xé xác mày ra đó!” – Tiếng chuông điện thoại kêu réo liên tục, Quân giật mình mở mắt.

    Đây là tiếng chuông My đặc biệt ghi âm lại cho Quân, vì nhiệm vụ của anh là hằng ngày chở cô đi học, cũng nhờ tiếng kêu chát chúa này mà hai đứa mới thoát khỏi cây thước dài ngoằng của thầy giám thị.

    My Love đang gọi...

    Nhìn dòng chữ đang nhấp nháy trên màn hình, Quân không tin vào mắt mình.

    - My gọi? Hay là cấn nút?

    Như không kịp để do dự, Quân lập tức bấm nút nghe máy.

    - Alo.

    - Mày ngủ chưa? – Giọng bên đầu dây bên kia vang lên.

    - Ờ... Đang ngủ. Có gì không? – Quân cố tỏ vẻ hờ hững, trấn áp nhịp tim đang tăng lên không ngừng.

    - À, định nhờ mày một chuyện, mà thôi ngủ đi.

    Tút... tút... tút...

    Quân chưa kịp mở miệng thì My đã cúp máy. Anh bấm dãy số của cô, muốn gọi lại, rồi do dự, định bấm, nhưng lại thôi. Buông máy xuống nệm, anh tiến đến bên cửa sổ. Chị Hằng đã lên cao, tỏa sáng cả một vùng trời. Đêm đã khuya, sương đã xuống, từng đợt gió lành lạnh xuyên qua chiếc áo mỏng manh anh đang mặc. Cơn gió hôm nay sao lạnh thế? Hay anh thấy lạnh không phải vì gió? Đã rất lâu, My và anh không nói chuyện, lúc anh gọi thì cô nói bận, lúc anh nhắn tin thì rất lâu mới có hồi âm. Ngày qua ngày, cuộc nói chuyện thưa dần, và anh đang ý thức được rằng, cô đã có người mới, người thay thế anh để cùng cô tám nhảm, lắng nghe cô, an ủi cô, và thấu hiểu cô.

    - Chúng ta rồi sẽ ổn thôi!

    “Dinh”

    Tiếng chuông thông báo kéo Quân trở lại với chiếc giường, là bình luận của Phong Ma. Quân cười nhợt nhạt.

    Phong Ma: Mây của trời hãy để gió cuốn đi.

    Phải rồi, hãy để tất cả trở về với quy luật vốn có của nó. My vốn chỉ là bạn thân, chỉ xem anh là bạn thân mà thôi, anh không có quyền để đòi hỏi bất kỳ thứ gì từ My. Anh đã được ông Trời ban tặng cho 19 năm bên cạnh cô, anh không biết nắm bắt. Bây giờ ông Trời đem nó tặng cho người khác, anh không thể oán trách bất cứ điều gì. Chỉ là, anh không cam tâm, không cam tâm nhìn thấy My từ từ rời xa anh.

    Lạc: Biết, nhưng tôi lại muốn đấu với gió.

    Phong Ma: Để?

    Du có chút ngạc nhiên. So với lúc đăng trạng thái, bây giờ tên này đã có chút tiến triển, chút gì đó quật cường rồi.

    Lạc: Gió không cuốn tôi đi được.

    Phong Ma: Nếu được.

    Nếu được? Câu này nghe xa xỉ với Quân quá, vì anh muốn, cực muốn, nhưng lực bất tòng tâm. Anh muốn, nhưng rốt cục anh chỉ là người vô dụng.

    Lạc: Tiếc là tôi chỉ là người vô hướng.

    Quân chán nản trùm mền, tay lại vồ trúng cái gì đó mềm mềm. “Là bánh sandwich”, anh phát hiện ra, tiện tay lấy ăn nốt phần còn lại. Đôi khi ăn cũng là cách giúp người ta giải tỏa nỗi buồn.

    Phong Ma: Vô dụng hay không là do ngươi nghĩ thôi.

    Du nhíu mày, tên này vừa có chút khởi sắc lại chìm vào hư vô rồi. Người không có chính kiến.

    Quân cười khảy, muốn hay không thì cũng là vô dụng thôi! Định lấy tay gõ thì anh mới phát hiện, tay cầm ổ bánh đang dính đầy bơ.

    - Ôi shit... – Anh bực dọc, đứng dậy tiến về phía phòng vệ sinh. Vào đây anh mới chợt nhớ:

    - Ôi Trời, nãy giờ ngủ mà quên đánh răng à?

    Sau khi làm xong mọi thủ tục cần thiết, anh lại bò về chiếc giường thân yêu.

    Phong Ma truy cập 5 phút trước

    Nghe có vẻ thô thiển, nhưng WC cũng là nơi trút tâm sự tốt nhất, trốn vào đấy mà xả stress thì quả là tuyệt vời!

    - Ngủ thôi.

    Ngày mai nắng sẽ lên,

    Mưa sẽ tan,

    Tin anh đi!​
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/7/16
  12. Rain

    Rain Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 4: Một bắt đầu mới (P2)

    Kỳ nghỉ của Quân chính thức bắt đầu.
    Vì lý do để cho cuộc sống này có ý nghĩa hơn, mỗi sáng anh đều dậy lúc 6.00 am, mặc dù báo thức đã ré lên từ 5.00 am. Anh chạy bộ quanh trên con đường làng, nơi có những tán cây xanh ươm. Nhớ thuở trước, anh cùng My đi học, nó còn là những cây non thấp lè tè, chưa tới đầu gối anh. Thế mà bây giờ, nó cao tận gấp đôi anh, với những tán lá rộng, là nơi cư trú hợp pháp của chú chim Cu Gáy. Ánh bình minh chiếu qua khe lá rọi xuống đường, vẫn là con đường ấy, nhưng giờ chỉ còn mình anh, độc bước du hành, độc bước phiêu du.

    Quân ngồi thở dốc, uống dốc chai nước mang bên mình trên chiếc ghế đá ven đường.

    "Ting" - Tiếng chuông tin nhắn quen thuộc vang lên.

    Phong Ma: Ổn không?


    Quân hơi bất ngờ, vừa mới quen biết với hắn hôm qua, hôm nay lại quan tâm tới sống chết của mình rồi. Đúng là một quản lý sở tốt.

    Lạc: Vẫn thở đều.

    Du nhíu mày, vẫn còn trả lời là tốt rồi. Hôm qua cứ thế mà im lặng, e rằng lại thắt cổ tự tử hay ra đường giữa khuya trúng gió độc rồi cũng nên. Do Du ta đây là người tốt, hay để tâm đến dương trần thế sự nên mới quan tâm hỏi thăm ngươi thôi.

    Phong Ma: Xem ra ngươi vẫn đang vô dụng.

    Khích tướng, hắn đang khích tướng ta à? Quân đã cố tình để mọi chuyện dẹp yên sau một đêm "tâm trạng đột biến", không kiềm chế được cảm xúc mà đăng những câu từ vớ vẫn. Để xem, sáng rồi, có nại răng ta cũng sẽ không hé môi nửa lời.

    Lạc: Tùy.

    Tùy? Có vẻ như đằng ấy đang cố gắng phủi đi, đánh trống lãng cho hành động điên rồ của mình đêm qua. Con trai mà, cũng phải có lúc đau buồn, tủi hổ hay bất lực đồ chớ. Ta đây vẫn cảm thông mà, nói nào, nói lên nào!

    Phong Ma: Ta đây tuy tuổi đời nhỏ, nhưng trãi cũng nhiều. Nếu muốn tìm bầu trút tâm sự, kể xem mình vô dụng thế nào, ta rửa tai lắng nghe.

    Quân nhìn trầm ngâm. Đoạn messenger vẫn nằm đó, trước mắt anh. Anh cực kỳ ghét những người nhiều chuyện, giả vờ thăm hỏi để kiếm chuyện bàn tán, làm chủ đề cho những cuộc hóng hớt, buôn dưa lê của mình. Không hiểu sao, dù mới gặp cách đây chưa đầy 10 tiếng đồng hồ, nói chuyện chưa đầy 10 câu, anh lại cảm thấy rất chân thành, một cảm giác quen thuộc như một làn sóng gợn qua, khiến anh lạnh cả sống lưng.

    Lạc: Cám ơn, nhưng anh đây già đời hơn chú em nhiều.

    Quân nói vậy, để dập tắt đi cái cảm giác khi nảy vừa xẹt qua, vừa để muốn hỏi: "Bao nhiêu tuổi rồi?"

    Chú em à? Nực cười, tôi đây cũng 16+ rồi nhé! - Du bĩu môi.

    Phong Ma: Già đời với trưởng thành là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau.

    Quân: Điều đó cũng không nói lên được ai trưởng thành hơn ai.

    Miệng mồm vẫn lanh lợi phết nhỉ? - Quân nhếch mép.

    Phong Ma: ....

    Lạc: ....

    Cứ thế, cuộc trò chuyện của hai người "đàn ông" ngày càng nhiều, mật độ nhắn tin ngày càng nhanh, số lượng tin nhắn gởi đi tăng với tốc độ chóng mặt. Một người gởi tin, một người trả lời, sau đó là trả lời tin vừa được trả lời,... Họ không nói chuyện đàng hoàng, chỉ toàn nói móc nhau, tranh luận nhau, dìm hàng nhau, đè bẹp nhau, nhưng lại hợp ý nhau vô cùng.

    Phong Ma: Hey, ăn không?


    Du vừa gởi cho Quân một bức ảnh hình kimbap hắn vừa làm xong. Định bụng rằng, tên kia sẽ phát thèm cho coi.

    Lạc: Trông cũng giống cho người ăn thế?

    Quân cười. Vừa nảy, mẹ bê lên cho anh nguyên đĩa kimbap. Kimbap, anh luôn dặn chỉ cuộn trứng và cơm thôi, không cuộn xúc xích, rau củ gì cả. Chả thế, nhưng khi ăn thì anh lại ăn kèm với nguyên cây xúc xích. Thế sao lại chẳng chịu cuộn chung? À, cái này thì chỉ có anh và một người nữa mới biết thôi.

    Phong Ma: Ta là cún chắc?

    Du chợt gõ ra những dòng chữ ấy. Như một thói quen, như một phản xạ tự nhiên, đến khi nhấn nút gửi rồi hắn mới hoàn hồn.

    - Chậc, cứ coi như là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

    Cún? - Quân ngạc nhiên. Cái câu này, chính nó gợi lên cho anh nhiều mảng ký ức vở vụn. Có ai đó vẫn hay thường quở anh "Cún à?"

    Đúng rồi, người ấy, đâu rồi?

    Nếu như không được bên anh, thì em sẽ dõi theo anh! - My cuộn người vào chăn, nước mắt cứ thế trào ra.
     
    Thanh Phong thích bài này.
  13. Thanh Phong

    Thanh Phong Cây bút kinh nghiệm
    • 98/98

    Có vẻ như My sẽ lại vuột mất Quân thêm 1 lần nữa. Hoặc dã, chưa bao giờ nắm được trong tay.

    "Anh vô tình coi em vô hình trong ánh mắt
    Em nặng tình giữ anh mãi trong tim."

    Tặng cho My, cho Quân và cho ngươi nữa.
    Thanh
     
    Rain thích bài này.

Chia sẻ trang này