Fanfiction Để cho anh yêu em - Hàn Phong Tuyết

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Xích Nguyệt, 15/3/17.

  1. Xích Nguyệt

    Xích Nguyệt Cây bút mới
    • 3/6

    Để cho anh yêu em

    Banner: Design by Mộc Thiên Du

    Title:
    [Ngôn tình - Hiện đại] Để cho anh yêu em

    Author: Hàn Phong Tuyết


    Category:
    Day life, romance, comedy, HE

    Disclaimer: Nhân vật hoàn toàn thuộc về tôi, số phận của họ cũng là do tôi định đoạt

    Status: On-going.

    Rating:
    K+

    Length: Long-fic

    Warning: Không có

    Summary:
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/4/17
    Vi An thích bài này.
  2. Xích Nguyệt

    Xích Nguyệt Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 1: Lính mới

    - Thiên! Thiên! Đừng ngủ nữa! Mau thức dậy ngay cho tớ.

    Đứng ngoài cửa, một cô gái xinh đẹp vô ngần, nét đẹp dịu dàng, thơ ngây của tuổi học trò. Nhưng khung cảnh hiện tại chẳng hợp với hình ảnh nữ sinh trong sáng chút nào.


    Cô đứng ngoài cửa, gào khán cổ gọi cái tên Hàn Mặc Thiên - thằng bạn thanh mai trúc mã trời đánh, đồng thời cũng là người bị gắn mác "chồng tương lai" của cô dậy đi học.

    Chàng trai nằm nướng cháy khét chiếc giường thân yêu, mới lết tấm thân tàn ma dại (#Thiên: Ê con tác giả, người ta tuổi trẻ sung sức mà nói zậy là sao? :<) ra mở cửa cho cô.

    - Dao Dao à, mới sáng sớm mà bà đã tới lôi tui đi tới địa ngục rồi sao? Tui đang mơ mình hẹn hò với một cô em chân dài xinh xắn mà. Tiếc thật, chẹp chẹp. - Hắn ngáp ngắn ngáp dài nói.

    - Ngưng ảo tưởng! Sớm cái gì mà sớm, có biết mấy giờ rồi không? Tui cho ông năm phút làm vệ sinh cá nhân. Không nhanh thì... hi hi, hậu quả khó lường. - Nụ cười của Dao làm hắn sởn cả gai ốc.

    - Vâng! Tuân lệnh chị! - Hắn sợ hãi gật đầu.

    "Ai bảo nữ sinh không nguy hiểm? Rõ là điêu". Đây là suy nghĩ của Tiểu Thiên lúc này.

    Chơi với nhau từ bé, hắn đương nhiên biết rõ tính cách của cô. Cô đối xử với mọi người rất dịu dàng, tốt bụng, lại xinh đẹp nên được thầy yêu bạn mến. Nhưng khi cô nổi giận sẽ vô cùng đáng sợ :<. Đương nhiên cô không phải người xấu, chỉ là đôi khi cô làm hắn sợ thôi. (A/N: Như vậy mới trị được cái tính coi trời bằng vung của cậu).

    Năm phút sau.

    - Xong. - Hắn nhe răng cười.

    - Tốt. Nào, đến trường thôi! - Cô cười, dắt tay hắn chạy đi.

    ------ Tui là dải phân cách thời gian. ------

    Trường Nguyễn Gia Thiều, lớp 12A1.

    - Thiên, Dao. Biết tin gì chưa? - Vỹ bà tám (biệt danh cả lớp đặt cho, đơn giản vì nhỏ thích tám) - bạn thân của hắn và cô nói.

    A/N: Nhỏ này là loa phát thanh kiêm cái nồi thông tin của trường này mà. Nếu bạn có một bí mật, đừng bao giờ chia sẻ với nhỏ. Tại sao ư? Vì bạn nói với nhỏ vào buổi sáng, tôi đảm bảo buổi chiều cả trường sẽ biết hết bí mật của bạn. Đây gọi là sức quyến rũ của dư luận.

    Lạc đề rồi. Quay lại thôi kẻo lạc trôi luôn.

    - Thiệt à? Trai hay gái vậy? - Dao tỏ vẻ thích thú hỏi.

    Hắn thì chẳng bận tâm. Ngồi gục đầu xuống bàn và... ngủ.

    - Gái. Nghe nói xinh lắm nhé. - Rồi nhỏ quay sang hắn. - Không chừng Thiên sẽ bị cô ấy hớp hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên thì sao?

    "Bớt xàm đi bà tám". - Hắn nghĩ.

    A/N: Lưu ý luôn, những lời thoại trong dấu "..." là suy nghĩ thầm kín của nhân vật nhé.

    - Ha ha, không đâu. Con gái nhà ai mà thèm thích Thiên cơ chứ. - Dao cười giễu cợt.

    "Xin lỗi. Ông đây cũng chẳng thèm". - Lại nghĩ nữa rồi.

    - Cậu nói cũng có lý. Ha ha. - Vỹ cũng phụ họa.

    Đúng lúc hắn muốn chồm dậy lấy kẹp phơi đồ của mẹ mà kẹp mỏ con nhỏ bà tám này lại, thì thằng bạn chí cốt Tiểu Phong (#Phong: Có cần thêm chữ Tiểu không hả con tác giả?) đi tới quàng vai hắn:

    - Thiên, xuống căn tin với tao. Ngồi đây nghe mấy thím ấy tám long trời lở đất chi cho mệt tai.

    Ngay lập tức, Tiểu Phong nhận được bốn ánh mắt hình viên đạn đang chĩa về phía mình.

    - Mày bao tao uống.

    - Ừ thì bao.

    Hai anh dẫn nhau xuống căn tin. Mấy thím kia còn tám không biết trời trăng gì luôn.

    Giờ vào lớp. Mấy đứa mau chóng ổn định chỗ ngồi. Hic, tiết thầy đầu bò đáng sợ đó. (A/N: Học sinh thời này thiệt tình, dám đặt biệt danh cho giáo viên luôn).

    - Hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới. - Rồi thầy giáo ngó ra cửa. - Vào đi em.

    Nó bước vào.

    Cả lớp sững sờ. Mồm chữ A, miệng chữ O.

    Nó là một thiếu nữ với nhan sắc cực kỳ diễm lệ. Nó sở hữu một đôi mắt nâu đen láy và làn da trắng mịn màng, một vẻ đẹp đậm chất phương Đông. Điểm thu hút nhất của nó là mái tóc màu đỏ rực rỡ như ánh bình minh. Quả là một tuyệt sắc giai nhân.

    - Giống tiên nữ giáng trần quá bọn mày ơi. - Bọn con trai mơ màng.

    - Cáo già giả nai tơ. - Bọn con gái ghen tức.

    - Cô ấy đẹp thật nhỉ. - Vỹ nói.

    - Ừ. Công nhận. - Dao cũng đồng tình.

    Nó tự giới thiệu đôi lời:

    - Xin chào. Tôi tên là Nguyệt Hạ Dương, con lai Việt - Trung, du học sinh ở Anh. Rất mong được giúp đỡ.

    - Xem nào... Em ngồi ở đâu nhỉ? - Thầy giáo phân vân.

    Nó chỉ xuống chỗ ngay cạnh Thiên và bảo muốn ngồi đó. Thầy giáo gật đầu, dù sao chỗ đó cũng còn trống.

    Cả lớp ùa lên. Tình địch của Dao đã xuất hiện?

    Dao không nói gì. Trong đầu cô hiện ra những lời Vỹ nói ban nãy? Lỡ may Thiên thích cô bạn này thì sao?

    Nó đi xuống, nhận được biết bao ánh mắt thèm muốn của đám con trai và ghen tỵ của mấy con hồ ly tinh.

    - Rất mong được giúp đỡ. - Nó nói với hắn.

    - Mong được giúp đỡ. - Hắn cũng đáp lại.

    Những ngày tháng yên bình xem ra không kéo dài được lâu đâu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/4/17

Chia sẻ trang này