Truyện ngắn Dao Yên - Đang sáng tác - DarkMoon

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi DarkMoon, 6/1/18.

  1. DarkMoon

    DarkMoon Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Tác phẩm: Dao Yên
    Thể loại: Truyện ngắn
    Tác giả: DarkMoon
    Tình trạng: Hoàn

    "Dao Yên! Dao Yên... con là Dao Yên!"

    Câu nói của người đàn ông đó thật kì lạ, khi ông ta thấy sợi dây chuyền trên cổ tôi. Ông ta cứ ôm lấy vai tôi mà lắc mà khẳng định tôi là Dao Yên.

    Dao Yên, cô ta là ai?

    ----
    - Ngân An, tối qua mày canh nhà hộ con Đô Đô hay sao mà nhìn cái mặt mày phờ phạc vậy? - Tú Anh vừa lau mặt vừa nhìn cái mặt ngu của Ngân An.
    - Tao là ai? - Ngân An ngơ mặt chỉ tay vào mặt mình hỏi, cái dư âm của việc bị nhận vạ vẫn còn.
    - Mày sao? Mày là con Đô Đô! Mau vào kia đánh mặt vài cái cho tỉnh mộng đi, còn không là mày ngồi ở đó! - Tú Anh chỉ vào con Đô Đô đang nhiều chuyện ngồi xem đấu võ.
    Ngân An trề môi, cô vẫn chưa nói chuyện cô bị nhận vạ cho Tú Anh biết. Kể ra thể nào con người ấy cũng đưa mồm ếch ra cười. Cô lắc đầu vài cái "này thì Dao với Yên!".

    Ngân An soạn lại đống tài liệu đã chuẩn bị tối qua, kể ra cũng vui khi là một nhiếp ảnh gia như vậy, còn làm cho người nổi tiếng nữa chứ. Còn Tú Anh... từ từ sẽ biết.

    - Mày lại đi bảo vệ bạch mã hoàng tử của mày sao? - Ngân An nhìn vào cái cây đen một màu đứng trước mặt mình, cô chỉ biết lắc đầu với con bạn suốt ngày ăn không ngồi rồi đi bảo vệ một đời chẳng bao giờ biết đến sự tồn tại của mình. Là một con bạn bất chấp tất cả để bảo vệ người mình quan tâm, là một con bạn lạnh lùng. Nhưng chính cô với Tú Anh lại yêu mến cùng một người và cùng vô hình trong mắt người con trai đó.

    - Cùng mục tiêu, tao nhất quyết không nhường! - Tú Anh đội mũ, với tay lấy ván trượt rồi bước ra cửa - An An, chỉ có giống nhau với giống nhau mới hiểu nhau!

    Ngân An có chút chột dạ, chuyện cô thích chàng trai đó mình cô biết. Cô chợt nghĩ xa xôi, có khi một ngày nào đó cô và Anh Anh trở mặt với nhau. Cô thoáng buồn, tự cười trấn an rồi đi ra cửa.
    ----
    Tú Anh nhìn thấy cô gái vui vẻ Ngân An, mặt lại thoáng buồn. Tình yêu thật sự khiến con người ta quên đi mình không? Cô không muốn làm cô gái vui vẻ đó buồn và càng không muốn từ bỏ tình yêu của chính mình. Người Tú Anh bảo vệ không chỉ là người con trai đó mà có cả cô - người bạn sinh tử của Tú Anh. Tú Anh không phải là kẻ máu lạnh, cô ấy cũng là con người biết yêu thương, biết đau và cũng biết hận.

    Cô ấy sống đến giờ chỉ vì muốn lấy lại những thứ thuộc về mình.
    -----
    - Leo, đây là ảnh của cuộc họp báo ngày hôm qua. Cậu xem đi! - Ngân An đưa máy ảnh cho cậu ca sĩ.

    Cậu ta cười dịu dàng rồi đón lấy máy ảnh từ tay Ngân An - Nghe nói cậu đang muốn nhúng chân sang thiết kế? Có phải việc ở chỗ tớ ít quá không, tớ có nên tăng việc cho cậu không? - Cậu ta thản nhiên buông câu đùa.

    Mặt Ngân An như nghệt ra, lòng cô gào thét "thứ quái gì mình giữ kín họ cũng biết vậy? Tăng việc cho mình? Ưi, Leo chết tiệt!"

    - Cậu mơ đi, trả máy ảnh đây! - Ngân An lấy lại máy ảnh.

    - Ể, tớ chưa xem xong!

    - Chưa xong thì lúc khác xem!... A chào trợ lí Phạm! - Ngân An vừa định quay đi thì gặp trợ lí của Leo. Ngân An sợ nhất người này, anh ta luôn rất nghiêm, cô thầm thán phục Leo có thể chịu được người này lâu như vậy, bốn năm chứ có ít gì.

    - Con loi nhoi này, em định làm thiết kế? Anh nói em nghe đồ em thiết kế chỉ có thể cho Tiểu Hắc mặc thôi. Đầu óc lúc nào cũng mơ mơ màng màng, ảo tưởng rồi sao? - Anh ta nói xong liền dúi đống giấy vào tay cô - Việc ít thì làm hộ anh cái này đi! - Nói xong như thể gắn tên lửa sau mông mà biến mất.

    Ngân An nhìn tờ giấy - Đây là lịch trình của cậu mà, nhìn thời gian ghi lộn xộn quá... đừng nói là bắt tôi làm công việc đó nhé? Nó rõ ràng là việc của quản lí liên quan gì đến nhiếp ảnh gia?

    - Quản lí chuyển xuống trợ lí, trợ lí lại chuyển xuống cậu, chúc cậu may mắn! À, cậu biết Tiểu Hắc chứ?

    - Là ai?

    - Là... - Cậu ya không kiềm chế nổi mà ôm bụng cười - Nó... nó là... con... con... chó cưng của anh Phạm, nó sẽ là người mẫu đầu tiên thử đồ cậu thiết kế! Ha ha!

    - Các người được lắm! - Ngân An nheo mắt lại, lấy Leo là mục tiêu. "Leo cậu sẽ chết thay cho Anh Anh và trợ lí Phạm".

    - Tôi chỉ nói sự thật!

    - Đồ tôi thiết kế chỉ để cho con Hắc Hắc mặc. Vậy mấy tấm ảnh trước giờ tôi chụp cậu cũng là...

    - Không, đó là hai chuyện khác nhau! Cậu nói xem tôi đắc tội gì với cậu, chẳng phải tôi với cậu là một thuyền sao?

    Ngân An cười khì khì - Cùng một thuyền? Được, vậy cậu giúp tôi đi! - Nói xong không để Leo kịp phản ứng Ngân An đã dúi đống giấy lên tay cậu ta.

    Cậu chỉ biết khóc, cậu có thể hỏi cái quái gì đang diễn ra không? Hôm nay rõ ràng cậu chỉ chêm ít dầu vào lửa chứ cậu chẳng làm gì, chỉ một ít thôi mà!

    -----
    Hôm nay, Ngân An tan làm về muộn. Hôm nay cô từ chối đi xe của đoàn, cô muốn đi bộ. Cô lại nghĩ về Leo. Cô tự hỏi điều gì ở Leo làm Anh Anh yêu, cô ấy vốn là con người lạnh lùng nói đến yêu thương một người là chuyện không tưởng. Leo, cậu ta là con người ít nói nhưng vui vẻ, luôn lịch sự và tôn kính học hỏi các tiền bối, con người cậu ta là luôn mạnh mẽ. Leo luôn đối tốt với mọi người nhưng cậu ta và Tú Anh gặp mặt một lần cũng không có. Hay do cậu ta là người nổi tiếng và Tú Anh cũng yêu mến cậu ta như bao người?

    - Cô gái! - Một giọng trầm, già gọi đưa cô ra khỏi suy nghĩ.

    - Lại là bác sao? Cháu đã nói là cháu không phải Dao Yên - cháu gái của bác! - Ngân An khó khăn giải thích, tại sao cô lại bị nhận vạ như vậy. Cô không phải người ông ấy muốn tìm.

    - Được, ta không làm khó cháu! Cháu tên gì? - Ông như hiểu được mình đang làm khó cô.

    - Cháu tên Ngân An ạ! - Cô lễ phép trả lời.

    - Tuy khuya rồi nhưng ta muốn nói chuyện với cháu một chút, sẵn tiện ta mời cháu ăn tối ta biết cháu giờ này vẫn chưa ăn, phải không?

    Cô chần chừ một lúc - Dạ được!
    -----
    Hôm nay, ngày 28 tháng 12 năm 2007, một bí mật được hé mở, một kế hoạch được... bắt đầu.

    Start...!
     
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này