Thơ Cửa sông

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi Linh Dan, 21/5/18.

  1. Linh Dan

    Linh Dan Cây bút mới
    • 3/6

    Cửa sông
    Là cửa nhưng không then khóa
    Cũng không khép lại bao giờ
    Mênh mông một vùng sóng nước
    Mở ra bao nỗi đợi chờ.

    Nơi những dòng sông cần mẫn
    Gửi lại phù sa bãi bồi
    Để nước ngọt ùa ra biển
    Sau cuộc hành trình xa xôi.

    Nơi biển tìm về với đất
    Bằng con sóng nhớ bạc đầu
    Chất muối hòa trong vị ngọt
    Thành vùng nước lợ nông sâu.

    Nơi cá đối vào đẻ trứng
    Nơi tôm rảo đến búng càng
    Cần câu uốn cong lưỡi sóng
    Thuyền ai lấp loáng đêm trăng.

    Nơi con tàu chào mặt đất
    Còi ngân lên khúc giã từ
    Cửa sông tiễn người ra biển
    Mây trắng lành như phong thư.

    Dù giáp mặt cùng biển rộng
    Cửa sông chẳng dứt cội nguồn
    Lá xanh mỗi lần rơi xuống
    Bỗng... nhớ một vùng núi non.
    <theo Linh Dan>
     
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này