Fanfiction Công chúa ngủ trong rừng - Tạm dừng - Lulila

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Lulila, 15/11/15.

  1. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Tên tác phẩm: Công chúa ngủ trong rừng
    Tác giả: Lulila
    Tình trạng: Tạm dừng
    Thể loại: Thần bí
    Giới thiệu: Sâu trong khu rừng Sương mù, một cô gái đang say ngủ. Giấc ngủ ngàn năm gắn liền với lời nguyền của Chúa. Ngoài kia, lại có một chàng trai, theo tiếng gọi nơi con tim mà đánh cược số phận, bất chấp tất cả cứu nàng. Khi chuông đồng hồ của nhà thờ Clarith điểm 12 tiếng, liêu lời nguyền có được hóa giải? Liệu thứ đang ẩn giấu trong người con gái mảnh mai vẫn say ngủ là gì? Và rốt cuộc có bị phong ấn vĩnh viễn hay không?
    Nhân vật:
    Riliane Woodlove
    Aloid Tearsword

    Mục lục:
    Chương 1: Riliane - Tình cảm
    Chương 2: Riliane - Trước sinh nhật
    Chương 3: Riliane - Lâu đài trong rừng
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/1/16
  2. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 1: Riliane - Tình cảm.

    "Sáng sớm là lúc thích hợp nhất để chơi violin, Rin ạ!" Aloid đã vui vẻ nói với tôi như thế khi anh lôi tôi dậy vào sáng sớm. Ánh ban mai nhẹ nhàng phủ lên người Aloid, khiến mái tóc vàng của anh nhuộm một màu hồng nhạt. Chúng tôi đang ở vọng đình sau vườn. Aloid kéo cung đàn một cách điêu luyện, còn tôi lắng nghe âm thanh tuyệt diệu phát ra.

    Tôi và Aloid quen nhau từ năm tôi lên bảy, và chúng tôi vẫn làm bạn đến giờ. Với thân phận là con cháu Hoàng tộc, Aloid luôn giữ thành tích học tập xuất sắc. Không những thế, kiếm pháp của anh cũng rất giỏi. Chưa ai có thể đánh bại Đại tướng quân của Vương quốc khi mới mười lăm tuổi, nhưng Aloid làm được, và, với nhiệt huyết tuổi mười lăm, anh dụ dỗ tôi học đấu kiếm. Khi ấy tôi mới mười hai, ngây thơ tin tưởng vị "anh hùng" trước mặt mà không lường được hậu quả. Sức khỏe của tôi rất tệ, trải qua sự huấn luyện của Aloid, nó chuyển hóa thành bệnh. Tôi ốm liệt giường hơn ba ngày, khiến người lớn vô cùng lo lắng. Trong suốt những ngày ấy, Aloid ở bên tôi suốt... Chúng tôi thân thiết hơn qua từng ngày, và tôi hạnh phúc vì điều đó. À, nhưng mà thật sự thì khi ở bên Aloid - người được gọi là thiên tài, tôi luôn thấy thật... ưm... sợ. Anh ấy gần như hoàn hảo về mọi mặt, khiến bao nhiêu tiểu thư quyền quý để ý. Thế là nghiễm nhiên tôi trở thành "kẻ thù chung của phụ nữ" bởi vì suốt ngày kè kè bên Aloid.

    Tôi nhận ra mình có tình cảm với Aloid vào sinh nhật thứ 16. Anh đến sinh nhật tôi cùng một tiểu thư xinh đẹp, và lần đầu tiên tôi nhận ra mình biết ghen. Có rất nhiều người để ý Aloid. Dù đã rõ điều đó nhưng Aloid chưa bao giờ tỏ ra quá thân mật với bất cứ cô gái nào. Nhưng hôm ấy... Vị tiểu thư đó chính là Công nương Eche - một trong những vị Công nương trẻ tuổi và có quyền lực nhất. Nghe qua thì có vẻ Eche là người chững chạc lắm, nhưng thực tế cô hơn tôi một tuổi và tinh nghịch, hoạt bát nhưng không kém phần dịu dàng nữ tính. Tôi đã đoán rằng Aloid thích cô ở điểm này, vì đối với anh tôi luôn là một cô em gái phiền nhiễu, bắt anh bảo vệ, chăm sóc đủ kiểu. Suốt buổi tiệc ấy, tâm trí tôi cứ như treo trên cung đàn của Aloid, bềnh bồng trôi nổi. Và hệ quả là một chuỗi mà tôi không biết nên nói là bi kịch hay hài kịch nữa...

    Tôi giữ tâm hồn bay bổng ấy và đứng ngoài ban công mãi cho đến khi cha cất tiếng gọi tôi vào vì sợ gió lạnh. Thế là cái tấn bi (hài) kịch kia bắt đầu. Do không để ý, tôi bước hụt ở bậc thang đầu tiên và lăn xuống như một quả bóng. Tai hại hơn là tôi va phải Jack - anh hầu lúc ấy đang uống rượu nho, khiến chỗ chất lỏng sậm màu đó đổ ào lên chính mình. Tiếp đó, loạng choạng thế nào mà tôi húc phải bác đầu bếp đang bê đĩa thịt dê sốt. Và lẽ dĩ nhiên là người tôi lại được rưới thêm một lớp nước sốt vô cùng hấp dẫn. Nghĩ lại thì lúc đó tôi thật giống một miếng bít-tết rượu nho.

    Gia đình tôi không nằm trong giới quí tộc, do đó việc tôi ngã không những không làm cha mẹ xấu hổ mà còn làm mọi người vui lên hẳn, dù nhân vật chính là tôi vô cùng tủi thân. Bình thường tôi quan hệ rất tốt nhưng không tránh khỏi bị ghen tị chút ít do gần gũi Aloid. Vì vậy nên một số vị tiểu thư ở đó bắt đầu thì thầm to nhỏ về tôi. Một cô nói tôi là Lọ Lem, một cô khác nói tôi hậu đậu trong khi cha mẹ giúp tôi đứng dậy. Đang loay hoay kiếm cái gì lau mặt thì một chiếc khăn tay trắng chạm nhẹ vào gò má. Aloid lau mặt cho tôi và nói với cha mẹ: "Hai bác cứ tiếp khách, để cháu lo cho Rin ạ."

    Thế là cha mẹ yên tâm để anh đưa tôi rời khỏi đại sảnh. Vừa đi, Aloid vừa trêu tôi:

    - Em nhìn y chang món bít-tết hôm qua.

    Tôi cáu giận nhìn anh:

    - Đừng chọc em!

    Cuộc nói chuyện ấy đã xảy ra hai năm rồi nhưng giờ nhớ lại tôi vẫn thấy gần gũi như mới hôm qua. Tình cảm của tôi với Aloid lớn dần theo năm tháng trong khi từ phía anh vẫn chưa có phản ứng gì.

    Đúng lúc tôi đang chìm trong suy nghĩ thì đầu bị cốc nhẹ một cái. Aloid đã đến bên tôi từ lúc nào và anh nhìn tôi chăm chú. Ánh mắt anh như muốn hỏi: "Em đang nghĩ gì vậy?" Tuy nhiên anh không hỏi gì mà chỉ kéo tôi đứng dậy mà nói:

    - Đi vào thôi. Chắc bữa sáng đã xong rồi đó. - Rồi anh quay nhìn tôi. - Hôm nay em định đi gặp ai mà mặc đẹp thế?

    Mặt tôi nóng ran, trong lòng như nở hoa. Đồ ngốc! Em mặc đẹp chẳng phải là vì hôm nay anh sẽ đến sớm sao? Thật chẳng hiểu nổi tại sao anh lại được gọi là thiên tài nữa...
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/1/16
    Black Cat, Fuji and Diên Vĩ like this.
  3. Fuji

    Fuji ...
    • 93/98

    Mình đột nhiên hứng thú với truyện bạn ghê! Khá thú vị đấy. Chờ bạn viết chương hai rồi mình nhận xét luôn một thể nhỉ?!
    Mình sẽ đợi :">.
     
    Diên Vĩ, Đan Phong and Lulila like this.
  4. Ngọc Nhi Tử Băng

    Ngọc Nhi Tử Băng Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Fanfiction nhỉ? Bạn nên sửa lại chủ đề kẻo bị Mod nhắc nhở.
     
    Lulila and Kima JinL like this.
  5. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 2: Riliane - Trước sinh nhật.

    Ngày bé, mẹ vẫn kể cho tôi nghe câu chuyện cổ tích về chàng hiệp sĩ dũng cảm đã chém chết con rồng lửa nơi thung lũng Sương mù để cứu cả vương quốc. Tôi rất thích câu chuyện ấy và muốn kể cho Aloid nghe. Nhưng cha mẹ tôi một mực nói rằng tôi không được phép để bất cứ ai biết câu chuyện này. Lúc ấy, tôi đã vô cùng băn khoăn mà hỏi tại sao, mẹ tôi chỉ lắc đầu tỏ ý không muốn nói. Tôi biết thế nên cũng không hỏi nữa. Dù vậy thì tôi vẫn rất tò mò về điều mẹ không nói, và đầu óc trẻ con của tôi nhờ đó hoạt động vô cùng tích cực.

    Cuộc đời luôn tràn đầy những nghịch lí. Lúc nhỏ tôi mong muốn biết bí mật đằng sau câu chuyện cổ tích mẹ kể bao nhiêu, thì khi biết nó tôi mong nó biến mất bấy nhiêu.
    *
    Còn một tuần nữa thôi là đến sinh nhật thứ mười chín của tôi. Buổi tiệc đang được chuẩn bị, trong nhà ai cũng tất bật cả. Sáng nay Aloid có ghé qua đưa cho tôi một tấm thiệp mời được niêm phong bởi con dấu Hoàng gia hình hoa hồng đỏ. Đó là thiếp mời đến buổi dạ tiệc của Nữ hoàng vào tối hai ngày sau, và Aloid muốn tôi cùng đi. Chà! Kì này công việc nhiều hẳn.

    Lúc này đang là giờ trà chiều. Món bánh Brioche mà tôi yêu thích kèm với hồng trà quả thật là tuyệt diệu, khiến cho nhà thiết kế riêng của gia đình tôi, vốn là người vô cùng kén ăn khen tấm tắc. Chị ấy đến đây để giao bộ váy dạ tiệc, nhân được mời nên cùng tôi dùng trà chiều. Nhà thiết kế sành ăn đưa miếng bánh vào miệng, sau đó mỉm cười:

    - Chị ước gì có thể thiết kế cho em thêm vài chục bộ váy nữa, nhưng chắc không được rồi.

    Tôi nghiêng đầu không hiểu. Vừa định hé miệng ra hỏi thì chị đã dùng ngón trỏ ngăn lại, nói với tôi bằng giọng thần bí:

    - Đừng hỏi. Rồi em sẽ biết.

    Sau đó chị ấy ra về, bỏ lại tôi với những dấu hỏi trong đầu.

    Anh Jack đã đến thu xếp lại chiếc bàn và đem cho tôi bài tập hôm nay. Toán học, Văn học và Âm nhạc. Tôi cầm bút lông ngỗng, bắt đầu làm Toán. Các con số chạy vòng quanh như muốn làm tôi chóng mặt mà chết. Rõ ràng là tôi nắm rất rõ kiến thức cơ bản, nhưng hễ đọng đến vụ nâng cao chút xíu là lại hoa cả mắt lên. Nếu lúc này mà Aloid ở đây, chắc chắn anh sẽ cốc đầu tôi mà cười ha hả:

    - Em đúng là ngốc mà! Dễ như thế mà cũng không biết!

    Thế đấy! Thật sự là bực không chịu nổi. Tôi vứt cuốn sách Toán sang một bên và ôm sách Văn học vào lòng. Vừa lật trang sách thì...

    Giọng Aloid vang lên trong không gian yên tĩnh. Anh cầm cuốn sách mà tôi vừa quẳng đi, mỉm cười ấm áp:

    - Ai đã chọc giận em thế?

    Tôi lắc đầu ngán ngẩm. Chẳng ai chọc tôi cả, chỉ có mấy bài toán đáng ghét mà thôi. Aloid cũng không hỏi nữa mà chỉ đến bên tôi, ngồi xuống. Gương mặt anh ánh lên những tia lóng lánh. Có lẽ anh vừa trở về từ trường đấu kiếm. Vừa về mà đã tìm tôi? Khi câu hỏi ấy xuất hiện, trái tim tôi reo lên vui sướng. Chỉ cần được bên anh như lúc này tôi đã quá mãn nguyện.

    Mọi chuyện cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, cho đến buổi dạ tiệc ấy. Hôm đó tôi về muộn, chân mỏi đến rã rời nên cởi cả giày ra, đi bộ về phòng. Tình cờ khi đi ngang thư phòng, tôi nghe giọng cha mẹ. Thường thì giờ này hai người đang ở phòng ngủ chứ nhỉ? Tính tò mò trỗi dậy, đánh bay cả gia giáo. Tôi rón rén đi đến cửa phòng, nghe lén.

    Tại sao giọng nói của cha lại run rẩy như thế? Tại sao mẹ lại nấc lên khi nói về tôi? Và vì cớ gì mẹ lại nói rằng mình căm ghét vị hiệp sĩ trong câu chuyện cổ tích ấy? Tôi ngây người nhìn gương mặt cha mẹ trong ánh nến huyền ảo, đến nỗi đôi giày trên tay rơi xuống.

    Và đêm ấy, trước ngày sinh nhật thứ 19 của mình, tôi biết được bí mật bản thân vẫn hằng muốn biết. Một bí mật khiến cho gia tộc Woodlove rơi vào tăm tối, bí mật đã dập tắt mọi hi vọng tuổi trẻ cùng khát khao yêu thương trong tôi.

    Gia tộc Woodlove mang lời nguyền của Chúa, truyền từ thế hệ này sang thế hệ kia. Lời nguyền bắt nguồn từ cái chết của con rồng đen mà ông Sebas Woodlove đã chém chết. Trong vòng mười ba đời, hậu duệ của rồng đen sẽ được sinh ra và kí sinh trên con người, rồi đến năm thứ mười chín, nó sẽ thoát ra khỏi cơ thể tội lỗi, mang đến tai họa. Để ngăn chặn điều ấy, cả gia tộc quyết định sẽ đưa kẻ bị nguyền đến lâu đài trong khu rừng Sương mù, để giấc ngủ mà khu rừng mang đến sẽ phong ấn hậu duệ rồng đen và người bất hạnh mãi mãi.

    Tôi, Riliane Woodlove, sau sinh nhật thứ mười chín sẽ mãi mãi biến mất khỏi Vương quốc này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/2/16
  6. Sky Rivailler

    Sky Rivailler Cây bút tích cực
    • 28/34

    Mình comt nhá.

    Viết ổn nhưng diễn biến lại khá nhanh, giống như tác giả đang gấp rút cho qua đoạn dạo đầu để vào mạch truyện chính vậy, cá nhân mình không thích điều này lắm, đọc dễ có cảm giác chưa cảm nhận được gì đã hết chap. Dưới góc nhìn của mình thì, mạch truyện nên chậm một chút, đào sâu vào diễn biến sẽ hay hơn kéo qua nhanh như này.

    Ngoài ra, số tuổi trong truyện theo mình là nên gõ thẳng ra bằng chữ để đảm bảo tính thẩm mĩ cho truyện hơn, bạn chỉ nên dùng số trong một vài trường hợp đặc biệt.

    Đến chap 1:

    => Mình không nghĩ dùng từ "vọng đình" cho một tác phẩm có bối cảnh phương tây thời trung cổ là hợp lý, từ này chỉ nên dùng khi bối cảnh chính là Trung Quốc cổ đại, nếu ý bạn là một gian nhà nhỏ đặt trong vườn để vừa ngắm cảnh, vừa trà nước thì đó là "nhà mát".

    => "Một trong những vị công nương trẻ tuổi và quyền lực nhất" thì có liên quan gì đến việc "hơi già" bạn? Quyền lực của các công nương thời xưa thường chịu tác động nhiều bởi danh tiếng gia tộc, tức nếu một cô gái sinh ra và lớn lên trong gia đình Bá Tước, cô ta sẽ là Bá tước tiểu thư và tất nhiên, cô ta có quyền lực (nhờ gia đình, theo một cách nào đó). Hơn nữa, từ "công nương" vốn đã dùng để chỉ người phụ nữ quyền quý, con nhà quan rồi bạn. Thế nên trong trường hợp này, tuổi tác không hề ảnh hưởng tới quyền lực, vào thời trung cổ thì chỉ có tước vị ảnh hưởng đến quyền lực thôi.

    => Đối với các vị tiểu thư thì hình tượng rất quan trọng, một mặt vì được giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ, một mặt là đễ giữ thể diện gia đình nên những hành động như "trêu chọc" hay nói này nói nọ một đối tượng mình không thích chỉ diễn ra trong âm thầm, theo ngữ cảnh bạn mô tả thường là "cười khúc khích chế nhạo" hay "thì thầm to nhỏ" thôi.

    => Mình không hiểu từ này lắm, ý bạn là "tẽn tò"?

    Tiện thể, dù có nằm trong giới quý tộc hay không thì với một cô gái, nhất là trong ngày sinh nhật hết bị vấp té, đổ rượu đến đổ nước sốt lên người cũng là một điều gì đó khiến cô ta thấy tủi tủi muốn khóc rồi bạn, vì đó đáng ra là ngày cô ta được chúc mừng chứ không phải bị trêu chọc.

    Chap 2:

    => Hoàng tộc có con dấu với biểu tượng riêng, thường khi viết thiếp mời khách thì người phụ trách mời thiệp sẽ nhỏ ít sáp (thường là màu đỏ) lên miệng tấm thiệp, sau đó ấn con dấu này lên. Một phần để thông báo đến người được mời về vị thế của gia chủ, môt phần để tránh bức thư bị xem trộm.

    => Mình không hiểu lắm, ý bạn là "trong vòng 13 đời"?

    => Dùng "kí sinh" nghe nó hơi... hiện đại quá chăng? Trong khi bối cảnh chính trong truyện của bạn là khoảng thời trung cổ (mình đoán vậy), theo những gì bạn mô tả thì đây là một lời nguyền, tức nó sẽ ứng lên đứa trẻ nào sinh ra ở đời thứ 13, nên dùng "được sinh ra cùng với đứa trẻ mang lời nguyền" sẽ thuận tai hơn.

    Ngoài ra, mình nghĩ là nên thay đổi cấu trúc đoạn này một chút:

    Bản gốc của bạn gõ "năm thứ 19" rất dễ nhầm lẫn với niên đại, tốt nhất là thêm chủ ngữ vào thành "năm đứa trẻ ấy 19 tuổi" nghe sẽ thuận tai hơn.

    Ngoài ra, bạn nên lưu ý lại cách diễn đạt và cấu trúc câu, nhiều câu diễn đạt rất vụn và phần từ ngữ chưa được phong phú cho lắm, bạn nên tham khảo thêm nguồn bên ngoài để tìm tư liệu viết + cải thiện lối diễn đạt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/11/15
    Lulila, Vi An, Fuji and 1 other person like this.
  7. Kiera

    Kiera Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Tôi cũng nghĩ như vậy.
     
  8. Fuji

    Fuji ...
    • 93/98

    Mỗi lần chú Sky ra tay thật là công lực thâm hậu, con phục sát đất luôn ý >o<. Con khỏi comt nữa rồi :">.

     
    Đan Phong and Vi An like this.
  9. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    @Sky Rivailler , con đã sửa lại rồi ạ, còn gì mong chú giúp đỡ thêm.
    @Fuji.D , chú ấy ra tay không phải nội công thâm hậu mà là điểm huyệt đối phương luôn ấy. Mình "lói" không "lên" lời.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/11/15
    Fuji thích bài này.
  10. Neko Pok

    Neko Pok Cây bút mới
    • 3/6

    Lôi tớ vô đây chi vại :v
     
    Lulila thích bài này.
  11. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chương 3: Riliane – Lâu đài trong rừng

    Tôi khóc, rên rỉ tấm tức suốt một đêm đến mức sáng hôm sau mắt sưng húp và đau rát không mở ra nổi. Tủi thân bao lấy trái tim như một cái găng thô ráp cứa tôi rướm máu. Tại sao lại là tôi? Tôi cứ hỏi đi hỏi lại bản thân mãi như vậy đến khi thiếp đi vì mệt mỏi. Đêm ấy tôi mơ về một con quái vật. Nó xé toạc thân tôi. Nó dùng những ngón tay bẩn thỉu ghê tởm chạm vào cha mẹ. Và cuối cùng nó giết chết Aloid! Tôi không muốn chuyện ấy xảy ra, tôi phải bảo vệ mọi người. Phải đi…

    Nhưng trước khi biến mất, tội được phép đón sinh nhật thứ 19 cùng gia đình và Aloid. Có lẽ sau hôm ấy tôi sẽ không gặp họ nữa nhưng dù chỉ một khoảnh khắc bên những người tôi yêu mến, tôi sẽ trân trọng nó. Tôi sẽ mặc bộ váy đẹp nhất, mới nhất. Sẽ bỏ đi chiếc cài đơn điệu mọi khi, thay vào đó là một đóa hoa tươi thơm ngát. Tôi sẽ vui vẻ hết mức có thể trong ngày hôm ấy để cho dù có phải ngủ vùi đến chết, thì cái chết sẽ đi cùng những kí ức đẹp đẽ nhất

    Tôi nghe thấy tiếng chuông nhà thờ Clarith ngân vang. Mẹ nói chuông chỉ kêu 12 tiếng khi con quái vật sống dậy hoặc khi nó chết đi. Tiếng chuông báo hiệu cho sự sống cũng như cái chết của lời nguyền đã lặp đi lặp lại suốt trăm năm. Một ngày nào đó, nó cũng sẽ ngân vang, và tôi mong tiếng chuông ấy báo hiệu cho cái chết của tôi.

    Ngày mai là sinh nhật tôi nên hôm nay rất bận. Tôi thử bộ váy áo mới nhất của mình và yêu cầu chị giúp việc Adlin cho món brioche yêu thích vào thực đơn ngày mai. Đang trong lúc bận rộn lại có thư của Aloid. Nó thật sự khiến tôi không vui, vì Aloid báo rằng anh không thể đến dự sinh nhật tôi. Anh phải dự dạ tiệc của công nương Eche. Điều đó hoàn toàn đúng. Eche là người của giới quý tộc, còn tôi cùng lắm chỉ là con cháu một dòng họ đã bị tước bỏ danh hiệu từ trăm năm trước. Nhưng tôi vẫn buồn. Thế là tôi không thể gặp anh lần cuối trước khi ra đi…

    Đi kèm với lá thư có một chiếc dây chuyền đáng yêu. Mặt dây chuyền là hình khóa nhỏ xinh đen tuyền, bóng loáng. Khi chạm vào nó, tôi có một cảm giác kì lạ không sao diễn tả được. Cũng chỉ là trong khoảnh khắc. Có lẽ là một sự trùng hợp bất ngờ, món quà Aloid tặng vô cùng hợp với bộ váy áo tôi định mặc ngày mai. Thế là nó nghiễm nhiên được đưa vào danh sách phục trang.

    *

    Hoàng hôn buông xuống với màu hồng cam kiều diễm. Chúng tôi bắt đầu chào đón các vị khách dự tiệc. Là một bữa tiệc thân mật nên gia đình tôi không mời quá nhiều, chỉ một vài người quen thân. Lúc Meirine – nhà thiết kế sành ăn – đến, chị ôm chầm lấy tôi. Tôi nghe giọng chị nghèn nghẹt qua lời nói:

    - Vui vẻ nhé!

    Tôi cũng ôm lấy chị và cười. Tất nhiên rồi! Tôi chỉ còn có một ngày, tất nhiên tôi phải vui vẻ rồi. Hôm nay Meirine dùng một thứ nước hoa gì cay quá. Nó làm mắt tôi cay xè và mũi tôi nghẹt lại.

    Tóc Meirine mang màu nâu sậm và nó bị chị cắt ngắn ngủn. Bình thường nhà thiết kế của tôi thích màu đỏ, người ta cũng gọi chỉ là Quí bà Đỏ hoặc Huyết Phu nhân, cho dù Meirine độc thân. Chị là người con gái mạnh mẽ, như một bông hồng đỏ vậy – lộng lẫy nhưng cũng đầy gai. Meirine rất tốt với tôi, và tôi yêu chị nhiều lắm.

    Tiệc bắt đầu. Chúng tôi cắt bánh sinh nhật, uống mừng tuổi 19 của tôi và cười xòa. Không khí vui hẳn lên khiến tôi muốn khiêu vũ. Thế là anh Jack tình nguyện làm nhạc công. Dù là người làm nhưng anh rất giỏi piano, tôi bắt cặp với chị Adlin và say sưa nhảy trong điệu nhạc vui tươi. Cười nói, ăn uống, nắm tay mọi người để cảm nhận cái hơi ấm mình sắp phải rời xa mà lòng tôi bồi hồi. Rồi đây khi tôi ra đi có còn ai nhớ về tôi? Không còn đâu! Sau khi ra đi, kẻ mang lời nguyền sẽ biến mất khỏi kí ức của tất cả mọi người. Đó hẳn là một món quà đính kèm.


    Tiệc tàn. Khách về hết, những cỗ xe ngựa xa dần. Không khí vui vẻ biến mất, nhường cho sự u ám tột cùng. Cha tôi, không nói không rằng, lên phòng sập cửa lại. Ông không tạm biệt, à, vĩnh biệt tôi. Mẹ tôi thì khóc. Bà cho tôi một ít brioche yêu thích và nói rằng sau khi tôi đi rồi, biến mất mãi mãi rồi, bà vẫn sẽ sống tốt. Nhưng giọng mẹ tôi run run và âm thanh phát ra như sắp vỡ vụn từng mảnh. Tôi ôm chầm lấy mẹ, cố gắng ghi nhớ thật kĩ hương hoa hồng đầy ấm áp, thân thương. Con yêu mẹ, yêu tất cả mọi người.

    Và tôi đi. Xe ngựa đã chuẫn bị sẵn, tôi chỉ cần lên xe và đến lâu đài trong rừng. Một mình. Khi đến đó, tôi sẽ nằm xuống chiếc giường trên tầng cao nhất và đi vào giấc ngủ. Giống như công chúa ngủ trong rừng ấy nhỉ? Nhưng sai rồi. Tôi là Quái vật ngủ vùi. Sẽ không có ai đến đây và trao tôi nụ hôn ngọt ngào, không ai nhớ đến tôi…

    Rừng Sương mù bao quanh phía Đông của thủ đô Acess - nơi gia đình tôi sống. Đường đêm yên tĩnh chỉ có tiếng xe ngựa lộp cộp. Phía trước chính là bìa rừng. Không có rào cản hay lính canh. Khu rừng ngăn cách thủ đô với thung lung nơi ông Sebas Woodlove giết chết con rồng. Tất cả mọi người đều sợ khu rừng này. Bởi vì có một truyền thuyết kể rằng, linh hồn con rồng năm ấy vẫn lảng vảng đâu đây…

    Trời tối và lạnh kinh khủng. Tay tôi tê cóng nhưng vẫn phải cầm dây cương. Không biết từ bao giờ mà lòng tôi đã bình ổn. Không còn đau đớn, buốn tủi, tôi chỉ thấy mi mắt trĩu nặng. Chắc hẳn đây là lí do gia tộc Woodlove chọn rừng Sương mù làm nơi kẻ bị nguyền an nghỉ. Một nơi yên tĩnh không ai biết và không khí trong rừng làm người ta muốn ngủ.

    Nhưng ai đã xây lâu đài trong rừng nhỉ?

    Tôi đã tự hỏi bản thân như thế khi thấy lâu đài hiện ra. Một tòa lâu đài u ám với những dây tường dây xuân phủ đầy trên tường. Không khí xung quanh trĩu nặng. Tôi xuống xe, dắt con ngựa quay đầu lại và quất vào mông nó một cái. Chiếc xe ngựa rời xa cùng những tiếng lộp cộp. Còn lại một mình, tôi bước đến cửa lâu đài. Cánh cửa bằng gỗ không đóng. Nó hé ra một khi hở đủ để tôi lách vào.

    Thật bất ngờ! Bên trong lâu đài thắp nến và mọi thứ sạch sẽ như có người dọn dẹp. Nhưng chỉ có gia tộc Woodlove và Meirine – vì một lí do nào đó, biết về nơi này cơ mà. Có gì thật đáng ngờ.

    Tôi đi lên cầu thang. Tay vịn không chút bụi bẩn, cứ như có ai vẫn lau nó hằng ngày. Thế rồi tôi đến tầng cao nhất.

    Căn phòng ngủ khá rộng với một chiếc giường lớn. Nếu không có ai ở đây, tôi chắc rằng trên giường ít nhất phải có một bộ xương. Cha tôi nói lâu đài này bị bỏ không, chẳng ai đến đây trừ kẻ bị nguyền rủa cả. Vậy tại sao mọi thứ đều sạch sẽ và không có bộ xương nào trong phòng? Thật kì lạ.

    Nhưng suy nghĩ làm gì cơ chứ? Nhiệm vụ của tôi là nằm xuống chiếc giường đó và ngủ. Thế thôi.

    Tôi lên giường, kéo chiếc chăn có mùi hoa hồng đắp vào. Và tôi ngủ.

    Tạm biệt, à không, vĩnh biệt thế giới này! Vĩnh biệt cha mẹ! Vĩnh biệt Aloid và Meirine cùng tất cả những người thân yêu của tôi!

    Trong một khoảnh khắc, dường như tôi nghe ai đó hát lên: "Lu…li…la…Lu…li…la…"
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/2/16
    Diên Vĩ and Thủy Hàn like this.
  12. Vian Co

    Vian Co Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    1.Khái niệm “lời nguyền của Chúa”, anh thấy không hợp.

    2.Trong lời giới thiệu có những cái in nghiêng, nên diễn giải ra rõ ràng thì hay hơn.

    3.Trước câu: “Chúng tôi đang ở vọng đình sau vườn”, nên xuống dòng để phân biệt là không gian ngủ.

    4. “bi (hài) kịch”, có khái niệm bi hài kịch mà. Bỏ ngoặc đơn cũng được mà.

    5.Ở chương 1, hình như chưa giới thiệu quan hệ gia đình 2 nhân vật chính.

    6.Nên giới thiệu sơ qua về vương quốc.

    *Lời văn của em rất tốt.
     
    Diên Vĩ, Lulila and Mia like this.
  13. Vian Co

    Vian Co Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    1.Chính vì quan hệ 2 gia đình chưa rõ nên “thiếp mời đến buổi dạ tiệc của Nữ hoàng” không rõ cho lắm. Đâu phải gia đình nào cũng được mời phải không? Hay gia đình nh.v.nữ chính có quen biết nữ hoàng?

    Và cũng không cần viết hoa từ nữ.

    2.”Vẫn hàng muốn biết”, từ “hằng” đúng hơn.

    3.Anh chưa thấy dấu hiệu nào cho thấy Riliane Woodlove là người được chọn.

    4.“Khác về hết”à “khách”.

    *Em biết cách lôi cuốn lắm. Ở cái tuổi của em, viết được như vậy là giỏi lắm!
    *Con rồng có hoá thân thành người không? Hay linh hồn nó còn tồn tại?
     
    Diên Vĩ, Lulila and Mia like this.
  14. Lulila

    Lulila Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Đây là do Ril kể, cô ấy không biết sự thật nên khi nói mới có phần châm biếm và xót xa như vậy ạ.
    Cái này... em sẽ xem lại ạ.
    Chỉ cần hiểu theo 1 trong 2 khái niệm nên mới có ngoặc ạ.
    Nam chính ạ.
    Lỗi đánh máy.
    Khi nào em viết chương 4 sẽ nói rõ.
    Senpai quá khen, em còn phải học nhiều ạ.
    Cái này em ko rõ. Senpai có thể xem ở đây. Bài hát này là gốc rễ câu chuyện, tất nhiên em có thay đổi ạ.
    Cuối cùng, em cảm ơn nhiều ạ.
     
    Vian Co thích bài này.
  15. Switch Meow

    Switch Meow Cây bút kinh nghiệm
    • 53/74

    Hay rồi. Nàng ra tiếp đi. Hè sắp đến rồi. Nàng nhanh ra chương!
     

Chia sẻ trang này