Truyện dài Cô Gái Hai Màu Sắc - Đang sáng tác - Lâm Tâm Dy

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi Lâm Tâm Dy, 6/4/17.

  1. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Tên tác phẩm: Cô Gái Hai Màu Sắc
    Tình trạng: Tạm ngừng
    Tác giả: Lâm Tâm Dy
    Thể loại: Truyện dài

    Tình trạng sáng tác: Không bắt buộc
    Lịch đăng: Không bắt buộc
    Độ dài: không bắt buộc
    Giới hạn độ tuổi đọc: không giới hạn
    Cảnh báo về nội dung: không có
    Văn án/ nội dung truyện: không bắt buộc

    Tóm tắt: đọc rồi sẽ biết ạ
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/7/17
  2. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 1
    image.jpg
    Không khí Tết vui vẻ, náo nhiệt đã nô nức tràn về khắp mọi nơi. Nhà nhà vui mừng đi chợ Tết, chọn mua những chậu bông đẹp nhất để mang về chưng. Ngày 30 Tết, ngày cuối cùng của một năm và chuẩn bị bước sang một năm mới vạn sự tốt lành, ai ai cũng dọn dẹp nhà của để đón năm mới, tạm biệt năm cũ.
    Trong một khu chợ đông vui ngày cuối năm.....
    - Lâm Khả, cậu xem !!! Chậu bông kia đẹp quá kìa, mua về trang trí cho cánh cổng nhà cậu thì khỏi chê.
    - Hi, Diệp Thanh, cậu thích chậu ấy như vậy thì mua đi, tớ không hứng thú với hoa hoè gì đâu.
    - !!! Con Khả này !!! Đi chợ hoa với nó quả là một sai lầm to lớn . !!! Phải rồi, ..... Nguyệt Dạ, cậu thấy thế nào ???
    - Thôi đi cô nương, chậu hoa này chừng nửa tháng sau chết úa ngay, tớ không hứng.
    - Thế thì thôi. Hay bọn mình đi chọn mua vài bộ áo Tết đi nha. Diệp Thanh cố gắng nài nỉ.
    - Ừ, rồi đi. Bọn tớ khổ cậu quá. Nguyệt Dạ gượng ép đồng ý.
    Tại một nơi khác.....
    - Phong Lãnh, hôm nay bọn mình đưa cậu đi chợ Tết cuối năm một lần nhé ! Ngạo Vĩnh háo hức hỏi.
    Lâm Ngạo cười : - Được đó, từ trước đến nay tôi chưa đi chợ Tết lần nào, không biết nó ra sao ???
    - Ừ, tới đó tôi sẽ chạy thật nhanh đến quầy hàng chọn mua những thứ tốt nhất về chơi Tết. Ngạo Vĩnh vẫn điệu bộ háo hức lắm.
    - Tôi không muốn đi.
    Giọng nói vang lên khiến không khí trầm xuống. Lâm Ngạo ngạc nhiên: - Tại sao ??? Đi sẽ rất vu , cậu không muốn đi thật à ???
    - Chân tôi không tiện đi lại, sợ sẽ làm hỏng cuộc vui của hai người, tôi ở lại sẽ không phiền đến các cậu, Phong Lãnh trầm buồn nhìn xuống đôi chân của mình, cậu thở dài.
    Bốp !!! Một cái vỗ vai rõ đau. Cậu đang nói gì thế ??? Chuyến đi lần này bọn tôi đề ra là để dành riêng cho cậu , cậu mà không đi thì chúng tôi đi làm gì nữa. Huyết Ngạo nói.
    - Thôi, hai người rườm rà phức tạp quá, Phong Lãnh giờ cậu đi hay không là do tôi quyết định, tôi bảo cậu đi thì cậu nhất định phải đi. Dứt lời Ngọc Vĩnh quay chiếc xe lăn đẩy Phong Lãnh ra ngoài.
    - Lâm, hôm nay tớ nghe nói sẽ có pháo bông đấy, chúng ta có đi xem không ??? Nguyệt Dạ hỏi.
    - Đương nhiên , tới Tết là tớ chỉ mong có vậy mà. Lâm Khả đáp bằng giọng háo hức.
    - Huhu, nặng quá đi mất . Diệp Thanh than thở.
    - !!! C.... Cậu tính mua hết cái chợ hay sao mà lấy lắm thế ??? Nguyệt Dạ giật mình nhìn ra sau.
    -Còn không mau lại sách hộ tớ.
    Sau một lúc vui chơi...
    - Về nhé, tạm biệt, hẹn cậu 10:00 tối nay.
    - Ừ, bye hai cậu....
    Vừa về đến nhà,.... Lâm Khả bưng mớ đồ mà cô mua đem vào nhà rồi lớn tiếng gọi : - Mẹ ơi, giúp con với mẹ !!!
    Xong xuôi mọi việc cô ngồi vào bàn.
    - Mai con phải dậy sớm đi lễ Chùa đầu năm nghe chưa ??? Tối có đi chơi thì về sớm đó. Mẹ cô dặn dò.
    - Vâng, giờ con đi ngủ được không mẹ ??? Mệt mỏi quá đi , làm tới tận 29 Tết mới được nghỉ, con kiệt sức mất rồi. Nói xong Lâm Khả đi thẳng lên phòng.
    - Mới đi chơi về mà bảo kiệt sức. Mẹ cô nói mỉa.
    Căn phòng thật ngập tràn sắc nắng nha, mọi thứ đều xinh đẹp nhưng sao lại có mấy thứ vũ khí kỳ lạ ở kia ?

    Hết chap 1
    Còn cháp 2 diễn biến như thế nào ??? Các bạn đọc đi rồi sẽ biết . Hẹn các bạn kì sau nhé !!!
    [\spoiler]
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/17
  3. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 2
    image.jpg
    Mẹ cô nói mỉa rồi nói vọng lên: - Mai nhớ dậy sớm đi lễ Chùa đầu năm nghe chưa ???
    Tối đó....
    - Ê con kia, mày có nhanh lên không thì bảo?. Nếu còn lề mề ở nhà luôn. Diệp Thanh giọng hối hả.
    - Rồi rồi tớ biết rồi đợi chút đi. Lâm Khả nói còn tay thì đang cột dây giày. Bước ra xe mà Diệp Thanh dắt ra sẵn trước cổng, Lâm lên ga rồi cùng hai cô bạn đi chơi.
    Đến nơi bắn pháo hoa, ba cô nàng dắt xe vào tiệm gửi rồi nhanh chóng đi tìm chỗ thích hợp để ngồi xem.
    - Tại sao năm nay lại có pháo bông nhỉ ??? Mà Tết người ta cũng hay bắn pháo bông để làm gì ??? Diệp Thanh hỏi đầy thắc mắc khuôn mặt đầy sự mong chờ được giải đáp.
    - Hủ tục đơn giản thế mà cậu không biết à ??? Mỗi diệp Tết người ta thường bắn pháo hoa để ma quỷ sợ không dám làm phiền đến con người. Lâm Khả nói với vẻ đầy tự tin.
    - Ủa, Khả này pháo hoa năm nay sẽ bắn trễ ba phút đó.
    - Ờ, cậu nói thật không đó? Người ta bắn pháo đúng giờ giao thừa mà.... Diệp Thanh nói mỉa.
    - Các cậu quên tôi có khả năng thấy được tương lai à.
    - Nhưng lần này có đúng hay không?
    Lâm Khả nói rồi quay lưng chỉ về phía quán hàng rong bên đường:
    - Qua đấy ăn chút gì đi các cậu.
    Cả bọn gật đầu đi theo.
    11:59....
    - Oa sắp tới giao thừa rồi. 1 phút nữa pháo hoa sẽ được xuất hiện trên bầu trời yên tĩnh và tuyệt đẹp này.
    Diệp Thanh thơ thẩn nhìn lên bầu trời, còn Khả thì lấy điện thoại ra mở chế độ quay video để chuẩn bị quay lại khoảnh khắc tuyệt đẹp đó.
    12:00...
    Mọi ng bắt đầu nhốn nháo khi chưa thấy điều gì xuất hiện, không khí bắt đầu ồn ào....
    - Tại sao chưa có pháo bông nhỉ?
    - Xảy ra sự cố gì à?
    - Đã trễ 2 phút rồi.....
    Nhiều người thắc mắc, bàn luận hỏi nhau:
    - Haizz!!! Là do nòong pháo nó bị nghẹt nên chưa bắn được pháo bông đó mà.
    Một số người nói với nhau.
    12:03.... Bùm..... Bùm....
    - Oa, bắn rồi kìa đẹp thật....
    Những lời khen trầm trồ không ngớt của nhiều người. Những chùm pháo hoa được bắn lên cao giữa bầu trời tĩnh lặng và đã phá tan màn đêm yên bình, những hình thù hoa, lá hiện lên giữa nền trời đen đầy sao, khiến cho mọi thứ trở thành một bức tranh tuyệt đẹp mà mới lạ.
    Tại một nơi khác...
    - Cậu định vẽ đến bao giờ nữa??? Không xem pháo hoa à???
    Lâm Ngạo nhìn vào bức tranh của Phong Lãnh cau mày hỏi.
    - Hừm, ở nơi cao như thế này cảnh vật lạ rõ ràng nên vẽ lại thì có sao.
    Phong Lãnh trả lời tay vẫn vẽ, mắt vẫn nhìn vào bức tranh. Còn Ngạo Vĩnh chẳng màng gì ngồi xem rất nghiêm rúc.
    Tối 30 Tết kết thúc khá êm đẹp.
    Sáng mùng 1.
    - Lâm Khả dậy ngay, con có biết hôm nay là ngày gì không mà còn ở đây ngủ nướng???
    Vương Lâm-mẹ cô, gọi với vẻ đầy tức giận, còn tay thì đang kéo chiếc chăn ra khỏi người Khả.
    _______________________________________
    [\spoiler]
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/4/17
    Lâm Khả Anh thích bài này.
  4. Đan Phong

    Đan Phong Darling
    • 103/123

    Chào tác giả, cảm phiền bạn đọc kĩ lại Quy định chung của chuyên mục Tự sáng tác nhé! Vì trong bài viết có rất nhiều lỗi sai và thiếu sót. Trước hết là tiêu đề, mình đã sửa cho bạn. Thứ hai là thông tin của tác phẩm phải bao gồm những nội dung sau:
    • Tên truyện:
    • Tác giả:
    • Thể loại:
    • Tình trạng sáng tác:
    • Tình trạng đăng: Không bắt buộc
    • Lịch đăng: Không bắt buộc
    • Độ dài: Không bắt buộc
    • Giới hạn độ tuổi đọc:
    • Cảnh báo về nội dung (nếu có):
    • Văn án/Nội dung truyện: Không bắt buộc
    Và quan trọng nhất là trong bài viết của bạn còn viết tắt rất nhiều và sai về quy tắc trình bày đã được đề cập cụ thể trong nội quy. Nên mình mong bạn sẽ hợp tác sửa bài trong thời gian sớm nhất. Bạn có ba ngày kể từ khi bạn nhận được thông báo này.
     
    Lâm Khả Anh thích bài này.
  5. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 3
    - Mẹ à! Tết cho con ngủ nướng một chút thì có sao. Cả năm mới được một lần mà.
    Khả uể oải ngồi dậy. Dụi dụi mắt.
    - Con ko nghe người ta nói là Tết không được ngủ nướng, nếu ko cả năm con sẽ bệnh nằm liệt giường.
    Mẹ Khả nói giọng hù doạ.
    - Mẹ à, sao có thể vừa ngày đầu năm mẹ đã trù con gái mẹ cả năm liệt giường như thế??? Với lại mẹ cũng không nghe người ta nói trong ba ngày Tết không được đánh thức người đang ngủ nếu không cả năm sẽ bị hối thúc trong công việc. Mẹ muốn công việc của con gặp trục trặc à???
    Khả nói rồi ngồi dậy bước vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.
    - Trời ơi, cái con bé này tôi nói một mà nó cãi lại mười. Nhanh lên còn đi chùa đầu năm lấy lộc.
    Nửa tiếng sau....
    Lâm Khả bước xuống nhà với chiếc áo thun xanh, chiếc quần jeans xanh đậm trên vai đeo một túi xách nhỏ và đi đôi giày bata cổ cao, đầu tóc buộc gọn, cô đội cái nón đen và khoác chiếc áo khoác jeans cổ tay xắn cao ra dáng ( vâng, mắt thẩm mĩ tôi hơi kém, chỉ toàn là đen thôi vì tôi cuồng đen, may mà ko cho cả bộ đồ nó đang mặc là màu đen nếu ko, ko biết sẽ trở thành ng hay là sát thủ nữa ).
    - Con định đi lên chùa hay đi làm sát thủ hả?
    Mẹ cô hỏi với vẻ ko chút hài lòng.
    - Dạ ,làm sát thủ mẹ ạ!
    Cô trả lời thản nhiên có ý trêu trọc. Xong bước ra dắt chiếc xe tay ga ra sân.
    - Con gái yêu quý, vào thay bộ khác ngay.
    Mẹ cô giọng ngọt nhưng đầy sát khí.
    Cô chẳng thèm để ý rồi chạy thẳng ra đường và nói vọng vào nhà:
    - Con làm sát thủ thì cần gì phai thay đồ, bye mẹ yêu nhé!!!
    Mẹ cô thở dài, lắc đầu rồi cầm ly trà đặt trên bàn uống cạn cho đỡ tức.
    - Không biết nó có phải con mình hay không, cứng đầu chẳng biết giống ai???
    Bà tự nói rồi đi vào bếp nhìn phần ăn sáng nói:
    - Con bé này còn chưa ăn sáng đây. Hừm.
    Bà nheo mắt rồi mang phần ăn để vào tủ lạnh xong lên phòng.
    Cất chiếc xe ngay ngắn vào trong bãi giữ xe.... Coi bắt đầu vào chùa thắp hương, lạy Phật,.... Mọi chuyện mau chóng hoàn thành, đâu vào đấy cả, Lâm Khả mới đi dạo một vòng quanh chùa. Chợt cô thấy một nơi khá đông, tò mò Lâm Khả chạy vào xem thì ra là phu nhân nhà Phong Lãnh muốn tìm vợ cho con trai mình. Cô bỏ đi ko chút hứng thú.
    Xìiiii!!! Thời buổi này còn việc tìm vợ ép hôn thế này sao??? Tốt nhất là đi chỗ khác. Mà không biết vị thiếu gia đó như thế nào nhỉ??? Chắc cũng đẹp trai nên mới nhiều người đến như vậy. Mà cũng chẳng liên quan gì đến mình. Cô vừa đi vừa lẩm nhẩm một mình chẳng để ý xung quanh.
    - Cô gái nào có thể làm cho con trai tôi nói bất cứ từ ngữ nào thì sẽ đc làm vợ nó và sau này sẽ được một phần gia sản của tập đoàn Phong Lãnh.
    Nghe thì có vẻ dễ, nhưng nhìn khuôn mặt của anh ta thì chẳng có cô gái nào dám mở lời. Nét mặt đầu sự khinh bỉ, lạnh đến đóng băng mặt dù rất đẹp trai nhưng cũng khó có cô gái nào đến gần được, ánh mắt anh ta như mún nói" biến đi, đừng đến gần tôi".
    Nhiều cô gái tự tin với sắc đẹp của mình chỉ bước đến gần rồi nói một vài câu giao tiếp chẳng hạn như: " xin chào, em tên là....." Còn hắn ta thì đến một cái nhìn cũng không có.
    Ngồi trên chiếc xe lăn anh ko thể đi hay....
    ________________________________________
    Trong chương 4, ai sẽ làm cho con trai của tập đoàn Phong Lãnh nói??? Đón đọc tập sau sẽ biết ạ. Xin cáo từ. * cúi đầu*
     
    Lâm Khả Anh thích bài này.
  6. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 4
    Ngồi trên chiếc xe lăn anh ta không thể bỏ đi hay có bất kì phản kháng nào chỉ có thể nghe theo mọi sắp đặt của Dạ Âu Luyên- mẹ anh, nhưng trước đó anh đã có thoả thuận là sẽ ko nói gì cho đến khi gặp đuowjc người nào vừa ý. Ban đầu bà phản ứng rất dữ dội nhưng cuối cùng cũng phải đồng ý. Còn Phong Lãnh anh ta tự nói với mình rằng: " dù trời có sập thì anh cũng không nói câu nào".
    Đến bây giờ thì đã có rất nhiều cô gái thử qua nhưng vẫn chưa có ai làm cho anh ta nói, mắc dù Dạ Âu Luyên đã rất ưng ý với nhiều người
    - Hừm, đúng thật vô vị, ở đây chỉ tội lãng phí thời gian của tôi.
    Dứt lời Phong Lãnh quay bánh xe đi ra khỏi đám đông. Còn Lâm Khả, cô chỉ mãi nghĩ ngợi lung tung chăng nhìn ngó xung quanh, chính vì vậy khiến cô đạp phải đuôi của một con chó hung dữ ( chết rồi Lâm Khả >.<).
    - Gừ..... Gừ!!! Con chó gừ chỉ chực táp cô và rồi mọi chuyện như mọi người đang nghĩ, theo quán tính cô quay đầu chạy bán sống bán chết và côn chó cũng chạy theo chỉ để xực được kẻ đã đạp vào đuôi nó.
    - Trời ơi!!! Có ai cứu tôi với!!!
    Cô vừa chạy vừa kêu cứu còn người chủ của con chó cũng vội vã đuổi theo. Thế là, theo quỹ đạo người chủ rượt con chó, con chó rượt Lâm Khả, còn Lâm Khả chạy thục mạng.
    - Mẹ ơi, cứu con, đi Chùa mà cũng có người dắt chó theo hả trời? Mới đầu năm đã bị chó rượt chắc hôm nay ko toàn mạng trở về mất....
    Cô chạy vẫn chạy bỗng....... RẦM!!! ( ủa hình như đụng phải ai rồi thì phải nha???) cô tung phải một thứ gì đó, chưa kịp hoàn hồn thì con chó bổng nhảy xổng tới, cô tưởng phen này chết chắc, cũng may người chủ của con chó đó đến kịp thời cản nó lại chứ nếu ko tết này có mà đón tết trong bệnh viện. Bây giờ thì con chó đã được giải quyết, nhưng vấn đề rắc rối bây giờ là cô đang chống tay và dựa lên một thứ gì đó. Quay đầu lại là một chàng trai khôi ngô, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô căm ghét.
    - Biến ra.
    Cô giật mình nhanh chóng đứng dậy, nhìn chiếc xe lăn cô hốt hoảng khi mình vừa đụng phải một người ngồi xe lăn, cô đứng dậy phủi sạch quần áo rồi vội dựng chiếc xe lăn lên. Cô đứng hình không chút phản ứng gì trước những lời xì xào, bàn tán của những ng đứng xung quanh và một phen thót tim của họ với con chó lúc nãy.
    - Cô đần hay sao mà đứng đó, còn không mau giúp tôi.
    Anh ta nói với vẻ mặt đầy sát khí, khuôn mặt tức giận cực độ chỉ muốn giết chếc cô ngay lúc này( chết rồi, chạy đâu ko chạy nhè vào người khó tính mà đâm nữa chứ). Lâm Khả có chút sợ hãi không phải sợ hắn ta mà là cô còn chưa hoàn hồn lại được với vụ lúc nãy thì bây giờ đã xảy ra chuyện rắc rối này. Cô nhanh chóng đỡ anh ta lên nhưng.... Anh ta là con trai,mà chân lại không đi được, vì vậy với sức của một cô gái thì làm sao có thể đỡ anh ta lên xe lăn. Cũng may ngay lúc đó vệ sĩ của anh ta đến để đỡ anh ta lên xe lăn chứ không có chết cô chẳng tài nào đỡ anh ta lên xe được.
    Sau khi đỡ anh ta lên xe lăn cô xin lỗi rất thành tâm, còn hắn thì chẳng đếm xỉa tới. Cô lảm nhảm:
    - Hừm, thái độ gì đây? Mình đã xin lỗi rồi mà hắn không thèm nói một câu tỏ ý bỏ qua là sao? Nhìn cái bản mặt của hắn bây giờ chỉ muốn đập cho một trận.
    - Đang nói gì tôi?
    Anh ta vẫn nhìn cô bằng ánh mắt....
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    Yeah, xong chương 4 rồi, chương 5 diễn biến thế nào thì hãy đọc đi rồi biết nha, chương 5 ko biết có hấp dẫn ko ta??? Đón xem nha -_^
     
    Lâm Khả Anh thích bài này.
  7. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 5
    Anh ta vẫn nhìn cô bằng ánh mắt đó.
    Cô cũng nhìn lại, hai cặp mắt đối nghịch nhau.
    - Hứ, dù gì tôi cũng xin lỗi anh rồi, ở đây chắc không còn chuyện gù liên quan đến tôi nên...
    - Biến mau
    Lâm Khả chưa kịp dứt lời thì hắn đã lớn tiếng đuổi cô. Nhưng nó lại rất hợp ý cô, vì cô cũng chẳng muốn ở đây nhìn khuôn mặt của anh ta chút nào.
    Cô đang định bước đi thì có một giọng nói vang lên
    - Khoan đã
    - Hử, lại gì nữa đây?
    Cô quay lại, là một phu nhân ăn mặc rất sang trọng làm cho phu nhân ấy trở nên trẻ trung
    - Cháu sẽ trở thàmh con dâu của tôi!!!
    Từng câu chữ rõ ràng như thánh chỉ ban xuống, làm Lâm Khả ngây người ra lúc lâu xong mới bật ra tiếng
    - G...Gì chứ!!! Đây là đang xảy ra chuyện gì???
    - Phải, cháu không nghe lầm đâu
    A phụ nữ vừa nói xong, Lâm Khả lập tức phản ứng lại
    - Tại sao? Vì cớ gì tôi phải lấy con trai của phu nhân trong khi chúng ta chưa hề quen biết nhau và chúng tôi cũng chưa gặp nhau bao giờ...Tôi không đồng ý
    Người phụ nữ đó cười rồi tiếp lời
    - Đúng là tôi có hơi vô lý, cô nói là hai người chưa bao giờ gặp mặt phải không??? Chẳng phải hai đứa vừa gặp mặt và nói chuyện với nhau đấy sao??
    - Ph...Phu nhân nói là anh ta??
    Lâm Khả kinh ngạc chỉ tay về phía người bị cô đụng phải lúc nãy rồi cứng rắn phản đối
    - Tôi không đồng ý
    - Cháu không chấp nhận cũng phải chấp nhận
    Người phụ nữ cứng rắn nói
    - Tôi không đồng ý
    Cô phản đối tới cùng
    - Tôi cũng không chấp nhận
    Phong Lãnh càng cứng rắn phản đối kịch liệt hơn
    - Con không có quyền phản đối hay không phản đối. Đây chẳng phải là ý của con sao? Cô gái này đủ điều kiện. Chẳng phải lúc nãy con đã nói chuyện với cô ấy rồi hay sao?
    - Các người nói gì tôi đ*** hiểu gì cả? Dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi cũng chỉ là người đi Chùa như bao người khác thôi. Khi không lại bắt tôi đi lấy người mà tôi không quen biết. Các người có vấn đề gì không vậy? Với lại hắn ta còn...ờ....ừm....nói chung tôi không chấp nhận.
     
    Chỉnh sửa cuối: 3/1/18
  8. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 6
    Bối rối, sững sờ, ngạc nhiên, lo lắng, sợ hãi, tức giận, vô số cảm giác hiện lên trong cô, không biết nói gì hơn, Khả nhanh chóng đi về
    - Điều trai lai lịch cô gái đó
    Bà ta nói với tên vệ sĩ bên cạnh
    Lâm Khả trên đường về nhà chẳng tập trung được, lại còn suýt nữa gây tai nạn. Về đến nhà, cô dắt xe vào rồi ngồi vào ghế sofa uống gần chục ly nước trà cìn mẹ cô trong bếp đi ra, thấy con gái dámg vẻ như vậy liền hỏi ngay
    - Sao thế? Đi tới Chùa tốt chứ?
    - Năm sau mẹ đừng hòng bảo con đi Chùa. Mẹ bảo lên cầu phước lộc, phước lộc đâu không thấy, thấy chỉ toàn xui xẻo. Cũng may, con gái mẹ mạng lớn chứ không chắc bỏ mạng trêm đường rồi
    Lâm Khả giọng phẫn nộ. Mẹ cô hỏi tiếp
    - Sao con nói vậy? Đầu năm, đầu tháng ai nói xui xẻo như thế, kể mẹ nghe xem đã xảy ra chuyện gì?
    Chương này hơi ngắn thông cảm cho mình
     
  9. Lâm Tâm Dy

    Lâm Tâm Dy Cây bút mới
    • 3/6

    Chương 7
    Lâm Khả ức chế kể
    - Sau này con sẽ không đi chùa đầu năm nữa đâu, mới lên đã bị cờ hó rượt gần chết, lại xém tung xe, đã thế còn đụng phải một tên ngồi xe lăn, tức nhất là bị ép hôn với hắn, mới sáng mùng 1 mẹ đã thấy con đỉ "hên" chưa ạ??? Con được "may mắn" như vậy là do mẹ ban phúc cho con đấy.Khả vừa nói vừa nghiến răng.
    - Sao? Mùng 1 tết mà con đã......bị cờ hó rượt, rồi vừa bị tung xe, bị ép hôn.....HẢ? CÁI GÌ??? CON BỊ ÉP HÔN!!!! Mẹ Khả hét toáng lên
    - (=_=) mẹ phản ứng chậm quá đấy.
    - Thằng nào đòi lấy đứa con gái bảo bối của bà? Mẹ cô như nổi điên hỏi cô dồn dập đến mức Khả không thể phát ra tiếng mà đã chết chìm trong đống câu hỏi của mẹ.
    - * Phải tự cứu mình thôi* Kảc nghĩ trong đầu rồi quay sạng nói với mẹ mình.
    - Mẹ....mẹ làm ơn đừng hỏi nữa, không tới mức con gái mẹ dễ dàng bị thế đâu. Giờ con cảm thấy hơi chóng mặt....con lên phòng trước đây.
    - Ukm, thôi con đi lên phòng đi, nhưng nhớ lát phải xuống tiếp khách giúp mẹ. Bà dặn rồi cầm tách trà nhâm nhi với ít bánh mật.
    Còn Khả vừa lên tới phòng cô khóa chặt cửa lại lao người lên giường, thở một hơi rõ dài rồi lấy chăn trùm kín đầu.
     

Chia sẻ trang này