Tản văn Chúng ta lớn rồi - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Tản văn' bắt đầu bởi Nhật Tà, 29/6/18.

  1. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Tên truyện: Chúng ta lớn rồi
    Tác giả: Nhật Tà
    Tình trạng: Hoàn
    Thể loại: Tản văn


    Ba mẹ lại tiếp tục.

    Cứ như đặt giờ, đặt ngày, họ lại đúng ngày đó, giờ đó lại bắt đầu câu chuyện không hồi kết.

    Một lần, hai lần, n lần, cứ thế lặp đi lặp lại. Dừng rồi lại tiếp, quên rồi lại nhớ.

    Tôi ghét không khí trong nhà lúc này.

    Ngột ngạt, u ám, khó chịu.

    Điều đó khiến tâm trạng tôi tệ theo họ.

    Tôi dễ bị ảnh hưởng cảm xúc, dễ bị kích động, dễ nổi giận, gắt gỏng, tôi giống như ông ấy. Chỉ cần mẹ vô tình nói nặng lời, tôi lại không kiềm chế được quay sang to tiếng, không biết đúng hay sai, chỉ đơn giản là muốn bộc phát cơn giận.

    Hay là khi ông ấy bất ngờ nhục mạ, tôi đều theo thói quen gắt gỏng, sau đó lại nhận lấy hậu quả quen thuộc. Chuyện này không phải ngày một ngày hai, hầu như hằng ngày đều xảy ra, ngày nào tôi cũng chịu đủ mọi thứ.

    Nghe có vẻ ích kỷ nhưng thật ra trong gia đình, tất cả đều như nhau mà thôi.

    Ông ấy luôn cho rằng làm trụ cột gia đình rất mệt mỏi, tiền bạc này nọ mình ông ấy gánh. Bà ấy luôn nói ở nhà làm gánh nặng cho gia đình như vậy cũng mệt mỏi, đã thế tiền bạc cũng cạn, áp lực đủ thứ.

    Tôi thì chỉ việc ăn học, ngủ nghỉ nhưng thật ra cũng là cái bao xả giận mà thôi.

    Ai cũng nghĩ họ có áp lực. Ừ, họ có và tôi cũng có, áp lực mỗi người khác nhau không thể nào so sánh.

    Cãi nhau về tiền bạc, về chuyện gia đình hai bên khó mà tránh khỏi.

    Cãi nhiều, tôi cũng quen, bạo lực, tôi cũng quen, chuyện gì tôi cũng quen.

    Lúc nhỏ còn khóc lóc, nhào vào cầu xin. Lớn rồi, tôi chỉ ở trong phòng, đeo tai nghe, mặc kệ mọi thứ, đợi cãi nhau xong rồi chuẩn bị hứng chịu cơn giận của họ.

    Tình cảm đôi nào rồi cũng dần tàn phai.

    Huống gì hai bên đã không còn thương nhau, bà ấy nói vì con cái nên gắng gượng, ông ấy nói con thì mình ông ấy nuôi. Hai bên miễn cưỡng và cố chấp.

    Tôi không có cảm giác gì về chuyện này. Có lẽ tôi vô cảm hoặc đơn giản là không biết quan tâm đến gia đình.

    Nhưng tôi vẫn có cảm giác tồi tệ nếu chuyện rạn nứt thật sự xảy ra.

    Nhưng tôi có thể làm gì đây? Cố gắng níu kéo? Có lẽ không được, quan trọng vẫn là tình cảm của họ.

    Họ trưởng thành.

    Tôi cũng đang trưởng thành.

    Tất cả chúng ta đều lớn rồi.

    Quyền quyết định, suy nghĩ của chúng ta đều phải tự biết, tự giải quyết mọi chuyện.

    Nếu có gì đó xảy ra, tôi vẫn sẽ vậy thôi, có lẽ sẽ buồn một chút rồi lại chôn giấu đi thôi.

    Hôm nay tệ, có thể mai lại tệ hơn nữa thì sao?

    Bạn tôi nói phải biết hướng về phía trước.

    Ừ, hướng về trước để chuẩn bị đối mặt với những điều tồi tệ khác đang đến.

     
    Chỉnh sửa cuối: 29/6/18
  2. Sim

    Sim Cây bút kinh nghiệm
    • 93/98

    Chắc Tà buồn lắm nên mới viết ra những dòng bi quan và mệt mỏi thế. Nhưng có thể viết ra hết là tốt rồi. Sẽ ổn thôi, hướng tới tương lai để quên đi quá khứ và thực tại. Gia đình Du ở quá khứ cũng như thế, nên Du tin ở 1 thời điểm nào đó, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp. Tà phải sống thật tốt cho đến ngày đó nhe! Cố lên!
    Ngày mới tốt lành!^^
     
    Vi An, hoa vô sắc and Nhật Tà like this.
  3. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Cảm ơn Du đã an ủi. Tà sẽ cố vượt qua thôi.
     
    Vi An, hoa vô sắc and Sim like this.
  4. hoa vô sắc

    hoa vô sắc Cây bút tích cực
    • 98/98

    Mạnh mẽ lên nhé! Tui đồng cảm với nàng, bởi vì gia đình tui cũng thế. Nhưng những người lớn trong nhà thì dứt khoát lắm. Và cuộc sống bây giờ cũng dễ chịu hơn xưa nhiều.
     
    Vi An, Nhật Tà and Sim like this.
  5. Xám

    Xám Đi và Viết Thành viên BQT
    • 93/98

    Tôi của một hai năm trước cũng như thế này, đến nỗi chỉ muốn cầm vật nhọn gì đó lên, tự giết lấy chính mình mà giải thoát. Hoặc thêm nữa những suy nghĩ điên rồ của tội phạm cũng bủa vây lấy đầu mình.

    Tôi của năm nay chỉ mong công việc nhanh chóng hoàn thành, những khoá dài hạn cũng nhanh nhanh mà xong xuôi hết. Chỉ mong có một ngày nghỉ để về nhà - nơi mà bản thân đã chôn mình trong những năm còn là đứa trẻ chỉ muốn được giải thoát và biến khỏi.

    Tôi thèm hơi người thân, thèm cái gọi là nhà và món ăn quen thuộc do mẹ nấu, đuôi mắt nheo nheo đã già đi của bố, hai đứa em nhỏ chỉ mong ngóng đến ngày tôi về mà ôm lấy.

    Chẳng hiểu sao nữa. Có lẽ là do tôi đã trưởng thành, về mọi mặt. Hoặc có lẽ những điều tiêu cực ngày đó chỉ là nóng giận của cả hai bên - bố mẹ nóng giận, bản thân cũng nóng giận, thế là tình cảm gia đình đi tiêu.

    Những ngày về nhà chỉ vỏn vẹn hai ngày không hơn. Chưa kịp nói với nhau nhiều đã phải mang vali đi tiếp. Công việc nhiều quá, trọng trách của tuổi này cũng nhiều quá. Thôi thì cố gắng hiện tại của bản thân mong chỉ đánh đổi được thời gian ở bên gia đình sau này và mãi về sau.

    Tôi cũng cảm thấy bản thân thật may mắn. May mắn hơn nhiều những người cùng tuổi đến bây giờ.
    Có một gia đình đã không còn những giận dữ vô cớ thay vào đó tôi thay đổi chính bản thân mình, chỉ có vậy ta sẽ nhìn gia đình bằng một chiều hướng tốt đẹp hơn.
    Tôi một năm trước ít nói, bất cần, ngu ngốc và xuẩn trí đến nỗi nhiều áp lực đổ lên đầu chỉ muốn chết quách đi.
    Tôi năm nay đã là người bao nhiêu kẻ muốn cũng không thể thành. Bản thân tự cố gắng dành lấy những điều mình muốn, đi nhiều hơn, làm nhiều hơn, bố mẹ đỡ lo nhiều hơn.

    Gia đình tôi năm nay tràn ngập tiếng cười đùa. Những ngày tháng cũ tăm tối ấy đã chỉ là dĩ vãng.
    Tôi thương bố mẹ, cố gắng tất cả cũng chỉ vì không để họ khổ sai quanh năm làm ra tiền để nuôi đứa con của họ nên người, từng chút một mà chẳng quản khó khăn.

    Có lẽ gia đình cậu cũng sẽ như thế, như tôi. Hoặc có nhiều lý do gì đó khác. Nhưng tôi mong khi nào đó lớn lên, có những điều sẽ đồng cảm với bố mẹ của mình và thay đổi bản thân để thay đổi cách nhìn về gia đình mình.

    Vậy nhé.
     
  6. Nhật Tà

    Nhật Tà Cây bút kinh nghiệm
    • 83/98

    Có lẽ gia đình tôi một ngày nào đó cũng như gia đình cậu, hoặc có lẽ không. Chuyện tương lai tôi cũng không dám nói, bây giờ tôi chỉ biết đối mặt với những gì đang xảy ra, từ từ chấp nhận nó.

    Dù sao cũng cảm ơn cậu đã bày tỏ và cho tôi lời khuyên.
     

Chia sẻ trang này