Fanfiction [Chạng Vạng/Edward, Bella] Máu, hấp lực, định mệnh và yêu - Đã hoàn thành - Thương Mỹ

Thảo luận trong 'Fanfiction' bắt đầu bởi Thương Mỹ, 26/11/17.

?

Bạn thích cặp đôi nào trong Máu, hấp lực, định mệnh và yêu?

  1. Andrew và Vender

    2 phiếu
    100.0%
  2. John và Eli

    0 phiếu
    0.0%
  3. Jafa và Sandra

    0 phiếu
    0.0%
  4. George và Justin

    0 phiếu
    0.0%
  5. Francis và Hema

    0 phiếu
    0.0%
  6. Clash và Cella

    0 phiếu
    0.0%
  1. Thương Mỹ

    Thương Mỹ Cây bút tích cực
    • 18/25

    Chương 50
    “Cơ thể cô ở chỗ bị tiếp xúc với tia sáng laze sẽ hằn lên một vệt sáng khác màu. Tôi sẽ dùng chúng để kiểm soát cô!” – John nói.

    Eli vô cùng ngờ vực khi nghe hai chữ “kiểm soát” thoát ra từ miệng anh ta. Nhưng bây giờ chẳng có vấn đề nào có thể cản trở cô nàng khỏi việc luyện tập một cách sung sướng phấn khích.

    “Bắt đầu đi!” – John nói.

    Hàng trăm ngàn tia sáng phát ra từ các thanh kim loại nhấp nháy và bắt đầu lịch trình của chúng ở thuật toán đầu tiên. Mỗi thanh kim loại có khoảng mười tia laze. Thiết bị đầu não sẽ qui định hướng chuyển động của các tia sáng này với tốc độ phù hợp với tốc độ của Ma-cà-rồng. Eli có nhiệm vụ lao vào ma trận, phải né như điên hàng ngàn tia sáng chuyển động với tốc độ không nể gì cô nàng. Nói John không nể gì cô nàng đúng hơn. Ánh sáng là thứ vô tri mà.

    Anh ta càng ngày càng tăng tốc độ chuyển động của các tia sáng. Eli không những phải né chính những tia sáng mà còn phải né hàng ngàn điểm giao nhau giữa chúng. Bay lên nhảy xuống, lao qua lao lại trong tốc độ như một chiếc bóng trắng cho đến khi kết thúc thuật toán thì thôi. Sở dĩ các thuật toán, hay nói chính xác hơn là hướng chuyển động của các tia sáng, phải không được trùng nhau là vì trí lực của một Ma-cà-rồng như Eli có thể nhớ được bất cứ thứ gì đã chạm vào mắt.

    Cho nên phải đề phòng cô nàng nhớ hướng chuyển động của hàng ngàn tia sáng ngay từ lần đầu tiên mà qua trót lọt ở lần thứ 2.

    Trò tập luyện này vừa rèn tốc lực vừa rèn tính chính xác.

    Mỗi thuật toán kéo dài khoảng 30 giây. John qui định Eli không được để vượt quá 10 lần bị chạm laze. Nhưng thực tế là: chỉ trong 10 giây đầu tiên cô nàng đã bị chạm 30 lần rồi!!! Những vết chạm là những lằn sáng khác màu trên bột dạ quang phủ khắp cơ thể Eli.

    Hẳn nhiên, thái độ phản ứng của John phải như Hít le, một tên Fatxit chính hiệu:

    “Nhanh hơn!” – John thét – “Nhanh hơn nữa!”

    Eli phải cố gắng di chuyển với mức độ tập trung tuyệt đối nhưng tình hình chỉ cải thiện thêm chút chút. Trong khi John vẫn gầm lên ra lệnh cô phải nhanh hơn nữa. Eli phải tập trung đến mức không còn chỗ nào để bực bội nữa. 4 thuật toán trôi qua mà không làm John hài lòng. Anh ta bắt đầu đặt ra một qui định cực kì độc ác:

    “Kể từ bây giờ…” – John lạnh lùng nói – “Bất cứ một sơ suất nào cô sẽ chịu 0,2 giây quyền năng của tôi!!!”

    “KHÔNG!!!”

    Vậy là ngay lập tức 0,2 giây đau đớn dội xuống người cô vì trong lúc cô thét lên phản đối như vậy đã có một tia sáng chạm vào người mình.

    “John!” – Vender cau mày lên tiếng.

    Anh ta cũng cau mày, quay lại nhìn Vender, thì thầm trong họng với một giọng cứng rắn: “Hoặc đau đớn hoặc chết!”

    Vietsub: Hoặc Eli phải chịu đau đớn bây giờ hoặc chết trên chiến trường!

    Tình hình cải thiện đáng kể khi Eli không còn cách nào khác là phải tập trung hơn nữa, đến mức không thể được nữa cũng phải thành có thể. Nhưng, vẫn chưa đạt đủ tiêu chuẩn khắc nghiệt John đề ra. Vậy là chịu đau đớn đến lần thứ 5, Eli nổi điên thật sự. Lao vụt vào John, mắt vằn đỏ, đánh anh ta bằng những đòn hiểm nhất mà cô nàng cô thể tung ra trong cơn giận điên, gào:

    “JOHN!!! TÔI SẼ GIẾT CHẾT ANH!!!”

    Mắt John cũng vằn vện, né đòn tấn công của cô nàng trong tốc độ ghê gớm hơn. Cả hai chỉ như những cái bóng trắng vùn vụt chuyển động tại chỗ. Và sau cùng, màn gây gổ đó kết thúc bằng việc Eli bị John tóm lấy cổ, đè mạnh xuống băng. Với những tiếng gầm gừ khủng khiếp trong họng cả hai.

    “Tôi căm ghét anh, John!!!” – Eli rít lên, trong khi cổ bị bóp nghẹt. Tứ chi bị John khống chế bằng đầu gối và cánh tay thép cuồn cuộn.

    Được cái là John chỉ khống chế Eli bằng cơ thể thôi chứ không phải bằng quyền năng. Lúc này, Vender can thiệp. Một cách hết sức bản năng. Cô không thể chịu đựng được việc cãi cọ cùng những tổn thương đi kèm.

    Và rồi quyền năng của Vender bung ra. Tất cả choáng ngợp trong khoảnh khắc giao thoa đầu tiên của xúc cảm. Eli cảm thấy rõ ràng một nỗi sợ sâu kín nơi John thông qua quyền năng của Vender. Quyền năng ảnh hưởng cảm xúc. Ẩn sau cơn giận điên nhưng vô cùng mạnh mẽ. Kinh ngạc của cô ngay lập tức bật về phía anh ta.

    Nỗi sợ đó. Cô hiểu quá rõ. Quá rõ đến mức tất cả bực tức biến mất ngay.

    Quyền năng của Vender tuy dịu dàng tinh tế nhưng thực chất lại vô cùng ghê gớm. Không những ghê gớm mà còn nguy hiểm. Ghê gớm, nguy hiểm ở chỗ nó khiến những cảm xúc đã bị chôn chặt từ rất lâu trong một con tim đã đầy vết thương của bão tố chiến tranh, của mất mát đau thương thức dậy. Chỉ bởi vì, cũng như Eli, cô có thể cảm thấy một nỗi sợ tiềm ẩn của John. Nhưng ban đầu nó tồn tại ở một góc rất sâu. Nếu tính toàn bộ cảm xúc của John lúc bấy giờ là 10 phần thì 9 phần là tức giận, và một phần là nỗi sợ.

    Nhưng nó không chỉ còn là 1 phần nữa, khi Vender có ý muốn đào sâu tìm hiểu. (Mà lại còn được cổ vũ bởi nỗi tò mò của Eli nữa).

    Và Vender đã thấy, cả một thế giới của John là đớn đau. Là toàn bộ dồn nén bi kịch hàng trăm năm mà anh ta đã phải trải qua. Là toàn bộ những gì mà vẻ bề ngoài cứng rắn, lạnh lùng, dữ tợn của anh ta cố gắng vùi lấp nó.

    Và bây giờ, Vender vô tình gây ra một điều cực kì tai hại.

    Gây ra một trấn động cảm xúc lớn trong người John. Cảm xúc đáng sợ và khủng khiếp trên gương mặt anh ta vào khoảnh khắc đó cũng giống như anh ta vừa mới bị kẻ thù của mình đổ một tấn bi kịch lên đầu.

    Cô ngay lập tức rút quyền năng của mình về trong sự tha thiết hết mực thốt lên : “John! Tôi thành thực xin lỗi!”

    Eli thì quá kinh ngạc đến mức cứng họng.

    John thở dốc, mắt mở trừng trừng. Buông tay khỏi cổ Eli. Trong khoảnh khắc căng thẳng đầu tiên. Những giây đầu tiên. Toàn bộ kí ức dữ dội ùa ập tràn về trong kí ức John cùng cảm xúc sống động kết hợp.

    Một cánh tay anh ta chống xuống băng, ngay bên đầu Eli, và tay còn lại bóp chặt thái dương. Gân guốc nổi lên. Hàm xiết chặt. Và mắt nhắm chặt lại. Có thể cho đó là biểu hiện của đau đớn và tức giận tột đỉnh.

    Đến ngay cả việc đã nghiến chặt quai hàm lại John cũng không thể kiềm nổi một tiếng thở nặng nhọc bật ra.

    Đây là sự cố hoàn toàn ngoài ý muốn.

    Trong 5s đầu tiên đó. Bộ dạng anh ta trở nên cực kì nguy hiểm. Andrew lập tức lao vụt đến, vòng tay quanh eo Vender, nhấc cô ra đứng phía sau lưng anh. Mắt anh nhìn thẳng vào mắt John, cơ thể gồng cứng đầy phòng thủ của bản năng.

    Tích tắc cuối cùng của giây thứ 5 John đứng bật dậy. Cổ họng Andrew phát ra một tiếng gầm gừ. Ánh mắt kiên quyết muốn John cùng mối hiểm hoạ ghê rợn trong người anh ta rời khỏi nơi hiện tại.

    Eli phải mất một giây nữa để đứng dậy theo. Tất cả mọi táo bạo tấn công anh ta trước đó của cô xẹp xuống hoàn toàn. Xẹp lép! Vì sợ và kinh ngạc.

    Gương mặt quặn lại của John lúc đó, Eli sẽ phải nhớ suốt đời.

    “Đuổi theo thì chết ngay lập tức!” – Anh ta rít qua kẽ răng cảnh báo vì biết thể nào Eli cũng sẽ đuổi theo, rồi lao vụt về phía khu rừng sau lưng.

    Cả Eli và Vender đều chịu cùng một nỗi đau của John qua quyền năng của Vender.

    Khi Andrew quay người lại, cúi xuống, đối diện với Vender, cô phó mặc toàn bộ mọi sức lực vào anh. Anh bế cô lên, ngồi xuống rồi áp một bàn tay lên tim cô.

    Vender nghe tất cả mọi nỗi đau khủng khiếp của John nơi lồng ngực mình bị vùi lấp trong lòng anh.

    ******************

    John chạy với tốc lực tuyệt đối, vào sâu tận cùng của khu rừng, ám ảnh khủng khiếp với hàng loạt kí ức và cảm xúc sống động đeo bám. Hai cánh tay anh phải vung ra, đập vào hai thân cây đại thụ khổng lồ để kìm giữ tốc độ của chính mình. Thân cây bị phá huỷ tàn bạo dưới những ngón tay xiết lại của anh.

    Mắt John mở rất to, hồng hộc thở khi kí ức tràn ngập hình ảnh người con gái con người đầu tiên mà anh đã từng yêu. Một mối tình kinh điển và đầy sóng gió.

    Nắm đấm của John bất ngờ vung mạnh vào một thân cây anh đang bám lấy. Toàn bộ khối gỗ khổng lồ bán kính cả nửa mét nứt gãy ngay lập tức. John quăng thân cây khổng lồ về phía trước với một tốc lực khủng khiếp gây ra bởi sự phẫn nộ và đau đớn cùng cực. Nó va đập với những thân cây.

    Răng John nghiến chặt. Những tiếng gầm gừ khủng khiếp bật ra trong họng. Đấm và xiết nát bất cứ thứ gì cản trở tầm mắt mình.

    Sau gần 3 phút điên cuồng như vậy, rốt cuộc mọi dữ dội cũng nguội dần.

    *********************

    “Eli, em có muốn giúp gì cho John không?” – Andrew hỏi Eli.

    Eli thẫn thờ hướng về phía khu rừng nơi John đã xông vào, với những tiếng va đập khủng khiếp phát ra từ tận cùng của nó.

    Cô nhìn đáp lại anh, hết sức băn khoăn: “Anh ta nói đuổi theo thì chết ngay lập tức!” – Cô nàng nhại lại lời John, nhưng không bằng cái sát khí khủng khiếp của anh ta được.

    Môi Andrew nở một nụ cười, nói: “Anh ta cần em hơn bất kì điều gì khác trên đời này”

    Eli như nghẹn thở nhìn nụ cười của anh. Và một tích tắc sau lao đi tìm John.

    Cô nàng khựng ngay lại trước một khung cảnh đổ nát khủng khiếp. Cây cối, băng tuyết đổ vỡ ngổn ngang. Những sinh vật dạ quang và những tinh thể nhiều màu lấp lánh của chúng tràn ngập không gian.

    Và, giữa đống hoang tàn, là John. Anh ta đang ngồi tựa lưng vào tảng băng lớn. Biểu cảm rũ rượi. Đầu ngả ra sau. Tay gác lên đầu gối.

    Vừa nghe thấy tiếng Eli, John đã trừng mắt. Cô bước lên một bước và ngay lập tức một tiếng gầm gừ thoát ra khỏi cổ họng anh ta. Cảnh cáo bất cứ kẻ nào chứ không riêng gì cô đừng có mà bén mảng tới gần.

    “Ra khỏi đây!” – John gầm gừ ra lệnh.

    Eli không dám hó hé. Cô cũng đành ngồi xuống. Không biết làm gì khác hơn là ngồi xuống như John. Eli nhìn bao quát khung cảnh, tỏ ra là mình không quan tâm đến anh ta. Nhưng đang nhìn khung cảnh thì thi thoảng mắt cô liếc anh ta một cái rồi lại liếc đi ngay. (Phòng khi bất trắc).

    Cứ như vậy, Eli liếc trộm John hai ba lần nữa.

    Song, dường như cả hai lại trở về với trạng thái thường ngày. John tĩnh lặng. Và Eli sống trong sự tĩnh lặng đó. Cô bắt đầu cảm thấy tự nhiên thoải mái hơn. Chỉ ngồi và nhìn mông lung. Đợi cho đến khi nào John đứng lên.

    Nhưng hình như anh ta sẽ không bao giờ đứng nữa.

    Thời gian trôi qua như cả thế kỉ. Đầu óc Eli bắt đầu theo đuổi những suy nghĩ. Và bất cứ thứ gì cô nghĩ đến cũng liên quan đến John. Eli bị chi phối nhiều nhất là nỗi sợ mà John đã dành cho mình.

    Tất nhiên đó phải là một khám phá rất đáng ghi nhận (tức là có một nỗi sợ nơi John dành cho cô). Rất rất đáng ghi nhận! Cô nàng không kiềm chế nổi cười thành tiếng!

    John liếc mắt nhìn một cái là Eli vội im.

    Cô lại nghĩ về toàn bộ nỗi đau mà mình đã cảm thấy ở John. Chúng vẫn còn rõ ràng trong người cô, rát bỏng ở đó.

    Khiến cô phải nhăn mặt thở dài đưa một tay lên vỗ vỗ vào nơi trái tim mình. Mắt thơ thẩn nhìn ngắm hàng trăm ngàn tinh thể đẹp đẽ trước mắt. Những cây đại thụ với những tàn lá khổng lồ lấp lánh sáng. Và rêu phủ trên thân chúng cũng phát quang vậy.

    Nhìn Eli rất buồn. Chà. Cô muốn ngắm John. Nãy giờ cô bị ý muốn đó hành hạ lâu lắm rồi. Nhưng phải cố mà lờ đi.

    Anh ta sẽ không nhìn mình đâu – Cô nàng tự thuyết phục – Cho nên, nếu nhìn trộm một tích tắc thôi thì cũng không sao đâu!!!

    Thế là, Eli khẽ hít một hơi vào lồng ngực (lấy can đảm) rồi 1,2,3…nhìn John.

    Nhưng anh ta cũng đang nhìn cô!

    Không phải chỉ liếc mà nhìn từ lâu rồi. Lâu đến mức không có phản xạ gì khi cô nhìn đáp lại. Một cái nhìn vô định. Có thể nói là: hướng về cô nàng!

    Eli vội đứng dậy
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  2. Thương Mỹ

    Thương Mỹ Cây bút tích cực
    • 18/25

    Chương 51

    Cô muốn phải làm gì đó. Ngay lập tức! Ngay bây giờ! Nỗi đau của John trong người Eli thúc bách cô phải làm gì đó.

    Và trước khi John kịp phản ứng, Eli lao đến gần anh ta bằng tốc độ. Bất chấp nguy hiểm.

    Tiếng gầm gừ tức giận của John bật ra khỏi cổ họng.

    “Anh không thể nói rằng đó là nỗi đau của riêng anh được nữa!” – Eli kiên quyết nghiêm túc lên tiếng – “Bởi vì tôi cũng đang phải chịu nỗi đau của anh! Mà tôi lại không đáng phải chịu nỗi đau của anh!…Ý tôi là…tôi mới có 18 tuổi đầu thôi!…John! Tôi đang phải chịu nỗi đau của anh!!! Còn anh thì giam cầm tôi trong nỗi đau của anh! Thật bất công!” – Eli nhăn mặt, một tay áp lên trán, còn một tay áp lên ngực trái ( con tim ở trong đó), cúi xuống nhìn John với một thái độ vừa đau đớn vừa bất lực, tuy nhiên sức mạnh ngôn từ của cô nàng thì không nhỏ chút nào – “Anh phải để tôi làm gì đó! Anh phải thấy rằng như vậy thật bất công với tôi được chứ? John! Xin anh hãy để tôi làm gì đó đi!”

    Nét hung hãn trên gương mặt John dịu xuống. Các bắp cơ nới lỏng.

    Eli cho đó là sự đồng ý. Cô bèn cúi xuống, dang hai cánh tay ra. John nghiến răng.

    “Cầu xin anh đấy!” – Eli khẩn khoản. Đôi lông mày cau lại hết cỡ! Đôi mắt cũng tập trung hết cỡ!!!

    Thế là John cũng đành bất lực ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại, để cô muốn làm gì thì làm.

    Eli chỉ cho phép mình một giây lưỡng lự nữa trước khi quỳ xuống vòng hai tay ôm lấy cổ John. Luồn những ngón tay vào tóc ánh ta. Áp mặt vào quai hàm lạnh đó. Sau vài giây ngượng ngịu ban đầu, Eli bắt đầu hít thở mùi hương thảo mộc của John.

    Vòng tay dần dần tự nhiên và bản năng, ôm chặt lấy John hơn, quì hẳn xuống, tựa hẳn mình một cách thoải mái vào lòng anh ta, ôm chặt hơn nữa, đến mức không nghĩ là có thể rời ra được. Khép mắt lại.

    Vài giây nữa trôi qua, vòng tay anh ta ôm lấy cô. Eli nhìn vào mắt John. Và anh ta nhìn lại cô. Eli liền hôn lên môi John. John đáp lại. Khi rời môi ra, Eli áp mặt vào vai John, còn anh ta ôm cô chặt hơn.

    “Anh yêu em, Eli”

    “Em cũng yêu anh”

    ———————————-


    Vẻ đẹp của Andrew không chỉ khiến các nữ ma cà rồng mà còn cả các nam chiến binh ma cà rồng của thế giới ngầm ngạc nhiên. Anh lại rất hay cười.

    Bình thường, ngoại trừ những lúc làm việc ở chỗ William, anh và Vender lúc nào cũng quấn quýt bên nhau. Anh lại hay chiều chuộng cô bằng năng lực tiên tri của mình. Báo cho cô biết chuyện gì sẽ xảy ra đúng 100% để cô chọn được những gì tốt nhất.

    Bây giờ anh cũng đã là một ma cà rồng, không còn bất cứ một giới hạn hay một rào cản nào xảy ra giữa cả hai. Dù cuộc chiến của các ma cà rồng tàn khốc đến đâu cũng không ảnh hưởng đến tình yêu giữa cả hai. Hơn nữa, cuộc chiến lại là một trò chơi trí tuệ tuyệt đỉnh đối với Andrew. Anh rất thích việc thay đổi các sự kiện để quân đội của William đạt được chiến thắng với hiệu suất cao nhất.

    Những lúc không có cuộc chiến nào xảy ra, anh và Vender rời hành tinh ma cà rồng, về lại Trái Đất.

    Mỗi khi có ai nhìn thấy anh, tim đều như bị bóp nghẹt bởi vẻ đẹp của anh. Bởi vì anh quá đẹp.

    Andrew đã giúp William có được quyền lực tuyệt đối. Vì vậy anh cũng đồng thời được biết đến với quyền lực nhất nhì trong thế giới ma cà rồng. Anh và William bỗng trở nên thất thiết một cách bất ngờ. Dù, tất nhiên, William vẫn phải cảnh giác nếu không quyến lực tối thượng sẽ mất vào tay anh.

    Cuộc chiến nhanh chóng đến hồi kết thúc. Và sau đó là hôn lễ của anh và Vender. Đây là một sự kiện trọng đại chưa từng có đối với thế giới ma cà rồng. Gần như tất cả mọi ma ca rồng trên thế giới này đều tự động đến góp mặt trong lễ cưới Andrew.

    Không chỉ có sự góp mặt của ma cà rồng, mà bạn bè thân hữu của cả hai, lẫn của cả bố mẹ cả hai đều góp mặt. Các ma cà rồng trên thế giới thì cứ nườm nượp kéo đến.

    Lễ cưới được tổ chức ngay tại biệt thự trung tâm thành phố. Siêu xe của hầu hết các ma cà rồng đến dự khiến những người không liên quan lưu thông trên đường ngạc nhiên. Kinh phí của lễ cưới, tính cả tiền của John, Eli, James, Rone cộng lại lên tới gần một triệu đô để chiêu đãi toàn bộ số khách tham dự. Họ sẽ trả tiền cho bất cứ thứ gì miễn Andrew và Vender vui vẻ.

    Trước ngày cử hành lễ cưới, cả hai bị cách li. Nhưng vào đêm trước ngày cử hành lễ cưới, khi Vender đang một mình đứng trong căn phòng của cô, nơi cửa sổ nhìn ra biển, và cô đang mặc chiếc váy cưới, Andrew đã tới với cô thành công. Nhìn thấy cô mặc chiếc váy cưới lộng lẫy màu hồng với tà áo rất dài phía sau, ánh mắt Andrew se lại, anh từ cửa bước vào, ôm lấy Vender, khi ấy đã xúc động khuỵu xuống, ôm cô vào lòng và ngồi xuống sàn.

    “Em sẽ cưới anh” – Vender nói

    “Ừ” Anh dịu dàng thì thầm, đáy mắt long lanh như khóc – “Anh sẽ cưới em”

    “Vender…” – Andrew dịu dàng nâng cô lên, môi áp vào môi cô.

    “Nếu Rone biết được anh lén vào gặp em chị ấy sẽ giết anh.”

    “Em biết. ” – Vender cười.

    Andrew đứng lên và đặt Vender ngồi lên giường một cách ngay ngắn.

    “Ngày mai anh sẽ gặp lại em”

    Vender gật.

    Eli đòi làm phù dâu.

    Âm nhạc vang lên nhẹ nhàng. Lễ cưới được cử hành đúng nghi thức. Sau tất cả các thủ tục ban đầu, đã đến phần cô dâu chú rể khiêu vũ trong lễ cưới của mình. Vào khoảnh khắc đó, Andrew hát lên. Một câu hát mở đầu trong bài Until you của Shayne Ward. Chất giọng ma cà rồng của anh khiến toàn bộ mọi khách mời trong lễ cưới lặng đi. Và Andrew tiếp tục hát. Khi nghe Andrew hát, cảm xúc đã khiến Vender vô thức mở quyền năng của cô, khiến nó lan dần ra và bao trùm rộng khắp. Những khách mời ngỡ ngàng trước những rung động vừa ùa ập đến. Chú rể điển trai đến không thể tưởng tượng được. Và giọng hát thì chưa một ai có thể đạt đến mức độ quyến rũ như vậy. Giờ đây bị tác động bởi quyền năng của Vender, họ yêu cô dâu và chú rể cứ như thể cô dâu và chú rể yêu nhau vậy. Mọi xúc cảm gần như vỡ òa, dù đó là với ma cà rồng lạnh lùng đến mấy.

    Hai hàng lệ trên gò má càng khiến gương mặt Vender thêm kiều diễm xinh đẹp. Vầng trán anh chạm vào trán cô. Dù chỉ một sự động chạm nhỏ nhất cũng gây nên một làn sóng cảm xúc với cả hai, và tất nhiên là với tất cả những ai đang bị quyền năng của Vender chi phối.

    Khi Andrew và Vender khiêu vũ xong, Vender được chuyền đến khiêu vũ cùng với các chiến binh của thế giới ngầm.

    “Chào em, Vender” – Anh chàng điển trai nở nụ cười dịu dàng với Vender.

    “Chào anh, Ryan” – Vender mỉm cười đáp lại.

    Hai bàn tay Ryan đang đặt trên hông Vender, và vì cả hai là ma cà rồng nên dù chẳng mấy chú ý, bước chuyển của họ đều đồng điệu với nhau một cách hoàn hảo

    “Hôm nay em quá đẹp” – Ryan nói

    “Cám ơn anh.” – Vender mỉm cười.

    Ryan hỏi Vender vài câu nữa rồi Vender được chuyền đi khiêu vũ lần lượt cùng một vài người còn lại, và chàng trai lẫn cô gái ma cà rồng nào cũng tiếp đón cô rất dịu dàng.

    Lúc này, trên sân khấu Eli đang cống hiến tài năng một cách rất nhiệt tình. Cô nàng nhảy múa rất hăng say. Rồi thình lình, cô chuyển qua hiphop, cầm ghita điện tung hoành thật long trời lở đất.

    Mắt cô nàng luôn dõi theo John, bắt lấy ánh mắt anh mà cười thật tươi, thật vui vẻ.

    Ma cà rồng nào cũng tủm tỉm cười, thầm thì với nhau đó là người con gái của John. Không ngờ John lạnh lùng như thế mà lại có một cô nương nhoi khủng khiếp.

    Có một thằng nhóc choai choai hay thể hiện mình, hết sức bạo gan và đánh liều đến bắt chuyện với John:

    “Cô nàng tuyệt quá chứ hả!”

    Mắt John tức thì toé lửa. Tên choai choai lập tức rúm ró lại, quay đi. Tuy vậy điều đó cũng không thể ngăn hắn lủng bủng một câu: “Chắc chắn là vô cảm rồi”

    John nhìn lên sân khấu. Eli đã không có ở đó nữa. Chỗ của cô nàng đã khuyết. John từ từ bước ra ngoài, lần theo mùi hương, khắp các dãy hành lang, sau cùng cũng tìm thấy. Eli ngự ở tận tầng trên cùng. Đi dọc theo hành lang của nó và thấy mùi hương dừng lại nơi cửa của một phòng áp cuối. Cửa khóa. Nhưng tay chàng chỉ cần khẽ gẩy là gãy chốt.

    Vừa mở cửa ra, chàng liền khựng ngay lại.

    Nàng đang đứng giữa phòng. Phong cách gì đây. Gương mặt vừa như hết sức nghiêm túc lại vừa giận hờn.

    Vẫn chiếc quần Jin, nhưng đã mặc chiếc áo sơ mi và không cài cúc hoàn toàn. Trễ khỏi vai, để lộ ra một làn da trần hoàn hảo gợi cảm từ cổ, xương đòn, xuống.

    Thấy cửa cứ mở cửa toang hoang, nàng hết giữ nổi vẻ nghiêm túc, vừa ngượng ngùng kêu chàng đóng cửa lại, quay vào trong.

    Một bên khoé môi chàng thầm nhếch lên.

    Khi nghe tiếng cửa đóng lại một cái, nàng cố sức đắp lên mặt mình cái vẻ giận hờn, nghiêm túc như đã chuẩn bị sẵn để gặp nhau khi nãy.



    “Anh không thấy em quyến rũ?!”
     
    hoa vô sắc thích bài này.
  3. Thương Mỹ

    Thương Mỹ Cây bút tích cực
    • 18/25

    Chương cuối

    Cô nàng bắt đầu lên tiếng, cố gắng giữ giọng sao cho thật “cứng”, chống lại nỗi ngượng ngùng để nghe ra đang buộc tội.



    Tiếng bước chân của John đều đều. Đi qua Eli, quay lại và đối diện với cô nàng. Im lặng.



    “Anh không thấy em say đắm” – Cô nàng tiếp tục giữ giọng chất vấn



    Và khi chưa kịp dứt lời– thì trong tốc độ, môi anh đã áp xuống môi cô, 1 cánh tay thép ghì người cô vào người anh.



    “Em đã hài lòng chưa? Anh đã bị quyến rũ rồi đấy…”- Vẫn không gián đoạn, những ngón tay John luồn vào mái tóc cô nàng.



    Chỉ có điều là phản ứng của cô nàng cũng hơi quá khích khi bị những cử chỉ của John châm ngòi. Chưa gì đã mất tự chủ câu lấy cổ anh, nhảy lên. Anh đỡ lấy thân người cô.



    Môi anh rời khỏi môi cô nàng, lướt xuống, lướt xuống và….

    “Em dễ mất tự chủ”- Anh nói



    “Sao vậy anh?” – Cô thắc mắc.



    “Em sẽ phá sập chỗ này”



    Cô nàng còn dại dột thắc mắc: “Chỉ mình em thôi sao?”



    “Đúng vậy”



    Eli mở to mắt, ương bướng tranh cãi:



    “Anh thì không sao?”



    “Không”



    “Đúng vậy”



    Eli trân trối nhìn anh một hồi rồi trườn ra khỏi anh, lết ra ngồi thu lu giữa sàn nhà, đâu lưng vào anh rồi lẩm bẩm: “Nói vậy là rõ ràng không bị mình quyến rũ rồi!”



    John im lặng nhìn, sau đó mới lên tiếng:



    “Cái cách thằng nhãi kia nhìn em chỉ khiến anh muốn xé xác nó ra chứ đừng nói đến việc trả lời những gì nó muốn.”



    Cô nàng không kiềm chế nổi bật cười khúc khích thành tiếng. John cũng bật cười.



    “Đi xuống được chưa?”



    Anh kéo tay cô nàng đứng dậy, đi ra khỏi cửa.





    “John…”- Cô nàng khẽ thầm thì, ngước nhìn anh.



    Anh xoay cằm cô nàng sang và áp môi vào môi cô nàng, nói: “Anh yêu em. Đừng lo lắng nữa. Không còn cô gái nào khác quyến rũ với anh hơn em cả”



    John và Eli sẽ còn thăng tiến trên con đường quyền lực. Ngoài ra họ sẽ đính ước trong một thời gian ngắn.



    Câu chuyện đến đây là hết.

    ———————————
     
    hoa vô sắc thích bài này.

Chia sẻ trang này